Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Quan điểm

02/10/2019

Đảng cộng sản Việt Nam đi kiện củ khoai

Sơn Dương

Nếu lấy câu nói của ông tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng sau khi được cựu tổng thống Mỹ Barack Obama tiếp đón tại tòa Bạch ốc năm 2015 "mình có như thế nào thì người ta mới đối với mình như thế ấy chứ !" thì sẽ thấy Đảng cộng sản Việt Nam đã như thế nào khiến Đảng cộng sản Trung Quốc rắp tâm khoan thủng thềm lực địa Việt Nam trên biển Đông hiện nay.

dang11

Nguyễn Phú Trọng sau khi được cựu tổng thống Mỹ Barack Obama tiếp đón tại tòa Bạch ốc năm 2015 :"mình có như thế nào thì người ta mới đối với mình như thế ấy chứ !"

Đã có nhiều yêu cầu phải phản ứng lại Đảng cộng sản Trung Quốc trong dư luận nhưng Đảng cộng sản Việt Nam vẫn nhẩn nha nghiên cứu. Sự cân nhắc lợi hại giữa ‘đại cục’ và ‘tiểu cục’ đã lâu 20 năm từ sau Thỏa thuận Thành Đô 1990 nhưng đến nay Đảng cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục nghiền ngẫm cho thấy sẽ không có giải pháp.

Đáng chú ý là bài viết "Trao đổi nhanh về chuyện Biển Đông" của ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên là Phó ban Tuyên giáo Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, được phổ biến trên nhiều trang mạng từ đầu tháng 9. Bài viết được coi là có tâm, có tầm. Bài viết của ông Vũ Ngọc Hoàng đưa ra 5 trao đổi nhanh, vội vã thôi, vì ông đang còn bận nhiều chuyện quan trọng hơn, dù ông thú nhận hiện nay chẳng có chuyện gì quan trọng hơn chuyện Biển Đông.

Trao đổi 1. Ông Vũ Ngọc Hoàng báo động mất Biển Đông là mất nước. Tổ quốc là trên hết, bảo vệ Tổ Quốc trước tiên là bảo vệ Biển Đông. Nhưng bằng cách nào ? Ông đề nghị nhân đại hội Đảng cộng sản Việt Nam lần thứ 13, ‘quan trọng và cốt lõi nhất vào lúc vận mệnh đất nước như thế này’ là ‘phương hướng và quan điểm chọn’ nhân sự lãnh đạo các cấp [có] ‘thái độ rõ ràng, mạnh mẽ và có tư duy mạch lạc trong vấn để bảo vệ chủ quyền quốc gia ở Biển Đông’.

dang1

Bản đồ vùng biển Việt Nam : tàu Trung Quốc liên tiếp xâm nhập vào trong Bãi Tư Chính

Tâm và tầm của ông Hoàng không có gì mới. Điều làm người ta phì cười là ông Hoàng kêu gọi chọn nhân sự mới nhưng phải từ Đảng cộng sản Việt Nam. Khổ nỗi đã là chuột phá nhà thì chuột nào cũng là chuột. Thay đổi nhân sự lòng vòng rốt cuộc vẫn là thằng cha khi nãy. Xem thế ông Hoàng có vẻ quyết tâm chữa trị những triệu chứng ung thư nhưng không cái tâm, tầm, tài và can đảm để giải phẫu nguyên nhân sinh ra triệu chứng ung thư là đảng cộng sản của ông.

Cũng cần thấy ‘Tổ quốc trên hết’ mà ông Hoàng khẩn thiết kêu gọi bảo vệ không phải là Tổ Quốc Việt Nam. Đấy là "tổ quốc cộng sản-tổ quốc xã hội chủ nghĩa" của ông tuyên giáo. Tổ Quốc Việt Nam và tổ quốc cộng sản-tổ quốc xã hội chủ nghĩa đã bị Đảng cộng sản Việt Nam nhập nhằng làm một từ hơn 40 năm nay, không liên can gì với nhau mà còn đối nghịch nhau. Tổ quốc cộng sản càng lâm nguy, Tổ quốc Việt Nam càng lẫm liệt trong lòng người dân. Tổ quốc cộng sản phải chết để Tổ quốc Việt Nam được trường tồn. Bốn triệu đảng viên cộng sản hãy ra biển đánh giặc cứu tổ quốc cộng sản của họ. Kêu gọi người dân đánh giặc cứu Tổ quốc cộng sản là đưa dân ra làm bia đỡ đạn cho Đảng cộng sản Việt Nam một lần nữa.

