Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Giữ được quốc gia là lấy dân làm gốc, phụng vụ dân, sống chết vì dân

laydan1

Từ thượng cổ đến nay, đông sang tây, chế độ nào, nhà lãnh tụ nào cũng đều nói một câu giống nhau : Quốc gia lấy dân làm gốc, nhưng lấy dân làm gốc để phục vụ dân, hay hoàn toàn ngược lại, lấy dân làm gốc để dựa vào dân củng cố địa vị cá nhân, đảng phái còn tùy theo người thủ lĩnh hay đảng cầm quyền.

Đảng cộng sản Việt Nam và ông Hồ Chí Minh luôn xây dựng đảng cả về ba mặt : Chính trị, tư tưởng và tổ chức, nhằm giữ vững vai trò cầm quyền, lãnh đạo của Đảng trong mọi hoàn cảnh, mọi điều kiện để đạt được thắng lợi lớn nhất cho đảng. Nền tảng vững chắc nhất được đảng cộng sản và ông Hồ xây dựng là dân, ý này được ông Hồ chí Minh nói rõ "Gốc có vững cây mới bền, Xây lầu thắng lợi trên nền nhân dân" (1). Học thuyết Mác – Lênin về Đảng cộng sản chỉ ra rằng : Giai cấp vô sản muốn làm cách mạng phải thành lập được chính đảng của mình. Chính đảng phải thoát thai từ dân và dựa vào dân mới thắng lợi. 

Đảng cộng sản phân biệt dân ra nhiều thành phần. Họ tiêu diệt những thành phần mà họ nghĩ là ‘chống đối’ làm cản trở sự lớn mạnh của đảng. Họ chọn ra các thành phần phù hợp có lợi cho họ để giáo dục, đào tạo bồi dưỡng cách mạng. Họ dùng các thành phần được đào tạo này quay lại tiêu diệt, thanh lọc các thành phần không có ích cho họ. Cứ thế họ mong muốn dân trở nên đồng nhất, là một thứ phân bón pha trộn các thành phần thích hợp để cây cộng sản trưởng thành, như Lênin nói : "cuộc đấu tranh giai cấp chưa chấm dứt, mà tiếp tục diễn ra dưới những nội dung, hình thức và phương pháp mới. Để phối hợp hành động và hướng hoạt động của cả hệ thống chính trị vào xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản, về nguyên tắc, Đảng phải giữ vai trò lãnh đạo, đó là điều không còn phải nghi ngờ gì nữa" (2). 

Các chính đảng trên thế giới, gồm cà đảng cộng sản, trong đó có Đảng cộng sản Việt Nam, đều mong muốn lấy dân làm gốc, nhưng một phía lấy dân làm gốc bằng cách hướng tất cả hoạt động của họ vì lợi ích toàn dân, tồn tại bởi niềm tin của người dân, lắng nghe dân, đưa ra các chính sách vì dân và để dân hoàn toàn định đoạt. Ngược lại chính đảng khác chủ trương làm vững mạnh mình bằng cách bắt dân phải thích nghi với đảng, tiêu diệt các thành phần đối kháng, có tư tưởng trái chiều và họ áp đặt ý kiến, ý chí của đảng lên người dân, điều này xảy ra đối với các đảng phát xít, cộng sản cầm quyền. Những cuộc thanh lọc nội bộ, thanh trừng quần chúng trong đảng, ngoài đảng, bắt bớ, bỏ tù người hoạt động bênh vực cho nhân quyền, dân quyền là dấu chỉ những đảng chỉ muốn xây dựng quyền lực của họ trên sư cai trị người dân.

Củng cố quyền hành của đảng cầm quyền, đi dần đến kiểm soát hoàn toàn người dân bằng cách từng bước âm thầm tước đi một chút tự do của họ tại một thời điểm thích hợp nào đó là phương thức các đảng độc tài ứng dụng. Quyền tự do của nhân dân Việt Nam bị tước đi từng chút, từng chút một một cách âm thầm. Chiến thuật lùi một bước tiến hai bước được họ thận trọng áp dụng khiến người dân bị mê hoặc, tưởng như được hưởng nhiều hơn bị mất. 

Một ví dụ gần đây cho thấy quyền kiểm soát của người dân bị tước đoạt khi dự luật Đặc khu kinh tế quốc hội Việt Nam ban hành năm 2018, đã bị người dân bất chấp luật cấm biểu tình phản đối mãnh liệt, thì giữa tháng 5/2020, ngay giữa đại dịch, chính phủ bất ngờ tuyên bố thành lập Ban quản lý Khu kinh tế thí điểm Vân Đồn mà các chuyên gia từng lên tiếng về Dự luật Đặc khu trước đây không được tham vấn và công luận không có cơ hội lên tiếng góp ý. 

Bà Phạm Chi Lan Chuyên gia kinh tế trao đổi với BBC News tiếng Việt (3) : "không được ai tham vấn’, ‘hoàn toàn không biết’, và ‘thực sự bị bất ngờ’ với việc thành lập và đưa vào vận hành thí điểm khu kinh tế Vân Đồn của chính phủ Việt Nam. "Có những lợi ích người ta theo đuổi mà bị đông đảo công chúng phản ứng, kể cả ở diễn đàn Quốc hội, thì người ta sẽ tìm con đường đi lặng lẽ, kín đáo hơn, có thể gọi đùa là ‘đánh úp’ với xã hội".

Đảng cộng sản Việt Nam tiệm tiến làm xói mòn các quyền của người dân một cách khó thấy được. 

