Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

QUAN ĐIỂM

24/01/2018

Cảm nghĩ về một sự kiện thể thao

Việt Thủy

Tôi viết những dòng này sau gần 2 tiếng đồng hồ vật vã ngoài đường mới đặt chân về được đến nhà. Đường phố náo nhiệt, "người người, nhà nhà" nườm nượp đổ ra đường hò reo ăn mừng chiến thắng của đội tuyển bóng đá U23 Việt Nam.

anmung2

Đường phố náo nhiệt, "người người, nhà nhà" nườm nượp đổ ra đường hò reo ăn mừng chiến thắng của đội tuyển bóng đá U23 Việt Nam

Người ta mang theo cờ đỏ sao vàng, cờ đỏ búa liềm, khoác lên người, ra đường và hòa chung vào cái khí thế của toàn bộ quần chúng. Những tiếng hò reo inh ỏi, hát hò, những khuôn mặt rạng rỡ của đủ mọi tầng lớp, thành phần trong xã hội, khiến tôi phần nào cảm nhận được niềm vui của đại đa số người dân Việt với chiến thắng. Ăn mừng chiến thắng là một chuyện bình thường, nhưng ăn mừng xong, chúng ta có những gì ?

Chúng ta vẫn luôn là một nước nhỏ, một trong những dân tộc cuối cùng trên thế giới chưa có tự do và quyền hạn đầy đủ của một con người.

Ngày hôm nay ăn mừng với nhau hớn hở là thế, tay bắt mặt mừng hân hoan là thế, nhưng ngày sau thì sao ? Chúng ta lại hiện nguyên hình cái bản chất của một dân tộc bất hạnh. Chúng ta lại hãm hại lẫn nhau, chúng ta sẵn sàng đánh chết một người trộm chó nhưng sẵn sàng kêu gọi trắng án cho một tên tham quan ăn cắp hàng nghìn tỷ đồng của công, chỉ vì hắn ăn to nói lớn ; chúng ta vẫn thù ghét lẫn nhau, người nam ghét người bắc, người cộng sản ghét người cộng hòa. Những giá trị cơ bản nhất là yêu nước, là sự thật, là lòng trắc ẩn, lương thiện luôn bị chúng ta coi là một thứ gì đó rất xa vời và dị biệt. Chúng ta thấy hài hước, phiền phức khi một người nhắc đến yêu nước, lương thiện, nhưng chúng ta thấy bình thường khi nói về mưu mẹo, thủ đoạn để giẫm đạp lên nhau mà sống.

Tôi đau buồn khi thấy những điều đó. Tôi đau buồn khi đồng bào tôi vẫn vô cảm trước nỗi đau của toàn thể dân tộc. Tôi đau buồn khi lòng yêu nước của chúng ta hời hợt. Tôi đau buồn khi mà chúng ta thắng một trận bóng để làm gì, trong khi đó môi trường ô nhiễm, tham nhũng tràn lan, trí thức ngoảnh mặt, dân tộc chia rẽ, đớn hèn trước ngoại bang,...

Nhìn thấy những hình ảnh hôm nay, tôi ước giá mà đó là hình ảnh ngày tận thế của chế độ cộng sản độc tài này, đó là ngày đánh dấu chúng ta có dân chủ, tự do. Ngày đó, chúng ta sẽ ăn mừng chiến thắng một cách cao thượng, chúng ta sẽ có những cái ôm với những người bại trận hôm nay, chúng ta sẽ là những con người Việt Nam mới, sẽ luôn yêu thương nhau. Việt Nam sẽ là một Việt Nam mới, tự do, Việt Nam sẽ là mảnh đất đáng để người Việt Nam yêu thương, trân trọng, đáng để những người Việt Nam lương thiện trên khắp thế giới hướng về, để bạn bè trên thế giới thấy một Việt Nam khác, không còn ô nhiễm, đổ nát, độc tài và chia rẽ.

Dù sao thì tôi vẫn lạc quan. Làn sóng dân chủ thứ tư đang tới gần. Chúng ta đã có những trí thức sẵn sàng dấn thân tham gia tổ chức để đấu tranh. Đảng cộng sản đang lúng túng và mất bình tĩnh trước cơn hấp hối của chính mình. Chúng ta sẽ xây dựng nên một Việt Nam mới, một Việt Nam tự do, lương thiện, đoàn kết và nhân bản. Mọi người sẽ biết bắt tay nhau, trao nhau những cái ôm và cùng chung một giấc mơ trên mảnh đất chữ S này. Hạnh phúc với chính mảnh đất quê hương mình, đó mới là giá trị cốt lõi mà mỗi người chúng ta nên nghĩ tới.

Việt Thủy

(24/1/2018)

Quay lại trang chủ
Read 357 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)