Trong phần trao đổi 2, ông Hoàng tỏ ý phải kiện Đảng cộng sản Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Phải kiện cho Đảng cộng sản Trung Quốc tối mặt để không dám bén mảng đến lãnh hải và thềm lục địa Việt Nam nữa. Nhưng kiện cho Đảng cộng sản Trung Quốc tối mặt mà sao Trung Quốc ngang tàng xấc xược bao nhiêu thì Đảng cộng sản Việt Nam càng khúm núm bấy nhiêu ?

Người hiểu bản chất cộng sản đều nhận ra rằng nếu kiện Đảng cộng sản Trung Quốc ra tòa quốc tế mà có xác xuất thắng thì Đảng cộng sản Việt Nam đã kiện từ lâu chứ không chờ đến ngày hôm nay.

Mọi suy diễn về ‘sự cố’ Biển Đông đều có thể đúng/sai vì mọi thông tin đều bị Đảng cộng sản dấu biệt hoặc bị định hướng không còn giá trị tài liệu. Nhưng nếu dựa vào những thông tin hiện có trên mạng Internet người ta sẽ thấy Đảng cộng sản Việt Nam đã bị Đảng cộng sản Trung Quốc lừa cho một cú tối mặt. Tài liệu trên Wikipedia cho thấy Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký công hàm ‘Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc’. Thế thì bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã viết gì ?

Tài liệu cho biết "Chính phủ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa nay tuyên bố :

"Bề rộng lãnh hải của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Bành hồ, quần đảo Đông sa, quần đảo Tây sa, quần đảo Trung sa, quần đảo Nam sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc…".

Tây sa, Nam sa chính là tên Trung Quốc gọi quần đảo Hoàng sa và Trường sa của Việt Nam và độc địa hơn nữa cái bẫy ‘và các đảo khác thuộc Trung Quốc’. Suy theo đó những đảo nào được/bị tuyên bố là của Trung Quốc, Đảng cộng sản Việt Nam sẽ tôn trọng. Không một nước nào, trừ một mình Đảng cộng sản Việt Nam, đã ký tên tán thành bản tuyên bố láo lếu này của Đảng cộng sản Trung Quốc.

Công hàm Phạm Văn Đồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958 tức 10 ngày sau khi Trung Quốc tuyên bố lãnh hải. Tại sao lúc đó Đảng cộng sản Việt Nam không phản đối bản công bố mà ký tên tôn trọng để ngày nay há miệng mắc quai ? Tưởng rằng mình quá khôn bán ‘khuyến mãi’ nhà hàng xóm Việt Nam Cộng hòa mà Đảng cộng sản Trung Quốc ngu dại cũng mua lúc ấy, đưa đến hệ quả biến động trên Biển Đông hôm nay. Lý do Đảng cộng sản Việt Nam đưa ra Hoàng sa và Trường sa không được nêu lên trong công hàm vậy nhà nước Việt Nam không bị trói buộc phải tôn trọng, xét ra không ổn, chiếu theo bản tuyên bố của Trung Quốc ngày 4 tháng 9 năm 1958.

Chuyện không nghiêm chỉnh khác là cả hai cha con đảng cộng sản đều không tôn trọng công pháp quốc tế nhưng Đảng cộng sản Việt Nam lăm le kiện Đảng cộng sản Trung Quốc tòa để được xử đúng theo công pháp quốc tế ! Trung Quốc đã không tôn trọng phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực (PCA) trong vụ kiện của Phi Luật Tân năm 2013 thì hà cớ gì sẽ tôn trọng phán quyết của một tòa án quốc tế hôm nay ?

Đảng cộng sản Việt Nam tôn trọng công pháp quốc tế ? Cộng hòa Đức là một nước lớn và có chủ quyền nhưng đảng ta đã bất chấp chủ nhà, cho công an xâm nhập lãnh thổ Đức bắt đồng chí Trịnh Xuân Thanh về nước trị tội năm 2017 là một bằng chứng. Sự ngu dốt về công pháp quốc tế của Đảng cộng sản Việt Nam đã được báo chí đảng ca ngợi như là một thành tích phi thường ‘thế giới chưa ai làm được’ và ‘có thể quay thành phim’ ! Tóm lại, chỉ là chuyện con kiến đi kiện củ khoai. May ra có trọng tài thường trực Kim Jong-un của Bắc Hàn, với thành tích không tôn trọng công pháp quốc tế, chịu đứng ra xét xử !