Bằng cách này, người dân sẽ không thấy các quyền và tự do của họ bị xóa bỏ cho đến khi người dân quên đi quyền hưởng tự do của họ, và quen chấp nhận những thay đổi không thể bị đảo ngược. Quyền tự do tín ngưỡng của người dân bị vi phạm từ trắng trợn đến rất tinh vi là một ví dụ. Từ thẳng thừng bắt giam các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo bằng cách vu khống họ làm gián điệp, tay sai ngoại bang, gán cho các tội dâm ô, làm bại hoại phong hóa v.v., dần đến ban hành các đạo luật về tự do tín ngưỡng với các hạn chế rất tinh vi. 

Từ nới rộng kiểm soát tôn giáo tại địa phương này, nhưng siết chặt hơn nơi khác, chiều chuộng nâng đỡ các tôn giáo quốc doanh khiến nhiều người, ngay cả một số vị lãnh đạo tôn giáo cũng mắc lừa, tình nguyện cúc cung phục vụ đảng, làm gương xấu cho tín đồ, dẫn đến tình trạng mạt tăng, mạt pháp, đạo giáo dần suy tàn.

Đảng cộng sản Việt Nam củng cố quyền lực của họ bằng xây dựng một đảng huyền thoại, lãnh tụ được thần thánh hóa, biến người dân thành tín đồ của đảng, của lãnh tụ. Họ đổ vấy tất cả sai lầm lớn nhỏ mà họ mắc phải xuống đầu ‘một bộ phận phản động trong dân chúng’ hay chụp lên đầu toàn dân bằng luận điệu như dân chúng chưa được giác ngộ cách mạng. Nhiều trường hợp họ đưa chính đảng viên của họ làm bung xung lấp liếm chính sách sai lầm của đảng. Họ trơ trẽn đổ tội cho chế độ cũ dù nó đã mất đi rất lâu. 

Trước năm 1975, tất cả tội ác xảy ra trong xã hội miền Bắc như ăn cắp, giết người, hiếp dâm, tham ô đều bị quy chụp là tàn dư phong kiến đồi trụy của thực dân Pháp. Sau năm 1975, tất cả tệ nạn xã hội, ngay cả hàng loạt cướp của, giết người do các anh chị lưu manh du đãng từ miền Bắc theo chân cách mạng giải phóng, cũng bị quy do tội ác Mỹ Ngụy, tàn dư chế độ cũ. Các tội ác xã hội như cướp, hiếp, giết, tham nhũng, buôn bán ma túy .. bây giờ được đổ lỗi cho làn gió độc theo ‘mở của’ tràn vào

Không riêng gì Đảng cộng sản Việt Nam, các đảng cộng sản trên thế giới đều chăm chỉ đổ tội cho tàn dư chế độ nô lệ, phong kiến, thực dân, tư tưởng thần quyền và phân biệt đẳng cấp đã tước bỏ tự do, dân chủ của nhân dân. Đảng cộng sản dùng bạo lực phá vỡ mọi thành quả của các xã hội tồn tại hàng ngàn năm với những giá trị vật chất và tinh thần không thể chối cãi được bằng chủ nghĩa cộng sản mà họ gọi là giải phóng. Họ mong muốn nhuộm đỏ một dân tộc văn hiến thành những người chỉ biết phục vụ cho đảng. Đảng cộng sản Việt Nam muốn biến toàn dân Việt thành các chiến binh phục vụ đảng. Họ tạo ra các kẻ thù vô hình luôn rình rập hãm hại nhân dân và đảng.

Chiến đấu chống và đánh bại kẻ thù là những ngôn từ luôn có trên miệng các nhà lãnh đạo đảng. Họ từng kêu gọi giải phóng dân tộc, tiêu diệt kẻ thù, đập tan chế độ cũ, căm thù Mỹ ngụy, quét sạch nếp sống đồi trụy, tiêu diệt tư bản bóc lột. Để phòng chống dịch covid lãnh đạo chính phủ cũng dùng các lời lẽ nặc mùi chiến tranh đe dọa, thúc đẩy tính hiếu chiến của dân. Luôn đặt dân trong tâm lý chiến tranh, sợ hãi để thúc ép dân hết lòng phục vụ ý đồ của đảng như ông Hồ Chí Minh đã nói tại Hợp tác xã Tảo Dương, xã Hồng Dương, huyện Thanh Oai, Hà Nội, ngày 10/2/1967 "vận động được nguồn lực từ mỗi người dân và góp thành lực lượng toàn dân để thực hiện những công việc mà Nhà nước giao phó".

Cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm viết : " Cổ lai quốc dĩ dân vi bản. Đắc quốc ưng tri tại đắc dân". Giữ được quốc gia là lấy dân làm gốc, phụng vụ dân, sống chết vì dân chứ không phải mị dân, đe nẹt, làm cho dân run sợ cúi đầu làm theo chỉ thị của nhà cầm quyền. 

Thục Đoan

Nguồn : VNTB, 05/06/2021

Tham khảo

(1) Hồ Chí Minh : Toàn tập, Nxb. Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, 2011, t. 5, tr. 502.

