Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Ngày 21/09/2022, đích thân tổng thống Nga Vladimir Putin một lần nữa đe dọa "sử dụng mọi vũ khí", ngụ ý bao hàm cả vũ khí hạt nhân, tại Ukraine. Theo một số chuyên gia, nhà quan sát, quân Nga bị dồn vào chân tường trong cuộc chiến tranh tại Ukraine, không loại trừ khả năng điện Kremlin sẽ liều lĩnh dùng đến vũ khí hạt nhân chiến thuật với hy vọng đảo ngược tình thế.

nuclear1

Một hỏa tiễn chiến thuật lưỡng dụng Iskander của Nga, có thể mang đầu đạn quy ước và đầu đạn hạt nhân. Tên lửa Inskander đã được Nga sử dụng trong chiến tranh Ukraine năm 2022. © wikipedia

Ngay sau phát biểu của tổng thống Nga, chính quyền Mỹ đã lên tiếng. Nhà Trắng coi đây là một đe dọa cần được xem xét nghiêm túc, đồng thời lên án thái độ "vô trách nhiệm" của tổng thống Nga. Người phát ngôn Hội đồng An ninh Quốc gia, ông John Kirby, khẳng định "sẽ có các hậu quả nghiêm trọng", nếu lãnh đạo Nga dùng đến loại vũ khí hủy diệt này tại Ukraine, nhưng không nói rõ phản ứng nào. Các cường quốc hạt nhân nhìn chung đã thống nhất với nhau là sẽ không có bên nào thắng trong cuộc chiến tranh hạt nhân nếu sử dụng vũ khí nguyên tử, thì không loại trừ khả năng chính quyền Nga có thể dùng đến các vũ khí hạt nhân "phi chiến lược" hay vũ khí hạt nhân "chiến thuật", có mức hủy diệt thấp hơn.

Trang mạng chuyên về chính trị quốc tế và chiến lược an ninh Mỹ Atlantic Council, cùng ngày 21/09/2022, đăng tải một bài viết của chuyên gia Matthew Kroenig, quyền giám đốc Council’s Scowcroft Center for Strategy and Security (*). Bài viết nêu bật một số phương án hành động mà Hoa Kỳ cần thực thi để ngăn chặn khả năng chính quyền Nga sử dụng loại vũ khí hủy diệt này, và những phản ứng cần thiết, nếu Nga quyết định ra tay. RFI tóm lược nội dung chính.

**

Thông điệp chính của bài viết là gì ?

Bài viết mang tựa đề "How to deter Russian nuclear use in Ukraine—and respond if deterrence fails" (Làm thế nào để răn đe khiến Nga không dám sử dụng vũ khí hạt nhân tại Ukraine - và phản ứng cần có nếu nỗ lực răn đe thất bại) được đăng tải như một văn bản gửi đến tổng thống Hoa Kỳ, được công bố với toàn thể công chúng. Thông điệp chính của tác giả là "việc sử dụng vũ khí hạt nhân như vậy có thể thúc đẩy các mục tiêu quân sự của điện Kremlin, làm suy yếu lợi ích của Hoa Kỳ trên toàn cầu và gây ra một thảm họa nhân đạo chưa từng thấy kể từ năm 1945. Để ngăn chặn thảm họa tiềm tàng này, Hoa Kỳ cần đưa ra những đe dọa công khai về các hậu quả nghiêm trọng đối với bất kỳ hành vi nào của Nga sử dụng vũ khí hạt nhân, và kiên quyết đáp trả bằng các cuộc tấn công với vũ khí quy ước nhắm vào quân đội Nga, nếu việc ngăn chặn thất bại". 

Nga có nhiều khả năng sử dụng vũ khí hạt nhân trong cuộc chiến tại Ukraine ?

Chuyên gia Matthew Kroenig tóm lược một số nét chính cho thấy không thể loại trừ việc chính quyền Nga liều lĩnh sử dụng vũ khí hạt nhân chiến thuật. Cho đến nay, Hoa Kỳ và các đồng minh đã duy trì chính sách hỗ trợ quân sự cho Ukraine – cùng với các trừng phạt kinh tế - trong cuộc kháng chiến chống xâm lược Nga, nhưng không trở thành một bên tham chiến. Tuy nhiên, chính quyền Putin luôn duy trì đe dọa hạt nhân như một cốt lõi chiến lược trong cuộc can thiệp quân sự tại Ukraine. Chính quyền Putin đã nhiều lần sử dụng đe dọa hạt nhân như một sách lược "leo thang căng thẳng để làm giảm căng thẳng" trên chiến trường Ukraine. Mỗi lần quân đội Nga bị đẩy vào thế khó, điện Kremlin lại giương lên đe dọa hạt nhân. Chính quyền Nga đã từng nhiều lần sử dụng các vũ khí "lưỡng năng" (tức có thể mang đầu đạn quy ước và đầu đạn hạt nhân) chống Ukraine trên chiến trường. Có thể tổng thống Nga tin tưởng rằng việc sử dụng vũ khí (hạn chế) có thể buộc Hoa Kỳ và phương Tây ngừng hỗ trợ Ukraine.

Về khả năng Nga tấn công hạt nhân, theo chuyên gia Matthew Kroenig, Moskva có trong tay hàng nghìn vũ khí hạt nhân cỡ nhỏ, cho phép tiến hành "các cuộc tấn công hạt nhân phi chiến lược", nhắm vào các lực lượng vũ trang, căn cứ quân sự, cơ sở hậu cần, và thậm chí vào các đô thị của Ukraine.

Vì sao Hoa Kỳ buộc phải răn đe đủ mức để ngăn chặn Nga sử dụng vũ khí hủy diệt tại Ukraine ?

Trước khi nêu ra một số biện pháp chính mà nước Mỹ có thể làm để có được ảnh hưởng mang tính răn đe đối với quyết định sử dụng vũ khí hạt nhân của điện Kremlin, chuyên gia Matthew Kroenig nêu bật những hậu quả vô cùng nghiêm trọng một khi Putin bật đèn xanh cho các cuộc tấn công hạt nhân chiến thuật tại Ukraine. Nếu điều này xảy ra, cùng với các thảm họa nhân đạo, sẽ là các tổn thất nặng nề cho quân đội Ukraine, chia rẽ liên minh phương Tây, và buộc chính quyền Kiev phải ngừng cuộc kháng chiến chống quân xâm lược.

Việc Nga liều lĩnh sử dụng vũ khí hạt nhân chiến thuật sẽ "phá vỡ một điều cấm kỵ gần 80 năm nay", để ngỏ khả năng cho các quốc gia khác (như Trung Quốc) nhận ra rằng việc sử dụng vũ khí hạt nhân có thể "giúp cho họ đạt được các mục tiêu mà không dẫn đến các trả đũa quân sự nghiêm trọng từ Hoa Kỳ và các đồng minh". Và điều này cũng dẫn đến việc nhiều quốc gia buộc phải gia tăng chạy đua tìm kiếm khả năng trang bị vũ khí hạt nhân, bởi lo ngại bị tấn công mà không được bảo vệ.

Chuyên gia Matthew Kroenig nhấn mạnh, "hiện tại tổng thống Nga có thể đang tin tưởng rằng hành động sử dụng vũ khí hạt nhân sẽ không bị phương Tây đáp trả đáng kể". Đây chính là lý do vì sao mà Hoa Kỳ cần phải có các răn đe rõ ràng và mạnh mẽ hơn để khiến tổng thống Nga từ bỏ một quan niệm như vậy.

Hoa Kỳ và các đồng minh cần phản ứng như thế nào để răn đe đủ mạnh đối với Nga ?

