Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Bằng cấp giả : Lừa đảo về học thuật !

Diễm Thi, RFA, 01/12/2020

Một sự kiện liên quan đến giáo dục Việt Nam được báo chí chính thống lẫn cư dân mạng xã hội bàn tán suốt tuần qua liên quan đến Trường Đại học Đông Đô ở Hà Nội - một trong những đại học ngoài công lập được thành lập sớm nhất tại Việt Nam.

bang01

Facebook Đại học Đông Đô - Ảnh minh họa

Theo kết luận điều tra của Cơ quan Công an, Trường Đại học Đông Đô đã cấp bằng cử nhân giả cho 193 người không qua tuyển sinh, đào tạo. Trong đó có 55 trường hợp sử dụng bằng giả này để xét tuyển nghiên cứu sinh hoặc bảo vệ luận án tiến sĩ.

Bộ Giáo dục và đào tạo cho biết quan điểm của bộ là kiên quyết xử lý bằng cách thu hồi và hủy bỏ những văn bằng này. Còn việc công khai hay không công khai danh tính những cá nhân sử dụng văn bằng mà bộ gọi là văn bằng ‘không hợp pháp’ sẽ do cơ quan có thẩm quyền xem xét theo quy định của pháp luật.

Chuyện bằng cấp giả các loại được in ấn như thật và được mua bán ngầm nhưng công khai tràn lan trong xã hội, không là chuyện lạ hay mới. Nhưng chuyện một trường đại học cấp hàng trăm văn bằng giả là chuyện chưa từng nghe tới, như chia sẻ của Phó Giáo sư Tiến sĩ Hoàng Dũng với RFA tối ngày 1 tháng 12 :

"Thật ra việc làm bằng giả như vậy lâu nay chỉ một vài cá nhân. Đến Đại học Đông Đô thì tình hình đã quá tệ. Tức là các cấp lãnh đạo cao nhất của trường có chủ trương như thế. Đây là điều xưa nay chưa từng có.

Một cái lỗi to hay nhỏ thì cũng chỉ là lỗi nếu sau đó cái nguyên nhân và điều kiện làm nảy sinh lỗi đó được khắc phục. Nếu người ta chỉ giải quyết hậu quả do lỗi đó sinh ra mà không giải quyết cái nguyên nhân gây ra lỗi thì đó không phải là lỗi bình thường nữa. Phải làm sao để trường hợp như Đại học Đông Đô không xảy ra nữa là cái mà về mặt quản lý người dân quan tâm hơn rất nhiều, so với việc giải quyết vụ việc này riêng lẻ".

Đã từ lâu, nhiều người hoạt động trong lãnh vực giáo dục đã lên tiếng cảnh báo chuyện học giả nhưng có bằng thật, bởi nhiều nhà tuyển dụng còn quá thiên về bằng cấp, họ đòi hỏi bằng cấp này, chứng chỉ kia mới tuyển dụng. Thêm vào đó là bệnh háo danh của một bộ phận trong xã hội. Họ không học nhưng lại muốn có bằng cấp cao để lòe người khác nhằm tiến thân một cách dễ dàng hơn, thuận lợi hơn.

Giáo sư Đặng Hùng Võ cho biết ông không hề ngạc nhiên khi sự việc cấp bằng giả hàng loạt ở Trường Đại học Đông Đô đổ bể. Ông giải thích :

"Thực sự tôi không ngạc nhiên với chuyện Đại học Đông Đô. Với cách thức học tập, cách thức tiếp cận bằng cấp ở Việt Nam, kể cả bảo vệ luận án thạc sĩ, tiến sĩ nó vẫn đang có cái gì đấy lệch lạc. Nó không thể đi vào học thuật, nó không thể đi vào con đường khoa học mà vẫn là cái tiêu chí để vào được cương vị này, cương vị khác, từ công ty nhỏ đến bộ máy hành chính Nhà nước. Với cách tiếp cận như vậy thì nó không cổ vũ cho việc học hành. Bây giờ phải làm sao để đừng có tiến sĩ giấy nữa mà phải là tiến sĩ thật mới có đất dụng võ".

Làm sao để tránh chuyện tương tự 

Theo cơ quan điều tra, các trường hợp sử dụng văn bằng giả mạo của Trường đại học Đông Đô đều là những người có uy tín, vị trí chủ chốt trong các cơ quan, ban, ngành ; phần lớn đang làm thạc sĩ, nghiên cứu sinh. Có người là cán bộ chủ chốt của một số cơ quan ở Hà Nội, có người là giảng viên một cơ sở đào tạo đại học ngành tư pháp.

bang02

Buổi lễ cấp bằng giáo sư và phó giáo sư tổ chức tại Văn Miếu, Hà Nội ngày 24/12/2012. Ảnh minh họa.

Sau khi sự việc được truyền thông chính thức lên tiếng, cả người dân lẫn một số vị lãnh đạo lên tiếng yêu cầu công khai danh tánh 55 vị mua bằng giả của Trường Đại học Đông Đô.

Trao đổi với báo chí trong nước vào trưa 30 tháng 11, ông Lê Như Tiến - nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội cho rằng, phải nêu danh tính những người gian dối đó để làm gương cho các thế hệ sau và là tiếng chuông cảnh tỉnh cho những người sau này không dám làm như vậy nữa. Tiến sĩ Lê Viết Khuyến - nguyên Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục đại học cho rằng cần phải công khai danh tính của 55 người mua bằng này, bởi đây là hành vi thách thức sự trong sạch của nền giáo dục. Nếu không xử lý nghiêm sẽ tạo ra tiền lệ rất xấu.

Trên mạng xã hội, hôm 29/11, nhà báo Nguyễn Như Phong cho biết ông có danh sách 55 vị này. Ông gia hạn nếu trong một tháng, các vị này không làm đơn xin rút ngay khỏi các chức vụ hiện có thì ông sẽ công khai danh tính từng vị. Ông cho biết sẽ chịu trách nhiệm về tính trung thực của danh sách này.

Phó Giáo sư Tiến sĩ Hoàng Dũng cho rằng, nếu cơ quan có thẩm quyền mà không công khai danh tánh ‘những người có uy tín’ kia thì dư luận sẽ nổi giận và nhà nước để cho một cá nhân như ông Nguyễn Như Phong tung danh sách ra thì nhà nước đã thua ngay trên sân nhà. Tiến sĩ Hoàng Dũng nêu quan điểm của ông :

"Một trong những điều khiến cho người dân tin rằng nhà nước quyết tâm giải quyết triệt để vụ này, là những người được cho là ‘có uy tín’ bỏ tiền ra mua bằng có được công khai danh tánh hay không.

Tôi thấy không có lý do gì mà không công khai danh tánh những người này. Mà nếu họ không công khai thì người dân bắt buộc phải đặt ra câu hỏi ai đứng đằng sau 55 người này. Và 55 người này chắc chắc không phải ‘dân đen’, bởi nếu ‘dân đen’ thì đã bị trị từ lâu. Những người này chắc có chức vụ gì đó nên họ không tiện công bố. Nếu vậy thì đây là cái thể chế đứng về phía những người có chức, có quyền chứ không phải đứng về phía công lý".

Giáo sư Đặng Hùng Võ cũng đồng quan điểm khi cho rằng phải công khai danh tánh chứ không có lý do gì giấu diếm cả. Đã gian trá trong học thuật thì phải thừa nhận điều đó. Ông nói tiếp :

"Tôi cho rằng việc đầu tiên là phải xử rất nặng tất cả những người can dự vào việc man trá về học thuật này, bởi trong học thuật không thể có man trá. Đây là lừa đảo về học thuật. Phải xử gấp theo khung phạt trong BLHS không kiêng nể một ai cả để sau này không ai làm thế nữa.

Đây là việc phải làm ngay lập tức kể cả phải hy sinh mấy chục cán bộ nhà nước cấp cao thì cũng phải làm. Không có cách nào khác cả.

Tiếp theo đó là thay đổi cơ chế từ quản lý sang quản trị. Cách quản trị mềm dẻo để người dân tham gia vào giám sát tất cả mọi hoạt động, kể cả các cơ quan nhà nước, các đơn vị sự nghiệp lẫn các hoạt động dịch vụ công".

Hiến pháp năm 2013 khẳng định quyền lực nhà nước không chỉ là thống nhất, phân công, phối hợp mà còn được kiểm soát. Quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân, Nhà nước của dân nên quyền lực phải được kiểm soát. Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước thông qua dân chủ trực tiếp, bằng dân chủ đại diện thông qua Quốc hội, Hội đồng nhân dân và thông qua các cơ quan khác của Nhà nước.

Với nguyên tắc quyền lực thuộc về Nhân dân, thống nhất và kiểm soát trong việc thực hiện quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp, nguyên tắc tiếp theo được khẳng định là cán bộ, công chức, viên chức, các cơ quan nhà nước có nghĩa vụ phục tùng Nhân dân, giữ mối liên hệ chặt chẽ và chịu sự giám sát của Nhân dân.

Hiến pháp quy định như thế nhưng thực tế thì khác hẳn vì người dân không có chỗ nào để công bố ý kiến giám sát cả. 

Diễm Thi

Nguồn : RFA, 01/12/2020

*********************

55 Tiến sĩ dùng bằng giả của Đại học Đông Đô là những ai ?

Thu Thủy, Thoibao.de, 27/11/2020

Bộ Công an Việt Nam hôm 25/11 đã xác định trong số 193 người được Đại học Đông Đô cấp bằng giả, có 55 trường hợp sử dụng bằng giả để bảo vệ luận án tiến sĩ.

bang1

Một bằng tốt nghiệp đại học do Đại học Đông Đô Hà Nội cấp năm 2019

Tuy nhiên 55 vị tiến sĩ bằng giả này hiện đang được giữ bí mật danh tính khiến dư luận nhiều người tỏ ý bất bình.

Được biết có nhiều vị tiến sĩ dùng bằng đại học giả này là cán bộ công chức, có lẽ đây cũng là lý do tế nhị mà báo chí và cơ quan điều tra muốn giữ kín tên tuổi chức vụ của họ.

Truyền thông nhà nước Việt Nam đồng loạt loan tin này vào cùng ngày. Được biết, trường Đại học Đông Đô chưa được Bộ Giáo dục và đào tạo cấp phép đào tạo văn bằng 2, trong đó có văn bằng 2 ngành ngôn ngữ Tiếng Anh. Tuy nhiên, từ 2015 đến 2017, lãnh đạo của trường này đã đăng ký chỉ tiêu tuyển sinh hệ văn bằng 2 chính quy.

Điều đáng nói là Bộ Giáo dục và đào tạo vẫn cho phép trường này đăng tải thông báo chỉ tiêu hệ văn bằng 2 chính quy lên cổng thông tin tuyển sinh của Bộ. Truyền thông đang đặt nghi vấn liệu một số đơn vị của Bộ Giáo dục và đào tạo có "tiếp tay" cho Đại học Đông Đô trong việc cấp bằng giả hay không ?

Trong khi đó, sau khi thông báo tuyển sinh được "hợp thức hoá" trên cổng tuyển sinh của bộ, trong suốt thời gian từ 2015 đến 2017, Đại học Đông Đô đã tuyển sinh hàng ngàn học viên và cấp 626 bằng cử nhân ngôn ngữ Anh. Tuy nhiên, cơ quan điều tra chỉ tìm được 217 cá nhân có thông tin để xác minh.

Trong số này, 193 người được Đại học Đông Đô cấp bằng không qua tuyển sinh hoặc không đủ điều kiện nhưng vẫn được cấp. Toàn bộ bằng giả do ông Dương Văn Hòa (nguyên Hiệu trưởng) ký theo chỉ đạo của Trần Khắc Hùng (cựu Chủ tịch Hội đồng quản trị nhà trường, đang bị truy nã).

Tuy nhiên, theo kết luận điều tra của công an thì trong số 193 bằng giả, chỉ có thông tin về trường Đại học Đông Đô thu tiền của 161 trường hợp với tổng số tiền 2,5 tỷ đồng.

Như vậy, ngoài 217 người đã được làm rõ, vẫn còn 409 cá nhân đang có bằng cử nhân được làm giả hoặc không có giá trị của Trường Đại học Đông Đô.

Những người này hiện không thể xác định là ai, đang làm việc ở đâu, sử dụng bằng hay chưa… Điều này có thể dẫn tới hệ lụy các tấm bằng không có giá trị nêu trên được chủ nhân sử dụng vào các mục đích khác nhau mà không bị phát hiện.

Với 409 cá nhân chưa thể xác định, nhiều người trong số họ cũng có thể đã sử dụng văn bằng 2 của Trường Đại học Đông Đô vào các mục đích tương tự.

Đáng chú ý, để cấp bằng giả, Hiệu trưởng Trần Khắc Hùng giao Trần Kim Oanh và Lê Ngọc Hà (hai cựu phó hiệu trưởng) chỉ đạo cấp dưới tiếp nhận hồ sơ học viên, không tổ chức thi đầu vào, không đào tạo theo chương trình, đồng thời hướng dẫn học viên hợp thức các bài thi bằng cách phát đề thi và đáp án rồi chép lại. Cá biệt có trường hợp không phải hợp thức hóa bài thi.

Điều này đồng nghĩa các cá nhân được cấp bằng giả của Trường Đại học Đông Đô biết rõ bản thân họ không đủ điều kiện để cấp bằng, nhưng vẫn đồng ý phối hợp với nhà trường sử dụng các thủ đoạn nêu trên để hợp thức bài thi.

Trong số 193 bằng giả được cấp, có 60 người sử dụng bằng giả này, trong đó có 55 người sử dụng bằng để nộp hồ sơ xét tuyển nghiên cứu sinh hoặc bảo vệ luận án tiến sĩ ; 1 trường hợp thi nâng ngạch thanh tra viên, 1 trường hợp thi công chức, 2 trường hợp khai vào hồ sơ cán bộ và 1 trường hợp nộp hồ sơ xét tuyển thạc sĩ.

bang2

Tuy không công khai danh tính nhưng báo chí Việt nam cũng tiết lộ có khá nhiều cán bộ công chức đã mua bằng giả ở Đạo học Đông đô

Hiện nay 55 vị tiến sĩ dùng bằng Đại học giả này vẫn được giữ bí mật danh tính trong khi dư luận đòi hỏi được công khai tên tuổi chức vụ cũng như việc xử lý cụ thể thế nào, tuy nhiên chưa có nhà báo nào có thể tiếp cận và công bố thông tin.

Bình luận về sự việc này, nhà báo Nguyễn Tiến Tường viết trên Facebook cá nhân rằng :

"Quý vị mua dâm người mẫu các thứ, được bí mật danh tính

Con cái quý vị hối lộ nâng điểm, được bảo vệ danh tính

Quý vị léo lên máy bay nguyên thủ đi ké sang Hàn Quốc, cũng không lộ danh tính

Rồi bây giờ quý vị dùng bằng giả của đại học Đông Đô để làm tiến sĩ, quý vị cũng không bị công khai danh tính

Không ấy quý vị lên bàn thờ quốc gia ngồi rồi xong ăn gì dân cúng, chứ có đâu quốc pháp mà lại bông phèng như rứa.

Thần trên đỉnh Olympia làm bậy còn bị nhắc tên, quý vị quyền năng hơn cả họ luôn rồi !", nhà báo Nguyễn Tiến Tường nêu thái độ.