(2) V.I.Lênin, Toàn tập, Nhà xuất bản Tiến bộ, Moskva, 1980, t. 33 tr 406, 401

(3) https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-52749462

Published in Diễn đàn

Đảng cộng sản Việt Nam có trăm ngàn lý do để chối Đảng chưa rã, nhưng căn nhà 91 năm tuổi đang mục nát nhiều rồi. Sự tồn tại của nó tùy vào sức bật dậy của toàn dân và của những đảng viên đang "tự diễn biến" và "tự chuyển hóa".

dcsvn1

Đảng cộng sản Việt Nam ngày nay chỉ còn lại là một căn nhà 91 năm tuổi đang mục nát

Để bảo vệ đảng, Ban Chấp hành Trung ương đã phát động phong trào "xây dựng, chỉnh đốn đảng" từ Hội nghị Trung ương 6 (lần 2) khóa đảng VIII, ngày 02/02/1999. Sau đó tiếp tục được tăng cường ở các khóa IX, X thời ông Nông Đức Mạnh (từ năm 2001 đến đầu năm 2011). Nhiệm vụ quan trọng này được chuyển qua Khóa XI, khóa XII và khóa đảng XIII thời ông Nguyễn Phú Trọng (từ 19 tháng 1 năm 2011 cho đến nay)

Trong quá trình này, không biết bao nhiêu Nghị quyết, Kết luận và Chỉ thị của Bộ Chính trị và Ban Bí thư đảng đã đưa ra để học tập và thi hành. Vậy mà, sau 22 năm công tác này vẫn chưa tiến được bao nhiêu, bằng chứng như Tạp chí cộng sản, số ra ngày 01/06/2021, đã chứng minh :

"Vấn đề chính trị hiện nay là những biểu hiện, tình huống về đường lối chính trị, tư tưởng, tổ chức, hoạt động của Đảng ; phẩm chất chính trị của cán bộ, đảng viên đang diễn ra, sẽ diễn ra làm suy giảm đoàn kết nội bộ, uy tín chính trị, sức mạnh của Đảng ; đe dọa vị trí, vai trò lãnh đạo, vai trò cầm quyền của Đảng cộng sản Việt Nam, đe dọa sự tồn vong của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam".

Tại sao tạp chí lý luận hàng đầu của đảng lại cấp báo như thế, chỉ sau 4 tháng hoàn tất Đại hội đảng XIII với việc lưu nhiệm Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thêm nhiệm kỳ thứ 3 mà không có ai đòi phải thay Điều lệ Đảng, theo đó Tổng bí thư không giữ quá 2 nhiệm kỳ. Ông Nguyễn Phú Trọng đã giữ 2 khóa đảng XI từ năm 2011 và XII, bắt đầu từ năm 2016.

Nhưng"nội bộ" đảng đã mất đoàn kết nghiêm trọng đến mức nào mà cần phải có biện pháp kiểm soát toàn diện như Tạp chí cộng sản đề xướng :

"Điều quan trọng nhất trong nắm vững và giải quyết các vấn đề chính trị hiện nay là chủ động nắm tình hình chính trị ở từng cơ quan, tổ chức, đơn vị, khu dân cư. Mỗi tổ chức cơ sở đảng phải thực hiện đúng quy định về quản lý cán bộ, đảng viên, kịp thời phát hiện những sai phạm để phòng ngừa, giáo dục, ngăn chặn... Những tình hình, tình huống của vấn đề chính trị hiện nay nếu không có những biện pháp giải quyết hữu hiệu sẽ diễn biến phức tạp, dẫn đến nguy cơ đe dọa sự sống còn của Đảng".

Phức tạp không nhỏ

Vậy những biểu hiện đe dọa chế độ và vai trò cầm quyền của đảng đang diễn ra ở Việt Nam như thế nào ?

Tạp chí cộng sản cho biết :

"Biểu hiện chuyển hóa chính trị ở Việt Nam xuất hiện từ hai hướng : Một là, âm mưu và hoạt động "tác động chuyển hóa" chính trị của các thế lực thù địch ; hai là, sự "tự chuyển hóa" chính trị trong nội bộ. Trong đó, "tác động chuyển hóa" đang trở thành một mũi tiến công mà các thế lực thù địch, phản động sử dụng để làm thoái hóa, biến chất một bộ phận cán bộ, đảng viên, làm suy yếu, mất niềm tin của nhân dân đối với Đảng bằng những âm mưu, thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt".

Vậy là khả năng lãnh đạo của ông đảng trưởng 77 tuổi Nguyễn Phú Trọng có vấn đề rồi. Nhưng ai cũng thắc mắc "các thế lực thù địch" là ai, từ đâu đến và do ai (hoặc nước nào) chỉ huy mà đã qua mặt được cả tình báo Công an lẫn Quân đội để múa gậy vườn hoang như thế ? Hay đây là đòn "phản gián" tung hỏa mù của Tuyên giáo đã vẽ rắn thêm râu, tô rồng thêm cánh để che đậy sự thật : kẻ thù địch không ai xa lạ mà chính là "những đồng chí của chúng ta".

Đó là lý do tại sao Tạp chí cộng sản đã hiến kế chống trả là phải :

"Thứ nhất, ngăn ngừa, khắc phục, triệt tiêu nguồn gốc, nguyên nhân làm nảy sinh "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ, theo tinh thần Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XII của Đảng, "Về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng ; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ". Trong đó, hết sức chú ý đấu tranh khắc phục tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, làm cho những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" dần bị triệt tiêu, loại bỏ trong mỗi con người, tổ chức ; đấu tranh làm thất bại âm mưu, thủ đoạn "diễn biến hòa bình" chống phá cách mạng Việt Nam của các thế lực thù địch".

Nói ngắn gọn là cho dù có vòng vo "Tam quốc chí diễn nghĩa" thế nào chăng nữa thì tình trạng cán bộ, đảng viên cứ thi nhau chuyển hóa tư tưởng, tự tìm đường thoát ra khỏi ao tù tư duy một chiều, giáo điều và bảo thủ cộng sản của đảng đã lỗi thời.

Đó cũng là lý do tại sao chỉ trong vòng chưa đầy 2 tháng mà Tạp chí cộng sản do Hội đồng Lý luận Trung ương phụ trách đã phải viết đến 2 bài nói về "bảo vệ chính trị nội bộ".