Trao đổi 3. Trong tình hình bị Trung Quốc làm nhục trên Biển Đông hiện nay, Đảng cộng sản Việt Nam cần phải tìm đồng minh kết hợp để cùng chống lại. Người tử tế Vũ Ngọc Hoàng đề nghị đảng ta tìm kiếm sự ủng hộ từ các nước Đông Nam Á và các nước chưa phải là ‘đối tác chiến lược’ nhưng tử tế với đảng thì vẫn hơn người bạn răng hở môi lạnh cứ chém tới tấp trước mặt. Thế nhưng trên một bài báo mới đây 26/09/2019, tờ The Diplomat đã tiên đoán tương lai đồng minh của Đảng cộng sản Việt Nam bằng cái tựa làm Đảng cộng sản Việt Nam lạnh xương sống "Việt Nam đối đầu với Trung Quốc, một mình" (Vietnam confronts China, alone).

Người ta nói đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, nhưng các nhà nước cộng sản và dân chủ không thể đoàn kết khắng khít với nhau như cái cọc vuông không thể đóng vào cái lỗ tròn. Lịch sử thế giới chưa từng có tiền lệ một nước dân chủ đoàn kết với một nước cộng sản đế chống lại một nước cộng sản khác. Phải cùng là cộng sản hoặc cùng là dân chủ thì có thể kết thành một khối miễn có tình trạng ‘thỏa hiệp’ kinh dị như ‘nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’. Đảng cộng sản Việt Nam không có cơ may nào để được các nước dân chủ ở Đông Nam Á ủng hộ trong cuộc chiến Biển Đông. Sáng tạo đột phá hiện nay của Đảng cộng sản Việt Nam đang được tung ra thăm dò dư luận là kế sách ‘đu càng trực thăng Mỹ’ để giữ đảo, sắp được ông Nguyễn Phú Trọng thực hiện vào tháng 10 năm nay. Nhưng kế sách này chưa chắc có thể cứu mạng Đảng cộng sản Việt Nam nhưng chắc chắn sẽ bị đoạt mạng về sau.

Trao đổi 4. Ông Vũ Ngọc Hoàng tỏ ý chống lại Chính sách "ba không" quốc phòng xuyên suốt từ năm 2010 khi Thứ trưởng quốc phòng cộng sản Việt Nam Nguyễn Chí Vịnh tuyên bố : ‘không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia’. Ông Hoàng sửa lưng ông Vịnh "quan điểm không liên minh quân sự là đúng trong trường hợp nhằm để chống nước khác, nhưng sẽ không đúng đối với trường hợp để bảo vệ Tổ Quốc của mình".

Vế một trong câu ông Hoàng viết là chuyện tự nhiên. Khi một nước xâm lăng một nước khác không cần đồng minh vì nếu nước không đủ mạnh không dại gì đi xâm lăng. Nhưng vế hai cần Đảng cộng sản Việt Nam cần sờ lại cái đầu của mình. Vế hai chỉ áp dụng được ở các nước dân chủ. Một nước cộng sản chống lại nước cộng sản khác không thể kiếm được đồng minh quân sự từ các nước dân chủ. Cho tới nay đã không có nước dân chủ nào ký kết liên minh quân sự với Nhà nước cộng sản Việt Nam chống lại Nhà nước cộng sản Trung Quốc. Vậy Đảng cộng sản Việt Nam phải đối mặt Đảng cộng sản Trung Quốc ‘một mình’ để bảo vệ tổ quốc cộng sản là chuyện khó tránh khỏi.

Trao đổi 5. Ông Vũ Ngọc Hoàng cho phát lại cuốn băng đã nhão, đã ra rả ngày đêm từ 45 năm nay "Ngày nay ta càng nhận thức sâu sắc rằng, nước là nước của dân. Dân là chủ nhân của đất nước. Chính người chủ ấy phải lo giữ lấy nước của mình (?). Nhà nước là của dân, do dân lập ra, có nhiệm vụ bảo vệ và phục vụ nhân dân, trong đó có công việc bảo vệ tổ quốc. Nhà nước phải làm theo ý dân, phải dựa vững vào dân mà bảo vệ tổ quốc, phải thường xuyên và kịp thời thông báo đầy đủ cho nhân dân biết thực chất tình hình xung quanh vấn đề Biển Đông…". Chỉ lấy câu nói ‘đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm’ đáp trả phần lên đồng của ông Vũ Ngọc Hoàng là đủ.

dang2

Tổ quốc của ai trên hết ?