Chuyên gia Matthew Kroenig trước hết nêu ra hai cách răn đe. Cách thứ nhất là kiểu răn đe mơ hồ (ví dụ như "Quyết định của Nga sử dụng vũ khí hạt nhân ở Ukraine sẽ gây ra những hậu quả nặng nề nhất có thể"). Cái lợi của thông điệp này là truyền đạt với phía Nga về mức độ nghiêm trọng của các hậu quả mà không đặt nước Mỹ vào thế ràng buộc phải thực hiện một hành động cụ thể nào. Cách thứ hai là kiểu răn đe rõ ràng và cụ thể (ví dụ "Hoa Kỳ coi bất kỳ cuộc tấn công hạt nhân hạt nhân nhắm vào Ukraine cũng là một cuộc tấn công vào Hoa Kỳ, đòi hỏi phải có một loạt trả đũa đầy đủ"). Kiểu răn đe này sẽ có tác động lớn hơn, nhưng khiến tính linh hoạt của Mỹ bị thu hẹp. Chính quyền Mỹ cần cân nhắc mặt mạnh và mặt yếu của hai phương thức này để có lựa chọn phù hợp. Nhìn chung, điều quan trọng là Hoa Kỳ phải có các đe dọa đủ mạnh và khả năng thực thi đe dọa, nếu việc ngăn chặn thất bại. 

Chuyên gia Matthew Kroenig nêu bật hai nhóm phản ứng, một khi việc răn đe thất bại và chính quyền Putin ra tay sử dụng vũ khí hạt nhân. Nhóm thứ nhất (option 1) không bao gồm các biện pháp đáp trả trực tiếp bằng vũ lực nhắm vào Nga (có thể gọi là nhóm "các biện pháp gián tiếp") và nhóm thứ hai (option 2A và 2B) bao gồm các biện pháp quân sự.

Trong nhóm "option 1", nước Mỹ có thể tăng cường các biện pháp trừng phạt đối với Nga, tiếp tục cô lập Moskva trên trường quốc tế, trang bị cho Ukraine những vũ khí tối tân hơn và tăng gấp bội nỗ lực củng cố quân sự tại sườn đông Châu Âu. Việc Nga sử dụng vũ khí hạt nhân có thể tạo cơ hội để thuyết phục các nước vẫn còn miễn cưỡng - như Ấn Độ, và thậm chí có thể cả Trung Quốc - tham gia vào việc siết chặt các trừng phạt.

Trong nhóm phản ứng này, Hoa Kỳ cũng có thể cung cấp cho Ukraine những vũ khí tối tân hơn để tấn công sâu hơn vào lãnh thổ Nga và giúp các đơn vị Ukraine hoạt động trong môi trường hạt nhân. Việc tăng cường binh lực của NATO tại sườn đông Châu Âu có thể đi kèm với việc bố trí thường trực vũ khí hạt nhân của Mỹ tại Ba Lan chẳng hạn. Mỹ cũng có thể thông báo phát triển thêm nhiều vũ khí hạt nhân có độ hủy diệt thấp để triển khai tại Châu Âu, như tên lửa hạt nhân phòng không trên bộ (JASSM) hoặc tên lửa hành trình phóng từ mặt đất (GLCM).

Nhìn chung, theo chuyên gia Matthew Kroenig, nhóm biện pháp thứ nhất nói trên có ưu điểm là khiến Nga phải trả giá ở mức độ đáng kể, và khả năng thực thi cam kết của Hoa Kỳ là nằm trong tầm tay. Nhược điểm của nhóm biện pháp này là "nhiều quốc gia bạn hữu và kẻ thù sẽ coi các phản ứng của Mỹ là không đủ đối với một cuộc tấn công hạt nhân". 

Trong lúc nhóm phản ứng thứ nhất không bao hàm các biện pháp vũ trang, nhóm phản ứng thứ hai – option 2 là các biện pháp thuần túy vũ lực. Option 2A chỉ bao gồm các biện pháp phản công bằng vũ khí quy ước, và option 2B bao gồm việc sử dụng vũ khí hạt nhân.

Cụ thể là, theo phương án 2A, để trả đũa một cuộc tấn công hạt nhân của Nga tại Ukraine, Hoa Kỳ có thể tiến hành một cuộc tấn công bằng vũ khí thông thường, mang tính hạn chế nhắm vào các lực lượng hoặc căn cứ của Nga đã trực tiếp tham gia vào cuộc tấn công. Cũng trong nhóm phương án này, Mỹ có thể trực tiếp đưa quân tham chiến tại Ukraine. Theo phương án 2B, Hoa Kỳ thậm chí có thể sử dụng vũ khí hạt nhân để đáp trả, ngăn chặn việc Nga tiếp tục sử dụng hạt nhân ở Ukraine.

Lựa chọn tốt nhất : Đe dọa tấn công bằng vũ khí quy ước và hàng loạt biện pháp ''gián tiếp''

Theo tác giả, nhìn chung nhược điểm của cả hai biện pháp nói trên là gia tăng mạnh nguy cơ NATO và Nga đụng độ trực tiếp, riêng với phương án 2B, có thể kích động hành động đáp trả hạt nhân của Nga dễ dàng đến xung đột vượt tầm kiểm soát. Trước mắt, theo Matthew Kroenig, lựa chọn tốt nhất của Mỹ là kết hợp giữa các biện pháp thuộc phương án 1 (tức không đáp trả Nga bằng vũ lực) với các biện pháp thuộc phương áp 2A, tức trả đũa bằng vũ khí quy ước, chưa dùng đến vũ khí hạt nhân. Điều chủ yếu, theo vị chuyên gia này, là gởi một thông điệp công khai và rõ ràng đến chính quyền Nga về các hậu quả thảm khốc của một quyết định liều lĩnh dùng vũ khí hạt nhân chiến thuật tại Ukraine.

Matthew Kroenig

Nguyên tác : FAST THINKING : What to make of Putin’s nuclear threats, Atlantic Council, 21/09/2022

Trọng Thành tóm lược

Nguồn : RFI, 22/09/2022

Ghi chú 

(*) Chuyên gia Matthew Kroenig từng phục vụ trong Bộ Quốc phòng và cộng đồng tình báo Hoa Kỳ thời các chính quyền Bush, Obama và Trump, trong đó có văn phòng Phòng thủ Tên lửa thuộc Bộ Quốc phòng và Nhóm Phân tích Chiến lược của Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA). 

Published in Diễn đàn

Điều gì sẽ xảy ra nếu Putin quyết định sử dụng vũ khí hạt nhân ?

vukhi1

Tổng thống Nga Vladimir Putin tại Moscow, tháng 6/2022, Pool / Reuters

Trong lúc cuộc chiến ở Ukraine trở nên gay gắt hơn, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã quyết định sử dụng đến luận điệu hạt nhân. "Bất cứ ai cố gắng cản đường chúng ta, chứ chưa nói đến việc tạo ra các mối đe dọa cho đất nước và nhân dân Nga, phải hiểu rằng phản ứng của Nga sẽ là ngay lập tức và sẽ dẫn đến những hậu quả chưa từng thấy trong lịch sử", Putin đã tuyên bố như vậy vào tháng 2 – tuyên bố đầu tiên trong rất nhiều tuyên bố cảnh báo về một cuộc tấn công hạt nhân tiềm tàng. Trong hầu hết các trường hợp, các nhà quan sát phương Tây đã gạt bỏ luận điệu này, xem nó như một trò dọa suông. Suy cho cùng, bên nào bắn phát súng hạt nhân đầu tiên cũng sẽ tự đặt mình vào một canh bạc cực kỳ rủi ro : đặt cược rằng đối thủ của mình sẽ không trả đũa theo cách tương đương, hoặc gây thiệt hại lớn hơn. Đó là lý do tại sao rất khó xảy ra trường hợp các nhà lãnh đạo với đầu óc tỉnh táo sẽ thực sự phát động quá trình tấn công hạt nhân vốn có thể hủy diệt chính đất nước mình. Tuy nhiên, khi nói về vũ khí hạt nhân, "rất khó xảy ra" vẫn là điều không đủ tốt.

Lập kế hoạch ứng phó trong trường hợp Nga sử dụng vũ khí hạt nhân là điều bắt buộc ; nguy cơ sẽ lên đến mức cao nhất nếu cuộc chiến chuyển hẳn sang hướng có lợi cho Ukraine. Đó là tình huống duy nhất mà động cơ để người Nga chấp nhận rủi ro khủng khiếp ấy trở nên chính đáng, trong một nỗ lực ngăn chặn thất bại bằng cách buộc Ukraine và những người ủng hộ NATO của họ phải đầu hàng. Nga có thể làm điều này bằng cách bắn một hoặc một số vũ khí hạt nhân chiến thuật vào các lực lượng Ukraine, hoặc bằng cách kích hoạt một vụ nổ hạt nhân tượng trưng tại một vùng đất trống.