Nguyên do vì :

"Công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị nói chung vẫn còn nhiều hạn chế cần khắc phục… Việc tổ chức thực hiện một số nghị quyết của Đảng vẫn là khâu yếu. Công tác tư tưởng còn có mặt hạn chế, thiếu kịp thời, tính thuyết phục chưa cao. Một bộ phận cán bộ, đảng viên chưa tiên phong, thiếu gương mẫu. Tự phê bình và phê bình ở nhiều nơi còn hình thức. Thực hiện trách nhiệm nêu gương, nhất là của người đứng đầu chưa tạo được sự lan tỏa sâu rộng. Việc hoàn thiện mô hình tổ chức tổng thể của hệ thống chính trị cho phù hợp với tình hình thực tiễn còn chậm, chưa đáp ứng yêu cầu" (Tạp chí cộng sản, 28/04/2021).

Vì vậy, Tạp chí lý luận lâu năm của đảng đã kêu gọi phải :

"Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng ; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ. Tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là đội ngũ cán bộ cấp chiến lược, đủ năng lực, phẩm chất và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ ; Xây dựng tổ chức bộ máy của toàn hệ thống chính trị tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả ; đẩy mạnh đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu".

Toàn là những chuyện sáo ngữ xưa như trái đất được lặp đi lặp lại không lần thứ mấy ngàn trong suốt 22 năm qua, từ khóa đảng VIII thời ông Lê Khả Phiêu làm Tổng bí thư (từ tháng 12 năm 1997 đến tháng 4 năm 2001).

Chuyện xưa nhưng rất mới

Vậy truyện dài "xây dựng, chỉnh đốn đảng" đã diễn biến như thế nào với người cộng sản ?

Trước hết, đường đi không có gì chông gai, hay lực cản gì hết. Cũng chẳng có "thế lực thù địch" nào phá phách, vậy mà - giống như công tác "học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh", đề xuất từ tháng 8 năm 2005 tại khóa đảng IX thời Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đến bây giờ - 26 năm sau, mọi chuyện vẫn trơ như đá, nước đổ lá môn.

Theo Tuyên giáo đảng thì học tập có mục đích :

"Góp phần xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức và đạo đức, xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là đội ngũ cán bộ cấp chiến lược đủ năng lực, phẩm chất, ngang tầm nhiệm vụ ; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ, đẩy mạnh đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu".

Nên nhớ trong Di chúc công bố ngày 10/05/1969, ông Hồ Chí Minh đã căn dặn rằng :

"Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân".

Thế nhưng, đến năm 2020 ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiết lộ :

"Bên cạnh những kết quả đạt được, chúng ta cũng phải thẳng thắn nhìn nhận công tác phòng, chống tham nhũng vẫn còn những tồn tại, hạn chế như Báo cáo đã nêu. Công tác phòng, chống tham nhũng ở một số địa phương, bộ, ngành chưa có sự chuyển biến rõ rệt. Việc phát hiện, xử lý tham nhũng vẫn còn hạn chế, tỷ lệ thu hồi tài sản tham nhũng, thất thoát còn thấp ; việc tự kiểm tra, tự phát hiện và xử lý tham nhũng trong nội bộ, cơ quan, đơn vị còn là khâu yếu. Tình trạng nhũng nhiễu, tiêu cực trong khu vực hành chính, dịch vụ công chưa được ngăn chặn có hiệu quả. Tham nhũng trên nhiều lĩnh vực còn nghiêm trọng, phức tạp, với biểu hiện ngày càng tinh vi, gây bức xúc trong xã hội. Tham nhũng vẫn là một trong những nguy cơ đe doạ sự tồn vong của Đảng và chế độ ta".

(Diễn văn tại tại Hội nghị trực tuyến toàn quốc, tổng kết công tác phòng, chống tham nhũng giai đoạn 2013-2020, ngày 12/12/2020)

Thêm vào đó, ông Trọng còn tố giác :

"Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo, quản lý, cán bộ cấp cao còn thiếu tu dưỡng rèn luyện, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tiêu cực, tham nhũng. Cơ chế kiểm soát quyền lực, công tác kiểm tra, giám sát việc thực thi quyền lực của người có chức vụ, quyền hạn chưa được quan tâm đúng mức ; việc thực thi pháp luật nói chung và các quy định của Đảng, Nhà nước về phòng, chống tham nhũng nói riêng ở một số cơ quan, đơn vị, địa phương chưa nghiêm".

Như vậy thì cán bộ, đảng viên tuy có học nhưng không hành, hay đã để ngoài tai lời dậy của "Bác" nên"xây dựng, chỉnh đốn đảng" mới ra "công dã tràng" ?

Càng ê chề hơn, nếu mọi người chưa quên Đảng cộng sản Việt Nam đã ra 3 nghị quyết về "xây dựng, chỉnh đốn đảng", đó là Nghị quyết 6 (lần 2) năm 1999, Nghị quyết 4 khóa XI năm 2012 và Nghị quyết 4 năm 2016.

Nghị quyết 6 (lần 2) viết :

"Trước yêu cầu mới ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng, trong Đảng đang bộc lộ một số yếu kém : sự suy thoái về tư tưởng chính trị ; tình trạng tham nhũng, quan liêu, lãng phí của một bộ phận cán bộ, đảng viên có chiều hướng phát triển nghiêm trọng hơn. Việc thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ không nghiêm, bộ máy tổ chức của Đảng và Nhà nước chậm được củng cố và đổi mới. Để đáp ứng yêu cầu của thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đạo hóa đất nước, Đảng phải có biện pháp phát huy ưu điểm, kiên quyết sửa chữa các khuyết điểm, tiếp tục củng cố, chỉnh đốn, để ngày càng vững mạnh về mọi mặt, đặc biệt là về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống, tổ chức và cán bộ". 

Nghị quyết này nêu ra 2 điểm đáng chú ý :

1. "Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo cách mạng Việt Nam ; không chấp nhận "đa nguyên, đa đảng". 

