Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Quan điểm

09/06/2018

Đình hoãn Luật đặc khu 99 năm

Sơn Dương

Có hai lý do để ba đặc khu kinh tế Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc phải bị đình hoãn 99 năm.

Lý do thứ nhất, Đảng cộng sản Việt Nam không phải là chủ nhân của nước Việt Nam để có thể bán đại hạ giá chủ quyền quốc gia qua ba đặc khu kinh tế. Lý do này đã cũ xưa nhưng cần phải được nhắc đi nhắc lại để Đảng cộng sản Việt Nam không bị hoang tưởng họ là lực lượng có quyền cho thuê/bán lãnh thổ Việt Nam.

Thứ hai, những quy chế đặc biệt dành cho ba đặc khu này mời gọi ngoại bang, chắc chắn là Trung Quốc, lợi dụng, tận dụng để thực hiện công đoạn cuối cùng của chiến lược chiếm lấy Việt Nam bằng quyền lực mềm kèm đe dọa sử dụng quyền lực cứng khi cần thiết.

hoan1

Theo các đề án, tổng số tiền cần để xây dựng các đặc khu lên đến hàng chục tỷ USD. Ảnh : Hoàng Hà.

Không có chính danh, mọi chính sách đều không chính đáng

Thường một sự thật đã quá rõ ràng đến độ không ai buồn nhắc nữa trong một thời gian khiến Đảng cộng sản Việt Nam hiểu lầm. Suốt thời gian 43 năm, Đảng cộng sản Việt Nam đã tiêu diệt mọi sự phản kháng của người dân nên đã tự kỷ ám thị rằng họ có thể cai trị đất nước mà không cần sự chính danh. Họ quên mất một yếu tố quan trọng rằng một chế độ không có chính danh, mọi chính sách đều không chính đáng

Tính chính danh trên hết, và duy nhất, là do người dân sở tại đồng ý ủy thác trách nhiệm quản trị đất nước nhân danh người dân qua một cuộc bầu cử tự do, phổ thông và công bằng. Không ai có thể bị loại ngoài vòng gởi xe. Đảng cộng sản Việt Nam không cần phải tìm chính danh ở các thế lực ngoại bang. Hãy tìm tính chính danh từ lá phiếu của người dân qua cuộc bầu cử tự do.

Tính chính danh cũng không thể diễn dịch lấp liếm từ sự kiện tổ chức Liên Hiệp Quốc thu nạp Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam làm thành viên năm 1977. Liên Hiệp Quốc là một tổ chức quốc tế có chức năng kêu gọi sự hợp tác của các thành viên, đặt ra, bảo vệ và duy trì trật tự thế giới. Liên Hiệp Quốc không có chức năng ban phát tính chính danh cho bất cứ quốc gia nào. Liên Hiệp Quốc thu nạp làm thành viên mọi quốc gia có chủ quyền và có một hệ thống cai trị trên thực tế. Không thể lầm lẫn, nhập nhằng đánh lận con đen giữa sự công nhận một quốc gia có chủ quyền với tính chính danh của quốc gia đó. Càng không nên tự kỷ ám thị rằng khi được một cường quốc như Hoa Kỳ tiếp đón tại tòa Bạch Ốc, có nghĩa là tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam đã có chính danh. Một tu sĩ có thể tiếp xúc với một thằng ăn cướp để khuyên nó hoàn lương hay ban cho nó phép lành để làm việc đền tội. Khi ông tu sĩ gặp tên cướp trong nhà thờ, không có nghĩa ông tu sĩ đó công nhận nghề ăn cướp của nó.

Mọi tổ chức chính trị ở trong thời đại này, bất kể không gian nào và dưới bất cứ thời tiết nào không có chính danh hoặc tiếm danh qua khẩu súng, không có quyền quản trị quốc gia. Mọi chính sách không có chính danh đều phải bị lên án. Đảng cộng sản Việt Nam là một tổ chức ăn cướp chính quyền từ tay nhân dân nên họ phải dùng bạo lực để áp đặt tính chính danh đó. Tính chính danh của Đảng cộng sản Việt Nam, nếu có, là tính chính danh của một tổ chức khủng bố, bất lương và đàn áp để đạt đến những mục đích chính trị, loai bỏ hoàn toàn chủ nhân chủ đất nước ấy là 90 triệu người Việt Nam.

