Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Tư liệu

02/01/2021

Đối luận 2.1 : Các người có biết yêu không ?

Lê Hữu Khóa

Trong khoa học xã hội và nhân văn, chủ đề tình yêu sâu rộng trong học thuật, sắc nhọn trong nghiên cứu, không ồn ào trong khảo sát, không gào thét trong điền dã nhưng luôn hiện hiện, nhưng hiện hữu như một ẩn số của nhân tri làm đẹp cho hằng số của nhân sinh. Không tính toán hóa các toan tính như toán học, không thí nghiệm hóa các tri thức như các ngành khoa học thực nghiệm, ngược lại khoa học xã hội và nhân văn đi tìm để hiểu, thấy để thấu những bí ẩn sâu xa nhất của con người, trong đó có chủ đề về tình yêu.

love1

Chủ đề tình yêu được con người xem là thiêng liêng từ cảm động nhẹ tới cảm xúc mạnh khi yêu, khi được yêu, ngay cả khi đang đi tìm tình yêu. Chuyện lạ là tình yêu cũng phải được nuôi, phải được dưỡng, phải được bảo trọng như một thân thể cần khí trời để thở, cần thức ăn để nuôi thân. Nhưng thân thể thì ăn uống là phản xạ thường nhật, mà người Việt nói là "cơm bữa", còn tình yêu đòi hỏi cao, sâu, xa, rộng hơn, tình yêu bó-để-buộc hai kẻ thật sự yêu nhau phải giữ cường độ cảm động, mật độ cảm xúc làm nên trình độ của tình yêu, vì tình yêu không hề là một tình cảm bình thường. Nên tình yêu đưa đường dẫn lối cho hai kẻ thật sự yêu nhau phải sáng tạo hằng ngày bằng từ hành động tới hành tác, phải chế tác thường nhật từ ngôn ngữ tới thuật ngữ để nuôi phần tâm hồn bằng cảm động, dưỡng phần tâm linh bằng cảm xúc.

Nếu phần tâm hồn và phần tâm linh không được nuôi dưỡng rồi giáo dưỡng bằng cường độ cảm động, mật độ cảm xúc tình yêu sẽ chết dần chết mòn để tới lúc là "chết luôn" ! Để hai kẻ hết yêu nhau phải "cắn răng" mà chỉ xem nhau là "tình bạn" ; đau xót hơn là khi hết yêu nhau mà đã có hôn nhân, đã cho ra đời các thế hệ sau, lại không dám ly hôn, mà phải "ngậm hờn" mà biến tình yêu thành "tình nghĩa". Thậm tệ nhất từ khi Đảng cộng sản Việt Nam cướp và nắm được chính quyền, thì người Việt khám phá ra thêm là khi hai kẻ thuở trước yêu nhau, thuở này hết yêu nhau, cụ thể là khi tình yêu chết, tình ái bị bứng tận gốc, tình dục bị trốc tận rễ, thì người ta "dở khóc dở cười"đổi tên thay họ tình yêu ra thành "tình đồng chí".

Nhưng tình yêu và "tình đồng chí" là hai phạm trù hoàn toàn trái ngược nhau, đối nghịch nhau -hai phương trời cách biệt- chỉ vì tình yêu thiêng liêng nên khi hai kẻ yêu nhau mà không kết hai thành một được, thì tình yêu có thể dẫn tới bi kịch. Còn chuyện biến tình yêu ra thành "tình đồng chí" chỉ có thể là hài kịch, mà trong điều tra vì học thuật, khảo sát để nghiên cứu của tôi nhiều năm qua về các lãnh tụ lập ra đảng tới các lãnh đạo đang cầm quyền của Đảng cộng sản Việt Nam thì đúng là bi-hài-thảm-kịch khi họ lần mò như âm binh ẩn hiện trong âm giới, khi họ lén lút đi lại trong không gian ân ái của ham muốn làm nên tình dục phải được thỏa mãn.

love2

Cụ thể là hệ vấn đề nghiên cứu của tôi chỉ là một câu hỏi : từ các lãnh tụ lập ra đảng tới các lãnh đạo đang cầm quyền của Đảng cộng sản Việt Nam : họ có biết yêu không ? Đối diện để đối thoại thì câu hỏi trực tiếp để trực luận là : các người có biết yêu không ? Đây là một câu hỏi cần được có câu trả lời chỉnh lý tới từ các lãnh tụ, các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, mà câu trả lời hợp lý còn phải tới từ các chủ thể biết vận dụng tự do tri thức trong học thuật để có giải đáp toàn lý. Vì đây là câu chuyện vô cùng "trầm trọng" trong nhân kiếp của mỗi cá nhân, vì sống mà không biết yêu thì khác gì chưa sống, không sống ! Sống mà không vượt thắng tình cảm thô sơ để được hạnh ngộ với tình yêu thì đúng là bất hạnh ! Sống mà chỉ thỉ thấy tình dục phải cần đươc thỏa mãn mà không có gì cảm xúc với tình yêu mà lại muốn lãnh đạo dân tộc thì dễ thành bất nhân.