2. "Thực hiện kê khai tài sản theo quy định của Đảng và Nhà nước".

Thế nhưng sau đó, việc kê khai tài sản cũng chỉ là hình thức hay khai cho có để báo cáo, nhân dân không những không có quyền mà còn bị cấm dòm vào hồ sơ khai báo và báo đài đảng cũng không dám động tới lỗ chân lông kẻ khai.

Chính ông Lê Khả Phiêu còn nhìn nhận "tài sản do tham nhũng đã để tên người khác nên công tác điều tra rất khó". Như thế là hòa cả làng. 

Nghị quyết 4 năm 2012 của khóa đảng XI thú nhận :

"Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc... Nguyên tắc "tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách" trên thực tế ở nhiều nơi rơi vào hình thức, do không xác định rõ cơ chế trách nhiệm, mối quan hệ giữa tập thể và cá nhân, khi sai sót, khuyết điểm không ai chịu trách nhiệm… Cán bộ, đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, quên đi trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân. Việc tổ chức thực hiện các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, các nghị quyết, chỉ thị, quy định về xây dựng, chỉnh đốn Đảng ở một số nơi chưa đến nơi đến chốn, kỷ cương, kỷ luật không nghiêm, nói không đi đôi với làm, hoặc làm chiếu lệ".

Năm năm sau, Nghị quyết 4, khóa đảng XII năm 2016 khai ra nhiều hơn những khuyết tật của đảng viên :

"Công tác xây dựng Đảng còn không ít hạn chế, khuyết điểm. Công tác giáo dục chính trị tư tưởng, nghiên cứu, tổng kết thực tiễn, giảng dạy và học tập chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh chưa đáp ứng yêu cầu. Nội dung sinh hoạt đảng ở nhiều nơi còn đơn điệu, hình thức, hiệu quả chưa cao… Nhiều cán bộ, đảng viên, trong đó có người đứng đầu chưa thể hiện tính tiên phong, gương mẫu ; còn biểu hiện quan liêu, cửa quyền… Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên chưa bị đẩy lùi, có mặt, có bộ phận còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn ; tham nhũng, lãng phí, tiêu cực vẫn còn nghiêm trọng, tập trung vào số đảng viên có chức vụ trong bộ máy nhà nước. Tình hình mâu thuẫn, mất đoàn kết nội bộ không chỉ ở cấp cơ sở mà ở cả một số cơ quan Trung ương, tập đoàn kinh tế, tổng công ty. Nhiều tổ chức đảng, đảng viên còn hạn chế trong nhận thức, lơ là, mất cảnh giác, lúng túng trong nhận diện và đấu tranh, ngăn chặn "tự diễn biến", "tự chuyển hoá"… Trong khi đó, sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống dẫn tới "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" chỉ là một bước ngắn, thậm chí rất ngắn, nguy hiểm khôn lường, có thể dẫn tới tiếp tay hoặc cấu kết với các thế lực xấu, thù địch, phản bội lại lý tưởng và sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc".

Vô kỷ luật - tật xấu

Chi tiết hơn, Nghị quyết 4/XII còn kể tội đảng viên :

"Nói và viết không đúng với quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Nói không đi đôi với làm ; hứa nhiều làm ít ; nói một đằng, làm một nẻo ; nói trong hội nghị khác, nói ngoài hội nghị khác ; nói và làm không nhất quán giữa khi đương chức với lúc về nghỉ hưu.

Tham vọng chức quyền, không chấp hành sự phân công của tổ chức ; kén chọn chức danh, vị trí công tác ; chọn nơi có nhiều lợi ích, chọn việc dễ, bỏ việc khó ; không sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở nơi xa, nơi có khó khăn. Thậm chí còn tìm mọi cách để vận động, tác động, tranh thủ phiếu bầu, phiếu tín nhiệm cho cá nhân một cách không lành mạnh".

Về suy thoái đạo đức, lối sống của cán bộ, nhất là những kẻ có chức có quyền, Nghị quyết này còn đi xa hơn khi chỉ ra đang có tình trạng :

"Cá nhân chủ nghĩa, sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi ; chỉ lo thu vén cá nhân, không quan tâm đến lợi ích tập thể ; ganh ghét, đố kỵ, so bì, tị nạnh, không muốn người khác hơn mình. Vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, gây mất đoàn kết nội bộ ; đoàn kết xuôi chiều, dân chủ hình thức ; cục bộ, bè phái, kèn cựa địa vị, tranh chức, tranh quyền ; độc đoán, gia trưởng, thiếu dân chủ trong chỉ đạo, điều hành..Kê khai tài sản, thu nhập không trung thực. Mắc bệnh "thành tích", háo danh, phô trương, che dấu khuyết điểm, thổi phồng thành tích, "đánh bóng" tên tuổi ; thích được đề cao, ca ngợi ; "chạy thành tích", "chạy khen thưởng", "chạy danh hiệu".

Cán bộ còn : "Quan liêu, xa rời quần chúng… Quyết định hoặc tổ chức thực hiện gây lãng phí, thất thoát tài chính, tài sản, ngân sách nhà nước, đất đai, tài nguyên… Tham ô, tham nhũng, lợi dụng chức vụ, quyền hạn cấu kết với doanh nghiệp, với đối tượng khác để trục lợi. Lợi dụng, lạm dụng chức vụ, quyền hạn được giao để dung túng, bao che, tiếp tay cho tham nhũng, tiêu cực… Thao túng trong công tác cán bộ ; chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy luân chuyển, chạy bằng cấp, chạy tội... Sử dụng quyền lực được giao để phục vụ lợi ích cá nhân hoặc để người thân, người quen lợi dụng chức vụ, quyền hạn của mình để trục lợi".

