Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Diễn đàn

28/07/2020

Tư duy con cừu lên lớp tư duy truyền thông Việt ngữ Mỹ

Nhiều tác giả

Ai đang chống phá Việt Nam ?

J.B. Nguyễn Hữu Vinh, RFA, 28/07/2020

Ngày 28/07/2020, tờ Nhân Dân, cơ quan trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam có bài viết : "VOA, RFA vẫn tiếp tục chống phá Việt Nam".

Đọc qua bài viết, người ta thấy gì ?

ai1

Một người đàn ông đang đọc báo Nhân Dân trên đường phố ở Hà Nội hôm 3/10/2008 – AFP

Bài viết về việc hai cơ quan thông tin tại Hoa Kỳ là Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) và Đài Châu Á tự do (RFA) đã "đưa ra thông tin bịa đặt, bình luận xuyên tạc, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ, xúc phạm Đảng và Nhà nước Việt Nam" "Vào thời điểm kỷ niệm 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Hoa Kỳ (1995-2020), nhiều chương trình, hoạt động thiết thực đã được tổ chức trang trọng tại hai nước"

Bài báo cho rằng, hai cơ quan truyền thông này đã "chống phá Việt Nam".

Việt Nam là ai ?

Đất nước Việt Nam với hàng ngàn năm lịch sử, được xây đắp nên bởi xương máu bao nhiêu đời từ khi khai dân lập quốc cho đến ngày nay. Lãnh thổ của đất nước này, Tổ quốc này kéo dài từ Ải Nam Quan đến Cà Mau. Tài sản của đất nước này không chỉ là tất cả tài nguyên, khoáng sản và mọi điều kiện thiên nhiên, thời tiết mà cả con người, cả nền văn hóa ngàn năm được xây đắp chắt chiu từ nhiều đời truyền lại cho con cháu một truyền thống văn hóa yêu nước, dựng nước và giữ nước.

Đó là tài sản của tất cả những người đã sinh ra, xây dựng nên đất nước này, đã hy sinh chiến đấu để gìn giữ nó cho con cháu họ ngày nay.

Ngày nay, gần 100 triệu người dân Việt Nam, kế thừa những thành quả mà cha ông họ đã bao đời xây đắp nên, họ sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để bảo vệ những giá trị từ văn hóa đến lãnh thổ. Họ là những người chủ đất nước.

Việt Nam không là bất cứ một tên cha căng chú kiết nào tự xưng là cha già dân tộc, không là bất cứ một nhóm bè phái băng đảng nào tự nhảy lên đầu, lên cổ nhân dân mà tự xưng là lãnh đạo duy nhất, khoa học nhất, thông minh nhất, tài giỏi nhất, đạo đức nhất và là Việt Nam.

Do vậy, nói đến Việt Nam, là nói đến cả gần 100 triệu người dân còn sống và hàng trăm triệu người dân đã chết, là nói đến sự tồn vong của dân tộc, nói đến nền văn hóa yêu nước thương nòi được hun đúc mấy ngàn năm qua để lại.

Thế nhưng, như mọi bài viết, bài báo của đảng cộng sản Việt Nam mà tờ Nhân Dân là điển hình, bài báo đã cố tính đánh lộn con đen khi tự xưng Việt Nam là "Đảng, nhà nước".

Sự đánh tráo khái niệm rằng đất nước, Tổ Quốc, dân tộc Việt Nam là Đảng cộng sản Việt Nam, để rồi lu loa rằng chống lại Đảng và chính quyền cộng sản – một băng đảng đã tự thể hiện sự bại hoại, sự đểu cáng, sự thối tha và bất lương, phản phúc của mình trên thực tế, trước bàn dân thiên hạ - nghĩa là chống lại Việt Nam, thì đó là sự tháu cáy mà không mấy ai không nhận ra.

Đó cũng là sự loạn ngôn, loạn xưng thường thấy trong hệ thống cộng sản – nói theo ngôn ngữ dân gian – nghĩa là những đứa cha căng chú kiết cứ tự xưng mình là cha thiên hạ trong cái giai đoạn mà người dân thường nói là "Trời làm lụt lội, chó nhảy lên ban thờ".

Ai chống phá, ai xây dựng Việt Nam ?

Với định nghĩa như trên, việc đưa đất nước Việt Nam phát triển, việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc Việt Nam mà cha ông để lại, việc đem đến cho người dân Việt Nam những quyền được làm người, được sống cuộc sống no đủ, văn minh, đúng phẩm giá con người như cha ông họ đã chấp nhận hy sinh để họ được hưởng là nghĩa vụ của tất cả mọi người dân Việt Nam.

Những người đang chung tay, góp sức để những điều đó được phát triển tốt đẹp, đem lại sự yên bình, ấm no cho người dân, sự an toàn của đất nước, sự bảo toàn của lãnh thổ Tổ Quốc… chính là những người đang xây dựng Việt Nam.

Còn những kẻ đi ngược lại điều đó, là những kẻ đang chống phá lại Việt Nam.

Vậy ai đang xây dựng Việt Nam ?

Cần phải nói rằng, tất cả những người dân lao động Việt Nam đang ngày đêm chắt chiu từng giọt mồ hôi, nước mắt và cả máu lẫn những tủi nhục của bản thân không chỉ trên quê hương, đất nước này, mà cả những người đang ở bất cứ đâu trên thế giới vẫn hướng về Việt Nam để chăm chút, vun đắp nó, đều là những người đang yêu nước, đang xây dựng Việt Nam.