Cơ quan Công an đã kiến nghị các cơ quan chủ quản xử lý cán bộ theo quy định đối với 58 người, 2 trường hợp còn lại một người đã chết, người còn lại xin thôi không học thạc sĩ trước khi cơ quan điều tra khởi tố vụ án nên không kiến nghị xử lý.

bang3

Các bị can Dương Văn Hòa (SN 1983, Hiệu trưởng) ; Trần Ngọc Quang (SN 1962, Phó trưởng Phòng quản lý đào tạo và quản lý sinh viên) ; Phạm Vân Thùy (SN 1981, cán bộ đào tạo)

"Dấu hỏi" danh tính 55 người dùng bằng giả Đại học Đông Đô để bảo vệ luận án tiến sĩ

Nhiều người cho rằng phải công khai danh tính 55 người đã dùng bằng giả của ĐH Đông Đô phục vụ cho việc xét tuyển nghiên cứu sinh, làm luận án tiến sĩ để xem hiện nay họ công tác ở đâu, đảm nhiệm vị trí gì.

Một giảng viên đại học nêu ý kiến : "Tôi không thể tưởng tượng được khi đọc thông tin có đến 55 người dùng bằng giả cho việc xét tuyển nghiên cứu sinh hoặc bảo vệ luận án tiến sĩ.

Bằng giả tức là bằng không có giá trị, không qua học tập mà có, cũng có thể những người này không biết lấy một chữ tiếng Anh nhưng dùng tiền mua bằng để vượt qua tiêu chuẩn về tiếng Anh phục vụ cho làm nghiên cứu sinh và tiến sĩ.

Thử hỏi, một nhà khoa học nhưng đến tiêu chuẩn ngôn ngữ cũng không có, chưa nói đến việc đạo đức của người làm nghiên cứu cũng không thì họ có xứng đáng với hai từ "tiến sĩ" ?

Một người làm nghiên cứu khoa học mà gian dối thì không thể chấp nhận được. Tôi đề nghị phải công khai danh tính của những người này để dư luận biết, để thấy những con người dối trá trong làm khoa học thế nào".

bang4

Cơ cở chính trường đại học Đông Đô ở Hà Nội

"Nghiên cứu sinh và tiến sĩ mà trắng trợn mua bằng, làm giả chứng chỉ để lừa lọc thì không có đủ tư cách.

Không có lòng trung thực mà lại tham gia vào nghiên cứu khoa học để trở thành tiến sĩ rồi từng bước leo cao, tiến xa trên con đường quan trường thì thực sự những con người ấy sẽ gây nguy hại cho xã hội.

Phải công khai danh tính 55 cán bộ đã mua bằng giả để phục vụ cho việc làm luận án tiến sĩ này, xem hiện nay họ đang công tác ở đơn vị nào, đảm nhiệm vị trí gì, nếu cần thiết thì đề nghị xử lý kỷ luật và xử lý hình sự vì tội mua bán bằng giả.

Phải mạnh tay để làm tấm gương cho những tiến sĩ "rởm" có ý định mua bán bằng với mục đích làm đẹp hồ sơ, tiến thân… Làm sao có thể chấp nhận những kẻ dùng tiền để mua tri thức sau đó lại xếp ngang hàng với những trí thức thực thụ đổ mồ hôi, công sức trên giảng đường, trong các trung tâm nghiên cứu được.

Nếu không xử lý mạnh tay, để họ len lỏi vào đội ngũ tiến sĩ thật sẽ là sự xúc phạm với đội ngũ nghiên cứu khoa học nước nhà", một nhà nghiên cứu Toán (Đại học Sư phạm Hà Nội) nói.

Tiến sĩ Lê Viết Khuyến, Hiệp hội các trường đại học, Cao đẳng Việt Nam cho rằng, về trường hợp 55 người sử dụng văn bằng 2 ngôn ngữ Anh của Đại học Đông Đô để tham gia thi tuyển hoặc làm điều kiện bảo vệ luận án tiến sĩ, cần xác định rõ những người này vô tình hay cố ý sử dụng bằng giả.

Nếu vô tình thì trách nhiệm sẽ nhẹ nhàng hơn, còn nếu là cố tình gian lận thì chắc chắn phải xử lý nghiêm, thậm chí là là tội hình sự "mua bán bằng giả" mới đủ sức răn đe.

bang5

Ông Bùi Văn Cường vẫn bí tỉnh ủy Đắc lắc vẫn tái đắc cử với 100% phiếu bầu mặc dù bị tố cáo 70% nội dung luận án tiến sĩ là sao chép

Tuy nhiên, dù là vô tình hay cố ý sử dụng bằng giả ngôn ngữ Anh để thi tuyển/làm điều kiện bảo vệ luận án tiến sĩ thì các trường đều phải vô hiệu hóa giá trị của tấm bằng này ngay lập tức.

Đồng thời, các trường nên rà soát lại toàn bộ các học viên, thạc sĩ, nghiên cứu sinh, tiến sĩ của trường đã và đang đào tạo để phát hiện thêm các trường hợp sử dụng văn bằng 2 ngôn ngữ Anh của Đại học Đông Đô.

Về tư cách của các nghiên cứu sinh, tiến sĩ sử dụng văn bằng 2 ngôn ngữ Anh giả, Tiến sĩ Lê Viết Khuyến đề nghị huỷ bỏ kết quả học và thi của các cá nhân này, kể cả những người đã được các trường cấp bằng tiến sĩ. Vì gian lận không những là điều tối kị, trái đạo đức người làm nghiên cứu mà nó còn vi phạm cả tội hình sự cần xử lý theo pháp luật.

bang6

Cơ quan Công an đến làm việc với cán bộ trường

Theo luật sư Tạ Hồng Thái (Đoàn luật sư thành phố Hà Nội), để xử lý 55 trường hợp sử dụng văn bằng 2 ngôn ngữ Anh giả tham gia thi tuyển/làm điều kiện bảo vệ luận án tiến sĩ, cơ quan công an điều tra phải xác định rõ và có đầy đủ bằng chứng, chứng minh 55 người này cố tình mua bán bằng giả.

Như những thông tin được công bố, có thể những người này không biết Đại học Đông Đô cấp bằng "chui" và họ vẫn đi học đầy đủ và làm bài kiểm tra bình thường. Đây là điểm cần làm rõ, luật sư Thái cho biết thêm.

Tuy nhiên, trên thực tế, không khó để chứng minh 55 người này cố tình gian lận trong việc đào tạo văn bằng 2 ngôn ngữ Anh bởi hầu hết văn bằng này đều được trường tổ chức học và thi theo dạng "chép bài, làm cho có, tất cả đều sẽ vượt qua". Luật sư Thái nhấn mạnh, những văn bằng, chứng chỉ do Đại học Đông Đô cấp không đạt yêu cầu cần thu hồi ngay lập tức.

Trên quan điểm cá nhân, luật sư Thái cho rằng, với những người sử dụng bằng giả để làm nghiên cứu sinh, là điều kiện để bảo vệ, xin cấp bằng tiến sĩ thì đồng nghĩa họ không đủ điều kiện đầu vào hoặc đầu ra của đạo tạo trình độ tiến sĩ. Do đó, cần xem xét, kiểm điểm tư cách của những người này, nếu mạnh tay thì các trường có thể thu hồi quyết định trúng tuyển nghiên cứu sinh hoặc bằng tiến sĩ.

Thu Thủy (tổng hợp)

Nguồn : Thoibao.de, 27/11/2020

Published in Diễn đàn

Nói "sức khỏe của hệ thống chính trị" hay "sự bền vững của thể chế" là những ngôn từ có vẻ hàn lâm, học thuật, nhưng ngụ ý chính của nó theo ngôn ngữ dân gian thì chính là câu hỏi : chế độ này bao lâu thì sụp đổ và nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào.

tontai1

Ảnh : Nhân dịp 75 năm ngày Quốc khánh, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (hàng đầu, thứ hai từ trái qua) tái xuất hiện ở khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh hôm 1-9 với dáng vẻ mệt mỏi và giọng nói hơi đứt quãng, di chuyển chập chững với đôi mắt luôn nhìn xuống chân vì sợ ngã, thân người lắc lư khi di chuyển như chiếc thuyền tròng trành

Đó là mối quan tâm đặc biệt của rất nhiều người Việt Nam hiện nay, nhưng vẫn chưa ai có lời giải cụ thể cho câu hỏi này.

Việt Nam vừa kỷ niệm 75 năm Quốc khánh 2/9/1945 -2020 với truyền thông nước này nêu ra nhiều thông điệp khác nhau, nhấn mạnh đến ổn định chính trị.

Có ý kiến nói về bài học ‘bất biến ứng vạn biến", không cần thay đổi cơ bản về thể chế, kiên định chủ nghĩa xã hội để phát triển và đảm bảo chế độ vẫn "vững mạnh".

Các báo khác thì đặt điểm nhấn vào "đoàn kết và đặt lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia lên trên hết".

Cùng lúc, theo một số nhà quan sát thì hệ thống chính trị do Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo gặp thách thức về câu hỏi mô hình thể chế cũ kỹ, ‘vững vàng’ bên ngoài nhưng bên trong gặp khủng hoảng.

BBC News tiếng Việt ghi nhận ý kiến của bốn nhà bình luận từ Việt Nam và hải ngoại :

Tiến sĩ Phạm Quý Thọ - Viện Chính sách công, Hà Nội :

Chế độ tiêu biểu ở Trung Quốc và ở Việt Nam thực ra có một sức sống rất là dẻo dai, nhưng lý do rất đơn giản đó là nó duy trì một sự chuyên chế, mà thường thường là trấn áp và bạo lực, khiến cho mọi người rất là sợ phải tuân thủ. Thứ hai nữa là nó cũng linh hoạt, sau ba mươi năm đổi mới, nó luôn áp dụng những chính sách người ta gọi là ‘sai-sửa’, tức là thấy sai thì sửa và được thích nghi với tình hình mỗi khi mà bị dồn đến chân tường, thí dụ như là đói kém hoặc là khi có những tình huống cấp bách.

Sử gia Lê Văn SinhĐại học Quốc gia Hà Nội :

Mới trải qua 75 năm tồn tại, chế độ Việt Nam hiện thời đã lâm vào tình trạng bất ổn. Khi đánh giá " sức khỏe " chế độ, một số người trong giới lãnh đạo Đảng và Nhà nước nhận ra chế độ bị lỗi hệ thống.

Đó là cách nói ẩn dụ, thay vì chỉ ra rằng một cuộc đổi mới chính trị bị trì hoãn đã lâu dẫn tới tình trạng này.

Nhà văn Võ Thị Hảotỵ nạn chính trị tại Berlin, Đức :

Tôi xin dùng hình tượng để nói chế độ hiện nay thể hiện đúng sức khỏe của một ông lão dưới 80 mặc bộ đồ complê Trung quốc, đi giày tây, có song song hai quốc tịch Việt Nam và quốc ngoại (như Cyprus chẳng hạn) để nếu có biến thì có thể sẵn sàng thoát li đi thật nhanh, để lại sau lưng mọi hậu quả.

Chế độ sau 75 năm Quốc khánh, nay mang nhiều bệnh nan y nhưng lại chối từ mọi chữa trị, trái lại lại sẵn sàng cầm dao súng đánh đuổi, bỏ tù những bác sĩ đưa ra kết quả chẩn bệnh và thuốc thang cứu mạng cho thể chế này.

Ông Trần Tiến Đứccựu Vụ trưởng, Hà Nội :

Kỷ niệm ngày độc lập, theo thiển ý của tôi, chế độ này vẫn còn đang vững vàng, chưa có gì đe dọa sự tồn vong của chế độ này, tuy nó gặp khá nhiều khó khăn và thách thức kể cả về đối nội và đối ngoại.

Về đối nội, thách thức lớn nhất là thể chế chính trị chưa được đổi mới cho sự đổi mới về mặt kinh tế, chưa phù hợp với xu thế của thời đại mà đổi mới về kinh tế, nước Việt Nam đã chuyển sang nền kinh tế thị trường từ năm 1986. Nếu nói một cách hình tượng, cái áo thể chế hiện nay đã quá chật đối với một nền kinh tế thị trường đang phát triển và cần phát triển.

tontai2

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói chuyện tại khu di tích chủ tịch Hồ Chí Minh

Về đối ngoại, Việt Nam nằm sát một ông láng giềng khổng lồ mạnh về kinh tế và quân sự, lại có nhiều tham vọng lớn về quyền lực, về lãnh thổ, luôn không từ một thủ đoạn nào để phá hoại, để gây rối, và có nhiều hành vi xâm phạm chủ quyền đối với nước Việt Nam.

Tiến sĩ Mai Thanh SơnViện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam nói : "Theo tôi, chế độ này đang ở vào giai đoạn cuối của chu kỳ tự nhiên "sinh-lão-bệnh-tử".

Xét cho cùng, sức khỏe của một thể chế cũng không khác gì so với sức khỏe con người. Liên Xô và các quốc gia xã hội chủ nghĩa Đông Âu là những ví dụ sinh động. Một loạt các nước Mỹ Latinh cũng đã rơi vào trường hợp đó. Câu chuyện của Việt Nam hiện nay liên quan cả đến đối nội và đối ngoại. Một cơ thể già nua tất sẽ sinh nhiều bệnh tật.

Về các ưu, khuyết điểm chính của mô hình thể chế hiện nay tại Việt Nam ?

Nhà văn Võ Thị Hảo : Tôi cho rằng chế độ hiên nay có khả năng ứng phó và triệt tiêu đối lập để nắm quyền lực tuyệt đối, biết biến hệ thống quyền lực thành hệ thống kiếm tiền bằng quyền lực để neo giữ những nô bộc trung thành. Đảng cộng sản và các cá nhân trong hệ thống chính trị ban đầu là quyền lực tách biệt với kinh tế, nay đã ngày một trở thành tập đoàn tham nhũng và lợi ích nhóm có được từ quyền lực vẫn mang danh xã hội chủ nghĩa.

Người dân dưới chế độ, thời gian đầu dù rất nghèo và chiến tranh nhưng còn đươc hưởng giáo dục và y tế miễn phí nhưng về sau, Đảng và nhà nước cộng sản ngày một tỏ ra chối từ hoặc suy giảm trách nhiệm điều hành phúc lợi và thuế để lo an sinh xã hội cho dân, mặc cho dân phải hết sức chật vật, nhiều người lâm vào cảnh khốn cùng, giàu nghèo quá cách biệt.

toantai3

Biếm họa xuất hiện trên mạng xã hội sau sự kiện VTV miệt thị gánh hàng rong là ký sinh trùng, ngược lại cư dân mạng chỉ đích danh các đảng viên cộng sản mới là ký sinh trùng của chế độ

Nữ đạo diễn Song Chi đưa ra nhận định rằng : "Có nhiều con đường để đi, nhưng Đảng cộng sản Việt Nam kiên quyết lựa chọn con đường tệ hại nhất". 

"Với "bề dày" 75 năm cầm quyền trên miền Bắc và 45 năm độc quyền lãnh đạo trên toàn quốc, Đảng cộng sản chắc chắn không bao giờ muốn thay đổi vì như thế là từ bỏ quyền lực, vấn đề là 95, 96 triệu người dân sẽ chịu đựng tới bao giờ"-Đạo diễn Song Chi nêu ý kiến.

Vậy thì, Chế độ cộng sản Việt Nam sẽ tồn tại bao lâu nữa ? đó là câu hỏi mà nhiều người quan tâm và cũng là tựa đề một bài viết của báo Đàn Chim Việt với những phân tích như sau :

Chế độ cộng sản Việt Nam đã thuần hóa được dân tộc sau hơn 45 năm cai trị cả nước bằng chủ nghĩa độc tài, toàn trị. Do bị tuyên truyền, nhồi sọ, không được phép suy nghĩ, có tư duy độc lập ngay từ lúc mới chào đời, đa số người dân kể cả thành phần trí thức, có học sống theo sự điều khiển, giật dây của chế độ một cách vô thức. Số đông nhân dân đã nhận thức được sự toàn trị gian ác của cộng sản nhưng vì an nguy bản thân, gia đình cũng đành im lặng sống qua ngày hoặc tệ hại hơn a dua theo để hưởng lợi.