Ngoài ra, đảng viên còn bị tố : "Đánh bạc, rượu chè bê tha, mê tín dị đoan, ủng hộ hoặc tham gia các tổ chức tôn giáo bất hợp pháp. Sa vào các tệ nạn xã hội, vi phạm thuần phong, mỹ tục, truyền thống văn hoá tốt đẹp của dân tộc, chuẩn mực đạo đức gia đình và xã hội".

Nghiêm trọng hơn, Nghị quyết 4/XII còn tiết lộ trong nội bộ đã phát sinh những :

"Biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ" như đã có tình trạng : "Phản bác, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và các nguyên tắc tổ chức của Đảng, nhất là nguyên tắc tập trung dân chủ ; đòi thực hiện "đa nguyên, đa đảng".

Hay : "Phản bác, phủ nhận nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa ; đòi thực hiện thể chế "tam quyền phân lập", phát triển "xã hội dân sự". Phủ nhận nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ sở hữu toàn dân về đất đai".

Một số đảng viên khác đã : "Nói, viết, làm trái quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Hạ thấp, phủ nhận những thành quả cách mạng ; thổi phồng khuyết điểm của Đảng, Nhà nước. Xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, vu cáo các lãnh tụ tiền bối và lãnh đạo Đảng, Nhà nước….Kích động tư tưởng bất mãn, bất đồng chính kiến, chống đối trong nội bộ. Lợi dụng và sử dụng các phương tiện thông tin, truyền thông, mạng xã hội để nói xấu, bôi nhọ, hạ thấp uy tín, vai trò lãnh đạo của Đảng, gây chia rẽ nội bộ, nghi ngờ trong cán bộ, đảng viên và nhân dân".

Quan trọng hơn còn có những cán bộ đảng viên đã : "Móc nối, cấu kết với các thế lực thù địch, phản động và các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị để truyền bá tư tưởng, quan điểm đối lập ; vận động, tổ chức, tập hợp lực lượng để chống phá Đảng và Nhà nước…Đưa thông tin sai lệch, xuyên tạc đường lối, chính sách đối ngoại của Đảng và Nhà nước… Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với báo chí, văn học - nghệ thuật. Tác động, lôi kéo, lái dư luận xã hội không theo đường lối của Đảng ; cổ suý cho quan điểm, tư tưởng dân chủ cực đoan ; thổi phồng mặt trái của xã hội. Sáng tác, quảng bá những tác phẩm văn hoá, nghệ thuật lệch lạc, bóp méo lịch sử, hạ thấp uy tín của Đảng…".

Tình hình năm 2021

Như vậy xem ra truyện dài "Xây dựng, chỉnh đốn đảng" càng kéo dài bao nhiêu thì càng có thêm nhiều cán bộ, đảng viên xấu xuât hiện để làm khổ dân, nhưng đồng thời cũng lộ ra thất bại của đảng.

Bằng chứng như Nghị quyết của Đại hội Đảng lần thứ XIII (họp từ ngày 25/1-1/2/2021, tại Hà Nội) đã nhìn nhận :

"Công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng còn một số hạn chế", đồng thời kêu gọi tiếp tục làm những chuyện cũ như : "Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng…xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch,vững mạnh, tinh gọn… xây dựng đội ngũ cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức, nhất là cán bộ cấp chiến lược, người đứng đầu có đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ ; làm tốt công tác tư tưởng, lý luận ; chú trọng công tác bảo vệ Đảng, bảo vệ chính trị nội bộ ; tăng cường công tác kiểm tra, giám sát, kỷ luật, công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng và công tác dân vận của Đảng".

Ngoài ra Nghị quyết còn cổ võ : "Tiếp tục đẩy mạnh đấu tranh phòng chống quan liêu, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, "lợi ích nhóm", những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ".

Như vậy thì có gì mới đâu ?

Từ 1999 đến năm 2021, không biết bao nhiều tiền bạc của dân đã bị tiêu phí vào công tác "xây dựng, chỉnh đốn đàng" mà đội ngũ cán bộ, đảng viên vẫn chứng nào tật ấy. Họ vẫn mỗi ngày một bê tha, thối nát và tham nhũng ngâp đầu. Họ vẫn tham nhũng quyền lực, chia bè kết phái và đặt lợi ích cá nhân và của Đảng trên quyền lợi của nhân dân và Tổ quốc

Do đó, khi đảng hô hào bảo vệ chính trị nội bộ là bảo vệ quyền lợi của Đảng, dưới chiêu bài "bảo vệ Cương lĩnh, Điều lệ Đảng ; bảo vệ nguyên tắc tổ chức và hoạt động của Đảng ; bảo vệ Hiến pháp và pháp luật ; bảo vệ cán bộ, đảng viên về mặt chính trị" (Tạp chí Xây dựng Đảng, 14/10/2020).

Nhưng ngặt nỗi, cả ba văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài của đảng. Cho nên, khi tình trạng "tự diễn biến, tự chuyển hóa" của cán bộ đảng vẫn "tưng bừng hoa lá cành" đe dọa vị trí cầm quyền của Đảng và sự sống còn của chế độ thì "bảo vệ nội bộ" cũng chính là giữ cho Đảng khỏi vỡ từ trong lòng chế độ.

Phạm Trần

(08/06/2021)

Published in Diễn đàn

Lê Văn Thành củng cố quyền lực để "nghênh chiến" thế lực Nguyễn Phú Trọng ?