Rào trước đón sau trong học thuật bằng lý luận cũng là rào dậu tát ao trong nghiên cứu bằng chứng từ, hãy bắt đầu bằng văn tự của các lãnh tụ tới văn bản của các lãnh đạo hiện nay, thì tình yêu hoàn toàn vắng mặt, kể cả tình thương [1] cũng vắng tanh luôn, từ chính sách tới quốc sách của Đảng cộng sản Việt Nam. Nếu tình yêu vắng mặt trong các quyết sách chính trị thì đây cũng là chuyện dễ hiểu, nhưng tình yêu cũng "biền biệt miệt thiên thu", (theo mô thức của thi sĩ Tô Thùy Yên) ngay trong các hồi ký của các lãnh tụ, các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam. Ngược lại, tại các quốc gia có văn minh của dân chủ, có văn hiến của nhân quyền thì các lãnh tụ lẫn lãnh đạo các đảng phái đã cầm quyền, họ viết thoải mái về tình yêu, họ kể thư thả về người yêu, họ trình bày mạch lạc về giá trị của tình yêu trong cuộc đời của họ. Nhưng tại Việt Nam thì các lãnh tụ lẫn lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam tuyệt đối "im hơi lặng tiếng" trước tình yêu. Một sự im lặng vừa đáng ngờ, vừa đáng lo !

love3

Chuyện cao, sâu, xa, rộng của một chủ đề nghiên cứu làm nên chuyện hay, đẹp, tốt, lành trong không gian tri thức của khoa học xã hội và nhân văn là chuyện ẩn số này cõng ẩn số kia, chuyện hằng số kia bồng hằng số nọ. Tại sao vậy ? Chỉ vì học thuật chỉ tôn trọng sự thực, nghiên cứu chỉ tôn vinh chân lý, điều tra để khảo sát là đưa sự thật và chân lý tới để đối diện với lẽ phải, mà lẽ phải được làm nên từ rễ đạo đức của tổ tiên, gốc đạo lý của dân tộc, cội luân lý của giống nòi. Tại đây, chúng ta rất ngạc nhiên là từ lãnh tụ thuở lập đảng tới lãnh đạo thuở này khi đứng trước quần chúng thì họ vỗ ngực xưng tên là họ làm cách mạng để bảo vệ lẽ phải, để chống bất công. Nhưng trong lý lịch cá nhân thì họ là đám đàn ông đa thê, không hề tôn trọng phụ nữ, và chưa hề thực sự mong muốn nam nữ bình quyền, nữ nam bình đẳng. Chủ đề tình yêu có thông minh riêng của nó, vì nó biết vạch mặt chỉ tên đám đàn ông lãnh đạo thô tục trước tình dục, mạt vận trước tình yêu ; đây là sự thông minh biết đứng về phía phương trình sự thật-chân lý-lẽ phải. Cụ thể hơn nữa sự thông minh của tình yêu biết đứng về phía nước mắt !

Chuyện đáng sợ bắt đầu bằng đảng trưởng thuở lập đảng là Hồ Chí Minh cho tới ngày qua đời thì hai chữ tình yêu hoàn toàn biệt tăm biệt tích từ văn bản tới hồi ký, nhưng nhân vật này lại tự biết viết hồi ký lấy một bút hiệu giả danh để tự ca tụng mình, chỉ mới qua tuổi năm mươi mà tự xưng là cha già của dân tộc. Lại còn tự xướng là nhận cuộc sống độc thân, không lập gia đình để hy sinh trọn vẹn cho cách mạng, cho đất nước. Nhưng sự thật là sự thật, trong cuộc sống của hắn có những bóng tối là những quan hệ tình ái hoặc tình dục rất vụng trộm với phụ nữ mà học thuật lẫn người đời không nghĩ đây là tình yêu. Vì người biết yêu là kẻ phải bảo vệ người yêu của mình để bảo trì tình yêu của mình ; còn nhân vật này thì ngược lại có quan hệ với một phụ nữ lại để người phụ nữ bị thủ tiêu, mà người Hà Nội đặt tên là án mạng bãi Dâu sông Hồng. Câu chuyện tình yêu luôn đẹp dưới ánh sáng của nhân tính trước chân trời của nhân lý, còn chuyện thủ tiêu hoặc để đàn em âm binh của mình thủ tiêu người phụ nữ đã có quan hệ tình ái với mình, thì đây là chuyện chẳng dính dáng gì với tình yêu. Mà ngược lại, đây chính là kẻ tội đồ đã giết người để xóa dấu tích, loại người này không bao giờ có chỗ đứng, ghế ngồi trong tình yêu. Vì loại người này không bao giờ hiểu để biết tình yêu là gì, sẽ không bao giờ thấy để thấu mô thức tình yêu của Thanh Tâm Tuyền : "Hãy yêu như giọt nước long lanh".