Chế độ cộng sản với khoảng 4, 5 triệu đảng viên gồm quân đội, công an, cán bộ chính quyền, dân phòng, dư luận viên… cùng với thân nhân, gia đình, những kẻ ăn theo, giai cấp trung lưu buôn bán… phỏng đoán tổng cộng có thể lên đến 20 triệu người hoặc hơn.

Lực lượng này chắc chắn không (hoặc chưa) muốn thay đổi chế độ khi họ vẫn còn có thể kiếm ăn, làm giầu trong tình trạng hiện tại, cho dù nhiều người trong họ cũng thấy được sự bấp bênh và chịu nhiều chèn ép, áp bức trong cuộc sống.

tontai4

Tranh cổ động ngành Công an treo giữa thủ đô Hà nội với câu "Công an nhân dân, Chỉ biết còn đảng còn mình"

Tuy nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là Việt Nam nằm sát bên cạnh Trung quốc, một đất nước với hơn 1,4 tỉ người, lúc nào cũng muốn đặt ách đô hộ lên VN, họ tìm đủ mọi cách để buộc lãnh đạo cộng sản Hà Nội phải lệ thuộc hoàn toàn vào họ.

Như vậy tương quan lực lượng là 20/74 triệu (trên tổng số dân là 94 triệu) tức gần như 1 chống 4.

Tuy nhiên, phe thuộc chế độ dù là thiểu số nhưng mạnh hơn về vũ khí, trang bị, liên kết (tạm thời) chặt chẽ hơn với nhau về quyền lợi, lại được lãnh đạo rõ ràng. Phe của người dân, dù đông hơn gần 4 lần nhưng vũ khí chỉ là lòng căm thù, thiếu hẳn sự đoàn kết, của một tổ chức chặt chẽ, đủ lớn mạnh để đối phó với chế độ Cộng sản.

Một cuộc cách mạng lật đổ chế độ cộng sản Việt Nam từ những cuộc biểu tình với sự tham dự của hàng trăm ngàn người ở các thành phố lớn như Sàigòn, Đà Nẵng, Hà Nội sẽ không bao giờ xẩy ra.

Từ những nhận định trên, cho thấy rằng chế độ cộng sản Việt Nam chỉ sụp đổ khi một trong các biến cố dự đoán sau đây trở thành hiện thực :

Một là, một biến động quốc tế ở Biển Đông đẩy hai nước Mỹ-Trung quốc, do xung đột về kinh tế, vừa là thù vừa là bạn vào một cuộc chiến tranh quy ước, kéo theo các nước Nhật, Nam Hàn, Úc, Đài Loan, Việt Nam… vào tham chiến.

Chế độ cộng sản Việt Nam lúc đó bắt buộc phải chọn đứng về một phía, theo Trung quốc hoặc Mỹ. Dù đứng về phía nào thì chế độ cộng sản cũng sụp đổ.

tontai5

Trong một phát biểu về tình hình Biển Đông hôm 26/4/2020 trên kênh Quốc phòng Việt Nam, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh nói : "Những lúc như thế này chúng ta sẽ biết ai là bạn, ai là bạn thân thiết, ai là người mà chỉ là đối tác. Những lúc như thế này mới thấy rằng khi đất nước mình gặp khó khăn, thì những ai sẽ đến với chúng ta". Từ sau sự kiện Bãi tư chính năm 2019 đến nay thì chỉ có Hoa kỳ là lên tiếng mạnh mẽ nhất ủng hộ Việt Nam.

Hai là, việc "tự diễn biến, tự chuyển hóa" trong đảng cộng sản xẩy ra mạnh mẽ, dữ dội, nhanh chóng hơn khi tài nguyên đất nước cạn kiệt không còn gì để bán, ngân sách trống rỗng, không còn tiền trả lương cho công an, quân đội, dân phòng, dư luận viên… đất nước tan hoang vì các dự án phá hoại môi trường nằm trong âm mưu của Trung quốc trong giai đoạn cuối đang được ồ ạt triển khai. Hàng loạt cán bộ lãnh đạo trung, cao cấp của chế độ sẽ tháo chạy trong tương lai.

Khi chiếc bánh tài nguyên đất nước càng ngày càng nhỏ, số người ăn càng lúc càng đông, các lãnh đạo cộng sản mới lên sau này bắt buộc phải tranh giành, tìm cách cướp lại những gì các người đi trước đã tham nhũng, hối lộ, rút ruột công trình trong mấy chục năm qua. Đó cũng chính là lý do giới tư sản trung lưu hiện đang bị dòm ngó tài sản, nay mai chắc chắn sẽ bị hỏi tội, bằng chứng đầu tiên là vụ đánh thuế hồi tố các doanh nghiệp buôn bán xe hơi với những xe bán sau ngày 01/07/2016.

Ba là, Đảng cộng sản Trung quốc bị phân hóa và sụp đổ do sự tranh giành quyền lực, thanh toán nhau giữa các lãnh đạo cao cấp nhất, khi đó chế độ cộng sản Việt Nam tức khắc tan vỡ theo vì mất chỗ dựa về kinh tế và chính trị, biến loạn xã hội sẽ xẩy ra, máu sẽ đổ. Công an, quân đội sẽ rã ngũ. Một cơn đau khổ và mất niềm tin tột cùng sẽ dẫn đến một thể chế dân chủ tự do mới ra đời".

Đó là dự báo của trang Đàn Chim Việt từ cuối tháng 1/2017, nhưng có vẻ như kịch bản này đang từng bước xảy ra cùng với những biến chuyển ở Việt Nam và trên toàn thế giới xuất phát từ đại dịch virus Cúm Vũ Hán và những biến động từ mối quan hệ Trung quốc đối với Mỹ, Nhật Úc và Tây âu. Cũng như những thay đổi cơ bản liên quan đến thế trận trên Biển Đông, và từ Hong kong đến Đài loan và Ấn độ. Chúng ta hãy chờ xem.

Hoàng Trung

Nguồn : Thoibao.de, 07/09/2020

Published in Diễn đàn

Mỗi ngày qua đi là thêm một ngày nhà nước cộng sản Việt Nam mất chủ quyền và không có đồng minh ở Biển Đông. Bằng chứng này đang xảy ra từ khi Trung Quốc đem tàu khảo sát dầu khí Hải Dương 8 (HD-8), có các tàu Hải quân và Hải giám võ trang hộ tống vào tìm dầu bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, đồng thời đe dọa dự án đào dầu chung giữa Việt Nam-Nga và Ấn Độ ở khu vực bãi Tư Chính, cách Vũng Tàu khoảng 370 cây số hướng đông nam.

hd1

Tàu khảo sát dầu khí Hải Dương 8 (HD-8), có các tàu Hải quân và Hải giám võ trang hộ tống vào tìm dầu bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam

Chính quyền cộng sản Việt Nam đã nhiều lần phản đối Trung Quốc và đòi rút HD-8 và các tàu hộ tống, nhưng Trung Quốc không chỉ làm ngơ mà còn tự ý ra vào vùng biển của Việt Nam, có lần chỉ cách Bình Thuận 185 cây số, như vào sân nhà mình.

Lực lượng Cảnh sát biển và Hải quân Việt Nam đã hiện diện để một mặt theo dõi hoạt động của HD-8, mặt khác bảo vệ các giàn khoan dầu của mình. Tuy nhiên thông tin về các hoạt động của đôi bên không được loan báo nên không ai biết diễn biến ra sao.

Năm 2014, Trung Quốc đã đem giàn khoan Hải Dương 981 (HD-981) vào bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (200 hải lý tính từ bờ biển) để tìm dầu. Vị trí này cách đảo Lý Sơn, Tỉnh Quảng Ngãi, khoảng 120 Hải lý, hay lối 220 cây số, về hướng đông, và đứng nguyên ở đó từ ngày 01/05/2014 đến ngày rút lui 16/07/2014, vì vào thời điểm này Trung Quốc chưa tân tạo xong thành đảo bãi đá Chữ Thập.

Nên biết sau cuộc tấn công chiếm đóng và thảm sát 64 quân sĩ Việt Nam ở Gạc Ma (Johnson South Reef), Trường Sa, ngày 14/03/1988, Trung Quốc đã chiếm thêm các đá Châu Viên (Cuarteron Reef), Chữ Thập (Fiery Cross Reef), Ga Ven (Gaven Reef), Tư Nghĩa (Hughes Reef), Vành Khăn (Mischief Reef) và Xu Bi (Subi Reef).

Sau đó, Trung Quốc đã tân tạo các vị trí chiếm đóng thành đảo nhân tạo với sân bay, bến cảng, trại đóng quân, hệ thống phòng không, radar và một số đài khí tượng và hải đăng

Vì vậy lần này HD-8 tự ý rút khỏi Tư Chính lần thứ nhất ngày 07/08/2019 về nghỉ ngơi và nhận tiếp liệu ở Bãi Chữ Thập ở phía bắc rồi quay lại Tư Chính ngày 13/08/2019. Sau đó HD-8 lại lần mò vào sâu trong vùng biển Bình Thuận rồi lại trở về Tư Chính.

Các tàu võ trang hộ tống của Trung Quốc đi theo HD-8 cũng đã thay phiên nhau quay về Chữ Thập để lấy tiếp liệu rồi lại quay xuống Tư Chính mà không bị tàu Việt Nam ngăn cản. 

Khả năng Chữ Thập

Vị trí của Chữ Thập do đó đã biến thành điểm cầu nối chiến lược quan trọng giữa Tư Chính và căn cứ Hải quân và tàu ngầm của Trung Quốc ở đảo Hải Nam ở phía bắc, trong khoảng cách ngót 2.000 cây số.

Vậy Trung Quốc đã biến đá Chữ Thập thành căn cứ quân sự như thế nào ?

Báo Thanh niên viết : 

"Tính đến tháng 5/2015, đảo nhân tạo đã có diện tích khoảng 280,3 ha với chiều dài khoảng 3.700 m (rộng nhất 1.100 m, hẹp nhất 60 m) và hồ nhân tạo ở phía đông bắc diện tích khoảng 52 ha với luồng dẫn vào dài khoảng 700 m, rộng 270 + 300 m. 

Đến nay, căn cứ Chữ Thập đã hoàn tất với cụm 7 nhà lớn ở khu vực trung tâm (cao 5-6 tầng) và 30 công trình nhà trung bình, nhỏ khác ; 1 đường băng sân bay dài hơn 3.000 m, rộng 50 m phục vụ các loại máy bay vận tải dân dụng, quân sự, du lịch loại nhỏ cất hạ cánh ; các đài chỉ huy không lưu, tháp ra đa không lưu và khoảng 30 nhà chứa máy bay dọc đường băng... 

Ngoài ra, căn cứ này còn có các công trình hiện đại như: tháp hải đăng, tháp điều độ cảng, tháp viễn thông (thu phát sóng 4G), tháp ra đa đối không - đối hải, hệ thống liên lạc vệ tinh, sân vận động trung tâm, trạm quan trắc hải dương, trạm lọc nước biển, bệnh viện tiêu chuẩn cấp 2. 

Đặc biệt, tại đá Chữ Thập, phía Trung Quốc xây dựng hệ thống công trình ngầm rất lớn và 9 cầu tàu đảm bảo đón nhận tàu trọng tải hàng vạn tấn... 

Do là căn cứ lớn nhất và quan trọng nhất ở Trường Sa nên phía Trung Quốc triển khai nhiều hệ thống, phương tiện bảo vệ. Các tàu thuyền nào vào gần đá Chữ Thập 12 hải lý đều bị xua đuổi, ngăn cản quyết liệt" (Thanh Niên, 13/06/2019).

Trong khi đó, theo Wikipedia (Bách khoa toàn thư mở) thì : "Từ năm 2014, Trung Quốc bắt đầu cải tạo mở rộng đá Chữ Thập (Fiery Cross Reef) thành đảo nhân tạo lớn nhất quần đảo Trường Sa, có diện tích 2,74 km2 (tính đến tháng 7/2015) với tổng kinh phí hơn 73 tỉ nhân dân tệ (11,5 tỉ USD)"…

Wikipedia viết thêm : 

"...Đặc biệt là việc xây dựng một đường băng dài 3.125m và rộng 60m, là đường băng duy nhất đủ lớn cho máy bay ném bom chiến lược tại Trường Sa, cho phép quân đội Trung Quốc bao quát không phận rộng lớn từ Tây Thái Bình Dương gồm cả Guam (nơi có các căn cứ của Mỹ) đến Ấn Độ Dương. Tư lệnh Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ (PACOM), Đô đốc Harry Harris, cho biết hiện các vỉa đá ngầm mà Trung Quốc chiếm giữ và xây dựng trái phép ở Biển Đông nhìn giống hệt các căn cứ cho máy bay chiến đấu, máy bay ném bom, tàu và hoạt động do thám".

Như vậy, rõ ràng Trung Quốc đã sử dụng Chữ Thập qua vụ Tư Chính như một "phép thử" cho khả năng quân sự để đe dọa an ninh Biển Dông và riêng Việt Nam ở phía cực nam của hình Lưỡi bò tự vẽ của Bắc Kinh nhằm dành chủ quyền 90% của diện tích trên 3 triệu cây số vuông ở Biển Đông.

Ngậm miệng ăn tiền ?

Vì vậy, khi tình hình Tư Chính, sau hơn 2 tháng HD-8 và các tàu quân sự của Trung Quốc ra vào biển đảo của Việt Nam như đi chợ mà không thấy Tổng Bí thư, Chủ tịch Nước Nguyễn Phú Trọng hành động gì thì rất nhiều thức giả, trong và ngoài nước, đã bắt đầu hoài nghi về khả năng đối phó với Bắc Kinh của ông Trọng và của Đảng cộng sản Việt Nam.

Đã có nhiều ý kiến đề nghị Chính phủ cộng sản Việt Nam phải cương quyết bảo vệ chủ quyền bằng mọi giá và phải dứt khoát một lần với Trung Quốc, thay vì "đại cục", theo ý muốn của Trung Quốc, mà để bị nắm tóc phục tùng.

Một số bài viết của những người nổi tiếng như các ông Hà Sĩ Phu, nguyên Đại sứ Nguyễn Trung, Giáo sư Chu Hảo, Giáo sư Tương Lai, Giáo sư Nguyễn Đình Cống v.v... đã kêu gọi lãnh đạo đảng và nhà nước hãy can đảm "vượt qua chính mình" và đặt quyền lợi Tổ quốc lên trên quyền lợi của đảng và quyền lợi của cá nhân để thoát vòng nô lệ phương Bắc.

Trong số góp ý này, cũng đã có yêu cầu Việt Nam đưa vụ Tư Chính ra trước Liên Hợp Quốc, rồi sau đó, ra trước Tòa án Trọng tài Quốc tế, nếu cần, như Phi Luật Tân đã làm năm 2016. Nhưng xem ra, sau lưng hậu trường, các đào kép lãnh đạo, đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng, đã bị nhóm "tư tưởng bàn đèn" trong Hội đồng Lý luận Trung ương và Ban Tuyên giáo níu áo ghìm lại, sợ phản ứng bất lợi của Tập Cận Bình, Tổng Bí thư, Chủ tịch nhà nước Trung Quốc.

Vì vậy, lần đầu tiên, ông Vũ Ngọc Hoàng, cựu Phó trưởng ban thường trực, Ban Tuyên giáo trung ương, cựu Ủy viên trung ương đảng đã viết bài tâm huyết nói thẳng với lãnh đạo đảng và nhà nước về vụ Tư Chính.

Ông viết : 

"Âm mưu của Trung Quốc về việc cưỡng chiếm Biển Đông của Việt Nam đã có từ lâu. Âm mưu đó có nguồn gốc từ bản chất Đại Hán của đế chế Phương Bắc này. 

