Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

dimanche, 23 juin 2019 22:27

Từ Hong Kong đến Việt Nam

Dư luận Việt Nam mấy ngày qua xôn xao về những cuộc biểu tình ở Hong Kong chống lại dự luật dẫn độ về Trung Quốc. Cũng như phong trào Dù vàng của Hong Kong năm 2014, các cuộc biểu tình khổng lồ vừa qua có lúc lên đến 2 triệu người tham gia, tức 1/3 dân số Hong Kong (7 triệu) đã gây một tiếng vang lớn trên thế giới và một phần nào đó ảnh hưởng không nhỏ đến dư luận Việt Nam hiện nay.

no1

Dư luận Việt Nam mấy ngày qua xôn xao về những cuộc biểu tình ở Hong Kong chống lại dự luật dẫn độ về Trung Quốc.

Hơn 2 triệu người, đủ mọi thành phần dân chúng, từ sinh viên học sinh đến các minh tinh điện ảnh cùng giới doanh nhân Hong Kong đã xuống đường biểu tình chống lại sự ảnh hưởng của Bắc Kinh lên mảnh đất của mình. Đã có những giọt nước mắt, máu đã đổ dù không nhiều. Đàn áp có, đáp trả có, tình người có và vô số những câu chuyện cảm động đến từ những con người bất khuất. Có những bạn trẻ mới chỉ 19, 20 tuổi, có những bà mẹ già, những em nhỏ, những phụ nữ, thậm chí những người tàn tật cũng đã xuống đường. Nhóm lãnh đạo của phong trào như Hoàng Chi Phong, Châu Đình... đang là những khuôn mặt trẻ đại diện cho phong trào phản kháng này.

Vậy là mùa xuân đã nở hoa và sẽ còn bừng sáng lên nữa trên đất Hong Kong. Những người trẻ đã thực sự nhập cuộc và làm chủ tình thế. Cả xã hội cùng nắm tay nhau đứng lên. Một niềm hy vọng mới từ Hong Kong đã và đang lan tỏa đến quê hương của chúng ta – Việt Nam.

Vậy chúng ta thấy và liên hệ được gì từ Hong Kong ?

Điều đầu tiên có thể thấy được là Bắc Kinh đã thất bại một cách ê chề tại Hong Kong, một mảnh đất hoàn toàn của họ. Trung Quốc là một đế quốc hùng mạnh với nền kinh tế đứng thứ 2 thế giới sau Mỹ. Trên trường quốc tế Trung Quốc thường lớn tiếng và không sợ ai, kể cả Mỹ. Thế nhưng ở Hong Kong, họ đã phải nhượng bộ và sẽ thất bại. Hong Kong có dự luật dẫn độ với nhiều nước. Hiện tại Hong Kong đã ký kết hiệp định tương trợ tư pháp với 20 nước như Canada, Mỹ, Anh, Úc, New Zealand. Trong khu vực Đông Nam Á, Hong Kong có hiệp định tương trợ tư pháp với Indonesia, Malaysia, Singapore và Philippines (không có Trung Quốc và Việt Nam). Dự luật dẫn độ về Trung Quốc, về lý hoàn toàn đúng vì chỉ áp dụng với những tội phạm hình sự nghiêm trọng (án trên 7 năm tù). Đa số người dân Hong Kong sẽ không bị ảnh hưởng bởi dự luật này tuy nhiên họ sợ Trung Quốc vì Trung Quốc là quốc gia độc tài, không có tự do và không tôn trọng các quyền con người tối thiểu. Sự kiện Thiên An Môn và việc Bắc Kinh tăng cường bắt bớ các quan chức Trung Quốc đào tẩu ra nước ngoài dẫn về trị tội đã làm người dân Hong Kong lo lắng và bất an.

Bắc Kinh đã nhượng bộ trước người dân Hong Kong vì nhiều lý do, thứ nhất Hong Kong là một trung tâm thương mại tài chính lớn trong khu vực (GDP lớn hơn 2 lần so với Việt Nam), nếu tình hình xấu đi thì vốn tư bản sẽ rút khỏi Hong Kong và đó là điều Trung Quốc không bao giờ mong muốn. Một lý do nữa là tinh thần dân chủ và tự do đã ăn sâu vào máu người Hong Kong trong gần một trăm năm sống với Anh quốc. Các thế hệ đi trước đã truyền lửa và tiếp sức cho tuổi trẻ Hong Kong đứng dậy làm chủ cuộc đời và bảo vệ Hong Kong trước một Trung Quốc gian manh và độc tài. Ngoài ra còn một lý do tưởng như đơn giản nhưng rất nhiều trí thức Việt Nam chưa nhận ra. Đó là tổ chức ! Thẳng thắn mà nói, phong trào đấu tranh ở Hong Kong đã đạt được một tầm vóc mới khi dùng chiến thuật "ẩn lãnh đạo". Họ đã có một sự đồng thuận lớn và rõ ràng về mục tiêu, phương pháp và sự phân công công việc một cách nhịp nhàng, thống nhất. Nhìn vào các cuộc biểu tình chúng ta có thể khẳng định phong trào chắc chắn có sự chuẩn bị và phân công giữa các tổ chức trong liên minh đối lập mà nòng cốt chính là các tổ chức chính trị. Các tổ chức "xã hội dân sự" đã tham gia và kết nối với các tổ chức chính trị một cách hoàn hảo. Thử tưởng tượng nếu không có những hạt nhân và sự phối hợp tuyệt vời đó, thì chuyện gì sẽ xảy ra ở Hong Kong khi Bắc Kinh sử dụng biện pháp chia rẽ và đàn áp ?

