Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Diễn đàn

01/07/2017

Chống Formosa là "chống chính quyền nhân dân"

Trương Nhân Tuấn

Chuyện nghe rồi phát ói trong bản án 10 năm cho bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là lời tuyên bố của phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt Nam, bà Lê Thị Thu Hằng.

10nam1

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vừa bị tòa án Khánh Hòa tuyên án 10 năm tù

Cái loa tuyên truyền của Đảng Cộng sản Việt Nam mới thay (mà đã rè) cho rằng "Phiên tòa xét xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang diễn ra công khai đúng theo các quy định pháp luật Việt Nam… mọi hành vi vi phạm pháp luật đều bị xử lý nghiêm theo đúng các quy định của pháp luật Việt Nam".

Cái loa rè nói vậy, không lẽ sự phản đối của hàng chục nước văn minh, như Mỹ, Châu Âu… qua các công hàm ngoại giao, là sai ?

Những lời phê phán nghiêm khắc của hàng chục bài báo đăng trên các cơ quan truyền thông nước ngoài là sai ?

Và cũng không lẽ Tòa án Khánh Hòa là "công lý", là điểm cuối cùng của nền tư pháp quốc gia Việt Nam ? Bà Quỳnh "hết cửa" để lên Tòa trên, yêu cầu xử lại hay sao hả cái loa rè ngu xuẩn vô tri kia ? 

Thật là còn thua cả con vẹt.

Tháng mười năm ngoái, khi ông Trọng lú vừa vào đảng ủy trung ương Công an, tức khắc sau đó công an Khánh Hòa ra lệnh "bắt khẩn cấp" bà Quỳnh về tội "chống chính quyền nhân dân" theo điều 88 Bộ Luật hình sự.

Nếu ai đó có xem cái clip video (chính thức) của công an Khánh Hòa phát tán trên mạng, quay cảnh lúc công an đọc biên bản xét nhà và bắt bà Quỳnh. Người ta không thấy đâu là tang chứng cho việc "chống chính quyền nhân dân" của bà Quỳnh. Mà chỉ thấy những tờ giấy truyền đơn, những biểu ngữ nghi : "KHỞI TỐ FORMOSA", "FORMOSA GET OUT", "YÊU CẦU KHỞI TỐ FORMOSA", "CÁ CẦN NƯỚC SẠCH! NƯỚC CẦN MINH BẠCH!"...

Những thứ ghi trong "bản cáo trạng" của Viện kiểm sát tỉnh Khánh Hòa, tôi đã viết sơ lược hôm qua. Những thứ như việc tồn trữ "Bài thơ một vần" của Bùi Chát, việc sử dụng tiền bạc đến từ giải thưởng Civil Rights Defenders của Thụy Điển, hay giữ CD của nhạc sĩ Tuấn Khanh (mà tôi quên nhắc)... đều là những thứ "vơ bèo vạt tép". Kiểu "không khai đánh cho khai", "không tội làm cho có tội", nếu cần giết luôn để bịt miệng… những chiêu trò bẩn thỉu thường ngày của công an.

Rốt cục những khẩu hiệu của bà Quỳnh chống Formosa, nhờ ông Trọng lên làm công an, chúng trở thành các việc "chống chính quyền nhân dân", là "nói xấu" đảng và nhà nước, "xuyên tạc đường lối chính sách" của đảng và nhà nước, "xuyên tạc lịch sử cách mạng", "chia rẽ mối đoàn kết dân tộc"...

Nghe (Người Buôn gió Bùi Thanh Hiếu) nói là ông Trọng "ẳm" của Formosa bức tượng ông Hồ bằng vàng ròng.

Bức tượng này chắc "khẳm", vài trăm ký trở lên. Đã lỡ "tiêu hóa", ông Trọng mọi cách phải "bịt miệng" những người phản đối Formosa. Bà Quỳnh trở thành cái đích tiêu biểu.

Ông Trọng đứng về phía Formosa, chủ trương bắt bớ, bỏ tù những người yêu nước.

Từ khi mà ông Trọng "ẳm" tượng "bác" bằng vàng, nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa việt nam đã được đổi thành nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Formosa.

Điều 88 Bộ Luật hình sự vì vậy phải thay đổi. Cụm từ "chính quyền nhân nhân" phải bỏ đi, thế vào đó là "chính quyền Formosa".

Pháp luật của cái gọi là "nhà nước pháp quyền" của Việt Nam rõ ràng có vấn đề. Điều này hiển nhiên. Nhiều lần tôi đã nói, "nhà nước pháp quyền" là con đẻ của "nhà thiến heo" Đổ Mười. Thế giới Châu Á (văn minh Hán) đều gọi (the Rule of Law - l’Etat de Droit) là "pháp trị" chớ không ai gọi là "pháp quyền" như Việt Nam. 
Tư tưởng của "nhà thiến heo" ra sao thì triết lý "pháp quyền" phản ảnh ra như vậy.

Nếu xã hội chủ nghĩa là một sai lầm về mô hình chính trị của nhân loại. Thì cái gọi là "pháp quyền", sản phẩm tư tưởng của "nhà thiến heo", độc quyền của "đỉnh cao trí tuệ" Việt Nam, là một sai lầm thê thảm về mô hình xây dựng quốc gia.

Nghĩa đen (lẫn nghĩa bóng) của "pháp quyền" là "dùng pháp luật để khẳng định quyền lực cho đảng". Pháp luật nền tảng thể hiện qua Hiến pháp. Điều 4 Hiến pháp  khẳng định quyền lực của đảng. 