Cuộc đời đã chứng nghiệm mọi khó khăn đều có giải pháp của nó. Trong cái rủi đôi khi sinh ra cái may. Vấn đề là có biết cái may để nắm bắt hay không. Tình thế khẩn trương của đất nước đã đưa đến một cơ hội ngàn năm cho Đảng cộng sản Việt Nam trở về với đại khối dân tộc Việt. Đảng cộng sản Việt Nam phải chủ động thực hiện tiến trình Hòa giải Dân tộc, chấp nhận Đối lập, tổ chức một cuộc bầu cử tự do đưa đến sự thiết lập một đất nước mới, tên gọi mới và một chính phủ mới chính thức đại diện cho toàn dân Việt Nam. Tân chính phủ của nước Cộng hòa Việt Nam sẽ phủ nhận mọi hệ lụy với nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, sẽ đứng lên tuyên bố xóa bỏ các hiệp định, thỏa thuận bất bình đẳng do chế độ cũ đã ký kết với Đảng cộng sản Trung Quốc. Đảng cộng sản Trung Quốc chắc chắn sẽ phản ứng nhưng phải cẩn trọng vì phải đối đầu với 90 con triệu người Việt Nam quyết tử bảo vệ lãnh thổ cho muôn ngàn thế hệ tương lai.

Đàng nào Đảng cộng sản Việt Nam cũng sẽ chết dưới tay Trung Quốc. Dân chủ hóa Việt Nam là giải pháp khả thi khẩn cấp nhất để hóa giải Trung Quốc. Đảng cộng sản Việt Nam cần có can đảm tinh thần để tự cứu mình bằng cách nắm cơ hội làm tác nhân cho một cuộc đổi đời lịch sử. Đảng cộng sản Việt Nam sẽ có thể lấy công chuộc tội với muôn vàn thế hệ Việt Nam mai sau. Đây là lối thoát cuối cùng cho Đảng cộng sản Việt Nam và cho đất nước Việt Nam hôm nay.

Sơn Dương

(02/10/2019)

****************

Trao đổi nhanh về chuyện Biển Đông

Vũ Ngọc Hoàng, viet-studies, 07/09/2019

dang4

Ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên ủy viên Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, nguyên phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương Đảng cộng sản Việt Nam

1

Âm mưu của Trung Quốc về việc cưỡng chiếm Biển Đông của Việt Nam đã có từ lâu. Âm mưu đó có nguồn gốc từ bản chất Đại Hán của đế chế Phương Bắc này. Sau một thời gian tích cực chuẩn bị, đến nay cảm thấy đủ điều kiện nên họ đang quyết tâm thực hiện một bước nhảy vọt đáng kể để thực hiện âm mưu này. Việc tàu Trung Quốc vào ra vùng biển chủ quyền của Việt Nam vài tháng nay không phải là một cuộc "dạo chơi" mà là một bước leo thang ngoạn mục. Thế mà phía Việt Nam ta cũng có ý kiến cho rằng "nó vào rồi nó ra chứ đã làm được gì đâu". Nghĩ vậy thật đơn giản và thơ ngây quá ! Nó vào rồi nó ra, nó ra rồi nó lại vào. Nó muốn vào thì vào, muốn ra thì ra, vào nhà người ta mà cứ nhà của nó. Một đất nước có chủ quyền mà sao có thể chịu vậy. Kiểu này thì có ngày nó bảo "hai nhà là một", nhập chung thôi, rồi lấy tiếng Trung làm tiếng phổ thông vì đại đa số dân chúng đang nói thứ tiếng này. Thế là nó hoàn thành âm mưu thôn tính và đồng hóa, đạt mục đích mà hơn 4000 năm nay họ chưa làm được. Thật nhẹ nhàng, ít tốn công tốn sức.

Biển của Việt Nam mà họ bảo của họ, yêu cầu cùng khai thác. Theo luận điệu đó thì Việt Nam mất biển. Mà mất Biển Đông là mất nước. Phần còn lại nhỏ hẹp, không gian sinh tồn của dân tộc mất đi hơn một nửa, lục địa bị bao vây tứ bề, phần tài nguyên khoáng sản lớn và quý giá nhất bị cướp hết, không còn cửa để ra đại dương - cái mà rất nhiều quốc gia đều cần đến để thành cường quốc, hàng không cũng mất tự do, con cháu muôn đời sẽ bị o ép và lệ thuộc họ đủ điều, mất lần này là mất hẳn, mãi mãi không bao giờ đòi lại được, niềm tự hào về lịch sử bất khuất của một dân tộc văn hiến cũng sẽ mờ nhạt và bị tan biến, đất nước anh hùng chỉ còn lại một cái xác như một mãnh nhỏ vô hồn, một dân tộc sẽ mãi tụt hậu, tủi nhục và đau đớn. Vào lúc này công việc lớn lao nhất, quan trọng nhất, hơn bất cứ thứ gì, là bảo vệ Đất nước, trước mắt là Biển Đông.