Trong đấu tranh, nhất là đấu tranh chính trị thì vấn đề quan trọng nhất vẫn là tổ chức. Quần chúng chỉ xuống đường ở phút thứ 89 khi mọi thứ đã được hoạch định rõ ràng. Đấu tranh chính trị luôn là đấu tranh giữa các tổ chức chính trị với nhau. Các tổ chức chính trị có thể chỉ là một thiểu số nhỏ, nhưng khi thiểu số nhỏ này bằng trí tuệ và sự đứng đắn đã thuyết phục được đa số trí thức và các tổ chức xã hội dân sự thì họ có thể dẫn dắt và động viên được dư luận và quần chúng. Quần chúng có thể căm phẫn chế độ độc tài, có thể ủng hộ phong trào đấu tranh nhưng đặc tính cơ bản của quần chúng là rất thực dụng, họ sẽ chỉ xuống đường vào phút cuối khi biết thắng lợi là điều chắc chắn. Vậy nên, thuyết phục quần chúng và sau đó là dẫn đường cho quần chúng luôn là công việc và trách nhiệm của giới trí thức thông qua các tổ chức chính trị.

Điều cuối cùng mà tôi muốn chia sẻ đó là trong thế kỷ 21, các chế độ độc tài đang bị cô lập và lung lay. Trung Quốc đã nhận những đòn đau từ cuộc chiến thương mại với Mỹ nhưng đe dọa lớn nhất đến từ chính sự thối nát, mục rữa trong lòng chế độ cộng sản của họ. Kinh nghiệm cho thấy là việc chuyển hóa chế độ từ độc tài tập thể (đảng trị) sang độc tài cá nhân là giai đoạn cuối cùng của sự đào thải trong các chế độ độc tài.

Đảng cộng sản Trung Quốc và Việt Nam đang đi vào vết xe đổ đó. Sự sụp đổ của chế độ cộng sản Trung Quốc có thể sắp diễn ra và kéo dài trong một thời gian nhất định vì đặc tính cơ bản của Trung Quốc là một đế quốc (hay "thiên hạ") chứ không phải một quốc gia. Sự sụp đổ của Trung Quốc sẽ là một chuỗi dây chuyền kéo dài từ trung ương đến các địa phương cho nên sẽ cần thời gian. Nhưng đó không phải là kịch bản của Việt Nam. Quy mô của Việt Nam nhỏ hơn Trung Quốc rất nhiều trên mọi phương diện và vì thế thời gian sụp đổ sẽ nhanh hơn và bất ngờ hơn Trung Quốc.

Xã hội Việt Nam đang dần dần thể hiện sự xuống cấp nghiêm trọng trong tất cả các vấn đề : Giáo dục, y tế, đạo đức băng hoại, môi trường ô nhiễm, nạn tham nhũng cùng với sự hung hăng thô bạo của chính quyền cộng sản Việt Nam. Đảng cộng sản đang chống chọi một cách tuyệt vọng như một con thú sắp vào đường cùng. Đấu đá phe cánh thể hiện ngay trong chiến dịch chống tham nhũng có chọn lọc của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hay việc báo chí ngày càng được viết những bài mà nội dung tiết lộ những thông tin có nội dung như "xa rời với đường lối của đảng"... Cùng với đó là sự phẫn nộ của người dân khi công khai thách thức chính quyền bằng những việc như chống đối lại cảnh sát,..Tất cả cho thấy khoảng cách giữa chính quyền và người dân càng ngày rất xa. Xã hội Việt Nam đang tích tụ đủ các yếu tố cho một cuộc cách mạng. Có thể nói rằng một cuộc chuyển hóa lớn sắp đến.

Đảng cộng sản Việt Nam là một ‘đứa con tinh thần’ của đảng Cộng sản Trung Quốc. Và đã là "con" thì đặc tính giống hệt như mẫu quốc. Họ chỉ mạnh và đang mạnh bởi vì trước mắt họ không hề có một đối thủ chính trị nào. Họ đang ở một bảng đấu mà trong đó danh sách thi đấu nghiễm nhiên chỉ có đúng một tên của họ và vì thế họ đương nhiên được đứng lên bục số 1.

Vậy trí thức Việt Nam phải làm gì ?

Trước tiên trí thức Việt Nam cần phải hiểu rằng đây đang là thời điểm mà họ phải dấn thân. Cho một lần và tất cả. Đây là một cuộc chiến đấu rất lớn để thay đổi hoàn toàn vận mệnh của dân tộc Việt Nam. Được trực tiếp chứng kiến và tham gia vào cuộc tranh đấu vĩ đại này là một vinh hạnh lớn lao trong đời người mà không phải ai cũng có. Họ cần phải hiểu điều đó. Nếu không tham gia ngay từ bây giờ thì sẽ không có cơ hội lần thứ hai. Hoặc là chúng ta sẽ vượt qua sóng gió, gây dựng lại quê hương với một tương lai hứa hẹn cho thế hệ con cháu chúng ta với một cuộc sống hạnh phúc và đáng sống ở đây, ngay trên đất nước Việt Nam. Hoặc là chúng ta chấp nhận hèn nhát sống như bây giờ cho hết cuộc đời để rồi tương lai của con cháu phó mặc cho "trời" và đất nước Việt Nam sẽ đi đến con đường giải thể, con cháu chúng ta sẽ trở thành những kẻ vong quốc và cái tên Việt Nam sẽ dần bị lãng quên trên thế giới.