Nhìn chung, có ba kịch bản trong đó các nhà hoạch định chính sách Mỹ phải tìm ra giải pháp để đáp trả một cuộc tấn công hạt nhân của Nga nhắm vào Ukraine. Mỹ có thể chọn luận điệu lên án một vụ nổ hạt nhân nhưng không làm gì về mặt quân sự. Họ cũng có thể sử dụng vũ khí hạt nhân của mình. Hoặc có thể kiềm chế phản công hạt nhân, nhưng sẽ trực tiếp tham chiến bằng các cuộc không kích thông thường trên quy mô lớn và huy động các lực lượng mặt đất. Tất cả những kịch bản đó đều không tốt, bởi chẳng hề có lựa chọn rủi ro thấp nào tồn tại để đối phó với hồi kết của thời kỳ cấm kỵ hạt nhân. Kịch bản chiến tranh thông thường được xem là ít tệ nhất trong ba phương án, vì nó tránh được rủi ro cao xuất phát từ hai kịch bản còn lại.

Cạnh tranh trong rủi ro

Ba mươi năm qua, các nhà hoạch định chính sách của Mỹ ít chú ý đến các động lực tiềm ẩn của leo thang hạt nhân. Ngược lại, trong Chiến tranh Lạnh, vấn đề này luôn là trọng tâm của mọi tranh luận chiến lược. Hồi đó, NATO dựa vào nguyên tắc leo thang có chủ ý – bắt đầu bằng việc sử dụng một cách hạn chế vũ khí hạt nhân chiến thuật – như một cách để ngăn chặn một cuộc xâm lược của Liên Xô. Chiến lược này gây nhiều tranh cãi, nhưng nó vẫn được áp dụng, vì phương Tây tin rằng lực lượng thông thường của họ kém hơn so với Khối Hiệp ước Warsaw. Ngày nay, với việc cán cân lực lượng bị đảo ngược sau thời Chiến tranh Lạnh, học thuyết "leo thang để xuống thang" hiện tại của Nga chính là đang bắt chước khái niệm "phản ứng linh hoạt" trong Chiến tranh Lạnh của NATO.

Ngoài mặt, NATO liên tục thúc đẩy chính sách phản ứng linh hoạt, nhưng ý tưởng này luôn lung lay về mặt chiến lược. Các kế hoạch khẩn cấp của tổ chức này sẽ không bao giờ tạo ra sự đồng thuận, đơn giản bởi vì việc bắt đầu sử dụng vũ khí hạt nhân luôn đi kèm nguy cơ ăn miếng trả miếng, từ đó dẫn đến một cuộc chiến không giới hạn theo kiểu ngày tận thế. Như J. Michael Legge, cựu thành viên Nhóm Kế hoạch Hạt nhân của NATO, đã lưu ý trong một nghiên cứu mà Tập đoàn RAND công bố năm 1983, nhóm của ông đã không thể đạt được thỏa thuận về các lựa chọn cụ thể tiếp theo, ngoài một "vụ nổ hạt nhân trình diễn" đầu tiên, mang tính biểu tượng nhằm tạo hiệu ứng tâm lý, vì lo sợ rằng Moscow luôn có thể đáp trả tương đương hoặc thậm chí mạnh hơn. Ngày nay, người ta hy vọng rằng chính tình thế tiến thoái lưỡng nan này sẽ ngăn cản Moscow gọi ‘thần hạt nhân’ ra khỏi chiếc đèn ngay từ đầu.

Nhưng các nhà hoạch định chính sách của NATO không nên chỉ dựa vào sự kiềm chế của Moscow. Putin có nhiều thứ để mất trong cuộc chiến này hơn những quốc gia có vũ khí hạt nhân đang ủng hộ Ukraine, và ông có thể đặt cược rằng trong tình thế cấp bách, Washington sẽ không sẵn lòng chơi ‘trò cò quay’ với ông. Putin có thể đóng vai kẻ điên và xem cú sốc hạt nhân như một rủi ro có thể chấp nhận được, để kết thúc chiến tranh theo ý người Nga.

Các cấp độ leo thang

Khi đối mặt với khả năng Nga sử dụng vũ khí hạt nhân, câu hỏi đầu tiên mà NATO cần trả lời là liệu cuối cùng hành động đó có nên tạo thành lằn ranh đỏ thực sự đối với phương Tây hay không ? Nói cách khác, liệu một cuộc tấn công hạt nhân của Nga có kích hoạt sự thay đổi của NATO, từ việc chỉ cung cấp vũ khí cho Ukraine sang tham chiến trực tiếp hay không ? Cơ sở lý luận để người Nga sử dụng vũ khí hạt nhân chiến thuật có thể là để khiến NATO không dám vượt qua lằn ranh đó, bên cạnh mục tiêu buộc Ukraine phải đầu hàng. Nếu một vài vụ nổ hạt nhân của Nga không đủ để kích động Mỹ tham chiến trực tiếp, Moscow sẽ được bật đèn xanh để sử dụng nhiều vũ khí hơn nữa, và nhanh chóng đè bẹp Ukraine.

Nếu thách thức mà ở hiện tại chỉ mới là giả thuyết thực sự xảy ra trong đời thực, thì việc tham gia vào một cuộc chiến hạt nhân hóa có thể khiến người Mỹ nhận ra đó là một thử nghiệm mà họ không muốn nhúng tay vào. Vì lý do này, có một khả năng rất thực tế là các nhà hoạch định chính sách sẽ lựa chọn kịch bản yếu nhất : nói về sự man rợ không thể tưởng tượng được của người Nga, và tiến hành bất kỳ biện pháp trừng phạt kinh tế nào chưa được sử dụng, nhưng không làm gì về mặt quân sự. Điều này sẽ báo hiệu rằng Moscow hoàn toàn có thể tự do hành động quân sự, bao gồm cả việc sử dụng thêm vũ khí hạt nhân để quét sạch hệ thống phòng thủ của Ukraine. Về cơ bản, điều này có nghĩa là thừa nhận một chiến thắng của Nga. Dù việc hạ mình là chuyện đáng xấu hổ đối với phe diều hâu, nhưng nếu vụ nổ hạt nhân thực sự xảy ra, kịch bản này sẽ có sức hấp dẫn mạnh mẽ đối với người Mỹ, bởi vì nó sẽ tránh được nguy cơ tự sát quốc gia.

Sức hấp dẫn đó phải được cân bằng bởi những rủi ro dài hạn có thể bùng phát từ việc thiết lập tiền lệ chết người, rằng phát động một cuộc tấn công hạt nhân có thể giúp người ta đạt được mục đích. Nếu phương Tây không lùi bước – hoặc, quan trọng hơn, nếu ngay từ đầu, họ muốn ngăn Putin khỏi trò chơi hạt nhân – các chính phủ cần một dấu hiệu đáng tin cậy nhất có thể, rằng việc Nga sử dụng hạt nhân sẽ kích động NATO, chứ không phải khiến liên minh lùi lại.

Nếu NATO quyết định phản công nhân danh Ukraine, thì sẽ có nhiều câu hỏi đặt ra : liệu họ có sử dụng vũ khí hạt nhân hay không, và nếu có thì bằng cách nào. Quan niệm phổ biến nhất là một cuộc phản công hạt nhân ăn miếng trả miếng, tiêu diệt các mục tiêu của Nga tương xứng với những mục tiêu mà cuộc tấn công ban đầu của Nga đã nhắm vào. Đây là phản ứng theo bản năng, nhưng kịch bản này không hấp dẫn, vì nó dẫn đến các cuộc tấn công qua lại, trong đó không bên nào bỏ cuộc và cuối cùng cả hai bên đều bị tàn phá.

