Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Việt Nam cũng như Trung Quốc cho đến gần đây chỉ có thay đổi chính quyền chứ không có thay đổi chế độ nên chúng ta vẫn chưa có kịch bản thay đổi chế độ. Mọi thay đổi chính quyền cũng đều bằng bạo lực. Thay đổi chế độ chính trị bằng đấu tranh bất bạo động là một truyện thuyết hoàn toàn mới đối với chúng ta và cần được tìm ra.

batbaodong1

Những thay đổi trong nếp sống và cách làm việc sẽ rất lớn, nhưng ánh sáng cuối đường hầm đã xuất hiện.

 

Thế giới vừa từ giã một năm 2020 đau buồn để bước vào một năm 2021 đầy ước vọng.

Đại dịch Covid-19 đã khiến trên 85 triệu người nhiễm bệnh, gần hai triệu người chết và vẫn còn đang tàn phá nhưng đã sắp đến lúc bị đẩy lùi. Thiệt hại kinh tế đã rất nặng nề, thế giới sẽ cần vài năm để để phục hồi lại tình trạng cuối năm 2019. Những thay đổi trong nếp sống và cách làm việc sẽ rất lớn, nhưng ánh sáng cuối đường hầm đã xuất hiện.

Chủ nghĩa dân túy, tái xuất hiện từ khá lâu nhưng chỉ đạt tới cao điểm trong bốn năm qua, cũng sẽ suy tàn dần sau thất bại của Donald Trump. Bản chất của chủ nghĩa dân túy là khai thác những bất mãn chính đáng của người dân để đề nghị những giải pháp giản dị dễ hiểu và dễ được quần chúng ủng hộ nhưng độc hại, nhất là cho các giá trị đạo đức, dân chủ và nhân quyền. Với sự ra đi của Trump và sự suy tàn của phong trào dân túy làn sóng dân chủ thứ tư, khởi đầu từ mười năm nay, có mọi triển vọng sẽ dâng lên mạnh mẽ để cuốn đi những chế độ độc tài còn lại. Người ta có thể thấy các chế độ độc tài đã bắt đầu yếu đi tại khắp nơi.

Nước ta, cũng như các nước Đông Nam Á, chủ yếu nhờ những điều kiện địa lý, khí hậu và con người đã rất may mắn không bị thiệt hại nhiều về nhân mạng. Tuy nhiên do lệ thuộc một cách quá đáng vào ngoại thương và đầu tư nước ngoài -hậu quả của một chính quyền thiển cận coi duy trì chế độ độc tài đảng trị là ưu tiên tuyệt đối- kinh tế của nước ta sẽ bị ảnh hưởng nặng hơn nhiều so với dự đoán của Đảng Cộng Sản. Đất nước, trái với dự đoán hời hợt của Đảng Cộng Sản, sẽ phải trải qua vài năm rất khó khăn, đầu tư nước ngoài sẽ sút giảm ít nhất trong một thời gian ngay cả nếu Việt Nam vẫn được ưu đãi. Tình trạng khó khăn này sẽ càng gây bối rối cho Đảng Cộng Sản, nhất là khi nguyện vọng dân chủ đã lên rất cao. Các thăm dò dư luận gần đây cho thấy Việt Nam là một trong những dân tộc muốn có dân chủ nhất trên thế giới.

Một giai cấp bóc lột mới

Cuộc đấu tranh dân chủ hóa đất nước càng thuận lợi vì Đảng Cộng Sản đã rất kiệt quệ dù có nhiều đảng viên và nhiều phương tiện hơn hẳn trong quá khứ. Hơn ba thập niên kinh tế thị trường và mở cửa ra với thế giới đã khiến toàn dân và tuyệt đại đa số đảng viên cộng sản hiểu rằng chủ nghĩa Mác-Lênin vừa sai vừa độc hại, tuy vậy Đảng Cộng Sản vẫn chỉ biết cố bám lấy nó như là một cứu cánh. Hậu quả là đảng không còn -và hơn thế nữa không thể có- tư tưởng chính trị và vì thế ngày càng chia rẽ. Sự chia rẽ giờ đây đã đạt tới mức nghiêm trọng hiểm nghèo như việc chuẩn bị Đại Hội 13 đã chứng tỏ : Đảng Cộng Sản vừa không có nổi một dự án chính trị vừa không giải quyết được vấn đề nhân sự lãnh đạo. Điều nổi bật trong đại hội Đảng Cộng Sản lần này là đã tuyệt đối không có một góp ý, kiến nghị và yêu cầu nào từ nhân dân và trí thức Việt Nam cả ; những người bình luận về đại hội này chỉ nhìn nó như là một biến cố của riêng Đảng Cộng Sản. Sự đoạn tuyệt giữa nhân dân Việt Nam và Đảng Cộng Sản đã hoàn toàn và dứt khoát.

Đối với nhân dân Việt Nam, Đảng Cộng Sản không còn là một chính đảng Việt Nam nữa mà chỉ còn là một lực lượng chiếm đóng và thống trị, nghĩa là một thế lực thù địch. Điều rõ nét vào năm 2021 này qua Đại Hội 13 là Đảng Cộng Sản đã hoàn toàn biến chất. Nó ra đời như một lực lượng bảo vệ người nghèo và giai cấp vô sản nhưng bây giờ đã trở thành một đảng của người giầu và một giai cấp bóc lột. Thực tế hiện nay là Đảng Cộng Sản đã mất lý tưởng, không có tư tưởng chính trị và cũng không còn đoàn kết nội bộ nhưng vẫn đòi thống trị dân tộc Việt Nam một cách độc quyền và tuyệt đối trong một thế giới mà một làn sóng dân chủ mới đang trào dâng. Hơn nữa số đảng viên hướng về dân chủ ngày càng đông khiến ban lãnh đạo đảng phải coi "tự diễn biến, tự chuyển hóa" trong nội bộ đảng như một nguy cơ sống còn. Sự sụp đổ là chắc chắn và không còn xa. Hạn kỳ dân chủ là tất yếu và rất gần. Nhưng có giải pháp thay thế nào ?

batbaodong2

Sự thực là phong trào dân chủ Việt Nam đang trải một giai đoạn xét lại cần thiết để có thể mạnh lên và giành thắng lợi.