Trí thức và những người Việt Nam còn ưu tư đến vận mệnh đất nước nên và phải hiểu điều đó càng sớm càng tốt. Nên hiểu vì hiểu thì mới có thể thật sự dấn thân tranh đấu và phải hiểu vì đó là tình cảm và trách nhiệm của một trí thức với chính quê hương của mình.

Hong Kong có thể làm được, tại sao chúng ta không thể làm như họ ? Không, chúng ta sẽ làm lớn hơn cả họ. Chúng ta sẽ đưa quê hương của chúng ta thoát khỏi vực thẳm này, để ít nhất con cháu chúng ta và tương lai của chính chúng ta xứng đáng với hai tiếng gọi thân thương "Việt Nam" !

Việt Thủy

(24/06/2019)

Published in Bref
mardi, 07 mai 2019 08:01

Vận hội và trách nhiệm

Khi tôi viết những dòng này, ở Việt Nam đã xảy ra rất nhiều chuyện mà chúng ta có thể gọi là "dấu hiệu" sụp đổ của chế độ cộng sản Việt Nam.

Thật ra nếu tinh ý và có sự quan sát kỹ lưỡng thì mọi người, nhất là các trí thức đều có thể thấy những dấu hiệu này đã bắt đầu từ cách đây khoảng vài năm trước, khi Đại hội 12 kết thúc với sự tàn cuộc của phe cánh ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Tiếp theo đó là chiến dịch đốt lò của "cụ tổng" Trọng và sự ra đi của rất nhiều quan chức. Một cuộc thay máu diễn ra làm suy kiệt, vắt cạn sức khỏe của đảng cộng sản.

vanhoi1

Đại hội 12 kết thúc với sự tàn cuộc của phe cánh ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Sự phân rã ngày càng mạnh. Tình trạng chia rẽ đang diễn ra một cách sâu sắc trong nội bộ đảng cộng sản. Báo chí cũng được dịp đánh phá các nhân vật, các ban ngành theo chỉ đạo của "những ông chủ" của họ. Một không khí nặng nề bao phủ lên đầu các quan chức từ cấp quận/huyện đổ lên trong nội bộ đảng : Lo lắng, phập phồng và bất an. Đó là những gì mà giới quan chức Việt Nam đang cảm nhận được hiện nay. Việc nhất thể hóa giữa khối đảng và khối nhà nước chỉ làm nghiêm trọng thêm vấn đề và sự bế tắc chứ không thể nào thỏa hiệp được với nhau giữa các phe cánh trong nội bộ đảng cộng sản. Ông Trọng là nhân vật được tất cả đặt hy vọng là có thể gánh được trọng trách đưa đảng cộng sản thoát hiểm.

Xã hội thì sao ? Trộm cướp như rươi, ma túy len lỏi khắp nơi… Sự xuống cấp nghiêm trọng về đạo đức và giáo dục đã hủy hoại xã hội nặng nề. Hàng loạt vụ án ấu dâm, tấn công tình dục… được phanh phui. Dù không biết báo chí phanh phui những vụ việc đó với động cơ gì, để đánh ai hay đơn thuần là nói lên sự thật, nhưng dù sao những điều đó chỉ càng làm chứng tỏ một điều dưới chế độ cộng sản, xã hội này đã tan nát. Thầy giáo đánh học sinh, học sinh đánh thầy giáo, cha mẹ con cái đánh giết nhau, vợ chồng lục đục, những kẻ đầu bạc thì giở trò xằng bậy với trẻ con… Muôn sự đều đổ nát. Vật giá như xăng dầu, điện nước đều tăng mạnh. Mọi thứ đều tăng, trong khi tiền tệ mất giá. Chính tại thời điểm này, đảng cộng sản đã động đến những nhu cầu sinh tồn thiết yếu nhất của người dân.

Vừa qua lại có một sự biến khác. Ông tổng-chủ Trọng có vấn đề và gặp nguy về sức khỏe, phải nhập viện. Tang lễ ông Lê Đức Anh cũng không thấy mặt ông trưởng ban tang lễ. Ông Trọng năm nay đã ngoài 70, cái tuổi "thất thập cổ lai hy", tuổi mà khi sự sống và sức khỏe con người suy giảm, đầu óc không còn minh mẫn nữa. Nhưng ông vẫn phải gánh vác một trách nhiệm quá lớn trong đảng của ông ta. Ông còn phải điều hành một lúc văn phòng trung ương đảng và văn phòng chủ tịch nước. Đó là một công sức quá sức với ông ta.

Mệt mỏi và rệu rã hơn nữa khi ông Trọng có lẽ là nhân sự lãnh đạo cuối cùng của đảng cộng sản, vì sau ông ta không có ai có đủ lớp áo "đạo đức" như ông để có thể gánh vác trọng trách "còn đảng còn mình, tiến lên chủ nghĩa xã hội" nữa. Một ông Trọng "trong sạch" (1) không thể đốt hết được những "thanh củi đen đúa" đầy rẫy trong đảng. Chưa kể, việc đốt lò đó tạo ra cho ông Trọng vô số kẻ thù. Tóm lại, ông Trọng đang nguy hiểm và chính đảng cộng sản cũng đang gặp nguy hiểm mà không biết mình gặp nguy. Ông Trọng gặp nguy vì ông ta đang ngồi trên lưng hổ. Hổ là quyền lực, mà ông Trọng đã leo lên đó tức là vào thế tiến thoái nưỡng nan.

