Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

mardi, 02 février 2021 18:17

Ông Trọng tìm bóng của mình

Đại hội 13 đã kết thúc. Ông Trọng tiếp tục giữ ghế Tổng bí thư. Điều trước tiên có thể nói là việc ông tiếp tục giữ được chiếc ghế này không phải do uy tín của ông hay người ta yêu quý gì ông, chỉ đơn giản là ông là một nhân tài. Tài của ông vượt hơn hẳn thiên hạ. Không một trục trặc nào xảy ra. Bầu Tổng bí thư chỉ một lần là xong. Đại hội còn dư thời gian, về sớm trước kế hoạch một ngày. Dàn nhạc diễn đúng ý ông.

trong0

Ông ở lại, vì thứ nhất, người mà ông chọn thay ông chưa đủ "cứng", chưa đủ "già" và chưa "chín". Nghĩa là còn cần một thời gian để "chín". Điều này có nguồn gốc sâu xa ngay từ năm 2016, bắt đầu nhiệm kỳ hai của ông, cái nhiệm kỳ mà ông trụ lại được nhờ lời hứa sẽ rút lui sau hai năm. Nhưng người được quy hoạch tiếp quản chiếc ghế của ông là ông Đinh Thế Huynh, chủ tịch Hội đồng lý luận, Tiến sĩ ngành báo chí Đại học Tổng hợp Moskva, cựu Tổng biên tập báo Nhân Dân, một người miền Bắc gốc Nam Định, sau chuyến đi Mỹ đột xuất gặp John Kerry tháng 10/2016, bất ngờ bị "trật ray" từ Hội nghi trung ương 5/XII và lập tức bị bệnh cho đến bây giờ. Tiếp đó đến chuyện Võ Văn Thưởng được cài vào Đảng bộ Thành phố Hồ Chí Minh bị Lê Thanh Hải đánh bật ra, quay trở ra Trung ương. Ông Trọng giao cho Thưởng làm Trưởng ban Tuyên giáo có ý định gửi gắm "tre già măng mọc". Nhưng ông Thưởng ngay lập tức phạm lỗi khi tuyên bố"chúng ta không sợ đối thoại, chúng ta sẵn sàng đối thoaị với những người bất đồng chính kiến, vì bất cứ một chân lý nào cũng cần được cọ sát thông qua đối thoại. Ban bí thư sẽ có hướng dẫn". Ông Thưởng sau đó cũng có một thười gian "nghỉ ngơi" tại Phú Quốc để tự ngẫm, hay tự "tĩnh trí".

Hai sự cố này tạo ra sự đứt đoạn giữa ông Trọng và thế hệ kế tiếp. Giữa ông và thế hệ kế cận có một quãng cách xa. Võ Văn Thưởng lọt vào mắt ông, sẽ là tre, nhưng vẫn chỉ là măng, chưa đủ cứng. Còn phải thử thách, bồi dưỡng và uốn nắn.

Vương Đình Huệ xuất hiện như một nhân tố không đầy đủ. Ông Huệ không có một chút đào tạo lý luận chính trị. Toàn bộ sở học cơ bản và kinh nghiệm nghề nghiệp của ông Huệ chỉ xoay quanh mảng Kế toán, Tài chính. Ông chưa có cơ hội nào được chứng tỏ năng lực lý luận của mình. Lý thuyết chủ nghĩa Mác và lý luận về xây dựng đảng vẫn còn là vùng chưa sáng tỏ.

Lý do thứ hai khiến ông Trọng chưa thể nghỉ, là việc ông Vương Đình Huệ chưa có thời gian để kinh qua các giai đoạn tu nghiệp. Ông phải từng là bí thư, đứng đầu một tỉnh, và để tránh tiếng Tổng bí thư chỉ do Đảng cử, đảng bầu, không có được sự thừa nhận của đại diện quốc dân. Ông Huệ nhất định phải kinh qua bước làm chủ tịch quốc Hội. Như vậy, ông Huệ phải trở thành bí thư Hà Nội. Ông Hoàng Trung Hải, đột ngột được nhắc tới khuyết điểm của nhiều năm trước, một khuyết điểm nhỏ trong hàng chục tội nghiêm trọng khác gắn với chính phủ ông Nguyễn Tấn Dũng, nhưng đủ để rút khỏi chân bí thư Hà Nội, nhường chỗ cho Vương Đình Huệ. Và chuyện ông Huệ sẽ được bầu làm Chủ tịch quốc Hội chỉ là việc thủ tục, và cũng chỉ làm cho có lệ, nghĩa là không phải cả nhiệm kỳ, để khi ứng cử chức Tổng bí thư, ông phải vẫn còn dưới 65 tuổi. Như vậy ông Trọng sẽ phải xin nghỉ hưu vào giữa nhiệm kỳ, và Trung ương sẽ họp đột xuất bầu Tổng bí thư Huệ vào cuối năm 2022, đầu năm 2023. Chiếc ghế Chủ tịch quốc hội vốn được dọn sẵn cho bà Trương Thị Mai, không phải cho ông Huệ sẽ là chỗ ngồi tạm hai năm.

Nhưng rõ ràng giải pháp Vương Đình Huệ hoàn toàn không như ý ông Trọng. Nghĩa là công cuộc tìm bóng của mình phải chịu nhận thất bại. Hồn của ông Trọng là sự bất di bất dịch của chủ nghĩa Mác. Con đường của cách mạng Việt Nam là con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Nền tảng tư tưởng bất biến đổi của nó là chủ nghĩa Mác vận dụng vào thực tế thời đại. Nền tảng của xã hội cộng sản là nền sản xuất đại công nghiệp. Quan hệ sản xuất của nền đại công nghiệp là sở hữu toàn dân. Trong nền sản xuất đại công nghiệp cộng sản chủ nghĩa không có giai cấp tư sản, không có doanh nghiệp tư nhân. Điều này chưa có trong nền tảng tư tưởng của ông Huệ. Ông Huệ chỉ mới có lòng trung thành bản năng.

Một kinh nghiệm thực tế là những nhân tố trưởng thành từ hoạt động chính phủ đều gắn với cuộc sống thực tế và dần bị thuyết phục bởi công thức "Kinh tế thị trường + Dân chủ xã hội". Nếu cứ tiếp tục từ nguồn nhân sự chính phủ, ảnh hưởng của đảng sẽ giảm và con đường phát triển của Việt Nam sẽ xa rời chủ nghĩa giáo điều truyền thống.

Mâu thuẫn giữa hai phe, chuyên trách đảng và bộ máy chính phủ vẫn là mâu thuẫn thâm căn, truyền kiếp. Đảng lãnh đạo toàn diện, đảng quyết định tất cả. Nhưng, tính đảng phản lại các quy tắc kinh tế, không có ích gì cho phát triển kinh tế, xã hội. Bên lãnh đạo và quyết định tất cả thì chỉ có lương, trong khi bên chính phủ, ngoài lương còn có rất nhiều "bổng lộc ".

Cắt đứt mạch kế cận của phe chính phủ bằng cách ép ông Trương Hòa Bình, một trung tướng công an, chưa bao giời làm kinh tế xuống chiếm chỗ Thường trực chính phủ là chặn đứng vai trò kế cận của hàng ngũ phó thủ tướng, trong đó phải kể đến vai trò của Phạm Bình Minh, với thành tích to lớn liên tục nhiều năm. Nhưng ông Minh bị ám chỉ thân phương Tây, một mặt do mối quan hệ giữa ông bố cựu bộ trưởng ngoại giao với Đảng cộng sản Trung Quốc, một mặt là các thành công của ông trong việc phát triển quan hệ thân thiện với thế giới phương Tây.

Đây là thủ đoạn thâm hiểm của Trọng, tạọ chỗ trống trong hệ thống kế cận thủ tướng, nhằm đưa người của phe đảng mình vào thay thế. Ông Phạm Minh Chính được sử dụng cho mưu đồ này. Ông Chính có mối quan hệ thân thiện và chặt chẽ với chính quyền Quảng Châu khi còn làm Bí thư Quảng Ninh. Đặc biệt khi ông giữ chức Phó Ban chỉ đạo Đặc khu kinh tế, bao gồm cả khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, ông đã chịu ảnh hưởng và sự trợ giúp rất đắc lực của Hội đồng tư vấn đặc khu kinh tế Thâm Quyến và 1,7 tỷ đôla viện trợ phát triển Hạ tầng Đặc khu Vân Đồn từ chính quyền tỉnh Quảng Đông. Rất có thể những mưu toan này do Sứ quán Trung Quốc chỉ đạo hay gợi ý. Vì Trung Quốc biết rất rõ sẽ không có gì tệ hơn, nếu vị trí Thủ tướng lọt vào tay Phạm Bình Minh, và ghế Tổng bí thư rơi vào tay Nguyễn Xuân Phúc.

Máu danh vọng chưa bao giời nguôi hay giảm trong người ông Trọng. Tất cả những gì thu được dù do chính phủ chỉ đạo trực tiếp phải được coi là kết quả của lãnh đạo sáng suốt của đảng. Trong lịch sử, chưa bao giờ có chuyện Tổng bí thư dự giao ban chính phủ, nhưng đã xảy ra hai lần trong nhiệm kỳ của ông Trọng, ngày 28/12/2017 và ngày 28/12/2020. Để ông Phúc biết không được phép qua mặt ông và để thiên hạ thấy rõ Chính phủ cũng do ông chỉ đạo. Nguyên tắc "đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ", nhằm ngăn chặn sự dẫm đạp lên nhau giữa Đảng và Nhà nước đã bị ông Trọng gạt bỏ. Mỗi lần đọc báo cáo, ông Phúc đều không quên nhấn mạnh "sự quan tâm và chỉ đạo trực tiếp của cá nhân đồng chí Tổng bí thư".

Ông Phúc có thể đã bị ép lên Chủ tịch nước, mặc dù tất cả đều thấy rõ, nếu không trúng vị trí Tổng bí thư để đảm bảo thúc đẩy mọi thứ, việc hết sức quan trọng đối với sự phát triển tiếp tục của Việt Nam cần một nhiệm kỳ Thủ tướng nữa của ông Phúc. Nhưng không, ông Trọng không thế đủ sức để tiếp tục kiểm soát toàn bộ hệ thống thêm 5 năm nữa. Phe đảng phải chiếm được ghế Thủ tướng khi ông còn tại vị, dưới sự chứng kiến trực tiếp của ông. Phạm Minh Chính là một gợi ý của Trung Quốc. Nếu ông Phúc làm Tổng bí tư và ông Phạm Bình Minh làm thủ rướng, Việt Nam sẽ ngả hẳn sang phương Tây, sẽ dân chủ hóa xã hội và sẽ chống lại Trung Quốc. Với ông Chính, sẽ có một chính sách thân thiện hơn xuôi chiều hơn với Trung Quốc, và tất nhiên, chủ quyền Biển Đông sẽ thu hẹp hơn. 

Dưới thời cầm quyền của ông Nguyễn Phú Trọng, Việt Nam đã ba lần lùi khi đối mặt với các mối đe dọa và áp lực của Trung Quốc trong các tranh chấp ở Biển Đông. Vào tháng 3 năm 2018, Việt Nam đã rút hơp đồng thăm dò dầu khí với Repsol của Tây Ban Nha tại khu vực Bãi Tư Chính. Vào năm 2019, sau cuộc đối đầu kéo dài 4 tháng tại lô Phong lan đỏ do Tập đoàn dầu khí của Nga Rosneft điều hành, Việt Nam đã hủy hợp đồng khảo sát với Tập đoàn Noble. Việt Nam đã hầu như không còn tiếp tục thăm dò dầu khí ở khu vực này nữa. Từ bỏ chủ quyền cho Trung Quốc, ông Trọng đã tiếp tục chấp nhận thua thiệt lợi ích quốc gia cho lợi ích phe phái.

Đừng bao giờ nghĩ ông Trọng không phải là người tham vọng. Phó tiến sĩ xây dựng đảng, Đại học Moskva, ông Trọng đã âm thầm nhiều năm cho vị trí Tổng bí thư. Và khi đã nắm được vị trí Tổng bí thư, ông phải chứng minh được rằng, tất cả phải do đảng lãnh đạo. Có nghĩa là do ông lãnh đạo. Không có chỗ nào trong hệ thống, nếu có thành tích, nằm ngoài sự sáng suốt của đảng. Không một ai được quyền cho phép không thừa nhận điều đó. Ông chưa chết thì tất cả phải do đảng (do ông) quyết định. Vị trí Thủ tướng, Chủ tịch quốc hội hay Chủ tịch nước phải do đảng (tức là ông) sắp xếp. Ông Chính phải thay ông Phúc vì đảng/(ông) muốn như vậy.

Đừng bao giờ ảo tưởng sự tử tế của ông Trọng. Hai nhiệm kỳ Tổng bí thư, dưới tay ông, Nguyễn Tấn Dũng, Bố già của Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Trần Bắc Hà, Trầm Bê, Nguyễn Văn Bình, đã phải chịu bó gối về vườn làm người tử tế. Lê Thanh Hải hai mươi năm cát cứ, độc chiếm Sài Gòn bất khả xâm phạm, bị đánh bật ra khỏi hang ổ Mafia Thanh niên xung phong. Không phải là đa mưu túc trí, không phải là nham hiểm máu lạnh, không tàn tộc đúng lúc, không làm được những việc tày đình đó. Nếu hình dung cái chết bất đắc kỳ tử của thứ trưởng bộ công an Phạm Quý Ngọ, cái chết biết trước của trưởng ban nội chính Nguyễn Bá Thanh, và cái chết đau đớn bí ẩn của chủ tịch nước Trần Đại Quang, cái biệt tích bệnh tật không tên của thường trực ban bí thư Đinh Thế Huynh, thì phải biết sân khấu chính trị Việt Nam sóng gió và tàn bạo thế nào. Không phải người tàn bạo nhất không thể là người còn sót lại cuối cùng. Ông Trọng hoàn toàn có quyền tự hào.

https://youtu.be/LePx-qiFXM0

"Tôi không được khỏe lắm, tuổi cao rồi, tôi xin nghỉ, nhưng Đại hội bầu, là đảng viên phải chấp hành. Tôi sẽ cố gắng hết sức !".

Có tự đề cử không ? Nếu không tự đề cử, thì Ai đề cử ông ? Người đó có được gợi ý, gửi gắm hay phân công trước không ? Có phải là hai ông Chính và Huệ không ? Cái gì dẫn đến "Đại hội bầu..." ?

Ông Phúc bị bác, không phải người Bắc, không có lý luận, không thích hợp vị trí Tổng bí thư, nhưng không có ai trong lớp trẻ hơn ông để làm Chủ tịch nước. Vậy, Ai sẽ vào vị trí Tổng bí thư ? Ông Trần Quốc Vượng quá tuổi, cần được xét đăc cách, nhưng lại không đủ thuyết phục cả năng lực lý luận lẫn quản trị. Ông Huệ thích hợp về phẩm chất và năng lực, nhưng phải qua bí thư thành ủy và phải lên từ Quốc hội (để tránh tiếng Tổng bí thư không do dân bầu, có thể từ nay bổ sung điều lệ bắt buộc ứng viên Tổng bí thư phải thông qua Quốc hội). Trong thời gian tạm thời này, ai làm Tổng bí thư ? Giải pháp phù hợp là ông Trọng tiếp tục. Không gây tranh chấp, đứt đoạn cho giai đoạn chuyển tiếp. Thời gian tạm thời có thể ngắn, và trách nhiệm sẽ được trung ương giảm bớt, phù hợp với sức khỏe.

Con số 18 ủy viên Bộ chính trị cũng nói lên tính tạm thời. Thông thường, con số này phải là số lẻ : 15, 17, 19… để có quá bán cho các quyết nghị có tranh cãi. Với số lẻ, vai trò của Tổng bí thư có lúc không có giá trị, chẳng hạn khi ý kiến cuả ông thuộc phe thiểu số, nghị quyết vẫn theo đa số. Với con số 18, nếu hai phe bằng nhau, thì phe nào có phiếu của ông sẽ là phe có đa số quyết định. Như vậy, ông luôn là hai phiếu, và ý kiến của ông là ý kiến quyết định. Tuy nhiên điều này, nếu không được đưa vào điều lệ sửa đổi, thì chỉ có tính tạm thời. Con số 18 sẽ trở về 17 khi ông Huệ hết thời hạn chuyển tiếp, ông Trọng rút, mà không cần bổ sung hay thay đổi số lượng ủy viên.

Như vậy, không phải ông "xin rút" mà là ông "tạo ra tình huống" để không thể khác.

Nhưng, ông Trọng chỉ ngồi tiếp hai năm nữa, vì để ông Huệ khi được bầu Tổng bí thư phải dưới 65 tuổi, nghĩa là Hội nghị trung ương bất thường/XIII phải xảy ra chậm nhất vào cuối năm 2022. Muốn đi tiếp một nhiệm kỳ nữa, ông Huệ lại phải cần cơ chế "đặc cách".

Người tính, không bằng trời tính. Ông Trọng rời hay "về", chủ nghĩa Marx sẽ rời hay về theo.

Ông Huệ làm Tổng bí thư, ông Chính làm thủ tướng, chủ nghĩa Marx sẽ không còn là "nền tảng sống chết" nữa. Một ông Chính là môn đồ của chủ nghĩa thực dụng Trung Hoa. Không có chủ nghĩa nào hết. Mọi thứ chủ nghĩa chỉ là công cụ phục vụ ý nguyện của cá nhân lãnh tụ. Ý chí của lãnh tụ là ý thức hệ của chế độ tương ứng. Một ông Huệ có sở trường tin vào con số kế toán, không ảo tưởng, không có sáng tạo biến hóa. Ông Huệ không phải týp người "lý thuyết gia" hay "nhà tư tưởng", ông chỉ là khuôn mẫu của kỷ luật và lòng trung thành. Ông sẽ "đi" một cách mẫu mực, nhưng phải có người dắt, không phải dạng người dám làm dám chịu, không có "phá cách, vượt rào". Vì vậy, Việt Nam chưa thể thoát khỏi sự gắn kết với sự dẫn dắt của Trung Quốc. Sẽ quay lại thời kỳ "làm những gì Trung Quốc làm 10 năm trước".

Từ chối giải pháp Nguyễn Xuân Phúc + Phạm Bình Minh, Việt Nam sẽ kết thúc nhanh giai đoạn bứt phá. Giải pháp Huệ + Chính mà ông Trọng để lại là lựa chọn phục tùng và lòng trung thành, không phải là sáng tạo và lòng dũng cảm hay đức hy sinh. Đó là di sản tất yếu của tính bảo thủ giáo điều thâm căn cố đế. Đất nước phải chịu, dân tộc phải chịu. 200 ủy viên trung ương đợt này là nỗi thất vọng. Vận nước còn chưa đến !

Ông Huệ là người cuối cùng chưa ? Ít nhất, ông không phải là cái bóng của ông Trọng. Từ lâu, nhiều người đã dự báo, Đại hội XIII là Đại hội cuối cùng của Đảng cộng sản Việt Nam, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, có lẽ vẫn đúng chăng ?

Bùi Quang Vơm

(02/02/2021)

Published in Quan điểm

Trong bối cảnh đại dịch và địa chính trị đang thay đổi, các nhà lãnh đạo tiếp theo của Việt Nam sẽ có tầm quan trọng thiết yếu đối với tương lai của đất nước.

ai1

Các đại biểu vỗ tay khi dự lễ bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng cộng sản Việt Nam tại Hà Nội, Việt Nam, ngày 28/1/2016 - Kham / Pool Photo via AP - Ảnh tư liệu

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 13 của Đảng cộng sản Việt Nam kiến diễn ra vào quý I - 2021. Đại hội sẽ quyết định về ban lãnh đạo mới trong 5 năm tới và thiết lập các chính sách quan trọng cho đất nước.

Có thể cho rằng, mật nghị quan trọng nhất của Đảng cộng sản Việt Nam kể từ Đại hội 1986 đưa ra cải cách đổi mới dẫn đến việc Việt Nam mở cửa, Đại hội 2021 là do hậu quả của đại dịch kéo dài một thế kỷ đã làm tê liệt toàn cầu và ảnh hưởng đến hầu hết các khía cạnh của cuộc sống. Đồng thời, sự cạnh tranh quyền lực lớn giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đang gia tăng, làm cho môi trường quốc tế trở nên kém thuận lợi hơn cho sự hợp tác quốc tế, do đó cần cho sự phục hồi toàn cầu. Thành công về kinh tế và chính trị của Việt Nam trong ba thập kỷ qua phụ thuộc rất nhiều vào sự hợp tác quốc tế đó.

Ban lãnh đạo mới sẽ hoạt động như thế nào trong thế giới mới sau Covid ? Một thế giới với những tham vọng hiếu chiến dường như vô độ hơn của Trung Quốc , khả năng và lợi ích của Hoa Kỳ trong khu vực đang suy giảm, và khả năng của các thể chế đa phương, bao gồm cả ASEAN, phục vụ lợi ích chung của các thành viên cũng dường như đang suy yếu.

Tranh chấp Biển Đông và các hoạt động gia tăng của Trung Quốc nhằm khẳng định quyền kiểm soát đối với việc di chuyển và khai thác tài nguyên trong khu vực đang thách thức Việt Nam ở nhiều cấp độ, từ toàn vẹn lãnh thổ đến chủ quyền tài nguyên và an ninh kinh tế và con người.

Đại dịch Covid-19 có nghĩa là Việt Nam, giống như hầu hết các quốc gia, sẽ phải đối mặt với những thách thức kinh tế ngày càng gia tăng khi suy thoái toàn cầu vì khủng hoảng sức khỏe cộng đồng. Bên cạnh những thách thức đó là khủng hoảng khí hậu mà Việt Nam rất dễ bị tổn thương và sẽ không chờ đợi các ưu tiên khác được giải quyết trước.

Kết quả của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 13 sẽ quyết định việc bổ nhiệm lãnh đạo, đặt kế hoạch kinh tế xã hội của đất nước trong 5 năm tới và đưa ra dấu hiệu về cách thức ban lãnh đạo mới sẽ ứng phó với những thách thức nội bộ cấp bách và điều hướng môi trường bên ngoài ngày càng biến động.

Sắp đặt sân khấu : Bối cảnh chính trị hiện tại

Bản chất của hệ thống chính trị của Việt Nam là rất độc quyền, vì vậy hiểu biết về bức tranh toàn cảnh của việc ra quyết định vẫn còn hạn chế. Có một số quy tắc, quy định và luật hướng dẫn rộng rãi quá trình tuyển chọn, mặc dù có nhiều trường hợp ngoại lệ và bất ngờ.

Trong hệ thống lãnh đạo tập thể của Việt Nam, có bốn vị trí quan trọng hàng đầu – được thiết kế để lan tỏa quyền lực và ngăn chặn sự tích tụ của nó vào bất kỳ người nào, một hệ thống còn được gọi là "nguyên tắc tập trung dân chủ". Bốn vị trí đó là : Tổng bí thư, lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam và có nhiều quyền lực nhất ; Chủ tịch nước, đứng đầu nhà nước, một vai trò khá đại diện ; Thủ tướng, lãnh đạo chính phủ và thực hiện quyền hành pháp ; và Chủ tịch quốc hội, đứng đầu cơ quan lập pháp.

Những vị trí này cần phải có : thành viên Bộ Chính trị ; thời hạn ; giới hạn về tuổi tác ; đại diện khu vực ; và yếu tố quan trọng nhất – sự ủng hộ của các nhà lãnh đạo.