Họ là những công nhân trong các nhà máy, lo chăm chỉ lao động ngày đêm, chấp nhận đủ mọi thứ cực hình về điều kiện xã hội, đời sống, để chăm lo cho con cái họ được hạnh phúc hơn, được học hành để có thể làm chủ đất nước sau này… họ đã là những người yêu nước và đang xây dựng đất nước. Đó là chưa nói đến hàng ngàn, hàng vạn thứ thuế, phí cũng như bao thứ tiền đen, tiền đỏ họ phải chi ra trong xã hội để nuôi một bộ máy đảng và nhà nước, tổ chức của đảng khổng lồ.

Họ là những người đã phải lặn lội bỏ nước ra đi trên những chuyến đi đầy mạo hiểm để rồi chấp nhận cả sự tủi nhục nơi quê người, kể cả cái chết trong các container lạnh lẽo xứ sương mù, với tâm tưởng muốn kiếm những đồng tiền đổi bằng xương máu đem về xây dựng gia đình, xã hội Việt Nam.

Họ là những người đang yêu nước và xây dựng đất nước hiện nay.

Họ là những người đã vì cuộc sống người dân được tự do, dân chủ hơn, được mở miệng để rên lên sự thống thiết, bi ai trong hoàn cảnh của mình mà chấp nhận tất cả để lên tiếng về những bất công trong xã hội, về những điều mà người dân cần được hưởng, được phục vụ, về việc bảo vệ những giá trị của nền văn hóa Việt trước ngoại bang xâm lược. Thế rồi họ chấp nhận bị thế lực hắc ám hãm hại trong các nhà tù hiện nay.

Họ là những người đang xây dựng và yêu mến đất nước Việt Nam.

Họ là những người dù đã xa quê hương để lưu lạc khắp nơi trên thế giới vì bất cứ lý do nào, nhưng vẫn canh cánh bên lòng nối nhớ thương và yêu mến quê hương Việt Nam, mong muốn quê hương ngày càng phồn thịnh và phát triển, người dân được sống trong tự do, hạnh phúc và thấp thỏm trước họa ngoại bang xâm lấn lãnh thổ của Tổ Quốc, dù họ không còn có lợi ích hoặc bất cứ điều gì liên quan đến việc mất còn của đất nước.

Họ là những người đang xây dựng và yêu mến đất nước Việt Nam.

Vậy ai đang chống phá Việt Nam ?

Những kẻ đã đưa một thứ lý thuyết băng hoại, tôn sùng vật chất, lấy bạo lực làm đầu, lấy dối trá làm phương tiện, lấy cướp bóc làm hành động để hủy hoại nền văn hóa Việt được xây dựng với bao điều tốt đẹp từ hàng ngàn năm nay.

Đó chính là những kẻ đang chống phá Việt Nam.

Những kẻ đã dựa vào các thế lực nước ngoài để liên tục đem con dân mình là mồi cho hòn tên mũi đạn, làm những vật thí nghiệm cho một thứ tư tưởng gọi là Quốc tế cộng sản, tiến hành những cuộc chiến nồi da nấu thịt, tàn sát quê hương, xóm làng, phân rẽ vùng miền và đầy đọa người dân trong đói nghèo, tụt hậu.

Đó chính là những kẻ đang chống phá Việt Nam.

Những kẻ đã bất chấp đời sống cùng cực của người dân, chỉ chăm lo cho quyền lợi của bản thân, đảng phái mình mà dựng nên một bộ máy kìm kẹp khổng lồ, đày đọa người dân trong đớn đau, tủi nhục và cùng cực, chỉ nhăm nhăm lo vơ vét của dân đến những đồng cắc cuối cùng. Những kẻ đang cố tình dựng lên một bầy sâu" – Trương Tấn Sang – để "ăn của dân không từ một thứ gì" – Nguyễn Thị Doan.

Đó chính là những kẻ đang chống phá Việt Nam.

Những kẻ đang ngày đêm đốt tiền dân bằng mọi lý do, bằng mọi cách nhằm vinh danh những thây ma được tô vẽ, chỉ nhằm mục đích dựng nên một thứ bù nhìn nhằm lừa bịp người dân và qua đó xây dựng đền đài, lăng tẩm, tượng đài khắp nơi khắp chốn để tha hồ vơ vét những đồng cắc cuối cùng của người dân lao khổ.

Đó chính là những kẻ đang chống phá Việt Nam.

Những kẻ đang lấy kẻ thù của đất nước, của dân tộc làm bạn vàng, dâng lãnh thổ, lãnh hải cho giặc làm mồi để nhằm được chống lưng, được bệ đỡ mà giữ chắc cái ghế cai trị bòn rút máu xương người dân Việt Nam.

Đó chính là những kẻ chống phá và là kẻ thù của người dân Việt Nam.

Những kẻ đang ngày đêm cố tính bằng mọi cách tước đi quyền lợi tối thiểu của người dân là quyền được làm người, được có những quyền cơ bản như tự do đi lại, tự do báo chí, tự do tư tưởng… và để đạt được điều đó, đã bắt bỏ tù, hãm hại, đàn áp những tiếng nói cho sự thật, công lý ở Việt Nam.