love4

Vì người biết yêu là kẻ phải bảo vệ người yêu của mình để bảo trì tình yêu của mình ; còn nhân vật này thì ngược lại có quan hệ với một phụ nữ lại để người phụ nữ bị thủ tiêu, mà người Hà Nội đặt tên là án mạng bãi Dâu sông Hồng. Ảnh minh họa Hồ Chí Minh và Nông Thị Xuân

Chuyện đáng sợ của đảng trưởng thuở nào là Hồ Chí Minh lại dính chặt như sam với chuyện đáng buồn nôn của kẻ đã tự bỏ nhân vị thi sĩ của mình để chọn làm bút nô cho bạo quyền độc đảng toàn trị là Tố Hữu. Ngay trong một bài thơ tình, lúc hắn tỏ tình với một phụ nữ, thì hắn hô to hét lớn rằng : "Trái tim anh dành cho đảng phần nhiều", mà hắn biết hơn ai hết là đảng của hắn không hề có trái tim để hắn dùng trái tim của hắn mà làm kho. Bản lai diện mục của Tố Hữu đã có lý lịch vướng vào cái ác khi hảm hại các chủ thể của Nhân Văn Gia Phẩm, ở đây cái ác làm nên cái tội là sẵn sàng ngậm máu phun người của hắn. Bị kịch của đám bút nô cho đảng là chúng vắng tình yêu, trống tình thương, rỗng tình nghĩa nên chúng luôn bị các nạn nhận của chúng đi trên lưng của chúng về kiến thức, đi trên vai của chúng về tri thức, đi trên đầu của chúng về nhận thức. Cho tới ngày mạt kiếp-mãn phần bọn bút nô này chỉ là bọn chuyên nghề chém sau lưng theo mô thức của Trần Dần, mà dân gian còn gọi là bọn chó cắn trộm. Chúng không sao hiểu được nhân sinh quan của tình yêu chế tác ra vũ trụ quan nhân tính, chúng làm sao nhập nội được vào mô thức của Hoàng Cầm về tình yêu, mà Hoàng Cầm luôn là nạn nhân của sự ganh tị của Tố Hữu trước và sau oan án Nhân Văn Giai Phẩm, chỉ vì Tố Hữu không biết yêu mà Hoàng Cầm thì biết yêu : 

"Có phải em đang cầm gió Bấc

Quất lên sông Đuống buốt phù sa".

Chuyện đáng sợ của đảng trưởng thuở nào với chuyện đáng buồn nôn của kẻ đã tự chọn nhục vị bút nô thế kỷ trước mang hệ lụy nhân nào quả nấy tới thế kỷ này với tư cách đáng làm ta lợm giọng của nguyên tổng bí thư Nông Đức Mạnh, mà dân gian đồn đại rồi chính hắn cũng nuôi tâm dưỡng tích là dứa con rơi của Hồ Chí Minh đảng trưởng thuở nào. Ngoài chuyện bất tài trong vô tướng mà nhân vật này phải luôn đánh bóng bằng đầu tóc cho mượt như sắp phải hầu đồng cho tới nội thất của hắn kiểu trọc phútrọc tri lẫn trọc thức. Ba cái trọc này đã vạch tới nơi tới chốn cái vô thẩm mỹ của chính hắn và của nhiều quan chức của Đảng cộng sản Việt Nam tới từ vô minh về mỹ quan, vô tri về mỹ cảm làm nên vô giác trước mỹ thuật, vô cảm trước mỹ học. Nên cái trưởng giả học làm sang của hắn đã vạch mặt chỉ tên hắn chính thành viên của đám là vô học nên vô hậu trước mỹ luận. Trên chủ đề tình yêu này, thì hắn có biết gì không ? Nhưng người đời biết chỉ biết hẳn qua chuyện, mã tầm mã tức là ngựa tìm ngựa, khi hắn đoạt người tình của chính con trai của hắn bằng quyền lực và tiền bạc. Loại cướp nhân tình bằng quyền lực kiểu gà què ăn quẩn cối xay và tiền bạc kiểu thừa gió bẻ măng làm sao thấy được giá trị cao cả của tình yêu đích thực bằng mô thức tình yêu biết còng tình thương của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn : "Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ".

love5

Một đảng với đám quan chức lén lút trong tình dục, lòn lách trong đa thê, luồn rút trong đa thiếp… tôi có lần được nghe tận tai những lời thô bỉ của chúng : "làm quan thì được quyền đa thê, đa thiếp". Ảnh minh họa Nông Đức Mạnh và Đỗ Thị Huyền Tâm