Tổ Quốc trên hết ! Có thể đình hoãn nhiều việc khác, kể cả việc quan trọng, để tập trung suy tính kỹ cả chiến lược, sách lược và giải pháp cụ thể (đừng chủ quan nói đã tính kỹ hết rồi). Đây mới chính là "đại cục" chứ còn cái đại cục gì nữa ? Đây là nội dung quan trọng nhất và là cốt lõi, chính yếu của Đại hội lần nầy, chứ không thể nội dung nào hơn được. Đây là phương hướng và quan điểm để chọn nhân sự chứ không có bất cứ tiêu chí gì quan trọng hơn vào lúc vận mệnh đất nước như thế này. Theo đó, tiêu chí đầu tiên để chọn cán bộ lãnh đạo các cấp các ngành là thái độ rõ ràng, mạnh mẽ và tư duy mạch lạc trong vấn đề bảo vệ chủ quyền quốc gia ở Biển Đông.

Vừa qua, Chính phủ, Bộ Ngoại giao Việt Nam và các lực lượng cảnh sát biển, hải quân… đã có nhiều cố gắng, và lần này thái độ ta có mạnh mẽ hơn các lần trước. Chúng tôi xúc động khi được biết tình hình các sĩ quan và chiến sĩ của quân đội ta lúc xung trận húc nhau với các tàu xâm lăng của Trung Quốc ở khu vực bãi Tư Chính đã thể hiện một tinh thần rất dũng cảm xứng đáng là con em của một dân tộc anh hùng. Tuy nhiên, nhìn chung thái độ tổng thể bộ máy lãnh đạo quản lý đất nước thì thấy sự thể hiện rất chưa đủ, chưa tương xứng với tính chất nghiêm trọng của tình hình. Và tất nhiên, muốn bảo vệ được Biển Đông thì không chỉ có tinh thần, bản lĩnh, trách nhiệm với Tổ Quốc (mặc dù phải bắt đầu từ các yếu tố ấy), mà quan trọng hơn nữa là phải đổi mới cách tiếp cận vấn đề, đổi mới tư duy, quan điểm, kể cả chủ trương và hành động. Bảo vệ Biển Đông và đổi mới là hai yêu cầu, nhiệm vụ quan trọng nhất hiện nay, cần được thực hiện đồng thời.

2

Có ý kiến bảo phải kiện Trung Quốc ngay, công khai chủ trương và thúc đẩy nhanh công việc, ý kiến khác lại không đồng ý vì nhiều lẽ khác nhau. Ý kiến khác nhau trong quá trình thảo luận là việc bình thường. Nhưng cần phải có phương pháp tiếp cận tốt và khả năng quyết đoán sắc sảo, kịp thời, nhất là khi có tình thế nghiêm trọng đối với vận mệnh đất nước (xin nhắc lại để nhớ lần này không phải họ "dạo chơi", mà là quyết tâm tạo ra một bước nhảy vọt đáng kể để thực hiện âm mưu lớn lâu dài).

Trong đọan ý kiến này, tôi xin có đôi lời góp phần trao đổi để tham khảo về việc kiện Trung Quốc. Kiện là giải pháp hòa bình. Kiện chẳng những không phải là chiến tranh mà còn là một giải pháp ngăn chặn chiến tranh. Sử dụng luật pháp và dư luận quốc tế khi có mâu thuẫn giữa các bên là biện pháp cần thiết và đúng đắn trong một thế giới văn minh và hội nhập. Đó cũng là tư tưởng pháp quyền tiến bộ. Vì sao ta lại sợ kiện, trong khi chính nghĩa thuộc về ta.