 

Một giai đoạn xét lại cần thiết và những câu hỏi lớn

Đáng buồn là dưới mắt nhiều người hiện nay phong trào dân chủ cũng đang khủng hoảng. Các tổ chức đối lập với chính quyền cộng sản, dù là tổ chức chính trị hay tổ chức xã hội dân sự trong cũng như ngoài nước, đều đã rã rượi hết trừ một vài ngoại lệ. Lý do không phải lúc nào cũng là do bị đàn áp mà thường là vì chia rẽ và chán nản. Hiện tượng Donald Trump cũng đã gây phân hóa rất nghiêm trọng giữa những người tự coi hay được coi là đấu tranh cho dân chủ. Tuy vậy nhìn một cách bĩnh tĩnh phong trào dân chủ Việt Nam chưa bao giờ thực sự mạnh, trừ khi ta nhầm lẫn sự nhốn nháo với sức mạnh. Sự thực là phong trào dân chủ Việt Nam đang trải một giai đoạn xét lại cần thiết để có thể mạnh lên và giành thắng lợi.

Nhiều câu hỏi cần được đặt ra cho mỗi người để biết ai là ai và chính mình là ai. Mỗi người tự coi là dân chủ cần tự hỏi mình đã thực sự hiểu dân chủ là gì chưa và đang chỉ đấu tranh vì dân chủ hay còn vì một động cơ nào khác ? Một câu hỏi lớn sau đó là đấu tranh cho dân chủ có cần phải có tổ chức không ? Và nếu câu trả lời là CÓ thì xây dựng một tổ chức chính trị đúng nghĩa phải cần những điều kiện nào và qua các giai đoạn nào ? Chúng ta đã tiêu hao quá nhiều thời giờ và công sức vì đã không chịu đặt ra những câu hỏi này. Phải thẳng thắn : chúng ta có thể quý mến những người cho rằng đấu tranh chính trị không cần tổ chức hay tổ chức có thể xây dựng được một cách dễ dàng trong một vài năm nhưng đừng nên mất thì giờ với họ nữa.

Một câu hỏi lớn khác là tại sao dù chính quyền này đã chứng tỏ rõ ràng bản chất tham nhũng và hung bạo, đã thất bại trong tất cả mọi địa hạt và trên tất cả mọi phương diện nhưng nó vẫn còn đó và trước mặt nó vẫn chưa có một tổ chức đối lập có tầm vóc nào ?

Chúng ta đã tố giác những bản án vừa vô lý vừa dã man đối với những người hoàn toàn vô tội, chỉ nói lên tiếng nói của lẽ phải như Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Trung Trực, Trần Anh Kim, Trần Huỳnh Duy Thức, Trương Minh Đức, Trần Đức Thạch và vô số những người dân chủ khác ; họ không chỉ vô tội mà còn đáng tôn vinh nhưng họ đang quằn quại trong lao tù. Chúng ta đã tố giác những vụ cướp đất trắng trợn của hàng triệu dân oan, kể cả cướp của giết người như tại Đồng Tâm. Chúng ta đã tố giác sự hủy hoại nhanh chóng môi trường qua các vụ lũ lụt kế tiếp hạn hán, các dòng sông nhiễm độc và số bệnh ung thư tăng vọt. Chúng ta đã báo động về sự xuống cấp bi đát của các giá trị đạo đức thể hiện qua những kỷ lục về phá thai, lường gạt. Chúng ta đã tố giác những vụ tham nhũng khắp nơi, hàng ngày và tại mọi cơ quan, hàng vạn bằng tiến sĩ giấy, thạc sĩ giả v.v. Tất cả những sự kiện và những con số đó đều đúng và chính quyền này cũng không hề cải chính, báo chí nhà nước nhiều khi còn phụ họa. Nhưng tại sao vẫn không có một lực lượng chống đối nào đáng kể ?

batbaodong2

Thay đổi chế độ chính trị bằng đấu tranh bất bạo động là một truyện thuyết hoàn toàn mới đối với chúng ta và cần được tìm ra.

 

Một truyện thuyết Việt Nam mới

Nhà báo và nhà tư tưởng George Monbiot có lẽ đã cống hiến cho chúng ta một câu trả lời đúng. Ông nói rằng mỗi xã hội đều sống theo một số truyện thuyết (story, récit), nghĩa là những khung truyện, hay "khung câu chuyện", hướng dẫn cách sống, suy nghĩ và ứng xử của con người. Các sự kiện và các con số dù chính xác và thuyết phục tới đâu cũng không thay đổi được những truyện thuyết đó ; chỉ có một truyện thuyết khác mới có thể di chuyển và thay thế được một truyện thuyết hiện hành.

Vậy thì cho đến nay truyện thuyết hoạt động chính trị của chúng ta như thế nào ? Do di sản văn hóa Khổng Giáo chúng ta coi làm chính trị đồng nghĩa với làm quan. Mỗi người cố học lấy bằng cấp thật cao để được làm quan thật to và ngồi trên người khác. Lý tưởng của kẻ sĩ, hay trí thức Việt Nam cho đến nay là được phục vụ chứ không phải là để thay đổi chế độ, là tranh giành chứ không hợp tác, là thống trị thay vì phục vụ xã hội. Trong những thời nhiễu nhương cần phải thay đổi chính quyền thì truyện thuyết, hay con đường lập thân, của kẻ sĩ là làm thế nào để nổi tiếng, để được nhiều người biết đến và ngưỡng mộ, với hy vọng là nhờ vậy sẽ có một minh chúa nào đó biết đến mình và sử dụng mình, hay biết đâu nếu mình có "thiên mệnh" thì nhân tài và quần chúng sẽ tìm đến và tôn mình làm minh chúa. Nói chung đó là lối đấu tranh nhân sĩ vẫn còn rất thịnh hành cho đến nay. Chúng ta không có văn hóa thảo luận và thỏa hiệp của những con người tự do và bình đẳng nên cũng không thể hợp tác lâu dài với nhau.