Đó chính là những kẻ chống phá Việt Nam.

Sự thật đó không ai có thể chối cãi.

Thực tế đó đang hàng ngày, hàng giờ diễn ra trên đất nước Việt Nam.

Và thực tế đó đã chứng minh một điều : Kẻ chống phá Việt Nam nhiều nhất, làm cho đất nước điêu linh nhất, làm cho xã hội băng hoại, suy đồi nhất, làm cho lãnh thổ bị mất nhiều nhất, chính là Đảng cộng sản Việt Nam.

Tư duy của con cừu

Trở lại bài báo trên tờ Nhân Dân, những điều tưởng như đơn giản trên đã phải giải thích khá dài bởi sự láu cá lập lờ đánh lận con đen của tờ báo cộng sản.

Tờ báo đã dùng cái tư duy của chế độ độc tài để áp đặt cho nền báo chí tự do với những lời lẽ bình luận khá ngây ngô.

Bài báo cho rằng, các cơ quan truyền thông này chỉ đưa tin chiếu lệ về sự kiện 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Mỹ và Việt Nam, còn lại là những thông tin "vu cáo ở Việt Nam "không có tự do ngôn luận" và chính quyền "đàn áp người bất đồng chính kiến".

Việt Nam có tự do ngôn luận ư ? Cả ngàn tờ báo có chung một tổng biên tập và dưới cái gậy của đảng thì đó là tự do ngôn luận ư ? Cái gọi là Ban Tuyên giáo của đảng là cái gì vậy ? Là biểu hiện của tự do tư tưởng và tự do ngôn luận đó sao ?

Việt Nam không đàn áp bất đồng chính kiến ư ? Hàng loạt các nhà báo, những Facebooker bị bắt giam, bị tống ngục và hành hạ đủ điều trong đời sống, trong xã hội là điều hiển nhiên ai cũng thấy, đó là gì ?

Và bài báo kết luận : "Đó là việc làm hết sức khó hiểu, cần phải lên án, vì VOA, RFA đã ngang nhiên đi ngược quan điểm, cam kết của lãnh đạo, chính quyền Hoa Kỳ trong quan hệ với Việt Nam".

Nực cười hơn, bài báo đặt vấn đề : "Vì thế, bên cạnh việc đề nghị chính quyền cùng cơ quan chức năng của Mỹ cần chấn chỉnh hoạt động của VOA, RFA sao cho phù hợp với các nguyên tắc, quan điểm của nước Mỹ với Việt Nam"

Đọc những lời này, người ta thấy ái ngại thay cho tư duy báo chí nô lệ ở Việt Nam. Xin thưa, ở ngoài biên giới Việt Nam, báo chí không nằm trong "sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng". Do vậy, người dân được phát huy quyền tự do ngôn luận của mình mà chẳng hề phải đi xuôi chiều cùng lãnh đạo chính quyền.

Bởi ngay cả chính quyền khi không vừa lòng dân cũng sẵn sàng bị hạ bệ chứ đâu như cái chính quyền "đảng cử dân bầu" ở Việt Nam.

Có lẽ có rất nhiều điều cần bàn trong bài viết này đã đề cập đến. Tuy nhiên, đọc bài viết, người ta thấy một điều cơ bản, đó là tư duy báo chí độc tài không hề thay đổi khi nhận định, đánh giá, phê phán báo chí nước ngoài.

Bởi chính những kẻ làm báo này, chắc cũng không thể hiểu nổi khái niệm về báo chí tự do.

Bởi họ được trang bị một thứ tư duy : Tư duy của những con cừu.

JB Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn : RFA, 28/07/2020

*********************

VOA, RFA vẫn tiếp tục chống phá Việt Nam

Vũ Hợp Lân, Nhân Dân, 28/07/2020

Vào thời điểm kỷ niệm 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Hoa Kỳ (1995-2020), nhiều chương trình, hoạt động thiết thực đã được tổ chức trang trọng tại hai nước. Lãnh đạo cấp cao hai nước cũng như các bộ, ngành liên quan đã trao đổi thư, điện mừng, tổ chức gặp mặt kỷ niệm, đồng thời có nhiều đánh giá, phát biểu bày tỏ sự hài lòng và vui mừng trước sự phát triển trong quan hệ hai nước nhân dịp sự kiện có ý nghĩa này. Tuy nhiên, ngược lại chiều hướng tích cực đó, VOA, RFA lại đưa ra thông tin bịa đặt, bình luận xuyên tạc, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ, xúc phạm Đảng và Nhà nước Việt Nam. Đó là việc làm hết sức khó hiểu, cần phải lên án, vì VOA, RFA đã ngang nhiên đi ngược quan điểm, cam kết của lãnh đạo, chính quyền Hoa Kỳ trong quan hệ với Việt Nam.