Lê Văn Thành về team của Phạm Minh Chính là một lợi thế, trước đây ông Lê Văn Thành nắm Hải Phòng tuy là vua một vùng thật nhưng là chỉ một mình ông, còn bây giờ về chính phủ ông có Phạm Minh Chính là chỗ dựa thì rõ ràng ông Thành sẽ có thế vững chắc với "lưng tựa núi".

hau01

Ông Lê Văn Thành

Như đã nói nhiều bài trước, ông Lê Văn Thành giờ đây cùng với Phạm Minh Chính cùng Nguyễn Thanh Nghị tạo ra một bộ ba liên kết khá vững chắc.

Thực ra ông Lê Văn Thành cũng là người không xa lạ gì với Nguyễn Tấn Dũng. Từ năm 1997 đến năm 2016 ông Nguyễn Tấn Dũng là đại biểu quốc hội đại diện cho Hải Phòng. Suốt 20 năm chăn dắt đoàn đại biểu quốc hội thành phố này qua các thời kỳ ông Nguyễn Tấn đã nắm gần hết quan chức thành phố này, trong đó không thiếu những con người được Nguyễn Tấn Dũng nâng đỡ.

Ông Lê Văn Thành là quan chức mắn về kinh tế nhà nước cho chính quyền thành phố Hải Phòng. Chuyện ông Nguyễn Văn Thành chuyển từ khối kinh tế sang khối hành chính nhà nước là một bước nhảy ngang cần phải có sự trợ giúp của thế lực lớn. Ông Nguyễn Tấn Dũng thường hay có mối quan hệ mật thiết với lãnh đạo khối kinh tế và ông ta hay cất nhắc quan chức bên các công ty nhà nước sang chính phủ, ngườu mà được ông Dũng cất nhắc nhiều chuyển ngang toàn tên tuổi nổi tiếng như Hoàng Trung Hải và Đinh La Thăng.

Năm 2007 khi đó ông Lê Văn Thành là Phó bí thư Đảng ủy, Giám đốc Công ty Xi măng Hải Phòng, kiêm Trưởng ban quản lý dự án Khu đô thị xi măng Hải Phòng. Ông Thành được bầu làm đại biểu quốc hội khóa 12 và là người dưới sự quản lý của Nguyễn Tấn Dũng với tư cách là đại biểu quốc hội. Theo một số thông tin riêng thì việc ông Lê Văn Thành nhảy từ lãnh đạo doanh nghiệp sang lãnh đạo thành phố được sự hỗ trợ của Nguyễn Tấn Dũng thời làm thủ tướng. Ông Nguyễn Tấn Dũng rất khoái đề bạc lãnh đạo doanh nghiệp sang lãnh đạo chính quyền.

Bộ ba Nguyễn Tấn Dũng – Lê Văn Thành – Phạm Minh Chính

Năm 2010, Lê Văn Thành chuyển sang làm lãnh đạo thành phố Hải Phòng, và cùng thời gian ông Dũng vẫn thường xuốnh Hải Phòng định kỳ để tiếp xúc cử tri. Lê Văn Thành được sự hậu thuẫn của Nguyễn Tấn Dũng đã lên chức như dìu gặp gió, vượt qua cả những quan chức đã công tác lâu năm trong đảng ủy thành phố và trong ủy ban nhân dân thành phố và từ đó hình thành mối quan hệ huynh đệ. Cùng lúc đó, Phạm Minh Chính là bí thư Quảng Ninh, người đang được hưởng lợi từ Nguyễn Tấn dũng khi ông thủ tướng này giao dự án đặc khu kinh tế Vân đồn cho Phạm Minh Chính xúc tiến. Trong khi đó, Quảng Ninh và Hải Phòng là hai tỉnh – thành phố chiếm giữ vị trí rất quan trọng đối với nền kinh tế xuất cảng của miền Bắc, trong khi đó Nguyễn Tấn Dũng là người điều hành cả nền kinh tế đất nước. Và từ đó hình thành liên minh Nguyễn Tấn Dũng – Lê Văn Thành – Phạm Minh Chính.

Năm 2016, Nguyễn Tấn Dũng mất quyền lực rút về Kiên Giang, Phạm Minh Chính về ban tổ chức, Lê Văn Thành thì lên chức bí thư thành ủy thành phố Hải Phòng. Liên kết giữa 3 người này bị gãy nhưng mối quan hệ giữa 3 người này vẫn tốt như thường.

Thời ông Nguyễn Tấn Dũng năm ghế thủ tướng 2011-2016 là thời kì mối liên kết này mạnh nhất, mối liên kết này hình thành là bởi quan hệ kinh tế. Kinh tế trung ương và kinh tế địa phương. Vậy nên khi Nguyễn Tấn Dũng hết nắm nền kinh tế đất nước thì khi đó, mối liên kết cũng đứt thôi.

Ông Lê Văn Thành vốn là một doanh nhân, ông Nguyễn ắt ông biết Nguyễn Tấn Dũng cần gì, Nguyễn Tấn Dũng thích gì và nhờ đó mà sự nghiệp chính trị Lê Văn Thành thăng hoa và ông đã nắm được thành phố hải Phòng. Thật khó một lãnh đạo công ty mà nắm được quyền lãnh đạo một thành phố có thể nói là lớn thứ nhì miền Bắc.

Tái kết hợp bộ ba nhưng Nguyễn Thanh Nghị thay cho Nguyễn Tấn Dũng ?

Nói gì thì nói, hiện nay ông Nguyễn Tấn Dũng không thể là một tụ trong mối quan hệ tay ba nữa được. Tuy nhiên, Nguyễn Thanh Nghị đã ra Trung ương thì Nghị hoàn oàn có thể thay thế cha mình tái liên kết với Phạm Minh Chính và Lê Văn Thành.