Nhưng đảng cộng sản còn gặp nguy hiểm hơn cả ông Trọng vì tất cả mọi hy vọng của đảng đều được đặt lên vai ông già ngoài 70 tuổi. Đó là một ông già tóc bạc đã trắng đầu, với sức khỏe suy yếu và ngoài việc chỉnh đốn đảng còn phải đối mặt với biết bao nhiêu "sứ quân" trong đảng. Ông Trọng có thể thắng được các phe cánh khác, thắng được những cơn đột quỵ nhỏ hay những cơn "trái gió trở trời" không đáng kể, nhưng ông ta không thể thắng được vòng tuần hoàn "sinh lão bệnh tử" của con người, khi mà chính ông đang ở tuổi gần đất xa trời. Giả dụ không may nếu giờ ông không thể chống được một cơn đột quỵ nào đó vậy thì đảng cộng sản sẽ ra sao ? Hỗn loạn là điều chắc chắn. Và xã hội Việt Nam sẽ nhiễu nhương và hỗn loạn theo họ. Đó là cái kết cục tồi tệ nhất mà chúng ta có thể nhìn thấy.

vanhoi2

Ông Trọng năm nay đã ngoài 70, cái tuổi "thất thập cổ lai hy", tuổi mà khi sự sống và sức khỏe con người suy giảm, đầu óc không còn minh mẫn nữa.

Mọi điều tồi tệ đều là khởi đầu của một tương lai khó đoán trước. Hứa hẹn có, thách thức có, rủi ro có. Tất cả đều có thể xảy ra. Chúng ta không sợ đảng cộng sản không sụp đổ. Chúng ta chỉ sợ một ngày xấu trời nào đó ông Trọng chết, và đùng một lúc cái đảng này cũng gục xuống cùng với ông ta, khi mà những người đấu tranh như chúng ta vẫn chưa có tổ chức mạnh và một bộ máy nhân lực để có thể chống đỡ và làm giảm thiểu những thiệt hại nghiêm trọng do sự sụp đổ đó gây ra. Đó mới là điều đáng lo lắng và quan tâm nhất đối với người Việt Nam trong lúc này chứ không phải việc ông Trọng khỏe hay ốm hoặc ai sẽ thay thế ông ta…

Vận hội đã đến và đang ngày càng mạnh mẽ hơn nữa nhưng nếu chúng ta vô tâm thì sẽ bỏ lỡ vận hội.

Những trí thức, những người có tấm lòng và ưu tư với đất nước, xin hãy động lòng, hãy nhập cuộc ngay bây giờ. Tương lai cần các bạn, đất nước cần các bạn, những con người bé nhỏ với trái tim to lớn dám đương đầu gánh vác vận mệnh đất nước, như là những sức lực cuối cùng còn lại của một cơ thể đã rệu rã. Đây là một vinh dự, là một cơ hội không phải ai cũng có được trong đời. Và cuộc chiến này trước đây chưa từng có, và sau này cũng chưa chắc có, vì đây là cuộc chiến đấu lớn nhất của mỗi người Việt Nam yêu nước thật sự. Đó là cuộc chiến đấu mang lại ánh sáng tự do và phồn vinh cho đất nước.

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên với Dự án chính trị Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai luôn muốn đóng góp sức lực cho phong trào đấu tranh dân chủ vì một tương lai tươi sáng của đất nước. Chúng tôi sẽ và luôn đồng hành cùng các bạn, những người còn quan tâm đến tương lai dân tộc và sự trường tồn của đất Việt !

Việt Thủy

(07/05/2019)

Published in QUAN ĐIỂM

Năm nay đã là năm 2019. Vậy là chế độ cộng sản Việt Nam đã chính thức được thành lập trên toàn lãnh thổ Việt Nam được 44 năm. Con số đó cũng sắp sửa ngót nghét nửa thế kỷ, một khoảng thời gian mà chúng ta có thể coi là khá dài. 44 năm quản trị đất nước, đảng cộng sản đã chứng tỏ họ chỉ là một tổ chức khủng bố, họ đã thất bại trên mọi phương diện quản trị đất nước. Tuy nhiên xem ra, họ thất bại nhưng không hẳn là vì ngu dốt. Cay đắng thay, họ vô học, nhưng họ có vẻ đã hiểu được một điều mà đa số người Việt Nam chúng ta còn khá mù mờ.

noilong2

Nới lỏng tự do (tư tưởng) để cho kinh tế phát triển. Ảnh minh họa

Điều mà tôi nói sau đây, rất quan trọng, quan trọng đến mức chính nó đã làm cho đảng cộng sản của Trung Quốc, cũng như Việt Nam "thoát hiểm" trong giai đoạn thập niên 80 khi sự khủng hoảng và thất bại của chủ nghĩa cộng sản dần hé lộ và sụp đổ. Đó chính là : Nới lỏng tự do để cho kinh tế phát triển. Trong bài viết này, tôi chỉ giới hạn nội dung và chủ yếu nói về Việt Nam chúng ta.

Nếu để so sánh xem tư tưởng tự do và độc đoán, cái nào có lợi hơn cho sự phát triển, thì ta phải so sánh một quốc gia trước và sau khi có tự do.