Đảng Đảng cộng sản Việt Nam chưa từng bao giờ được sự ủy nhiệm bằng lá phiếu của toàn dân qua một cuộc bầu cử tự do. Căn bản pháp lý của chế độ cộng sản Việt Nam đặt trên khẩu AK và mã tấu. Họ đã võ trang cho các đảng viên đánh cướp chính quyền của nhân dân Việt Nam và sử dụng đất nước như chiến lợi phẩm thu được sau một cuộc đánh cướp thành công.

Như tương quan nguyên nhân và hậu quả, từ một nền tảng cai trị bằng cướp đoạt đã phát xuất những chính sách cai trị bằng sự áp đặt, trấn áp sống sượng vô liêm sỉ, bất chấp bất chấp mọi sự phản kháng của người dân.

Cô Phạm Vũ Mai, người phát ngôn của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã nhận xét : "Họ đã thú nhận rằng giữa họ và nhân dân Việt Nam không còn gì để nói vì không còn tình cảm nào để giữ mà chỉ còn quan hệ đàn áp giữa một lực lượng chiếm đóng và một dân tộc bị thống trị". (Tuyên bố của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên về việc Đảng cộng sản Việt Nam đã bỏ tù những người vô tội trong Hội Anh Em Dân chủ Việt Nam).

Cần phải khẳng định một lần nữa, mỗi người trong 90 triệu người Việt Nam, 1/90 triệu, mới là sở hữu chủ chính thức của nước Việt Nam, được thừa hưởng từ di sản để lại của tiền nhân đã hàng ngàn năm dựng nước và quản trị đất nước. Tập đoàn cộng sản Việt Nam, chỉ là một phần quá nhỏ của nước Việt Nam, phải chấm dứt cơn hoang tưởng bạo lực sẽ khống chế được 90 triệu người. Lẽ phải và công lý buộc Đảng cộng sản Việt Nam phải tôn trọng ý nguyện của người dân khi đưa ra bất cứ chính sách nào liên quan đến quyền lợi của người Việt Nam. Bởi vì mọi chính sách không đặt quyền lợi của người Việt Nam lên trên hết, đều không chính đáng.

Khi bà Nguyễn thị Kim Ngân, ủy viên bộ chính trị, một trong những người đứng đầu cái gọi là ‘quốc hội’ gồm toàn đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam, đã thành khẩn nhưng rất xấc xược khai ra một sự thật rằng : "Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không không thể không ra luật" (Phải bàn để ra được luật đặc khu, VnEconomy). Bà chủ tịch quốc hội đã nói lên trọn vẹn nền tảng pháp lý của chế độ cộng sản. Câu nói cũng đã tố cáo bản chất phong kiến của lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam và thái độ phải phục tùng bộ chính trị của các đại biểu trong quốc hội. Nói như thế có khác gì nói ‘cha mẹ đặt đâu con phải ngồi đấy’ thời phong kiến.

Chỉ thị ‘gọi dạ bảo vâng’ của bà Ngân đã vô tình tố cáo bộ mặt thật của những đại biểu trong cái gọi là Quốc hội. Không ai, kể cả ông Hồ Chí Minh, có thể chỉ thị cho dân tộc Việt Nam phải làm theo ý bất cứ một quan thầy nào. Câu nói của bà Ngân đã lột mặt nạ của quốc hội và 487 đảng viên giả dạng thường dân. Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam đội lốt đại biểu nhân dân, sinh hoạt trong chi bộ đội lốt quốc hội và thi hành những chỉ thị của lãnh đạo cộng sản Việt Nam đội lốt những ‘tinh hoa ưu tú nhất’ của dân tộc.

Còn gì để nói với dân nữa không ? Mọi ý kiến tham gia vào công việc chung, tức chính trị, đều vô nghĩa dưới sự cai trị của tập đoàn này. Ba đặc khu kinh tế Vân Đồn, Vân Phong và Phú quốc phải bị đình lại 99 năm vì hoàn toàn do sự áp đặt của một lực lượng cầm quyền bất hợp pháp.