Sợ kiện hay là sợ Trung Quốc ? Đặt câu hỏi như vậy là vì tôi nghe có ý kiến cho rằng, nếu ta kiện thì Trung Quốc sẽ làm căng hơn nữa, trong khi ta phải sống bên cạnh họ lâu dài, nếu để họ thù vặt thì rất khó ở. Đó cũng là một cách suy nghĩ. Mà họ cũng dọa ta như thế. Dọa để ta đừng kiện. Họ không muốn ta quốc tế hóa vấn đề mà chỉ để riêng họ và ta với nhau nhằm dễ bề ức hiếp. Đó là cách đấm người ta mà muốn bịt miệng không cho la. Tôi nghĩ không thể đồng ý với cái lý lẽ cho rằng vì sợ họ ép ta (hơn nữa) nên thà rằng cứ để cho họ ép dần dần như thế mà không cần phải kiện. Họ sẽ chèn ép ta ngày càng nhiều thêm là quy luật tất yếu, vì mục đích của họ là độc chiếm Biển Đông, và vì thấy ta yếu mềm nên có thể chèn ép được. Các loài cá lớn ăn thịt sở dĩ không nuốt hết những loài cá nhỏ là vì không nuốt được, sợ bị gai nhọn đâm hoặc sợ nọc độc và còn sợ bị phản công của các nhân tố khác từ môi trường chung quanh, chứ hoàn toàn không phải nó thương cảm vì sự mềm yếu của đối phương. Trung Quốc to làm vậy nhưng đâu có dễ cưỡng chiếm Đài Loan.

Ý kiến khác lại nói rằng, kiện cũng chẳng được gì, nó không chấp nhận, không chấp hành, chẳng có chế tài nào để cưỡng chế. Cách tiếp cận ấy theo tôi là không đúng. Khi lãnh đạo nước ta tuyên bố khởi kiện Trung Quốc thì tập họp cả một dân tộc, cả kiều bào khắp nơi trên thế giới, tập họp thêm nhiều bạn bè quốc tế, bản thân chúng ta cũng nhanh chóng trưởng thành về sự hiểu biết luật pháp quốc tế, đồng thời cũng là lên tiếng để nhân dân Trung Quốc biết thái độ rõ ràng của Việt Nam chứ không phải như lâu nay nhà cầm quyền Trung Quốc cứ tuyên truyền một chiều, còn ta thì im lặng hoặc ít nói nên dân Trung Quốc nhiều người đang hiểu sai bản chất của vấn đề. Vậy thì kiện là được chứ, sao lại không được gì. Được dân và được bạn bè quốc tế chẳng phải là cái được lớn sao. Mặt khác, hãy tin rằng, với nhận thức của thế giới ngày nay, chân lý không không dễ bị chà đạp đâu. Khi chân lý rõ ràng và thuộc về ta chẳng phải là cái được lớn hay sao. Một mình ta nói với họ không xong vì họ coi thường ta, không thèm nghe ta mà lại còn dùng mọi thủ đoạn để áp đặt. Cần phải dựa vào luật pháp và thông lệ quốc tế để đối mặt với họ là một giải pháp không thể khác trong tình thế này. Nếu không kiên quyết như thế hãy coi chừng sẽ mất Biển Đông. Mà mất Biển Đông là mất nước như đã trình bày trong điểm 1. Còn việc ta phải sống cạnh họ lâu dài là tất nhiên, và cũng chính vì thế mà phải đứng lên nói thẳng, phải biết tôn trọng lẫn nhau để có thể sống cùng theo đúng nghĩa là sống. Đây cũng là mục tiêu độc lập dân tộc mà Hồ Chí Minh đã chiến đấu suốt đời.

3

Quan điểm không liên minh quân sự là đúng trong trường hợp nhằm để chống  nước khác, nhưng sẽ không đúng đối với trường hợp để bảo vệ Tổ Quốc của mình. Cần có cách tiếp cận mới và sớm điều chỉnh quan điểm chỉ đạo này. Vì mục đích bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải của đất nước thì chẳng những cần thiết mà thậm chí nên chủ động liên minh trước với các nước thật sự tôn trọng độc lập chủ quyền của Việt Nam. Không thể tự trói mình bởi những quan điểm bất lợi mỗi khi Tổ Quốc có nguy cơ bị xâm lăng.

Nhân dịp này cần nhìn nhận đánh giá lại các đối tác của chúng ta để mà hiểu cho đúng bạn bè. Tiêu chí quan trọng nhất để chọn bạn lúc này là ai thật sự tôn trọng và ủng hộ sự nghiệp bảo vệ chủ quyền củaViệt Nam. Trong số các đối tác chiến lược của Việt Nam thì một "đối tác" đã lộ diện rõ ràng là kẻ có âm mưu cưỡng chiếm Biển Đông của nước ta. Trong khi đó lại có nước tuy chưa gọi là đối tác chiến lược nhưng chính họ đã lên tiếng sớm nhất và mạnh mẽ nhất để ủng hộ chủ quyền củaViệt Nam. Theo tôi, với thực tế đó họ xứng đáng là đối tác chiến lược của chúng ta, kể cả trường hợp trước đây họ có lúc đã không phải với ta. Ít nhất là họ xứng đáng hơn nhiều so với "đối tác chiến lược toàn diện" kia đang xâm lăng đất nước ta. Thực tiễn đã kiểm nghiệm ai tốt ai không tốt.