222222222222222222222

Có một điểm cần nhấn mạnh trong dịp kỷ niệm 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Mỹ, là nguyên tắc "hợp tác cùng có lợi, bình đẳng, tôn trọng thể chế chính trị, độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nhau" được khẳng định trong Tuyên bố chung năm 2013 về việc thiết lập quan hệ Đối tác toàn diện giữa hai nước đã được lãnh đạo nước Mỹ nhắc lại nhiều lần. Như trong Thư của Tổng thống D. Trump (Đ. Trăm) gửi Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng có đoạn "Mỹ duy trì cam kết tăng cường, mở rộng hơn nữa quan hệ giữa hai nước trên cơ sở tầm nhìn chia sẻ về một khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương hòa bình và thịnh vượng cũng như tôn trọng chủ quyền lẫn nhau và luật lệ"; các Nghị quyết H.Res.1018, S.Res.607 của Thượng nghị viện, Hạ nghị viện Mỹ đều ủng hộ một Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng, độc lập ; và Thông điệp của Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ M. Pompeo (M. Pom-peo) cũng đã nhắc lại nguyên tắc "tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và thể chế chính trị của nhau". Điều đó cho thấy, lãnh đạo và chính quyền nước Mỹ đã công khai bày tỏ sự tôn trọng thể chế chính trị, độc lập, chủ quyền, và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.

Vì thế, không thể coi là chuyện "bình thường" khi 25 năm qua, VOA (Đài tiếng nói Hoa Kỳ), RFA (Đài châu Á tự do) liên tục công bố thông tin xuyên tạc, bịa đặt, bình luận tiêu cực, truyền bá luận điệu vu cáo, vu khống, thậm chí tiếp tay cho các thế lực thù địch chống phá Việt Nam. Vào dịp kỷ niệm 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Mỹ cũng vậy, khảo sát trang tiếng Việt của VOA, RFA sẽ thấy, số lượng tin bài đề cập tích cực về sự kiện chiếm tỷ lệ rất nhỏ so với tin bài đề cập tiêu cực về Việt Nam, nhất là loại tin bài liên quan việc Đảng Cộng sản Việt Nam đang chuẩn bị Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII. Dù có thể VOA, RFA không có trách nhiệm bình luận tích cực, vẫn phải chỉ ra một nghịch lý là trong khi lãnh đạo nước Mỹ khẳng định nguyên tắc đã đề cập ở trên, thì VOA và RFA - hai cơ quan truyền thông thuộc chính quyền Mỹ, lại làm ngược lại, chí ít cũng là có thái độ thù địch, không tôn trọng thể chế chính trị của Việt Nam. Điều này có thể nhận thấy rất rõ trên trang tiếng Việt của VOA và RFA trong dịp kỷ niệm 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Mỹ. 

Với VOA, có lẽ ngoài bài viết "Nhà ngoại giao Mỹ đầu tiên tại Việt Nam : chặng đường 25 năm rất ấn tượng" đăng ngày 15-7-2020 thể hiện khá khách quan, thì còn lại để kỷ niệm là khá nhiều bài viết xuyên tạc nhằm vẽ nên bức tranh u ám về Việt Nam. Ngày 14-7-2020, bằng việc đăng tải bài "Nhìn lại 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao" của người lấy tên là Thiện Ý nào đó ở Houston (Hiu-xtơn - Mỹ), những người có trách nhiệm ở VOA như muốn "mượn mồm bạn đọc làm báo" để xuyên tạc, hạ thấp vị thế của Việt Nam, nói rằng chủ nghĩa xã hội đã "thất bại". Sự thiếu thiện chí này còn thể hiện rõ qua việc cố tình gắn sự kiện một số người bị cơ quan cảnh sát điều tra của Việt Nam khởi tố bị can, thi hành lệnh bắt tạm giam vì đã có hành vi "Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam" (Điều 117 Bộ luật Hình sự năm 2015) với việc "tăng cường trấn áp trước Đại hội Đảng" (VOA, 7-7-2020), hoặc mập mờ đưa tin một người phát ngôn (giấu tên và tại sao phải giấu tên ?) của Bộ Ngoại giao Mỹ "quan ngại về bản án 8 năm tù của Facebooker "chống phá nhà nước" Việt Nam" ! 

Với RFA, tin tức về 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Mỹ chỉ đăng tải chiếu lệ. Còn lại chủ yếu vẫn tràn ngập bài vở tiếp tay, tạo diễn đàn để các thế lực thù địch và một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Việt Nam đưa ra phát ngôn tùy tiện. Bên cạnh việc tiếp tục vu cáo ở Việt Nam "không có tự do ngôn luận" và chính quyền "đàn áp người bất đồng chính kiến", RFA còn rất hăng hái (nếu không nói là đi đầu) trong "chiến dịch truyền thông đen" được triển khai để tiến công quá trình chuẩn bị Đại hội XIII của Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong bài của Diễm Thi đã đăng ngày 9-7-2020, cùng với việc dựa theo thuyết âm mưu để "dự báo" và bình luận bừa bãi về lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam sau Đại hội XIII, RFA còn gắn nhãn hiệu "nhà quan sát chính trị" cho Nguyễn Ngọc Già (tên thật là Nguyễn Đình Ngọc, năm 2016 đã bị Tòa án Nhân dân TP Hồ Chí Minh tuyên án 3 năm tù, 3 năm quản chế về tội "Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam" (theo Điều 88 Bộ luật Hình sự) để người này có cơ hội phát ngôn nhảm nhí về chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh và Nhà nước Việt Nam. Bỉ ổi hơn, ngày 8-7-2020 RFA trơ tráo tung tin "rò rỉ thông tin đấu đá nội bộ trong đảng", dẫn lời Bùi Thanh Hiếu bịa đặt vô căn cứ về việc "nhiều lần nhận được các thông tin, tài liệu mật về các cán bộ thuộc hàng cấp cao trong đảng và các tài liệu này đều do các cán bộ bên trong đảng đưa ra để đấu đá nhau do tranh chức tranh quyền, hạ bệ lẫn nhau". Đưa thông tin như vậy, RFA đã phần nào tự chứng minh về thái độ cũng như cách làm báo, tác nghiệp chuyên môn không có liêm sỉ của họ bởi chẳng hạn như đối với Bùi Thanh Hiếu, nhiều năm nay kẻ này đã bị dư luận vạch trần là kẻ chuyên dựng chuyện, xuyên tạc, bịa đặt, hiện đang vất vưởng lưu vong ở CHLB Đức... Cho nên nếu có chút lương thiện, RFA phải nhận ra một điều đơn giản là chắc chắn không ai dại dột gửi "thông tin, tài liệu mật" cho một kẻ thiếu tư cách, đạo đức như vậy. Chưa kể với bản chất lật lọng, lưu manh như đối tượng này thường xuyên thể hiện thì việc để hắn "nắm đằng chuôi", khi cần có thể trở mặt và khống chế là nguy cơ mà bất cứ một ai, kể cả kém hiểu biết cũng luôn đề phòng.