Phải nhắc lại lần nữa, người dân Việt Nam đã nhìn thấy nền tảng pháp lý của Đảng cộng sản Việt Nam từ khi cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam. Người dân đã bỏ chạy ra biển vì nền tảng pháp lý này. Người may mắn thoát chết, trở thành Việt Kiều, hiện được cộng sản đổi giọng thương yêu như khúc ruột ngàn dặm. Nay cộng sản bị tình yêu đốt cháy tâm cang đã nâng cấp lên thành ‘máu thịt Việt Nam’. Một cơ thể không còn máu và không có thịt chỉ là cái xác chết. Vì thế, đảng cộng sản đưa ra ba đặc khu kinh tế để có máu mà sống. Đảng cộng sản Việt Nam là những con ma cà rồng của thế kỷ thứ 21.

Những người không may không thoát được cộng sản đã phải nhẫn nhục, chịu đựng, kìm hãm những cơn phẫn nộ trong các bữa ăn thiếu dinh dưỡng, bị nhiễm độc hàng ngày. Sự nhẫn nhục chịu đựng này không thể được suy diễn là đồng ý. Chỉ có người bị tâm thần mới nghĩ như thế.

Nhưng sự nhẫn nhục chịu đựng của con người cũng có giới hạn. Dù người Việt Nam được tiếng là cần cù nhẫn nại chịu đựng hạng nhất trên thế giới, dự án luật đặc khu kinh tế đang chờ bấm nút thông qua vào ngày 15/6 này sẽ là sợi tóc trên lưng con lạc đà đã quá tải. Nó sẽ làm gẫy xương sống con lạc đã hết sức chịu đựng.

Câu nói, một dân tộc nào xứng đáng với chế độ ấy, là một bản án sỉ nhục tàn tệ lên các dân tộc đã không dám đứng lên chống lại bất công, đàn áp và ngoại bang lăm le chiếm đoạt đất nước của họ. Nhưng câu nói này sẽ không sai trong ý nghĩa một đại hội dân tộc tương lai, khi người Việt Nam không vô cảm với số phận của mình và tương lai con cháu mình, tập hợp lại thành một lực lượng dân chủ tổng lực đánh bại thế lực phản động để thiết lập với một chế độ xứng đáng với ước vọng và tầm vóc của dân tộc. Một đất nước dân chủ đa nguyên, hòa giải dân tộc, văn minh, phát triển mới xứng đáng với một dân tộc đã thoát khỏi cơn điên cộng sản.

Dự luật đặc khu kinh tế : mượn đầu heo nấu cháo

Không có nước cộng sản nào giàu có phồn vinh. Sau 40 năm thống nhất và cai trị Việt Nam, Đảng cộng sản Việt Nam đã gây nợ ngập đầu vì các chủ trương lớn của đảng. Họ phải vay nợ mới để trả nợ cũ. Nghèo và mất cả danh dự đến giành giựt với các quốc gia nghèo khác để được xếp loại ưu tiên được các quỹ tiền tệ thế giới cho vay nợ với lãi suất thấp hoặc nếu có thể được cho không.

Đảng cộng sản là một lực lượng phá hoại chứ không là lực lượng phải xây dựng kinh tế. Não trạng làm kinh tế của chế độ cộng sản người dân Việt Nam đã tỏ tường rồi. Khi chóp bu lãnh đạo đảng cộng sản kêu gọi đảng viên cất súng xông lên làm kinh tế, người đã thấy ngay kết quả. Những biệt dinh, biệt thự, cơ quan hoành tráng, nhà cao cửa rộng, hoặc những dinh cơ đem cho thuê mặt bằng làm cơ sở kinh doanh khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng, nhà hát, quán bia, tiệm tạp hóa… rồi toàn đảng liên hoan ăn mừng số tiền cho thuê !

