Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Diễn đàn

09/09/2020

Nguyễn Phú Trọng hết vai

Nguyễn Ngọc Già

Trong vô số vụ việc tiêu cực quan trọng cách đây hơn 10 năm, nổi lên vụ Nguyễn Trường Tô - Chủ tịch tỉnh Hà Giang - không thực hiện chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về công ty Sông Lô, dù 11 lần nhận văn bản chỉ đạo từ Chính phủ [1]. Lúc bấy giờ nhiều ông (bà) đại biểu Quốc hội quyết liệt chất vấn việc điều hành Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

hagiang1

Ngày 19/1/2010, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dẫn đầu Đoàn công tác Chính phủ đi hăm tỉnh Hà Giang - Ảnh minh họa 

Ngỡ rằng đức trị điều hành...

Đứng trước phiên chất vấn của Quốc hội, ông Dũng nói [2] : "Tôi nhớ đồng chí Phạm Văn Đồng - có lẽ làm thủ tướng lâu nhất - có lần nói chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào. Hơn ba năm nay tôi làm thủ tướng cũng chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào, chắc là cũng phải học theo đồng chí Phạm Văn Đồng. Trên tinh thần đó, rất mong cả hệ thống chính trị của chúng ta có trách nhiệm cùng nhau, các đồng chí đứng đầu địa phương mà nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ thì chúng ta cũng không mong muốn có kỷ luật, có xử lý".

Phát ngôn của ông Nguyễn Tấn Dũng có vẻ mang đặc tính của đức trị.

Song song với việc coi thường pháp luật vào lúc bấy giờ, vụ án quan chức Đảng cộng sản Việt Nam tại Hà Giang mua dâm nữ sinh có Nguyễn Trường Tô tham gia, đài RFA phỏng vấn ông ta [3] với nội dung xoay quanh việc mua dâm và việc không thực hiện chỉ đạo của Thủ tướng, Nguyễn Trường Tô khinh mạn trả lời với sự cười cợt như biểu hiện tính chất "vua một cõi".

hagiang0

Ngày 21/7/2010, Nguyễn Trường Tô bị đình chỉ chức Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Hà Giang.

Ngày 25/7/2010, Nguyễn Trường Tô bị khai trừ ra khỏi Đảng cộng sản Việt Nam

Ngày 28/7/2010, Nguyễn Trường Tô bị bãi nhiệm Đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh Hà Giang và chức Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang.

Các mốc thời gian và sự việc nói trên, do Ban Chấp hành đảng bộ tỉnh Hà Giang và Hội đồng Nhân dân tỉnh Hà Giang trực tiếp làm. Điều này cho thấy Nguyễn Trường Tô lui về vui thú điền viên trong khu biệt thự sinh thái to tướng ở Hà Giang, không phải vì không thực hiện chỉ đạo của đương kim Thủ tướng lúc bấy giờ, mà vì pháp trị hoàn toàn vắng bóng. Tô thất bại cũng vì người Đảng cộng sản Việt Nam không muốn để hình ảnh một đảng viên cấp cao bị hành vi mua dâm trẻ vị thành niên làm hoen ố. Đó lại là chiếc áo đạo đức giả khoác bên ngoài mang tên đức trị (!).

Ông Nguyễn Tấn Dũng lui về làm người tử tế như ông ta tự nhận nhưng sự hỗn độn và bát nháo ngay trong nội bộ của nhà cầm quyền Đảng cộng sản Việt Nam vẫn vẹn nguyên như đã từng như vậy, với hàng loạt "tai to mặt lớn" từ Ủy viên Bộ Chính trị đến Ủy viên trung ương đảng và nhiều tướng tá quân đội - công an đối diện với nhà tù.

Những án tù vẫn không giúp người dân quên đi hàng chục ngàn tỷ đồng không bao giờ có thể thu hồi và người dân vẫn dưới góc nhìn, nhiều mũi dùi cố gắng chĩa thẳng vào cá nhân ông Nguyễn Tấn Dũng - vốn bị coi là nơi xuất phát làm tham nhũng ngập tràn.

Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng thay đổi bằng quyết định số 162-QĐ/TW ban hành ngày 1/2/2013 do ông Nguyễn Phú Trọng làm trưởng ban, trong khi dưới thời ông Nguyễn Tấn Dũng, Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng do chủ tịch địa phương làm trưởng ban. Sự thay đổi này cứ ngỡ gieo vào lòng dân cái gọi là "quyết tâm chính trị" để làm trong sạch đội ngũ đảng viên, cũng như chứng tỏ bản chất người Đảng cộng sản Việt Nam chỉ duy cống hiến, hy sinh và hết lòng phụng sự dân tộc, tổ quốc.

