Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Quan điểm

07/10/2019

Đi với Mỹ có giữ được Đảng không ?

Đỗ Xuân Cang

Nếu chú ý quan sát truyền thông nhà nước trong thời gian gần đây, chúng ta sẽ dễ dàng nhận thấy giọng điệu của chính quyền Việt Nam đối với Trung Quốc đã thay đổi. Tần suất nhắc đến những vấn nạn có nhãn Trung Quốc trên đất Việt Nam tăng nhanh, hơn nữa báo chí có thể công khai chỉ trích và mỉa mai bộ ngoại giao Trung Quốc : "Cảnh Sảng, đừng ngụy biện nữa !" Họ không cần chờ nói theo, như con vẹt, các phát ngôn chính thức của bộ ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng như trước đây.

quanheVT1

Sự đổi giọng cho ta có quyền nhận xét đang có sự chuyển trục của đảng cộng sản Việt Nam từ Trung Quốc qua Mỹ.

Việc đổi giọng của đảng cộng sản Việt Nam từ "môi hở răng lạnh" qua "bành trướng Bắc Kinh" rồi đến "bốn tốt mười sáu chữ vàng" chắc không ai còn lạ. Sự đổi giọng cho ta có quyền nhận xét đang có sự chuyển trục của đảng cộng sản Việt Nam từ Trung Quốc qua Mỹ. Điều đáng buồn là, cái đảng luôn vỗ ngực xưng tên là đảng của nhân dân (trong thực tế nó luôn luôn là trên dân) nhưng lại luôn phải dựa vào thế lực bên ngoài. Để duy trì quyền lực lên người dân, đảng cộng sản luôn phải ôm chân thế lực ngoại bang. Đảng cộng sản Việt Nam chưa bao giờ tự đứng trên đôi chân của mình. Hết từ Liên xô sang Tàu, chửi Tàu đi với Liên xô, rồi muối mặt ôm chân Tàu là một quá khứ hoàn toàn không xa.

Câu nói "Đi với Tàu mất nước nhưng không mất đảng. Đi với Mỹ mất đảng nhưng không mất nước" không thể đến một cách tự nhiên, nó đến từ văn hóa chính trị nhược tiểu của đảng. Vì sự tồn vong của đảng họ sẵn sàng hy sinh cả dân và nước. Đáng ngạc nhiên là vấn đề tội phạm Trung Quốc dồn dập không chỉ về số sự vụ mà còn ở quy mô và số lượng lẫn loại hình như : buôn ma túy, sản xuất ma túy, đánh bạc, lừa tiền, giết người đến ấu dâm v.v...

Không thể nói rằng tất cả các vấn đề đột ngột xuất hiện, đột ngột gia tăng, mà phải nói rằng nó từ lâu đã có trên đất Việt Nam. Vậy điều gì đã xảy ra ? An ninh, công an Việt Nam đột ngột tài giỏi ? Không. Không có phép màu đó. Những tệ nạn đó đã bám sâu vào Việt Nam trong sự bảo kê của công quyền Việt Nam. Đất nước, con người Việt Nam chỉ là vùng độc quyền cướp phá của cán bộ cộng sản để xây dựng tương lai của chúng ở vùng đất khác.

Chuyện gì đã xảy ra ? Đảng cộng sản đã nhận ra câu thần chú "Đi với Tàu mất nước nhưng không mất đảng" đã không còn hiệu nghiệm. Trung Quốc không còn là chỗ dựa cho Đảng cộng sản Việt Nam. Thực ra Trung Quốc sắp khủng hoảng và bắt đầu tiến trình sụp đổ, cố bám lấy Trung Quốc không chỉ chắc chắn làm mất đảng mà còn làm mất đảng sớm hơn, một cách ô nhục hơn. Đảng cộng sản Trung Quốc cũng đang phải tự cứu mình sau một quá trình phát triển một cách hoang dại.

Cần nói rõ thêm một điều là không có gì thực sự mất cho ai cả. Ngay cả Đảng cộng sản cũng không bị cấm trong một nước Việt Nam dân chủ đa nguyên. Việc họ có được nhân dân Việt Nam tín nhiệm qua một cuộc bầu cử tự do hay không lại là chuyện khác. Còn ngoài ra không ai có lý do gì để lo ngại. 

Dự án chính trị Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã nói rất rõ : "... mọi đảng viên cộng sản và viên chức nhà nước cộng sản hoàn toàn không có lý do chính đáng nào để lo ngại sự cáo chung của chế độ độc tài đảng trị cả, trái lại họ còn có mọi lý do để vui mừng trước những thắng lợi của dân chủ. Danh dự, nhân phẩm và những quyền lợi hợp pháp của họ sẽ được tôn trọng. Hơn thế nữa, họ còn trút bỏ được mặc cảm tội lỗi tiếp tay cho một chế độ tồi dở và gian trá. Họ sẽ có niềm tự hào đóng góp đưa đất nước tiến lên với phúc lợi càng ngày càng lớn cho mọi người, kể cả chính họ..." (Chương VII) Hòa Giải và Hòa Hợp Dân Tộc không phải là luận điệu bây giờ mới xuất hiện mà là một lập trường nền tảng của Tập Hợp từ ngày thành lập, 37 năm trước.