Ngoài ra, Washington có thể đáp trả bằng các cuộc tấn công hạt nhân trên quy mô lớn hơn so với cuộc tấn công ban đầu của Nga, đe dọa gây thiệt hại áp đảo cho Moscow nếu họ tiếp tục dùng đến tấn công hạt nhân hạn chế. Phương án ‘nặng đô’ này có một số rắc rối. Thứ nhất, nếu được sử dụng để chống lại các lực lượng Nga đang ở bên trong Ukraine, vũ khí hạt nhân của Mỹ sẽ gây ra thiệt hại lớn cho chính đồng minh của họ. Đây không phải là một vấn đề mới. Trong Chiến tranh Lạnh, các chiến lược gia chỉ trích việc dựa vào vũ khí hạt nhân chiến thuật để chống lại lực lượng Liên Xô xâm lược từng châm biếm rằng, "Ở Đức, các thị trấn chỉ cách nhau hai kiloton". Tuy nhiên, sử dụng vũ khí hạt nhân chống lại các mục tiêu bên trong nước Nga sẽ làm tăng nguy cơ nổ ra chiến tranh không giới hạn.

Vấn đề thứ hai đối với các cuộc tấn công hạt nhân chiến thuật qua lại là Nga sẽ có lợi thế hơn, vì nước này sở hữu nhiều vũ khí hạt nhân chiến thuật hơn Mỹ. Tính bất đối xứng đó sẽ đòi hỏi các nhà hoạch định chính sách của Mỹ phải sớm sử dụng đến cái gọi là vũ khí chiến lược (tên lửa liên lục địa hoặc máy bay ném bom) để duy trì ưu thế. Quyết định đó đi kèm nguy cơ mở đường cho hủy diệt hoàn toàn lãnh thổ của các cường quốc. Do đó, cả phương án ăn miếng trả miếng lẫn phương án trả đũa không cân xứng đều tiềm ẩn những rủi ro cao đáng kinh ngạc.

Một lựa chọn ít nguy hiểm hơn sẽ là đáp trả tấn công hạt nhân bằng cách phát động một chiến dịch không kích bằng vũ khí thông thường, nhắm vào các mục tiêu quân sự của Nga, và huy động lực lượng mặt đất để triển khai vào chiến trường Ukraine. Điều này sẽ cần đi đôi với hai tuyên bố công khai mạnh mẽ. Đầu tiên, để gạt bỏ những quan điểm coi phương án rủi ro thấp này là yếu, các nhà hoạch định chính sách NATO phải nhấn mạnh rằng công nghệ chính xác hiện đại khiến vũ khí hạt nhân chiến thuật trở nên không cần thiết cho việc tấn công hiệu quả các mục tiêu từng được coi là chỉ có thể bị tấn công bởi vũ khí hủy diệt hàng loạt. Điều đó sẽ khiến hành động sử dụng vũ khí hạt nhân của Nga trở thành một bằng chứng củng cố, không chỉ cho sự man rợ, mà còn cho cả sự lạc hậu về quân sự của nước này. Việc tham gia trực tiếp vào cuộc chiến ở cấp độ thông thường sẽ không thể hóa giải được sự hoảng loạn ở phương Tây. Nhưng điều đó có nghĩa là Nga sẽ phải đối mặt với viễn cảnh chiến đấu chống lại một NATO cơ bản áp đảo họ về lực lượng phi hạt nhân, được hỗ trợ bởi khả năng trả đũa hạt nhân, và rất có thể sẽ không kiềm chế nếu Nga chuyển hướng tấn công hạt nhân chống lại Mỹ chứ không phải lực lượng Ukraine. Thông điệp quan trọng thứ hai cần nhấn mạnh là bất kỳ hành động hạt nhân nào sau đó của Nga cũng sẽ kích động đòn trả đũa hạt nhân từ Mỹ.

Kịch bản chiến tranh thông thường này gần như không hề hấp dẫn. Chiến tranh trực tiếp giữa các cường quốc, dù bắt đầu ở bất kỳ cấp độ nào, cũng có nguy cơ leo thang dẫn đến hủy diệt hàng loạt. Một chiến lược như vậy sẽ yếu thế hơn là một chiến lược trả đũa, và sẽ làm trầm trọng thêm nỗi tuyệt vọng của người Nga – ngày càng lo lắng thua cuộc, thay vì giải tỏa nỗi lo ấy – theo đó buộc họ phải đặt động cơ leo thang ban đầu của mình bên cạnh quyết định ‘nhân đôi tiền cược’ và sử dụng nhiều vũ khí hạt nhân hơn. Giải pháp sẽ là sự kết hợp giữa phản ứng quân sự của NATO với một đề nghị thương lượng có chứa nhiều nhượng bộ bề ngoài nhất có thể, để Nga có thể rút lui trong danh dự. Ưu điểm chính của kịch bản thông thường này đơn giản là nó sẽ không rủi ro như lựa chọn không làm gì (yếu hơn), hoặc lựa chọn hạt nhân (mạnh hơn).

Tình thế lưỡng nan của phương Tây

Trong trường hợp Nga kích nổ hạt nhân, NATO sẽ có hai mục tiêu mâu thuẫn với nhau. Một mặt, liên minh sẽ muốn phủ nhận bất kỳ lợi ích chiến lược nào mà Moscow có thể thu được từ vụ nổ ; mặt khác, họ sẽ muốn tránh leo thang hơn nữa. Tình thế lưỡng nan này càng nhấn mạnh điều đã rõ ràng, là phải làm suy giảm tối đa động cơ của Moscow trước lựa chọn hạt nhân ngay từ đầu.

Để đạt được mục tiêu đó, NATO không chỉ nên đưa ra những lời đe dọa trả đũa đáng tin cậy, mà còn phải vun đắp sự ủng hộ từ các bên thứ ba mà Putin muốn giữ cho không gia nhập phương Tây. Cho đến nay, Moscow đã sống sót vì Trung Quốc, Ấn Độ, và các nước khác từ chối hoàn toàn việc tham gia chiến dịch trừng phạt kinh tế do phương Tây áp đặt. Tuy nhiên, những người lựa chọn đứng bên ngoài này vẫn có lợi ích trong việc duy trì sự cấm kỵ hạt nhân. Họ có thể bị thuyết phục phải tuyên bố rằng, việc tiếp tục hợp tác kinh tế với Nga phụ thuộc vào việc nước này hạn chế sử dụng vũ khí hạt nhân. Vì chỉ là một tuyên bố về một sự kiện vẫn còn mang tính giả thuyết, các nước trung lập có thể coi đây là một hành động với rủi ro thấp, một cách để khiến phương Tây không chỉ trích họ, bằng cách nhắc đến một tình huống mà họ không mong đợi xảy ra.

Washington sẽ luôn giữ cho các lời đe dọa đã được đưa ra và các chiến lược của họ đủ mơ hồ, để tạo ra sự linh hoạt và mở đường vượt qua khó khăn. Tuy nhiên, bất kỳ lời đe dọa hạt nhân nào nữa của Putin cũng sẽ trở thành lời nhắc nhở đơn giản nhưng mạnh mẽ cho Washington về một điều mà Putin hiểu, nhưng cho rằng phương Tây không nhận ra, rằng Nga hoàn toàn dễ bị tổn thương trước đòn trả đũa hạt nhân, và như các thế hệ nhà tư tưởng và học giả hai bên vẫn luôn nhắc đi nhắc lại, chiến tranh hạt nhân là một cuộc chiến trong đó không có người chiến thắng.

Richard K. Betts

Nguyên tác : "Thinking About the Unthinkable in Ukraine", Foreign Affairs, 04/07/2022

Nguyễn Thị Kim Phụng biên dịch

Nguồn : Nghiên cứu quốc tế, 19/07/2022

Richard K. Betts là Giáo sư về Khoa học Chiến tranh và Hòa bình tại Đại học Columbia và là nghiên cứu viên cao cấp tại Hội đồng Quan hệ Đối ngoại.

Published in Diễn đàn

Trước cuc chiến ti Ukraine, đa chính tr trong nhng năm qua đu khiến chúng ta nghĩ rng xung đt tm vóc quc tế, nếu có xy ra, là ch gia Trung Quc và Hoa K, mà đim nóng là Đài Loan. Nó hin hu dưới hình thc Chiến tranh Lnh1.5 hay 2 trong nhng năm qua (*). Vladimir Putin, ln Tp Cn Bình, sinh ra và trưởng thành trong thi Chiến tranh Lnh. H là sn phm ca nó. Nhiu người trong chúng ta cũng vy. Quá kh, hin ti và tương lai có tác đng nhân qu vi nhau. Chiến tranh Lnh cũ vn còn tiếp din trong lòng Putin, cũng như Tp. Nhưng không my ai tiên đoán được rng nó đã tr thành nóng đ ri bùng n ti Ukraine, đưa đến nguy cơ Thế Chiến III.

hatnhan0

Tòa nhà Liên Hip Quc ti Thy Sĩ, mt nước trung lp, nơi Biden và Putin gp thượng đnh hi 2021.