Một dân tộc biết điều không thể quay lưng lại với thực tế trong văn hóa ứng xử với bạn bè. Nước có chủ quyền phải biết tự chủ trong chọn bạn mà chơi, không phải sợ gì ai bất bình hay quở trách. Cái Phương Bắc bá quyền ấy có động cơ và âm mưu xấu với ta, họ luôn tìm mọi cách để giữ ta trong vòng kiểm soát của họ, không muốn và không cho ta thoát ra khỏi họ để quan hệ thân thiết với các cường quốc khác.

Ta không gây thù hận với ai và luôn thật lòng mong muốn sống hòa hiếu với lân bang, nhưng đồng thời ta cũng phải biết cảnh giác và có bản lĩnh tự cường. Hãy đừng bao giờ quên mà ngược lại phải luôn nhớ đến bài học cay đắng thuở ông cha ta vì nhẹ dạ mất cảnh giác mà bị Phương Bắc cướp nước để cho cả một dân tộc phải sống nô lệ lầm thang điêu đứng trong cảnh "chim lồng cá chậu" đầu rơi máu chảy suốt một nghìn năm mới thoát ra được.

Các nước Đông-Nam-Á về cơ bản là tốt, không có chuyện gì mâu thuẫn lớn với nhau, nhưng chưa phải đã đoàn kết một lòng cùng nhau thành một khối thống nhất vững mạnh, mà cá biệt đôi khi cũng có chuyện "đồng sàn dị mộng". Mặt khác thì Phương Bắc lại tác động vào, kể cả bằng tiền và bằng các thủ đọan chính trị, tranh thủ lôi kéo dụ dỗ nước này nước khác, để khu vực này không thành một khối được, không có sức mạnh chung, cho họ dễ bề chi phối. Thực chất là "tách ra từng chiếc đũa" chứ không để "một bó đũa", không để cho khu vực này chụm lại thành một khối. Thực tế ở khu vực Trường Sa mặc dù của ta là chính nhưng vẫn đang có nhiều nước quản lý một số đảo, mà việc này đã có từ trước, chỉ riêng Trung Quốc thì đến sau, bắn giết người của Việt Nam ta để chiếm đảo, rồi đồn trú ở đó đến nay, lại còn muốn lấy tiếp, lấy hết. Việt Nam cần phải có cách ứng xử phù hợp thực tế ở đây trong mối quan hệ với các nước Đông-Nam-Á, thừa nhận và bảo đảm quyền lợi chính đáng của các nước nhỏ, đừng để họ bị xuyên tạc mà suy nghĩ rằng Trung Quốc là đại bá còn Việt Nam cũng là tiểu bá mà dẫn đến phân tâm.

4

Còn có ý kiến khác cho rằng, ta với Trung Quốc là anh em đồng chí, cùng xã hội chủ nghĩa với nhau, cùng một hệ tư tưởng và còn có quan hệ giữa hai đảng cộng sản đang cầm quyền, vì vậy cần kiên trì trao đổi ý kiến, đối thoại với nhau, không nên kiện ra quốc tế, không nên tỏ ra căng thẳng…

Tinh thần hữu nghị với mọi người nói chung là tốt, nhưng nếu nhẹ dạ cả tin, mất cảnh giác, để cho những người có tâm địa và âm mưu xấu lợi dụng làm hại đến chủ quyền quốc gia thì sẽ là sai lầm lớn, thậm chí là có tội lớn với dân tộc mà lịch sử không thể tha thứ. Đồng chí anh em gì mà vô cớ bất ngờ đem 60 vạn quân sang Việt Nam để bắn giết dân chúng và đốt phá các làng mạc, nay lại quyết dùng mọi thủ đoạn để độc chiếm Biển Đông.

Xã hội chủ nghĩa gì mà đi xâm lược Việt Nam. Nhân dân ta chắc không ai cần cái kiểu xã hội chủ nghĩa xâm lược ấy. Đừng có nhân danh xã hội chủ nghĩa để lừa phỉnh nhau. Không có chủ nghĩa xã hội chân chính nào lại như thế cả (chuyện xã hội chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa cũng cần có cách tiếp cận khác căn bản so với cách hiểu, cách nghĩ lâu nay - sẽ nói sau ở bài khác). Đó chỉ là một đế chế phong kiến trá hình và biến tướng. Một quốc gia bảo vệ độc lập chủ quyền và một quốc gia khác đi xâm lăng sao lại cùng tư tưởng ?

