Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Văn hóa

18/08/2020

Người tê giác

Chu Văn

Tôi chưa từng thấy người bị quỷ ám như thế nào. Tôi cũng chưa từng bị quỷ ám. Nhưng tôi, ở xứ Úc xa xôi này, hiện đang bị Tổng thống Mỹ Donald Trump "ám". Kể từ năm 2015, khi ông tuyên bố ra tranh cử tổng thống cho đến nay, hầu như ngày nào tôi cũng nghĩ đến ông và không có tin tức nào liên quan đến ông mà tôi không theo dõi. Nhứt cử, nhứt động và nhứt ngôn của ông, tôi đều chú ý đến. Có những hôm thức giấc giữa khuya, tôi cũng nhớ đến ông, suy nghĩ miên man về "nhân tình thế thái" và trằn trọc mất ngủ. Tôi quan tâm đến ông là bởi vì kể từ khi ông lên làm tổng thống Mỹ đến nay, Hoa Kỳ rơi vào tình trạng tồi tệ chưa từng có trong lịch sử nước này. Cái thế giới trong đó tôi đang sống bỗng trở nên một nơi bất ổn và ít tốt đẹp hơn để sống.

quyam1

Cháu của Donald Trump, Mary Trump (phải), viết về chú Donald Trump

Tổng thống Trump quả là một hiện tượng kỳ quái của Thế kỷ 21. Đã có không biết bao nhiêu người cố gắng đưa ra những giải thích và lặn sâu xuống dưới bề mặt của hiện tượng để tìm hiểu về ông. Các chuyên gia tâm lý đã xem ông như một đối tượng để nghiên cứu. Một trong những chuyên gia tâm lý đáng tin cậy nhứt trong cuộc nghiên cứu này hẳn phải là bà Mary Trump, người cháu gái của ông. Đã từng ngup lặn trong thâm cung bí sử của gia đình họ Trump, bà xem ông như một đứa trẻ 3 tuổi không bao giờ chịu lớn. Và trong những dòng cuối cùng của cuốn sách viết về người chú mà bà cho rằng chính gia đình bà đã làm cho trở nên "con người nguy hiểm nhứt thế giới", bà viết như sau : "Tính quái ác (monstrosity) của Donald là biểu hiện của sự yếu nhược bên trong mà ông trốn chạy suốt cả đời"(1).

Cách đây vài năm tôi có đem một cậu chó bị bỏ rơi về nuôi. Hc hỏi để hiểu những hành vi và phản ứng của cậu, tôi hiểu nhiều thêm về tâm lý con người. Tuy cậu nhỏ con, nhưng mỗi buổi chiều khi dắt cậu đi dạo chơi, nhà tôi phải vất vả vô cùng để kiềm chế cậu, bởi vì hễ gặp bất cứ đối thủ nào to con hơn cậu, cậu cũng đều nhào vô tấn công. Những nhà chuyên môn huấn luyện chó giải thích với chúng tôi rằng cậu chó nhà tôi mắc chứng lo âu và sợ hãi. Tính hung hăng của cậu là một thể hiện của sự "yếu nhược bên trong". Thì ra thế. Tâm lý con người dường như cũng vậy thôi. Những kẻ hung hăng thường là những kẻ yếu nhược. Cũng giống như mấy ông cộng sản : nhìn đâu cũng thấy kẻ thù.

Cái nhìn về Tổng thống Trump của một người thân trong gia đình và đồng thời cũng là một chuyên gia tâm lý giúp tôi hiểu được phần nào con người của Tổng thống Trump.

Mới đây, tôi lại đọc được phân tích và giải thích của một người cũng đáng tin cậy không kém. Người đó không ai khác hơn là ông Michael Cohen, một luật sư đã từng sát cánh bên Tổng thống Trump trong suốt 12 năm và được xem là người chuyên dàn xếp (fixer) các vụ lùm xùm trong việc kinh doanh cũng như tai tiếng về tình dục của ông. Trong phần tựa đề cho cuốn hồi ký được dự trù phát hành vào ngày 8/9 tới đây, ông Cohen viết rằng "Trump có khả năng cư xử tử tế, nhưng ông không tử tế. Trump có khả năng đối xử rộng lượng, nhưng ông ta không hào phóng. Trump có khả năng trung thành, nhưng ông ta chỉ thích phản bội" . Cohen phát họa chân dung của ông chủ cũ của mình như sau : "Con người thật của Trump lộ rõ, đó là một kẻ gian manh, côn đồ, lừa đảo, dối trá, kỳ thị chng tộc, một con thú dữ đói khát sục sạo, tìm kiếm con mồi" (2).