Nói đến Chiến tranh Lnh, mt trong nhng đc thù ca nó là cuc chy đua võ trang mt cách hung hăng chưa tng có trước đó đ chiếm v thế thng lĩnh v quyn lc cng cho mc tiêu thiết lp trt t quc tế.

Cuc chy đua võ trang vi Liên Xô bt đu t khi Hoa Kỳ nhn thc được mi đe da qua bcđin thư dài ca George Kannan trong đó phân tích ngun gc hành vi ca h, sau đượcph biến trên tp chí Foreign Affairs vào năm 1946. Trong tt c các loi vũ khí, kh năng v vũ khí ht nhân được xem là mang tính quyết đnh. Liên Xô và Hoa K tiếp tc đeo đui vũ khí ht nhân trong nhiu thp niên đ giành li thế v phía mình. Tuy vy, tính cho cùng, ch cn mt s đu đn ht nhân, ch không phi vài nghìn đu đn, là đã có th hy dit toàn th nhân loi ri.

Nghiên cu được ph biến trên Vin Vt lý Hoa K vào năm 1998 cho biết,giá phi tr đ M thng Chiến tranh Lnh là 5,8 ngàn t M kim (tính theo hin kim ln lm phát vào năm 1996), trong thi gian t năm 1940 đến năm 1996, cho vũ khí ht nhân và h thng chuyn giao ca nó.

Theo mt trong các chuyên gia hàng đu v lĩnh vc này, giáo sư Tom Nichols, viết trên The Atlantic ngày 11 tháng 3, "Chúng ta cn hc li nhng gì chúng ta hy vng đã quên", thì vào thp niên 1960, Hoa K nhn thc ra rng nếu chiến tranh ht nhân xy ra, tt c đu đm bo b hy dit, gi là Mutual Assured Destruction (MAD). Vào lúc đó c hai bên Liên Xô và Hoa K đu có máy bay ném bom, tàu ngm và tên la đn đo xuyên lc đa (ICBM), gi chung là mt b ba (the triad). Vi hàng trăm hoc ngàn đu đn ht nhân, bên nào tn công trước cũng chưa th thng được hoàn toàn, và s b bên kia tn công li, ri kết qu ca cuc chiến tranh hoàn toàn ht nhân là hy dit ln nhau. Nhn thc rõ như vy, Hoa K mun tránh mt cuc chiến ht nhân toàn cu như thế, và đã mong mun Xô Viết đng thun v chính sách chung vào cui thp niên 1960. Nhưng mãi đến năm 1985, Tng thng Reagon và Tổng bí thư Mikhail Gorbachev mi đt được tuyên b chung là : "Mt cuc chiến tranh ht nhân không th chiến thng và không bao gi nên được tiến hành".

Thế gii vì thế mà được bình an trong nhiu thp niên qua nh hiu rng leo thang đ hy dit nhau chng có li cho ai c. Nhưng ni lo này đã tr li qua li hăm da ca Putin.

Vài ngày sau cuc chiến Ukraine din ra, Putin có đng tháirăn đe khi đt lc lượng ht nhân Nga trong tình trng báo đng cao. Putin có l mun gi thông đip đến nước Ukraine, và tt c ai đang ng h nước này, là ông s không cha bt c bin pháp nào đ đt được mc đích.Hin nay Nga có gn 6 ngàn đu đn nguyên t, M 5.4 ngàn, Trung Quc 350 v.v Dù ch mang tính răn đe hay thm chí ch hù da, li tuyên b như thế đt M, NATO và các quc gia khác tr li tình trng quan ngi. Bao người khác trên thế gii không rõ nó có ý nghĩa và h qu nào. Nhng thut t như ngăn nga m rng (extended deterrence), phn hi linh hot (flexible response), không s dng ln đu (no first use), "b ba" và s bo đm hy dit ln nhau (the "triad" and Mutual Assured Destruction, or MAD) v.v đã xut hin li trên truyn thông. Như Nicholschia s, "Đáng bun thay, mi th cũ đu tr li mi. Tt c nhng thut ng này đu có th gây lo lng. Chúng thm chí còn đáng đ lo lng hơn khi ý nghĩa ca chúng không rõ ràng".

Mt bo chúa, khi b dn vào thế chân tường, mà vn còn vũ khí và v thế có th ly quyết đnh/bm nút, thì không có gì chc chn là điu ti t nht không xy ra. Nếu Hitler có vũ khí hy dit hàng lot, t ht nhân, sinh hc đến hóa hc, thì chc đã không ngn ngi s dng nó trong Thế Chiến II. Putin không phi là Hitler. Nhưng qua hành đng xâm lăng Ukraine, cho thy Putin vn đy quyn lc, hiếu chiến và rõ ràng là không quan tâm đến thương vong, hay h qu chiến tranh. Li có trong tay kho d tr ht nhân ln nht thế gii.

Nhưng Putin hin nay chưa b dn vào thế chân tường. Chưa gp đe da sng còn. Tuy quân đi Nga chưa chiếm được Kyiv, hay toàn Ukraine, s dng đến vũ khí ht nhân là hoàn toàn không cn thiết trong lúc này. Nếu s dng thì s dn đến leo thang chiến tranh m rng mà rt có th M và NATO s tham chiến.

Olga Oliker, Giám đc Chương trình Châu Âu và Trung Á ti Nhóm Khng hong Quc tế (International Crisis Group),chia s trên Foreign Affairs vào ngày 11 tháng 3 mt vài điu đáng chú ý v đng cơ và nguyên tc v vũ khí ht nhân ca Putin.

Mt, Putin đ cp đến vũ khí ht nhân có hai mc tiêu. Th nht, Putin mun đe da nó làm v bc cho nhng chiến thut ngày càng tàn bo trên trn đa và mun gây áp lc buc Kyiv phi đu hàng. Th hai, Putin cũng có th hy vng vic đe da bng vũ khí ht nhân, ông có th khiến NATO lo ngi bt can d vào cuc xung đt, hoc thm chí khiến phương Tây buc Ukraine phi phc tùng. Nhưng chiến thut ca Putin cho đến nay đã tht bi.

Hai, nếu Putin s dng vũ khí ht nhân trong tình trng hin nay thì Putin đã đi ngược li nguyên tc/ch thuyết ca mình. Chính quyn Nga tuyên b rng h s không s dng vũ khí ht nhân tr khi "chính s tn ti" ca nhà nước Nga b đe da hoc nếu năng lc răn đe ht nhân ca Nga gp ri ro. Trường hp c th Nga s s dng vũ khí ht nhân là nếu b tn công bng tên la. Nhng điu này hin nay chưa xy ra, và ngôi v ca Putin chưa b thách thc. Nên Nga không có lý do gì đ s dng nó, ngoi tr Putin hù da đ NATO không vượt ln ranh và trc tiếp tham chiến.

Ba, chiến lược ht nhân ca Putin là s s dng nó khi gp mi đe da sng còn, nhưng mi đe da này ít có kh năng đến t Ukraine, mà là t NATO. Trong trường hp b dn vào mi đe da như thế, rt có kh năng Putin s s dng đu đn ht nhân nhm nhn mnh lp trường và quyết tâm ca mình đ bo v an ninh ca Nga. Vì thế mà Oliker yêu cu Tây phương tht cn trng đ qun lý cuc xâm lăng đang din ra ti Ukraine hin nay. Oliker cho rng, thiết lp không phn không được bay (no-fly zone) có kh năng làm leo thang, NATO tham chiến trc tiếp, ri chiến tranh lan rng và xung đt ht nhân.