Đảng cộng sản Việt Nam từ khi ra đời đã lấy mục tiêu dân tộc và dân chủ làm mục tiêu phấn đấu. Đến nay chưa hoàn thành xong mục tiêu ấy thì phải tiếp tục chiến đấu nữa. Xa rời mục tiêu dân tộc và dân chủ như ngày mới ra đời đã nêu lên thì Đảng sẽ không còn là đảng chân chính vì dân. Đảng cộng sản Việt Nam quan hệ với các đảng khác không thể và không bao giờ được gây tổn hại cho mục tiêu độc lập chủ quyền của dân tộc.

Còn kiên trì trao đổi, đối thoại ? Trung Quốc đâu có cần trao đổi đối thoại với ta. Họ không tôn trọng và không coi Việt Nam là đối tác bình đẳng. Họ chỉ áp đặt và chèn ép. Còn Việt Nam ta đâu có tỏ ra căng thẳng gì. Sự căng thẳng là do họ chủ ý gây ra đấy chứ. Sao lại đổ vấy cho ta. Còn việc ta buộc phải kiện họ chính là do họ đẩy ta đến đó, không còn con đường nào khác. Lòng tự trọng dân tộc không cho phép ta nhân nhượng thêm nữa, vì ta càng nhân nhượng thì họ càng lấn tới. Đó cũng là tư tưởng chống ngoại xâm của Hồ Chí Minh.

5

Chỗ dựa vững chắc và đáng tin nhất chính là cộng đồng nhân dân Việt Nam. Lịch sử đã chứng minh qua nhiều nghìn năm nay rằng dân tộc này không bao giờ biết đầu hàng. Thuở xưa có lúc triều đình đã đầu hàng hoặc không đủ sức chiến đấu với quân giặc, nước đã mất và sau đó nhân dân đã tập họp nhau lại, đứng lên chiến đấu với quân thù, giành lại độc lập cho đất nước.

Thời chiến tranh vệ quốc trước đây, có nơi, có lúc không còn tổ chức Đảng, không còn đảng viên, thì nhân dân đã tự mình lập ra chi bộ, một chi bộ của dân, để tiếp tục lãnh đạo cuộc chiến đấu, sau này tổ chức Đảng cấp trên phải công nhận các đảng viên và tổ chức đảng đó. Nhân dân ta từ thuở xưa đã là vậy.

Ngày nay ta càng nhận thức sâu sắc rằng, nước là nước của dân. Dân là chủ nhân của đất nước. Chính người chủ ấy phải lo giữ lấy nước của mình. Nhà nước là của dân, do dân lập ra, có nhiệm vụ bảo vệ và phục vụ nhân dân, trong đó có công việc bảo vệ tổ quốc. Nhà nước phải làm theo ý dân, phải dựa vững vào dân mà bảo vệ tổ quốc, phải thường xuyên và kịp thời thông báo đầy đủ cho nhân dân biết thực chất tình hình xung quanh vấn đề Biển Đông.

Không có bất kỳ ai, không có bất cứ đối tác nào, dù họ tốt đến bao nhiêu, cũng không thể thay được nhân dân. Nhân dân ta muôn đời nay thật anh hùng. Luôn mang trong mình dòng máu và khí phách của Bà Trưng, Bà Triệu, của Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung và Hồ Chí Minh. Mỗi khi đất nước có họa ngoại xâm thì triệu người như một, tha thứ, xóa bỏ hoặc gát lại tất cả các bất đồng, các mâu thuẫn trong nội bộ, để một lòng cùng nhau quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh. Tất nhiên, với tư cách là những người tham mưu cho nhân dân, nhà nước thỉnh thoảng cũng cần nhắc nhân dân phải bình tĩnh, không để nóng đầu, quá bức xúc. Cuộc chiến đấu thuở xưa đã vậy và ngày nay càng phải vậy, lòng dũng cảm là vô cùng đáng quý, đáng trân trọng, nhưng để bảo đảm chiến thắng nhất định phải cộng với sự bình tĩnh, trí tuệ và mưu lược.

Có nhân dân thì Đảng và Nhà nước sẽ có tất cả. Dân chủ hóa là con đường nhất định phải tiếp tục tiến lên. Có nhân dân, có bạn bè và luật pháp quốc tế nước ta nhất định bảo vệ được Biển Đông./.

Vũ Ngọc Hoàng

Nguồn : viet-studies, 07/09/2019

Quay lại trang chủ

Additional Info

  • Author: Sơn Dương
Read 295 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)