Thế kỷ 20, một thế kỷ đẫm máu của nhân loại, lần đầu tiên khi mà con người xung đột với nhau, leo thang căng thẳng chỉ vì ý thức hệ. Chúng ta có thể tóm tắt và quy gọn chúng về hai chủ thuyết, chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tập thể. Hai công thức tổ chức xã hội khác nhau, cả hai đều tự cho mình là có thể đem đến phồn vinh cho người dân. Hai chủ thuyết này không chấp nhận sống chung với nhau mà đều sẵn sàng sử dụng bạo lực, chiến tranh để ngăn chặn, chiến thắng bên kia. Cuộc chiến này đã kết thúc khi mà các hệ phái của chủ nghĩa tập thể như Nazi, chủ nghĩa quốc gia Sôvanh (Chauvin), cộng sản… đã lần lượt thua cuộc trên hầu hết các mặt trận, từ kinh tế, chính trị, văn hóa, cho đến mặt trận chủ yếu (trong một thời gian dài) gây bao đau thương đổ máu cho nhân loại, đó là quân sự.

Thập niên 80, đảng cộng sản bắt đầu có xu hướng "mở cửa" nền kinh tế một cách rón rén. Chính xác là từ năm 1986 với cái tên gọi là Đổi Mới. Quả nhiên, Việt Nam có sự thay đổi rõ rệt trông thấy. Sự tháo gỡ những kìm kẹp về kinh tế đã khiến nhiều ngành thủ công nghiệp nhỏ tăng khối lượng và phát triển. Nông thôn phát triển, sức sản xuất tăng vọt đi kèm với một mức tự do kinh tế lớn hơn trước khi được "mở cửa". Chỉ sau 44 năm, từ năm 1945 đến năm 1989, Việt Nam từ một nước bị nạn đói lớn với hàng triệu người chết, đã trở thành một nước xuất khẩu hơn 1 triệu tấn gạo. GDP tăng đáng kể. Đó là một thành tích về kinh tế mà đảng cộng sản đã làm được, kể từ khi họ mới chỉ nới tay cho đất nước này một chút ít tự do trong kinh tế. Sức mạnh của tự do thật lớn !

Còn khía cạnh chính trị, xã hội thì sao ? Việt Nam đã xích lại gần hơn với thế giới thay vì trước kia chỉ làm đồng môn của các nước xã hội chủ nghĩa cũ. Việt Nam đã cải thiện được mối quan hệ với Mỹ. Văn hóa xã hội, giáo dục đã thay đổi một cách mạnh mẽ, nhất là từ khi Internet xuất hiện. Kể từ đó, người Việt bắt đầu được tiếp xúc mạnh mẽ hơn với các thông tin, kiến thức đa chiều… trên thế giới. Chúng ta đã không còn bị cầm tù về tư tưởng trên chính đất nước của mình nữa. Người Việt đã biết đến sự sụp đổ của cộng sản đông Âu, sự lớn mạnh của Mỹ và phương Tây, biết đến các giá trị của dân chủ, tự do... Theo thời gian những kiến thức đó đã len lỏi vào xã hội Việt Nam. Trước kia, con người Việt bị bó hẹp và bế tắc hoàn toàn. Người không biết thì càng không có chỗ để xem, để tìm ; người muốn biết thì cũng gặp nhiều khó khăn như thế.

Giờ đây, một làn sóng tự do đang tràn đến. Một lớp người Việt Nam mới, trẻ, khao khát tìm hiểu mọi thứ…đang hình thành. Rất nhiều những niềm tin cũ, lý lẽ cũ, lịch sử cũ, kiến thức cũ… đã được phân tích, tìm hiểu và đào sâu cặn kẽ…kể từ khi xã hội Việt Nam có một sự tự do nhất định. Văn hóa khoa bảng kẻ sĩ của Khổng giáo, một hệ quy chiếu của người Việt Nam suốt chiều dài lịch sử, đã bị xét lại. Ngay cả chủ nghĩa cộng sản, một thứ mà nó đã bị vứt bỏ ở chính nơi sinh ra nó, nhưng được tung hô thần thánh ở Việt Nam một thời gian dài, đã dần bị người Việt Nam coi như một thứ trò nhảm nhí, và đang tiến dần đến đà chống lại nó.

Một biến cố rất lớn, nhưng không ngờ và không chủ đích, đảng cộng sản Việt Nam trong quá trình "mở cửa" để thoát hiểm đã vô tình đem theo những mở mang, thành tự về đủ mọi lĩnh vực cho người dân Việt Nam. Nếu so sánh một cách công bằng thì dưới triều đại của đảng cộng sản, mà chính xác là kể từ giai đoạn đổi mới, Việt Nam đã tiến bộ vượt bậc hơn hẳn các triều đại khác trong lịch sử, nhưng quá chậm chạp và hủ lậu so với thế giới.