Quay trở lại bài viết, "Nhà ngoại giao Mỹ đầu tiên tại Việt Nam: chặng đường 25 năm rất ấn tượng" đăng trên VOA, sau khi kể lại hoạt động của mình khi tham gia quá trình thương thuyết nhằm bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa Mỹ với Việt Nam, ông C. Runckel (C. Răn-ken) - nhà ngoại giao của Mỹ đầu tiên tại Việt Nam, đã tự nhận xét và đánh giá : "Một trong những điều quan trọng nhất là chúng tôi dành cho người khác sự tôn trọng, thừa nhận rằng họ có một hệ thống chính trị khác với chúng ta. Họ có một nền văn hóa khác, một lịch sử khác với chúng ta. Nhưng chúng tôi nợ họ sự tôn trọng… Chúng ta cần lắng nghe họ muốn nói điều gì. Dù chúng ta chọn những con đường khác nhau vì lịch sử, văn hóa khác nhau, nhưng chúng ta phải lắng nghe và tôn trọng họ trong việc đi tiếp con đường phía trước". Xét từ nguyên tắc hợp tác cùng có lợi, bình đẳng, tôn trọng thể chế chính trị, độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của nhau đã được xác định từ khi Việt Nam và Mỹ thiết lập quan hệ ngoại giao, thì ý kiến của ông C. Runckel phù hợp với yêu cầu xây dựng và phát triển quan hệ lành mạnh giữa các quốc gia văn minh trong thế giới hiện đại. Điều đáng tiếc và khó hiểu là sau khi công bố ý kiến này trên trang mạng của mình, VOA lại không coi đó là một trong các tiêu chí để khảo chứng trước khi công bố bài vở về Việt Nam ? Phải chăng việc đăng tải bài viết nói trên chỉ nhằm mục đích để tỏ ra vô tư, còn thực chất về sâu xa bên trong VOA chỉ khuyến khích và cổ vũ cho những người, bài viết, hành xử theo những chuẩn mực trái ngược với quan điểm của ông C. Runckel ? Và phải chăng VOA chỉ muốn hành xử trái ngược với các nguyên tắc, quan điểm mà lãnh đạo và chính quyền nước Mỹ đã công khai khẳng định ?

Thực tế lịch sử và phát triển trên thế giới đã cho thấy, thể chế chính trị của một quốc gia là hiện thực hóa lựa chọn chính trị của quốc gia ấy thông qua các thiết chế tổ chức, quản lý xã hội. Ở Việt Nam, sự lựa chọn chính trị đó đã được Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam thể hiện rất kiên định và rõ ràng. Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011) khẳng định : "Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử"; đồng thời xác định dân chủ xã hội chủ nghĩa là bản chất chế độ, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước ; nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân ; mọi quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân với nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân, đội ngũ trí thức, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo… Trên cơ sở đó, phải khẳng định mọi luận điệu xuyên tạc, bịa đặt với lựa chọn chính trị, vu khống, vu cáo thể chế chính trị, hỗ trợ, kích động hoạt động chống phá chế độ xã hội ở Việt Nam mà VOA, RFA tiến hành trong nhiều năm qua thực chất là hành vi chống phá, thiếu tôn trọng thể chế chính trị của Việt Nam, xâm phạm thô bạo vào công việc nội bộ và chủ quyền của Việt Nam, trực tiếp phá hoại chủ trương cũng như những thành quả của mối quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ mà chính quyền và nhân dân hai nước đã dày công vun đắp.