Sau một thời gian tích cực chuẩn bị, đến nay cảm thấy đủ điều kiện nên họ đang quyết tâm thực hiện một bước nhảy vọt đáng kể để thực hiện âm mưu này. 

Việc tàu Trung Quốc vào ra vùng biển chủ quyền của Việt Nam vài tháng nay không phải là một cuộc "dạo chơi" mà là một bước leo thang ngoạn mục. 

Thế mà phía Việt Nam ta cũng có ý kiến cho rằng "nó vào rồi nó ra chứ đã làm được gì đâu". Nghĩ vậy thật đơn giản và thơ ngây quá ! Nó vào rồi nó ra, nó ra rồi nó lại vào. Nó muốn vào thì vào, muốn ra thì ra, vào nhà người ta mà cứ nhà của nó. 

Một đất nước có chủ quyền mà sao có thể chịu vậy. Kiểu này thì có ngày nó bảo "hai nhà là một", nhập chung thôi, rồi lấy tiếng Trung làm tiếng phổ thông vì đại đa số dân chúng đang nói thứ tiếng này. Thế là nó hoàn thành âm mưu thôn tính và đồng hóa, đạt mục đích mà hơn 4000 năm nay họ chưa làm được. Thật nhẹ nhàng, ít tốn công tốn sức.

Biển của Việt Nam mà họ bảo của họ, yêu cầu cùng khai thác. Theo luận điệu đó thì Việt Nam mất biển. Mà mất Biển Đông là mất nước. Phần còn lại nhỏ hẹp, không gian sinh tồn của dân tộc mất đi hơn một nửa, lục địa bị bao vây tứ bề, phần tài nguyên khoáng sản lớn và quý giá nhất bị cướp hết, không còn cửa để ra đại dương - cái mà rất nhiều quốc gia đều cần đến để thành cường quốc, hàng không cũng mất tự do, con cháu muôn đời sẽ bị o ép và lệ thuộc họ đủ điều, mất lần này là mất hẳn, mãi mãi không bao giờ đòi lại được, niềm tự hào về lịch sử bất khuất của một dân tộc văn hiến cũng sẽ mờ nhạt và bị tan biến, đất nước anh hùng chỉ còn lại một cái xác như một mảnh nhỏ vô hồn, một dân tộc sẽ mãi tụt hậu, tủi nhục và đau đớn".

Do đó, ông Hoàng nhấn mạnh : 

"Vào lúc này công việc lớn lao nhất, quan trọng nhất, hơn bất cứ thứ gì, là bảo vệ Đất nước, trước mắt là Biển Đông. Tổ Quốc trên hết! Có thể đình hoãn nhiều việc khác, kể cả việc quan trọng, để tập trung suy tính kỹ cả chiến lược, sách lược và giải pháp cụ thể (đừng chủ quan nói đã tính kỹ hết rồi). Đây mới chính là "đại cục" chứ còn cái đại cục gì nữa? Đây là nội dung quan trọng nhất và là cốt lõi, chính yếu của Đại hội lần nầy, chứ không thể nội dung nào hơn được. 

Đây là phương hướng và quan điểm để chọn nhân sự chứ không có bất cứ tiêu chí gì quan trọng hơn vào lúc vận mệnh đất nước như thế này. Theo đó, tiêu chí đầu tiên để chọn cán bộ lãnh đạo các cấp các ngành là thái độ rõ ràng, mạnh mẽ và tư duy mạch lạc trong vấn đề bảo vệ chủ quyền quốc gia ở Biển Đông".

Phản ứng trong nước về phát biểu của ông Hoàng có nhiều, nhưng đáng chú ý nhất là những câu chữ của Giáo sư Chu Hảo, cựu Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ Việt Nam, nhà bất đồng chính kiến ra khỏi Đảng cộng sản Việt Nam.

Ông Hảo viết : 

"Chắc chắn đã có "một bộ phận không nhỏ" trong giới cầm quyền cản trở việc tháo gỡ các nút thắt này, nên lãnh đạo Việt Nam mới lúng túng và chần chừ đến như vậy. Có một Trần Ích Tắc dân tộc đã khổ, nếu có một bầy Trần Ích Tắc thì nhân dân ta khó lòng giữ được truyền thống quật cường, không khuất phục của Dân tộc ta đã được hun đúc từ khi dựng Nước. Họa mất Nước đang đe dọa dân ta ! Phải vạch mặt bọn Trần Ích Tắc này, đừng sợ !

...Nếu Dự án Đường cao tốc Băc Nam lại chủ yếu rơi vào tay các nhà thầu Trung Quốc thì liệu chừng ta không chỉ mất Biển mà còn mất nốt cả Đất. Đường về nô lệ đang hiển hiện, phải cùng nhau góp sức làm cho toàn dân thấy rõ nguy cơ này, đừng sợ !".

Quá khứ ông Trọng

Riêng ông Nguyễn Phú Trọng thì bài học Hải Dương 981 đã để lại bản lĩnh ù lì của ông, khi ông tự khoe với cử tri Hà Nội ngày 08/12/2015.

Ông nói : 

"Trên Biển Đông, Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng đặc quyền kinh tế dẫn đến hàng hoạt vấn đề bất ổn.

Tuy nhiên, về đại thể, Việt Nam vẫn giữ được ổn định, an sinh xã hội thậm chí được cải thiện ; đường sá xây mới, nhiều trung tâm lớn, nhiều cao ốc mọc lên... Năm 2015, GDP ước đạt 6, 5%, vượt mức đề ra.

Các bác thấy vấn đề Biển Đông chúng ta giải quyết như thế có đúng không ? Chuyện Biển Đông, càng ngày càng thấy tính đúng đắn của hướng giải quyết, vẫn đảm bảo được môi trường ổn định, hoà bình để phát triển. 

Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không ?" (Đại hội đảng XII năm 2016).

Ông khoe tiếp : 

"Ta xử lý mối quan hệ với Trung Quốc, Mỹ, Nhật... vừa qua như thế hợp lý không ? Để đảm bảo độc lập tự chủ, chơi với mọi nước nhưng không phụ thuộc vào ai mà các nước ta quan hệ, hợp tác đều phải nể trọng như vậy".

Nhưng tình hình HD-981 năm 2014 khác với HD-8 năm 2019. Ông Trọng chắc phải biết như thế, nhưng ông lại sợ có đồng minh để đương đầu với cáo già Tập Cận Bình.

Từ khi lên cầm quyền năm 2011, ông Nguyễn Phú Trọng đã chứng minh là người trung thành với Bắc Kinh để Đảng cộng sản Việt Nam được tồn tại bằng mọi giá. Ông Trọng sẽ không thay đổi vì ông không có can đảm "vượt qua chính mình" để ngẩng mặt nhìn vào tương lai. 

Do đó, ông rất khó để có đồng minh và sẽ mãi mãi là người cô đơn trong tư duy của một nhà độc tài.

Phạm Trần

(19/09/2019)

Published in Diễn đàn

Sai lầm lớn là cho rằng chỉ cần đồng ý với nhau trên những vấn đề cụ thể và bắt tay nhau hành động. Sự thực là người ta không bao giờ có thể liên tục đồng ý trên những vấn đề cụ thể bởi vì chúng gần như luôn luôn có thể có những giải đáp khác nhau. Do đó nếu tình cờ người ta đồng ý trên một mục tiêu cụ thể nào đó thì tháng sau sẽ không đồng ý trên một vấn đề cụ thể khác, và chia tay. Đồng thuận trên một tư tưởng chính trị khiến người ta không có những suy nghĩ quá khác nhau trên những chọn lựa cụ thể và do đó có thể hiểu nhau và thỏa hiệp với nhau ngay cả khi không đồng ý.

danchu0

Cuộc vận động dân chủ sắp có một cơ hội rất lớn không nên để lỡ.

Từ hai tháng nay chúng ta đã bước vào năm thứ 45 từ ngày Đảng cộng sản ngự trị trên cả nước. Dịp kỷ niệm ngày 30/04/1975 năm nay hơi khác với những năm trước ở chỗ ít ai còn đặt ra một câu hỏi quan trọng, rất quan trọng, quan trọng nhất nếu không phải là duy nhất cho những ai mong muốn điều mà cả nước đều muốn, nghĩa là dân chủ. Có lẽ vì sau quá nhiều lần đặt câu hỏi người ta tưởng là đã có câu trả lời, một câu trả lời đau nhức mà người ta không muốn nghe lại nữa.

Câu hỏi đó là : "Tại sao đến giờ này Việt Nam vẫn chưa có được một lực lượng dân chủ có tầm vóc ?". Nó đi đôi với và hầu như cũng là câu trả lời cho một câu hỏi khác : "Tại sao sau gần nửa thế kỷ được áp đặt lên cả nước chế độ cộng sản vẫn còn tồn tại dù đã thất bại hoàn toàn trên mọi phương diện, trong tất cả mọi địa hạt và theo tất cả mọi tiêu chuẩn ?".

Chúng ta tưởng là đã có câu trả lời, nhưng thực ra đã có chưa ? Hay chỉ vì không dám thẳng thắn trả lời chúng ta đã dừng lại ở những câu trả lời phiến diện, loanh quanh và nhàm chán – như thiếu lãnh đạo, ai cũng muốn lãnh đạo dù không có những khả năng cần có của một người lãnh đạo v.v.- rồi với thời gian tưởng rằng mình đã hiểu. Câu trả lời không giản dị như nhiều người có thể nghĩ. Nó là một câu hỏi không phải chỉ đặt ra cho lý luận mà còn đặt ra cho lương tâm, không phải chỉ đặt ra cho dân tộc mà còn cho mỗi người. Một câu hỏi mà người ta chỉ có thể hy vọng trả lời đúng nếu đồng thời cũng thực tình muốn đóng góp giải quyết.

Với những ai dám chấp nhận sự đau nhức của một câu trả lời thẳng thắn tôi xin góp một vài ý kiến của một kẻ đã đấu tranh chính trị từ hơn một nửa thế kỷ qua và đã trăn trở nhiều trong cố gắng đóng góp xây dựng một tổ chức dân chủ.

Ba lý do đến từ lịch sử

Có ba lý do chính khiến chúng ta vẫn chưa có được một lực lượng dân chủ mạnh.

Lý do thứ nhất là chúng ta, người Việt Nam, rất thiếu văn hóa tổ chức, rất thiếu khả năng hợp tác để hành động có tổ chức.

Điều này hầu như ai cũng đồng ý vì nó quá hiển nhiên. Không thiếu trường hợp các tổ chức chính trị cũng như ái hữu tan vỡ vì những xung khắc vớ vẩn, người ta tranh giành quyền lực ngay cả trong những tổ chức không có một tầm quan trọng nào. Các hội ái hữu cựu học sinh một trường trung học hay các hội đồng hương mà hoạt động chính là tổ chức vài năm một lần một bữa cơm thân mật cũng có thể tan vỡ vì những tranh chấp vô lý. Tuy vậy rất ít ai ý thức được rằng thực trạng này rất nghiêm trọng và chúng ta phải khắc phục với tất cả quyết tâm.

Khả năng cốt lõi của giống người, khiến loài người thống trị được mọi loài vật không phải là trí khôn, sức khỏe, sự nhanh nhẹn và khéo léo của cơ thể hay các giác quan, hay ngay cả khả năng thích nghi với môi trường chung quanh, mà là khả năng hợp tác một cách uyển chuyển để tạo ra các tổ chức phù hợp với tình huống. Một người không là gì cả nếu phải đương đầu với một con voi hay một con cọp nhưng một trăm người chắc chắn sẽ chế ngự được cả một trăm con voi lẫn một trăm con cọp. Lý do là vì các loài vật hoặc không biết tổ chức (như những con đại bàng), hoặc chỉ biết hợp thành những nhóm nhỏ (như những con sư tử), hoặc các đàn lớn nhưng cứng nhắc theo bản năng sẵn có và không thể thay đổi cơ cấu để thích nghi với hoàn cảnh (như những đàn ong, đàn kiến).

Trình độ tiến hóa và văn minh của một dân tộc trước hết biểu lộ qua khả năng kết hợp thành tổ chức. Tôi đã sống và làm việc khá lâu và có may mắn được đi thăm nhiều nước, quan sát nhiều dân tộc và tiếp xúc với nhiều người trên mọi lục địa để có thể kết luận chắc chắn rằng trí khôn quan trọng nhất của một con người cũng như của một dân tộc là biết cách hợp tác để làm việc có tổ chức. Thiếu khả năng này là chưa thông minh và chưa văn minh. Những kinh nghiệm này cũng cho tôi một nhận xét đáng buồn là tuy kiến thức có thể cao hơn nhưng khả năng kết hợp của người Việt chỉ ngang hàng với các dân tộc Châu Phi Da Đen và Châu Mỹ La Tinh.

Và đó chỉ là so sánh dân tộc Việt Nam nói chung với các dân tộc khác chứ trí thức Việt Nam thì rất không bình thường. Thí dụ có những người dân chủ viết những bài tham luận khẳng định rằng muốn đấu tranh cho dân chủ thì phải có tổ chức, giảng giải về sự cần thiết của tổ chức, khuyên người khác nên dẹp cái tôi của mình để tham gia vào một tổ chức nhưng chính mình lại không tham gia và cũng không có ý định tham gia hay thành lập một tổ chức nào cả mà không hề thấy mâu thuẫn.

Tại sao ? Ảnh hưởng của Khổng Giáo không quan trọng bằng di sản của lịch sử khiến chúng ta thiếu văn hóa tổ chức và khả năng kết hợp. Phải hiểu lịch sử để hiểu lý do. Chúng ta đã là nạn nhân của một cách viết sử đặt tự ái dân tộc lên trên sự chính xác. Chúng ta nhắc đi nhắc lại rằng mình có bốn ngàn năm văn hiến, có trống đồng làm chứng cho một nền văn minh cao. Nhiều người, như Kim Định, còn nói người Trung Quốc chỉ học ở người Việt, rằng văn hóa Việt Nam là văn hóa tinh hoa và lâu đời bậc nhất. Rồi chúng ta tự mãn và định cư trong sự sai lầm. Sự thực trái hẳn.

Do điều kiện địa lý tổ tiên ta, cũng như các dân tộc Đông Nam Á nói chung, đã chỉ bắt đầu được khai hóa từ khi tiếp xúc với hai nền văn minh Trung Hoa và Ấn Độ, từ hai thế kỷ trước công nguyên. Trước đó chúng ta chỉ là những bộ lạc bán khai. Một bằng chứng là không có vết tích của các tập trung lớn để một nền văn minh có thể xuất hiện. Một bằng chứng khác là ngôn ngữ của chúng ta chỉ có những từ cụ thể, tất cả những từ ngữ và khái niệm trừu tượng chuyên chở tư tưởng và ý kiến đều được du nhập từ tiếng Hán. Không quá nếu nói rằng văn hóa Trung Hoa, và Ấn Độ ở phía Nam, đã giúp chúng ta bắt đầu văn minh. Những người đặt những viên đá đầu tiên cho đất nước Việt Nam –Nhâm Diên, Sĩ Nhiếp, Đào Hoàng, Lý Bôn, Khúc Thừa Dụ v.v.- đến từ Trung Quốc. Hai triều đại lớn đầu tiên của chúng ta –nhà Lý và nhà Trần- cũng đều do những người di dân Trung Quốc. Ngay gần đây, nửa thế kỷ trước, những người Trung Hoa đói khổ tha phương cầu thực chỉ sau một thời gian ngắn đã nắm gần hết kinh tế Việt Nam. Chúng ta chưa đủ văn minh và vì thế chưa có khả năng kết hợp của nhiều dân tộc khác.