Gần đây, trên một số cơ quan truyền thông của người Việt ở Mỹ mà tôi nghe được trên mạng lưới thông tin toàn cầu, một số nhà bình luận gọi Tổng thống Trump là một người "hồn nhiên". Hồn nhiên như trẻ thơ. Trẻ thơ muốn nói gì thì nói. Trẻ thơ nói mà không biết mình nói gì. Trẻ thơ nói đó rồi chối đó.

"Hồn nhiên" như trẻ thơ thì dĩ nhiên đâu phải chịu trách nhiệm về lời nói và hành động của mình. Nhưng nhận định của ông Cohen trên đây lại cho thấy Tổng thống Trump không hề là một con người "phi luân" (amoral), nghĩa là không có khả năng phân biệt điều thiện và điều ác và như vậy không phải chịu trách nhiệm về hành vi sai trái của mình.

Theo dõi nhứt cử, nhứt động và nhứt ngôn của Tổng thống Trump, tôi đặc biệt chú ý đến một bản tin của báo Huffington Post. Hôm thứ Năm 13/8 vừa qua, trong một cuộc họp báo tại Tòa Bạch Ốc, thông tín viên kỳ cựu của báo Huffington Post là ông S.V. Date đã hỏi tổng thống Trump rằng trong suốt 3 năm rưỡi vừa qua, ông "có hối hận về tất cả những lời dối trá của ông với nhân dân Mỹ không". Tổng thống Trump hỏi lại : "Ai đã làm thế ?". Người ký giả khẳng định : "Chính ông là người đã làm thế !". Tổng thống Trump ngập ngừng một lúc và thay vì trả lời cho phóng viên Date, ông trỏ tay về hướng các ký giả để yêu cầu đặt câu hỏi khác.

Như một tài liệu thường được trích dẫn, các cuộc kiểm chứng sự kiện do báo The Washington Post thực hiện đã cho thấy kể từ khi nhậm chức đến nay, Tổng thống Trump đã nói dối không dưới 20.000 lần. Theo các sự kiện ghi nhận được, chỉ riêng về đại dịch Covid-19, ông đã nói dối trên 1.000 lần. Hậu quả như thế nào thì cứ nhìn vào con số người Mỹ bị nhiễm và chết vì Covid-19 (3).

Theo dõi tin tức về Tổng thống Trump, tôi xem thái độ ngập ngừng rồi thinh lặng của ông khi bị phóng viên Date dồn vào chân tường là "giây phút của sự thật". Như ông Michael Cohen đã nhận xét, Tổng thống Trump là người có thể cư xử quảng đại và tử tế, nhưng ông đã chọn sự gian manh và độc ác. Điều đó có nghĩa là trong nội tâm sâu kín, cũng như mọi người bình thường, tiếng nói lương tâm của ông vẫn còn hoạt động. Thái độ ngập ngừng và thinh lặng của ông khi bị chất vấn về thói dối trá cho thấy ông vẫn nhận biết rằng dối trá là một điều xấu về mặt đạo đức và nhìn nhận rằng mình đã nói dối. Dù có bị đè bẹp cỡ nào, tiếng nói lương tâm trong ông cũng đã trồi lên để nhắc nhở ông sự thật ấy.

Thái độ của Tổng thống Trump khi bị phóng viên Date chất vấn về thói dối trá lừa bịp của ông làm tôi nhớ lại một câu chuyện trong Kinh Thánh của Do Thái và Kitô giáo. Chuyện kể rằng vua David đã cướp vợ của một viên sĩ quan và dàn cảnh để giết ông. Một vị ngôn sứ đã đến gặp nhà vua và kể câu chuyện về một người phú hộ đã cướp một con bê con vốn là tài sản duy nhứt của một người láng giềng nghèo. Nghe thế, vua David đã đùng đùng nổi giận và hỏi tên phú hộ đó là ai. Vị ngôn sứ mới ôn tồn nói : "Người đó chính là ngài". David đã thinh lặng. Câu nói của vị ngôn sứ như một mũi tên đâm thủng tim ông. Kể từ đó, người được Thiên Chúa "tuyển chọn" (The Chosen One) đã nổi tiếng vì sự sám hối của ông. Các tín đồ Kitô giáo Mỹ và nhứt là những người đồng đạo công giáo của tôi hẳn cũng đã thuộc nằm lòng câu chuyện này. Có bao giờ người ta tự hỏi : liệu hối hận và sám hối có trong tự điển của người được Thiên Chúa "tuyển chọn" là tổng thống Trump không ?