Đại hội Đảng lần thứ 12 vào đầu năm 2016 đã bổ nhiệm lại ông Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư, ông Trần Đại Quang – nguyên bộ trưởng bộ công an – làm chủ tịch nước, ông Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng và bà Nguyễn Thị Kim Ngân là nữ chủ tịch đầu tiên của Quốc hội.

Ông Quang bất ngờ qua đời khi đang đương chức vào tháng 9/2018. Trong một động thái chưa từng có, Ban Chấp hành Trung ương đảng đã nhất trí quyết định rằng ông Trọng cũng sẽ đảm nhận vai trò chủ tịch nước. Đó là một sự thay đổi đáng ngạc nhiên của sự kiện khi ông Trọng, người đã nắm giữ chức vụ tổng bí thư từ năm 2011, được cho là chỉ đảm nhiệm vai trò đó trong nửa nhiệm kỳ thứ hai của mình.

Do quá 65 tuổi nên ông không đủ tiêu chuẩn tái tranh cử tại Đại hội XII của Đảng. Nhưng trong một cuộc cạnh tranh rất gay gắt với đối thủ là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lúc bấy giờ, ông Trọng đã bất ngờ chiếm ưu thế vào phút cuối. Do đó, ông đã đảm nhận vai trò này, dường như là không muốn, và được cho là chỉ trong nửa nhiệm kỳ 5 năm. Nhưng trước khi được nửa đường, Trọng không lùi bước. Thay vào đó, ông đảm nhận hai trong số bốn vai trò quan trọng trong khi đang bị bệnh.

Không giống như những lần trước, một trong những câu hỏi đầu tiên mà Đại hội 13 sắp tới sẽ trả lời là : Liệu chúng ta có thấy sự trở lại của bộ phận quyền lực "tứ trụ" hay sẽ gắn bó với ba Nếu quyết định được đưa ra để củng cố các vai trò, thì nó sẽ có nghĩa là một cuộc cải tổ trong tổ chức chính trị của cơ cấu quyền lực của Đảng cộng sản Việt Nam.

Một quyết định khác mà Đại hội đưa ra là bổ nhiệm vào Bộ Chính trị, cơ quan này sẽ có một số lượng lớn các vị trí trống. Bộ Chính trị là cơ quan tối cao của Đảng cộng sản Việt Nam, bao gồm các đảng viên cấp cao nhất được xếp theo thứ tự thâm niên. Quyết định của Đại hội Đảng lần thứ 12 mở rộng Bộ Chính trị lên 19 thành viên.

Nhưng ba ghế hiện đang bỏ ngỏ, do một Ủy viên Bộ Chính trị – Đinh La Thăng, nguyên Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh – bị cách chức trong một chiến dịch chống tham nhũng chưa từng có. Hai vị trí trống còn lại là do Đinh Thế Huynh, Bí thư Trung ương Đoàn phải từ chức vì lý do sức khỏe, và chiếc ghế do cố chủ tịch nước Trần Đại Quang để lại.

Hiện chưa rõ Ban Chấp hành Trung ương khóa 13 sẽ có bao nhiêu Ủy viên Bộ Chính trị, nhưng danh sáchứng cử viên còn dài. Một nửa trong số những người hiện đang nắm giữ 16 vị trí còn lại sẽ vượt quá giới hạn độ tuổi. Hơn nữa, một nửa trong số 14 thành viên của Ban Bí thư cũng phải đối mặt với giới hạn tuổi tác, khiến cho cuộc chuyển giao quyền lực này có lẽ là lần trẻ hóa lớn nhất của Đảng cộng sản Việt Nam cho đến nay.

Ai sẽ là nhà lãnh đạo kế tiếp của Việt Nam ?

Tuy nhiên, câu hỏi chính là ai sẽ kế nhiệm ông Trọng ?

Hầu hết các ứng cử viên rõ ràng cho vai trò cao nhất sẽ vượt quá giới hạn độ tuổi, là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, đạt thành tích đáng nể và khả năng lãnh đạo trong đại dịch Covid-19 đã tăng thêm quyền lực của ông. Nhưng vẫn chưa rõ liệu ông Phúc sẽ tranh cử vị trí cao nhất hay vẫn ở vị trí điều hành hiện tại. Ngay cả khi có một số ngoại lệ, khó mà được hưởng quá nhiều.

Các yếu tố quyết định thực sự dựa trên các điều kiện phức tạp hơn nhiều và thường ít thấy rõ ràng hơn từ bên ngoài. Sự mờ nhạt của hệ thống không khuyến khích các nhà phân tích đặt cược vào các ứng cử viên có thể ; như Đại hội 12 đã chứng minh, kết quả cuối cùng có thể nằm ngoài dự đoán và được quyết định vào phút cuối Nhưng có một số chỉ số cho thấy yếu tố nào có khả năng chiếm ưu thế trong quá trình ra quyết định.

Mặc dù sức khỏe không tốt, ông Trọng được hiểu vẫn là động lực chính của quá trình quyết định. Tổng thư ký kiêm chủ tịch đã biến mất khỏi mắt công chúng gần một tháng vào năm 2019, khiến nhiều người lo lắng về việc kế vị và khả năng chứng kiến một nhà lãnh đạo khác mất khả năng. Kể từ đó, Trọng liên tục có vấn đề về sức khỏe (nghi ngờ bị đột quỵ). Nhưng mỗi khi có tin đồn xoay quanh việc ông đang suy yếu quyền lực, thì người đàn ông 76 tuổi lại chứng minh rằng họ sai.

Ông Trọng là nhà lý luận mác xít, từng nhiều năm làm Tổng biên tập Tạp chí Cộng sản. Trong nhiệm kỳ của mình, ông đã kiên quyết phục hồi các giá trị xã hội chủ nghĩa và đặt chúng trở lại trung tâm của sứ mệnh của Đảng cộng sản Việt Nam. Trong hai nhiệm kỳ của mình, ông đã tìm cách phục hồi và lấy lại niềm tin của người dân đối với đảng.

Đó là chiến dịch chống tham nhũng, nhằm vào việc lạm dụng quyền lực có hệ thống và biển thủ công quỹ của các đảng viên cấp cao, những người quản lý sai các doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn. Mục đích là để làm sạch hình ảnh của một Đảng cộng sản Việt Nam thối nát, ngay cả khi cũng liên quan đến việc loại bỏ các đối thủ chính trị, một số những người được cho là vẫn ủng hộ đối thủ cũ của ông Trọng là Nguyễn Tấn Dũng và di sản tư bản thân hữu của cựu thủ tướng.

Vào tháng 4 và tháng 5 năm 2020, Trọng ban hành các chỉ thị và quy định mới đặt ra các tiêu chí cho các nhà lãnh đạo mới. Chúng bao gồm lòng trung thành với hệ tư tưởng Mác-Lênin, và những người lãnh đạo mới phải có khả năng lấy được lòng tin của nhân dân và là lực lượng đoàn kết. Điều này, đối với một số người, có thể cho thấy sự ưu tiên cho việc kế nhiệm dựa trên tính liên tục của chiến dịch chống tham nhũng.

Trên cơ sở đó, ông Trọng có khả năng ủng hộ việc ứng cử những người đóng vai trò nòng cốt trong chiến dịch tranh cử như Trần Quốc Vượng, 67 tuổi, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam trong nhiệm kỳ này. Đáng chú ý, Vương đã nhận một số trách nhiệm của Trọng trong thời gian ông ốm yếu.

Bộ trưởng Quốc phòng đương nhiệm, ông Ngô Xuân Lịch, 66 tuổi, chỉ xếp sau 4 lãnh đạo cao nhất trong Bộ Chính trị, cũng là một ứng cử viên có khả năng.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, 66 tuổi, Chủ tịch Quốc hội, là ứng cử viên nữ duy nhất đến từ tỉnh Bến Tre, miền Nam, điều này có thể quan trọng vì đại diện khu vực là một yếu tố khác trong quá trình quyết định. Ngân có ba bằng Tiến sĩ luật, chính trị và quản lý tài chính. Nếu thắng, bà sẽ là người phụ nữ đầu tiên làm tổng thư ký của Đảng cộng sản Việt Nam.

Một số đồn đoán khác cho rằng Thủ tướng Phúc có thể tranh cử tổng bí thư hoặc chủ tịch nước – nếu hệ tứ trụ trả về. Bộ trưởng Ngoại giao và Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh, một người theo chủ nghĩa quốc tế mạnh mẽ, có thể đang chạy đua để nhận lấy chức của ông Phúc.

Một trong tứ trụ sẽ cần do một phụ nữ đảm nhận vì lợi ích đại diện giới, do đó, vai trò chủ tịch Quốc hội, trên danh nghĩa là cao nhất, ít nhất là theo hiến pháp, có thể sẽ thuộc về một phụ nữ khác.

Tô Lâm, 63 tuổi, Thứ trưởng Bộ Công an ; Nguyễn Thiện Nhân, 67 tuổi, nguyên Chủ tịch Uỷ ban Trung Ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nguyên Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh ; và Vương Đình Huệ, 63 tuổi, Phó thủ tướng có khả năng được thăng chức. Phó thủ tướng thường trực Trương Hòa Bình, 65 tuổi, người dường như đang chiếm lĩnh nhiều hơn danh mục đầu tư kinh tế, cũng có thể là thủ tướng tiếp theo.

Mặc dù tất cả các ứng cử viên, là thành viên Bộ Chính trị, đều có bằng chứng và hồ sơ thành tích đã được chứng minh rõ ràng của Đảng cộng sản Việt Nam, nhưng có sự phân biệt giữa các ứng cử viên giữa những người cống hiến hơn cho sự trong sạch và trung thành của đảng, và những người ủng hộ thành tích và cải cách kinh tế của đất nước.

Kết quả của Đại hội Đảng lần thứ 13 sẽ phản ánh hướng đi của Việt Nam và Đảng cộng sản Việt Nam và liệu cuộc khủng hoảng toàn cầu Covid có ảnh hưởng đến tư duy của đảng hay không.

Chiến dịch chống tham nhũng

Chiến dịch chống tham nhũng của ông Trọng, với trọng tâm là sự trong sạch về tư tưởng và việc ông cuối cùng củng cố hai vị trí chủ chốt, đã làm dấy lên những lo lắng về khả năng truyền cảm hứng của ông Tập Cận Bình ở Trung Quốc.

Bởi một lẽ, "chiến dịch đốt lò" đã "thiêu sống" khoảng 70 quan chức cấp cao, trong đó có một Ủy viên Bộ Chính trị, một Ủy viên Trung ương đương nhiệm và các cựu ủy viên. , các bộ trưởng, các tỉnh trưởng Đảng cộng sản Việt Nam, các tướng lĩnh, và những người khác ở các cấp tổ chức đảng khác nhau, nhiều người trong đó nhân án tù dài hạn.

Có lẽ vụ đốt lò lớn nhất, thu hút sự chú ý của quốc tế, là vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, cựu lãnh đạo PetroVietnam (một doanh nghiệp nhà nước về dầu khí chủ chốt), ở Đức vào năm 2018. Động thái này cho thấy quyết tâm của Đảng cộng sản Việt Nam trong việc thanh trừng nhưng dẫn đến mối quan hệ căng thẳng với Đức và có nguy cơ gây tổn hại đến uy tín quốc tế của Việt Nam. Số lượng những người bất đồng chính kiến bị bắt và cái mà các tổ chức phi chính phủ quốc tế gọi là "tù nhân lương tâm" tiếp tục tăng.

Câu hỏi đặt ra là liệu lứa lãnh đạo tiếp theo có tiếp tục con đường này hay không và ở mức độ nào. Nếu được thực hiện theo những cải cách có hệ thống trong hệ thống luật pháp để không chỉ trừng phạt những kẻ thủ phạm mà còn ngăn chặn các hành vi tham nhũng, chiến dịch này thực sự có thể hồi sinh Đảng cộng sản Việt Nam. Nhưng nếu các nỗ lực vẫn hoàn toàn mang tính trừng phạt và có chọn lọc, chiến dịch chống tham nhũng có thể gây mất ổn định và kích động sự chia rẽ trong nội bộ, tạo ra cảm giác khủng bố có thể làm tê liệt đảng.

Nhận thức về tham nhũng ở Việt Nam rất cao và phổ biến. Tổ chức Minh bạch Quốc tế, tổ chức thực hiện các nghiên cứu dọc trên toàn cầu, chấm điểm số minh bạch của Việt Nam là 37 điểm (trên 100) vào năm 2019, đứng ở vị trí thứ 96 trên 180 quốc gia. Điểm số tăng 4 điểm kể từ năm 2018, đây là một bước phát triển tích cực và có thể là kết quả của chiến dịch chống tham nhũng. Công chúng Việt Nam, mặc dù nhận thức được khía cạnh chính trị của chiến dịch, nhưng nhìn chung đều ủng hộ việc giám sát và thực thi các biện pháp hạn chế lạm quyền.

Đó là kinh tế !

Kinh tế sẽ là trọng tâm phía trước, thậm chí còn hơn thế sau đại dịch Covid-19. Việt Nam đã làm rất tốt trong suốt đại dịch. Việt Nam được dự đoán sẽ phục hồi nhanh hơn nhiều quốc gia khhác trong khu vực.

Về kinh tế vĩ mô, Việt Nam là nước có nền kinh tế phát triển mạnh trong dài hạn. Nhưng những thách thức đã xuất hiện khi giai đoạn phát triển tăng trưởng nhanh kết thúc đã đến gần. Điều đáng khen là dưới thời ông Phúc, Việt Nam đã chống lại sự suy giảm đó và giữ được tốc độ tăng trưởng ổn định ở mức 5-6% sau mức kỷ lục 7% của những thập kỷ trước. Trong thập kỷ qua, GDP của nước này đã tăng gấp đôi, đạt 262 tỷ USD vào năm 2019.

Khi Covid-19 bùng phát, mục tiêu đầy tham vọng là duy trì mức tăng trưởng trên 5% đã phải được điều chỉnh. Giống như cả thế giới, Việt Nam phải hứng chịu sự đóng băng toàn cầu về giao thông, du lịch và dịch vụ. Nhưng ứng phó với đại dịch của Việt Nam thuộc hàng hiệu quả nhất trên thế giới, thời gian ngừng hoạt động ngắn hơn nhiều nước và đến cuối tháng 4, Việt Nam là quốc gia đầu tiên ở Đông Nam Á nới lỏng các hạn chế xã hội. Kể từ đó, Việt Nam đã có những đợt bùng phát nhỏ, nhưng nhìn chung, Việt Nam đã có thể kiểm soát số ca bệnh và trong nước, gần như trở lại "kinh doanh như thường lệ. Do đó, Việt Nam nằm trong số ít các nước Đông Nam Á thoát khỏi tình trạng kinh tế co lại, và trong khi tăng trưởng GDP năm 2020 ước tính ở mức 1,8-2,5%, thì dự kiến sẽ tăng trở lại 6,5% vào năm 2021 – tức là cao hơn dự kiến trước đại dịch.

Đại dịch đã đẩy nhanh cuộc chiến thuế quan giữa Hoa Kỳ với một số đồng minh và Trung Quốc. Trong quá trình di dời các doanh nghiệp và nhà máy khỏi Trung Quốc, Việt Nam là điểm đến phổ biến do chi phí sản xuất thấp hơn (đây là một yếu tố cần xem xét ngay cả khi không có căng thẳng chính trị gia tăng giữa Mỹ và Trung Quốc), lực lượng lao động có trình độ cao, điều kiện chính trị ổn định , và ngày càng tin tưởng vào đất nước nói chung.

Những cuộc di dời này là của các công ty Mỹ, Nhật Bản và Đài Loan. Chính phủ Nhật Bản đã sắp xếp một chương trình đặc biệt để giúp các doanh nghiệp di dời từ Trung Quốc sang Đông Nam Á ; cho đến nay 15 công ty đã được trả tiền để chuyển đến Việt Nam.

Theo số liệu từ Bộ Kế hoạch Việt Nam, các dự án đầu tư nước ngoài được giải ngân trong 10 tháng đầu năm 2020 lên tới 13,76 tỷ USD, tương đương 96,8% vốn đầu tư nhận được so với cùng kỳ năm ngoái, điều này cho thấy tác động của Covid-19 đã được giảm nhẹ.

Tương lai kinh tế số của Việt Nam có vẻ đầy hứa hẹn. Đây là một trong những nền kinh tế kỹ thuật số phát triển nhanh nhất trong khu vực với hơn 52 triệu người dùng internet và đến năm 2025, con số đó dự kiến sẽ tăng lên khoảng 80 triệu. Dân số trẻ của Việt Nam khiến nó trở thành thị trường thương mại điện tử lớn thứ ba ở Đông Nam Á với doanh thu thương mại điện tử đạt 8 tỷ USD vào năm 2018. Điều này đã chứng kiến một sự gia tăng đáng kể trong đại dịch Covid-19. Việt Nam cũng là một trong những trung tâm đổi mới kỹ thuật số phát triển năng động nhất trong khu vực.

Chính phủ đã nâng cao năng suất theo định hướng công nghệ và ưu tiên đầu tư vào cơ sở hạ tầng kỹ thuật số, phát triển kỹ năng, áp dụng công nghệ trong sản xuất và nông nghiệp cũng như các lĩnh vực công nghệ mới. Trên thực tế, cũng giống như chiến dịch chống tham nhũng là "dự án con cưng" của Trọng, thì với ông Phúc là động lực cho cuộc Cách mạng Công nghiệp lần thứ tư. Trong khi có nhiều thách thức còn lại, một thái độ như vậy giúp Việt Nam có thể phục hồi sau đại dịch.

Chính sách Cách mạng Công nghiệp lần thứ tư đã chuẩn bị cho đất nước thành công trong lĩnh vực viễn thông, bao gồm cả 5G. Viettel của Việt Nam là công ty thứ sáu trên toàn thế giới sản xuất thiết bị mạng 5G và triển khai thành công tại Hà Nội vào tháng 12 năm 2020. Kết nối 5G cho các bệnh viện chính là một đóng góp đáng kể cho các dịch vụ y tế từ xa, đặc biệt quan trọng trong đại dịch.

Một nhà mạng khác của Việt Nam là MobiFone cũng đã thử nghiệm thành công 5G và dự kiến sẽ nối gót Viettel triển khai thương mại. Viettel hợp tác với Ericsson và Nokia, trong khi MobiFone hợp tác với Samsung và sử dụng thiết bị Nokia để phát triển công nghệ.

Điều đó khiến Việt Nam trở thành một trong những nước đầu tiên trên thế giới có 5G và một trong số rất ít nhà cung cấp quốc gia của họ, trong trường hợp này là hai, là nhà cung cấp mạng. Việt Nam cũng đã tránh được các rủi ro bảo mật liên quan đến việc sử dụng thiết bị của Huawei.

Tuy nhiên, đây không phải tất cả đều là tin tốt. Luật An ninh mạng mới có hiệu lực vào năm 2018 yêu cầu các công ty công nghệ nước ngoài phải mở văn phòng tại Việt Nam, lưu trữ dữ liệu người dùng trong nước và giao nộp thông tin nếu chính phủ yêu cầu.

Luật An ninh mạng cũng yêu cầu các công ty truyền thông xã hội gỡ bỏ bất kỳ nội dung nào mà nhà chức trách cho là xúc phạm. Nhiều người lo lắng rằng điều này có thể được sử dụng để tăng cường kiểm duyệt bất kỳ hoạt động chính trị nào và hạn chế tự do ngôn luận. Các tính năng này có thể là một yếu tố bất lợi trong việc mở rộng hơn nữa thị trường công nghệ.

Việt Nam thường xuyên là mục tiêu của các cuộc tấn công mạng, bao gồm cả các cơ sở hạ tầng và dịch vụ quan trọng, cũng như các báo cáo thường xuyên về các cuộc tấn công nhắm vào các sân bay, tàu sân bay quốc gia, cũng như các vụ cắt cáp dưới biển. Những vấn đề này thường xảy ra đồng thời với căng thẳng trên Biển Đông, đặc biệt với Trung Quốc. Một trong những vụ việc đáng chú ý nữa đã xảy ra sau khi Việt Nam đề nghị hỗ trợ ngoại giao đối với phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực trong vụ Philippines kiện Trung Quốc năm 2016.

Số hóa, công nghệ và lĩnh vực mạng là một trong những cơ hội lớn nhất cho sự phát triển trong tương lai của Việt Nam. Tuy nhiên, các thách thức và lỗ hổng mạng cũng là một trong những thách thức nghiêm trọng nhất. Khả năng phục hồi không gian mạng của Việt Nam vẫn đứng thứ 50 trên toàn cầu. Năm ngoái, Việt Nam đã tăng 50 bậc ấn tượng trong Chỉ số An ninh mạng Toàn cầu, nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm, đặc biệt là khi chính phủ đặt mục tiêu nằm trong top 30 thế giới vào năm 2030.

Covid-19 là một thảm kịch toàn cầu đáng kinh ngạc, không chỉ đối với Việt Nam. Nhưng đại dịch này cũng đã tiết lộ tiềm năng đổi mới của đất nước. Không chỉ quản lý tốt nguồn cung cấp y tế quan trọng khi cả thế giới, với một số nền kinh tế phát triển nhất như Hoa Kỳ, lại thiếu khẩu trang và quần áo bảo hộ y tế – PPE và phải chặn các đơn đặt hàng quốc tế, mà Việt Nam nhanh chóng chuyển sang tài trợ và xuất khẩu các mặt hàng cần thiết. Khi mới bùng phát,

Việt Nam đã tự sản xuất bộ xét nghiệm và hiện đang thử nghiệm vắc xin của nội địa. Đại dịch đã tạo động lực đổi mới cho dân số trẻ của đất nước. Một ví dụ là các máy ATM gạo được thiết lập cho những người có nhu cầu trong thời gian bị cách ly xã hội để giảm thiểu lây nhiễm, và sự bùng nổ của các ứng dụng mới và dịch vụ trực tuyến ít tiếp xúc hơn.

Các nhà lãnh đạo tiếp theo cần khai thác tiềm năng sáng tạo và đổi mới hiện tại, cung cấp một môi trường phát triển thuận lợi và an toàn hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho hoạt động kinh doanh và hỗ trợ phát triển nền kinh tế số. Điều này đòi hỏi các nhà kỹ trị.

Đồng thời, nhóm lãnh đạo tiếp theo cũng cần tiếp thu những vấn đề đang kìm hãm nền kinh tế Việt Nam. Ở tầm vĩ mô, công cuộc đổi mới đổi mới từ năm 1986 chuyển nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" đã đưa Việt Nam thoát nghèo, hội nhập kinh tế toàn cầu và nâng cao sức mạnh quốc gia.

Tuy nhiên, quá trình chuyển đổi đó chỉ là một phần và ở giai đoạn hiện tại, các lĩnh vực và công ty được kiểm soát tập trung còn lại đặt ra những thách thức đối với khu vực tư nhân. Hơn nữa, sự kết hợp này đã dẫn đến việc tạo ra các mối quan hệ doanh nghiệp nhà nước theo kiểu khách hàng, đặc biệt trong các lĩnh vực chủ chốt như năng lượng, viễn thông và dầu khí, vốn vẫn do các doanh nghiệp nhà nước gần như độc quyền điều hành.