Chuyện đáng sợ của đảng trưởng, chuyện đáng buồn nôn của bút nô, chuyện đáng lợm giọng của một cựu tổng bí thư, tất cả làm nên chuyện đáng rùng mình của một đảng với đám quan chức lén lút trong tình dục, lòn lách trong đa thê, luồn rút trong đa thiếp. Các hành động của đám này hoàn toàn ngược với cuộc sống, nghịch với cuộc đời của những ai biết yêu, từng yêu, đã yêu, vì đã biết dấn thân vì tình yêu, đường đường chính chính trong quan minh chính đại. Hoạn kịch làm nên bại não, họa kịch làm ra liệt não là khi đám này tụ lại với nhau như bầy sâu thì chúng lại tự vỗ ngực, mà tôi có lần được nghe tận tai những lời thô bỉ của chúng : "làm quan thì được quyền đa thê, đa thiếp". Khi nghe được loại câu chữ này, thì đúng là tôi lợm giọng, buồn nônnổi da gà vì thấy chúng đang tự súc vật hóa tư cách của chúng. Không có tư cách trong xã hội thì làm sao có phong cách để lãnh đạo dân tộc ? Không có tư cách lẫn phong cách thì làm sao có nhân cách để thấy-cho-thấu tình yêu ? Đám quan chức này không sao biết nhân vị vô biên của tình yêu trong mô thức của nhạc sĩ Phạm Duy : "Tình âm dương chan chứa xoay trong vòng tử sinh". Đám quan chức này không sao biết được nhân ái vô vàng của tình yêu mô thức của thi sĩ Cùng Trầm Tưởng :

"Quanh bên tôi đời êm như ấp ủ

Mật đêm thương vừa ngọt đủ tuần trăng".

Não bộ làm nên não trạng "làm quan thì được quyền đa thê, đa thiếp" là hoạn kịch làm nên bại não, họa kịch làm ra liệt não trong âm giới của chúng, mà cũng là thảm kịch cho Việt tộc. Chúng sẽ lây truyền bịnh khuyết não, sẽ lây lang dịch khuyết nhân tới các thế hệ trẻ mà chúng ta ngày ngày thấy nhan nhản cảnh ăn tươi nuốt sống quan hệ tình ái của nhiều người trẻ. Cả một tập thể không nhận ra giá trị thiêng liêng của tình thương, không hiểu được giá trị thiêng bẩm của tình yêu. Chính giá trị thiêng liêng của tình thương và giá trị thiêng bẩm của tình yêu có mặt để bảo vệ nhân lý vì nhân tính, nhân bản vì nhân văn, nhân đạo vì nhân vị, nơi mà nhân tự biết song hành cùng nhân ái.

love6

Hãy trở lại hệ vấn đề nghiên cứu ban đầu chỉ qua một câu hỏi cho các lãnh tụ lập ra đảng cho tới các lãnh đạo hiện nay đang cầm quyền của Đảng cộng sản Việt Nam, họ có biết yêu không ? đã hình thành câu hỏi trực tiếp để trực luận là : các người có biết yêu không ? Đây là dịp học thuật hỏi thêm một câu nữa là các người có biết nội lực tri thức, sung lực ý thức và hùng lực nhận thức của tình yêu không ? Nếu không biết thì xin được giới thiệu kích thước và tầm vóc cùng bản lỉnh của tình yêu tới với các người, chỉ qua hành tác thi ca của Thanh Tâm Tuyền :

Bài ca tụng tình yêu

Tôi chờ đợi lớn lên cùng giông bão

Hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai

Hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai

Tìm cánh tay nước biển

Con ngựa buồn lửa trốn con ngươi

Đất nước có một lần tôi ghì đau thương trong thân thể

Những giòng sông, những đường cày, núi nhọn

Những biệt ly, những biệt ly rạn nứt lòng đường

Hút chặt mười ngón tay, ngón chân da thịt

Như người yêu, như người yêu từ chối vùng vằng

Những giòng sông, những đường cày, núi nhọn

Những biệt ly, những biệt ly rạn nứt lòng đường

Tôi chờ đợi cười lên sặc sỡ… mái ngói thành phố ruộng đồng

Bấu lấy tim tôi thành nhịp thở

Ngõ cụt đường làng cỏ hoa cống rãnh

Cây già đá sỏi bùn nước mặn nồng chảy máu tiếng kêu.

Lê Hữu Khóa

(02/01/2021)

 


[1] Xem bài : KHÔNG CÓ CHỮ THƯƠNG, trong ĐỐI LUẬN, nxb ANTHROPOL-ASIE, 2021. Paris.

Quay lại trang chủ

Additional Info

  • Author: Lê Hữu Khóa
Read 108 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)