Tổng thống Trump nhận biết nói dối là một điều xấu và thinh lặng như một thừa nhận mình đã nói dối. Vậy thì tại sao vẫn có nhiều người, mặc dù biết rõ ông là một kẻ dối trá, vẫn chạy theo ông, tôn sùng ông, sống chết cho ông ? Đây cũng là một hiện tượng kỳ quái trong Thế kỷ 21 này.

Hiện tượng này làm tôi liên tưởng đến vở kịch nổi tiếng có tựa đề "Tê Giác" (Rhinocéros) của nhà văn Pháp gốc Romania Eugène Ionesco (1909-1994). Vở kịch mở đầu với cảnh nhân vật chính là ông Beranger đang ngồi tán gẫu với bạn bè trong một quán cà phê trong thành phố thì bỗng dưng một con tê giác xuất hiện. Nhiều người bắt đầu lo sợ không biết điều gì sẽ xảy ra trong thành phố. Ngày hôm sau, một người phụ nữ hớt ha hớt hãi chạy đến sở làm của ông Beranger để báo tin rằng chồng bà, một nhân viên của sở, đã biến thành một con tê giác. Sau đó, Beranger đến thăm một người bạn thân và nhận thấy giọng nói và cử chỉ của ông đều thay đổi. Nhìn kỹ, Beranger còn thấy trán của người bạn đã bắt đầu mọc sừng và dần dần biến thành một con tê giác. Khiếp quá, Beranger bỏ chạy. Không bao lâu con số cư dân trong thành phố biến thành tê giác ngày càng nhiều. Ngay cả ông chủ của Beranger cũng quyết định biến thành tê giác để gia nhập vào đám đông. Trong thành phố chỉ còn lại 2 người chưa chịu nhập đoàn tê giác là Beranger và người tình của ông là nàng Daisy. Nghĩ rằng họ là những người duy nhứt còn lại trên trên trái đất, Beranger và Daisy nhận ra sứ mệnh cao cả của họ là phải tiếp tục làm người để duy trì dòng giống loài người trên trái đất. Nhưng Daisy bắt đầu hồ nghi về sứ mệnh ấy. Rồi cũng như mọi người trước đó, cô quyết định biến thành tê giác để gia nhập vào đoàn người hóa thú. Chỉ còn lại một mình, Beranger định bỏ cuộc. Nhưng cuối cùng, ông cương quyết sống với nhân phẩm, cá tính và những giá trị đạo đức. Câu nói cuối cùng trong vở kịch "Tê giác" của nhà văn Ioneso là "Tôi không đầu hàng" (Je ne capitule pas).

quyam2

Áp phích quảng cáo Vở kịch "Tê Giác" (Rhinocéros) của Eugène Ionesco (1909-1994)

Với vở kịch "Tê giác", hẳn nhà văn Ionesco muốn ám chỉ đến những con quái vật như Hitler và Stalin và cả một đám đông khổng lồ tình nguyện hóa thú để chạy theo chúng. Nhìn vào những gì đang diễn ra trong các chế độ độc tài, chuyên chế và dân túy hiện nay tôi thấy vở kịch của nhà văn Ionesco vẫn còn mang tính thời sự. Do ngu dốt, mù quáng, cuồng tín... con người tự nguyện hóa thú để chỉ được ăn những chiếc bánh vẽ. Đến lúc nhận ra mình được cho ăn bánh vẽ thì đã muộn và chỉ còn biết chua xót thốt lên như thi sĩ Chế Lan Viên : "Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ. Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn cầm lên nhấm nháp".

Vở kịch "Tê giác" của nhà văn Ionesco còn gợi lên cho tôi một chân lý sâu xa về con người. Con người chỉ thực sự là người khi họ dám đứng thẳng bằng đôi chân của phẩm giá, của những giá trị đạo đức và sẵn sàng tuyên bố không đầu hàng trước những sức mạnh của sự Dữ như dối trá, gian manh, lừa đảo, hận thù...