Điều đó đã tạo ra một tầng lớp các nhà tài phiệt – nhiều triệu phú và tỷ phú kiểm soát các công ty tư nhân lớn, và thường được sự ủng hộ và bảo vệ từ giới chóp bu chính trị. Sự tăng trưởng liên tục và không được kiểm soát của "tầng lớp" này có thể dẫn đến một số thách thức, từ các điều kiện không công bằng cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ đến quyết định tăng cường tìm kiếm đầu tư của chính phủ, kể cả từ các nhà đầu tư nước ngoài cho các dự án lớn. Trong thực tế hậu đại dịch, những thách thức này và những thách thức khác liên quan đến các cải cách chưa hoàn thành sẽ ngày càng nổi bật hơn và sẽ cần nhóm lãnh đạo tiếp theo giải quyết cho kịp thời.

Điều hướng quan hệ bên ngoài

Có thể nói, không thiếu những thách thức mà ban lãnh đạo mới phải đối mặt khi khu vực này đang ở giữa sự thay đổi địa chính trị có hậu quả lớn nhất kể từ Chiến tranh Lạnh. Ngay cả trước khi bùng phát covid-19, thời kỳ này đã được gọi là Chiến tranh Lạnh 2.0. Đối với Việt Nam, những gì được gọi là "Chiến tranh Lạnh" ở phương Tây hoàn toàn không phải là "lạnh", và chắc chắn nó sẽ muốn tránh rơi vào bất kỳ vị trí tương tự một lần nữa.

Vào cuối năm 2019, Việt Nam đã phát hành Sách Trắng Quốc phòng, Sách trắng đầu tiên trong một thập kỷ, trong đó ghi nhận sự xấu đi nhanh chóng của môi trường quốc tế. Những lo ngại về an ninh của Hà Nội đã được tuyên bố cùng với việc tái khẳng định "chính sách ba không" (không liên minh quân sự, không có căn cứ nước ngoài và không đứng về phía nước này chống lại nước khác).

Sách trắng 2019 đã bổ sung thêm chữ "không" thứ tư nhằm bác bỏ cụ thể việc sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực và "một điều tuỳ thuộc"được nêu ra : "Tùy theo hoàn cảnh, điều kiện cụ thể, Việt Nam sẽ cân nhắc phát triển quan hệ quốc phòng, quân sự cần thiết, phù hợp với các nước trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của nhau cũng như các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, các bên cùng có lợi".

Đây là một cách thể hiện rằng Việt Nam coi vấn đề chủ quyền là ưu tiên hàng đầu và tất cả các học thuyết quốc phòng và chiến lược chỉ là phương tiện để bảo đảm toàn vẹn lãnh thổ của đất nước. Hà Nội đang mở rộng dư địa để điều động các phương án phòng thủ, để phản ứng trước việc Bắc Kinh thường xuyên xâm nhập vào Vùng Đặc quyền Kinh tế (EEZ) của Việt Nam, can thiệp vào hoạt động khai thác tài nguyên thiên nhiên ngoài khơi, gia tăng các cuộc tập trận và triển khai quân sự từ các đảo nhân tạo, cũng như các hành động khiêu khích khác và cố gắng kiểm soát bất hợp pháp các vùng biển tranh chấp, chẳng hạn như tuyên bố các đặc khu hành chính mới.

Trong khi tôn trọng các nguyên tắc không liên kết của mình, Hà Nội cũng tuyên bố rõ ràng ủng hộ việc đi lại vô tội, cũng như an ninh và an toàn hàng hải và hàng không ở Biển Đông ; không thực hiện các hành động làm phức tạp tình hình hoặc mở rộng tranh chấp ; đồng thời, tránh quân sự hóa, đe dọa hoặc sử dụng vũ lực. Đặc biệt, "Việt Nam hoan nghênh các tàu của hải quân, tuần duyên, biên phòng và các tổ chức quốc tế đến thăm cảng thông thường hoặc dừng lại tại các cảng của mình để sửa chữa, bổ sung vật tư hậu cần, kỹ thuật hoặc ứng cứu thiên tai".

Điều này cho thấy sự ủng hộ của các Hoạt động Tự do Hàng hải (FONOP) của Hoa Kỳ và sự cởi mở trong việc tăng tần suất các chuyến thăm của hải quân, bao gồm cả đến Vịnh Cam Ranh.

Dưới thời chính quyền Trump, quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ đã đạt được động lực đáng kể, và bất chấp mọi thách thức, mối quan hệ này vẫn tiếp tục đi trên quỹ đạo tích cực và có lẽ xét về mặt tương đối, là mạnh nhất ở Đông Nam Á.

Tăng cường quan hệ quân sự và các chuyến thăm, kể cả trong thời gian diễn ra đại dịch Covid-19, việc Hoa Kỳ quan tâm đến việc tìm kiếm các đối tác cùng chí hướng trong chiến lược Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương và nhận thức chung về Trung Quốc là một mối đe dọa cho thấy mức độ liên quan ngày càng tăng của các khía cạnh quốc phòng của Việt Mỹ phức tạp – điều đó ở một mức độ nào đó đã đẩy nhanh quá trình hàn gắn quá khứ.

Tuy nhiên, thương mại vẫn là một cái gai trong chính sách "Nước Mỹ trên hết" của Tổng thống Donald Trump. Ngay sau chuyến thăm ngẫu hứng của Ngoại trưởng Mike Pompeo tới Hà Nội vào tháng 11 trong chuyến công du được cho là chống Trung Quốc, Bộ trưởng Thương mại Wilbur Ross đã áp thuế đối với lốp xe Việt Nam. Có hơn 300 mức thuế mà Mỹ vẫn có thể áp dụng đối với Việt Nam vì nghi ngờ phá giá tiền tệ, nếu cán cân thương mại được tiếp tục thặng dư sau khi chuyển giao quyền lực cho Joe Biden vào tháng Giêng.

Trong khi chương trình nghị sự thương mại có thể ít vấn đề hơn dưới thời chính quyền Biden sắp tới, điều đó cũng có thể có nghĩa là quay trở lại tập trung vào các khía cạnh nhân quyền rắc rối hơn, vốn bị bỏ qua dưới thời chính quyền Trump. Với thành tích ngày càng tồi tệ trong những năm qua, một chính quyền mới của Đảng Dân chủ Hoa Kỳ có khả năng sẽ đưa ra các vấn đề nhân quyền với Việt Nam, bất chấp những cân nhắc chiến lược đã thúc đẩy hai nước xích lại gần nhau hơn.

Vượt qua những thách thức của giữ cân bằng trong bối cảnh quan hệ Mỹ-Trung ngày càng xấu đi, đáp ứng thỏa đáng các yêu cầu của Mỹ và phản ứng hiệu quả trước sự hung hăng của Trung Quốc, Việt Nam đang làm rất tốt. Việt Nam đã chủ trì thành công các cuộc họp Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á – Thái Bình Dương (APEC) vào năm 2017, hoạt động tích cực tại Liên hợp quốc, kết thúc nhiệm kỳ thành viên không thường trực trong Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc và gần đây nhất là hoàn thành vai trò chủ tịch ASEAN 2020 với năng suất đáng kể bất chấp Covid -19 đại dịch.

Trong những năm gần đây, mối quan hệ của Việt Nam với Nhật Bản, Australia, Liên minh Châu Âu, Hàn Quốc, Nga và Ấn Độ ngày càng sâu sắc hơn. Việt Nam đang nổi lên như một trong những đối tác quan trọng nhất ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, thể hiện qua việc tân Thủ tướng Nhật Bản Suga Yoshihide đã đưa Việt Nam trở thành điểm đến đầu tiên ở nước ngoài.

Thủ tướng Phúc đảm nhận nhiều nhiệm vụ hơn trong các chuyến thăm nước ngoài, tổ chức các diễn đàn đa phương, và thăm nước ngoài do Chủ tịch Quang đã qua đời và sức khỏe yếu của ông Trọng. Ông Phúc và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh từ lâu đã là bộ mặt của một Việt Nam tiến bộ và hướng ngoại, ngày càng nằm trong số những quốc gia năng động nhất trong khu vực.

Thực hiện chủ trương nhất quán về hội nhập toàn cầu, Việt Nam đã mở rộng mạng lưới thương mại và trong những năm gần đây đã ký kết thành công các hiệp định thương mại tự do với Liên minh Châu Âu và Vương quốc Anh. Việt Nam là thành viên của cả Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) và Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP) mới được ký kết. Cách tiếp cận này đã đưa Việt Nam trở thành một trong những nền kinh tế tự do hóa thương mại nhất trên thế giới.

Ban lãnh đạo tiếp theo sẽ phải có khả năng tiếp tục với thành tích tốt này và khai thác những lợi ích của hội nhập toàn cầu cho Việt Nam. Trong khi định hướng chính của chính sách đối ngoại khó có thể thay đổi, bất kể ai cuối cùng xuất hiện ở Đại hội Đảng lần thứ 13, thần thái cá nhân, sự tự tin và nhanh nhẹn sẽ là điều cần thiết để đối mặt với những thách thức phức tạp và ngày càng gia tăng của môi trường quốc tế phía trước.

Việc Việt Nam trở thành chủ tịch ASEAN thành công vào năm 2020 chỉ khẳng định vị thế và uy tín của Việt Nam đối với các nước láng giềng Đông Nam Á cũng như trên toàn cầu. Nhưng vẫn còn đó những thách thức trong quan hệ láng giềng, bao gồm khả năng quản lý mối quan hệ phức tạp với Campuchia, quốc gia có mối quan hệ thân thiết với Trung Quốc thường làm phức tạp các chương trình nghị sự vùng Mekong và ASEAN.

Với các chức chủ tịch ASEAN của Brunei và Campuchia lần lượt vào năm 2021 và 2022, một số người lo ngại điều đó có thể dẫn đến những thỏa hiệp không mong muốn trong các cuộc đàm phán giữa Trung Quốc-ASEAN ở Biển Đông trong những năm tới. Ban lãnh đạo và các chính sách do Đại hội 13 đề ra sẽ phải bước đi một cách khéo léo giữa lợi ích của ASEAN và những hạn chế đặc hữu của khối.

Kết luận

Việt Nam đang trỗi dậy khỏi đại dịch Covid-19 mạnh hơn. Ví dụ, chỉ số Lowy Power năm 2020 ghi nhận rằng Việt Nam đạt điểm tăng mạnh nhất trong bảng xếp hạng so với năm 2019, phản ánh thành công trong việc ứng phó với đại dịch. Việt Nam được định vị để phục hồi nhanh, nhanh hơn nhiều so với các đối thủ trong khu vực và đang tích cực chuẩn bị cho thế giới hậu Covid.

Quản trị hiệu quả trong bối cảnh đại dịch đã làm tăng uy tín quốc tế của Việt Nam và củng cố nội bộ tính chính danh của Đảng cộng sản Việt Nam. Nhưng đảng không phải là một khối, và điều đó không bao giờ rõ ràng hơn lúc này, khi giai cấp chính trị chuẩn bị cho một cuộc chuyển giao quyền lực. Sự phân chia giữa những người trung thành với ý thức hệ và những nhà kỹ trị thực dụng là rõ ràng.

Điều nào sẽ chiếm ưu thế và chèo lái Việt Nam vượt qua những khó khăn của thế giới hậu đại dịch, trong đó trật tự toàn cầu chắc chắn sẽ bị đảo lộn ? Như mọi khi, chúng ta sẽ biết vào sáng hôm sau kết thúc Đại hội.

Huong Le Thu

Nguyên tác : Vietnam’s Coming Leadership Change, Diplomat Magazine, January, 2021

Ngọc Lan dịch

Nguồn : VNTB, 01/01/2021

Tiến sĩ Hương Le Thu là chuyên gia phân tích cấp cao tại Viện Chính sách Chiến lược Úc và Nghiên cứu viên Cạnh tranh Châu Á tại Văn phòng Quốc gia về Nghiên cứu Châu Á.

Published in Diễn đàn

Trần Quốc Vượng : chính trị gia kín tiếng

Triệu Tử Long, VNTB, 26/12/2020

Trong số chính khách Đảng thì quả tình ông Trần Quốc Vượng khá kiệm lời, kín tiếng.

kenhiem3

Nguyễn Phú Trọng đang cầm tay chỉ việc cho Trần Quốc Vượng

Hôm 4/11/2019, trong một bài viết đăng trên VOA, tác giả Phạm Chí Dũng có đoạn kết như sau về chính khách Trần Quốc Vượng : "Nhưng như thói đời kiêm thói đảng, càng lên cao càng dễ bị thị phi và cả ‘đâm dao sau lưng’. Từ năm 2018, cái tên Trần Quốc Vượng bắt đầu xuất hiện trong vài bài viết trên mạng xã hội và những bài viết đả kích ấy kéo dài cho đến nay với tần suất ngày càng dày hơn.

Chỉ có điều, Trần Quốc Vượng vẫn có thể tự an ủi mình : dù sao tên ông ta không rơi vào lời sấm Trạng Trình Nguyễn Bình Khiêm "Bỉnh chúc vô minh, quang tự diệt ; Trọng ngân bạc phúc, sản tất vong" – mà đã cồn lên như sóng thần biển khơi sau cái chết đầy nghi vấn của Trần Đại Quang trên ghế chủ tịch nước vào tháng 9 năm 2018" (1).

Ở bài báo nói trên, tác giả Phạm Chí Dũng nhận định ông Trần Quốc Vượng – nhân vật có quyền lực đứng thứ hai trong đảng sẽ là tân tổng bí thư khi ông Nguyễn Phú Trọng rời chính trường.

Ông Trần Quốc Vượng, sinh năm 1953, ở Thái Bình. Ông Vượng có bằng thạc sĩ Luật và từng giữ các chức vụ cao cấp từ năm 2006 đến nay, bao gồm Phó Chánh Văn phòng Thường trực Văn phòng Trung ương Đảng, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, Chánh Văn phòng Trung ương Đảng.

Ông Trần Quốc Vượng được bầu bổ sung vào Ban Bí thư hồi năm 2013 tại Hội nghị Trung ương lần thứ 7, khóa XI.

Nhà báo Phạm Chí Dũng từng nhìn nhận rằng "Không phải là cá nhân Trần Quốc Vượng mà là tính chất của ban chuyên môn, đó là Uỷ ban Kiểm tra trung ương Đảng của Việt Nam được đánh giá tương tự với Uỷ ban kiểm tra kỷ luật trung ương của Trung Quốc.

Ông Trọng có thể nói là người rất được khích lệ bởi chiến dịch ‘đả hổ diệt ruồi’ của ông Tập Cận Bình. Ông đã chọn Uỷ ban Kiểm tra Trung ương của Việt Nam như một ban chuyên môn và một cánh tay phải đắc lực để giúp Tổng Bí thư như Vương Kỳ Sơn, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Kỷ luật trung ương của Trung Quốc là cánh tay mặt của Tập Cận Bình.

Vô tình ông Trần Quốc Vượng rơi vào điểm nhấn của lịch sử trong triều đại Đảng Cộng sản Việt Nam".

Ngay ở thời điểm đó tháng 3-2018, nhà báo Phạm Chí Dũng đã nhận định, "Việc bổ nhiệm ông Trần Quốc Vượng mang hàm ý ông Trần Quốc Vượng chính thức trở thành ứng cử viên cho chức Tổng Bí thư".

Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp, người đang làm việc tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS-Yusof Ishak) ở Singapore, nói trong một bài phân tích : "Quan trọng hơn, nếu xét chiến dịch chống tham nhũng cấp cao dưới sự lãnh đạo của ông Trọng và việc Đảng nhấn mạnh nhiệm vụ chống tham nhũng, rất có khả năng ông Trọng muốn người kế nhiệm sẽ duy trì di sản của mình và tiếp tục cuộc chiến chống tham nhũng.

Ông Vượng, người từng là Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và Trưởng Ban Kiểm tra Trung ương, có thể được coi là đáp ứng nhiều điều kiện hơn để thay thế ông Trọng. Với việc ông Trọng đang nắm quyền kiểm soát ở mức cao đối với hoạt động của Đảng, đặc biệt là trong vấn đề nhân sự, ông Trọng sẽ là người có tiếng nói quyết định đối với việc lựa chọn người kế nhiệm mình. Như vậy, ứng viên nào được ông hậu thuẫn sẽ có cơ hội thắng cử cao hơn", ông Lê Hồng Hiệp nhận định.

Tại Hội nghị toàn quốc đánh giá kết quả công tác tổ chức xây dựng Đảng năm 2019, triển khai nhiệm vụ năm 2020, ông Trần Quốc Vượng đã đưa nhận định được nhiều tờ báo đăng công khai : "Cơ đồ ta xây dựng 75 năm nay sụp đổ hay không cũng do chúng ta thôi, chẳng phải do kẻ thù đâu. Chẳng ai xâm lược mình, chẳng ai mang máy bay, đại bác đến xâm lược, lật đổ chúng ta đâu. Ta không làm tốt thì tự ta lật đổ ta thôi" (2).

Triệu Tử Long

Nguồn : VNTB, 26/12/2020

Chú thích :

(1)https://www.voatiengviet.com/a/tran-quoc-vuong-bat-dau-xuat-canh/5151785.html

(2)https://thanhnien.vn/thoi-su/thuong-truc-ban-bi-thu-ta-khong-lam-tot-thi-tu-ta-lat-do-thoi-1163483.html

***************************

Tổng Bí thư muốn có người kế nhiệm cứng rắn với tham nhũng

Tomoya Onishi, VNTB, 26/12/2020

Quyết định của Tổng bí thư tại đại hội tháng Giêng tập trung vào các ứng cử viên đanh cạnh tranh nhau.

dcsvn0

HÀ NỘI – Còn một tháng nữa mới đến ngày khai mạc Đại hội đảng toàn quốc, ngày càng có nhiều đồn đoán về số phận của nhà lãnh đạo cao nhất của Việt Nam.

Truyền thông nhà nước đưa tin hôm thứ Tư rằng đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam, được tổ chức 5 năm một lần, dự kiến được tổ chức bắt đầu từ ngày 25 tháng 1 để công bố lãnh đạo mới và các mục tiêu kinh tế trong 5 năm tới.

Tương lai của Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam 76 tuổi và cũng là chủ tịch nước đang được theo dõi chặt chẽ. Nhiều người cho rằng ông Trọng sẽ từ chức vì tuổi cao và sức khỏe kém. Truyền thông nước ngoài đưa tin ông Trọng đã bị đột quỵ vào năm 2019.

Điều lệ Đảng cũng quy định rằng vị trí tổng bí thư chỉ có thể do cùng một người nắm giữ trong tối đa hai nhiệm kỳ và ông Trọng hiện đang ở nhiệm kỳ thứ hai.

Suy đoán về số phận của ông Trọng tăng nhanh sau Hội nghị Trung ương 14 bế mạc vào ngày 18 tháng 12. Người ta nói rằng trong cuộc họp ông Trọng không được giới thiệu làm ứng cử viên cho Bộ Chính trị khóa tới – ban chấp hành đảng bộ. Bất kỳ lãnh đạo đảng nào trước hết phải có một ghế trong Bộ Chính trị.

Hai người được cho là ưu ái thay ông Trọng làm tổng bí thư – ông Trần Quốc Vượng 67 tuổi, ủy viên ban bí thư, và ông Nguyễn Xuân Phúc 66 tuổi, đương kim thủ tướng.

"Có khả năng cao ông Vượng sẽ là tổng bí thư, sớm hay muộn", Dương Quốc Chính, một nhà phân tích chính trị tại Hà Nội nói với Nikkei Asia hôm thứ Năm. Ông Chính cho biết ông Trọng có thể tiếp tục làm tổng bí thư một thời gian sau Đại hội và chuyển giao chức vụ cho ông Vượng.

Lê Hồng Hiệp, một thành viên Viện ISEAS-Yusof Ishak ở Singapore, cũng cho rằng nhiều người tin là ông Vượng là người kế nhiệm ông Trọng. "Ông Vượng được cho là có lý lịch trong sạch hơn do có giới hạn về mạng lưới bảo trợ", ông Hiệp cho biết trong một báo cáo được phát hành vào tháng 9. "Vì vậy, ông Vượng được coi là có vị trí tốt để gánh vác di sản quan trọng nhất của Trọng : cuộc chiến chống tham nhũng."

"Ông Vương có thể tiếp tục cái gọi là" đốt lò " hay chiến dịch chống tham nhũng", ông Chinh nói.

Người gốc Thái Bình thuộc miền Bắc Việt Nam, ông Vượng là một cán bộ đảng kỳ cựu và có kinh nghiệm là viện trưởng viện kiểm sát nhân dân tối cao. "Ông Vưọng chủ yếu làm việc tại các cơ quan đảng", ông Chính nói. "Ông từng kinh qua các chức vụ ở Ủy ban Kiểm tra Trung ương, từng là Chánh Văn phòng Trung ương Đảng.

Việc ông Vượng tham gia lâu trong các công tác đảng có thể là một điểm yếu vì ông không có nhiều kinh nghiệm về đối ngoại. Nhưng điều đó không cản trở ông ta leo lên nấc thang của đảng vì đã bám sát ông Trọng, người được coi là trung thành tuyệt đối với chế độ cộng sản, ông Chính nói. "Đối với nhiều đảng viên, người giữ chức vụ tổng bí thư phải là người có khuynh hướng lý thuyết cộng sản và kiên định theo lý tưởng cộng sản".

Ông Trọng có quyền hạn lớn nhất trong việc chọn người kế vị, một truyền thống lâu đời của đảng. Do đó, khuyến nghị của ông Trọng có giá trị nhất, ông Chính nhấn mạnh. "Hơn nữa, chiến dịch chống tham nhũng mà ông ấy lãnh đạo sẽ tạo ra nhiều kẻ thù cho ông Trọng. Vì vậy, việc cài đặt một người kế nhiệm trung thành là điều tối quan trọng đối với ông Trọng ngay cả khi ông từ chức tổng bí thư".

Theo ông Hiệp, vị trí tổng bí thư luôn được đảm bảo bởi những người miền Bắc – quê hương của giới chính trị Việt Nam – cũng đặt Vượng vào vị trí tốt hơn ông Phúc. Thủ tướng quê tỉnh Quảng Nam, miền Trung Việt Nam.

Chính quyền nếu do ông Vương làm lãnh đạo dự kiến sẽ không thay đổi đáng kể về chính sách trong các lĩnh vực kinh tế, thương mại và đầu tư nước ngoài. Ông Vượng không có kinh nghiệm kinh tế, nhưng thủ tướng được coi là người lãnh đạo các chính sách kinh tế và thương mại trong khi các vấn đề đối ngoại thường thuộc thẩm quyền của chủ tịch nước, theo ông Chính.

Ông Chính nói : "Khả năng ông Vượng kiêm nhiệm tổng bí thư lẫn chủ tịch nước như ông Trọng là rất thấp. "Ông Vượng vẫn chưa chứng tỏ được năng lực trở thành tổng bí thư." Trong khi đó, có tin đồn rằng Phạm Bình Minh, đương nhiệm Bộ trưởng Ngoại giao, sẽ trở thành chủ tịch nước.

Nhưng còn một tháng nữa là Đại hội 13 sẽ khai mạc, tình hình vẫn khó lường. Mặc dù đầy rẫy đồn đoán về tương lai của ông Trọng, nhưng cuối cùng ông có thể vượt qua các quy định của đảng vào phút cuối để ở lại giữ chức Tổng Bí thư sau đại hội ít nhất là trong một thời gian nữa nhằm chuẩn bị cho một nhà lãnh đạo mới tiếp quản vị trí của mình.