Não trạng đem tài sản cho thuê, cho khai thác, cho nạo vét tài nguyên để hy vọng có được cơ sở hạ tầng đã phải trả giá. Hàng trăm đặc khu, chế xuất, giao cho Trung Quốc khai thác trên khắp đất nước, mà điển hình là chủ trương lớn của đảng khai thác bô-xít, sản xuất thép Formosa, đã có những cảnh báo mất chủ quyền. Thêm vào đó Đảng cộng sản Việt Nam còn phải bù lỗ cho những chủ nhân ông Trung Quốc để ‘ông’ giúp cho mà khai thác, như tuyến đường sắt Cát Linh-Hà Đông.

Trong khi đó, những thành phố Tàu đã mọc lên nhanh chóng và nhân số người Tàu nhập cư đã lên hàng triệu không thể kiểm soát được. Sự hiện diện nghênh ngang của những người Tàu lục địa này đã thách thức chủ quyền đất nước và danh dự của người Việt Nam, điển hình là hành động của một nhóm du khách Tàu được ban tổ chức cho mặc áo thung lưỡi bò ngay khi vừa đáp xuống phi trường Nha Tranh vừa qua.

Trong những nơi chưa phải là đặc khu mà họ đã hống hách như vậy thì khi được cho phép thành lập những đặc khu như Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc, họ còn còn để lộ tính thực dân xâm thực đến mức độ nào ? Hơn nữa, những nơi có thể mang lại những món lợi lớn cho Việt Nam được đem đi cho thuê, thậm chí bán đứt từng phần cho người Tàu thì còn nói gì đến hòa hoãn kinh doanh hai bên cùng có lợi ?

Đảng cộng sản Việt Nam tưởng rằng họ dùng đủ loại mồi nhữ đầu tư bằng những quy chế đặc biệt cho mọi ngành nghề kinh doanh trong đặc khu, chính sách thuế khóa lỏng lẽo, chính sách di trú không biên giới, tiền tệ ngoại quốc được sử dụng tự do, thậm chí giới đầu tư còn được quyền sử dụng luật pháp nước ngoài giải quyết tranh tụng xung đột quyền lợi… thì sẽ thu hút và lôi kéo đông đảo giới đầu tư quốc tế. Hà Nội tin rằng với những dễ dãi đó, họ sẽ loại những quốc gia đối thủ ‘sừng sỏ’ của Việt Nam hiện như Lào, Campuchia, Miến Điện, Sri Lanka, Bangadesh hay các nước Châu Phi.

Ở chợ trời, đây là hành động được gọi là ‘bán phá giá’ để giành giựt khách hàng. Nhưng khách hàng hùng hậu nhất ở các đặc khu không ai khác hơn là những con đĩa hút tiền người Tàu. Họ là bậc thầy của Hà Nội trên mọi mặt, đặc biệt trên mặt đầu tư mà họ là người duy nhất hưởng lợi.

Ý đồ chiến lược biến Việt Nam từ một quốc gia yếu kém chủ quyền thành khu tự trị của Trung Quốc đã thiết lập được đầu cầu qua những khu chế xuất. Như tầm ăn dâu và cũng nhờ vào sự tiếp tay của các thế hệ đảng viên cộng sản Việt Nam thời hậu chiến, người Tàu sẽ tràn ngập các đặc khu mới này. Luật di trú của đặc khu cho doanh nhân hoặc được một tổ chức kinh doanh có cơ sở trong đặc khu giới thiệu, được ra vào đặc khu tự do đến 90 ngày và sau đó sẽ được cho thường trú mà không qua một tiến trình kiểm tra nào.

Thêm ba mắt xích nữa được nối lại từng công đoạn để hoàn tất mật ước Thành Đô, biến Việt Nam thành thuộc địa của Trung Quốc. Giới chóp bu Đảng cộng sản Việt Nam tưởng rằng đã chơi trội khi mượn bàn tay Trung Quốc, lấy tiến của Trung Quốc để phát triển đất nước, họ đã lầm. Chính Đảng cộng sản Trung Quốc mới là bậc thầy trong kế hoạch cho vay tiền xây dựng hạ tầng cơ sở để sau đó viện cớ không đủ khả năng trả nợ phải giao lại hoặc bán rẻ lại cho giới đầu tư Trung Quốc ? Hãy đợi đấy, cũng chính Trung Quốc sẽ cho Đảng cộng sản Việt Nam một bài học về mượn đầu heo nấu cháo, về kinh tế tài chánh.