Tng thng Joe Biden ln lãnh đo NATO hiu được s ri ro và kh năng leo thang chiến tranh nếu ng h và thiết lp chính sách No-fly zone nên đã bác b đ ngh này t Tng thng Volodymyr Zelenskiy và mt schuyên gia v chính sách ngoi giao. Bidenkhng đnh không mun b lôi kéo thành Thế Chiến III, nhưng s sn sàng bo v tng tt đt thuc ch quyn ca NATO. Các chính sách trng pht như cm vn hin nay đã làm chao đo nn kinh tế Nga, nhưng nó s mt mt thi gian đ thy được hiu qu tht s. Thế gii có đ s bình tnh, nhn ni và quyết tâm đ làm cho Putin phi tr giá, hay nóng lòng ri ly quyết đnh nht thi mà có kh năng leo thang chiến tranh, k c s dng vũ khí ht nhân ?

Sau khi Hoa Kỳ th hai qu bom nguyên t lên Hiroshima và Nagasaki Nht vào tháng 8 năm 1945, làm cho nước này sau cùng phi chp nhn đu hàng, nhà văn George Orwell đã viết bài lun văn trên Tribune vào ngày 19 tháng 10 năm 1945 vi tên "You and the Atomic Bomb". Orwell s dng cm t Chiến tranh Lnh trong bài này, mang hàm ý mà chúng ta hiu bây gi, tiên đoán quan h quc tế sau Thế Chiến II. Orwell đã phân tích rng, vũ khí có kh năng hy dit hàng triu người trong vòng vài giây đng h thì ch có hai ba nước có kh năng chế to. Trongtình trng này, vũ khí ht nhân mang tác dng chm dt chiến tranh quy mô ln vi cái giá là kéo dài vô thi hn mt "hòa bình không có hòa bình"’. Orwell đã tiên đoán đúng, cho đến khi Chiến tranh Lnh chm dt, và khi Liên bang Xô Viết sp đ.

Cái giá phi tr cho Chiến tranh Lnh đã được nhiu người nghiên cu trình bày (**). Chiến tranh Vit Nam cũng đã nm trong khuôn kh này. Đt nước và dân tc Vit Nam đã phi chu quá nhiu đau thương mt mát, h qu mãi cho đến bây gi vn còn. Vì thế cuc chiến ti Ukraine không ch nhc li vin nh chiến tranh lnh hay nóng, vũ khí quy ước hay ht nhân, mà còn là tư tưởng đã đnh hình và thúc đy s xung đt gia các quc gia, chiến tranh y nhim, và tư duy "Chiến tranh Lnh".

Vũ khí ht nhân là mt trong nhng ni s hãi khng khiếp nht ca nhân loi. Vì biết s nó nên chúng ta sng còn chăng ! Nhưng ngày nào mà ni s hãi vn còn thì ngày đó chúng ta s không bao gi có được hòa bình thế gii thc s. Vũ khí ht nhân ch là cái ngn, ni s gia con người vi nhau mi là cái gc ca vn đ.

Phạm Phú Khải

Nguồn : VOA, 15/03/2022

Chú thích :

(*) T đin Cambridge đưa rađnh nghĩa v Chiến tranh Lnh như sau : Nó là mt mi quan h cc k không thân thin gia các quc gia, được th hin không phi thông qua giao tranh mà thông qua áp lc và đe da chính tr. Cm t này thường đ cp đến mi quan h gia Hoa K và Liên Xô sau Thế Chiến II.

Cm t này, theoThe National Geographic, đã hin hu t thp niên 1930s đ din t quan h ngày càng bp bênh gia nhng nước ti Châu Âu vi nhau.

(**) Giá phi tr và kết qu cho Chiến tranh Lnh, có th tham kho tài liu sau đây : "The Cold War : Costs and Results", do Mark Harrison thc hin, năm 2018/2019.

Published in Diễn đàn

Ngày 27/02/2022, ngày thứ tư của cuộc chiến tranh tại Ukraine, tổng thống Nga tuyên bố đặt hệ thống răn đe hạt nhân của Nga trong tình trạng "sẵn sàng chiến đấu". Trong bối cảnh chiến tranh Nga - Ukraine hứa hẹn không sớm chấm dứt, việc ông Putin đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân khiến một bộ phận chuyên gia quân sự phương Tây đặc biệt lo ngại.

doanguyentu1

Một vụ nổ nguyên tử. Ảnh của U.S. Federal Emergency Management Agency.  © Wikimedia

Trong suốt một phần lớn thời kỳ Chiến tranh Lạnh và mãi cho đến rất gần đây, vũ khí hạt nhân được xếp vào nhóm vũ khí "răn đe", không thể sử dụng trong chiến tranh. Đầu năm nay, các cường quốc hạt nhân, thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc một lần nữa thừa nhận "sẽ không có bên thắng trong một cuộc chiến tranh hạt nhân". Bởi, chỉ cần một phần rất nhỏ trong khối vũ khí hạt nhân hiện có được sử dụng, với nhân loại sẽ là ngày Tận thế. Cha đẻ bom hạt nhân, nhà vật lý Albert Einstein, từng đưa ra hình ảnh, sau chiến tranh thế giới thứ ba, phương tiện chiến tranh sẽ chỉ là "gậy và đá".

Tổng thống Nga có khả năng sử dụng vũ khí hạt nhân hay không ? Thực hư ra sao ? Tại sao ông Putin lại đưa ra đe dọa vào lúc này ? RFI tổng hợp thông tin về chủ đề này. 

***

1. Tuyên bố của tổng thống Nga được đưa ra trong bối cảnh nào ? Vì sao ông Putin đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân ?

Báo mạng Hoa Kỳ Huffington Post phiên bản Pháp ngữ, hôm qua 27/02/2022, có bài "Vì sao Vladimir Putin khuấy lên đe dọa vũ khí hạt nhân trước cuộc chiến đang diễn ra tại Ukraine ?", tổng hợp một số nguyên nhân chính và bối cảnh của tuyên bố nói trên. Cho đến nay, quân đội Nga với hỏa lực và phương tiện áp đảo chưa chiếm được thành phố lớn nào của Ukraine. Thất vọng trước diễn biến trên chiến trường Ukraine, dự án thần tốc, đánh nhanh thắng nhanh của điện Kremlin không thành công, và khó khăn vượt xa dự đoán của chính quyền Nga được coi là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến phản ứng nói trên của tổng thống Nga.

Tuyên bố của tổng thống Nga cũng đã được đưa ra chỉ ít giờ sau khi các nước Châu Âu đạt đồng thuận về việc thực hiện biện pháp loại trừ Nga ra khỏi hệ thống thanh toán ngân hàng quốc tế Swift, tên viết tắt của Society for Worldwide Interbank Financial Telecommunication (Hiệp hội Viễn thông Tài chính Liên ngân hàng Toàn cầu). Một biện pháp trừng phạt cực mạnh về tài chính mà bộ trưởng Kinh tế Pháp Bruno Lemaire ví như "một vũ khí hạt nhân về kinh tế" cách đây ít hôm.

Lo ngại trước các trừng phạt gia tăng từ phương Tây, và ngày càng triệt để từ phương Tây, cộng với sự hậu thuẫn gia tăng về phương tiện quân sự của phương Tây cho lực lượng kháng chiến Ukraine, có thể là một nguyên nhân quan trọng khác khiến chính quyền Putin giương cao đe dọa vũ khí hạt nhân. Theo chuyên gia Eliot Cohen, Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), có trụ sở tại Washington, đe dọa hạt nhân của ông Putin trước hết có ý nghĩa về mặt "tâm lý", với mục tiêu "phân hóa" hàng ngũ các quốc gia và các lực lượng chống can thiệp quân sự Nga tại Ukraine.

Một điểm đáng chú ý khác là tuyên bố của ông Putin được đưa ra ít giờ trước cuộc đàm phán dự kiến với chính quyền Ukraine, có thể được hiểu như một áp lực để buộc Kiev phải nhân nhượng.

2. Thế giới phản ứng ra sao sau tuyên bố "đặt hệ thống vũ khí răn đe vào trạng thái báo động" của ông Putin ?

Ngay sau tuyên bố của tổng thống Nga, hôm qua, người phát ngôn Nhà Trắng Jen Psaki tố cáo tổng thống Nga "bịa đặt các đe dọa không tồn tại" để biện minh cho việc đặt hệ thống hạt nhân trong tình trạng sẵn sàng. Trên CNN, tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg lên án một "hành xử vô trách nhiệm", những "lời lẽ nguy hiểm" của Moskva.