Đến hiện tại, sau khi Giám đốc Cơ quan truyền thông quốc tế thuộc Chính phủ Mỹ (USAGM) mới được bổ nhiệm, Giám đốc cùng Phó Giám đốc VOA đệ đơn từ chức, Giám đốc RFA bị sa thải,… không như kỳ vọng của nhiều bạn đọc, VOA, RFA vẫn chưa hề có những chuyển biến, thay đổi gì so với trước đó, nhất là trong thái độ của họ với Việt Nam. Nhất là trong giai đoạn hiện nay, khi Đảng Cộng sản Việt Nam đang tiến tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII, cử tri Việt Nam chuẩn bị bầu cử Quốc hội của mình, các thế lực thù địch và một số tổ chức, cá nhân cũng bắt đầu "chiến dịch truyền thông đen" nhằm phá hoại các sự kiện chính trị - xã hội quan trọng này ; thì việc VOA, RFA lại nỗ lực trở thành địa chỉ giữ vai trò xung kích, tạo diễn đàn để truyền bá luận điệu sai trái, và là nguồn cung cấp thông tin tiêu cực để các thế lực thù địch và một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí khai thác, dựa vào đó để xuyên tạc, vu khống Đảng, Nhà nước Việt Nam cũng không phải là điều có gì lạ và khó hiểu. Vì thế, bên cạnh việc đề nghị chính quyền cùng cơ quan chức năng của Mỹ cần chấn chỉnh hoạt động của VOA, RFA sao cho phù hợp với các nguyên tắc, quan điểm của nước Mỹ với Việt Nam ; thì mặt khác, chúng ta cần tiếp tục đấu tranh vạch trần thái độ, mưu đồ, mọi thủ đoạn của VOA và RFA. Đồng thời với những ai đang là bạn đọc của hai địa chỉ truyền thông này cần hết sức tỉnh táo khi tiếp xúc với thông tin được đăng tải để không bị sa vào "bẫy truyền thông" mà VOA, RFA giăng ra. Bởi, xét cho cùng, như Luật sư Trịnh Quốc Thiên - một người Mỹ gốc Việt đã đánh giá, thì đó là các địa chỉ đội lốt truyền thông, sẵn sàng tung tin giả, tin vịt và không đáng tin cậy!

Vũ Hợp Lân

Nguồn : Nhân Dân điện tử, 28/07/2020

*************************

Tại sao Việt Nam không thể bỏ Trung Quốc ?

Cánh Cò, RFA, 28/07/2020

Trong suốt thời gian từ năm 1972 đến nay chưa bao giờ thế giới chứng kiến việc Hoa Kỳ thẳng thừng lên án Trung Quốc như thời gian vừa qua.

ai2

Bắt đầu bằng cuộc chiến thương mại giữa hai nước do Mỹ phát động đến việc cấm Huawei hoạt động trên đất Mỹ sau đó chuyển sang kết án Bắc Kinh đã cố tình im lặng phát tán virus Corona làm cho nước Mỹ và EU ngập chìm trong chết chóc, hỗn loạn dẫn tới quyết định nhanh chóng trước việc Hong Kong bị thủ tiêu chính sách "một quốc gia hai chế độ" và lần đầu tiên Mỹ lên án nặng nề việc chính quyền Trung Quốc giam giữ, hành hung, triệt sản hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ và lập tức cấm vận những công ty, cán bộ chóp bu người Trung Quốc tại Tân Cương cho thấy Mỹ không còn do dự vì mối quan tâm đến việc trao đổi thương mại với Trung Quốc như xưa nay nhiều người nhận xét.

Cuối cùng nhưng chưa phải là kết thúc : Mỹ ra lệnh lãnh sự quán Trung Quốc tại Houston Texas phải về nước trong vòng 72 giờ vì đã có hành vi gián điệp trên nước Mỹ. Đây là tiếng chuông báo tử cho quan hệ hai nước.

Đối với Việt Nam, Mỹ chính thức chống lại đường lưỡi bò phi pháp của Trung Quốc không những bằng lời nói mà còn bằng những hành động thiết thực như mang hai hạm đội tuần tra Biển Đông hợp tác với Ấn Độ, Nhật Bản và Úc tập trận như cảnh báo Bắc Kinh về sức mạnh liên quân mà Trung Quốc không bao giờ có.

Cho tới khi bài diễn văn của Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ, ông Mike Pompeo đọc tại thư viện Richard Nixon vào ngày 26 tháng 7 như đập nước khổng lồ Tam Hiệp bị vỡ gây chấn động khắp nơi, nhất là Trung Quốc, cho thấy rõ ràng sách lược chống Trung Quốc triệt để của Washington đã được sự đồng thuận không những của chính quyền Trump mà cả lưỡng viện Quốc hội đã mạnh tay lật lá bài Trung Mỹ trước bàn cờ thế giới.

Người Việt khắp nơi kỳ vọng vào Mỹ sẽ giúp chính quyền Việt Nam thay đổi bản lĩnh trong cách ứng xử với Trung Quốc, thay vì bị động, nhu nhược như từ xưa tới nay có thể trở nên mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn và nhất là độc lập hơn trong mọi giao dịch với Trung Quốc. Nhưng thời gian vừa qua cho thấy hầu như bài diễn văn của ông Pompeo chưa đủ khả năng gây phản ứng tích cực từ Hà Nội khi Việt Nam tiếp tục bưng bít những thông tin mà nước Mỹ đưa ra. Điển hình là tờ báo duy nhất và lớn nhất Việt Nam là VnExpress sau khi dịch và post lên toàn bộ bài diễn văn lịch sử này chỉ một ngày sau đã bị hạ xuống mất tăm. Hành động này giống như báo chí đưa tin hối lộ bị rút bài vì khác với quan điểm của Ban Tuyên giáo trung ương.

Người dân tự hỏi không biết tại sao nhà nước lại làm như vậy, khi mà nước Mỹ như một cứu tinh duy nhất và khả thi đối với Trung Quốc về vấn đề Biển Đông nhưng nhà nước lại phản ứng rất tiêu cực nếu không muốn nói là phủ nhận vai trò của nước Mỹ đối với chủ quyền đất nước hiện nay.