Một yếu tố quan trọng của nước Mỹ đó là tổng thống Donald Trump, người đã tuyên bố nước Mỹ trên hết, bất chấp chuyện thế giới và nhân quyền. Điều này mở ra cho Đảng cộng sản Việt Nam một hy vọng đi với Mỹ chưa chắc mất đảng.

Không phải tự nhiên truyền thông nhà nước có giọng điệu cứng rắn với Trung Quốc. Với bản chất nhu nhược, phản ứng này chỉ nói lên một điều : sự cầu viện vào Mỹ của Đảng cộng sản Việt Nam đã được chuẩn thuận. Không phải bây giờ, mà từ lâu, Đảng cộng sản Việt Nam đã nhận ra không còn có thể bám vào Trung Quốc nên đã âm thầm vận động phía Mỹ. Biểu hiện rõ nét nhất là lần đầu tiên Quốc hội Mỹ đề cập tới Biển Đông trong tháng 9 vừa qua, mà không chỉ bàn, Quốc hội Mỹ đã đưa ra cả nghị quyết về Biển Đông. Hơn thế nữa, theo báo cáo của thứ trưởng ngoại giao, trong vấn đề này, Mỹ không đơn phương. Đã có sự vận động quốc tế và sự đồng thuận của Anh, Pháp, Đức, Canada, Nam Hàn và Nhật Bản.

Sự cấp tập tin tức là hệ quả của việc chuyển trục từ Trung Quốc sang Mỹ, kèm theo nó là sự giải phẫu quyết liệt trong đảng cộng sản.

Đi với Mỹ có cứu được đảng không ?

Trong tức thời dường như dựa lưng vào Mỹ, một siêu cường, sẽ nâng vị thế của Đảng cộng sản lên. Nhưng, đi với Mỹ cũng không cứu được đảng. Tổ chức chính trị cũng như một cơ thể sống, nó có phần xác và phần hồn. Phần xác của nó là thực thể cơ cấu tổ chức và các thành viên, phần hồn của nó chính là tư tưởng. Đảng cộng sản cũng vậy, nó có đời sống riêng của nó. Một thời, tư tưởng cộng sản từng là lý tưởng của nhiều người, khi phần xác và phần hồn còn có sự gắn bó, người ta sẵn sàng hiến cả thân cho lý tưởng. Nó đã giúp cho đảng cộng sản thành công trong chiến tranh, giành được quyền kiểm soát trên toàn lãnh thổ để thực thi lý tưởng của họ.

Những người bồng bột cách mạng không nhận thấy sai lầm của lý tưởng cộng sản qua lý thuyết thì sau đó đã nhận ra sự thật qua thực hành trong thời bình. Họ đã cất lên lời cảnh tỉnh như Trần Xuân Bách, Trần Độ… Khi đó đảng cộng sản có cơ may để tiếp nhận tư tưởng mới, sửa chữa và bắt đầu một đời sống mới. Nhưng không, họ bách hại những con người thành thật đó. Đảng cộng sản dứt khoát chọn con đường bất chính.

Những "đồng chí" quay lưng, im lặng trước sự đày đọa những con người trung thực là họ đã bắt đầu sự tha hóa. Những "đồng chí" chủ trương bách hại người trung thực là những kẻ bất lương. Đây là thời điểm đánh dấu Đảng cộng sản Việt Nam không còn khả năng sửa chữa. Tôi nhớ, cuối những năm 80, chúng tôi nói với người bạn sinh viên đang là cảm tình đảng "mày vào đảng đi để trong sạch quần chúng". Vào đảng từ đây thuần túy là sự luồn lách. Tư tưởng cộng sản không còn là lý tưởng, nó chỉ là giấy phép cho sự tranh giành quyền lực.

Đảng chính trị không còn lý tưởng là đảng chết. Trong đảng không còn niềm tin, không còn sự kính trọng nhau, chỉ còn sự thần phục và sự thống trị. Thân xác còn lại của nó hóa thân thành băng đảng, một băng đảng gắn bó tạm bợ với nhau chỉ vì quyền lợi cá nhân. Từ thời điểm mấu chốt đó, băng đảng đã đi một chặng đường dài thanh lọc ngược. Sự thăng tiến trong băng đảng không dựa trên tài năng đức độ mà dựa trên tài luồn lách, thượng đội hạ đạp.

Ngày nay không ai tin đốt lò là chống tham nhũng, cũng như không ai tin có cán bộ không tham nhũng. Đơn giản đó là chuyện đấu đá nội bộ, chuyện phân chia lại quyền lợi, quyền lực bất minh, đấu đá mang tính băng đảng mafia, đấu đá triệt tiêu không khoan nhượng. Một quá trình tự hủy không tránh khỏi.

Đảng cộng sản đã đi tới sự tận cùng của tha hóa, Mỹ cũng không cứu nổi, họa chăng kéo dài thêm chút đời sống thực vật.

Đỗ Xuân Cang

THDCDN (7/10/2019)

Quay lại trang chủ

Additional Info

  • Author: Đỗ Xuân Cang
Read 597 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)