Tuy nhiên, hầu hết dư luận đều nhìn nhận đó vẫn là đòn tranh quyền đoạt bính giữa các phe nhóm trong nội bộ cấp cao của đảng với việc bắt giữ ông Nguyễn Đức Chung mới đây, cho thấy pháp trị cũng hoàn toàn biến mất bằng những thủ tục tố tụng hình sự bị vi phạm nghiêm trọng như : tạm giam người không minh bạch, khám nhà ban đêm và không có mặt đương sự.

Nguyễn Đức Chung bị bắt vào ngày 28/8/2020 thì ngày 26/8/2020 báo chí cũng cho hay Nguyễn Thanh Nghị và những người Đảng cộng sản Việt Nam cấp cao tại tỉnh Kiên Giang bị kiểm điểm theo kết luận Thanh tra Chính phủ. Trong kết luận này, không có nội dung chuyển sang cơ quan điều tra xem xét, xử lý theo quy định của pháp luật. Do đó, pháp trị cũng bị bỏ xó một lần nữa.

Hơn mười năm qua, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn cố gắng duy trì đức trị, dưới nhiều tên gọi và chương trình hành động như : "học tập và làm theo tư tưởng-đạo đức-phong cách Hồ Chí Minh", "Những điều đảng viên không được làm", "chống suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống", "chống tự diễn biến, tự chuyển hóa" v.v... hoặc giả người Đảng cộng sản Việt Nam tự biến bản thân họ trở thành nạn nhân qua cách đổ lỗi cho mọi hư hỏng đều do "thế lực thù địch" cố tình bôi nhọ, hãm hại hoặc tạo ra dáng vẻ hiền lương, cả tin và nhẹ dạ để cho "Út Trọc triệt để lợi dụng quan hệ thân thiết với các lãnh đạo để trục lợi" [4]. Đến mức đó, không biết ngoài chữ "đểu giả" dành cho người Đảng cộng sản Việt Nam, còn có chữ nào nhẹ hàng hơn (?!). 

Mà rằng pháp trị cũng đành bỏ đi...

Một khi, không công nhận mối liên hệ không bao giờ tách rời giữa lý thuyết và thực tiễn, tất cả các học thuyết đều thất bại. Bởi suy nghĩ luôn dẫn dắt hành động

Mới đây, ngày 3/9/2020, khi làm việc với Ban Thường vụ Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh để chuẩn bị cho kỳ đại hội đảng sắp diễn ra, ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục thắc mắc như báo Lao Động [5] đưa tin (trích) : "...Vừa qua tại sao xảy ra một số hiện tượng tiêu cực ? Tại sao một số cán bộ bị kỷ luật ? Chỗ này phải đề cập rõ hơn, chú trọng làm tốt hơn công tác xây dựng Đảng. Tiềm năng, tiềm lực phong phú đến đâu đi nữa, nhưng con người không tốt, sự lãnh đạo không đúng thì không có hiệu quả, có khi đi chệch hướng. Vừa qua rất đau xót là phải thi hành kỷ luật một số cán bộ, cần nghiêm khắc kiểm điểm vì sao lại xảy ra như vậy. Có những ý kiến sai lệch, cho rằng do cơ chế, vậy tại sao vẫn cơ chế đó mà chỗ khác người ta làm tốt ?"... (hết trích).

Ông Nguyễn Phú Trọng thắc mắc như trên, bởi lẽ ông ta không công nhận, bất kỳ một học thuyết hay nghị quyết, cơ chế nào cũng cần kiểm chứng. Kiểm chứng từ đâu ? Thưa, từ thực tế. Thực tế đã phản bội lại tất cả những "nghị quyết", "cơ chế" do ông Trọng và các đồng chí của ông ta đặt ra.

Không chỉ chối bỏ tính kiểm chứng, khi đề cập đến con người, lẽ ra ông Trọng phải hiểu rõ, con người vốn là sinh vật không hoàn hảo và không bao giờ có thể hoàn hảo. Cho nên, pháp trị trở thành khế ước với giấy trắng mực đen.

Hiến pháp là khế ước quan trọng nhất của một quốc gia. Từ khế ước này, con người tạo ra hàng loạt khế ước trong mọi lãnh vực - được gọi tên là "LUẬT" - từ kinh tế cho đến chính trị ; từ đối nội cho đến đối ngoại ; từ dân sự cho đến hình sự v.v...