Trả lời câu hỏi này chắc phải quay lại với hai điểm quan trọng mà Ngoại trưởng Mike Pompeo nhấn mạnh trong bài phát biểu mạnh mẽ và chuyên sâu của ông. Nó chứng tỏ rằng không ai hiểu rõ Trung Quốc hơn chính quyền Mỹ và vì hiểu nó nên Việt Nam chạnh lòng cho vị trí của mình trên bàn cờ thế giới.

Ông Pompeo nhìn nhận : "Chúng ta phải ghi nhớ rằng chế độ Đảng Cộng sản Trung Quốc là chế độ Mác - Lênin. Tổng bí thư Tập Cận Bình là một tín đồ đích thực của một ý thức hệ toàn trị phá sản".

Lời ghi nhớ của ông Pompeo khiến Hà Nội bối rối vì cho tới nay bất kể biến động thế nào đi nữa ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn kiên quyết hướng dẫn cả nước theo con đường tiến lên Chủ nghĩa xã hội, nếu bắt tay với Mỹ ông Trọng sẽ không còn việc gì làm vì ông ta chỉ có duy nhất một giáo điều, duy nhất một căn tính và duy nhất một quyết tâm.

Câu thứ hai của ông Pompeo làm cả hệ thống bất an hơn nữa : "Trong nhiều thập kỷ, các nhà lãnh đạo của chúng tôi đã phớt lờ, hạ thấp những lời của những nhà bất đồng chính kiến ​​dũng cảm của Trung Quốc, những người đã cảnh báo chúng tôi về bản chất của chế độ mà chúng tôi phải đối mặt".

Theo thống kê của nhiều tổ chức nhân quyền thế giới Việt Nam đang giam giữ hơn 270 người có tư tưởng và hành động bảo vệ nhân quyền, cạnh đó danh sách của người bất đồng chính kiến đang bị theo dõi, trù dập, đe dọa lên tới hơn 300 người khác.

Đây là sự thật, là mối quan ngại của Việt Nam khiến các nỗ lực bắt tay với Mỹ để làm đối trọng trước hiểm họa bị Trung Quốc áp chế, bức tử bị bỏ qua. Khi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn còn sợ hãi không dám đánh đổi thứ lý thuyết hoang tưởng do ông trót hấp thụ mà không thể tiêu hóa nhưng thứ lý thuyết ấy giúp ông và Đảng cộng sản Việt Nam tại vị, ít nhất cho tới khi nào người trong đảng can đảm đồng loạt bày tỏ sự chống đối do bị áp chế bằng các phần thưởng lấy từ nhân dân quá lâu thì may ra Việt Nam mới có cơ hội nói không với Trung Quốc.

Lúc đó vế thứ hai mà Ngoại trưởng Mike Pompeo nói sẽ tự nhiên được hóa giải vì lúc ấy nỗi lo mất đảng không còn nữa.

Những nút thắt này ông Trọng có đủ can đảm vì dân vì nước hay không sẽ còn kéo dải, ít nhất sau Đại hội Đảng lần thứ 13 thì nhân dân mới vỡ òa lên được.

Cánh Cò

Nguồn : RFA, 28/07/2020 (canhco's blog)

**************************

Bây giờ nói về "người Nam hả hê"

Nguyễn Ngọc Già, RFA, 28/07/2020

Trong bài "Tôi biết ơn Việt Nam Cộng Hòa", tôi viết (trích) :

"Ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản - Cách đây vài chục năm, khi nghe câu này, tôi khá giận dữ và cảm thấy bị sỉ nhục. Cảm giác đó dễ hiểu bởi sự thật chưa được phơi bày như sau này.

Tuy nhiên, cũng nhờ đó mà tôi tự tìm tòi. Tôi nghĩ, không có cách gì thuyết phục nhất cho mỗi người, nếu như tự thân mình không chủ động tìm hiểu và can đảm nhìn thẳng vào Sự Thật. Nhìn một cách thẳng thắn, không hề né tránh là điều chưa bao giờ dễ dàng, cho bất kỳ ai, cho bất kỳ điều gì, không riêng lãnh vực chính trị.

Ít nhất, cho đến nay, tôi có thể nói, tôi đã nhìn thẳng vào Sự Thật mà tôi biết, tôi tin một cách có căn cứ.

Từ cảm giác giận dữ, dần dần tôi chuyển qua cảm giác nhục nhã. Nhục nhã vì sự vong ân bội nghĩa của gia đình mình đối với Quốc Gia mà từ đó gia đình tôi làm ăn khá giả một cách chân chính, còn bản thân tôi lớn lên từ đó... (hết trích).

ai3

Thế hệ trẻ Việt Nam quan tâm hội nhập thế giới

Tôi có nhiều bạn, cả người Nam, người Trung, người Bắc (54 và cả 75) nhưng bạn thân chắc là không có, nhất là sau khi ra tù.

Điều đó mang lại cơ hội cho tôi sự đơn độc để suy ngẫm.

Kỳ thị vùng miền ở Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung chưa bao giờ dễ dàng giải quyết.