Chu Văn

(18/08/2020)

1. Mary Trump, Too Much and Never Enough, How my Family Created the Wold’s Most Dangerous Man, trg 268.

2. Michael Cohen, "Bất trung, Lời nói đầu: Con người thật của Donald Trump"

3. Trump had no response when asked if he regrets all his lies

Quay lại trang chủ

Additional Info

  • Author: Chu Văn
Read 2791 times

17 comments

  • Comment Link Nguyễn Văn Lợi jeudi, 20 août 2020 21:37 posted by Nguyễn Văn Lợi

    Tôi sẻ dùng chính những câu văn của tác-giả để quất những ngọn roi ánh-sáng vào nơi tối-tăm của loài đom-đóm.
    Trong bài viết của tác-giả có nhiều câu dùng được cho ý-định này.
    Chiêu này gọi là "Gậy của mi lại đập vào lưng mi".
    *
    “…Những kẻ hung hăng thường là những kẻ yếu nhược…”
    Câu này tác-giả đả mô-tả chính-xác chân-dung của chính mình.
    Dưới những câu viết cộc-cằn, thô bỉ đầy ắp thù-hận điên-cuồng, chính là một tâm-hồn nhỏ-mọn, yếu-ớt, bệnh-hoạn đang run-rẩy trong cơn hấp-hối.

  • Comment Link Nguyễn Văn Lợi jeudi, 20 août 2020 21:02 posted by Nguyễn Văn Lợi

    Trứng gà lại nở ra gà.
    Liu-điu đến chết vẫn liu-điu.
    Những ai nhắm mắt viết liều.
    Làm sao tránh khỏi búa rìu của...Ta.

  • Comment Link Camnhan jeudi, 20 août 2020 18:12 posted by Camnhan

    Bài viết quá hay, nhưng chắc chắn Trump không là Vua David vì Vua David đã vì say mê tình yêu, sắc đẹp mà lầm lạc, giết người nhưng sau đó biết ân hận để sống ngay thẳng, đàng hoàng..., còn Trump, rõ ràng ông ta có đặc tính của loài quỷ, khôn ngoan, xảo trá..., ông biết rõ tốt xấu, trắng đen, phải trái...nhưng ông là quỷ hay đúng hơn thiên sứ phản bội Chúa, chạy theo sa tăng, bị đuổi khỏi Trời như bọn cuồng Trump tôn vinh, ông quỷ quyệt, tinh ranh, gian xảo, độc ác.., theo như Cohen, ông Trump có lời nhắn muốn Cohen phải chết... và cái chết tự tử của Jeffrey Epstein.là một nghi vấn .., ông Trump đã không sống cho lẻ phải vì cả đời ông ta là một sự thủ đoạn, gian manh, lừa dối, quỷ quyệt ...mà thành giàu có, leo cả lên bậc cao nhất của Xã hội là người lãnh đạo quốc gia, , điều này khiến những kẻ cơ hội, ích kỷ, gian manh xấu xa giống Trump, hoặc tệ hơn những kẻ vô đạo đức hoặc thiếu hiểu biết, ngây thơ mà phò ông, xem ông là thần tượng, mê ông như chính bản thân mình... Trump đã làm đảo lộn cả đạo đức xã hội, cả luân lý, cả suy nghĩ, cả niềm tin sự thật thắng dối trá, chính thắng tà, sống thủ đoạn thế mới thành công . Đây đúng là cách sống của Xuân tóc đỏ trong Số đỏ Vũ Trọng Phụng...Hy vọng rằng Nước Mỹ gồm những người thông minh, trí thức, hiểu biết ...sẽ sửa đổi lầm lạc, hoàn thiện hơn về bầu cử và quản lý nhà nước. Cám ơn tác giả và người post một bài viết quá hay.

  • Comment Link Nguyễn Văn Lợi jeudi, 20 août 2020 17:40 posted by Nguyễn Văn Lợi

    Mặt Trời và đom-đóm.
    *
    Vì ở trên cao, lại quá lớn và quá sáng, nên Mặt Trời khó mà nhìn thấy bầy đom-đóm lập-lòe trong bụi rậm.
    Vả lại, đom-đóm chỉ khoe mình vào ban đêm, ban ngày bọn chúng chui-nhủi tránh ánh-sáng Mặt Trời.
    Mặt Trời không hề ngăn-cãn bọn đom-đóm khoe-khoang ánh-sáng.
    Xin mời những nhân-tài của bụi rậm, cứ tự-nhiên mà tỏ mình ra cho thiên-hạ biết với.
    Cám ơn những ánh chớp lập-lòe của lùm-bụi với nhiệt-tâm "Cuồng chống Trump", đả giúp vui cho độc-giả dù chỉ một vài phút ngắn-ngủi.
    Thế cũng đả đủ vênh-vang với đời.
    Trình-diễn xong thì hảy nhớ mà trở về với lùm-bụi, là nơi đom-đóm được sanh ra.
    Liu-điu đến chết vẫn là liu-điu.