Đây là lần thứ hai trong những ngày gần đây, tổng thống Nga đe dọa "đặt hệ thống vũ khí răn đe vào trạng thái báo động". Ngoại trưởng Pháp Jean-Yves Le Drian ngay lập tức đáp trả với tuyên bố : NATO cũng là một "liên minh các cường quốc hạt nhân". Tổng thống Nga đưa ra những lời lẽ nói trên nhằm đe dọa những ai có ý định ngăn cản cuộc tấn công Ukraine của quân đội Nga, vừa mở màn.

Theo trang mạng Pháp France TV Info, một số chuyên gia, như Gaspard Schnitzler (Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược, Iris, Pháp) cho rằng tuyên bố của ông Putin trước hết chỉ nằm trong một "chiến lược truyền thông", và "gần như không có khả năng Moskva sử dụng vũ khí nguyên tử". Tuy nhiên, theo không ít chuyên gia, như Hans Kristensen, chuyên gia về hạt nhân Liên Đoàn các nhà Khoa học Mỹ, không nên coi tuyên bố trên của tổng thống Nga chì là một đe dọa mang tính "biểu tuợng".

3. Về phương diện quân sự, tuyên bố "đặt hệ thống vũ khí răn đe trong trạng thái báo động" của tổng thống Nga có ý nghĩa gì ?

Tuyên bố đặt vũ khí hạt nhân vào trạng thái sẵn sàng tấn công là lời lẽ đánh lạc hướng, mang tính hù dọa, hay đe dọa thật sự ? Đây là câu hỏi của không ít nhà quan sát. Trên thực tế, theo giới chuyên gia, hệ thống các vũ khí của Nga hay Mỹ đều đã được đặt trong tình trạng sẵn sàng. Trả lời AFP, chuyên gia Marc Finaud, Trung tâm Chính trị về An ninh tại Genève, cho biết các tên lửa hạt nhân có thể phóng đi trong vòng khoảng vài chục phút, sau khi có lệnh. Riêng Nga, đã có 1.600 đầu đạn được đặt trong tư thế sẵn sàng tấn công. Theo chuyên gia Hans Kristensen, vấn đề chủ yếu là "sẽ có thêm bao nhiêu tàu ngầm và oanh tạc cơ được trang bị vũ khí nguyên tử", ngoài số vũ khí đã có.

Tuần san Courrier International dẫn nhận định rất đáng chú ý của một viên tướng Nga, trên một nhật báo Nga, nhan đề "Vali hạt nhân đã sẵn sàng» ("vali hạt nhân" là từ thường dùng để chỉ một chiếc cặp xách tay, được lãnh đạo cường quốc nguyên tử sử dụng để kích hoạt một cuộc tấn công hạt nhân). Nhật báo Komsomolskaia Pravda, dẫn lời tướng Boris Soloviov, phục vụ tại Bộ Tổng tham mưu Quân đội Nga, cho biết hệ thống vũ khí hạt nhân Nga đã được đặt trong tình trạng sẵn sàng ở cấp độ "gần cao nhất". Mức độ cao nhất là "báo động toàn bộ", tức "nút bấm đỏ" hạt nhân được đặt trong thế sẵn sàng kích hoạt.

Nhật báo Nga Vzgliad thân điện Kremlin cho biết rõ là tổng thống Nga đã ra lệnh cho bộ trưởng Quốc Phòng Sergey Shoygu và tổng tham mưu trưởng Velery Guerassimov đặt hệ thống hạt nhân vào tình trạng đặc biệt, với lý do "nhiều quan chức cao cấp của các cường quốc NATO đã đưa ra những lời lẽ gây hấn nhắm vào nước Nga".

Về ý nghĩa của việc Nga nâng cấp báo động hạt nhân, theo chuyên gia James Acton, lần đầu tiên có một quyết định nâng cấp khả năng sử dụng vũ khí hạt nhân đến mức như ông Putin vừa tuyên bố kể từ "khủng hoảng tên lửa hạt nhân Cuba" năm 1962 giữa hai siêu cường Mỹ và Liên Xô.

4. Đe dọa của Putin sử dụng vũ khí hạt nhân có khả năng thành hiện thực không ?

Trong lúc chuyên gia Gaspard Schnitzler (viện Iris) cho rằng điều này gần như hoàn toàn không thể, nhiều chuyên gia khác tỏ ra thận trọng hơn nhiều. Tuyên bố của Putin có thể nói đi ngược lại học thuyết chính thống lâu nay về sử dụng vũ khí hạt nhân của Nga và các cường quốc hạt nhân khác, với điểm chính là chỉ sử dụng như vũ khí răn đe, tức không dùng để tấn công phủ đầu, mà chỉ để dùng để đáp trả lại một cuộc tấn công hạt nhân của đối phương. Với tuyên bố nói trên, theo chuyên gia Héloise Fayet, Ifri, vũ khí hạt nhân đã "từ chỗ là công cụ răn đe đã biến thành công cụ gây áp lực". Không chỉ đe dọa, mà bản thân tổng thống Nga còn trực tiếp thị sát một số vụ bắn thử tên lửa siêu thanh, có khả năng mang đầu đạn hạt nhân trong những ngày gần đây.

Theo chuyên gia Héloise Fayet (Ifri), tuyên bố nói trên của tổng thống Nga nằm trong chiến thuật "escalate to descalate" (leo thang để buộc xuống thang), "đe dọa tối đa để buộc đối phương phải xuống thang", khác hẳn với chiến thuật "phản ứng từng bước có mức độ" trong đe dọa hạt nhân xưa nay. Lawrence Freedeman, giáo sư chuyên về chiến tranh, trường King’s College Luân Đôn (báo Financial Times) nhận xét : đe dọa tấn công hạt nhân, cộng với đề xuất một thỏa thuận hòa bình có thể là cách để tổng thống Nga "thoát khỏi mớ bòng bòng" mà ông ta đang bị sa lầy.

Một số nhà quan sát, ghi nhận kể từ năm 2020, chính quyền Nga bắt đầu có những động thái "hạ thấp ngưỡng sử dụng vũ khí hạt nhân". Trên France TV Info, ông Jean-Sylvestre Mongrenier, chuyên gia về an ninh Châu Âu, viện Thomas More, nêu khả năng, chính quyền Putin có thể sử dụng "vũ khí hạt nhân chiến thuật", tức vũ khí hạt nhân có quy mô nhỏ hơn so với vũ khí hạt nhân chiến lược, và không chịu sự điều chỉnh của các hiệp ước về hạt nhân Nga – Mỹ.

Báo Anh Financial Times dẫn lời Caitlin Talmadge, chuyên gia về hạt nhân Đại học Georgetown (Mỹ), cảnh báo, nếu thất bại về quân sự, cũng như chính trị trong xung đột Ukraine, cùng đường lãnh đạo tối cao Nga Vladimir Putin có thể sử dụng "vũ khí hạt nhân chiến thuật".

Nhìn chung hiểm họa sử dụng vũ khí hạt nhân mang tính hủy diệt đặc biệt gia tăng với việc các đối thủ đánh giá sai, hay "phiên dịch sai" ý đồ của nhau. Trong trường hợp đó, vũ khí hạt nhân có thể được Nga sử dụng trước, với lý do để tránh trở thành nạn nhân của Mỹ. 

Nhiều chuyên gia và nhà quan sát khẳng định rất khó đoán biết được thái độ thực sự của ông Putin, do việc tổng thống Nga sống gần như tách biệt với xã hội, ngờ vực tất cả. Courrier International, trích dẫn một người hiểu biết sâu về nội tình nước Nga cho biết, số nhân vật thân tín và có khả năng tiếp xúc với tổng thống Nga chỉ đếm trên đầu ngón tay. Một số ít tướng lĩnh quân đội và lãnh đạo ngành an ninh nằm trong số những người được ông Putin tin cậy và chịu ảnh hưởng. Giới tài phiệt dường như rất ít có mặt trong nhóm này (chuyên gia nổi tiếng về Liên Xô, nữ phóng viên CH Séc Petra Prochazkova, nhật báo Denik N.).