Ở Việt Nam, sau 1975, vấn đề này vẫn âm ỉ và mãnh liệt dù đa số người ta cố gắng né tránh bằng nhiều cách, ngay cả trong nội bộ cấp cao của chế độ cộng sản Việt Nam.

Trước 1975, sự kỳ thị Bắc - Nam hầu như không đáng kể như tôi từng viết trong bài "Người Bắc có đáng ghét không" (trích) :

"...Lịch sử dân tộc Việt Nam bắt nguồn từ phía Bắc - điều không thể chối cãi. Kể từ khi vĩ tuyến 17 được phân định, người Bắc tháo chạy khỏi "bàn tay người cộng sản" vào năm 1954. Khi di cư, người Bắc mang theo văn hóa và cả giọng nói làm "hành trang" vào Nam.

Để thuyết phục đông đảo bạn đọc, nhất thiết phải chứng minh tính đại diện.

Hãy nhìn "dân Bắc Kỳ" thành danh và nổi tiếng trong lĩnh vực âm nhạc để dễ thấy nhất : đại gia đình nhạc sĩ Phạm Duy (cả ca sĩ Thái Thanh và các con của bà), đại gia đình nhạc sĩ Lữ Liên (với các con : Tuấn Ngọc, Khánh Hà, Lưu Bích, Anh Tú), Khánh Ly, Lệ Thu, Sĩ Phú v.v... và hàng hà sa số "ca nhạc sĩ Bắc Kỳ" khác.

Trong lĩnh vực điện ảnh, người ta không thể nào quên "nữ tài tử Bắc Kỳ" Kiều Chinh với tài sắc vẹn toàn. Song song bà Kiều Chinh là "nam tài tử Bắc Kỳ" Trần Quang với chất "đàn ông đất Bắc" đậm nét, một thời làm "chết mê chết mệt" phụ nữ miền Nam và sự ngưỡng mộ của nam nhân Sài Gòn...

Bên cạnh đó, các lãnh vực khác, người gốc Bắc không thiếu : Chính trị (Phó Tổng thống Nguyễn Cao Kỳ), khoa học (Dương Nguyệt Ánh, Lưu Lệ Hằng), quân sự (Lương Xuân Việt, Nguyễn Từ Huấn) và nhiều nhân vật tên tuổi chói lọi không thể dẫn ra hết được...".

(hết trích).

**********

Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, người Bắc (sau 1975) di cư vào Nam rất đông với "văn hóa xã hội chủ nghĩa" lan tràn. Người Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng (kể cả người Bắc 54) phải lặng lẽ làm quen mà chấp nhận và sống theo. Đó là sự cưỡng ép của phạm trù văn hóa - giáo dục buộc phải tuân theo sự chi phối của kinh tế - chính trị, điều không thể tránh khỏi.

Việt Nam Cộng Hòa - dù không phải tốt nhất nhưng chắc chắn đó là một nhà nước của dân và đúng nghĩa tự do dân chủ - sụp đổ, song hành cùng hơn 45 năm sự tham tàn và vong bản của người cộng sản Việt Nam ngày càng tràn ngập, làm người miền Nam nuối tiếc, đó là điều dễ hiểu.

Cũng từ đó, những người như Nguyễn Ngọc Già có phải đi tù, có phải mất mát cũng là điều bình thường và tôi thấy sự hả hê trong nhiều người... Nam về điều đó, chứ không phải chỉ riêng "người Bắc có lý luận".

Khi nghe thấy không ít những "người Nam hả hê" như vậy và thậm chí đi cùng với nó là sự cạnh khóe, mỉa mai cay độc không hề thua kém "người Bắc có lý luận", tôi không hề ngạc nhiên hay thất vọng bởi đối với tôi, nói lên nỗi oan khuất cho người dân mất đất hay họ bị kết án phi pháp, cũng như chỉ ra sự thật về sự tham tàn, vong bản của chế độ cộng sản Việt Nam, đó là trách nhiệm làm người Việt Nam.

Cũng không thiếu người Nam (kể cả hải ngoại) ủng hộ bằng nhiều cách độc địa, đúng như chế độ cộng sản Việt Nam hay dùng "xúi giục", "kích động" v.v...

Sẽ là non nớt và phiến diện khi "người Nam hả hê" cho rằng Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ là tại thành phần "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản" hoặc giả do Hoa Kỳ phản bội Việt Nam Cộng Hòa mà ra cớ sự cùng nhiều ý kiến tương tự như vậy.

Địa - chính trị tuy hai mà một. Lịch sử song hành với nó nhưng số phận một dân tộc lại thuộc về sự huyền diệu của Thượng Đế. Tin hay không tùy mỗi người.

******

Tôi không thích sự thuyết phục chính trị bằng con tim nhân danh : Lòng nhân ái, đoàn kết, yêu nước hoặc giả tin tưởng mù quáng từ sự nổi tiếng cá nhân v.v... nên tôi thường chọn cách hủy kết giao bạn bè (kể cả Bắc hay Nam) dù trên mạng hay ngoài đời, vì đó là cách tốt nhất mà tôi có thể nghĩ ra để tránh phát sinh xung đột.

Nguyễn Ngọc Già

Nguồn : RFA, 28/07/2020 (nguyenngocgia's blog)

Quay lại trang chủ

Additional Info

  • Author: JB Nguyễn Hữu Vinh, Vũ Hợp Lân, Nguyễn Ngọc Già
Read 422 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)