Một nhận xét cần thiết : Trong suốt dòng lịch sử Việt Nam -và cả Trung Quốc- những minh chúa lập ra những triều đại đều luôn luôn phải là những người có phương tiện và lực lượng nên không bao giờ là trí thức mà chỉ có thể là những tay anh chị, những tướng cướp hay những sứ quân, khi không phải là những đại thần thoán đoạt. Việt Nam cũng như Trung Quốc cho đến gần đây chỉ có thay đổi chính quyền chứ không có thay đổi chế độ nên chúng ta vẫn chưa có kịch bản thay đổi chế độ. Mọi thay đổi chính quyền cũng đều bằng bạo lực. Thay đổi chế độ chính trị bằng đấu tranh bất bạo động là một truyện thuyết hoàn toàn mới đối với chúng ta và cần được tìm ra.

Đôi lời về cuộc cách mạng cộng sản. Chế độ cộng sản không khác chế độ quân chủ chuyên chính bao nhiêu về bản chất, dù đã là một cải tiến lớn. Các đảng cộng sản cũng đều cướp chính quyền bằng bạo lực. Tuy vậy họ cũng đã nổi dậy với một truyện thuyết đổi đời theo đó xã hội hỗn loạn và điêu linh vì giai cấp giầu có đã thống trị và bóc lột giai cấp vô sản, nghĩa là đại đa số ; như vậy giải pháp cho xã hội chỉ có thể là đấu tranh giai cấp, tiêu diệt giai cấp bóc lột, tập trung mọi tài sản làm của chung để chỉ còn lại giai cấp vô sản, nghĩa là một xã hội không còn phân biệt giai cấp do đó không còn bóc lột, mọi người đều là anh em, đóng góp theo khả năng và hưởng thụ theo nhu cầu ; cuộc đấu tranh này nhất định sẽ thắng lợi bởi vì nó đáp ứng giấc mơ chung của mọi người. Truyện thuyết cộng sản đã lôi kéo được nhiều người và một số đảng cộng sản, trong đó có Đảng Cộng Sản Việt Nam, đã thành thành công. Nhưng nó sai trong lý luận cũng như trong nhận thức về con người và xã hội nên kết quả sau cũng chỉ là tạo ra những chế độ dối trá và hung bạo của một giai cấp bóc lột mới.

Tóm lại, để giành thắng lợi cho dân chủ chúng ta cần một truyện thuyết dân chủ mới giải thích tại sao đất nước thua kém, chỉ ra tương lai có thể có và phải hướng tới, đồng thời trình bày phương thức đấu tranh để đạt mục tiêu. Chính vì thiếu nó mà cho tới nay rất nhiều người đã đấu tranh cho dân chủ, đôi khi một cách thành thực, theo kiểu đấu tranh nhân sĩ.

batbaodong3

Chúng tôi cũng đã kiên quyết khẳng định ngay từ đầu tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc như là tinh thần nền tảng của mình trong một bối cảnh đầy thù hận giữa một Đảng Cộng Sản tự hào về những thảm kịch đã gây ra cho đất nước và đại khối dân tộc hừng hực phẫn nộ

 

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Đầu năm, ngày 01/01/2021, một bạn trẻ bình luận trên FaceBook của tôi rằng tuy chế độ cộng sản đã mục nát rồi nhưng phong trào dân chủ trong và ngoài nước cũng suy yếu quá nên tương lai không biết ra sao. Cần nhìn rõ. Sự mục nát của chế độ cộng sản là vì nó hết sức sống và đã đến lúc phải cáo chung trong khi sự suy yếu của phong trào dân chủ là vì nó đang trải qua một giai đoạn xét lại cần thiết và bắt buộc để chấm dứt sự nhốn nháo từ trước đến nay và mạnh lên. Chúng ta bắt đầu thấy phải có một truyện thuyết dân chủ hóa. Đây là dịp để mạn phép xin có đôi lời về tổ chức mà tôi đang phục vụ.

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã là một trong những ngoại lệ rất hiếm hoi của giai đoạn sàng lọc bắt đầu từ vài năm nay và chưa chấm dứt. Không phải là chúng tôi may mắn hơn các tổ chức khác. Bốn năm trước đây Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã là nạn nhân của một cuộc phản bội rất ác độc và được chuẩn bị rất quy mô và chu đáo của một số người không kháng cự nổi trước sự cám dỗ quá lớn của tiền bạc, với sự tiếp tay của một mảng tình báo của chế độ cộng sản trong mục tiêu đánh sập tổ chức. Các thiệt hại càng lớn vì chúng tôi vốn hoạt động trên nền tảng của sự lương thiện và sự tin yêu giữa những người coi nhau vừa là chí hữu vừa là anh em nên đã không thể tưởng tượng một mức độ phản bội trắng trợn đến như vậy và đã hoàn toàn bị bất ngờ. Hiện tượng Donald Trump cũng đã khiến Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên mất rất nhiều thân hữu, một số còn tỏ thái độ thù địch chỉ vì chúng tôi phản bác Donald Trump. Tuy vậy Tập Hợp vẫn đứng vững và không những thế còn mạnh hơn sau đó. Lý do là vì Tập Hợp có truyện thuyết.