"Tóm lại, ngay cả khi ông Vượng lên làm tổng bí thư tiếp theo, ông ấy sẽ không nắm được nhiều quyền lực như ông Trọng", ông Chính nói, mặc dù ảnh hưởng của ông Vượng có thể duy trì lâu dài miễn là ông tiếp tục chiến dịch chống tham nhũng.

Tomoya Onishi 

Nguyên tác : Vietnam's leader wants a successor tough on corruption, Asia Nikkei, 24/12/2020

Nguồn : VNTB, 26/12/2020

 

***************************

Chọn được kẻ "truyền ngôi" – Trọng chốt ngày Đại hội

Nguyễn Duy, Thoibao.de, 25/12/2020

Khi tiếng còi trận chung kết vang lên thì người ta sẽ định ai là người nhận cúp. Đó là quy luật từ xưa đến giờ rồi. Hội nghị trung ương 14 mới vừa kết thúc thì ông Nguyễn Phú Trọng cũng cho báo chí đăng tải ngày diễn ra đại hội. Đây thực chất là một kỳ trao quyền cho các kẻ chiến thắng. Đại hội sẽ diền ra trong không khí tưng bừng và mỗi người sẽ nhận cho mình một chức mới.

kenhiem1

Trần Quốc Vượng ứng viện số 1 cho ghế tổng bí thư

Ngày 23/12/2020 các tờ báo đồng loạt đưa tin rằng "Tại Hội nghị Trung ương 14, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã quyết định triệu tập Đại hội XIII từ ngày 25/1/2021 đến ngày 2/2/2021 tại Thủ đô Hà Nội"

Ngày 18/12/2020, phát biểu tại phiên bế mạc Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp hành Trung ương Đảng, ông Nguyễn Phú Trọng nói rằng : "Trung ương thống nhất cao cho rằng việc chuẩn bị các văn kiện trình Đại hội XIII của Đảng đã hoàn thành theo đúng mục đích, yêu cầu, kế hoạch đề ra". Nói thẳng ra ý ông Trọng là thế này "tranh giành đã xong, bổng lộc đã có, giờ tổ chức kỳ đại hội để phát thưởng".

Theo báo chí nhà nước cộng sản đưa tin thì hệ thống các văn kiện trình Đại hội XIII của Đảng bao gồm báo cáo chính trị là đóng vai trò chính, cùng với các báo cáo chuyên đề là báo cáo kinh tế – xã hội, và báo cáo tổng kết công tác xây dựng Đảng và thi hành Điều lệ Đảng.

Nội dung đại hội tuy là như thế, nhưng điều mong đợi ở các thành viên tham gia đại hội đó là, chức vụ mới chứ chẳng gì khác. Chức vụ mới tạo ra được bổng lộc nhiều hay ít cho họ, chứ không có quan chức nào quan tâm đến việc xây dựng đất nước cả.

Ông Trọng cho biết, ban chấp hành Trung ương đã bỏ phiếu biểu quyết nhân sự tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XIII, bao gồm cả nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XII tái cử và nhân sự lần đầu tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư. Nói tóm lại, chức vụ, bổng lộc đã chia xong.

Nổi lên gương mặt thay thế ông Nguyễn phú Trọng

Trong kỳ hội nghị trung ương 14, ông Nguyễn Phú Trọng đã để ông Trần Quốc Vượng đạo diễn từ đầu đến cuối. Tuy kết quả chọn nhân sự cho ghế tổng bí thư vẫn được Đảng cộng sản giữ kín cho đến kỳ đại hội 13, nhưng nhìn vào hội nghị vừa qua nhiều người dự đoán khả năng là ông Trần Quốc Vượng sẽ thay thế ông Nguyễn Phú Trọng.

Ông Trần Quốc Vượng, sinh năm 1953, là một trong những ứng cử viên tham gia Tứ Trụ cùng với Nguyễn Xuân phúc tại Đại hội 13. Thưng theo một số nhà quan sát thì người ta vẫn đang nghiêng về ông Trần Quốc Vượng.

Hôm 22/12/2020, ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, được các báo chính thống của nhà nước Việt Nam dẫn lời bày tỏ quyết tâm làm trong sạch hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của đảng cầm quyền. Một chính sách mà chính ông Nguyễn Phú Trọng đã khởi xướng và trao nhiệm vụ nó lại cho Trần Quốc Vượng.

Tại hội nghị đó, ông Vượng cho biết, Trung ương đảng kiên quyết loại những người không đủ tiêu chuẩn, không để lọt vào khóa mới. Rút kinh nghiệm vừa rồi có những người không đủ tiêu chuẩn sau đó phải xử lý. Nói là Trung ương đảng có có vẻ dân chủ thôi thứ thực chất mọi quyết định nhân sự cho đại hội sắp tới là Bộ Chính trị và Ban Bí thư thôi.

Hiện nay ông Trần Quốc Vượng là thường trực ban bí thư trung ương, nói đơn giản thì ông là phó tổng bí thư, một chức vụ còn cao hơn người làm thủ tướng nếu sao sánh trong bộ máy đảng. Chức phó tổng bí thư có vẻ như ưu thế để lên tổng bí thư, nhưng lắm khi cũng bị đá văng ra khỏi bộ chính trị. Năm 2016, ông Lê Hồng Anh, lúc đó là thường trực ban bí thư, nhưng cuối cùng đị đá văng không còn thấy tăm hơi, bởi đơn giản ông này là người có mối quan hệ rất lớn với Nguyễn Tấn Dũng. Lần này, Trần Quốc Vượng là người Bắc, là người gần gũi với ông Trọng chứ không như ông Lê Hồng Anh. Cho nên khả năng cho nên lần này ông Trần Quốc Vượng sẽ phá dớp.

Ông Trần Quốc Vượng được chọn là người nối tiếp thực hiện chính sách của Nguyễn Phú Trọng

Trong một bình luận mới đây trong dịp diễn ra Hội nghị 14 của Ban chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, một quan chức nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Việt Nam, một luật sư có cho rằng giữa việc nói và làm còn có một khoảng cách, vẫn còn có việc làm chưa đến nơi đến chốn. Nhiều nơi, nhiều trường hợp còn nể nang, né tránh, đụng tới những người có chức, có quyền, những ai có thể lực là có biểu hiện chùn tay. Nghĩa là trong chiến dịch chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng vẫn không triệt để. Thực tế nếu so sánh chiến dịch chống tham nhũng của ông Trọng so với những những gì mà những người tiền nhiệm của ông đã làm thì ông mạnh tay hơn nhiều. Tuy nhiên, chỉ có Tất Thành Cang mà ông Trọng mất đến 2 năm dưới bàn tay giúp sức của Nguyễn Văn Nên mới bắt được. Lần này, nếu Trần Quốc Vượng tiếp nhận chính sách của ông Trọng, e rằng ông kham không nổi. Tuy nhiên với người cộng sản thì chiếc ghế tổng bí thư mới là cái họ phải giành lấy chứ không phải là nhiệm vụ. Khi ở quyền lực định cao, nếu Trần Quốc Vượng không hoàn thành thì cũng chẳng ai kỷ luật được ông ta cả.

Trông suốt nhiều kỳ hội nghị trung ương trước thềm đại hội, ông Nguyễn Phú trọng luôn nhắc đi nhắc lại rằng : "đưa người vào Trung ương phải rõ ràng, minh bạch, công khai, nếu người nào có tài sản, nhà cửa, tiền tài, thu nhập mà không giải thích được nguồn gốc, thì không đưa vào". Thế nhưng thực tế thì sao ? Không ai có thể kiểm tra nổi tài sản chìm nổi của các quan tham cả. Không quan chức nào dại dột ăn hối lộ mà lại để tài sản của mình cho người ta kiểm kê và tịch thu.

kenhiem2

Ông Trần Quốc Vượng được cho là đã đánh bại ông Nguyễn Xuân Phúc trong cuộc đua giành ghế Tổng bí thư

Đối với nhiều quan chức, nếu điều tra đôi khi nhà cao xe đẹp mà quan chức sở hữu đó chưa chắc gì đứng tên các quan đó. Xe thì xài của người ta với danh nghĩa cho mượn như Nguyễn Xuân Anh cựu bí thư Đà Nẵng đã dùng xe người khác đi làm. Hay thậm chí ngôi nhà của quan chức cũng được đứng tên người khác v.v… Vậy nên, cho dù gạn lọc kỹ thế nào, thì quan tham cũng dễ dàng lách luật để lọt vào trung ương một cách dễ dàng. Lọc người bằng tiêu chuẩn ông Trọng tự đặt ra, điều đó hạn chế được phe khác nhưng không ngăn cản họ len lỏi vào trung ương được. Nên chắc chắn, sau đại hội vẫn còn đó phe chống ông Trọng hay ông Vượng.

Trần Quốc Vượng càng ngày càng lộ rõ vai chính

Nếu tiếp quản chức vụ tổng bí thư, ngay từ bây giờ ông Trần Quốc Vượng cần phải năng nổ tiếp xúc và chỉ đạo các cơ quan trực thuộc, những cơ quan mà khi lên chức mới ông sẽ cần những lòng trung thành của những người đứng đầu các cơ quan đó.

Hôm 22/12, ông Trần Quốc Vượng xuất hiện tại kỳ Hội nghị nhóm họp cuối năm của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, ông ta đã phát biểu chỉ đạo : "Tôi đi nhiều địa phương, bà con nói : sợ nhất các bác làm chùng xuống. Tôi trả lời với bà con là chúng ta tiếp tục. Trong khó khăn, gần tổ chức Đại hội chúng ta vẫn làm. Chúng ta xác định làm để giữ uy tín cho Đảng, chứ không lo giảm uy tín"... Nhìn cách sinh hoạt và làm việc của ông không khác gì Nguyễn Phú Trọng cả.

Trước đó không lâu, hôm 12/12, Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng của đảng Cộng sản Việt Nam do ông Nguyễn Phú Trọng đứng đầu đã tổ chức một hội nghị toàn quốc tổng kết công tác này trong giai đoạn 2013-2020. Tại kỳ họp đó ông Trần Quốc Vượng phát biểu chẳng khác nào ông Trọng rằng : "Công tác phát hiện và xử lý tham nhũng được chỉ đạo đồng bộ, quyết liệt, hiệu quả, tạo bước đột phá trong công tác phòng, chống tham nhũng, khẳng định quyết tâm rất cao của Đảng, Nhà nước trong chống tham nhũng, "không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể người đó là ai, không chịu sức ép của bất kỳ cá nhân nào".

Với vai trò tổng bí thư, ông Nguyễn Phú trọng đã làm cũng khá nhiều, trong đó có truy tố một ủy viên bộ chính trị và khá nhiều ủy viên trung ương. Tuy nhiên cho đến giờ còn nhiều ủy viên bộ chính trị mà ông Trọng không thể nhổ được, vậy thì khi tiếp nhận chức vụ mới, ông Trần Quốc Vượng có làm được bằng ông Trọng không ? Điều này rất khó cho ông Vượng.

Người tiếp theo liệu có là kẻ tham nhũng quyền lực như Nguyễn Phú Trọng ?

Có thể nói, ông Nguyễn Phú Trọng là người chiếm nhiều quyền lực nhất trong các đời tổng bí thư, chỉ có một mình ông là kiêm luôn chức chủ tịch nước. Tuy đến bây giờ người ta cũng chưa những kết luận rõ ràng về nhưng vụ tham nhũng mà ông có thể dính. Tuy nhiên, về nhũng quyền lực thì chính Trọng chứ không ai khác làm gương cho các thế hệ lãnh đạo tiếp theo.

Thực ra, ông Nguyễn Phú Trọng nắm chức chủ tịch nước mới hơn 2 năm, trong đó suốt năm 2018 đến giữa năm ông bị bệnh khi đi thăm Kiên Giang – nơi mà con trai ông Nguyễn Tấn Dũng làm bí thư. Thời gian không nhiều để thấy ông Trọng lạm quyền. Tuy nhiên, nếu ông Nguyễn Phú Trọng truyền ngôi cho Trần Quốc Vượng thì ông Trần Quốc Vượng có thời gian dài để lạm quyền rất nguy hiểm. Quyền lớn mà tham làm thì không ai kiểm soát nổi.

Nạn tham nhũng luôn đi cùng với quyển lực. Ở nước nào cũng vậy. Nhưng suốt mấy chục năm Việt Nam đã phải chịu tham nhũng như bệnh ung thư từ cấp cao đến cấp dưới của hệ thống cai trị. Vô số cán bộ cao cấp trong bộ máy kinh tế, tài chính, quân đội, công an đã bị dính líu, nhiều khi liên kết với các thế lực được cho là "mafia".

kenhiem4

Nếu không có gì đột biến, khả năng Trần Quốc Vượng thay thế ông Trọng là rất cao

Hiện nay, dù ông Nguyễn Phú trọng có đốt lò thế nào thì các nhóm lợi ích vẫn còn đó, không thể diệt hết được. Đối với cái nhóm đang bám vào quyền lực bằng mọi giá mà họ dùng tham nhũng để cai trị cũng để dàn xếp các vụ tranh chấp trong cuộc đấu tranh giữ quyền lực trong nội bộ dưới sức ép hay ảnh hưởng của Bắc Kinh. Thời Nguyễn Phú Trọng phụ thuộc Tàu thì có thể thời của ông Trần Quốc Vượng (nếu ông Vượng thay ông Trọng) vẫn bị tròng lên đầu cái vòng kim cô đó, ông Vượng không thể thoát.

Nếu Trần Quốc Vượng chỉ tiếp quản chức tổng bí thư, thì tham nhũng quyền lực sẽ yếu hơn, nhưng nếu ông Vượng tiếp nhận cả 2 chức ông Trọng để lại thì chắc chắn tham nhũng quyền lực còn kinh khủng hơn thời ông Trọng vì lúc này ông Vượng có đủ thời gian để tung hoành.

Nguyễn Duy (tổng hợp)

Nguồn : Thoibao.de, 25/12/2020

***********************

Đảng cộng sản Việt Nam sắp xếp lãnh đạo

David Brown, VNTB, 24/12/2020

Rất nhiều hoạt động ngầm

Đây là thời điểm thích hơp để xem xét ý nghĩa nếu có của tất cả các cuộc họp kín và tuyên bố tự chúc mừng của các nhà lãnh đạo đảng khi Đảng cộng sản Việt Nam đang ở giai đoạn này của các nghi thức đổi mới. Cho dù chúng ta tưởng tượng vị trí của Việt Nam trên bức tranh địa chính trị rộng lớn của Đông Á hay suy ngẫm về quá trình cụ thể hơn trong việc hướng Việt Nam tới tương lai, liệu đồng chí Z thay vì đồng chí Y leo lên đỉnh cao nhất của đảng có ý nghĩa gì hay không ?

Thực ra là có. Tôi cố giải thích.

kenhiem7

Điều gì đang xảy ra. Năm năm một lần, đại hội Đảng Cộng sản được tổ chức. Do đó, vào cuối tháng 1, hơn 1500 đại biểu sẽ được triệu tập tại Hà Nội, không phải để chọn lãnh đạo mới, mà là để ăn mừng thành công của đảng và phê chuẩn các nhà lãnh đạo đã được chọn cho họ.

Để chuẩn bị cho đại hội, một cơ quan ưu tú hơn, ủy ban trung ương gồm 200 uỷ viên, đã căng thẳng để chốt danh sách 19 ứng cử viên cho 19 ghế trong bộ chính trị (ban chấp hành đảng) và chọn ra những uỷ viên bộ chính trị nào sẽ được đưa vào bốn vị trí uy tín nhất : chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước và hai công việc thực sự quan trọng, thủ tướng và tổng bí thư đảng. 

Đó là một thói quen thể chế hóa sự luân chuyển thường xuyên và đáng kể về nhân sự ở cấp cao nhất.

Luôn bí mật, những người hy vọng và những người ủng hộ họ đã làm việc trong nhiều tháng. Báo chí Việt Nam hết lần này tới lần kahsc đưa tin, các quan chức ban bí thư đảng đã giải thích những loại đảng viên nào đủ tiêu chuẩn để làm lãnh đạo. Phiếu bầu chọng đã được thực hiện tại các cuộc họp của ủy ban trung ương vào tháng 10 và một lần nữa trong tháng này. Và cuối cùng, vào ngày 18 tháng 12, theo những rò rỉ đáng tin cậy, 24 cá nhân đã được chọn để ứng cử vào các ghế bộ chính trị. Mười trong số đó là những người đương nhiệm. Việc họ tái cử là chắc chắn. 14 ứng cử viên khác sẽ giành chín ghế.

Song song đó, một số người nắm giữ bộ chính trị đang tích cực tìm kiếm bốn lãnh đạo cao nhất.

Xếp hạng và lập hồ sơ các đảng viên và một số công dân bình thường đang chú ý theo dõi, phân tích những thông tin vụn vặt do các phương tiện truyền thông chính thức cung cấp và tìm hiểu những tin đồn đăng lên Facebook. Tuy nhiên, tất cả đều không rõ ràng đến mức nhiều người trong số 95 triệu công dân Việt Nam lại đang chú ý đến cuộc ẩu đả lộn xộn, rất công khai ở Mỹ nhiều hơn.

Ý nghĩa của nó. Ở Việt Nam cũng như các nơi khác, vấn đề là ai phụ trách. Các sự kiện trong năm năm qua cung cấp nhiều bằng chứng về điều đó.

Bước sang kỳ đại hội đảng trước (2016), Việt Nam là một nơi khá khác biệt trên các khía cạnh quan trọng. Khoảng cách giữa các cơ cấu đảng và chính phủ đang làm suy yếu sự phối hợp chính sách. Thủ tướng hai nhiệm kỳ Nguyễn Tấn Dũng đang cưỡi trên làn sóng thịnh vượng. Ông tự cho mình là một người nói chuyện thẳng thắn, một nhà cải cách, phần nào bác bỏ giáo điều đảng phái, tiếp thu những ý tưởng mới và am hiểu các diễn đàn quốc tế. Ông Dũng nhắm đến việc thay thế Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư.

Ông Trọng tập hợp một liên minh ‘ai cũng được đượcdtrừ Dũng’, đè bẹp đối thủ của mình, và thực hiện một chiến dịch bền vững chống lại tham nhũng thể chế đã nở rộ trong những năm ông Dũng làm thủ tướng. Ông Trọng cũng chủ trì một chiến dịch thanh lọc đảng nhằm loại bỏ "những kẻ cơ hội và sai trái". Trên cả hai mặt trận, các mục tiêu thường là các cộng sự của cựu thủ tướng. 

Ông Dũng đã tương đối thoải mái với những chỉ trích trực tuyến và biểu tình tự phát. Ngược lại, Trọng dường như coi biểu tình là một mối đe dọa hiện hữu đối với chế độ.

Chính sách phát triển kinh tế và xã hội đã được điều hành tốt trong thời kỳ ông Trọng làm tổng bí thư. Cơ cấu năng lượng của Việt Nam trong tương lai sẽ xanh hơn rất nhiều. Một kế hoạch toàn diện cho Đồng bằng sông Cửu Long cung cấp câu trả lời cho biến đổi khí hậu và các căng thẳng khác đối với vùng nông nghiệp trù phú nhất của đất nước. Việt Nam hiện là thành viên của hai hiệp định thương mại khu vực (RCEP và CPTTP) và cách đây vài tháng, Hà Nội đã ký một hiệp định thương mại toàn diện với Liên minh châu Âu. Đầu tư nước ngoài đổ vào vì Việt Nam trở thành một địa điểm thuận lợi cho các ngành sản xuất ngày càng tinh vi. Và, với Covid-19, các dịch vụ y tế công cộng của Việt Nam đã hoạt động rất xuất sắc. 

Chỉ có thể ghi nhận thành tựu cuối cùng (và chỉ một phần) cho hệ thống kiểm soát chính trị – xã hội lấy cảm hứng từ Liên Xô của Việt Nam. Phần còn lại là thành tích của đảng chỉ theo nghĩa là không giống như ông Dũng, người kế nhiệm của ông, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã không thách thức quyền lực tối cao của đảng. Ông Phúc đã nỗ lực rất nhiều trong việc giữ chân những người đồng cấp trong Bộ Chính trị và thu hút sự ủng hộ của họ vào những thời điểm quan trọng.

Tại sao điều đó lại quan trọng vào thời điểm này. Thủ tướng Phúc muốn kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư, và theo cách không công khai mà các quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản vận động, ông ta đã tấn công Việt Nam từ trên xuống dưới. Bây giờ quá ốm yếu để nghĩ đến việc tự ở lại, ông Trọng đang có ý định giao chức vụ của mình cho một người mà ông có thể tin tưởng để duy trì các chính sách đặc thù của ông, các chiến dịch chống tham nhũng và thanh lọc đảng, và để chặn lại những người dám có suy nghĩ lệch lạc. Tóm lại, ông Phúc không phải người ấy.

Gần cả năm nay, ông Trọng đã ép các đồng nghiệp gọi tên người kế nhiệm đáng tin cậy của ông trong chiến dịch chống tham nhũng, ông Trần Quốc Vượng khắch khổ và có vẻ giáo điều. Người ta nói rằng ông Vượng đã thua ông Phúc trong một cuộc bỏ phiếu bầu tại Hội nghị Trung ương vào tháng Mười. 

Tuần này lại tràn ngập tin đồn. Điều đáng tin nhất là Trọng đã thuyết phục được chính ủy lực lượng vũ trang, Trung tướng Ngô Xuân Lịch, đứng ra chống lại ông Phúc thay cho Vượng. Một người khác nói rằng một thỏa thuận đã được đưa ra : Phúc sẽ giữ chức vụ thủ tướng nhiệm kỳ thứ hai, Vượng sẽ làm tổng bí thư, và Vương Đình Huệ sẽ không được bổ nhiệm làm thủ tướng mà thay vào đó sẽ đảm nhiệm một chức vụ khác là trưởng ban bí thư. Hãy chọn đi. Đối với tôi, tôi sẽ ủng hộ một người thực dụng hay cười, hiểu biết về chính sách hơn một người theo thuyết giáo điều. 

Ngày 18 tháng 12, ủy ban trung ương lại hoãn. Truyền thông quốc gia được thông báo rằng ủy ban đã lên kế hoạch họp trong sáu ngày nhưng sau bốn ngày làm việc, ủy ban đã quyết định triệu tập lại tháng Giêng tới vào đêm trước đại hội đảng. Điều này cho thấy rõ ràng rằng các nhà lãnh đạo của đảng tin rằng họ đã giải quyết được mọi việc. Tuy nhiên, như câu nói nổi tiếng của ông Trọng, đến rằm trăng mới tròn.

