Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Văn hóa

16/02/2018

Chúc Xuân và Thơ gửi bạn nơi biên giới

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Chúc Xuân

 

Đã hết đông rồi, đã tất niên
Tạm gác đi bao nỗi muộn phiền
Xuân đến, nâng ly ta cùng chúc
Cuộc sống đầy tràn sự bình yên

chuc1

Chúc cho mọi người được bình an
Sức khỏe, tinh thần luôn lạc quan
Yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống
Góp phần gìn giữ lấy giang san

Chúc mọi gia đình luôn an khang
Hạnh phúc đâu phải chỉ cao sang
Đồng tâm, đồng thuận, nhờ ơn Chúa 
Hạnh phúc trong ta sẽ ngập tràn

Chúc cho đất nước được thanh bình
Mau hết đêm dài, đến bình minh
Ánh sáng xua đi loài quỷ đỏ
Lãnh thổ thiêng liêng lại về mình.

Chúc cho thế giới được hòa bình
Đùm bọc yêu thương cõi lai sinh
Hết cả chiến tranh, không khủng bố
Tình yêu nhân loại được tái sinh.

Đầu xuân, tôi nhớ các bạn mình
Trong tù cộng sản, chịu hy sinh
Bỏ cả thân mình vì đất nước
Sống nhục ? Không ! Thà chịu chết vinh.

Giao thừa Tết Mậu Tuất 2018

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn : RFA, 16/02/2048 (nguyenhuuvinh's blog)

********************

17/2 : Gửi bạn tôi nơi biên giới

Giờ này trời biên cương lạnh lắm
Gió bấc về hun hút từng cơn
Nơi hoang ải, nắm xương tàn lăn lóc
Các bạn thấy gì ngoài nỗi cô đơn ?

chuc2

Tôi nhớ lắm những tháng ngày năm ấy
Đói, đói như cắt đứt cả ruột gan
Và rét như chưa từng được rét
Địch họa, thiên tai với bao cảnh hoang tàn

Nhưng khi Tổ quốc bị quân thù giày đạp
Khi "Bạn vàng", xua quân xâm lược giang san
Từng tấc đất biên cương dưới gót giày của giặc
Tang tóc, đau thương... và bao nỗi kinh hoàng

Thì khi đó, các bạn vùng đứng dậy
Ôm súng ra đi, không ngoái lại sau mình
Cả dân tộc dõi theo đoàn quân ấy
Biết bao người bỏ mình, vì đất nước hy sinh

Những người cha, âm thầm không khóc
Nghĩ đến con mình chỉ biết nghiến răng
Căm thù lắm, bọn hung tàn phương Bắc
Truyền kiếp muôn đời một giấc mộng xâm lăng

Những người mẹ đêm ngồi nhìn ra cửa
Nghe tiếng ai qua, cứ ngỡ bóng con về
Và gọi con trong từng tiếng nấc
Giữa những trận ốm dài, cơn tỉnh cơn mê

Những tưởng các anh đã ra đi không trở lại
Nhưng sống mãi trong tim những thế hệ Tiên rồng
Đến muôn đời con cháu mình ghi nhớ
Tên tuổi những người đã chết bởi non sông

chuc3

Nhưng than ôi ! Có những điều đau đớn
Không ai tin nó tồn tại trên đời
Sự vong ơn, phản trắc và bất nghĩa
Lãnh thổ, giống nòi chỉ là canh bạc cuộc chơi

Kể từ khi đảng bắt tay với giặc
"14 chữ vàng, 4 tốt" ở Thành Đô
Thì tất cả những máu xương các bạn
Đã trở thành chỉ những đống rác khô

Không một dòng tin, không một lời nhắc nhở
Đến sự hy sinh vì lãnh thổ, giống nòi
Đảng buộc cả dân tộc này nín thở
Chỉ sợ "bạn vàng" phật ý mà thôi

chuc4

Chúng tôi nhớ, ghi công các bạn
Đảng coi chúng tôi còn hơn cả quân thù
Rồi bắt bớ, rồi giam cầm, đánh đập
Tội ác đảng này, còn mãi đến ngàn thu

Giờ này nơi biên cương lạnh lắm
Gió âm u ru hồn tử sĩ não nề
Nơi quê hương xuân về trong nắm ấm
Vẫn rùng mình, nhớ tử sĩ xa quê.

Tôi viết muốn viết vài dòng trên giấy trắng
Như viết lên cho thấu cả đất trời
Rằng : Tinh thần các bạn tôi muôn đời bất diệt
Chỉ bè lũ đảng này phản bội mà thôi

17/2/2018

(Kỷ niệm Ngày biên giới 17/2/1979)

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn : RFA, 17/02/2018 (nguyenhuuvinh's blog)

Quay lại trang chủ
Read 659 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)