Ngay từ ngày thành lập, hơn 38 năm trước đây, Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã tự định nghĩa như là kết hợp của những người Việt Nam yêu nước không phân biệt quá khứ chính trị đến với nhau để cùng tranh đấu cho đấu cho một nước Việt Nam dân chủ đa nguyên, đã khẳng định lập trường đấu tranh bất bạo động trong một bối cảnh mà cả Đảng Cộng Sản lẫn những người chống cộng đều chỉ nhìn thấy bạo lực như là cách hành động duy nhất. Chúng tôi cũng đã kiên quyết khẳng định ngay từ đầu tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc như là tinh thần nền tảng của mình trong một bối cảnh đầy thù hận giữa một Đảng Cộng Sản tự hào về những thảm kịch đã gây ra cho đất nước và đại khối dân tộc hừng hực phẫn nộ ; không phải vì chúng tôi nể nang gì chủ nghĩa cộng sản mà vì chúng tôi hiểu rằng trong truyện thuyết Không Giáo của nước ta nó là bước chuyển tiếp tự nhiên trừ khi chúng ta có được một được một đột phá tư tưởng lớn mà chúng ta đã không có. Chúng ta cần một truyện thuyết mới và niềm tin sắt đá rằng không gì mạnh bằng một đồng thuận đã chín muồi và một thắng lợi về tư tưởng và lý luận nhất định sẽ trở thành một thắng lợi chính trị. Truyện thuyết đó chúng tôi đã kể trong các dự án chính trị kế tiếp nhau mà văn bản gần đây nhất là Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai (1). Truyện thuyết này chưa đến được với mọi người Việt Nam có lẽ vì chưa có nhiều người kể.

Nhưng thời gian đã làm công việc của nó. Cái đúng cuối cùng vẫn được nhìn nhận và Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã đóng góp thay đổi tư tưởng chính trị Việt Nam. 38 năm đã trôi qua kể từ ngày nó được thành lập, nhiều chí hữu không còn nữa, nhiều chí hữu đã lớn tuổi và không thể tiếp tục, một số đã bỏ cuộc vì mệt mỏi, nhưng các anh em đó đều có quyền hãnh diện đã đóng góp cho một chọn lựa đúng. Một cuộc đấu tranh trong một văn hóa chưa sẵn sàng không bao giờ thành công nhanh chóng. Tuy vậy một đoạn đường quan trọng đã xong. Lý tưởng dân chủ đa nguyên đã thành ước nguyện chung của mọi người Việt Nam, bạo lực đã bị loại bỏ trong lòng mọi người, hòa giải và hòa hợp dân tộc đã được nhìn nhận như là tinh thần nền tảng phải có của tương lai dân chủ. Một số ngày càng đông đảo những người trung niên và thanh niên đã đến với Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên và đang tiếp tục kể truyện thuyết Việt Nam mới cho đồng bào họ nghe. Họ và những chí hữu sắp đến với họ sẽ là những người động viên mọi sinh lực, mọi khối óc và mọi bàn tay làm bùng nổ cố gắng và sáng kiến đẩy đất nước mạnh mẽ vươn lên một tầm cao mới mà mọi người Việt Nam hôm nay và ngày mai đều có thể yêu và tự hào.

Một giai đoạn mới sắp mở ra cùng với năm 2021. Thời gian qua đã giúp mọi người mong muốn một tương lai khác cho đất nước hiểu rằng phải xét lại tinh thần và phương thức đấu tranh. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên sẽ có mặt bên cạnh họ.

Nguyễn Gia Kiểng

(04/01/2021)

(1) Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai

Published in Quan điểm
samedi, 16 novembre 2019 19:16

Truyện thuyết Việt Nam

Lịch sử quốc gia nào cũng được biết đến dựa trên những truyền thuyết. Khi con người văn minh hơn thì những “truyền thuyết” mang mầu sắc huyền bí sẽ nhường chỗ cho những “truyện thuyết”. Truyện thuyết là gì? “Trước hết, nó là một câu chuyện khởi đầu từ quá khứ và đang tiếp tục hành trình đi tới tương lai. Truyện thuyết là câu chuyện được đặt nền tảng trên một hệ thống lý thuyết (hay một tư tưởng chính trị) được nhiều người chia sẻ và chấp nhận”.

Lịch sử nước ta là một câu chuyện. Một câu chuyện dựa trên một “học thuyết”, một nhân sinh quan sống, hành động và suy nghĩ, không hề xa lạ với mỗi người chúng ta, đó là Khổng giáo. Khổng giáo có thể coi là một truyện thuyết vì đó là một hệ thống lý thuyết bị/được áp đặt trong hàng ngàn năm tại nhiều nước Châu Á và theo thời gian, mọi người đều chấp nhận và chia sẻ ít nhiều các giá trị đó.

Mỗi dân tộc, mỗi xã hội, hay mỗi một cá nhân đều có một câu chuyện. Câu chuyện của người Phương Tây là câu chuyện của các dân tộc nhờ xuất hiện các nhà tư tưởng chính trị, cơ may do địa lý, khí hậu, lịch sử...mà khám phá được những giá trị dân chủ phổ cập sớm hơn so với phần còn lại của thế giới. Còn câu chuyện của các dân tộc ở bên các dòng sông lớn là câu chuyện về một khế ước bạo lực giữa chính quyền và người dân. Cay đắng hơn thế, câu chuyện của Phương Đông, mà cụ thể là Trung Quốc và Việt Nam ta, vừa là câu chuyện của một khế ước bạo quyền, và vừa là câu chuyện của một hệ tư tưởng cổ xúy cho cái khế ước đó, chính là Khổng giáo.