Nếu tự do, hay có thể gọi là dân chủ, dù chỉ ở một mức độ sơ khai nào đó, đã mang lại một sức mạnh thần kỳ như vậy rồi, vậy tại sao đảng cộng sản không để cho đất nước, xã hội này tự do hoàn toàn ?! Tại sao lại cứ do dự, để cho người dân hưởng thụ một thứ tự do nửa vời, tự do dân chủ giới hạn do đảng kiểm soát, lãnh đạo ? Đảng biết, tự do vừa thôi thì có lợi cho đảng và sau đó là cho người dân, nhưng nếu tự do hoàn toàn thì tuy rằng người dân càng được sung sướng và cởi trói nhưng có thể mất luôn đảng. Đảng cộng sản hiểu rõ điều đó. Nhưng đảng đã "trót mở cửa" cho tự do rồi, mà tự do và dân chủ là một làn sóng khai phóng con người, là ước mơ và khát vọng của mỗi người, nó chỉ lớn lên chứ không yếu đi và dù có đe dọa đảng nhưng cũng đã đến lúc không thể cản lại nó được nữa. Đó là một bài toán tưởng chừng đơn giản nhưng thật sự rất khó cho một tổ chức không có lòng yêu nước, khủng bố, toàn trị như đảng cộng sản Việt Nam. Nếu họ yêu nước và biết đặt tương lai đất nước lên trên cùng, thì đó hiển nhiên là một bài toán quá đơn giản.

Chính sự tự do làm cho dân chúng khơi mở, tìm hiểu và biết về sự thật. Chính sự tự do đã làm đảng cộng sản phân rã vì đã đánh thức những con người yêu nước còn sót lại trong chế độ cộng sản. Chính sự "nới lỏng" tự do làm đảng cộng sản thoát hiểm, nhưng chính nó cũng sẽ làm đảng cộng sản sụp đổ. Cái sự quyến rũ của tự do lớn đến nỗi chính kẻ thù của nó là độc tài, toàn trị cũng phải tìm đến nó trong những lúc nguy nan.

Qua những phân tích trên, chúng ta đã thấy được sức mạnh của tự do, dân chủ (dù chỉ là một phần rất nhỏ), thấy được những điều kỳ diệu đã xảy ra khi chúng ta có tự do. Nhưng tôi thấy rằng, tâm thức của chúng ta vẫn chưa tự do hoàn toàn. Chúng ta vẫn là nô lệ của một thứ tâm lý truyền thống, đó là tâm lý Khổng Giáo. Chúng ta vẫn là những kẻ sĩ, chờ mệnh trời, chờ minh chủ. Chúng ta không dám dấn thân để ủng hộ một tổ chức hay một ý kiến đúng hoặc tự lập một tổ chức chính trị cho riêng mình. Chúng ta vẫn là "chúng ta" của một văn hóa cũ. Chỉ khi nào chúng ta có được sự tự do trong chính tư tưởng của mình, chúng ta mới thoát khỏi được ảnh hưởng của văn hóa Khổng Mạnh, chúng ta mới có thể khai phóng mọi nguồn lực để đi lên và góp phần thay đổi đất nước.

Năm nay đã là năm 2019. Những biểu hiện dâng trào của làn sóng tự do đang xuất hiện. Sự kiện xảy ra ở Venezuela, cũng như sự suy yếu dần và nguy ngập của các chế độ độc tài như Trung Quốc, Nga đang khiến dư luận cũng như người dân Việt Nam đứng trước một ngưỡng cửa lớn. Một cơ hội cũng như một thách thức lớn. Chúng ta nên thảo luận và suy nghĩ. Suy nghĩ về một viễn cảnh của Việt Nam trong tương lai. Đó là một câu hỏi thôi thúc cấp bách mà mỗi người yêu nước chúng ta phải tự trả lời cho chính mình !

Việt Thủy

(10/02/2019)

Published in QUAN ĐIỂM

Sau cái chết của ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Phú Trọng nghiễm nhiên ngồi vào cái chế chủ tịch nước. Giờ đây ông Trọng chính thức trở thành một hoàng đế đúng nghĩa, khi mọi quyền lực của cái thể chế độc tài cộng sản này đều tập trung trong tay ông ta. Họ đã chuyển từ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhân.

npt1

Ông Nguyễn Phú Trọng chính thức trở thành một hoàng đế đúng nghĩa, khi mọi quyền lực đã chuyển từ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhân.

Việc nhất thể hóa như thế chứng tỏ điều gì ?

Thường thì ở bất kỳ một tập thể, tổ chức, hay hội nhóm nào đó, chỉ khi nào họ gặp một cuộc khủng hoảng – có thể do khách quan hay chủ quan, thì theo logic bình thường họ sẽ đưa quyền lực tập trung cho một cá nhân mạnh nhất, với hy vọng là người nắm quyền đó sẽ có thể đưa tổ chức ra khỏi cuộc khủng hoảng, tái thiết lại trật tự… hay tương tự thế, đại ý là thoát khỏi tình thế hiểm nghèo.

Trước kia, tình trạng này đã từng diễn ra ở chế độ cộng sản Việt Nam. Ông Hồ Chí Minh vừa là chủ tịch đảng, cũng vừa là chủ tịch nước. Đó là thời kỳ mà chế độ cộng sản vừa được thiết lập ở Việt Nam, họ gặp rất nhiều khó khăn và những phiền phức đến từ bên trong và ngoài đảng. Hồ Chí Minh là một lựa chọn cần thiết để chấm dứt tình trạng đó. Và họ đã làm được.

Bây giờ, một tình trạng tương tự lại đến với họ. Vẫn là một cuộc khủng hoảng. Nhưng không phải do kẻ địch bên ngoài, không phải do nội chiến, mà cuộc khủng hoảng đến từ chính họ. Nội bộ chia rẽ, phân rã đến cùng cực. Rất nhiều vấn đề từ kinh tế, giáo dục, môi trường… đã chứng tỏ họ thất bại trong việc quản trị đất nước. Họ ngày càng lệ thuộc Trung Quốc, trong khi Trung Quốc đang sa lầy và thất thế trong cuộc chiến thương mại với nước Mỹ. Chưa kể sau sự cố vụ việc ông Trịnh Xuân Thanh, họ đã "ghi" thêm một điểm nhơ nhuốc trong con mắt các nước phương Tây.