Pháp trị ra đời để giải quyết sự việc khách quan và chủ quan. Về khách quan, có thể vì quá nhiều tác động mỗi ngày, làm con người quên đi những gì đã tạo thành các loại khế ước. Về chủ quan, tức là con người cố tình quên đi những gì đã cam kết hoặc giả do tuổi già cũng như các loại bệnh tật làm giảm sút trí nhớ, lúc đó, các khế ước vĩ mô và vi mô sẽ trở thành bằng chứng để nhắc nhở.

Tất nhiên, con người qua nhiều thời kỳ tiến hóa, luôn cố gắng trở nên văn minh hơn. Tuy nhiên, điều đó lại vô nghĩa với những con người không tôn trọng các loại khế ước. Điều đó dẫn đến tranh chấp trên mọi lãnh vực và nặng hơn, con người buộc phải dùng các biện pháp chế tài để đòi hỏi những gì đã cam kết phải được hiện thực hóa. Cao nhất, chiến tranh sẽ diễn ra để giải quyết như là phương cách cuối cùng bất đắc dĩ phải dùng đến.

Cũng từ pháp trị, các học thuyết xoay quanh đó ra đời để giải quyết mọi vấn đề sao cho bảo đảm tính độc lập. Vì thế học thuyết "tam quyền phân lập" ra đời và tồn tại cho đến nay, bởi tính khoa học.

Không những thế, pháp trị còn dung chứa cả đức trị trong đó. Biểu hiện này dễ nhận thấy trong Bộ Luật Hình Sự về các tình tiết giảm nhẹ, tăng nặng và kể cả tính chất ân xá ở trong đó.

Đối với các lĩnh vực : dân sự, kinh tế, ngoại giao, nhân quyền v.v... pháp trị cũng chứa đựng yếu tố đức trị thông qua các khái niệm : đàm phán, thương lượng, thưởng phạt, đối thoại, chế tài...

Kết

Đài BBC có bài [6] "Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng dùng thơ Tố Hữu nhắn nhủ Thành phố Hồ Chí Minh", trong có đoạn (trích) :

"...Được biết Giáo sư Nguyễn Phú Trọng, người tốt nghiệp Khoa Văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội [...] trích bài 'Dậy mà đi' của Tố Hữu :

"...Chân có ngã thì đứng lên, lại bước.

Thua ván này, ta đem bầy ván khác,

Có can chi, miễn được cuộc sau cùng

Dậy mà đi, hy vọng sẽ thành công

Rút kinh nghiệm ở bao lần thất bại :

Một lần ngã là một lần bớt dại

Để thêm khôn một chút nữa trong người.

Dậy mà đi, hỡi bạn dân nghèo !"

Bài thơ của Tố Hữu sáng tác năm 1941, khi đảng Cộng sản Việt Nam chưa nắm quyền, và đối tượng của lời kêu gọi là dân nghèo"… (hết trích)

Một cử nhân Văn, một giáo sư - tiến sĩ ngành Xây dựng đảng, với sự cần cù và kiên tâm theo đảng suốt cuộc đời đã giúp ông Nguyễn Phú Trọng lên ngôi cửu ngũ nhưng không đủ để giúp ông ta minh tuệ, khi "vận dụng sáng tạo" tư tưởng tiền bối cộng sản sao cho đúng hoàn cảnh !

Có ai đó nhắn giùm 29 người dân Đồng Tâm - chuẩn bị đối diện với tội danh "giết người" và "chống người thi hành công vụ" vào ngày 7/9/2020 - rằng vị cử nhân Văn chương - giáo sư tiến sĩ Xây dựng đảng - tổng bí thư - Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng khẳng định : "đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín như ngày nay" ? !

Nguyễn Ngọc Già

Nguồn : RFA, 06/09/2020 (nguyenngocgia's blog)

Chú thích :

[1] https://congly.vn/nhip-cau-cong-ly/ky-an-o-cong-ty-song-lo-ha-giang-hau-...

[2] https://tuoitre.vn/thu-tuong-nguyen-tan-dung-hon-3-nam-nay-toi-chua-ky-l...

[3] https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/The-decline-of-moral-standards-o...

[4] https://tintuc.io/chu-de/viet-nam/ut-troc-triet-de-loi-dung-quan-he-than...

[5] https://laodong.vn/thoi-su/bo-chinh-tri-lam-viec-voi-ban-thuong-vu-thanh...

[6] https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-54022906

Quay lại trang chủ

Additional Info

  • Author: Nguyễn Ngọc Già
Read 168 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)