Câu chuyện Khổng giáo có thể tóm gọn trong một cái vòng luẩn quẩn : Một cá nhân hay thế lực nào đó, trong một thời kỳ hỗn loạn, dựa trên một sự gian trá hay bạo lực, tự phong cho mình cái gọi là “mệnh trời” mà chiếm (sở hữu) được quyền lực cai trị. Cá nhân đó được gọi là thiên tử, hay con trời, sử dụng những kẻ có học làm tay sai để cai trị đám đông quần chúng. Đám “đầu sai” kia được gọi dưới cái tên mỹ miều là “kẻ sĩ, sĩ phu, quân tử…’’, nhưng thực tế họ là những kẻ vong thân khi chấp nhận đánh mất mình để làm tay sai, làm công cụ bằng xương bằng thịt cho các vua chúa. Và khi xã hội rối ren, “mệnh trời” thay đổi, lại có một đám anh hùng được dẫn đầu bởi một cá nhân đảm lược, gian hùng, cướp được quyền lực và cùng với đám “kẻ sĩ” đó dựng nên một chế độ mới, không khác gì chế độ mà họ vừa tiêu diệt, sự tuần hoàn lại tiếp tục đi theo mạch của câu chuyện Khổng giáo.

Đó chính là một kịch bản chung trong dòng chảy lịch sử của Việt Nam chúng ta, cũng như Trung Quốc. Suốt mấy ngàn năm lịch sử, người Việt Nam chưa hề có tự do. Ách nô lệ ngoại bang cũng chỉ được thay thế bằng một cái ách nô lệ bản xứ. Kẻ áp bức chỉ thay đổi từ kẻ đến từ phương Bắc, nói tiếng Quan Thoại, thành một kẻ cùng quê hương xứ sở, cùng nói tiếng Việt như chúng ta. Vẫn là đường xưa lối cũ như thế. Dần dần, cái truyện thuyết Khổng giáo được chính quyền tập quyền trung ương áp đặt lên dân chúng bằng bạo quyền, cứ như thế vài chục thế hệ, nó đánh gục ý chí của những con người có học, biến họ thành những kẻ sĩ, xem việc làm công cụ cho chế độ tập quyền cai trị người dân là niềm tự hào vui sướng với một chút bổng lộc phù du như “một người làm quan cả họ được nhờ”, “vinh quy bái tổ”...

Không phải ngẫu nhiên mà chế độ cộng sản có thể tiếp diễn và kéo dài ở hai nước là Việt Nam và Trung Quốc. Về bản chất, chủ nghĩa cộng sản chính là một thứ Khổng giáo đã được cải tiến. Cả hai cùng duy trì trên nền tảng một bạo quyền, cùng chia con người ra làm những giai cấp “sang” và “hèn”, cùng tạo ra những con người có học lấy việc phục tùng chế độ toàn trị làm niềm vinh dự, vui sướng. Cả hai cùng dị ứng với kinh tế tư nhân, kiểm soát tư tưởng, tiêu diệt tự do, giáo điều và bất dung. Chủ nghĩa cộng sản có một chút cải tiến hơn so với Khổng giáo, trong khi Khổng giáo miệt thị người dân, gọi họ là “tiểu nhân”, thì chủ nghĩa cộng sản không làm như vậy, họ cho người dân lên một địa vị khác, cao hơn, là “nhân dân”.

Những nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã làm theo đúng hoàn toàn với logic trong tâm lý của truyện thuyết Khổng giáo. Với họ, thì Khổng giáo là một câu chuyện mặc định trong tư tưởng về phương pháp cai trị khi nắm được chính quyền. Vậy nên chủ nghĩa cộng sản với họ là hoàn toàn phù hợp. Chủ nghĩa cộng sản, công bằng mà nói, là một thứ Khổng giáo đã được cải tiến cho hợp với thời đại của họ.

GP1

Một truyện thuyết mới cho đất nước Việt Nam đã được Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chúng tôi giới thiệu và đề nghị khá rõ và đầy đủ trong Dự án chính trị Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai.

Chúng ta cần phải chấm dứt cái truyện thuyết tồi dở đó bằng một truyện thuyết khác !

Một truyện thuyết mới cho đất nước Việt Nam đã được Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chúng tôi giới thiệu và đề nghị khá rõ và đầy đủ trong Dự án chính trị Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai.

Cuộc đấu tranh cho dân chủ mà chúng ta đang theo đuổi sẽ là một cuộc cách mạng có một không hai trong lịch sử của dân tộc chúng ta. Đó là cuộc chiến đấu để đưa người Việt Nam và đất nước Việt Nam từ bóng đêm nô lệ, nghèo khổ sang ánh sáng của tự do và phồn vinh.

Đất nước chúng ta sẽ thay da đổi thịt. Chúng ta sẽ vươn lên với một chỗ đứng xứng đáng, như là một dân tộc đã thức tỉnh sau khi trả giá đắt cho hận thù và chia rẽ, cho óc độc quyền lẽ phải, cho sự cuồng tín, tôn thờ bạo lực.

Chúng ta sẽ vươn lên, và có quyền lạc quan về điều đó. Cuộc đấu tranh này, và truyện thuyết mới này, không có ý định tiêu diệt hay hạ nhục một ai. Truyện thuyết mới này là câu chuyện của một nước Việt Nam mới, với một tương lai tươi sáng, nơi mà mọi con người được tôn vinh, có quyền làm người và quyền được hưởng hạnh phúc như một dân tộc lớn mà dân tộc ta xứng đáng được có.

Làm người Việt Nam cho tới nay đã là một điều bất hạnh thì làm người Việt Nam trong một tương lai gần sẽ phải là một niềm vui, một may mắn và một nguồn hãnh diện.

Nhà nước Việt Nam trước kia đã luôn là một thứ toàn trị gớm ghiếc, thì nay trong một tương lai mới nó sẽ phải là một nhà nước dân chủ, đa nguyên, một cầu nối giữa các tiếng nói và cộng đồng trên khắp mọi miền đất nước, gắn kết và thỏa hiệp với nhau trên tinh thần và triết lý “hòa giải và hòa hợp dân tộc”.

Đó là lý tưởng, là truyện thuyết mà anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chúng tôi đã đề nghị và theo đuổi bấy lâu nay.