David Brown

Nguyên tác : Vietnam’s Communists Sort Out Leadership, Asia Sentinel, 23/12/2020

Khánh An dịch

Nguồn : VNTB, 24/12/2020

David Brown là một cựu quan chức ngoại giao Hoa Kỳ chuyên về Việt Nam và là người cộng tác lâu năm với Asia Sentinel

Published in Diễn đàn

Câu hỏi luôn quan trọng với chế độ đảng toàn trị, không những vì chức vụ tổng bí thư là người có quyền lực tuyệt đối trong chế độ hay nhân sự là công việc nội bộ của đảng, mà còn là vì việc chuyển giao quyền lực giữa các thế hệ lãnh đạo đang dần có những thay đổi sâu sắc trong quá trình chuyển đổi nền kinh tế sang thị trường. Bài viết chỉ ra mặc dù các chuẩn mực được quy ước để hạn chế tha hoá quyền lực, nhưng sự chuyển giao quyền lực tổng bí thư luôn là vấn đề qua các kỳ đại hội Đảng, đặc biệt trước nhiệm kỳ 12. Chỉnh đốn đảng và chống tham nhũng "không vùng cấm" theo hướng tập quyền cao hơn liệu có cải thiện sự chuyển giao quyền lực cho Đại hội 13 sắp tới hay không và thúc đẩy tiếp tục cải cách như thế nào vẫn là câu hỏi cần được làm rõ.

tbt1

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (giữa) và các ủy viên Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt Nam tại lễ bế mạc đại hội 12 ở Hà Nội hôm 28/1/2016 - Reuters

Chuyển giao quyền lực

Trong chế độ phong kiến, vua, chúa được nối ngôi theo huyết thống. Các triều đại vận hành theo chu kỳ thịnh suy, nhưng trong mỗi triều đại cách thức vẫn là "cha truyền con nối". Chế độ tư bản chủ nghĩa thay thế chế độ phong kiến bởi phương thức sản xuất tiến bộ hơn với động lực thị trường. Chế độ dân chủ với tam quyền phân lập được thiết lập trong các nước phát triển phương Tây và hầu hết các quốc gia mới nổi và đang phát triển cũng đang trong quá trình chuyển đổi dân chủ với các mức độ khác nhau.

Sau cách mạng tháng 10 Nga năm 1917 mô hình Xô Viết với chế độ đảng cộng sản ra đời và tồn tại đến năm 1990. Hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu đã sụp đổ. Các nước Trung Quốc, Việt Nam vẫn duy trì chế độ chính trị như vậy nhưng thực hiện chính sách "cải cách và mở cửa" để chuyển nền kinh tế sang thị trường. Về định hướng là "xã hội chủ nghĩa", nhưng về thực chất các chế độ này cũng không thể tránh được xu hướng chuyển đổi dân chủ. Đó chính là quá trình thể chế hoá chế độ.

Các lãnh tụ cách mạng, "thế hệ khai quốc công thần", thường nắm quyền bính suốt đời cho đến chết, Như I. Stalin ở Liên Xô cũ, Mao Trạch Đông ở Trung Quốc… Nạn sùng bái cá nhân, tranh giành quyền lực đã xảy ra sau đó. Bởi vậy các tiêu chuẩn chuyển giao quyền lực giữa các thế hệ lãnh đạo đảng dần được thiết lập, rõ ràng nhất là giới hạn nhiệm kỳ và độ tuổi đối với mỗi cấp lãnh đạo. Ngoài ra, vấn đề năng lực, kỹ trị, người tài cũng được chú trọng nhằm hạn chế tính bè phái vốn đóng một phần vai trò trong việc chuyển giao quyền lực.

Khi chuẩn mực bị phá vỡ

Các chuẩn mực trong "công tác cán bộ" cần thiết để kiểm soát tha hoá quyền lực. Bởi vậy, việc phá vỡ hai nguyên tắc chuyển giao quyền lực nêu trên là nguyên nhân quan trọng gây nên sự mất ổn định thậm chí là "bất ổn" chế độ.

Quá trình chuyển giao quyền lực từ sau Đại hội "Đổi mới" năm 1986 đến trước Đại hội 11 năm 2011 được quan sát là tương đối "suôn sẻ". Sau khi cố Tổng bí thư Lê Duẩn, người cầm quyền nhiều năm nhất, qua đời, quá trình chuyển giao quyền lực dần theo chuẩn mực, trong đó nhấn mạnh tuổi và nhiệm kỳ. Cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh tại Đại hội 6 (1986-1991) đến Đại hội 11 khi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nắm quyền nhiệm kỳ thứ nhất (2011-2016).

Có hai điểm mà các nhà phân tích chính trị lưu ý. Một là, có "trục trặc" ở Đại hội 8 khi cố Tổng bí thư Đỗ Mười nắm quyền tại Đại hội 7 (1991 -1996) và tiếp tục kéo dài hơn 1 năm, đến 12/1997 tại Đại hội 8 (1996- 2001), sau đó ông được thay thế bởi cố Tổng bí thư Lê Khả Phiêu. Sự "trục trặc" là trường hợp quá tuổi theo quy định và được giải thích để giữ ổn định khi "sàng lọc" người kế vị ; Hai là, nguyên tắc tập thể lãnh đạo với Đại hội đại biểu toàn quốc và Ban Chấp hành trung ương là cơ quan quyền lực cao nhất quyết định chức vụ Tổng bí thư.

"Kịch tính" chuyển giao quyền lực được quan sát là thời gian trước và trong Đại hội 12. Đảng nhận định "sự suy thoái về tư tưởng, đạo đức lối sống của bộ phận không nhỏ lãnh đạo đảng viên" đe doạ sự tồn vong của chế độ. Nhà báo Huy Đức trên Facebook của mình đã khái quát về ba thế hệ lãnh đạo, rằng thế hệ các bậc "công thần khai chế độ" là những người có khát vọng, không "tủn mủn" vật chất và biết chuẩn bị một thế hệ kế tục "con đường" của mình ; Thế hệ "kế tục sự nghiệp" cầm quyền trong bối cảnh "Liên Xô sụp đổ", "khí chất kẻ sỹ" vẫn giúp họ đặt khát vọng dân tộc cao hơn lợi ích cá nhân, nhưng đã nhìn thấy "sự lầm than" chủ yếu vì "lỗi hệ thống" và "giáo điều" ; Thế hệ thứ ba cầm quyền vào thời điểm "quyền lực rất có màu", "tự tha hoá mình về mặt con người" và "làm vô hiệu các nỗ lực cải cách thể chế của những người tiền nhiệm".

Sự "gần gũi" với "thị trường" và thiếu cơ chế giám sát quyền lực khiến các nhà "kỹ trị", quan chức chính phủ trực tiếp điều hành chính sách đã dễ dàng bị cám dỗ bởi vật chất. Sự suy thoái của "một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên" là một trong những nguyên nhân gây chia rẽ trong tập thể lãnh đạo, hình thành bè phái với một bên là "phe đảng", các nhà chính trị, hoạch định tư tưởng và đường lối.

Nguyên tắc tập thể lãnh đạo

Phá vỡ chuẩn mực chuyển giao quyền lực, "các trường hợp đặc biệt" được thoả thuận bởi nguyên tắc tập thể lãnh đạo, trong đó vị trí tổng bí thư cần phải được đề cử theo Quyết định 224/TW năm 2014 về quy chế bầu cử trong đảng, mà "ở các hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương, các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư không được đề cử nhân sự ngoài danh sách do Bộ Chính trị đề cử ; không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của Bộ Chính trị". Điều này đã giúp Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tục nắm quyền ở nhiệm kỳ thứ hai (2016-2020).

tbt2

Thường trực Ban Bí thư Trần Quốc Vượng. Hình AFP

Ông Tổng bí thư tập trung chỉnh đốn nội bộ đảng và với tư cách Trưởng ban phòng chống tham nhũng trực tiếp chỉ đạo chiến dịch chống tham nhũng "không vùng cấm". Một Hội nghị tổng kết công tác phòng chống tham nhũng giai đoạn 2013-2020, nhất là từ đầu nhiệm kỳ Đại hội 12 đến nay được tổ chức ngày 12/12 tại Hà Nội. Riêng từ đầu nhiệm đến nay, hơn 87.000 đảng viên trong tổng số hơn 131.000 bị kỷ luật, trong đó có trên 3.200 đảng viên bị kỷ luật liên quan đến tham nhũng, và đáng chú ý là hơn 110 cán bộ thuộc diện Trung ương quản lý gồm 27 Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng ; 4 Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị ; hơn 30 sĩ quan cấp tướng… bị kỷ luật và xử lý hình sự.

Tuy nhiên, ngoài ông Đinh La Thăng đã bị kết án 30 năm tù vì vi phạm pháp luật, mới đây, "sự kiện" hai ủy viên Bộ Chính trị đương nhiệm, hai nhà "kỹ trị", nguyên Phó thủ tướng và nguyên Thống đốc ngân hàng, đã bị kỷ luật "cảnh cáo" vì những vi phạm khuyết điểm từ nhiệm kỳ Đại hội 11 (2011-2016) đặt dấu chấm hết cho "quan lộ" của họ theo Chỉ thị 35-CT/TW năm 2019, và đã làm dấy lên suy đoán rằng việc chuyển giao quyền lực tổng bí thư vẫn còn "khó khăn" với nguyên tắc tập thể lãnh đạo. Các "trường hợp đặc biệt", đề cử tổng bí thư và cơ cấu dàn lãnh đạo mới… cũng vẫn cần sự đồng thuận của tập thể Bộ Chính trị hiện thời. Ý kiến cá nhân Tổng bí thư là quan trọng, nhưng việc cân bằng các yếu tố khác luôn được đặt ra. Có hai người được nói đến bao gồm :

- Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với chính sách thúc đẩy động lực thị trường để tăng trưởng kinh tế đồng thời với cải cách thể chế, điều hành phòng, chống đại dịch COVID-19 thành công và vượt qua thảm hoạ bão lũ miền Trung vừa qua.

- Thường trực Ban Bí thư Trần Quốc Vượng, nguyên Viện trưởng Viện kiểm sát, được kỳ vọng "đẩy lùi tham nhũng" trong nhiệm kỳ tới và đang đứng đầu danh sách "các trường hợp đặc biệt" quá tuổi để đề cử chức vụ tổng bí thư. Nhưng sự phân chia các vị trí quyền lực khác là cơ sở và "truyền thống" cho sự đồng thuận tập thể.

Hội nghị trung ương 14 được tổ chức hôm nay 14/12/2020, trước thềm Đại hội 13 liệu có là cuối cùng của nhiệm kỳ tuỳ thuộc vào sự đồng thuận theo nguyên tắc tập thể lãnh đạo những nội dung quan trọng liên quan đến nhân sự cấp cao, trong đó việc "đề cử" chức vụ tổng bí thư. Hơn thế, câu hỏi lớn được đặt ra vì sao trong thời kỳ Đổi mới, qua nhiều nhiệm kỳ đại hội, kể cả Đại hội 13 này, việc chuyển giao quyền lực vẫn luôn gặp khó khăn ?

Phạm Quý Thọ

Nguồn : RFA, 14/12/2020

Published in Diễn đàn

Trả lại rừng cho thế hệ con cháu mai sau…

Diễm My, VNTB, 13/11/2020

Hãy trả lại rừng cho thế hệ con cháu mai sau… Tôi muốn nhìn thấy ảnh chim chóc, muôn thú sinh sôi nảy nở trong các cánh rừng trồng.

rung1

Ấn Độ có một người đàn ông đã bỏ ra 30 năm trong đời chỉ để đi trồng cây. Một việc làm tự nguyện xuất phát từ việc thấy rắn chết khô trên lớp đất cát khô cằn. Ông Jadav Payeng, một mình đã trồng được 550 hecta rừng.

Nhờ ông Jadav Payeng, rừng Molai giờ đây có cả hổ Bengal, tê giác ấn, các loài bò sát, trên một trăm loài hươu, ngoài ra còn có rất nhiều thỏ, chim cư ngụ. Trong khu rừng trồng này có các loại cây như trâm bầu, bằng lăng, cây hoàng anh, phượng vĩ, cây hợp hoan, cây mán đỉa, cây gạo và rất nhiều tre.

Năm 2008 đã có một bầy voi rừng khoảng 100 con kéo về khu rừng này và mỗi năm chúng lại quay trở lại và ở lại đó khoảng 6 tháng. Cũng đã có 10 con voi con được sinh ra trong các khu rừng nhân tạo này.

Ông Jadav Payeng chỉ chăm chỉ trồng rừng từ lòng trắc ẩn cho loài rắn mà kết quả mang lại thật phi thường.

Cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đã tiêu tốn hàng tỷ đô la cho các dự án trồng rừng để đạt chỉ tiêu phủ xanh đồi trọc bên cạnh phá cho bằng hết những rừng nguyên sinh, rừng tự nhiên, cây bản địa nhưng kết quả lại thật thảm hại.

Trồng rừng ở Trung Quốc : dục tốc bất đạt

Các trận lũ lụt năm 1998 do mưa lớn và nạn phá rừng trầm trọng đã khiến hơn 4.000 người bị thiệt mạng ở miền nam Trung Quốc. Để giảm thiểu tai nạn tương tự như vậy, Trung Quốc đã đề ra chính sách trồng cây gây rừng đầy tham vọng nhằm giữ đất và cải tạo đất đai.

Thoạt nhìn thì chính sách này cũng có vẻ thành công. Đến năm 2013, Chương trình trồng cây xanh đại trà của Trung Quốc đã thuyết phục nông dân trồng hơn 69,2 triệu cây. Đến năm 2015, độ che phủ cây ở Trung Quốc đã tăng 32%.

Với mục đích tạo ra rừng phủ xanh Trung Quốc, hàng năm người dân Trung Quốc mọi tầng lớp hăng hái tham gia trồng rừng trong hàng chục năm qua với hàng tỷ cây xanh. Trung Quốc xem ra rất tự hào về thành công của chương trìng 1 tỷ cây xanh này. Nhưng những khu rừng trồng này lại được xem là những bước đi dục tốc bất đạt.

Các loại cây được chọn cho các rừng cây độc canh là những loại cây mau lớn để nhanh chóng đạt được độ phủ xanh, hay chọn lựa các loại cây ngoại lai không phù hợp với thổ nhưỡng, khí hậu cộng với việc thiếu kiến thức và trồng rừng, chăm sóc rừng và tham vọng quá lớn đã khiến cho các khu rừng trồng này dễ nhiễm bệnh và không đạt được sự đa dạng sinh học cần thiết.

Rất nhiều rừng độc canh như rừng keo, rừng bạch đàn, rừng tuyết tùng được trồng khắp nơi. Trồng rừng được cho là sự thành công bền vững thế nhưng trong rừng trồng lại không có chim cũng chẳng có ong.

Nghiên cứu các loài chim và ong – những chỉ số quan trọng của đa dạng sinh học – trên các vùng đất có rừng gần đây ở tỉnh Tứ Xuyên, nhà nghiên cứu Hua và các đồng nghiệp nhận thấy đất trồng trọt hỗ trợ đa dạng sinh học nhiều hơn là các cánh rừng thay thế.

Những khu rừng độc canh hầu như không có chim và ong, trong khi những khu rừng với một số vài loài cây thì tốt hơn một chút. Tuy nhiên, ong sinh sống ở vùng đất canh tác không phục hồi hơn là trong rừng, thậm chí là rừng hỗn giao mới trồng.

Số chim sinh trú trong rừng trồng cũng ít hơn từ 17 đến 61% so với rừng tự nhiên. Nguyên nhân có thể là do không có sự đa dạng về tài nguyên, thức ăn và nơi là tổ cho chim chóc.

Những khu rừng như vậy đã được gọi là "sa mạc xanh", tuy có kích thước ấn tượng, khả năng tạo ra khí oxy nhưng lại không thu hút được các loài động vật. Các chuyện gia Trung Quốc cũng đang e ngại rằng một số loài chim sẽ biến mất và không bao giờ quay trở lại.

Rừng trồng ở Việt Nam : không có một con gì sống được ở đó

Ông Phó thủ tướng Trịnh Đình Dũng cũng đã biện hộ rằng : "Khu vực đó rừng nhiều lắm chứ không phải không có rừng, các đồng chí xem ảnh kìa… Như vậy công tác trồng rừng ở nước ta rất tốt. Một số nơi phá rừng nhiều, chủ yếu ở Tây Nguyên vì bà con di cư vào nhiều, tìm nguồn phát triển kinh tế nên không kiểm soát được rừng. Nhưng có những vùng như Trung bộ, Đông bắc… bây giờ rừng phủ kín"

Ông Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Nguyễn Xuân Cường cho biết trong 20 năm qua rừng tự nhiên ở Việt Nam đã tăng thêm 1,3 triệu héc ta.

Ông Bộ trưởng cũng đã thừa nhận rằng : "Tuy nhiên, chất lượng rừng tự nhiên chưa được tốt, trong 10,3 triệu ha rừng tự nhiên thì chỉ có 15% là rừng giàu về trữ lượng, 50% là rừng trung bình và 35% là rừng nghèo kiệt".

Trồng nhiều rừng như vậy nhưng sao lại vẫn còn 30% rừng nghèo kiệt, 50% rừng trung bình, trong số đó không biết có bao nhiêu là rừng cây cao su, cà phê và cây tiêu.

Giáo sư Tiến sĩ khoa học Nguyễn Ngọc Lung (Viện Quản lý rừng bền vững và Chứng chỉ rừng) cho biết rừng cao su, cà phê không có thảm thực vật, trong khi đối với rừng, thứ con người cần nhất là thảm thực vật để giữ nước và chống sạt lở, chứ không phải bóng mát hay gỗ.

Vậy thì chẳng lẽ cả Phó Thủ tướng lẫn bộ trưởng Nguyễn Xuân Cường lại không hay biết gì về các nghiên cứu, khuyến cáo hay đề nghị của các nhà chuyên môn mà chỉ biết chỉ đạo trồng rừng phủ xanh như kiểu Trung Quốc. Lấy số lượng để đè bẹp chất lượng cho đến khi vỡ lở ra mới biết rằng "Tính cả rừng cao su, cà phê, tiêu vào tỉ lệ che phủ rừng thì việc xảy ra lũ lớn, lũ quét… như thời gian qua chính là một bài học" ?

Tất cả những báo cáo chỉ cho thấy bà con đã sống được từ rừng trồng ra sao, thu nhập cao như thế nào. Thậm chí có nơi còn phá cả rừng tự nhiên để biến thành rừng trồng để có thu nhập. Nhưng cứ nhìn vào những hình ảnh rừng trồng có thể thấy những rừng cây độc canh như keo, bạch đàn… mà không hề có thảm thực vật.

rung2

Đã có ban bệ nào đi xác định xem có con chim hay con ong nào sống được trong những khu rừng trồng này ? Hay chỉ đến khi Đại biểu Ksor H’Bơ Khăp cho biết "không có một con gì sống được" ở trong rừng cao su đó thì mới vỡ lẽ rằng rừng trồng chỉ là trồng cho có ?

Thôi trồng cây dối

Ông Nguyễn Xuân Cường cho biết "Quốc hội yêu cầu tới đây rừng tự nhiên phải có chính sách khoanh nuôi, bảo vệ, tăng hơn nữa định mức để người dân tham gia trồng rừng, chăm sóc rừng để bảo đảm rừng ngày càng bảo đảm bộ giàu về sinh học và trữ lượng rừng phải tăng lên. Đối với rừng trồng cũng phải thay đổi bằng kết cấu cây trồng lâu năm, cơ cấu cây trồng hài hòa, đặc biệt chú ý các cây trồng bản địa".

Có nghĩa là Quốc hội đã biết được những sai lầm trồng rừng trên cả nước. Câu hỏi đặt ra là phải làm gì để khắc phục tình trạng này ?

Đơn giản có thể bắt đầu từ việc trồng cây trung thực chứ không phải trồng cây để làm quay phim, chụp hình lưu niệm như mỗi độ xuân về. Lãnh đạo các cấp ở Việt Nam thường hô hào tết trồng cây mỗi đầu năm, mỗi khi lãnh đạo cấp cao đi thăm một đơn vị quan trọng nào đó thì cũng có hoạt động trồng cây. Thế nhưng những cây mà họ trồng là cây gì ?

Hãy điểm qua các hình ảnh quan chức trồng cây trên mạng internet sẽ thấy khoảng dăm bảy chục người đứng quanh vài ba vị lãnh đạo áo quần là lượt, cầm trên những cây cuốc xẻng và gàu tưới nước mới tinh. Họ ra sức tưới và xúc đất đổ vào những gốc cây dễ có đến ít ra cả chục năm tuổi hay hơn đã có sẵn ở đó từ bao giờ. Vậy là xong cái lễ "trồng cây" dối.

rung3 

Hãy ngưng việc trồng cây độc canh, hãy ngưng giao rừng để làm giàu mà hãy nghĩ đến một tương lai xa hơn, bắt đầu từ việc làm xuất phát từ trái tim nhân hậu, chứ đừng khoác lác nữa.

Các vị lãnh đạo cũng hãy tự nhìn thẳng vào kết quả của những cánh rừng trồng trong hàng chục năm qua để dũng cảm thừa nhận sai lầm và đưa ra kế sách trồng rừng trước khi quá muộn.

Ông Phó thủ tướng bảo các đồng chí hãy xem ảnh kia, rừng của mình còn nhiều lắm …

Vâng tôi cũng xem ảnh ông Phó thủ tướng ạ.

Tôi chỉ thấy rừng đã bị vạt sạch trên google maps ở vô số vùng đất trên khắp cõi Việt Nam.

Tôi thấy ảnh dân tôi ngụp lặn trong mưa lũ. Tôi thấy ảnh dân tôi bị đất lở vùi chết sống tức tưởi. Tôi thấy ảnh những khu rừng trồng không có lấy một cọng cỏ. Tôi thấy những gốc cây ứa nhựa uất ức.

Hãy trả lại rừng cho thế hệ con cháu mai sau… Tôi muốn nhìn thấy ảnh chim chóc, muôn thú sinh sôi nảy nở trong các cánh rừng trồng.

Diễm My

Nguồn : VNTB, 13/11/2020

**************************

Căn cứ nào cho chỉ tiêu tăng trưởng GDP 6% năm 2021 của Việt Nam ?

RFA, 12/11/2020

Thông qua mục tiêu GDP 6% trong năm 2021

Với mục tiêu đề ra tăng trưởng GDP năm 2021 đạt 6%, Quốc hội đề nghị Chính phủ thực hiện đồng bộ các chương trình đề ra, theo dõi sát tình hình trong nước và quốc tế để chủ động chuẩn bị phương án, kịch bản, biện pháp, đối sách ứng phó kịp thời, hiệu quả.

gdp1

Gạo xuất khẩu của Việt Nam.- AFP

Quốc hội Việt Nam đồng thời yêu cầu tất cả bộ ngành và địa phương tiếp tục thực hiện hiệu quả các giải pháp phòng chống và giảm thiểu thiệt hại từ đại dịch Covid-19 và các dịch bệnh. Đặc biệt, cần phải đẩy nhanh việc nghiên cứu, hợp tác quốc tế trong sản xuất vaccine và có giải pháp để người dân tiếp cận vaccine phòng dịch Covid-19 sớm nhất.

Trước đó, tại phiên họp thường kỳ tháng 7/2020 của Chính phủ, diễn ra hồi đầu tháng 8 vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho biết Chính phủ Hà Nội chú trọng đạt mục tiêu kép "vừa chống dịch, vừa tăng trưởng kinh tế". Tuy nhiên, mức độ dự báo tăng trưởng kinh tế của Việt Nam trong năm 2020 được thảo luận tại phiên họp này là phải điều chỉnh theo 3 kịch bản tương ứng lần lượt 3%, 4% và 1,5%, thay mục tiêu ban đầu được đề ra là hơn 6%.

Thực tiễn thế nào ?