Tuy nhiên nói như vậy không phải để tuyệt vọng và chán nản mà ngược lại để có hy vọng và niềm tin. Có thể nói trước công nguyên, khi bắt đầu tiếp xúc với văn minh Trung Hoa, chúng ta chậm trễ khoảng 4.000 năm so với thế giới văn minh lúc đó về ý thức tổ chức và khả năng kết hợp ; đầu thế kỷ 16 khi người phương Tây đến, chúng ta chỉ còn chậm trễ khoảng 2000 năm. Hiện nay chúng ta còn chậm trễ khoảng 50 năm. Chúng ta đã tiến rất nhanh mặc dù những trở ngại lớn : văn hóa Khổng Giáo rồi chế độ cộng sản, cả hai đều ngăn cấm các kết hợp của xã hội dân sự. Chúng ta cần cố gắng hơn nữa nhưng không cần phải bi quan.

Gần đây nếu nhìn kỹ thì cũng có thể thấy chúng ta đã tiến những bước rất dài. Cuộc tranh đấu giằng co của xã hội Việt Nam để tự cởi trói trong hơn 40 năm qua đã có tác dụng ngày càng mở rộng thêm không gian tự do và chúng ta hiện đã đạt tới tình trạng mà một kết hợp giữa những người dân chủ trong nước có thể hình dung được, dĩ nhiên với những thận trọng cần thiết. Văn hóa tổ chức ngày càng được phản ánh trong các suy nghĩ và phát biểu. Chỉ vài năm trước còn có rất nhiều nhân sĩ thản nhiên nói rằng mình không tham gia một tổ chức nào cả và coi đó như một vinh dự. Bây giờ trái lại ít ai còn chối cãi rằng đấu tranh chính trị chỉ có thể là đấu tranh có tổ chức. Trí tuệ Việt Nam đã được khai thông. Vấn đề chỉ là làm thế nào để nhanh chóng biến ý thức thành phản xạ. Muốn như vậy phải nhìn nhận văn hóa tổ chức như là văn hóa cao nhất và cần nhất, khả năng sinh hoạt trong một tổ chức là khả năng phải được trân trọng nhất trong một con người. Tiêu chuẩn để đánh giá một người đấu tranh chính trị phải là người đó đã đóng góp xây dựng tổ chức nào và với kết quả nào.

Lý do thứ hai là người Việt Nam rất thiếu, quá thiếu, kiến thức chính trị.

Chúng ta không thấy được điều này chỉ vì chúng ta quá kém để thấy được là mình kém. Đây cũng chủ yếu là di sản của văn hóa Khổng Giáo, một qui luật sống của kẻ nô lệ được tôn lên thành một đạo lý. Hơn nữa Khổng Giáo mà chúng ta tiếp thu và độc tôn cho tới cuối thế kỷ 19 lại chỉ là Khổng Giáo từ đời nhà Đường về trước, nghĩa là một Khổng Giáo xưa cũ trong đó các nho sĩ trúng tuyển các khoa thi thơ phú được cho làm quan để cai trị và bóc lột quần chúng. Tư tưởng và kiến thức chính trị hoàn toàn vắng mặt. Chúng ta tự hào có bốn ngàn năm văn hiến nhưng tuyệt đối không có tư tưởng chính trị, có lẽ chỉ trừ hai câu đầu của bài Bình Ngô Đại Cáo.

Ngoại trừ một ngoặc đơn ngắn và lộn xộn dưới các chính quyền quốc gia thiếu cả tài năng lẫn ý chí, Khổng Giáo đã chỉ được tiếp nối bằng chủ nghĩa cộng sản về bản chất cũng chỉ là một thứ Khổng Giáo mới trong đó chính trị cũng chỉ có nghĩa là độc quyền thống trị của Đảng cộng sản. Trong lịch sử của nước ta, kiến thức và tư tưởng chính trị chưa bao giờ được khuyến khích, trái lại còn bị cấm đoán. Không ngạc nhiên nếu người Việt Nam thiếu tư tưởng và kiến thức chính trị, ngay cả những người chống cộng sống ở nước ngoài. Đoạn tuyệt với một văn hóa rất khó.

Do di sản lịch sử và văn hóa này rất phần lớn người Việt cho rằng làm chính trị không cần phải học hỏi mà chỉ cần nghị lực và ý chí. Họ không hiểu rằng chính trị đòi hỏi sự hiểu biết về tất cả các bộ môn ở mức độ đủ cao để có thể dung hòa và tổng hợp chúng trong một dự án quốc gia. Sự ngộ nhận này vẫn còn đang tiếp tục bởi vì phải có một trình độ nào đó để biết rằng mình không biết. Nó khiến nhiều người nghĩ rằng mình cũng có thể thành lập hoặc lãnh đạo một tổ chức chính trị. Trong tiềm thức của họ chắc chắn chính trị vẫn chỉ là tranh giành ảnh hưởng và tiếng tăm. Kết quả tất nhiên là những "cố gắng đấu tranh" này chỉ có tác dụng đánh lạc sự chú ý khỏi các tổ chức nghiêm túc, sau cùng gây thất vọng và chán nản cho chính mình và cho phong trào dân chủ.

Một nhận định thường gặp trong các bài tham luận là đối lập dân chủ có quá nhiều tổ chức và các tổ chức không chịu kết hợp với nhau. Nhận định này không còn đúng nữa. Tuyệt đại đa số các tổ chức được thành lập hoặc tuyên bố thành lập trên thực tế đều không còn nữa hoặc đang tàn lụi một cách không thể đảo ngược. Số tổ chức thực sự còn tồn tại và có hy vọng phát triển chưa chắc đã bằng số ngón tay của một bàn tay. Nguyên nhân chính là do không hiểu rằng không thể duy trì, chưa nói phát triển, một tổ chức chính trị nếu không có một tư tưởng chính trị, nghĩa là một đồng thuận trên những câu hỏi nền tảng. Thí dụ như quốc gia và lòng yêu nước phải được quan niệm lại như thế nào trong thế giới này ; cứu cánh của hoạt động chính trị là gì, những khả năng và đức tính nào là cần thiết và đáng tôn vinh nơi một người hoạt động chính trị ; những thử thách nào đang và sẽ đặt ra cho đất nước và thế giới và có thể có những giải đáp nào v.v.

Sai lầm lớn là cho rằng chỉ cần đồng ý với nhau trên những vấn đề cụ thể và bắt tay nhau hành động. Sự thực là người ta không bao giờ có thể liên tục đồng ý trên những vấn đề cụ thể bởi vì chúng gần như luôn luôn có thể có những giải đáp khác nhau. Do đó nếu tình cờ người ta đồng ý trên một mục tiêu cụ thể nào đó thì tháng sau sẽ không đồng ý trên một vấn đề cụ thể khác, và chia tay. Đồng thuận trên một tư tưởng chính trị khiến người ta không có những suy nghĩ quá khác nhau trên những chọn lựa cụ thể và do đó có thể hiểu nhau và thỏa hiệp với nhau ngay cả khi không đồng ý. Nhiều người và nhiều tổ chức vẫn chưa ý thức được là những chọn lựa cụ thể luôn luôn là hệ luận của một niềm tin nền tảng nào đó và không thấy sự cần thiết của một tư tưởng chính trị. Đó là lý do khiến các tổ chức tê liệt và tàn lụi, cùng lắm chỉ có tiếp tục tồn tại trong một thời gian nhờ những điều kiện thuận lợi.

Có nên bi quan không ? Những phát biểu gần đây trên báo chí, trên mạng xã hội cũng như trong những tiếp xúc cho thấy rất nhiều người dân chủ đã ý thức được rằng xây dựng và phát triển tổ chức rất khó, đòi hỏi những cố gắng kiên trì và những kiến thức chính trị vững chắc. Nhiều người cũng đã bắt đầu hiểu rằng tham gia một tổ chức chính trị không có một tư tưởng chính trị và một dự án chính trị chỉ là một phí uổng thời giờ và công sức. Chúng ta đã tiến và cũng đã tiến khá nhanh mặc dù một di sản văn hóa rất bất lợi. Vấn đề chỉ là cần tiến nhanh hơn nữa.

Lý do thứ ba là chúng ta có một quan hệ quá phức tạp đối với sự thực và lẽ phải.

Nói rằng giả dối có thể hơi quá nhưng cũng không sai bao nhiêu. Chúng ta coi trọng hình thức hơn nội dung và đặt tình cảm trên lý trí mà không ý thức được rằng khi tình cảm thách thức lý trí nó không thể thành thực và lâu bền. Chúng ta coi điều người khác nghĩ về mình quan trọng hơn là điều chính mình nghĩ về mình, rồi vì khó tự dối mình nên chúng ta ít nghĩ về mình. Chúng ta mâu thuẫn giữa lời nói và việc làm. Chúng ta coi thảo luận không phải là để học hỏi và hiểu nhau hơn mà chỉ là để tranh giành hơn thua.

Một người Việt ở nước ngoài có thể lên án một tổ chức là không chống cộng triệt để nhưng lại rất sợ bị coi là thuộc "các thế lực thù địch" và không được về Việt Nam du lịch. Một người trong nước có thể chửi chế độ một cách thậm tệ trong trò chuyện giữa bạn bè nhưng lại tránh quan hệ với những người dám bày tỏ lập trường. Một người có thể rất tốt trong lúc bình thường nhưng lại không lên án, thậm chí còn bênh vực những hành động sai trái khi chúng đến từ những người thân quen v.v. Tất cả những khuyết tật đó có trong mọi dân tộc, nhưng nơi người Việt Nam, chúng hiện diện một cách áp đảo. Nghiêm trọng hơn, ít người ý thức được rằng sự giả dối ngăn cản mọi kết hợp. Sinh hoạt tổ chức, nhất là các tổ chức tự nguyện, đòi hỏi sự thành thực ở mức độ rất cao bởi vì không có sự giả dối nào có thể che giấu lâu được, nhất là khi tổ chức khá đông đảo. Những người giả dối cô đơn cả với chính mình thì còn kết hợp được với ai ?

Vậy có phải bi quan không ? Một lần nữa câu trả lời là không. Sự giả dối ở mức độ hiện nay chủ yếu là di sản lịch sử, một lịch sử trong đó con người luôn luôn sống trong sự lo sợ. Dưới chế độ cộng sản nó đã biến nó thành một phản xạ sống còn. Trong lòng khinh bỉ và căm thù nhưng ngoài miệng vẫn phải ca tụng và biết ơn Đảng. Chế độ cộng sản không chỉ tàn phá đất nước, nó còn tàn phá cả tâm hồn Việt Nam.

Sau khi ở tù ra và trước khi ra nước ngoài tôi có một người bạn cũng là một người anh em họ xa. Anh này là một sĩ quan được huân chương anh hùng và cũng là một đảng viên xuất sắc được bầu làm đại biểu cho đại hội Đảng cộng sản năm 1982. Anh tâm sự : "mình ghét chúng nó thậm tệ nhưng sợ quá nên đành làm anh hùng". Nguyễn Chí Thiện là một ngoại lệ rất hiếm, ông đáng được tạc tượng để làm chứng cho danh dự còn lại của dân tộc trong một giai đoạn. Tuy vậy nét đậm của đất nước hiện nay là cái sợ đang tan. Chúng ta đang sống trong giai đoạn chuyển hóa. Con người Việt Nam nhiễm thêm nhiều tật xấu khác trong một xã hội băng hoại nhưng ngày càng bớt sợ, đang trút bỏ sự giả dối và tìm lại chính mình.

Ngoại lệ cộng sản ?

Tới đây một số bạn đọc có thể đặt câu hỏi với di sản văn hóa và lịch sử đó tại sao những người cộng sản vẫn thành lập được một đảng đủ mạnh để giành được chính quyền và cầm quyền lâu như vậy, phải chăng họ tài giỏi phi thường ?

Câu trả lời dứt khoát là không. Tổ chức mà chúng ta đang thảo luận là kết hợp của những con người tự do tự nguyện hợp tác với nhau vì cùng trân trọng một số gia trị và cùng chia sẻ một tư tưởng chính trị. Đó không phải là trường hợp của Đảng cộng sản và vì thế họ không có những khó khăn của những người dân chủ. Chủ nghĩa Mác-Lênin về bản chất chỉ là một thứ Khổng Giáo mới vì thế người cộng sản không cần một cố gắng về văn hóa và ý thức. Các đảng cộng sản về bản chất cũng không khác với các đảng cướp (chính ông Hồ Chí Minh và các lãnh tụ cộng sản chứ không phải ai khác đã nói là họ "CƯỚP" chính quyền tháng 8-1945) và vì thế họ có thể dùng bạo lực và khủng bố để xây dựng và giữ gìn đảng, như câu chuyện người bạn mà tôi vừa kể.

Một kết luận cho một khúc quanh lớn

Trở lại câu hỏi tại sao đến giờ này Việt Nam vẫn chưa có được một lực lượng dân chủ có tầm vóc. Có nhiều lý do nhưng ba lý do kể trên đủ để giải thích tại sao. Quá đủ vì thực ra chỉ cần một trong ba lý do đó cũng đủ. Chúng ta có cả ba và còn có những lý do khác, như sự đàn áp thô bạo của Đảng cộng sản mà theo tôi không còn là lý do chính. Tình trạng hiện nay không có gì đáng ngạc nhiên. Tuy vậy với một cái nhìn bình tĩnh chúng ta có thể thấy là người Việt đang rũ bỏ di sản văn hóa và lịch sử và vượt qua những trở ngại đó. Chúng ta sẽ còn tiến nhanh hơn, rất nhanh, nếu ý thức được những lý do chính đã khiến cuộc vận động dân chủ chưa mạnh và rút ra một kết luận dứt khoát.

Kết luận đó là : Đấu tranh chính trị chỉ có thể là đấu tranh có tổ chức và một tổ chức chính trị đúng nghĩa chỉ có thể là thành quả của những cố gắng bền bỉ của những người có đủ kiến thức chính trị và cùng chia sẻ một tư tưởng chính trị đúng. Như thế phải bác bỏ chủ nghĩa nhân sĩ, không ủng hộ những tổ chức thành lập vội vã hay không có tư tưởng chính trị, chỉ tham gia và ủng hộ những tổ chức nghiêm túc.

Điều cần được ý thức rất rõ ràng là cuộc đấu tranh cho dân chủ là cuộc đấu tranh cách mạng hoàn toàn mới trong lịch sử nước ta bởi vì chúng ta chưa bao giờ có tự do và dân chủ. Đó là cuộc chiến đấu để mở ra cả một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên thứ hai trong lịch sử nước ta, kỷ nguyên của những con người Việt Nam tự do và của một nước Việt Nam dân chủ. Chính vì thế mà nó khó khăn, đòi hỏi một tư tưởng chính trị mới và một văn hóa mới. Nhưng cũng chính vì thế mà nó vinh quang.

Không chỉ vinh quang mà còn có triển vọng thắng lợi trong một tương lai gần. Đảng cộng sản Việt Nam, cũng như Đảng cộng sản Trung Quốc, đã chuyển hóa từ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhân. Đây là chặng đường miễn cưỡng trong tiến trình đào thải tất yếu của các chế độ cộng sản khi họ không còn một tư tưởng chung –chính họ cũng đã thấy "tư tưởng Mác-Lênin" là nhảm nhí- để có thể lấy những quyết định tập thể, như người ta đã thấy tại Liên Xô và Đông Âu. Kinh nghiệm cũng cho thấy là các chế độ này đều sụp đổ ngay trong nhiệm kỳ của nhà lãnh đạo "nhất thể hóa" đầu tiên.