Và hơn thế nữa, chúng tôi luôn muốn chia sẻ truyện thuyết này tới tất cả mọi người. Chúng tôi cần sự giúp đỡ của các trí thức còn nặng lòng với quê hương, với đất nước. Hãy chia sẻ với chúng tôi và sau đó là lan tỏa truyện thuyết mới này đến với mọi người dân Việt Nam.

Chúng tôi tin chắc rằng truyện thuyết mới này xứng đáng là giấc mơ chung của tất cả chúng ta. Dân tộc Việt Nam đã trải qua quá nhiều bất hạnh và đau thương cũng vì truyện thuyết Khổng giáo độc hại trong quá khứ và vẫn đang tiếp diễn trong hiện tại. Đã đến lúc chia tay truyện thuyết cũ đó và đón nhận một truyện thuyết mới đầy bao dung và nhân văn: Truyện thuyết về “Dân chủ đa nguyên” mà Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã giới thiệu suốt thời gian qua với tên gọi Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai. Truyện thuyết này sẽ là một tương lai tươi đẹp mà mỗi con người Việt Nam xứng đáng được có.

Việt Thủy

(16/11/2019)

Published in Quan điểm
dimanche, 10 novembre 2019 22:22

Truyện thuyết đổi đời

Dân tộc Việt Nam tự hào có hơn 4000 năm văn hiến nhưng chưa bao giờ có tự do. Trong ngần ấy năm chúng ta chỉ "tồn tại" chứ chưa bao giờ "được sống" đúng nghĩa. Không chỉ thế, chúng ta còn luôn phải chịu đựng những thảm kịch đau đớn, tủi hổ mà gần như không ai có thể chối cãi. Theo lẽ tự nhiên thì dân tộc đó không thể tồn tại, sẽ hòa tan vào một dân tộc khác mạnh mẽ hơn, tiến bộ hơn, nhưng chúng ta đã có được sự may mắn về địa lý cách biệt, những dãy núi phía Bắc trùng điệp đã làm thất bại dã tâm xâm lược của kẻ thù phương Bắc. Chiều dài của đất nước ta chạy dọc theo bờ biển tạo nên một địa thế độc lập và khó xâm phạm.

truyenthuyet1

Đất nước Việt Nam trùng trùng, điệp điệp. Ảnh minh họa 

Sức mạnh lớn nhất đe dọa chúng ta luôn đến từ Trung Quốc nhưng nền văn hóa của họ cũng không khá hơn chúng ta bao nhiêu, cũng là một nền văn hóa què quặt, kém bền vững và nội bộ luôn chìm đắm trong khói lửa, binh đao. Do đó, dù muốn đàn áp, cai trị một vùng đất tuy là sát bên như Việt nam nhưng cũng vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, may mắn không đứng mãi về phía kẻ thiếu cố gắng, chúng ta đang đứng trước nguy cơ tan rã vì sự cai trị của tập đoàn chiếm đóng mang tên đảng cộng sản Việt Nam. Tập đoàn này đang nỗ lực giải thể đất nước với sự đàn áp, chia rẽ dân tộc một cách trắng trợn, chúng tìm mọi cách triệt tiêu sự phản kháng yếu ớt của quần chúng, hòng vơ vét triệt để mọi lợi ích ít ỏi còn lại trên mảnh đất hình chữ S.

Trong thâm tâm mỗi người Việt lúc này chắc chắn có hai suy nghĩ, một là than trách số phận hẩm hiu vì mang quốc tịch Việt, hai là mơ về một cuộc sống tự do, dân chủ thật sự. Giấc mơ này không hoang tưởng như cái thiên đường ‘xã hội chủ nghĩa’ mà người cộng sản vẽ ra, nó được chọn lọc từ các mô hình đã được nhân loại chứng minh về tính khả thi cao như Tây Âu, Nhật Bản... Nhưng để thực hiện được cuộc cách mạng đầu tiên và xứng đáng nhất trong lịch sử thì ước mơ là không đủ, chúng ta cần hơn thế rất nhiều, và đó phải là một bước nhảy vọt về tư tưởng, chúng ta đang cần một "truyện thuyết" cho tương lai.

Truyện thuyết nào cũng bắt đầu với một hoàn cảnh xã hội tồi tệ và bế tắc, giai cấp cầm quyền với một chủ thuyết lạc hậu, vô tưởng... đã tròng vào cổ người dân những xiềng xích tù túng, những oan khuất thấu trời, sự nghèo đói bi thương và cả một tương lai mù mịt. Họ hoàn toàn thất bại và trong hoàn cảnh đó có những anh hùng xuất hiện với một truyện thuyết mới, thay thế cho truyện thuyết hoang tưởng cũ.

Anh hùng "trí thức chính trị"

Chúng ta đang bước vào phần kế tiếp của truyện thuyết, đó là sự xuất hiện của những anh hùng đập tan xiềng xích, giải phóng dân tộc. Những anh hùng này thừa biết, đã đến lúc không thể im lặng được nữa. Luồn lách thì chỉ có thể thành công cho một thiểu số nhỏ, và thiểu số này dù có đạt được ước vọng cũng chẳng lấy gì làm hãnh diện, vì chưa có sách sử nào ghi nhận sự tự hào hay hạnh phúc của những người tha phương mưu tìm cuộc sống sung túc hoặc bằng cách lừa lọc, vơ vét những của cải cuối cùng ở nơi nghèo khó đã sinh ra họ. Những anh hùng này chấp nhận những cái mà thiên hạ gọi là "thiệt thòi", thậm chí là "ngu" khi lựa chọn lối sống "đứng thẳng người". Tuy nhiên, thực sự đó là quyết định đầu tư thông minh và khôn ngoan nhất. Khi họ chiến thắng được những kẻ xấu xa đang cai trị, bóc lột cả một dân tộc gần trăm triệu người, thì những lợi ích mà họ mang lại sẽ to lớn đến mức không thể đo đếm, đó là những giá trị mà cả nhân loại mơ ước : Sự sung túc về kinh tế, công bằng được bảo đảm, liên đới được đề cao, hòa giải được xem là triết lý điều hành quốc gia...