Đảng cộng sản Việt Nam đã thất bại thật sự. Việc đưa ông Trọng lên nắm toàn quyền càng chứng tỏ nội bộ họ không thể nói chuyện và thỏa thuận với nhau được nữa. Chính Đảng cộng sản giờ đây là một thứ khủng hoảng và cũng là nguyên nhân của cuộc khủng hoảng.

Vậy, số phận của người Việt Nam chúng ta sẽ ra sao ? Đến lúc này, thẳng thắn mà nói, chính chúng ta phải tự cứu mình trước khi trời cứu.

Chúng ta cần bỏ ngay suy nghĩ rằng sẽ có ai đó, ví dụ như ông Trump chẳng hạn, đánh sập chế độ cộng sản Trung Quốc để từ đó gây "hiệu ứng domino" sang Việt Nam, và rồi ta có dân chủ. Dân chủ phải là một giá trị mà chúng ta tự giành lấy bằng chính sức của chúng ta chứ không thể được ai đó ban phát như một thứ đồ chơi. Nếu người Việt nào còn tâm thế như vậy thì trong thâm tâm của người đó vẫn chưa thực sự mong muốn có dân chủ, hoặc chưa thực sự hiểu rõ được tầm quan trọng của dân chủ.

Tôi không nhắc lại những bằng chứng hay ví dụ chứng tỏ tầm quan trọng của dân chủ lớn như thế nào nữa, vì nó đầy rẫy và mọi người có thể tìm kiếm thông tin trên Internet. Sự phồn vinh của các quốc gia phương Tây, của siêu cường Mỹ, hay của các nước Châu Á như Hàn Quốc, Nhật, Đài Loan,… đã là những ví dụ minh chứng rõ ràng nhất cho tầm quan trọng của dân chủ. Sự khủng hoảng cũng như nghèo đói của các chế độ độc tài, đặc biệt là chế độ cộng sản Việt Nam trong giai đoạn 1989 – 1991, là câu trả lời chứng thực nhất rằng nơi đâu là cách tổ chức xã hội tốt nhất để hướng tới phồn vinh, thịnh vượng, và nơi đâu là con đường đưa dân tộc đến đau khổ, nghèo đói.

Quần chúng hay người dân có thể chưa hiểu về dân chủ. Nhưng những người có học hay những người được xã hội gọi là "trí thức" thì phải khác. Họ phải hiểu và nên hiểu. Trí thức là tầng lớp tinh anh nhất nên phải dẫn dắt quần chúng hành động. Vậy thì, vận mệnh đất nước ngay lúc này đang nằm trong tay những người có kiến thức, còn quan tâm hay ưu tư đến vận mạng đất nước… được gọi là "trí thức". Họ cần phải hiểu rằng đấu tranh chính trị luôn là đấu tranh có tổ chức. Đảng cộng sản có thể yếu kém và tệ hại nhưng họ đè đầu cưỡi cổ được chúng ta mấy chục năm cũng bởi vì họ có tổ chức, còn trí thức Việt Nam thì chia rẽ. Đó là lý do và nguyên nhân căn bản của vấn đề tổ chức.

Các trí thức, hãy mạnh dạn tham gia, thành lập, hay chí ít là ủng hộ cho một tổ chức chính trị, đấu tranh cho dân chủ nào đó để từ đó tạo ra một sức mạnh chính trị có tầm vóc, đối trọng thật sự với đảng cộng sản. Giả thử kể cả khi đảng cộng sản nhượng bộ, thì họ cũng muốn phải có một tổ chức hay liên minh nào đó xứng đáng để họ có thể đối thoại và thỏa hiệp. Đó chính là lý do vì sao tôi nhấn mạnh đấu tranh là phải có tổ chức.

Một vài người ra khỏi đảng, hay nhiều người ra khỏi đảng thì cũng chẳng thể làm đảng cộng sản suy yếu hay nhượng bộ. Nhưng nhiều người liên kết lại với nhau, đảng cộng sản chắc chắn sẽ phải nhượng bộ và thỏa hiệp với tổ chức chính trị có tầm vóc, nơi hội tụ những tinh hoa về tư tưởng và khả năng quản trị đất nước. Ta đúng, và họ sai. Ta đại diện cho tương lai đang đến, họ là quá khứ đau buồn phải qua đi. Chúng ta đang ngày càng được ủng hộ, dù chưa nhanh, chưa nhiều, nhưng ngày càng mạnh. Còn họ đang loay hoay hà hơi thổi ngạt trong tình trạng suy yếu tột cùng, chưa kể là sự phân ra và tình trạng sứ quân còn khiến chính họ như một khối ung nhọt nữa.

Thời cơ đang đến, và sẽ còn đến nhiều hơn nữa. Nhưng thời cơ chỉ thật sự là thời cơ nếu ta thật sự chuẩn bị. Chuẩn bị cho vận mệnh của chính chúng ta, và cho tương lai.

Vận mệnh của người Việt Nam nằm trong tay những người còn quan tâm đến đất nước, những thành phần trí thức trong công cuộc dân chủ hóa đất nước. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên luôn sát cánh bên cạnh những con người nhiệt huyết đó trong công cuộc dân chủ hóa đất nước.