Việt Nam còn có thể thay đổi nhanh hơn. Tình trạng sức khỏe của Nguyễn Phú Trọng không còn cho phép ông đảm nhiệm vai trò mà ông đã được chọn để làm, nghĩa là lấy những quyết định cần thiết thay thế cho một ban lãnh đạo chia rẽ trên gần như mọi vấn đề, và sẽ khó tìm được người thay thế ông. Đảng cộng sản Việt Nam đang rất nguy ngập. Càng ngày sẽ càng có nhiều đảng viên cộng sản hiểu rằng sự cáo chung của chế độ không còn xa và họ phải chọn lựa đứng vào hàng ngũ dân chủ để làm tác nhân thay vì nạn nhân của một thay đổi bắt buộc và đang tới.

Cuộc vận động dân chủ sắp có một cơ hội rất lớn không nên để lỡ.

Nguyễn Gia Kiểng

(27/06/2019)

Published in Quan điểm

Theo tin mới nhất, cuộc họp thượng đỉnh lần thứ hai giữa tổng thống Donald Trump và chủ tịch nước Bắc Hàn Kim Jong-un bàn về việc giải trừ vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn sẽ diễn ra tại Hà Nội trong 2 ngày 27-28/02/2019.

chedo1

"Việt Nam là một đối tác và là người bạn thân thiết của Mỹ…" (phát ngôn viên của bộ ngoại giao Mỹ, Robert Palladino - DVIDS)

Theo một bài báo trên VOA, phát ngôn viên của bộ ngoại giao Mỹ, Robert Palladino tuyên bố như sau :

"Việt Nam là một đối tác và là người bạn thân thiết của Mỹ, và chúng tôi cám ơn chính phủ Việt Nam vì sự hào phóng khi đăng cai hội nghị thượng đỉnh lần thứ hai này", ông Palladino nói tại trụ sở Bộ Ngoại giao Mỹ tại thủ đô Washington D.C.

Tin này chắc chắn làm buồn lòng không ít những người Việt Nam từng ca ngợi, hoan hô, ủng hộ Donald Trump trong chiến lược tiêu diệt xã hội chủ nghĩa trên thế giới mà Trump đã nhiều lần nói đến trong các diễn văn của mình.

Không ít những người trong họ - từng bị chế độ cộng sản Việt Nam bắt giam, đánh đập, tra tấn, kết án tù... - vui mừng, hớn hở khi Donald Trump trở thành tổng thống thứ 45 của Mỹ. Họ viết bài đăng báo online, viết stt trên facebook, làm thơ, photoshop... mô tả Donald Trump như một thiên sứ, một vị thánh sống được thượng đế sai xuống để cứu vớt nhân loại, cứu đất nước, dân tộc Việt Nam thoát khỏi đảng cộng sản, không bị tên bá quyền Trung Quốc hà hiếp, bắt nạt.

Cuộc họp chưa diễn ra nhưng Trump đã khẳng định Việt Nam là người bạn thân thiết của nước Mỹ. Thế thì những người tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền, tự do báo chí, tự do ngôn luận ở Việt Nam cũng như ở hải ngoại nghĩ sao về tuyên bố này ?

Khi Donald Trump mở đầu cuôc chiến thương mại với Trung Quốc, nhiều người tin tưởng chỉ trong một thời gian ngắn vài năm, kinh tế của Trung Quốc sẽ sụp đổ, Tập Cận Bình sẽ bị truất phế, đảng cộng sản Tầu sẽ tan rã, Việt Cộng sẽ chết theo...

Cuộc chiến thương mại hiện nay đã tạm ngưng trong 90 ngày để đàm phán cho thấy Mỹ không hề chiến thắng như mong đợi của nhiều người, cũng xất bất xang bang, te tua, tơi tả vì địch có chết ba thì ta cũng chết bộn.

Theo thống kê của chính quyền, Thâm thủng mậu dịch Mỹ-Trung sau khi Trump khai chiến trong năm 2018 chẳng hề sút giảm mà con tăng hơn trước. Chưa kể tháng 12/2018, chênh lệch mậu dịch của Mỹ về nhập siêu là 382,331 tỉ USD so với cả năm 2017 là 375,576 tỉ USD (nguồn thượng dẫn).

Niềm tin vào sự sụp đổ kinh tế của Trung Quốc vì cuộc thương chiến khiến một số người đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền ở Việt Nam trở nên mù quáng, mất hẳn cả lý trí để tìm hiểu sự thật, nhận định về bàn cờ chính trị thế giới, về con người thật của Trump, những việc làm gian dối, lưu manh, xảo quyệt của Donald Trump trong quá trình kinh doanh địa ốc để trở thành tỉ phú.

Họ không nhìn thấy được tính khí thất thường, dễ nóng giận, căn bệnh hoang tưởng, khoác lác, thích khen tặng, nịnh hót, khinh người, nhỏ mọn, đê tiện... của Trump. Qua những phát ngôn ngớ ngẩn, những tuyên bố ngờ nghệch về nguyên nhân cháy rừng, biến đổi khí hậu... cho thấy bản thân Trump không đủ khả năng để điều hành đất nước, không đủ kiến thức chính trị để có thể hiểu biết chủ nghĩa xã hội là gì?

Từ ngày Trump nhậm chức tổng thống đến nay đã hơn 2 năm, tình trạng nhân quyền ở Việt Nam trở nên tồi tệ hơn bao giờ. Chế độ cộng sản đàn áp người bất đồng chính kiến dã man, tàn độc hơn trước, ngang nhiên, trắng trợn cướp bóc đất đai của người dân bằng những thủ đoạn man rợ, giữa ban ngày không hề úy kị gì truyền thông, báo chí thế giới, những bản án tù cho những người bất đồng chính kiến nặng nề hơn trước với những tội danh thật mơ hồ.

Giờ đây được Trump coi như người bạn thân thiết, chế độ cộng sản Việt Nam có thêm được hậu thuẫn thì tương lai đất nước, dân tộc Việt Nam càng trở nên mờ mịt, đen tối, xa vời hơn. Tuy nhiên vẫn có không ít lập luận ngây thơ, tin tưởng rằng khi bắt tay với Trump, được Trump ủng hộ, chế độ cộng sản Việt Nam sẽ phải thay đổi đường lối, chính sách cai trị cho phù hợp với các tiêu chuẩn của Mỹ đặt ra.

Một số khác hoang tưởng, bệnh hoạn hơn, nhận định rằng Trung Quốc và Việt Nam hoảng sợ khi Trump tuyên bố sẽ xóa sổ chế độ xã hội chủ nghĩa, do đó chắc chắn sẽ phải thay đổi chế độ để tồn tại. Họ dẫn chứng tình hình ở Venezuela để khẳng định niềm tin vào Trump nhưng quên rằng bối cảnh xã hội của Việt Nam và Venezuela rất khác biệt nhau.

Một cuộc biểu tình, nổi dậy của người dân Việt Nam như ở Venezuela sẽ khó có thể xẩy ra bởi hiện nay chưa có một tổ chức, lực lượng, cá nhân nào có đủ tầm vóc, ảnh hưởng, tiếng nói để kêu gọi người dân Việt Nam đứng lên lật đổ chế độ cộng sản.

Hơn thế nữa, giờ đây Trump quay sang khen ngợi chế độ xã hội chủ nghĩa Việt Nam, lại còn khuyến khích Bắc Hàn nên theo gương Việt Nam để phát triển kinh tế. Tương lai các phong trào đấu tranh ở Việt Nam ra sao đã rõ.

Chế độ cộng sản Việt Nam sẽ chẳng bao giờ sụp đổ khi những người tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền chỉ trông chờ vào các thế lực ngoại bang, bịt tai, che mắt, cắm đầu nghe theo những lời tuyên bố của một tổng thống nổi tiếng mắc bệnh hoang tưởng, tính khí thất thường, gian manh, nói láo, hành xử côn đồ…

Thạch Đạt Lang

(10/02/2019)

Published in Quan điểm

Trong những ngày qua, các cuc xung đường biu tình ca nhiu tng lp nhân dân Việt Nam chng d lut "Đặc khu kinh tế" và luật "An ninh mạng" đã lan rộng đến nhiu thành ph trên c nước, thu hút hàng ngàn người biến thành mt cao trào toàn dân chng ngoi xâm Phương Bc. Có người hi chúng tôi rng liu cao trào này có dn đến sự sụp đ chế đ cng sn ti Vit Nam hay không ?

suy0

Vì sao Đảng và chế đ đc tài toàn tr cng sn Vit Nam đã tng có lúc suy yếu đến tt cùng như thế mà không b sp đ ? Hình minh ha.

Chúng tôi đã tr li rng, sp đ thì chưa, dù đó là mt tt yếu, nhưng các cuc biu tình mnh m, lan rng ca nhân dân là mt trong nhiu du hiu tin sp đ ca chế đ. Vì sao ?

Từ lâu, chúng tôi đã có suy nghĩ để tìm cách tr li cho câu h"vì sao chế đ cng sn Vit Nam suy mà chưa sp và s sp đ như thế nào". Vì đó đã như là mt tt yếu, sm mun chế đ phn dân, hi nước này s phi sp đ mà thôi.

Trong tập tài liu nghiên cu lý lu"Việt Nam trong Thế chiến lược quc tế mi" (*) chúng tôi đã dùng nhiều trang sách lý gii chng minh "Vì sao chế đ cc t Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam suy mà chưa sp" (trang 262-326), nhưng "sẽ b sp đ như thế nào ?" (trang 326-349). Nay chúng tôi xin được nhc li mt cách cô đọng như li gii đáp cho nhng câu hi này.

1. Vì sao chế độ cộng sản Việt Nam suy mà chưa sụp ?

Như quý đc gi đã biết, sau khi đế quc đ Liên Xô sp đ kéo theo s sp đ tan tành h thng các nước xã hi ch nghĩa Đông Âu vào cui thp niên 80, đầu thp niên 90, nhiu người d đoán rng, cái gi là chế đ"Cộng hòa Xã hi Ch nghĩa Việt Nam" tức chế đ nht nguyên cng sn ch nghĩa, chc chn không th tn ti, sm mun cũng s b sp đ.

Bi vì, ch da lý lun là ch nghĩa Mác- Lê và ch da thực tin là Liên Xô "T quc Xã hi Ch nghĩa" và các nước xã hi ch nghĩa Đông âu đã không còn. Đng thi, vào thi đim đó tình hình trong nước thì suy đi toàn din, ni b đng Cng sn Việt Nam thì phân hóa cùng cc, chế đ thì mt lòng dân, kinh tế chỉ huy tp trung bao cp thì đi t tht bi này đến tht bi khác, đưa đt nước vào hàng ngũ năm nước nghèo đói nht thế gii. Trong khi đó, v mt đi ngoi thì b Hoa Kỳ và cá nước đng minh cm vn ; b bao vây cô lp trên trường quc tế vì chế đ vi phm nhân quyn nghiêm trng.

Thế nhưng đến nay, đng Cng sn Vit Nam vn tn ti trong mt chế đ đc tài toàn tr dưới bng hi"Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Vit Nam", người ta t hi : Vì sao Đng và chế đ đc tài toàn tr cng sn Vit Nam đã tng có lúc suy yếu đến tt cùng như thế mà không b sp đ ?

Theo nhận đnh ca chúng tôi mt cách tng quát, Cng đng và chế đ đc tài toàn tr cng sn Vit Nam, gi tt là Vit cng, đã suy tàn mà chưa sp đ là vì ba lý do ch yếu :

1. Tương quan lc lượng giữa Việt cng và các lc lượng chng cng gi chung là Vit quc, không tương xng.

2. Vì yêu cầu ca thế chiến lược tòan cu mi, hậu Chiến tranh lnh, mun trit tiêu Vit cng mt cách hòa bình bng s chuyn hóa qua mt quà trình thi gian, không dùng bo lực lt đ, thay thế.

3. Vì Hoa Kỳ và các cường quc dân ch mun ci to Vit cng thành công c chiến lược mi ti khu vc, nên không chủ trương lt đ Vit cng đ thay thế bng Vit quc, và đã coi Vit cng là "Đối tác", không còn là "đối phương" ; nên đã không hổ tr cho các hot đng lt đ, mà ch coi và dùng Vit quc như mt lc lượng áp lc Vit cng khi cn mà thôi.

4. Vì Trung cộng vn ct cht Vit cng trong "vòng Kim cô Đỏ", nên dù đa số đng viên Đảng Cộng sản Việt Nam "phản tnh" có muốn thoát ra đ chuyn hóa chế đ theo lòng dân cũng khó.

Thật vy, chng cn nói ra thì ai cũng thy tương quan lc lượng không tương xng gia mt bên là Vit cng có ưu thế vì có lãnh th, chính quyn, quân đi và uy thế quc tế vi tư cách là mt quc gia, thành viên của Liên Hip Quc và các t chc trong cng đng thế gii. Vit cng dù đã áp đt mt chế đ đc tài tòan tr trái vi ý nguyn ca tòan dân, dùng bo lc trn áp nhân dân và tước đat các quyn t do dân ch, nhân quyn, nhưng dưới s thng tr đc quyn st máu ca đng Cng sn Vit Nam, h đã trn áp được mi sc phn khng ca nhân dân bng bo lc, ngay c vào thi đim chế đ Vit cng suy yếu đến cùng cc.

Trong khi đó bên chống cng ch yếu là Vit quc đã tht thế k t sau khi Vit cng cưỡng chiếm được Min Nam vào ngày 30/04/1975, không còn lãnh th, chính quyn, quân đi, mt tư thế ca mt quc gia trên trường quc tế. Thế nhưng, vì vn còn ý chí chng cng và nim tin tt thng vào chính nghĩa quc gia dân tc dân chđối vi ngy nghĩa cng sản phn quc, phi dân tc, phn dân ch, nên vẫn tp hp li ti hi ngai cũng như trong nước đ tiếp tc công cuc chng cng cho đến hôm nay. Như vy, chính nim tin tt thng vào chính nghĩa Quc gia Dân tc Dân ch đã là đng lc thúc đy ngườii Vit Quc gia tiếp tc chng cng, đ thành đt mc tiêu ti hu : làm tiêu vong chế đ đc tài toàn tr cng sn, dân ch hóa đt nước, dù phi đu tranh trong điu kin tương quan lc lượng không tương xng. Đây là s chn la đúng đn, hu ích và cn thiết cho tương lai Đt nước và Dân tc Vit Nam.

Trên thực tế, s dĩ Vit quc đã mt cơ hi nhn chìm chế đ Vit cng vào nhng thi đim b sa ly trong nhng vũng ly ca nhng khó khăn chng cht, tòan din và s phân hóa ni b Cng đng đến cùng cc, là vì lúc đó và cho đến bây gi, phía chng cng vn chưa kết hp được trong mt t chc chng cng duy nht, đòan kết thng nht ti hi ngoi cũng như trong nước, đ cùng thc hin đu tranh chng cng theo mt sách luc chung có hiu qu và hiu qu có th kim chng được theo tng thi gian. Vì thế, vào nhng thi khong suy yếu cùng cc ca đi phương, các lc lượng chng cng đã không hi đ sc nng tha đ ca t chc và sc mnh áp đo ca qun chúng nhân dân đ nhn chìm được Vit cng trong vũng lầy của nhng khó khăn chng cht. Nh đó Vit cng đã t cu bng th thuật "mềm nn, dn buông", "lùi một bước siết hai bước".

Trong hiện ti, vi cao trào toàn dân xung đường đã và đang đy chế độ cộng sản Việt Nam vào mt vũng ly mi, nhiu người cho rng chế đ đc tài đng trị cộng sản có th sp đ nay mai.