Hệ quả làm cho những kẻ có tiền (như Formosa), khi mua được kẻ nắm quyền lực, ở đây là ông Trọng. Họ sẽ dùng tiền để ngồi trên pháp luật. Họ sẽ sử dụng pháp luật để "trừng trị" những kẻ chống lại, hay đi ngược lại tiến trình.

Chống Formosa trở thành "chống chính quyền nhân dân" là vậy.

Trương Nhân Tuấn

Nguồn : fb. nhantuan.truong, 01/07/2017

*******************

Tư pháp của Việt Nam chỉ là một công cụ của nhà nước công an trị

Nguyên nhân vì sao bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị kết án 10 năm thực ra đã được ghi rõ trong "bản cáo trạng" của Viện Liểm sát tỉnh Khánh Hòa.

Nó không phải là việc tồn trừ bài thơ có tựa đề " Bài thơ một vần" của tác giả Bùi Chát.

Bởi vì bài thơ phổ biến đã khá lâu. Có vô số người đọc và tồn trữ bài thơ này như bà Quỳnh (mà tôi đây là một). Cũng chưa thấy lệnh nào cấm bài thơ cũng như tác giả của nó chưa hề (vì bài thơ này mà) rắc rối với pháp luật.

Viện Kiểm sát đưa bài thơ vào Bản cáo trạng, xem như là một "yếu tố ghép thành tội", rõ ràng là không ổn.

Cũng không phải do việc bà Quỳnh sử dụng tiền thưởng 50.000 đô la sai mục đích (?), "vi phạm hợp đồng" (?) với Civil Rights Defenders của Thụy Điển, như bản Cáo trạng đã ghi.

Bởi vì Tổ chức này vừa mới lên tiếng trên báo chí, cho biết "không bình luận về chi tiết cáo trạng" đồng thời "ủng hộ và tin tưởng" bà Quỳnh.

Đây là việc "nội bộ" giữa hai pháp nhân. Một bên "tin tưởng và ủng hộ" việc làm của bên kia.

Viện Kiểm sát dẫn việc "sử dụng tiền không đúng mục tiêu" vào "bản cáo trạng" như là một yếu tố "ghép thành tội" rõ ràng là việc gắp lửa bỏ tay người.

Lại càng không phải những việc "đăng tải, soạn thảo, chia sẻ" những bài viết có nội dung "nói xấu" đảng và nhà nước, "xuyên tạc đường lối chính sách" của đảng và nhà nước, "xuyên tạc lịch sử cách mạng", "chia rẽ mối đoàn kết dân tộc"...

Bởi vì, có vô số người Việt không chỉ đã và đang làm những việc như bà Quỳnh, mà còn làm "nặng" hơn nhiều lần.

Đơn giản vì người ta chỉ "nói lên sự thật", "thiết lập lại công lý", "trả lại sự thật cho lịch sử"... Chuyện người dân "đéo mẹ" đảng và nhà nước là chuyện chót lưỡi đầu môi.

Trong khi việc "chia rẽ mối đoàn kết dân tộc" thì lại là nền tảng cốt lõi của mọi chủ trương của Đảng Cộng sản Việt Nam, từ khi thành lập đảng đến nay. Các vụ Cách mạng văn hóa kiểu Cải cách ruộng đất, Nhân văn giai phẩm... đều sử dụng một thành phần dân tộc này để tiêu diệt, đọa đày một thành phần dân tộc khác. Các vụ Học tập cải tạo, Cải tạo công thuơng nghiệp, đánh tư sản mại bản... cũng đều thể hiện chính sách chia rẽ dân tộc, dùng một thành phần dân tộc này để diệt trừ một thành phần dân tộc khác. Hàng triệu người vượt biên tị nạn là bằng chứng cụ thể của chính sách chia rẽ dân tộc.

Yếu tố ghép thành tội thực sự, khiến bà Quỳnh bị kết án 10 năm, thực ra là "bản cáo trạng" (mà bà Quỳnh cùng nhiều người khác) lập ra để tố cáo tội ác của ngành công an Việt Nam.

Phiên tòa xử bà Quỳnh không hề thể hiện công lý. Pháp luật không hề áp dụng hay thực thi. Thực tế đó chỉ là màn kịch rẻ tiền của công an. Màn kịch càng vĩ đại vì ông chủ tịch nước là trùm công an : Trần Đại Quang, còn gọi là Quang Độc. Độc là độc ác, độc địa.

Tòa án trở thành công cụ của công an để bóp miệng người dân.

Hôm kia tôi có dẫn vài dòng ở một bài phỏng vấn của RFI với Giáo sư Vũ Quốc Thúc từ năm 2012. Nội dung như sau :

"Trước sự mâu thuẫn quá phũ phàng giữa thực tế và lý thuyết, dù hiếu hòa đến đâu chăng nữa, kẻ học luật vẫn đi tới kết luận phải thay đổi chính quyền mới thay đổi được hệ thống pháp luật."

Thực sự tôi cũng như Giáo sư Thúc là người "hiếu hòa", tức yêu chuộng hòa bình.

Bản án dành cho bà Quỳnh nói lên hết bản chất của nền tư pháp của Việt Nam.

Tư pháp của Việt Nam chỉ là một công cụ của nhà nước công an trị.

Trương Nhân Tuấn

Nguồn : fb. nhantuan.truong, 30/07/2017

Quay lại trang chủ
Read 902 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)