Những người anh hùng này không thể bị nhầm lẫn với giai cấp kẻ sĩ mang tên "quan lại", chuyên phục tùng vua chúa phong kiến một cách máy móc, mù quáng. Họ có tư duy độc lập, sẵn sàng đứng ra bảo vệ lẽ phải và công lý, cũng như phản đối, lên án những quyết định sai trái, bất công... dù được đưa ra bởi bất cứ cá nhân hay lực lượng chính trị nào, và họ chỉ biết suy tôn một thứ duy nhất là "lẽ phải". Họ cũng không phải là những "nghị gật" như quan chức cộng sản, hay giống các chính trị gia thời Việt Nam Cộng Hòa, là những người hoàn toàn không có chính kiến và hiểu biết về chính trị. Họ phải là những con người có sự hiểu biết sâu sắc, nắm vững đến mức nhuần nhuyễn các giá trị nền tảng mà bản thân đã đồng thuận và theo đuổi. Các giá trị đó sẽ giúp những anh hùng này có niềm tin mãnh liệt vào con đường mà mình theo đuổi, cũng như vạch ra những phương hướng hành động kịp thời và đúng đắn với các giá trị nền tảng được gọi là "tư tưởng chính trị".

Bất kỳ người anh hùng nào cũng phải có quá trình tôi luyện gian lao để đạt được những khả năng vượt trội so với đám đông, và đương nhiên những anh hùng mà người viết đề cập ở trên cũng phải trải quá trình học tập, hoạt động chính trị bài bản và đầy khó khăn, thử thách. Người anh hùng đòi hỏi phải nắm vững kiến thức về lịch sử, địa lý, văn hoá... không chỉ Việt Nam mà còn cả thế giới. Họ kịch liệt phản đối lối suy nghĩ mà đa số người Việt mắc phải : Làm chính trị chỉ cần dã tâm mà không cần kiến thức, hệ quả là những "dã nhân" này đã biến Việt Nam thành mảnh đất của nước mắt, máu và bạo lực. Người anh hùng của thời đại phải dùng kiến thức, sự am hiểu, lòng hiếu học... để quản trị đất nước, và tri thức là thứ đảm bảo duy nhất để họ không đưa cả dân tộc tiếp tục cùng quẫn trong vòng xoáy bạo lực.

Những người anh hùng này cũng không chọn con đường "phất cờ khởi nghĩa cá nhân" hay "đứng một mình" mà họ chọn con đường tranh đấu có tổ chức. Họ sẽ phải rất kiên định vì mất rất nhiều thời gian để mời gọi, thuyết phục, đào tạo một lực lượng nòng cốt khoảng 1000 người. Đây là những người không chỉ có kỹ năng, sự hiểu biết, trình độ, mà họ còn phải lương thiện và có một khao khát dân chủ hoá đất nước cháy bỏng. Đấu tranh có tổ chức là việc chưa từng có trong lịch sử Việt Nam. Suốt trong dòng lịch sử chúng ta chỉ có những vị nhân sĩ, quan lại bất mãn, thấy cảnh binh đao thì trốn tránh và ngụy biện bằng mỹ từ "lui về ở ẩn", hoặc những tổ chức mang đến "đại họa" cho dân tộc như đảng cộng sản, chúng dùng sức mạnh của sự "khủng bố" để cưỡng ép và biến các thành viên của tổ chức thành những con người vô tri, ngoan ngoãn phục tùng cho chế độ bất chấp luân thường đạo lý.

Tuy nhiên, chúng ta không cần quá lo lắng rằng thảm họa sẽ lập lại vì những anh hùng mới sẽ dùng "tư tưởng chính trị" để gắn kết với nhau. Các giá trị này không phải cao siêu, khó hiểu như các định nghĩa triết học, hay các chủ thuyết đã bị cả nhân loại lên án, hắt hủi như tư tưởng cộng sản. Nó không những không mâu thuẫn với các giá trị phổ quát của nhân loại, mà còn được điều chỉnh để phù hợp với lịch sử, văn hóa của Việt Nam. Qua quan sát, nghiên cứu và những trải nghiệm xương máu, chúng ta sẽ đưa "hòa giải" lên làm triết lý điều hành quốc gia, vì đất nước đã trải qua một lịch sử dày đặc các cuộc chiến và chia rẽ, chưa kể một thế giới đang phát triển cực nhanh luôn đẩy con người vào thế đối đầu vì mâu thuẫn lợi ích.

Để phân biệt và giúp cho người đọc có thể dễ dàng nhận diện, tôi xin được gọi những anh hùng thời đại này là "trí thức chính trị". Thực ra trong "Việt Nam sử lược" Trần Trọng Kim đã từng than vãn về sự thiếu vắng của những người anh hùng này, khi đó ông gọi chung chung là các "lực lượng chính trị".

Dự án chính trị

Mọi truyện thuyết sẽ chỉ là hoang tưởng nếu không chứa đựng một học thuyết đúng đắn và "trí thức chính trị" sẽ trở thành những con thiêu thân nếu không có một đường lối tranh đấu bài bản, một kế hoạch khả thi và những phương án cụ thể dẫn dắt, ở đây tôi xin gọi tổng hợp các yếu tố này là "dự án chính trị". Dự án chính trị là toàn bộ tư tưởng, kế hoạch, đường lối, phương pháp cụ thể... mà một tổ chức chính trị đưa ra để thuyết phục các thành viên cũng như trí thức Việt Nam và quần chúng.