Nhưng theo nhn đnh ca chúng tôi thì đây mi là mt trong nhiu du hiu tin sp đ, mới ch là điu kin cn mà vn thiếu điu kin đ. Điều kin cn là lòng dân căm ghét chế đ đã biu l cường đ cao và mức độ lan rng trên c nước. Nhưng ch là t phát, ch là s đông ô hp, thiếu điu kin đ là tính t chc và vai trò lãnh đo ca mt hay nhiu t chc kết hp đ đy lên thành cao trào toàn dân chng chế đ, to ra được điu mà Vladimir Lenine lãnh t cộng đảng Bolsevick Nga nói là "Tình thế cách mng chín mui" như Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu tin sp đ vào các năm cui thp niên 80 đu thp niên 90. Điều kin đ này chưa có được Vit Nam vì nội b Đảng Cộng sản Việt Nam dù đa s đng viên đã "phản tnh" muốn tr thành nhân t lãnh đo cao trào chng chế đ ca nhân dân đ chuyn đi chế đ theo ý dân.

Thế nhưng thiu s cm quyn phe Tổng bí thư Nguyn Phú Trng li được s hu thun vng chc và mnh m ca Trung cng ; trong khi phe đa s"phản tnh" thì chưa kết hp được vi các t chc chng cng bên ngoài cũng như trong nước ; nht là chưa tìm được ch da ngoi bang nào vng chc hơn Tàu cng. T như Hoa Kỳ như nhiu người nghĩ đến và hy vng như mt cu tinh.

Thế nhưng hin ti thì chưa có và có v khó khăn. Vì nền tng ca chính sách đi ngoi ca Hoa Kỳ bao lâu nay vn là không can thip vào ni b các nước, tr khi vì quyn li thiết thân ca Hoa Kỳ. Thành ra, phe Ông Tng Trng, được Bc Kinh h tr, đã và đang tìm cách đi phó vi cao trào xung đường biểu tình ca nhân dân bng các th đon quen thuc "lùi một bước" đối vi nhân dân đ thoát him. Sau đó "tấn nhân dân" quyết lit và tàn bo hơn đ trn áp, trng tr, tiêu dit ý chí phn kháng ca nhân dân.

Tt nhiên, mi n lc này s tht bi, vn không thể tiêu dit được ý chí đu tranh giành li quyn làm ch ca nhân dân. Tt c n lc này ch có hiu qu nht thi, kéo dài thêm"tuổi th cho chế đ", song "tử vong ca chế đ đã là mt tt yếu". Vấn đ ch còn là thi gian đến sm hay mun mà thôi. Vậy thì…

2. Chế độ cộng sản Việt Nam sẽ bị tiêu vong như thế nào ?

Đến đây thì ai cũng có th t tr li cho câu hi vì sao Vit cng có nhng lúc suy yếu đến cùng cc mà vn không sp đổ. Đồng thi cũng có th khng đnh rng chế đ đc tài toàn tr cộng sản Việt NamN chắc chn sm muc s phi tiêu vong. Nó đã và đang bị tiêu vong v mt bn th, tiêu vong tnh tin mt cách hòa bình do tác đng ca nhng lc đy, lc xoay t nhiu hướng cùng chiu v phía dân ch.

Trong đó có lực đu tranh ca "Việt cng phn tnh" và "Việt quc thc tnh", để hình thành chế đ dân ch nht nguyên dân tc cui quá trình chuyn đi. Đây cũng chính là mục tiêu ti hu ca cuc trường kỳ chng cng trong nhiu thp niên qua ca người Vit quc gia hay là người Vit Nam không cng sn trong cũng như ngòai nước. Và như thế ai s là k chiến thng sau cùng trong cuc ni chiến ý thc h Quc – Cng kéo dài trong nhiu thp niên qua, hn đã rõ.

3. Kết luận

n ai hết, Đảng Cộng sản Việt Nam cũng biết rõ chiu hướng m"không thể đo ngược" là Việt Nam nhất đnh đi đến dân ch, song ngoài ming vn hô hoán đây là "âm mưu din biến hòa bình ca các thế lc thù đch", nhưng chân thì vn phi chy theo din biến hòa bình này. Vì mt phn là không cưỡng li được hp lc ca quyn và li cá nhân, gia đình do "diễn biến hòa bình" trong "môi trường mt ngt kinh tế th trường" đem li cho bn thân và gia đình các đng viên cộng sản ; phần khác là vì chiu hướng này xem ra vn có li cho tp đoàn thng tr là các cán b đng viên cng sn trong hin ti cũng như tương lai nếu biết thc thi đ "hạ cánh an toàn".

Chính diễn biến hòa bình đã dn đến thc tế hin nay cái gi là "Đảng cộng sản Vit Nam" và chế đ"Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Vit Nam" đã thực s tiêu vong v mt bn th(mục tiêu và lý tưởng cng sn không còn) chỉ còn tn ti tính t chc cao ca mt đng cng sn và k thut st máu cng sn đ trn áp nhân dân, bo v ưu quyền đc li cho mt tp đoàn thng tr đc tôn và đc quyn ch đ níu kéo thêm thi gian tn ti mà thôi.

Houston, ngày 4/7/2018

Thiện Ý

Nguồn : VOA, 06/07/2018

(*) Tài liệu nghiên cu lý lun "Việt Nam Trong Thế Chiến Lược Quc Tế Mi" ấn hành ln đu 1995, tái bn năm 2005 tại Hoa Kỳ.

Xin vào : luatkhoavietnam.com, Mục "Diễn Đàn", Tiểu mc "Tác giả- Tác phm" để đc tài liu này ; vào Tiu m"phỏng vn-Hi lun" để nghe Đài VOA phng vn tác gi v tác phm này (1995).

Published in Diễn đàn

Trước hết, phải khẳng định mạnh mẽ rằng, cho người đang trong tình trạng khốn đốn về tài chính vay tiền với lãi suất cắt cổ, là hành vi của những người tham lam, tàn nhẫn và ác độc.

chovay1

Cho vay nặng lãi là hành vi của những người tham lam, tàn nhẫn và ác độc.

Họ làm giàu trên xương máu của đồng bào bằng hình thức cho vay lãi nặng, cấu kết và hối lộ quan chứcđể đổi lấy đặc quyền cho vay nặng lãi hoặc "tín dụng đen". Và trong số những chủ nợ cũng có không ít quan chức nhà nước và thân hữu, hành xử theo kiểu mafia, dùng pháp luật và xã hội đen để đàn áp, uy hiếp và thanh toán những người dám lên tiếng phản đối.

Nhà văn Tô Hoài sáng tác "Vợ chồng A Phủ" vào năm 1952, kể về Mị và A Phủ, là những người lao động nghèo khổ ở miền núi và cũng chính là nạn nhân của chế độ cho vay nặng lãi. Nhà văn Tô Hoài lên án sự độc ác của bọn cường hào, ác bá, cụ thể là sự bóc lột của cha con thống lí Pá Tra, đã làm giàu bằng cho vay lãi nặng. Mị và A Phủ phải làm việc quần quật cả ngày, như con trâu, con bò, con ngựa, trong tủi nhục và đau khổ đến cực độ để trả nợ.

Cứ ngỡ là hình thức bóc lột dã man của vay nặng lãi chỉ sinh sôi và nảy nở trong chế độ phong kiến. Cứ tưởng rằng, những con người tàn nhẫn và ác độc như thống lí Pá Tra, làm giàu bằng cách cho vay cắt cổ, đã chết theo sự tiến bộ của thế giới văn minh. Nhưng trong thực tế, xã hội Việt Nam hiện nay, ngày càng có nhiều tên "thống lí Pá Tra", lợi dụng thể chế chính trị tồi dở và Pháp luật không nghiêm minh, đã cấu kết với quan chức, để làm giàu trên xương máu của những người dân nghèo bằng cho vay nặng lãi.

Tín dụng đen, vay nặng lằi hoành hành và bành trướng

chovay2

Vay tiền nhanh nhất, chiêu lừa của tín dụng đen khiến nhiều người cả tin rơi vào bẫy, để rồi không thể tìm được lối ra.

Mỗi bạn đọc trong nước hãy nhìn trung thực nơi mình đang sống để thấy ở đâu cũng có bóng dáng người cho vay nặng lãi. Hiện tại, muốn vay tiền ngân hàng, người dân phải tiến hành vô số thủ tục rườm rà, thế chấp tài sản, và phải được bảo lãnh bởi cơ quan công tác. Công nhân và nông dân nghèo thì làm gì có tài sản mà thế chấp ? Chính vì thế, vay tiền ngân hàng là một thử thách và rào cản không thể vượt qua được đối với những người có thu nhập thấp. Do đó, nhiều người dân trong hoàn cảnh khó khăn và khẩn cấp, đành phải với lấy"cái phao" của bọn cho vay nặng lãi.

Trường hợp của anh N.V.H, sau 3 vụ thất mùa trắng tay, đành vay nóng 30 triệu đồng với lãi suất 20%/tháng. Sau 4 tháng, cả vốn lẫn lãi là 54 triệu đồng. Những trường hợp như anh N.V.H thì có mặt khắp nơi ở Việt Nam và điều này đã khiến cho dịch vụ tín dụng đen, vay cắt cổ tiếp tục bành trướng và nở rộ. ("Vòng xoáy nợ nần từ việc vay nặng lãi", báo Bạc Liêu, 28/7/2017)

Tín dụng đen là một kiểu "làm ăn" ngày càng khá phổ biến ở Việt Nam. Một số công ty tín dụng đen được Ngân hàng Nhà nước cấp phép chiêu dụ và lừa gạt người nghèo, cho vay với lãi suất cao gấp 5-7 lần so với lãi suất ngân hàng. Khi nền "kinh tế thị trường định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa"quá tụt hậu, không tạo ra được nhiều việc làm cho người dân, thì sẽ tạo ra tầng lớp người cho vay lẫn con nợ. Có người chỉ biết kiếm sống bằng cách cho vay bằng số tiền đang có với lãi suất thấp. Nhưng, bên cạnh đó, có nhiều người vì quá tham lam và dã tâm, nên bất chấp thủ đoạn cho vay với lãi suấtrất nặng.

Theo khoản 1, Điều 476 Bộ luật Dân sự 2015 về lãi suất, mức lãi suất vay tiền theo thỏa thuận không được vượt quá 20%/năm (khoảng 1,7%/ tháng) và nếu thỏa thuận không rõ sẽ là 10%/năm (khoảng 0,83%/tháng). Trong thực tế, rất nhiều người dân vì quá túng thiếu và bức bách, nên chấp nhận mượn tiền với lãi suất cao hơn hàng chục lần so với qui định của Ngân hàng nhà nước.

Tại Thành phố Hồ Chí Minh, một số người cho vay lãi nóng : 1 triệu đồng cho vay thì mỗi ngày sẽ thu 5.000 đồng tiền lãi. Vay 1 triệu, mỗi tháng trả tiền lãi 130.000 – 150.000 đồng, nghĩa là lãi suất 13%-15%/ tháng, và điều này đã vi phạm Điều 476 Bộ luật Dân sự 2015. Thử tính nhẩm, vay 10 hoặc 100 triệu đồng thì để thấy số tiền lãi cao đến ngất ngưởng.

Khi không có khả năng thanh toán và bị chủ nợ đòi nợ theo kiểu xã hội đen, nhiều người bị hành hung, gia đình tan vỡ và có người thậm chí treo cổ tự sát. Ngày 9/5/2017, báo Tuổi Trẻ tường thuật câu chuyện đau lòng về một nạn nhân của vay nặng lãi. Đó là con trai của bà Tư ở huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai, đã treo cổ tự sát :

"Lúc còn sống, đôi khi thiếu tiền xài, nó vay người ta 1 triệu đồng, tiền lời 200.000 đồng/tháng) Trả lãi đến khi nào trả đủ tiền gốc thì dừng. Lãi cứ chất chồng lên tới mức lương công nhân không đủ trả".

Vì tiền lãi chất chồng, có người phải bỏ trốn như con trai của bà P.T.L, huyện Vĩnh Cửu, đi biệt từ Tết Nguyên đán 2017, bỏ lại mẹ già, vợ và con thơ do không có khả năng trả dứt 200 triệu đồng cả nợ gốc và lãi cộng dồn. ("Tự tử vì tiền lãi vay nóng chất chồng", Tuổi Trẻ, 9/5/2017). Từ giữa tháng 6/2017, công an Thành phố Hà Nội đã bắt giữ hàng chục vụ cho vay nặng lãi, đòi nợ kiểu xã hội đen bằng cách hành hung và cướp tiền của nạn nhân (VTC, 30/6/2017)

Ngày 15/7/2017, báo Đắk Lắk tường thuật nhiểu người dân ở xã Cư Kty đã phải khốn đốn "tan cửa nát nhà" do vướng vào vòng xoáy nợ nần vì vay nặng lãi.

Ngày 29/9, báo Thanh Niên có một bản tin vô cùng đau đớn : một người mẹ lên kế hoạch tự tử cùng với con bằng cách ép đứa bé uống thuốc trừ sâu, để gia đình lấy tiền phúng điếu mà trả nợ. Phần lớn bạn đọc cho rằng người Mẹ này quá tàn nhẫn và ác độc. Người viết không bao giờ đồng ý với hành động nhẫn tâm đó của bà Mẹ, tuy nhiên, mọi người nên công tâm nhìn vào sự bế tắc, túng quẫn và suy sụp, về tinh thần và vật chất, của người mẹ mà dẫn đến suy nghĩ và hành động tàn nhẫn "ép con uống thuốc trừ sâu". Số tiền nợ trên 200 triệu đồng, vay đầu này đắp đầu kia với lãi suất rất cao, dồn người phụ nữ đến đường cùngvà chỉ có cái chết mới thanh toán được món nợ.

Vì sao vay nặng lãi, tín dụng đen vẫn ung dung tồn tại ?

Rõ ràng, hình thức cho vay với lãi suất rất nặng ngày càng công khai và bành trướng ở Việt Nam, mang tới nhiều hệ lụy đau lòng và ảnh hưởng nghiêm trọng đến an toàn xã hội.

Phần lớn nạn nhân của vay nặng lãi là công nhân và nông dân nghèo. Họ cần tiền để chi tiêu trong những lúc cấp bách như chi phí chữa bệnh hiểm nghèo cho người thân. Vì thế, họ chấp nhận vay tiền lãi suất cắt cổ, với suy nghĩ sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ để trả nợ. Thế nhưng, do lãi suất quá cao và thất nghiệp đột ngột, họ không có khả năng trả tiền lãi, nên lại vay nặng lãi từ người khác, để trả lãi cho người kia. Cứ như thế, vòng xoáy nợ nần, đeo bám họ từ ngày này qua tháng khác. Khi quá túng thiếu và bế tắc, nhưng lại không tìm được bất kì sự trợ giúp nào từ chính quyền, đã thế còn bị hăm dọa bởi bọn côn đồ, thì với nhiều người, chỉ có bỏ trốn hoặc cái chết mới giải quyết được mọi vấn đề.

Cho vay nặng lãi là nguyên nhân dẫn đến nhiều vụ vi phạm pháp luật nghiêm trọng như cố ý gây thương tích và bắt giữ người trái phép. Căn nguyên của vấn nạn "vay nặng lãi" là do chính quyền không tạo điều kiện dễ dàng và thủ tục đơn giản cho người được vay ngân hàng nên tín dụng đen bành trướng và do Pháp luật không nghiêm minh nên những vi phạm không bị xử lý nghiêm khắc.

Chuyên gia kinh tế, Tiến sĩ Lê Xuân Nghĩa, cho biết tín dụng đen đang len lõi khắp ngõ ngách mà không gặp bất kì một trở ngại và thách thức nào từ nhà chức trách.