Truyền thông Nhà nước Việt Nam dẫn số liệu của Tổng cục Thống kê cho thấy đã có gần 69 ngàn doanh nghiệp đóng cửa và ngừng hoạt động, vì Covid-19 trong 8 tháng đầu năm 2020. Và số người lao động bị tác động bởi dịch bệnh này lên đến 32 triệu người. Đây là con số thất nghiệp kỷ lục tại Việt Nam, tăng cao nhất trong một thập niên qua.

Đại diện Công ty TNHH Thái An, một doanh nghiệp sản xuất kinh doanh sản phẩm nông nghiệp hữu cơ, vào tối ngày 12/11 chia sẻ với RFA :

"Xu thế giá cả xuống thấp so với những năm trước đây. Sản phẩm thì khó tiêu thụ. Trong lĩnh vực công nghiệp thì khó khăn nhiều lắm. Tôi làm về sản phẩm hữu cơ thì cũng được thuận lợi và hoạt động bình thường. Nhưng nói chung, doanh nghiệp nào ở Việt Nam cũng bị khó khăn về vốn. Và hiệu ứng domino ngã theo tình hình chung hết".

Bà Nguyễn Thị Ba, nhân viên quản lý thuộc một công ty tư nhân kinh doanh đa ngành nghề, có trụ sở chính tại Sài Gòn, cho RFA biết công ty bị gặp khó khăn rất nhiều và buộc phải nợ lương nhân viên trong nhiều tháng.

Bà Ba cho rằng hoạt động kinh doanh tại Việt Nam trong năm 2021 không thể lạc quan được và trước mắt trong Quý I/2021 vẫn chưa thể vực dậy nỗi.

"Nói chung là không thể dự đoán được, tại vì tình hình này giống như bàn cờ domino vậy, 1 quân cờ ngã là ngã hết. Nếu như tất cả các nước trên thế giới đang bị dịch, không mở cửa và nếu như năm sau mà dịch Covid-19 vẫn chưa hết thì sao ? Trong nội địa, chỉ trong tháng 10 mà có 5-6 cơn bão tới thì thủy hải sản cũng không đánh bắt được. Nông nghiệp cũng không phát triển được. Du lịch cũng không triển khai được. Người trồng cà phê, tiêu mà không bán được thì lấy đâu ra tiền để đi du lịch ? Doanh nghiệp nợ lương thì mùa hè, nhân viên làm gì có tiền để đi chơi ở đâu ? Mở cửa cho khách du lịch nước ngoài vào thì chấp nhận đối đầu dịch Covid-19 tiếp hay sao ? Nói chung, nếu qua năm sau mà kinh tế vực dậy được thì bằng cách nào ? Bằng niềm tin thôi, chứ thực tế thì không ai dám chắc điều gì hết".

Nhận định của chuyên gia

Đài RFA ghi nhận giới doanh nghiệp trong nước phản ánh gặp nhiều trở ngại trong việc tiếp cận các gói hỗ trợ từ Chính phủ để tiếp tục duy trì các hoạt động sản xuất kinh doanh, trong bối cảnh Covid-19 vẫn chưa được khống chế.

Mặc dù vậy, Ngân hàng Thế giới-World Bank (WB) ghi nhận kinh tế Việt Nam, dù chịu ảnh hưởng của Covid-19 trong nửa đầu năm 2020, nhưng vẫn giữ được viễn cảnh tích cực trước mắt và trong trung hạn.

Trong một báo cáo công bố vào cuối tháng 7, WB đánh giá mức tăng trưởng kinh tế dự báo 2,8% của Việt Nam trong năm 2020, được xếp hạng Việt Nam có tốc độ tăng trưởng kinh tế đứng thứ 5 thế giới.

WB đưa ra 2 kịch bản đối với mức độ tăng trưởng kinh tế của Việt Nam tùy vào tình hình thế giới được từng bước cải thiện, các hoạt động kinh tế sẽ phục hồi trong ngắn hạn như thế nào. Trong trường hợp thuận lợi, nền kinh tế Việt Nam sẽ đạt tăng trưởng khoảng 2,8% cho cả năm 2020 và 6,8% trong năm 2021. Còn ngược lại, nền kinh tế Việt Nam được dự báo sẽ tăng trưởng khoảng 1,5% trong năm 2020 và 4,5% trong năm 2021.

Chuyên gia tài chính-kinh tế độc lập, Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu, cho rằng chỉ tiêu tăng trưởng GDP 6% trong năm 2021 mà Quốc hội Việt Nam đề ra sẽ có thể khả thi trong điều kiện dịch bệnh Covid-19 được kiểm soát và còn tùy thuộc tình hình chính trị và kinh tế thế giới lấy lại đà phục hồi trong năm tới.

Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu phân tích có hai vấn đề quan trọng mà Việt Nam phải đối diện :

"Thứ nhất, nếu dịch Covid-19 trên thế giới trở nên nghiêm trọng hơn trong những tháng tới và trong năm 2021 cũng chưa kiểm soát được dịch bệnh, mà nền kinh tế Việt Nam lệ thuộc rất nhiều vào nền kinh tế thế giới và xuất nhập khẩu của Việt Nam trong năm 2019 lại gần gấp đôi GDP. Thành ra, Việt Nam lệ thuộc vào thế giới mà thế giới lao đao thì chắc chắn sẽ tác động đến xuất nhập khẩu của Việt Nam. Do đó, GDP của Việt Nam sẽ bị tác động".

Vấn đề thứ hai, theo tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu, là còn tùy vào tình hình chính trị tại Hoa Kỳ. Trong trường hợp Mỹ bị khủng hoảng chính trị thì hậu quả là kinh tế bị khủng hoảng theo. Sự khủng hoảng đó sẽ tác động đến mức tăng trưởng GDP của Việt Nam, bởi do Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam.

Trong khi đó, nhà quan sát tình hình Việt Nam-tiến sĩ Hà Hoàng Hợp nêu lên nhận định của ông với RFA rằng :

"Không thể nói là lạc quan vì cơ sở của nó là không rõ. Hồi năm 2019, họ đặt ra chỉ tiêu cho năm 2020 là 6,7%. Thế nhưng do Covid-19 thì xóa hết chỉ tiêu đó và đặt ra con số đạt đến 3%. Con số này thì không ai tin được. Trên cơ sở này sang năm thì người ta giả định tình trạng bình thường mới, tức là vẫn còn dịch bệnh thì làm sao mà đạt được 6% ?"

Mọi dự báo đều mang tính tương đối ngay cả khi thực tế không có nhiều biến động và diễn tiến thuận lợi. Trong khi đó tình hình thế giới hiện nay còn nhiều chuyển biến ngoài khả năng kiểm soát của các quốc gia.

Nguồn : RFA, 12/11/2020

************************

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc : "Thu nhập đầu người Việt Nam tăng gần 145%"

BBC, 10/11/2020

Trả lời chất vấn trước Quốc hội sáng 10/11, trước câu hỏi của một số đại biểu về 'mục tiêu kép', Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc nói đó là việc giữ không để dịch Covid-19 lây lan trong khi đảm bảo không tăng trưởng âm.

Ông Phúc nhấn mạnh rằng trong nhiệm kỳ vừa qua của Quốc hội, thu nhập đầu người bình quân của Việt Nam tăng gần 145%, tương đương gần 9000 đôla theo tiêu chuẩn của Ngân hàng Thế giới.

"Tính chung trong gần nhiệm kỳ qua, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam đã tăng gần 145%. Nhìn trên tiêu chuẩn của Ngân hàng thế giới so sánh mức sống với các nước trên thế giới, thu nhập của người dân chúng ta đã tương đương gần 9.000 đô-la (tính theo ngang bằng sức mua)".

Vẫn trích nguồn từ Ngân hàng Thế giới, ông Phúc nói rằng lớp trung lưu của Việt Nam hiện nay xấp xỉ dân số của một số quốc gia trong nhóm "4 con hổ Châu Á" cộng lại. Và đến năm 2045 thì tầng lớp trung lưu Việt Nam sẽ chiếm trên 50% dân số - tức tương đương dân số của Hàn Quốc.

Thuộc 'những nền kinh tế mới nổi thành công nhất'

Ông Phúc cũng trình bày báo cáo về kết quả đạt được trong các lĩnh vực trong năm 2020.

Trong đó ông cho hay Việt Nam được coi là một trong 16 nền kinh tế mới nổi thành công nhất, theo tạp chí The Economist tháng 8/2020. Còn theo Ngân hàng Thế giới thì VIệt Nam nằm trong top 10.

Riêng năm 2020, Việt Nam là một trong những nền kinh tế tăng trưởng cao nhất ở mức khá, dù phải đối mặt với nhiều thách thức như hạn mặn ở Đồng bằng Sông Cửu Long, sự cố môi trường Formosa, thiên tai…

Kết quả là trong nâm năm vừa qua, Việt Nam đã tạo ra hơn 1200 tỷ đôla GDP trên nền tảng 'kinh tế vĩ mô ổn định'.

Mặc dù chịu tác động của dịch Covid-19, nhiều nền kinh tế suy thoái nhưng Việt Nam vẫn duy trì tăng trưởng dương ở mức khá, có địa phương đạt mức tăng trưởng GDP kỷ lục.

Tỷ lệ hộ nghèo giảm từ 9,8% xuống dưới 3% và cần nỗ lực để giảm nghèo bền vững đặc biệt ở nông thôn, miền núi, đồng bào dân tộc thiểu số.

Nhấn mạnh rằng những thành tựu đạt được là do nỗ lực 'bằng cả trái tim và khối óc', nhưng ông Phúc cũng nói 'trăn trở' vì vẫn còn cảnh trẻ phải đu dây vượt sông tới trường, chèo thuyền đi học.

Theo số liệu ông Phúc đưa ra, trong năm 2012, nếu Việt Nam đạt mức tăng trưởng 6% thì sẽ thu được 1,34 triệu tỉ đồng, giảm 170.000 tỉ đồng so với 2020.

Về giải pháp bố trí ngân sách cho đầu tư, phát triển khi mức tăng trưởng và nguồn thu ngân sách giảm, ông Phúc yêu cầu phải tiết kiệm chi ngân sách, nhất là những việc không cần thiết như họp hành, tiếp khách… Cương quyết đảm bảo bội chi ngân sách không vượt quá 4%.

'Không để ai bị bỏ rơi do chi phí vaccine cao'

Vẫn liên quan đến vấn đề 'mục tiêu kép', ông Phúc đề cập đến vaccine, nói cần phải 'quan tâm hơn' để chủ động chống dịch.

Ông cho rằng Việt Nam đã kiểm soát được sự lây lan của dịch và giảm thiểu tác hại của Covid-19, cho thấy 'tính ưu việt của hệ thống y tế công lập nước ta'.

Tuy nhiên ông cho rằng cần hạn chế thương mại hóa ngành y tế một cách quá mức như hiện nay. Đồng thời hứa cải thiện tình trạng quá tải bệnh viện, "nỗ lực để không ai bị bỏ rơi do chi phí vaccine cao" vượt khả năng chi trả của người dân.

Ông Phúc đồng thời nhấn mạnh việc tăng trưởng kinh tế không tiếp xúc, kêu gọi đẩy mạnh làm y tế, giáo dục, du lịch online...

Việc đưa đường sắt Cát Linh - Hà Đông đi vào hoạt động sau nhiều năm 'đắp chiếu' và khởi công một số hạng mục của sân bay Long Thành cũng được ông Phúc nhắc tới như một trong các giải pháp tăng cường rải ngân vốn đầu tư công, đặc biệt là vốn ODA để tạo việc làm, đẩy nhanh đầu tư các hạng mục trọng điểm.

Trồng một tỷ cây xanh

Đề cập đến các cơn bão vừa qua gây lũ lụt, thiệt hại nặng về người và tài sản ở nhiều tỉnh miền Trung, ông Phúc nói ông 'bàng hoàng' khi thấy nhiều thi thể trẻ em được đưa ra khỏi các vụ sạt lở núi ở Phước Lộc (Phước Sơn, Quảng Nam) vừa qua.

Ông Phúc nói nguyên nhân còn gây tranh cãi, trong đó có nguyên nhân do con người và thủy điện nhỏ.

Để khắc phục ,Thủ tướng Phúc hứa sẽ cho trồng hơn một tỷ cây xanh để phủ rừng và đô thị trong năm năm tới.

Về vấn đề này, trong phiên chất vấn Bộ trưởng Tài nguyên Trần Hồng Hà hôm 6/11, nữ đại biểu trẻ của Gia Lai, bà Ksor H'Bơ Khăp, đã gay gắt phản biện khi ông này nói lũ lụt vừa qua là do đứt gãy địa chất.

Bà Ksor H'Bơ Khăp yêu cầu phải xem lại thủy điện nhỏ để hạn chế chặt phá rừng, đồng thời phủ nhận việc cho rằng diện tích che phủ rừng Việt Nam đang tăng lên. Bởi nhìn trên ảnh vệ tinh, rõ ràng độ che phủ rừng của Việt Nam kém hẳn Lào và Campuchia. Trong khi đó, các rừng như rừng cây cao su không thể tính là rừng tự nhiên, vì chúng độc hại, ăn mòn dinh dưỡng của đất, chứ không có tác dụng lá phổi điều hòa không khí và hệ sinh thái như rừng tự nhiên.

Về vấn đề văn hóa từ chức, cũng được chính đại biểu Ksor H'Bơ Khăp chất vấn hôm 6/11 và một số đại biểu khác nêu hôm 10/11, ông Phúc nói đã có luật quy định. Những cán bộ lãnh đạo không đủ năng lực, thì "được thôi nhiệm vụ", hoặc "chủ động xin thôi nhiệm vụ". Nhưng để thành 'văn hóa' thì cần "phát huy tinh thần nêu gương của cán bộ, lãnh đạo".

Nguồn : BBC, 10/11/2020

********************

Ch xem Tng bí thư và Th tướng nói thit hay nói… chơi !

Trân Văn, VOA 10/11/2020

- Tháng 6 năm 2015, khi tham dĐi hi Đi biu toàn quc ca Liên hip các Hi Khoa hc - K thut Vit Nam(VUSTA), ông Nguyn Phú Trng, Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam (nay kiêm nhim thêm vai trò Ch tch nước), kêu gi :Các nhà khoa hc cn n lc, phn đu hơn na cho s nghip phát trin nhanh và bn vng ca đt nướcĐó cũng là lý do ông Trng đ ngh VUSTA phitp hp đi ngũ tham mưu cho đng và nhà nước, thc hin các hot đng tư vn, phn bin, giám đnh xã hi trong vic xây dng đường li, chính sách phát trin đt nước (1).

phuc1

Phát biểu trước Đại hội VUSTA tháng 6/2015, ông Nguyn Phú Trng nói đầu tư xây dựng đội ngũ trí thức là đầu tư cho phát triển bền vững.

- Tháng 12 năm 2019, trước khi tuyên b bế mc Hi ngh gia chính ph vi chính quyn các đa phương, ông Nguyn Xuân Phúc, Th tướng Vit Nam, nhn mnh : Chính ph phi tiếp thu "bn bài hc, năm nhim v" mà Tổng bí thư - Ch tch nước Nguyn Phú Trng đã nêu. Không ngng đi mi tư duy xây dng, hoàn thin và thc thi chính sách pháp lut. Gii phóng mi năng lc sn xut. Đng thi không đánh đi môi trường, văn hóa và văn minh xã hi ly kinh tế… Cp y, chính quyn, đoàn th phi quan tâm hơn đến môi trường sng, môi trường văn hóa và văn minh xã hi (2).

- Tháng 8 năm 2015, Hi ngh thành lpLiên minh Phòng chng các bnh không lây nhim Vit Nam (Vietnam Non-Commuincable Diseases Prevention and Control Alliance - NCDs-VN)din ra ti Hà Ni.NCDs-VN là thành viên ca NCDs toàn cu và vic ra đi caNCDs-VN được qung bá là bước tiến quan trng mà t chc xã hi dân s đã làm nhm h tr chính ph trong lĩnh vc y tế.Ti hi ngh va k, các t chc xã hi dân s tham giaNCDs-VN cùng son - gii thiu Kế hoch hành đng, Quy chế hot đng có đi din quc hi, chính ph, Ban Tuyên giáo ca Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, T chc Y tế Thế gii (WHO) góp ý (3).

Phi gii thiu như thế đ thyNCDs-VN là ca "ta", không phi ca ch" và NCDs-VN hi đ các tiêu chun nhm đáp ng s mong mi, đ ngh ca Tổng bí thư - Ch tch Nhà nước, Th tướng v tham mưu, phn bin, bo v môi trường

***

16 hi chuyên ngành, t chc nghiên cu khoa hc và ba cá nhân thucNCDs-VN va gi mt kiến ngh cho tp th lãnh đo cao nht ca Nhà nước Cng hòa XHCN Vit Nam,đ ngh hoãn phiên hp thông qua D lut Bo v môi trường mi (D lut Môi trường) mà theo d kiến s din ra vào ngày 11 tháng 11, khi Quc hi Vit Nam Khóa 14 hp k th 10... Trong trường hp, phiên hp vn din ra theo lch,NCDs-VN đ ngh các đi biu Quc hi hành đng đ ngăn chn nguy cơ môi trường thoái hóa, nh hưởng ti sc khỏe toàn dân, sc khỏe môi trường sinh thái, đe da phát trin bn vng.

NCDs-VN nhn đnh : D lut Môi trường thiếu logic trong cu trúc, không rõ ràng v tm nhìn và mc tiêu phát trin môi trường bn vng. Không c th nhng đim có th và phi c th v quyn và trách nhim ca mi ch th trong bo v môi trường,

NCDs-VN nhn mnh s lo ngi đc bit khini dung th hin vai trò ca cng đng trong d lut rt yếu, thiếu minh bch, gây chng chéo và khó buc các t chc nhà nước gii trình trách nhim trong t chc đánh giá tác đng môi trường t các d án can thip cng đng. Không lut hóa vai trò giám sát và phn bin đc lp ca các t chc khoa hc ngoài B Tài nguyên và môi trường.

Nguyên tc bi hoàn tn hi môi trường ca người gây ô nhim không được lut hóa rõ ràng như chiến lược căn bn phòng nga hành vi xâm hi môi trường. Hoàn toàn không th hin nguyên lý bo v môi trường, an toàn môi sinh cho các ch th con người - đng, thc vt có trong môi trường trong chiến lược lng ghép - hip đng "Mt sc kho" đã được đưa vào chương trình ca B Tài nguyên và môi trường cách nay hơn mt thp k.

D lut Môi trường không làm rõ được cơ chế x lý vic cơ quan nhà nước, đc bit là B Tài nguyên và môi trường không hoàn thành trách nhim tuân th các chiến lược bo đm s n đnh phát trin ca h thng môi trường sinh thái trước nhng d án can thip môi trường.

Đây có l là ln đu tiên, mt liên minh nhiu hi chuyên ngành, t chc nghiên cu khoa hc, cá nhân đ ngh tp th lãnh đo cao nht ca nhà nước đánh giá và loi ngay ra khi h thng lãnh đo các B Tài nguyên và môi trường, B Tư Pháp, V Pháp lut - Văn phòng chính ph, Thường trc y ban Khoa hc - Công ngh - Môi trường ca Quc hi nhng nhân s yếu kém v đo đc công v đã to ra Báo cáo s 599 /BC-UBTVQH14 (22/10/2020) "Gii trình tiếp thu, chnh lý D lut Môi trường", bi đó là đu mi che đy nhng th đon tinh vi, to ra mt d lut không tuân th nguyên lý làm lut môi trường cho mc tiêu phát trin bn vng đt nước.

NCDs-VN gii thiu chín nguyên lý cơ bn cho lut môi trường trong thế k 21 :Minh bch và gii trình trách nhim (the accountability and transparency principle). Cnh giác an toàn là tiêu chí hàng đu (the precautionary principle). D phòng xuyên sut (prevention principles). Người gây ô nhim phi bi hoàn tn hi môi trường ("the Polluter Pays" principle). Lng ghép, tích hp, đng b hóa (the integration principle). Phát trin bn vng (the environmental sustainability principle). To điu kin cho cng đng tham gia (the public participation principle). Trách nhim xuyên biên gii(cross-border responsibility principle). Công bng và sòng phng trách nhim ca thế h trước vi thế h sau(equity and equality principle).

NCDs-VN cũng nhc li Chương trình "Mt sc khe(phi hp, lng ghép chăm sóc và bo v gia sc khỏe con người - sc khỏe đng vt - sc khỏe môi trường) mà các b Nông nghip - Phát trin nông thôn, Tài nguyên và môi trường, Y tế khi đng t 2005, vi s h tr ca USAID, các t chc ca Liên Hip Quc (UNDP, UNEF, WHO) và s tham gia đông đo ca các t chc phi chính ph c trong ln ngoài Vit Nam đ t đó kêu gicác đi biu Quc hi phê phán nhng vi phm nng n c v khoa hc, đo đc tn ti trong cu trúc và ni dung ca d tho hin nay.

Đi chiếu d tho hin nay vichín nguyên lý cơ bn cho lut môi trường trong thế k 21 và Chương trình "Mt sc khe" s thy đ ngh ca NCDs-VN -,loi b nhng nhân s kém phm cht mi bo đm d tho trình Quc hi trong k hp ti (5/2021) tuân th các nguyên lý khoa hc môi trường sinh thái và phát trin bn vng, làm cơ s pháp lý cho toàn xã hi hp tác gii quyết tt nhng th thách thc tế đang gây thoái hóa nghiêm trng môi trường t nhiên ca Vit Nam - là đáng ngm.

***

Ngày mai (11/11/2020) Quc hi có hoãn phiên hp thông qua D lut Môi trường ? Nhng đ ngh caNCDs-VN có được h thng chính tr, h thng công quyn Vit Nam quan tâm và D lut Môi trường hin nay s phi son li hay vn được nht trí biến thành lut ? Liu nhng cá nhân liên quan đến vic bt chp nguyên lý, thc tế, nguyn vng ca c gii chuyên môn v môi trường, sinh thái ln dân chúng, son mt b lut khiếnNCDs-VN phi phn ng quyết lit như thế s b loi b hay vn yên v ?

Không ai biết ! Thôi thì ráng ch thêm mt khong thi gian rt ngn na đ có thêm cơ s xác đnh, nhng điu ông Trng, ông Phúc thường xuyên lp đi, lp li vtrí thc, tham mưu, phn bin, môi trường, phát trin bn vng là thit hay nói cho vui.

Trân Văn

Nguồn : VOA, 10/11/2020

Chú thích

(1) https://plo.vn/thoi-su/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-doi-ngu-tri-thuc-can-tich-cuc-phan-bien-559707.html

(2) http://baochinhphu.vn/Hoat-dong-cua-lanh-dao-Dang-Nha-nuoc/Thu-tuong-Khong-danh-doi-moi-truong-van-hoa-van-minh-xa-hoi-de-lay-kinh-te/383913.vgp

(3) https://suckhoedoisong.vn/thanh-lap-lien-minh-phong-chong-benh-khong-lay-nhiem-o-viet-nam-n103575.html

(4) https://www.facebook.com/trantuanrtccd/posts/10219249537004226

Published in Diễn đàn

Một giải pháp giữ ổn định ?