  • Comment Link Người Mỹ Gốc Việt jeudi, 20 août 2020 16:08 posted by Người Mỹ Gốc Việt

    Những điều sau đây sẽ là lịch sử:

    - Donald Trump là một tổng thống tội tệ nhất của nước Mỹ.

    - Trump làm cho nước Mỹ suy tàn. Một cường quốc đang trên bờ vực thẳm.

    - Số người chết khủng khiếp vì Trump để bệnh dịch tràn lan. Hiện này là 176.000 người và chưa dừng lại cho đến khi Trump xuống.

    - Đàn em thân tín của Trump toàn những thằng trộm cắp đã bị truy tố. Cá nhân Trump cũng là một thằng lừa đảo sẽ bị truy tố.

    Những bạn cuồng Trump đang tránh né những sự thật về Trump. Nhưng lịch sử thì không thể xoá được. Đến một lúc nào đó các bạn sẽ phải đối diện với lương tâm của mình, nhìn thẳng vào các con cháu mình và nói: tôi đã lầm vì tin vào Trump.

  • Comment Link Nguyễn Văn Lợi jeudi, 20 août 2020 09:59 posted by Nguyễn Văn Lợi

    Đom-đóm và Mặt Trời.
    *
    Có con đom-đóm nghỉ rằng:
    Ánh sáng của ta đủ để soi sáng khắp vủ-trụ.
    Rồi nó bước ra cửa, chỉ tay lên Mặt Trời với vẻ mặt giận-dử:
    Cái đốm lửa tệ hại kia, mi chỉ làm ta mất ăn mất ngủ, hảy biến đi.
    Mi chỉ là ngọn nến giửa ban ngày, không đáng một xu.
    Rồi nó khoan-khoái xoa tay, đũng-đĩnh đi vào để tận-hưỡng các món ngon:
    Nước mắm, mắm tôm, mắm ruốc.
    Cả bầy đom-đóm hoan-hô rầm-rỉ:
    Chúng ta vỉ-đại biết bao, gả Mặt Trời đáng ghét chỉ làm chúng ta xấu-hổ và bực-bội.
    Hảy tẩy chay nó, trù ẻo nó, nguyền rủa nó thì mới bảo-vệ được cái vinh-quang và vỉ-đại của chúng ta.
    Một đoạn nhạc giật gân nổi lên xập-xình, hàng trăm tiếng í-éo đầy vẻ thỏa-mản.
    Nhìn vào bụi rậm, thấy lúc-nhúc họ-hàng nhà đom-đóm.
    Sao mà bọn nó đông thế.

  • Comment Link Điền Phong mercredi, 19 août 2020 16:17 posted by Điền Phong

    Nếu tác giả là tín hữu Kitô Giáo thì nên nghiệm lại câu của Chúa Giêsu nói : "Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. Kẻ thù của mình chính là người nhà. (Matthew 10:34-36). Nếu không hiểu thì nên bỏ đạo để theo Hồi Giáo.

    Người lãnh đạo một quốc gia dân chủ khác với ông vua của nước quân chủ hay ông chủ tịch của một nước Cọng Sản. Dân đã thuận thảo bầu một ai lên làm tổng thống của họ thì phải có kiên nhẫn và can đảm để chấp nhận hậu quả của quyết định trong lá phiếu của mình. Nếu đã thuận bầu lên, rồi lại đổi ý đòi truất phế thì mình tự chứng tỏ mình chưa đủ trí khôn, sao lại còn đi trách người. Một tổng thống Mỹ không phải là ông vua nắm quyến trọn đời, mà nhiệm kỳ chỉ có 4 năm ngắn ngủi thôi. Sở dỉ hiến pháp ấn dịnh cho nhiệm kỳ 4 năm là đã dự phòng khả năng để thay dổi vị tống thống này nếu ông ta làm quá tệ. vì thể gây bạo loạn và thù hận chống đối là hành vi và thái độ của kẻ hụt trí khôn hoặc cua kẻ tham lam thính giành giựt ăn cướp những gì không thuộc về mình, khong có kiên nhẫn để tuân thủ luật pháp và đủ trí khôn để thích nghi với hoàn cảnh của 4 năm ngán ngủi đó. Người có đảm lược và bình tỉnh không hành động chống đối quyết liệt 1 tổng thống, sự chống đối quyết liệt minh chứng được 1 điều duy nhất là họ sợ mình không đủ sức đủ tài để sống lâu hơn 4 năm, sợ chết trưóc thời gian đó nên mới bạo loạn đòi lật đổ nhũng gì hiến pháp đã quy định. Dân Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump bị mắc bẹnh chết yểu nên rất sợ ông Trump, thế thôi !

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)