"Hỏi chuyện một người chuyên cho vay nặng lãi, người này cho biết mỗi năm cho vay doanh số thấp là 300 tỉ đồng, nhiều là 800 tỉ đồng, địa bàn hoạt động là các thị trấn lớn của Hà Tĩnh và không phải nộp bất cứ loại thuế gì. Còn ở đô thị, quảng cáo cho vay tiền dán nhan nhản khắp mọi nơi, chỉ cần một cuộc gọi là có tiền" ("Giải oan cho vay tiêu dùng", Pháp luật, 20/9/2017)

Pháp luật là công cụ của nhà nước cộng sản, được dùng để trục lợi, tham nhũng và duy trì quyền lực chính trị, chứ không phải để bảo vệ người dân. Chính vì thế, luật pháp Việt Nam không nghiêm minh, dẫn đến việc coi thường pháp luật trong mọi tầng lớp.

Theo Điều 201 Bộ luật Hình sự 2015 về tội cho vay nặng lãi trong giao dịch dân sự, thì người nào cho vay với lãi suất gấp 5 lần mức lãi suất cao nhất qui định trong Bộ luật dân sự 20%/năm để thu lợi bất chính, sẽ bị xử lý hình sự về tội cho vay nặng lãi. Như vậy, theo qui định hiện hành, những trường hợp cho vay với lãi suất 100%/năm trở lên (5 lần x 20% Bộ luật Dân sự), mới được cho là "vay nặng lãi" và bị chế tài. Rõ ràng, đây là qui định thiếu thực tế và bất hợp lý thể hiện pháp luật không nghiêm minh, tạo điều kiện cho cho sự bùng phát của tệ nạn vay lãi cắt cổ.

Lương Quang Tuấn (nguyên kiểm sát viên Viện KSND tối cao) cảnh báo : "Theo điều 163 Bộ luật hình sự, tội cho vay lãi nặng có khung hình phạt cao nhất chỉ 3 năm tù, vì vậy tín dụng đen vẫn hoạt động công khai. Khi người dân cần vốn để sản xuất, kinh doanh mà không có nên phải vay tiền với lãi suất rất cao và sau đó có rất nhiều hệ lụy. Trong khi để truy cứu trách nhiệm hình sự tội cho vay lãi nặng là rất khó khăn" ("Xử sao để không còn người tự tử vì vay lãi nặng?", Tuổi Trẻ, 10/5/2017).

Vì xem thường pháp luật, nên bọn cho vay nặng lãi tự ý nâng cao lãi suất khi muốn. Nếu người vay không có tiền trả, bọn chúng sẽ dùng vũ lực uy hiếp đòi nợ mà không sợ pháp luật trừng trị về những hành vi cố ý gây thương tích. Ngược lại, người vay nợ bị đe dọa và hành hung lại không tìm đến công an để nhờ xử lý, chỉ biết bỏ trốn hoặc tự sát vì mất niềm tin vào pháp luật và nhà nước.

Gỉai pháp nào ?

Hệ quả mà những nạn nhân của tín dụng đen, vay nặng lãi phải gánh chịu hết sức tang thương bao gồm : cuộc sống đảo lộn, gia đình tan vỡ, con cái bỏ học, mất nhà, mất tài sản, và thậm chí là tự sát. Chưa kể đến, hành vi đòi nợ của bọn cho vay nặng lãi phần lớn bằng vũ lực rất dã man bao gồm : chém người, phá hủy tài sản, siết nợ, cưỡng đoạt tài sản, đổ xăng hoặc ném chất bẩn vào nhà, thậm chí dùng súng, chất nổ để uy hiếp và đe dọa.

Để chấm dứt tình trạng cho vay lãi suất cắt cổ, một giải pháp phổ biến, được nhiều người đề nghị, đó là thay đổi qui định và tạo điều kiện để người dân có thể vay tiền từ ngân hàng dễ dàng hơn.

Tuy nhiên người viết tin giải pháp này không thể xảy ra khi nhà nước cộng sản còn cai trị Việt Nam. Bởi vì hiện tại chính quyền cộng sản còn đang nợ ngập đầu, thì chuyện tạo điều kiện thông thoáng cho người dân vay nợ từ Ngân hàng nhà nước là chuyện khó xảy ra. Hơn nữa, đảng cộng sản chưa bao giờ đặt lợi ích của dân tộc lên trên quyền lợi của đảng, nên một giải pháp có lợi cho dân chỉ là một giấc mơ đẹp mà thôi. Do đó, giải pháp hiệu quả nhất vẫn là nền Pháp luật nghiêm minh qui định rõ ràng và chặt chẽ những hình phạt nghiêm khắc đối với hành vicho vay nặng lãi. Bất cứ ai dùng vũ lực đe dọa, bằng lời nói hoặc hành động, để đòi nợ cũng sẽ bị xử lý nghiêm minh theo Pháp luật.

Ở những nước dân chủ phát triển, hình thức cho vay nặng lãi từ những tổ chức tín dụng đen và cá nhân tự phát rất ít vì qui định pháp luật rõ ràng và nghiêm minh. Tình trạng sử dụng xã hội đen đe dọa và uy hiếp bằng vũ lực để đòi nợ cũng ít xảy ra vì pháp luật rất nghiêm minh.

Trong những quốc gia dân chủ phát triển, với tinh thần thượng tôn pháp luật, thì không một cá nhân, một tổ chức, một quyền lực nào được phép đứng trên hoặc đứng ngoài pháp luật. Vì thế, mọi người đều tôn trọng pháp luật, không ai dám làm trái với qui định của pháp luật. Pháp luật nghiêm minh sẽ chế tài những hành vi làm giàu trên xương máu của người khác và ngăn chặn sự hung hãn, bạo lực vô nghĩa từ việc đòi nợ. Pháp luật nghiêm minh cũng không bao che và dung túng những sai trái của bất kì ai.

Câu hỏi : Pháp luật nghiêm minh có thể tồn tại trong thể chế độc tài toàn trị hay không ? Câu trả lời là không.

Nhà nước cộng sản áp đặt chế độ "đảng trị", nghĩa là dùng quyền lực của đảng để cai trị. Pháp luật là công cụ của đảng. Chính quyền là công cụ của đảng, và chỉ được dùng để đàn áp và bắt bớ những người quan tâm tới vận mệnh đất nước, chứ không để bảo vệ người dân. Do đó, phải khẳng định mạnh mẽ rằng trong thể chế độc tài không thể có được pháp luật nghiêm minh. Khi nào đất nước Việt Nam vẫn còn bị đảng cộng sản cai trị thì không thể có được pháp luật nghiêm minh.

"Mặc dù không có nội chiến và nội loạn, Việt Nam ngày hôm nay trên thực tế đang dần dần trở thành một trong những nước thiếu an ninh nhất thế giới. Mối đe dọa an ninh đầu tiên chính là đảng và nhà nước cộng sản. Bắt người trái phép, giam cầm và đánh đập dã man đã trở thành thông lệ. Tình trạng thiếu an ninh cũng do những thành phần bất hảo ngày càng đông đảo và ngày càng lộng hành, trong nhiều trường hợp với sự bao che của công an… Bảo đảm trật tự an ninh không có nghĩa là giới hạn tự do mà còn là một điều kiện bắt buộc để có tự do thực sự" (Khai Sáng Kỉ Nguyên Thứ Hai).

Nhà nước cộng sản vẫn cố gắng duy trì ách thống trị bằng mọi giá, bỏ mặc an sinh xã hội và lợi ích của dân tộc. Chế độ độc tài hung bạo sẽ là môi trường màu mỡ dung dưỡng những con người độc ác, tham lam và tàn nhẫn, như cha con thống lý Pá Cha. Cho vay cắt cổ mà không sợ chế tài của pháp luật, bọn "cường hào ác bá" làm giàu trên xương máu của những người làm việc quần quật như trâu "quanh năm suốt tháng" mà vẫn nợ ngập đầu.

Sẽ không thể có lối thoát cho đất nước và nhân dân Việt Nam dưới chế độ cộng sản. Nó phải được thay thế bằng một chế độ dân chủ đa nguyên, mà nền tảng của lòng yêu nước phải được quan niệm như tình yêu và sự gắn bó giữa người Việt Nam.

Dân chủ không phải là "một chiếc đũa thần kì" có thể ngay lập tức biến những người nghèo khổ trên một đất nước lụn bại về mọi mặt như Việt Nam có thể trở nên giàu có. Tuy nhiên, dân chủ đa nguyên là phương thức tổ chức xã hội hiệu quả nhất và là nền tảng của pháp luật nghiêm minh. Một Hiến pháp dân chủ trên tinh thần "Thượng tôn pháp luật" sẽ đẩy lùi tín dụng đen và chế tài nghiêm khắc những hành vi cho vay cắt cổ và mang đến công lý cho những nạn nhân.

Mai V. Pham

(22/09/2017)

"Đa Nguyên – Bất Bạo Động – Hòa Giải & Hòa Hợp Dân Tộc"

Tham khảo :

- http://luatdoanhgia.vn/Luat-su-bao-chua/Quyen-bao-chua/Toi-cho-vay-lai-nang-Dieu-163-Bo-luat-hinh-su/14-76c2686.html

- http://tuoitre.vn/xu-sao-de-khong-con-nguoi-tu-tu-vi-vay-lai-nang-1311600.htm

- http://tuoitre.vn/tu-tu-vi-tien-lai-vay-nong-chat-chong-1311084.htm

- http://baobaovephapluat.vn/kinh-te-do-thi/tai-chinh-ngan-hang/201707/vong-xoay-no-nan-tu-viec-vay-nang-lai-2564166/

Published in Quan điểm

Năm 1973 Hiệp định Paris được ký kết giữa hai miền Nam Bắc Việt Nam để thực hiện việc đình chiến. Đó là trên lý thuyết, chứ thực tế có thể nói đó là một hiệp định được ký giữa Hoa Kỳ và Miền Bắc Việt Nam. Hoa Kỳ vì lợi ích chiến lược của mình, đã bắt tay với Tàu Cộng và bỏ rơi miền nam Việt Nam trong vòng vây của quỷ dữ, cố ý ép chính quyền Việt Nam Cộng Hòa phải ký kết Hiệp định Paris với vô vàn những điều kiện bất lợi.

chedo1

Panô quảng cáo Đại hội đảng cộng sản - Ảnh minh họa

Trong những điều khoản của Hiệp định Paris, có việc trao đổi tù binh của hai bên, và nhà văn quân đội Phan Nhật Nam đã ghi lại những hình ảnh rất thật, rất thê thảm của sự kiện này trong bút ký Tù Binh Và Hòa Bình. Qua đó, ta thấy được bản chất vô nhân, tàn bạo của chế độ cộng sản Việt Nam.

Những tù binh Việt Nam Cộng Hòa được phía cộng sản Bắc Việt trao trả cho phía miền nam không người nào là trông có vẻ mạnh khỏe. Tất cả đều chỉ còn da bọc xương, đi đứng lóm thóm vô hồn, trong ánh mắt chỉ thấy nỗi lạc lỏng, sợ hãi.

Trong khi đó, những tù binh của cộng sản Bắc Việt được miền Nam trao trả cho miền Bắc, người nào cũng khỏe mạnh, quần áo tươm tất. Nhưng điều quái đản là trước khi bước xuống thuyền để được chở qua bên kia sông Bến Hải, tất cả những tù binh này trút bỏ quần áo và tất cả những đồ dùng cá nhân mà miền Nam đã nhân đạo cung cấp cho họ.

Qua những giây phút ban đầu sửng sốt, những người thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Hòa nhìn ánh mắt tiếc nuối của những tù binh cộng sản Bắc Việt khi trút bỏ những quần áo và đồ dùng cá nhân, ai cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Ở miền Bắc nghèo nàn tăm tối kia, làm gì mà những tù binh có được những quần áo tốt như thế, nhưng họ không thể mang chúng về, bởi vì đó chính là tai họa cho bản thân và gia đình trong một xã hội cộng sản. Sẽ bị kiểm điểm, phê bình là mang tư tưởng đầu hàng Mỹ Ngụy, ham bơ thừa sữa cặn v.v... đủ thứ hầm bà lằng. Miền Bắc Việt Nam đã cai trị người dân bằng rình mò, đấu tố, kiểm tra hộ khẩu v.v... một lề lối công an trị đã khiến cho người dân lúc nào cũng nơm nớp lo âu, sợ hãi.

Sau 1975, cả nước thống nhất, và lề lối cai trị của chế độ cộng sản đã bao phủ cả nước. Người dân miền Nam mới thực sự trải qua những cơn ác mộng và hiểu được cộng sản vô nhân tàn bạo cỡ nào.

Nhưng khi thế giới đã bước vào một thiên niên kỷ mới, mà bản chất tàn bạo một cách man rợ của người cộng sản Việt Nam chẳng những không hề thay đổi về hướng tốt đẹp mà còn trở nên dã man hơn, tệ hại hơn loài lang sói.

Những phụ nữ chân yếu tay mềm như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, họ chỉ có một tấm lòng lo lắng vì sinh mệnh của dân tộc, họ mong mỏi con người Việt Nam biết quý trọng và giữ gìn giang sơn gấm vóc mà cha ông đã đổ bao máu xương mới gầy dựng được. Họ có tội tình gì ? Họ chỉ có tư tưởng trái chiều với tư tưởng hèn mọn của chế độ, lúc nào cũng mong vuốt đuôi thiên triều, cúi mặt nhường nhịn hết lần này tới lần khác sự xâm lấn đầy cuồng ngạo của lũ giặc Tàu. Chế độ cộng sản Việt Nam đã không biết quý trọng và phát huy tinh thần yêu nước của người dân mà còn trù dập, đàn áp thẳng tay, không chút xót thương.

Những nhân tài tinh hoa như Phạm Minh Hoàng, như Trần Huỳnh Duy Thức người thì bị giam vào lao ngục, kẻ thì bị tước quốc tịch, trục xuất qua Pháp. Những phụ nữ cao quý như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga thì phải xa con nhỏ, sống trong lao ngục. Có một nền tư pháp nào mà ác độc và vô nhân như cộng sản Việt Nam khi không cho người mẹ như bà Tuyết Lan được vào thăm hay gửi đồ thăm con gái Như Quỳnh, không được phép dự khán buổi xử gọi là công khai của con mình? Còn có xã hội nào dã man hơn cộng sản Việt Nam khi chị Trần Thị Nga trong tù bị rách niêm mạc cuống họng, không ăn gì được, phải ăn cháo, sức khỏe suy kiệt trầm trọng, nhưng chế độ lao tù cộng sản Việt Nam vẫn không cho phép chị Trần Thị Nga được điều trị ở bệnh viện.

Đối xử với dân của mình thì tàn bạo vô nhân như thế, nhưng lại nghênh ngang khoe khoang cùng Cuba canh giữ hòa bình thế giới.

Trẻ em miền xa miền ngược, đi học không có phương tiện qua sông, treo mình tòn ten như nghệ sĩ xiếc, nguy hiểm trăm bề, mà chế độ không thèm quan tâm, nhưng lại gửi tặng nhân dân Cuba 5.000 tấn gạo. Bệnh viện cả nước luôn quá tải, người bệnh nằm la liệt khắp bệnh viện không ai quan tâm, chỉ để ngân sách mấy trăm ngàn tỉ xây tượng Hồ Chí Minh khắp nơi. Chế độ cộng sản Việt Nam cũng đã bỏ ra bao nhiêu ngàn tỉ để xây dựng những cơ xưởng quốc doanh như nhà máy xi măng, nhà máy giấy rồi để đắp ụ, từ từ phân hủy với gió mưa.

Làm sao có thể kể cho hết những trò quái đản, nghịch lý đang xảy ra trên quê hương Việt Nam dưới sự cai trị của chế độ cộng sản Việt Nam, một chế độ vô nhân, tàn bạo thuộc hạng đệ nhất của nhân loại.

Trần Thảo

Nguồn : danlambaovn.blogspot.com, 27/06/2017

Published in Diễn đàn