Dự án chính trị phải được mổ xẻ, phản biện nghiêm túc và kiểm chứng tính khả thi trong một khoảng thời gian đủ dài, do đó nó phải có một tuổi đời tương đối chứ không phải được viết lên một cách tuỳ hứng trong một đêm khó ngủ. Nếu một lực lượng nào đó đưa ra một "truyện thuyết" mà không có "Dự án chính trị" đã được kiểm chứng, thì chắc chắn đó chỉ có thể là một tổ chức nghiệp dư, lỏng lẻo, hoặc tệ hơn nữa là tập hợp của những kẻ "cơ hội chính trị". Chúng chỉ có thể đưa đất nước đến thảm họa và "kéo dài đêm đen" cho dân tộc.

Việt Nghĩa

(11/11/2019)

Published in Quan điểm

Chúng ta có một lịch sử bị "đô hộ" vào loại dài nhất thế giới và lại kém may mắn khi kẻ cai trị vừa mang đến những giá trị văn hóa bệnh hoạn, nô lệ (Nho giáo) vừa áp đặt dã tâm bạo lực sắt máu. Chúng ta lầm lũi suốt cả lịch sử cho đến tận bây giờ, và nỗi đau quá lớn khiến cho chúng ta bi quan, chán nản và thay nhau làm đơn xin "giải thể" đất nước với ước mong lớn nhất của đa số, đặc biệt là giới trẻ hiện nay, là trở thành công dân hạng hai ở bất kỳ quốc gia dân chủ nào. 

Sự bi đát lớn tới mức khi không còn không khí sạch để thở, chúng ta cũng chỉ biết bật các ứng dụng Air Visual, Pam Air... lên rồi than thở và mua máy lọc không khí, khẩu trang chống bụi mịn... để "tồn tại" và nuôi tiếp ảo tưởng xuất ngoại định cư. Chúng ta dần mất niềm tin vào truyện thuyết thay đổi số phận của 100 triệu con người cùng màu da và tiếng nói. Đơn giản vì đa số gần như đứng ngoài truyện thuyết này. Chúng ta có thể xác tín mãnh liệt vào những nền dân chủ ở các nước xa xôi như Mỹ, Anh, Đức... Nhưng chúng ta không đặt nổi một cắc vào canh bạc dân chủ hóa đất nước. 

vuno1

Lúc này, muốn làm chúng ta choàng tỉnh, bật dậy và chú tâm, chỉ có thể là nột vụ nổ, một chấn động chao đảo đất trời, một truyện thuyết chưa từng có trong lịch sử.

Chúng ta bi quan đến mức xa rời, hắt hủi hoàn toàn những gì gọi là chính trị, dân chủ hay đa nguyên. Chúng ta không thèm tìm hiểu nữa vì chúng ta đã bị lừa quá nhiều lần, từ quân ngoại xâm cho đến cả tầng lớp cai trị bản địa. Rồi chúng ta như kẻ tuyệt vọng, gục ngã và buông xuôi. Lúc này, muốn làm chúng ta choàng tỉnh, bật dậy và chú tâm, chỉ có thể là nột vụ nổ, một chấn động chao đảo đất trời, một truyện thuyết chưa từng có trong lịch sử.

Vậy lúc này ai có thể thức tỉnh dân tộc, thuyết phục và dẫn dắt họ hiện thực hóa một truyện thuyết đổi đời ? Chắc chắn không phải là một minh quân, vì lịch sử Việt Nam không thiếu trường hợp "đầu minh quân đuôi bạo chúa", cũng không phải là một giai cấp vô sản đã dẫn cả dân tộc vào con đường bạo lực không lối thoát. Đó phải là một đội ngũ, một lực lượng có tầm vóc, cùng thấm nhuần những giá trị tư tưởng nền tảng tiến bộ, chia sẻ và thực hiện một dự án tương lai chung cho cả dân tộc. Chúng ta có thể tạm gọi đó là "giai cấp trí thức chính trị".

Giai cấp này có lý do gì để chấp nhận gánh nặng một sứ mệnh to lớn ?

Họ có một tình cảm đặc biệt với đất nước, điều đó được thể hiện qua việc họ xem đất nước như một tình cảm, một không gian liên đới. Nói một cách dễ hiểu là họ quý mến, yêu thương người Việt một cách vô điều kiện, và họ chấp nhận mọi thiệt thòi, khốn khó để mưu cầu một tương lai chung cho dân tộc. Trong cái tương lai chung đó, mọi người có mức sống không quá cách biệt, những thành phần yếu thế như người già, trẻ em, tật nguyền... sẽ được nâng đỡ bao bọc, để chúng ta thực sự là đồng bào, là anh em sống hòa đồng trong một mái nhà mang tên Việt Nam.

Lý do thứ hai là giai cấp trí thức chính trị có cơ hội thực hiện một truyện thuyết có một không hai trong lịch sử Việt Nam và cực kỳ hiếm hoi trên thế giới. Làm sao không đặc biệt, khi dẫn dắt 100 triệu người có lịch sử hàng ngàn năm nô lệ đến được bến bờ tự do, dân chủ. Nó chắc chắn có tầm vóc hơn hẳn truyện thuyết nổi tiếng : Moses dẫn dắt người Do Thái thoát khỏi sa mạc sau hơn 40 năm lưu lạc. 

Những người có kiến thức và nặng lòng với đất nước thì không có gì hạnh phúc hơn việc chứng kiến những nụ cười, những giọt nước mắt vỡ òa vì hạnh phúc trong ngày Việt Nam thực sự thoát ách độc tài, toàn trị. Đó là phần thưởng mà bất cứ ai cũng không thể mua được bằng bất cứ giá nào. Vì vậy, giai cấp trí thức chính trị đã thực sự "khôn ngoan" khi chấp nhận đầu tư, theo đuổi một dự án không thể thất bại, mà ngược lại còn đem lại siêu lợi nhuận và đáng trân quý ở thứ bậc cao nhất.

Đối lập dân chủ Việt Nam đã xây dựng được một truyện thuyết mới cho dân tộc, vấn đề là người dân và trí thức Việt Nam đã nhận ra và ủng hộ nó hay chưa mà thôi.

Việt Nghĩa

(7/10/2019)

Published in Quan điểm