Luật đặc khu có quá nhiều quy định, quy chế sơ hở không thể bàn hết trong một bài viết. Nhưng một vài chi tiết nhỏ trong Luật đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt 2017 có thể cho thấy xa hơn những gì đã không viết ra.

Điều 22.2. "Đối với dự án đầu tư có đề nghị Nhà nước giao đất, cho thuê đất, cho thuê mặt nước, cho phép chuyển mục đích sử dụng đất, cấp giấy chứng nhận đăng ký đầu tư tại đặc khu theo thủ tục rút gọn…".

‘Có đề nghị’ phải đọc là có yêu cầu của giới đầu tư (Trung Quốc). Người đầu tư có thể giả vờ lập một cơ xưởng sản xuất, thí dụ, chất bán dẫn điện tử được coi là công nghệ cao, để xin được cấp đất miễn phí theo dạng ưu đãi đặc biệt. Sau khi được đất, nhà đầu tư được cho phép chuyển mục đích sử dụng đất vào mục đích khác. Ai mà không lợi dụng điều lệ quái dị này để khai thác những dịch vụ ngon ăn hơn không phải là doanh nhân. Như mở casino, vũ trường hay khu đèn đỏ chẳng hạn.

Một chi tiết nhỏ khác để lộ thâm ý của nhà cầm quyền cộng sản và nhà đầu tư Trung Quốc.

Trong quy định về quyền hạn của đặc khu trưởng (chủ tịch UBND), ông này có quyền đặc tên các con đường trong đặc khu. Quyền hạn xem ra chẳng có gì quan trọng. Nhưng vì không có quy định đặc khu trưởng phải là người Việt Nam nên đặc khu trưởng có thể là người được đa số cử tri thường trú bầu cử trong đặc khu. Đa số dân cư là người Tàu. Vậy đặc khu trưởng là người Tàu. Ông này lấy đặc quyền của mình để đặt các tên đường bằng… chữ Tàu thì sao ? Hoặc chữ Việt thì là đại lộ Mao Trạch Đông, Tập Cận Bình, đường 16 chữ vàng 4 tốt… dù chắc chắn sẽ không có đường Lưu Hiếu Ba trong đặc khu kinh tế.

Theo điều 62, Chủ tịch UBND đặc khu có quyền "tổ chức thực hiện các biện pháp, giải pháp phát triển kinh tế - xã hội, củng cố quốc phòng, an ninh trên địa bàn theo quy định của Hiến pháp". Phải chăng quyền ‘củng cố quốc phòng’ là quyền tuyển mộ binh lính hay cảnh sát cho mục đích bảo vệ đặc khu ? Quy định của Hiến pháp là hiến pháp nào, của Việt Nam hay của Trung Quốc ? Luật pháp không rõ ràng luôn luôn mời gọi lợi dụng.

Chính sách nào cũng thế, con quỷ nằm trong chi tiết (the devil is in details). Với dự luật đặc khu, đọc vào chi tiết sẽ thấy toàn bộ giống như một sự giả bộ làm luật cho có luật nhưng thực chất là là thực hiện một dự án chính trị nhượng chủ quyền và lãnh thổ một cách bất lương.

Ông thủ tướng cộng sản Nguyễn Xuân Phúc vừa mới vờ vịt thiện chí trấn an dư luận, nói theo kiểu bà Ngân "Bộ chính trị đã kết luận rồi, phải làm ra luật rút ngắn thời hạn 99 năm lại thôi". Ông Phúc đã lầm tưởng rằng khi sửa lại luật thuê đặc khu xuống còn 70 năm, dân chúng sẽ hoan nghênh sáng kiến của Bộ chính trị.

Trong vụ Luật đặc khu này, và những vụ đặc khu khác, người dân Việt Nam đòi hỏi phải đình hoãn dự luật này đến 99 năm và có thể gia hạn thêm nữa.

Sơn Dương

(09/06/2018)

Quay lại trang chủ

Additional Info

  • Author: Sơn Dương
Read 1286 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)