Các nhà quan sát chính trị Việt Nam chia sẻ với BBC suy nghĩ về việc liệu có nên giữ "trường hợp đặc biệt" trên tuổi 65 tiếp tục ở lại trong Bộ Chính trị khóa 13.

tbt1

Trong Bộ Chính trị hiện nay, có 7 người đã từ tuổi 66 trở lên, như các ông bà : Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân, Tòng Thị Phóng

Thông thường, trong chính trị Việt Nam, các ủy viên Bộ Chính trị quá 65 tuổi, để được tiếp tục ở lại, cần sự giới thiệu và đồng ý của Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương.

Trong Bộ Chính trị hiện nay, có 7 người đã từ tuổi 66 trở lên, là các ông bà : Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân, Trần Quốc Vượng, Tòng Thị Phóng, Nguyễn Thiện Nhân, và Ngô Xuân Lịch.

Các nguồn tin đến nay cho BBC biết Hội nghị Trung ương 12 mới nhất trong tháng 5 vẫn chưa bàn về có bao nhiêu "trường hợp đặc biệt" trong Bộ Chính trị có thể ở lại khóa 13.

Trước đó, chia sẻ với BBC ngày 27/6, Tiến sĩ Phạm Quý Thọ, nguyên chủ nhiệm Khoa Chính sách Công, Học viện Chính sách và Phát triển, nói nếu Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ở lại, đó sẽ là điều tốt.

"Trên quan điểm cá nhân, tôi thấy rằng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, bên cạnh các ứng viên khác nếu có trong trường hợp tiêu chí du di, linh hoạt về tuổi tác được áp dụng ở Đại hội 13, thì ông cũng xứng đáng thôi và ông cũng có thể đại diện cho những trường hợp khác 'cùng lứa' tuổi cao mà được lưu lại thêm".

'Không nên du di tuổi tác'

Mới nhất, trong chương trình thảo luận thứ Năm của BBC ngày 28/5, Tiến sĩ Nghiêm Thúy Hằng, bộ môn Trung Quốc học, Đại học Quốc gia Hà Nội, cho rằng kinh nghiệm Trung Quốc cho thấy không nên có việc "du di tuổi tác".

"Không nên du di tuổi tác. Về Trung Quốc, tôi thấy dù lãnh đạo họ có giỏi thế nào, hết nhiệm kỳ họ vẫn phải thôi, cho thế hệ khác làm".

"Nếu xuất sắc, họ vẫn có thể làm cố vấn, trợ giúp lãnh đạo".

"Hiện tương du di của Việt Nam, theo tôi là không nên mà nên chuyển giao thế hệ, tìm nhân sự phù hợp sự phát triển của Việt Nam".

'Nhân sự rất hệ trọng cho Việt Nam'

Còn Tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao, từ Viện Nghiên cứu Chính sách, Pháp luật và Phát triển tại Hà Nội, nói mặc dù ông đồng tình về nguyên tắc "tre già măng mọc", nhưng bối cảnh chính trị Việt Nam hiện nay vẫn cần có sự linh hoạt.

"Nhân sự rất hệ trọng cho Việt Nam. Nếu còn có đảng viên lãnh đạo trong sạch, trí tuệ, thì đất nước có hy vọng".

"Một khuynh hướng lựa chọn lãnh đạo, như ông Nguyễn Phú Trọng đề cập, là phải lựa chọn người có đức có tài, trong sạch, không nhà cửa, tài sản lớn".

"Nhưng dư luận thường nói nhìn vị nào cũng thấy tài sản lớn, thế chọn ai ? Bây giờ tiêu chuẩn chọn Tổng bí thư như Bộ Chính trị đề ra, với các tiêu chuẩn như trong sạch, đoàn kết các nhân tố trong ngoài đảng, thì tôi mạo muội nói rằng hình như chỉ còn ông Trọng đủ đáp ứng".

Ông Hoàng Ngọc Giao nói ông tin rằng đa số dân chúng ở Việt Nam vẫn ủng hộ Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chống tham nhũng "mặc dù chống tham nhũng vẫn đang nhiều khó khăn".

"Để ổn định cho những bước tiếp theo, có lẽ vẫn cần một người cầm trịch, đủ uy tín trong dân, trong sạch, không vương vấn nhóm lợi ích, thì tôi nghĩ chỉ có ông Trọng".

"Không nhất thiết phải quá bao nhiêu tuổi, như Donald Trump đã 73 tuổi rồi. Quan trọng là có người chèo lái ít nhất giữ ổn định, để lựa chọn đội ngũ cán bộ trong sạch, tâm huyết, để tiến hành cải cách tiếp theo, như thế có lẽ tạm ổn".

Khó có việc "nhiều hơn một người" quá 65 tuổi

Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, nhà nghiên cứu cao cấp thuộc Viện nghiên cứu Đông Nam Á (Iseas, Singapore), cho rằng sẽ khó có việc "nhiều hơn một người" quá 65 tuổi trong Bộ Chính trị được ở lại tiếp.

"Tiêu chuẩn mà Đảng cộng sản đặt ra, tôi thấy có mấy điểm quan trọng. Ví dụ, có cơ cấu, có vấn đề tuổi tác, để từ đó ra một cái khung cho một, hai hội nghị trung ương tiếp theo bàn tiếp".

"Họ bàn tiếp hội nghị 13, chưa xong thì 14, nên cũng chưa cần vội. Nhưng khả năng nhiều hơn một người ở trường hợp đặc biệt, khó".

Hôm 27/5, tại Hội nghị Báo cáo viên Trung ương đột xuất để thông báo kết quả Hội nghị Trung ương 12, ông Nguyễn Hồng Diên, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương cho biết Ban Chấp hành TƯ đã thống nhất trình Đại hội 13 số lượng khoảng 200 Ủy viên Trung ương, trong đó khoảng 180 chính thức và 20 dự khuyết.

Theo ông tiết lộ, ở khóa 13, dự kiến Ủy viên Bộ Chính trị sẽ giữ như khóa 12, từ 17 - 19 người, Ban Bí thư từ 12 - 13 người.

Ban Chấp hành Trung ương khóa 13 sẽ có 3 độ tuổi, số Ủy viên Trung ương dưới 50 tuổi chiếm khoảng 15 - 20%, từ 50-60 tuổi có khoảng 70%, từ 61 tuổi trở lên khoảng 10%.

Nguồn : BBC, 28/05/2020

Published in Diễn đàn
lundi, 09 décembre 2019 19:11

Bác Tổng

Tôi nói thật, Tổng bí thư hiện nay thực sự là nhà lý luận có tầm tư tưởng.

Võ Văn Thưởng

bactong1

Trong Chuyện Kể Năm 2000, tập II (Nhà xuất bản Câu lạc bộ Tuổi Xanh, California - U.S.A) nơi trang 254 có câu : "Đồng chí Tổng bí thư nói nếu nhìn một phụ nữ đẩy xe bò mà trong lòng không xúc động thì không còn phải là người cộng sản nữa".

Tôi hỏi tác giả :

- Ông Tổng bí thư nào nói thế ?

Bùi Ngọc Tấn cười nụ :

- Thì ông nào mà chả nói thế !

Hóa ra, tất cả mọi đồng chí Tổng bí thư đều thương dân cả. Yêu nước cũng thế, cũng là thuộc tính bất biến của những người cộng sản (nói chung) và qúi vị Tổng bí thư (nói riêng) theo như lời ông Nguyễn Phú Trọng nói với cử tri – vào hôm 15/10/2019 :

"Hiện nay có một số phần tử cố tình kích động, to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng, ra vẻ ta là yêu nước, vậy còn Trung ương Đảng, Chính phủ, Tổng bí thư không yêu nước à ? Vô trách nhiệm à ?"

bactong2

Nếu chỉ xét thời gian phục vụ thì quả là đúng thế. Chả thế mà ông Hồ Chí Minh hy sinh làm Chủ tịch Đảng đến 24 năm trời, ông Lê Duẩn tại vị tới 25 năm, và ông Trường Chinh thì cũng chỉ dân vì nước mà phải nhận chức Tổng bí thư đến hai lần lận.

Nhiệt tình cách mạng của quí vị lãnh đạo cộng sản Việt Nam, rõ ràng, khó ai có thể phủ nhận. Chỉ có cái cách yêu nước và thương dân của họ mới là điều khiến cho thiên hạ phải phàn nàn, hoặc… đảo điên luôn :

Chỉ riêng phong trào Cải Cách Ruộng Đất, do ông Hồ Chí Minh nhập cảng từ nước lạ, đã khiến cho gần trăm ngàn nông dân Việt Nam bị hành hình. Ở bình diện quốc tế, cùng với Stalin, Mao Trạch Đông, Pol Pot, Lenin, Kim Nhật Thành, Kim Chính Nhật, Saddam Hussein… ông có tên trong danh sách (History’s Great Monsters) tội phạm chống lại nhân loại.

Ông Lê Duẩn cũng thế, cũng có tên trong danh sách tội phạm chống lại nhân loại ở mức đại trà (massive crimes against humanity). Ông nổi tiếng là người chủ chiến : "Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc …". Cùng với Trưởng ban Tổ chức trung ương Lê Đức Thọ, Lê Duẩn còn đánh luôn đồng đảng cho đến mức te tua hay bầm dập. Dù cả hai ông đều đã chết, chiến tích của cuộc Đấu tranh Chống bọn xét lại vẫn còn sống âm ỉ trong lòng nhiều người dân Việt cho mãi đến hôm nay.

Tuy thời gian giữ chức Tổng bí thư không dài nhưng ông Đỗ Mười vẫn để lại dấu ấn khó phai, qua hai trận đánh đẹp, có thể ghi thành sách : đánh tư sản ở miền Bắc (sau 1954) và ở miền nam (sau 1975) khiến hằng triệu lương dân kẻ phải lâm vào cảnh tán gia bại sản.

Ngoài những thành tích dị biệt có tính cách cá nhân (thượng dẫn) điểm chung nổi bật trong cách quản trị và điều hành của tất cả các ông Tổng bí thư là đều khiến cho đất nước trở nên… thiếu thốn và đói rách :

Một năm hai thước vải thô

Làm sao che nổi cụ Hồ hỡi em ?

Miếng thịt lợn chao ôi là vĩ đại

Miếng thịt bò lại vĩ đại bằng hai

Chanh, muối, cam, đường, lạc, đỗ, gạo, khoai

Tất cả những gì người có thể nhai

Đảng mó tới tự nhiên thành vĩ đại 

(Nguyễn Chí Thiện)

Thời chiến hay thời bình "miếng thịt" cũng đều như thế cả. Có khác chăng là chỉ ở mức độ "vĩ đại" mà thôi. Tuy thế, mãi cho đến khi giữ chức vụ Tổng bí thư lần hai – từ năm 1986 cho đến khi nhắm mắt – Trường Chinh mới biết là "lương của công nhân viên chức chỉ đủ để sống cho mười ngày" và bèn hô hoán : "Phải cứu giai cấp công nhân !".

Trường Chinh qua đời vào năm 1988, một phần ba thế kỷ đã qua, đất nước đã "sang tay" thêm nhiều đời Tổng bí thư (thương dân – yêu nước) khác nhưng giai cấp công nhân vẫn chưa… được cứu. Họ vẫn cứ phải chung đủ "14 loại thuế phí qua một quả trứng gà" y như đám nông dân, hay công nhân viên nhà nước vậy thôi.

Nét đặc thù hay độc đáo của triều đại Nguyễn Phú Trọng là đã tạo ra một giai cấp mới mà ông là… tác nhân chính :

Chiều 18/1/2011, khi điều khiển phiên họp toàn thể của Đại hội Đảng lần thứ XI biểu quyết lựa chọn giữa "chế độ công hữu về tư liệu sản xuất" và "quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp", ông Nguyễn Phú Trọng hứa với Đại hội "thiểu số sẽ phục tùng đa số". Nhưng, tháng 5/2012, Ban Chấp hành Trung ương mà ông Nguyễn Phú Trọng là tổng bí thư vẫn quyết định duy trì "chế độ công hữu" với đất đai, "tư liệu sản xuất" quan trọng nhất". 

(Huy Đức, Bên Thắng Cuộc, tập II. OsinBook, Westminster, CA, 2013).

Từ đó, Việt Nam trở nên một "cường quốc của dân oan". Giới người này vật vạ, la lết, lang thang, vất vưởng trên khắp mọi nẻo đường đất nước hoặc "co dúm thút thít" trong mảnh đất (còn lại) mà diện tích chỉ đủ dựng một túp lều, kỳ dư đã bị thu hồi với giá đền bù "mỗi m2 bằng giá một… cốc bia" – theo như ghi nhận của blogger Đào Tuấn.

bactong3

Ảnh : FB Nguyễn Thùy Dương

Từ Thủ Thiêm, dân oan Nguyễn Thùy Dương cho biết :

Người đàn ông trong ảnh đang ngủ dưới nền đường nhựa nhỏ. Bà con có biết vị trí đó là ở đâu không ạ ? Đó là trước con đường độc đạo đi vào cổng Thanh Tra Chính Phủ cụm 3 tại thành phố Hồ Chí Minh. Để tôi kể bà con nghe vài kiếp người ở con đường độc đạo ấy.

Có một bà ngoại già hơn 80 tuổi sáng nào cũng đeo tấm bảng đòi nhà hơn chục năm qua. Bà là dân vô gia cư mất nhà do một chính sách chỉ có chính và sách là chính còn chữ tình thì tôi chưa thấy.

Một cô giáo đã nghỉ dạy sẽ ngồi kế bên bà ngoại. Trên ngực cô cũng đeo một tấm bảng đòi nhà, đòi con. Ở chế độ cũ gia đình cô thành lập trường tư thục ngay trên chính mảnh đất của mình. Thống nhất đất nước, chính sách thay đổi. Đất làm trường toàn bộ thuộc đất công. Họ thu hồi đất cô, cô không đồng ý. Một buổi sáng năm 1997 trong lúc cô đang dạy học. Họ kéo rất đông đến nhà cô cưỡng chế. Con trai cô lên 9 tuổi bị bệnh nên nằm nghỉ ở nhà. Họ vẫn mặc đứa trẻ, họ lao vào cưỡng chế. Đứa trẻ sợ quá lên cơn co giật đến khi mẹ về nó đã nằm đó. Người nó nóng ấm dịu trên tay mẹ. Cô ôm con gào thét. Họ vẫn cưỡng chế. Họ đền nhân mạng đứa nhỏ vài chục triệu rồi lấy nhà. Hơn 20 năm nếu đứa trẻ ngày ấy còn sống có lẽ đã trở thành một thanh niên vạm vỡ làm chỗ dựa cho mẹ già.

Câu nói của cô từng ám ảnh tôi :

- Sao họ không giết cô chết luôn để cô sống chi mà đau khổ vậy ? Cô muốn ôm con cô.

Tôi cười với cô, nói : Cô ôm con một cái được không ?

Cô ôm tôi rồi khóc, tôi vừa dỗ cô cũng vừa khóc. Cảm giác mình bất lực đến tận cùng…

Thỉnh thoảng có một cô người đen đủi đội nón lá, ngực đeo tấm bảng trình bày nỗi oan khuất. Cô bị cướp đất, bỏ tù. Ra tù về đất mất, vô gia cư. Cô ngày chửi, trưa chửi, tối chửi. Vừa đi nhặt ve chai kiếm đồng tiền đắp đổi. Muốn biết lòng người lãnh đạo hãy nhìn số lượng dân oan sẽ rõ. Đừng hỏi ai yêu nước, ai không ?

Khi Lenin nói rằng lòng nhiệt tình cộng với sự ngu dốt bằng sự phá hoại – xem chừng – chính y cũng không thể ngờ được rằng tác phẩm bất hủ (Chủ nghĩa Marxist Leninist vô địch muôn năm) của mình sẽ tạo ra một cái cơ chế "ghế ít đít nhiều" nên cái đít nó nhớ cái ghế, thế thôi, chứ có thằng (hay con) mả mẹ nào có nhiệt tình hay nhiệt huyết gì ráo trọi.

Tưởng Năng Tiến

Nguồn : RFA, 08/12/2019 (tuongnangtien's blog)

Published in Diễn đàn

Mục đích của chuyến đi Trung Quốc của ông Trần Quốc Vượng là gì ? (CaliToday, 20/08/2018)

Hơn 20 giờ tối ngày 20/8, bản tin trên đài truyền hình quốc gia cộng sản Việt Nam cho biết, ông Trần Quốc Vượng đã được diện kiến Chủ tịch nhà nước Trung Cộng Tập Cận Bình. Tiếp đó, ông còn hội đam với Vương Hộ Ninh, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Trung Cộng. Chuyến sang thăm Trung Quốc của ông Vượng khiến dư luận đặt ra câu hỏi : Mục đích của chuyến đi là gì ?

tqv1

Trong khi lãnh đạo cộng sản Việt Nam gặp Tập Cận Bình thì ngoài khơi, ngư dân Việt trở thành nạn nhân của "tàu lạ". Ảnh : Dân Trí

Theo đài truyền hình quốc gia cộng sản Việt Nam, việc ông Vượng sang thăm Trung Quốc là theo thỏa thuận của lãnh đạo cấp cao giữa hai đảng, nhưng không rõ những thỏa thuận này đã có trước đó hay đây là chuyến đi đột xuất vì những biến động chính trị trong nước cũng như quốc tế trong thời gian qua. Mặc dù từ ngày 19/8, ông Trần Quốc Vượng đã lên đường sang thăm Trung Quốc, nhưng mãi đến tối ngày 20/8, đài truyền hình mới loan tin chuyến thăm này.

Cho dù không nằm trong "tứ trụ" quyền lực, nhưng xếp về vai vế trong đảng cộng sản Việt Nam, ông Vượng là người chỉ đứng sau Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Từ khi được Nguyễn Phú Trọng đưa vào Bộ Chính trị, cho nắm giữ chức Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Trần Quốc Vượng đã trở thành tay sai đắc lực trong việc thanh trừng những lãnh đạo đối lập. Đã có thời điểm mỗi khi ông Vượng đăng đàn là có ít nhất vài cán bộ cấp cao bị kỷ luật. Với việc Đinh Thế Huynh, cựu Ủy viên Bộ Chính trị đảng cộng sản Việt Nam, cựu Thường trực Ban bí bị thất sủng, ông Vượng còn kiêm nhiệm luôn cả chức vụ này. Như vậy, phần nào cho thấy rằng, ông Nguyễn Phú Trọng đã chọn sẵn người kế nhiệm cho mình trong nhiệm kỳ sau.

Còn nhớ, trong cuộc chạy đua đến chiếc ghế Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam tại Đại hội XII, dù tuổi tác đã cao nhưng để nắm chắc phần thắng, ông Nguyễn Phú Trọng đã sử dụng chiêu Tổng bí thư "phải là người miền Bắc và có lý luận". Chính nhờ vào điểm này mà ông được tại vị thêm một nhiệm kỳ nữa.

Nhìn vào "tứ trụ triều đình" hiện nay, ngoại trừ ông Nguyễn Phú Trọng chắc chắc sẽ về hưu trong nhiệm kỳ tới thì chỉ còn lại 3 ứng cử viên. Đó là Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân. Ông Phúc là người gốc Quảng Nam, còn bà Ngân là người Bến Tre. Theo truyền thống lâu nay, người miền Nam không thể làm tổng bí thư thì ứng cử viên sáng giá nhất là ông Trần Đại Quang. Tuy nhiên, trong cuộc thanh trừng mà Nguyễn Phú Trọng khởi xướng gần đây khiến mười mấy viên tướng công an, người bị kỷ luật, kẻ bị vào tù chắc chắn ông Quang phải dính líu đến trách nhiệm. Vì tất cả những sai phạm của các tướng công an đều nằm vào nhiệm kỳ 2011-2016, thời điểm mà ông Trần Đại Quang làm Bộ trưởng Công an. Hay nói khác hơn, việc thanh trừng, xử lý các tướng công an là nhằm bít lối lên làm tổng bí thư của ông Trần Đại Quang.

Hơn nữa, ông Trần Đại Quang liên tiếp không xuất hiện trên truyền hình quốc gia, trên truyền thông trong nước rất nhiều lần với khoảng thời gian rất dài. Các tin đồn được tung ra cho biết ông đã phải sang Nhật Bản điều trị căn bịnh ung thư. Và khi trở về ông Quang trở nên hốc hác, già nua. Trong lịch sử đảng cộng sản Việt Nam cho thấy, rất nhiều ứng cử viên tổng bí thư đã phải ôm hận thất thủ trước những tin đồn về sức khỏe của mình. Ông Trần Đại Quang chắc chắn cũng không ngoại lệ. Với những sai phạm trong thời kỳ làm Bộ trưởng công an cũng như tình hình sức khỏe cho thấy rằng, ông Trần Đại Quang đã không còn "cửa" để ngồi vào ghế tổng bí thư.

Ông Trần Đại Quang là người miền Bắc (gốc Ninh Bình) là ứng cử viên sáng giá, nhưng lại mắc nhiều sai phạm, trong khi cả Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Thị Kim Ngân lại là người miền Nam (tính từ vỹ tuyến 17 trở vào) cho thấy cả ba người này đều không thể trở thành ứng cử viên cho chiếc ghế tổng bí thư, mà người sáng giá nhất hiện nay chỉ có thể là Trần Quốc Vượng.

Giới quan sát cho rằng, việc ông Nguyễn Phú Trọng cử Trần Quốc Vượng sang thăm Trung Quốc như là để giới thiệu "thiên triều" người được chọn để ngồi vào chiếc ghế tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam.

Trong khi đó, một số ý kiến cho rằng, trong cuộc thanh trừng nội bộ Nguyễn Phú Trọng đang rất cần sự hỗ trợ từ phía Trung Cộng nên ông cử Trần Quốc Vượng sang Trung Quốc nhằm gia tăng trợ giúp từ phía Tập Cận Bình.

Mặt khác, lá cờ "chống tham nhũng" do Nguyễn Phú Trọng giương lên, mà mục đích là thanh trừng phe phái đã khiến cho ông ngày càng có nhiều kẻ thù. Bên cạnh đó, uy tín của ông trong đảng đang xuống thấp vì vụ bê bối liên quan đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Các đối thủ của ông đã tận dụng điểm yếu này nhằm hạ uy tín của Nguyễn Phú Trọng. Việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay trên nước Đức chỉ nhằm chứng minh sức mạnh, quyết tâm của Nguyễn Phú Trọng trong việc "chống tham nhũng", nhưng ông không ngờ rằng những hệ lụy của nó mang lại vô cùng ghê gớm.

Trong cuộc chiến thương mại giữa Hoa Kỳ với Trung Cộng, Việt Nam là quốc gia bị ảnh hưởng nặng nề. Kể từ khi cuộc chiến thương mại nổ ra thị trường chứng khoán ở Việt Nam liên tục chao đảo, giá cổ phiếu liên tục rớt giá. Cho đến nay, Việt Nam đã mất đến vài chục tỷ Mỹ kim. Đang trong thời điểm khó khăn, eo hẹp về kinh tế, lại liên tục bị các chủ nợ quốc tế đòi tiền, trong khi không thể tìm đâu ra được các khoản vay mới, một số ý kiến nhận định, chuyến thăm của ông Trần Quốc Vượng có thể xin được viện trợ hoặc tìm kiếm giải pháp nhằm giảm thiểu thiệt hại do cuộc chiến thương mại mà Hoa Kỳ khởi xướng.