5. Phản ứng chừng mực của Hoa Kỳ và các cường quốc phương Tây phải chăng có vai trò quan trọng trong việc giảm bớt nguy cơ Putin liều lĩnh bấm nút hạt nhân ?

Thái độ chừng mực của phương Tây có ý nghĩa cực kỳ quan trọng. Việc giải thích sai phản ứng của đối phương có thể nói sẽ dẫn đến thảm họa. Ngay sau tuyên bố của ông Putin, tổng thống Hoa Kỳ đã có động thái "xuống thang" trong lời lẽ. Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc cho biết Moskva đã hoàn toàn sai lầm khi nghĩ rằng Nga bị đe dọa. Nước Mỹ thông báo không nâng cấp báo động hạt nhân lên cấp Defcon 3 (Báo động hạt nhân của Mỹ có 5 cấp. Cấp 5 là cấp cao nhất. Hiện tại, Hoa Kỳ chỉ đặt ở cấp 2. Báo động cấp 3 là trên mức bình thường). 

Thông điệp trước đó có khả năng gây hiểu lầm từ phía Mỹ là tuyên bố của tổng thống Biden, là "hoặc các trừng phạt kinh tế buộc Nga xuống thang tại Ukraine, hoặc chiến tranh thế giới thứ Ba". Thông điệp của ông Biden có lẽ trước hết nhắm vào các đồng minh của Mỹ nhằm gây áp lực để buộc các đồng minh nhanh chóng đưa ra các trừng phạt kinh tế mạnh mẽ, có thể bị hiểu là đe dọa chiến tranh với Nga, hoặc bị cố tình hiểu theo hướng này, ít nhất là theo lời của viên tướng Boris Soloviov, Hoa Kỳ và NATO đang đe dọa Moskva. Tướng Boris Soloviov khẳng định : theo học thuyết hạt nhân 2020, Nga có thể sử dụng vũ khí hạt nhân ngay cả khi chỉ bị đe dọa nghiêm trọng bằng"vũ khí quy ước", và thông báo vừa qua của nguyên thủ Putin chỉ nhắc lại quan điểm này.

Việc tổng thống Mỹ khẳng định công khai không đưa quân đội đối đầu với Nga tại chiến trường Ukraine, mà nhiều người cho rằng là một hành động xuống nước đáng tiếc với Moskva, gây bất lợi cho Ukraine, trên thực tế rất có thể chính là điều mà hai siêu cường hạt nhân đều đã ngầm hiểu. Đó là mọi đối đầu trực tiếp Mỹ - Nga đều tiềm ẩn nguy cơ lớn khiến căng thẳng leo thang tột độ, gia tăng nguy cơ bùng nổ chiến tranh hạt nhân. "Cân bằng về đe dọa hạt nhân» phương Tây - Nga (đặc biệt là cân bằng về vị trí bố trí phương tiện tấn công, để thời gian tấn công giả định là tương đương) cũng là điều mà hai bên cần phải bảo đảm duy trì nghiêm ngặt, như điều đã được cố gắng duy trì trong những thập niên qua. 

Nguy cơ chiến tranh hạt nhân thực hư đến đâu ? Theo một số nhà quan sát, điều này cũng phụ thuộc nhiều vào quan điểm về vấn đề này trong xã hội Nga. Trang France TV Info dẫn lời chuyên gia về vũ khí hạt nhân Hans Kristensen, ghi nhận một thực tế đáng sợ, đó là trong những năm gần đây chính quyền Putin đã có những lời lẽ khác thường về vũ khí nguyên tử. Đơn cử năm 2018, trong một thảo luận về nguy cơ chiến tranh hạt nhân của câu lạc bộ Valdai, Sotchi, tổng thống Putin khẳng định : nếu xảy ra chiến tranh hủy diệt, nước Nga không sợ hãi, bởi "người Nga sẽ được lên Thiên đàng ".

Tình hình càng đáng lo hơn, khi "người phương Tây hoàn toàn không muốn tin vào việc vũ khí hạt nhân có thể bị sử dụng" (bởi coi đây là một phương tiện hoàn toàn thuộc về quá khứ), và chính vì vậy, "chúng ta không sẵn sàng" đối diện với việc viễn cảnh tận thế này "có thể trở thành hiện thực" (chuyên gia Florent Parmentier, Viện Khoa học Chính trị Sciences Po, Paris).

Để ngăn ngừa nguy cơ xung đột hạt nhân, xã hội Nga cũng có vai trò hàng đầu. Đã có dấu hiệu thức tỉnh trong bộ phận xã hội Nga thân chính quyền Putin. Một sự kiện đáng chú ý : hôm thứ Bảy, 25/02, trên mạng Instagram, cô Elizaveta Peskova, con gái của Dmitri Peskov, người phát ngôn của tổng thống Nga, đã đưa lên thông điệp rõ ràng "HET BOЙHE" (Không Chiến Tranh). Con gái của nhân vật thân tín hàng đầu với ông Putin gọi thẳng cuộc can thiệp quân sự của Nga là "chiến tranh", chứ không phải là một "chiến dịch quân sự", như ngôn từ chính thức của điện Kremlin, mà một số tỉ phú Nga phản chiến đã sử dụng, để tránh phải đối đầu với chính quyền.

Trọng Thành

Nguồn : RFI, 28/02/2022

Published in Diễn đàn

70 nước trên thế giới kêu gọi Bắc Triều Tiên từ bỏ vũ khí hạt nhân

Trong một bản tuyên bố được chính thức công bố hôm qua 10/05/2019, tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, 70 quốc gia trên thế giới đã kêu gọi Bắc Triều Tiên từ bỏ tất cả "vũ khí hạt nhân, tên lửa đạn đạo và các chương trình liên quan". Đối với các nước ký tên, chương trình vũ khí hạt nhân, tên lửa đạn đạo của Triều Tiên là một "mối đe dọa nghiêm trọng" đối với sự ổn định của thế giới.

bac1

Bắc Triều Tiên : Ảnh vệ tinh chụp trung tâm hạt nhân Yongbyon, công bố ngày 16/04/2019. Reuters

Đây là một văn kiện do Pháp soạn thảo và đưa ra xin chữ ký từ một tuần lễ nay. Trong số các nước ký vào bản tuyên bố này, có Mỹ, Hàn Quốc cùng nhiều nước Á, Âu, Phi và Mỹ La Tinh. Riêng hai nước ủng hộ Bắc Triều Tiên là Nga và Trung Quốc thì không ký tên vào bản tuyên bố.

Theo một nguồn tin ngoại giao, có khoảng 15 nước đã yêu cầu được ký tên vào văn kiện này ngay sau khi Bắc Triều Tiên cho thử nghiệm tên lửa trở lại.

Các bên ký kết đã "khuyến khích Bắc Triều Tiên tránh bất kỳ hành động khiêu khích nào… tiếp tục thảo luận với Mỹ về phi hạt nhân hóa".

Bắc Triều Tiên đã cho phóng hai tên lửa tầm ngắn hôm 09/05, chỉ 5 ngày sau vụ thử nghiệm tên lửa tầm ngắn và pháo phản lực khác. Loạt thử nghiệm này đã khiến tình hình bán đảo Triều Tiên căng thẳng trở lại sau hon một năm yên tĩnh : từ tháng 11/2017, Bình Nhưỡng không hề thực hiện bất kỳ vụ phóng tên lửa nào.

Lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong-un năm ngoái cũng tuyên bố chấm dứt thử nghiệm vũ khí hạt nhân và tên lửa tầm xa.

Trump : Bắc Triều Tiên không nuốt lời hứa khi thử lại tên lửa

Việc Bình Nhưỡng thử nghiệm tên lửa trở lại không làm cho tổng thống Mỹ lo lắng. Trả lời phỏng vấn báo Mỹ Politico hôm 10/05/2019, ông Trump cho rằng Bắc Triều Tiên chỉ thử nghiệm các tên lửa tầm ngắn, không vi phạm các cam kết lãnh đạo mà Kim Jong-un từng đưa ra.

Trọng Nghĩa

Published in Châu Á