Chúng tôi tin rằng lúc này hơn bao giờ hết, đất nước đang cần những con người dũng cảm, những người có trình độ nhận thức thời cuộc, những thực sự thiết tha với dân chủ dám dấn thân tham gia vào tiến trình dân chủ hóa đất nước.

Số phận của Việt Nam phải do những con người dân chủ như chúng ta quyết định chứ không phải Đảng cộng sản !

Các bạn tri thức, hãy mau nhập cuộc ! Đừng luyến tiếc quá khứ đang qua đi, hãy dấn thân vào hiện tại thực hiện ước vọng của tương lai - dân chủ hóa đất nước - trước hết cho chính bạn và gia đình bạn, sau đó cho xã hội và dân tộc Việt Nam.

Việt Thủy

(27/10/2018)

Published in QUAN ĐIỂM

Nếu chúng ta muốn đấu tranh cho công cuộc dân chủ hóa của đất nước, dứt khoát ta cần phải rũ bỏ ngay một thứ văn hóa độc hại, nguy hiểm đã ăn sâu vào máu của người Việt Nam : Văn hóa bạo lực.

baoluc1

Hãy giữ cho đạo đức của mình trong sáng như ngọn đèn dẫn lối cho quần chúng.

Đầu tiên, tôi xin bàn qua vài lời về cụm từ này. Bạo lực là hành vi sử dụng sức mạnh thể chất hoặc quyền lực, để nhằm đe dọa, chống lại một cá nhân, một nhóm người hay cộng đồng nào đó, dẫn đến các khả năng thương tích cao về thể chất lẫn tinh thần, hoặc đôi khi là tử vong cho những cá nhân hoặc cộng đồng bị tác động bởi nó.

Tôi gọi bạo lực là một loại văn hóa. Văn hóa là gì nếu không phải nó là tất cả những thứ tác động, ảnh hưởng đến lối tư duy và cách ứng xử của một cộng đồng người. Và suốt chiều dài lịch sử của chúng ta, chúng ta đã chỉ là tác nhân, và nạn nhân của chính thứ văn hóa nguy hiểm đó. Thậm chí đến cả chính quyền Việt Nam Cộng Hòa xưa kia hay chính quyền Cộng Sản Việt Nam bây giờ, cũng không ngoại lệ bởi thứ văn hóa đó. Ta hãy thử ngẫm nghĩ lại xem, trong lịch sử chúng ta, ngoại trừ các cuộc chiến tranh với những thế lực từ nơi khác đến điển hình là phương Bắc, thì chúng ta toàn chỉ là nội chiến, nồi da nấu thịt, anh em một nhà chém giết, thanh trừng lẫn nhau.

Nội chiến chỉ đơn giản là câu chuyện khi các phe phái trong một dân tộc, một đất nước không thể giải quyết vấn đề bằng phương pháp hội đàm để đi đến đồng thuận, trong một trạng thái bất lực đã phải quyết định lựa chọn sử dụng phương pháp bạo lực như xung đột vũ trang, thủ tiêu, ám sát,… để khuất phục phe kia và giành lấy quyền lực làm chủ. Những ví dụ như vậy không hiếm. Loạn 12 sứ quân, những cuộc giặc giã dưới thời Lý, Trần , rồi việc Hồ Qúy Ly cướp ngôi nhà Trần, sau đó là thời sau Hậu Lê, chiến tranh Lê – Mạc, Trịnh – Nguyễn phân tranh, Tây Sơn và Nguyễn Ánh, Cộng hòa và Cộng sản, tất cả đó chẳng phải là những ví dụ rõ nét về văn hóa bạo lực của chúng ta hay sao.

Nội chiến và bạo lực luôn để lại hậu quả tan tác, mất mát và những tổn thất khó có thể khôi phục được cho cả dân tộc. Ta trách đảng cộng sản, nhưng không nên phủ nhận rằng họ cũng chỉ là một sản phẩm của thứ văn hóa đó. Chúng ta là một dân tộc thiếu hụt về tư tưởng, nên việc chúng ta không thể ngồi đàm phán với nhau mà chỉ có thể nói chuyện bằng vũ lực, không phải là việc gì lạ lẫm. Nhận diện văn hóa bạo lực, để từ đó thấy rằng, chúng ta phải hết sức đề phòng và tránh xa bạo lực. Cho dù ở cấp độ nào, quy mô nào đi chăng nữa, lớn hay nhỏ, bạo lực luôn chỉ là phương án bất đắc dĩ thể hiện một sự bế tắc nhất thời của việc tranh chấp.

Đó là một trong những lý do mà Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chúng tôi luôn theo đường lối bất bạo động, hòa giải và hòa hợp dân tộc. Chúng ta khác đảng cộng sản, vì chúng ta muốn dân chủ hóa đất nước. Vì vậy không thể sử dụng cái cách thức mà đảng cộng sản đã dùng để phục vụ cho cứu cánh của mình. Ngoài ra, chúng ta không thể giải quyết một vấn đề bằng chính thứ tư duy tạo ra nó.

Còn hai lý do cơ bản để ta thấy được rằng, trong cuộc đấu tranh cho dân chủ mà phía bên kia là đảng cộng sản, chúng ta không nên và không thể dùng bạo lực, hay bất kỳ hình thái nào khác tương tự.

Lý do thứ nhất là, ta không nên dùng bạo lực vì bạo lực chỉ gây