Trong khi Trần Quốc Vượng sang thăm Trung Quốc thì trên Biển Đông, vào 4 giờ sáng ngày 20/8, tàu cá mang số hiệu BDD31052 (Bình Định) do ông Nguyễn Văn Tâm (48 tuổi, thôn Đức Phổ, xã Cát Minh, huyện Phù Cát) đã bị "tàu lạ" đâm chìm tại vùng biển chỉ cách thành phố Vũng Tàu 7 hải lý. Cũng như mọi lần, truyền thông nhà nước cộng sản Việt Nam không dám thẳng mặt chỉ rõ kẻ đã đâm chìm tàu cá của ngư dân, bỏ mặc 6 thuyền viên lênh đênh trên biển là ai. Song, người dân trong nước thừa hiểu "tàu lạ" là nước nào.

Đã như thành lệ, mỗi khi có lãnh đạo cấp cao của Việt Nam sang thăm Trung Quốc thì tàu cá của ngư dân Việt Nam lại bị đâm chìm trên biển. Qua điều đó Trung Cộng muốn cho thấy rằng, cho dù có cuộc gặp gỡ giữa các lãnh đạo cấp cao, nói với nhau những lời đường mật, nào là hữu nghị, láng giềng tốt nhưng họ rất cương quyết trong các tranh chấp trên Biển Đông.

*******************

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình : ‘đạt hàng loạt đồng thuận’ với ông Trọng (VOA, 21/08/2018)

Chiều ngày 20/8, ông Trn Quc Vượng, Ủy viên B Chính tr, Thường trc Ban Bí thư ca Đng Cng sn Vit Nam đã gp Ch tch Trung Quc Tp Cn Bình đ ‘vun đp’ cho mi quan h Hà Ni – Bc Kinh.

tqv2

Ông Trần Quc Vượng và ông Tp Cn Bình, ngày 20/8/2018. (Photo Vnews.gov.vn)

Tân Hoa Xã hôm 21/8 loan tin rằng ti Nhà khách Quc gia Điếu Ngư Đài Bc Kinh, Ch tch Tp Cn Bình đã tiếp ông Trn Quc Vượng, thông báo cho nhà lãnh đo ca Vit Nam rng "hin đang din ra nhng thay đi phc tp và sâu sc liên quan đến tình hình quc tế và khu vc".

Ngoài ra, cũng theo Tân Hoa Xã, ông Tập còn phát biu rng gia ông và Tng Bí thư Vit Nam Nguyn Phú Trng đã "đt được mt lot s đng thun quan trng v vic tăng cường quan h gia hai bên và hai nước".

tqv3

Chủ tch Trung Quc Tp Cn Bình và Tng Bí thư Vit Nam Nguyn Phú Trng, tháng 11/2017.

Ông Tập còn nói thêm rng Bc Kinh sn sàng làm vic vi Hà Ni v các cuc hi thoi chuyên sâu bàn v các vn đ tng th và chiến lược, cũng như "tăng cường các hướng dn chính tr v quan h song phương" để thúc đy hơn na quan h hai bên.

Tuy nhiên, truyền thông Trung Quc không nêu rõ các "hướng dn chính tr" mà hai bên có kế hoch bàn tho là gì.

Trang ECBS của Trung Quc trích li ông cho biết ông hy vng rng "vic phát trin chung trong lĩnh vc hàng hải gia hai nước s đt được tiến b trong mt ngày không xa". Ngoài ra, ông Tp nhn mnh rng Trung Quc và Vit Nam cn qun lý hiu qu s khác bit thông qua đi thoi và tham vn.

Truyền thông Vit Nam cho biết, ti cuc gp vi nhà lãnh đo Trung Quốc, ông Vượng đ ngh hai bên "tăng cường và nâng cao hiu qu các cơ chế hp tác gia hai Đng, hai nước ; thúc đy hiu qu các lĩnh vc hp tác, gii quyết tha đáng các vn đ trên bin, gi vng đà phát trin ca quan h hai nước".

Trang VOV cho biết ông Trn Quc Vượng đang thăm Trung Quc 5 ngày t ngày 19 đến ngày 23/8.

https://youtu.be/dTFbow3v3w4

******************

Chủ tịch Tập Cận Bình tiếp tục khẳng định '4 tốt' với Việt Nam (RFA, 21/08/2018)



Chủ tịch Tập Cận Bình của Trung Quốc đón tiếp ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư tại Nhà khách Quốc gia Điếu Ngư Đài ở Bắc Kinh, vào chiều ngày 20 tháng 8.

tqv4

Ông Tập Cận Bình tiếp đón ông Trần Quốc Vượng vào chiều ngày 20/08/18 - Courtesy : Ảnh chụp màn hình vov.vn

Tin cho biết tại buổi gặp gỡ, ông Tập nhấn mạnh về tình hình khu vực và quốc tế đang có thay đổi sâu sắc và phức tạp, do đó mối quan hệ song phương và cùng ý thức hệ giữa Việt Nam-Trung Quốc bước vào một giai đoạn phát triển mới với nhiều cơ hội cũng như là thách thức. Ông Tập Cận Bình khẳng định rằng Trung Quốc sẵn sàng làm việc với Việt Nam qua các cuộc thảo luận thoại chuyên sâu về những vấn đề tổng thể và chiến lược, đồng thời tăng cường hướng dẫn chính trị về quan hệ song phương để thúc đẩy hơn nữa sự hợp tác giữa hai quốc gia.

Chủ tịch Trung Quốc nhắc đến năm 2018 đánh dấu 10 năm kỷ niệm thiết lập quan hệ hợp tác chiến lược toàn diện giữa Trung Quốc và Việt Nam, hai nước đã đạt được nhiều thành tựu đáng kể và Trung Quốc sẵn sàng tiếp tục hợp tác với Việt Nam theo phương châm ‘láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai’ và tinh thần láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt’.

Ông Tập cũng lên tiếng hai nước sẽ tiếp tục đối thoại và tham vấn, quản lý sự khác biệt, đảm bảo rằng sự phát triển chung về lãnh hải sẽ sớm đạt được tiến bộ đáng kể và Đảng Cộng sản Trung Quốc cùng với Đảng Cộng sản Việt Nam chia sẻ quan điểm chung về xây dựng đảng, tiếp tục thúc đẩy trao đổi với nhau và nâng cấp khả năng quản trị của cả hai phía.

Thường trực Ban Bí thư, Ủy viên Bộ Chính trị Việt Nam, ông Trần Quốc Vượng chúc mừng Trung Quốc tổ chức thành công Đại hội 19 và Kỳ họp thứ nhất Nhân đại và Chính hiệp toàn quốc khóa 13.

Tin cũng nói Ông Trần Quốc Vượng đánh giá cao tình hữu nghị truyền thống giữa Việt Nam và Trung Quốc và khẳng định chính sách ngoại giao hàng đầu của Việt Nam là phát triển mối quan hệ với Trung Quốc. Ông Trần Quốc Vượng nói rằng Việt Nam sẵn sàng làm việc với Đảng Cộng sản Trung Quốc và Chính phủ Bắc Kinh để thúc đẩy phát triển bền vững trong hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước.

Bên cạnh buổi gặp gỡ với Chủ tịch Tập Cận Bình, ông Trần Quốc Vượng còn có các cuộc làm việc với một số cơ quan thuộc Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc về các vấn đề được nói hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc cùng quan tâm.

Chuyến thăm Trung Quốc lần này của ông Trần Quốc Vượng diễn ra từ ngày 19 đến 23 tháng 8.

Published in Việt Nam

Đợt công du "cp nhà nước" ca ông Nguyn Phú Trng, Tng Bí thư Đng cộng sản Việt Nam Pháp, Cuba va kết thúc và dư âm ca đt công du này vn đang làm dư lun Vit Nam rúng đng.

quangcao3

Trang 11 của báo Le Monde là trang qung cáo. C chân dung ông Trng ln bài viết ca ông v "Trin vng tt đp ca quan h Vit - Pháp" thuc dng "cy đăng" và t nguyn tr phí.

Diễn Đàn – website do nhng người Vit cư trú ti Pháp sáng lp và điu hành – k rng, chng có cơ quan truyn thông nào ca Pháp đ cp đến s kin ông Trng sang thăm Pháp "theo li mi ca tng thng Cng hòa Pháp Emmanuel Macron" như h thng truyền thông Vit Nam đã qung bá.

Tổng Bí thư Đng cộng sản Việt Nam đến Pháp vào chiu 25 tháng 3, chiu 26 tháng 3, nht báo Le Monde dành trn trang 11 đăng chân dung ông Trng, kèm bài viết vi chú thích "Mt din đàn ca Ông Nguyn Phú Trng, Tng bí thư Đng cộng sản Vit Nam, nhân chuyến thăm Pháp".

Vì không rành, người Vit sng bên ngoài nước Pháp thy thế thì biết thế nhưng xui cho ông Trng là nhng người Vit cư trú ti Pháp như các v điu hành website Din Đàn thì biết rt rõ : Trang 11 là trang qung cáo. Cả chân dung ông Trng ln bài viết ca ông v "Trin vng tt đp ca quan h Vit - Pháp" thuc dng "cy đăng" và t nguyn tr phí. Chi phí cho vic qung bá tên tui ca Tng Bí thư Đng cộng sản Việt Nam được Din Đàn ước tính khong 4 t đng Vit Nam !

Một đc giả ca Din Đàn có nick name là D.M không đng tình vi cách ước tính ca Din Đàn vì Din Đàn mi ch tính giá bán qung cáo trang 11 ca Le Monde (147.900 Euros), trong khi trên thc tế, phía đăng qung cáo không th trn 20% thuế VAT (29.580 Euros) đi với qung cáo này. Thành ra nếu tính đúng, tính đ, chi phí mà ngân sách Vit Nam phi chi cho vic qung bá tên tui ca ông Trng lên ti 177.480 Euros. Quy đi theo hi sut hin hành thì khon này chng 5 t đng Vit Nam (1).

Phát hiện ca Din Đàn khiến hàng chc triu dân đen xuýt xoa, tiếc r. H đem 5 t đng chi cho chuyn qung cáo tên tui ca Tng Bí thư Đng cộng sản Việt Nam so vi chi phí xây trường, bc cu, dng nhà đ tính xem chúng tương đương vi bao nhiêu ngôi trường, cây cu vùng sâu, vùng xa và những căn nhà tình thương mà vô s người nghèo đang ch được h tr.

Tổng Bí thư Đng cộng sản Việt Nam – nhân vt đang được ca ngi như mt lãnh t anh minh - tng tuyên b rt dõng dc t lâu, nhiu nơi, vi nhiu người rng "chnh đn Đng" không đơn thun ch chống tham nhũng mà phi chng c lãng phí, ln "t din biến, t chuyn hóa". Ai cũng hiu tham nhũng, lãng phí là gì song ng nghĩa ca "t din biến, t chuyn hóa" theo cách mà Tng Bí thư và gii lãnh đo Đng cộng sản Việt Nam lên án thì hết sc phc tp, dài dòng. Nói một cách tng quát, "t din biến, t chuyn hóa" là thay vì phi "đ" thì cán b, đng viên "t đi màu" vì "t biến đi v tư tưởng, chính tr, đo đc, li sng,… do suy thoái t bên trong". Tng Bí thư và gii lãnh đo Đng cộng sản Việt Nam cũng đã tng xác định nhng du hiu ca "t din biến, t chuyn hóa". Trong s nhng du hiu này có "v k", "đ cao tư li", "t mãn", "nói nhiu, làm ít".

Sáu năm trước, hi tháng 10 năm 2012, Tng Bí thư đã nhn mnh s "xót xa" khi lãng phí tràn lan trong bi cnh quốc gia, dân chúng đi din vi đ th khó khăn (2). Đúng năm năm sau, hồi tháng 10 năm ngoái, Tng Bí thư Đng cộng sản Việt Nam khng đnh, "lò" chng tham nhũng, lãng phí đã "nóng" và tt c phi "vào cuc", rng gii lãnh đo Đng cộng sản Việt Nam s mnh tay hơn ch không chỉ "đánh t vai tr xung" (3).

Nếu Tng Bí thư tht s anh minh, tht s "xót xa", xem lãng phí nguy hi như tham nhũng, cương quyết chng "t din biến, t chuyn hóa", không tha thói "v k", "tư li", "t mãn" và "nói sao, làm vy" ch không "nói nhiu, làm ít" thì dứt khoát ông Nguyn Phú Trng s thành… tro vì làm công qu thâm ht 5 t và làm uy tín ca Đng sút gim nghiêm trng.

Nếu Tng Bí thư tn tâm, tn lc "chnh đn Đng" đ khôi phc li nim tin ca toàn dân đi vi Đng cộng sản Việt Nam cho nên s đánh cả phía trên… vai thì chc chn ông Nguyn Phú Trng s b ch làm nhiu mnh đ thy vào "lò" thêm nhiu ln na. Năm 2011, khi phát biu khai mc Hi ngh ln th 4 ca BCH TƯ Đng khóa 11, Tng Bí thư Đng cộng sản Việt Nam tng nhn mnh "xác đnh rõ thm quyn, trách nhiệm cá nhân người đng đu cp y, chính quyn và mi quan h vi tp th cp y, cơ quan, đơn v" là mt trong ba "vn đ cp bách, cn làm ngay" (4) song từ đó đến nay, chưa bao gi ông Nguyn Phú Trng – nhân vt đng đu Đng cộng sản Việt Nam sut by năm vừa qua – b truy cu trách nhim khi đ nhng thành viên cao cp ca t chc chính tr do ông đng đu gây ra đi vi chính tr, kinh tế, xã hi. Tha ông Nguyn Phú Trng, Tng Bí thư – người đt lò – có xng vi hai ch… "vĩ đi" ?

Nếu Tng Bí thư "trượng nghĩa" như mt "hào kit", ông Nguyn Phú Trng t s b thy vào lò vì vi hiến, lăng m th chế "Cng hòa Xã hi ch nghĩa".

Dẫu xác đnh Đng cộng sản Việt Nam là t chc chính tr duy nht lãnh đo toàn din và tuyt đi th chế chính tr ti Vit Nam, song Hiến pháp Việt Nam minh đnh, đây là s lãnh đo v ch trương, đường li, Đng cộng sản Việt Nam không gim đp lên nhà nước, chính ph. Nhng chuyến công du "cp nhà nước" càng ngày càng nhiu ca ông Trng s tot Hiến pháp. Chúng không ch gây tn kém mà còn góp phn chng minh, luật pháp Vit Nam là mt m giy ln. Quc hi, Nhà nước, Chính ph là bù nhìn. Đng cộng sản Việt Nam va đào m chôn th chế quân ch, va dng dy mt dng quân ch chuyên chế khác. Không tế cáo tri đt đ xưng vương nhưng người đng đu Đng cộng sản Việt Nam chính là một loi… vua. Ch là người đng đu mt t chc chính tr, không do dân c nhưng vua vn đim nhiên nhân danh quc gia, dn qun thn chu du khp thiên h.

Trân Văn

Nguồn : VOA, 29/03/2018

Chú thích :

(1) https://www.diendan.org/giot-muc-giot-doi/phu-trong-quen-thoi-boc-roi

(2) http://vov.vn/chinh-tri/dang-nha-nuoc-quyet-tam-chong-tham-nhung-lang-phi-228717.vov

(3) https://vov.vn/chinh-tri/tong-bi-thu-chong-tham-nhung-ca-cai-lo-phai-nong-len-tat-ca-phai-vao-cuoc-682046.vov

(4) http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/vai-tro-bi-thu-trong-cong-tac-can-bo-55220.html

Published in Diễn đàn

Nguyễn Phú Trọng chính thức tuyên bố gạt Đinh Thế Huynh khỏi chức vụ thường trực Ban bí thư và cho đệ tử thân tín của mình là Trần Quốc Vượng nắm chức vụ này, Vượng còn đang giữ chức chủ nhiệm kiểm tra trung ương. Đây là trường hợp hiếm hoi hai suất trong Bộ chính trị do một người nắm giữ. Điều này khiến cho Trần Quốc Vượng có thêm rất nhiều quyền lực, Vượng mới vào Bộ chính trị được hơn 2 năm.

npt1

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dâng hương tưởng niệm và thăm nơi ở, làm việc của Bác Hồ tại Nhà 67, Khu Di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Phủ Chủ tịch - Ảnh: TTXVN

Từng giữ chức Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao, Vượng có trong tay nhiều hiểu biết về các vụ đại án, năm 2011 khi làm tổng bí thư, Trọng đã đưa Vượng về làm trợ lý cho mình với chức chánh văn phòng trung ương đảng. Mục đích của Trọng lấy Vượng làm hạt nhân để thanh trừng các đối thủ tranh chấp quyền lực với Trọng. Trong âm mưu ấy, Trọng tiếp tục đưa Vượng vào Bộ chính trị để nắm những chiếc ghế quan trọng có điều kiện thực hiện mưu đồ này.

Việc đưa Vượng giữ chức thường trực Ban bí thư, Trọng đã hoàn tất nắm ban này trong tay. Để cho chắc ăn, Trọng bổ sung thêm hai người Nghệ An là Trạc và Thắng về ban này để tăng thêm lá phiếu ủng hộ mình trong mọi quyết định.

Song song với việc đưa Vượng thay Đinh Thế Huynh giữ Thường trực ban bí thư, Trọng còn đưa Nguyễn Xuân Thắng, người mà Trọng mới đưa gần đây vào Ban bí thư để nắm ghế Chủ tịch Hội đồng lý luận trung ương. Những người trước đây giữ ghế Chủ tịch Hội đồng lý luận trung ương đều là ủy viên Bộ chính trị, như vậy có thể dễ dàng đoán trong tương lai tới đây Nguyễn Xuân Thắng sẽ được Trọng đưa vào Bộ chính trị.

Đến lúc này câu hỏi mà Trung ương đảng chờ đợi ở Nguyễn Phú Trọng nhất, đó là Trọng giới thiệu người kế nhiệm, nhưng đến nay vẫn chưa nhận được câu trả lời rõ ràng. Chưa định ra được người kế nhiệm, có nghĩa Nguyễn Phú Trọng chưa muốn về hưu, mặc dù đã sang tuổi 74. Diễn biến các nước độc tài có quan hệ với Việt Nam như Nga, Trung Quốc đang có dấu hiệu những kẻ đứng đầu chế độ như Putin và Tập Cận Bình thiết kế chính sách để tiếp tục ở lại nắm quyền, là dấu hiệu tốt cho Nguyễn Phú Trọng thực hiện dự định tiếp tục ở lại.

Cho đến lúc này thì mọi điều kiện trong và ngoài đều thuận lợi cho Nguyễn Phú Trọng, không những ở lại hết nhiệm kỳ mà có thể còn ở lại luôn nhiệm kỳ thứ ba. Nếu như Putin và Tập còn tìm cách chỉnh sửa điều lệ, hiến pháp, chế định thì Nguyễn Phú Trọng đã táo tợn hơn các đàn anh của mình, khi trắng trợn tuyên bố việc mình ở lại là "trường hợp đặc biệt".

Tất cả những kẻ có điều kiện kế nhiệm Trọng ở hàng thứ nhất đều đã bị đánh bật, bởi Trọng liên tiếp ra những quy định nhằm vào họ chẳng hạn như vấn đề lý lịch, trình độ lý luận, sức khoẻ… khiến ba kẻ ở hàng thứ nhất có thể kế nhiệm chức tổng bí thư phải vỡ mộng. Đó là Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang và Nguyễn Xuân Phúc.

Tiếp đến Trọng đôn ba kẻ mới lên và gieo vào đầu họ tham vọng sẽ làm tổng bí thư như Phạm Minh Chính, Trần Quốc Vượng và bây giờ là Nguyễn Xuân Thắng. Việc Thắng làm tổng bí thư còn xa vời, nhưng Thắng giữ chức chủ tịch hội đồng lý luận là cản trở cho những nhân tố khác, vì nghiễm nhiên yếu tố có lý luận đã thuộc về một kẻ còn lâu mới tới vị trí kế nhiệm tổng bí thư.

Việc chia cho mỗi người một lợi thế, và cũng để cho mỗi người một yếu điểm, tạo ra một số đông những kẻ như thế, khiến chúng luôn nhòm ngó, nhăm nhe hại nhau để không kẻ nào ngoi lên được. Đó là biện pháp tài tình tạo thành sức mạnh quyền uy của Nguyễn Phú Trọng. Giờ đây các ứng cử viên chức Tổng bí thư luôn phải canh chừng nhau, sẵn sàng tố cáo nhau để loại bỏ đối thủ cạnh tranh. Tất cả đều phải lấy lòng Trọng, bởi mếch lòng sẽ bị Trọng vạch ra những điểm yếu và thành con mồi cho các đối thủ cạnh tranh khác cắn xé.

Sự tập trung quyền lực vào đảng là một chiêu bài để Nguyễn Phú Trọng tập trung quyền lực vào tay mình, nó đặc trưng cho bản chất của người Bắc già và cổ hủ, như những ông cụ, ông bố trong gia đình hay trong làng xã. Nền dân chủ bị bóp nghẹt không những ngoài xã hội, mà ngay cả trong nội bộ đảng cũng không còn dân chủ, chỉ có một nỗi khiếp sợ, e dè trước một lão tổng bí thư điên khùng, sẵn sàng chơi tới chết những kẻ nào dám đụng chạm đến quyền uy của lão.

Trong vài năm tới, chế độ cộng sản do Nguyễn Phú Trọng độc tài cai trị sẽ rất vững mạnh. Nhưng về sau này đây cũng là điểm yếu, vì quyền lực cộng sản tập trung trong tay một cá nhân, khoảng cách giữa cá nhân ấy với các đồng chí của mình khá xa, nếu như Nguyễn Phú Trọng chết giữa chừng do tuổi tác cao trong khi vẫn trên cương vị tổng bí thư, cuộc chiến tranh giành quyền lực độc tôn trong đảng cộng sản Việt Nam sẽ diễn ra cực kỳ khốc liệt, thậm chí có thể dẫn đến tan rã đảng cộng sản. Trường hợp trước kia Lê Duẩn chết, lúc đó Trường Chinh còn ít nhiều có được sự cả nể trong trung ương để tạm thời tiếp quản chiếc ghế mà Duẩn để lại, giúp cho trung ương Đảng cộng sản Việt Nam có thời gian sắp xếp tìm nhân sự và hướng đi.

Với kiểu xây dựng hình ảnh cá nhân, độc tài quyền lực như minh quân, lãnh tụ tối cao mà Trọng đang dành cho mình, cũng chính là Trọng đang đào hố chôn Đảng cộng sản Việt Nam vào một ngày không xa, khi mà y chết đi.

Nhưng chắc hẳn Trung Quốc sẽ không để Việt Nam xáo trộn vì không có người kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng. Sau khi Tập Cận Bình sửa được hiến pháp để ngồi thêm, với tuổi tác của Nguyễn Phú Trọng không biết sống chết bao lâu, Trung Quốc sẽ ép Trọng chọn người kế nhiệm để đảm bảo cho Đảng cộng sản Việt Nam tồn tại làm chư hầu cho mình.

Thế nên, thời điểm bây giờ Nguyễn Phú Trọng đột tử, khi chưa đặt ra người kế nhiệm, khi Tập Cận Bình chưa quyết định xong việc ở lại, việc Nguyễn Phú Trọng đột tử có thể là cơ hội lớn để Việt Nam thay đổi thoát khỏi Trung Quốc cũng như ách cai trị của Đảng cộng sản Việt Nam.

Người Buôn Gió

Nguồn : nguoibuongio1972, 09/03/2018

Published in Diễn đàn
Trang 1 đến 2