Ở đại hội 13, ông Lê Văn Thành được ông Phạm Minh Chính đưa về chính phủ làm phó thủ tướng cũng vì là mối quan hệ cũ. Và đặc biệt hơn nữa giờ cũng hội tụ đủ 3 gươn mặt có thể tái hợp bộ ba cũ, đó là Phạm Minh Chính – Lê Văn Thành – Nguyễn Thanh Nghị. Cả 3 người này liên kết lại thì có thể nói ông Nguyễn Phú Trọng muốn tấn công cũng khó.

Lê Văn Thành rút đi, Nguyễn Phú Trọng đã phái Trần Lưu Quang từ Thành phố Hồ Chí Minh ra hải Phòng trám chỗ. Việc điều một ngườu miền nam ra quản lý một tỉnh miền Bắc cho thấy ông Nguyễn Phú Trọng không muốn tay chân của Lê Văn Thành tại hải Phòng có thể lớn mạnh. Rất có thể ông Trần Lưu Quang sẽ tìm cách moi sai phạm Lê Văn Thành chuyển về trung ương cho Nguyễn Phú trọng xem xét. Không biết ông Lê Văn Thành có sơ hở gì ở Hải Phòng không ? Nếu sơ hở thì rất có thể là sẽ khó mà ăn ngon ngủ yên được.

Liên minh 3 người ở Chính Phủ thì cũng đã hình thành, sau lưng Lê Văn Thành thì lại đang có "kẻ thù" vậy thì tại chính phủ, ông Lê Văn Thành cần phải củng cố quyền lực hơn nữa để vững vàng trước mọi sự giám sát của thế lực bên kia.

Để củng cố thêm quyền lực cho ông Lê Văn Thành, ngày 26/5 ông Phạm Minh Chính đã trao cho ông Lê Văn Thành thêm chức mới, chức Phó Thủ tướng Lê Văn Thành làm Chủ tịch Hội đồng thẩm định quy hoạch vùng

Theo báo chí nhà nước cộng sản thì chính ông Phạm Minh Chính ký quyết định bố trí Hội đồng thẩm định quy hoạch vùng thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050. Và ông Chính đã chỉ định Lê Văn Thành là Chủ tịch Hội đồng thay. Cũng với đó, Thủ tướng cũng quyết định phân công Phó Thủ tướng Chính phủ Lê Văn Thành làm Chủ tịch Hội đồng thẩm định 5 quy hoạch ngành giao thông vận tải thời kỳ 2021 – 2030, tầm nhìn đến năm 2050.

Lê Văn Thành có quyền lực rất lớn

Phó Thủ tướng Lê Văn Thành được phân công giúp Thủ tướng Chính phủ theo dõi và chỉ đạo : Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn ; Bộ Công Thương ; Bộ Xây dựng ; Bộ Giao thông vận tải ; Bộ Tài nguyên và Môi trường ; đồng thời làm nhiệm vụ : Chủ tịch Hội đồng quy hoạch quốc gia ; Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước ; Trưởng ban Chỉ đạo quốc gia về phát triển điện lực.

Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí ; Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành giao thông vận tải ; Trưởng ban Chỉ đạo điều phối phát triển các vùng kinh tếtrọng điểm ; Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống thiên tai ; Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản…

Dưới tay ông Lê Văn Thành có Nguyễn Thanh Nghị và Nguyễn Văn Thể, hiện đang có tin cả Lê Văn Thành và Phạm Mịnh Chính đang muốn đẩy Nguyễn Văn Thể ra khỏi chính phủ, ông Nguyễn Phú Trọng đang muốn đưa ông Thể về thay Trần Lưu Quang ở tại Thành phố Hồ Chí Minh nhưng đang bị thế lực cũ Thành phố Hồ Chí Minh tìm mọi cách cản trở.

Nếu Nguyễn Văn Thể đi thì trong chính phủ không cả ba người Phamj Minh Chính, Lê Văn Thành và nhất là Nguyễn Thanh Nghị sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và cả 3 mới phối hợp nhịp nhàng được.

hau02

Thêm quyền lực cho Lê Văn Thành

Sắp tới là kỳ họp quốc hội đầu tiên của quốc hội khóa 15, chắc chắn trước đó, hội nghị trung Ương 3 sẽ cho chia lại quyền lực với những vị trí mà ở Hội nghị Trung ương 2 chưa chia xong. Phạm Minh Chính và Lê Văn Thành đẩy được Nguyễn Văn Thể và Trương Hòa bình đi được thì xem như chính phủ tập hợp nhiều người làm việc ăn ý với nhau.

Trương Hòa bình là người thuộc phe Nguyễn Phú Trọng mà lại nắm ghế phó thủ tướng thường trực, nếu ông Phạm Minh Chính mà vắng mặt thì Trương Hòa bình sẽ có thể thay quyền, lúc đó cả Lê Văn Thành và Nguyễn Thanh Nghị đều khó phối hợp.

Rất có thể sau kỳ họp quốc hội đầu tiên khóa 15, liên minh Phạm Minh Chính – Lê Văn Thành – Nguyễn Thanh Nghị sẽ đạt được một số dự tính. Không biết ngồi tại ban bí thư, ông Nguyễn Phú Trọng có thấy rằng, với Nguyễn Thanh Nghị thì đường như càng ngày càng xa tầm tay xử lí của ông.

Nguyễn Duy (tổng hợp)

Nguồn : Thoibao.de, 31/05/2021

******************

Trần Lưu Quang mới về Hải Phòng, Lê Văn Thành vội kéo đàn em bỏ chạy ?

Càng ngày nhiệm vụ của Trần Lưu Quang rõ ràng hơn. Hải Phòng vốn là thành trì của ông Lê Văn Thành – người thuộc phe Phạm Minh Chính. Có thể nói cả sự nghiệp ông Lê Văn Thành gắn liền với Hải Phòng. Ông Thành là đảng viên, từng được phân công quản lý khối doanh nghiệp nhà nước vì vậy nhiều người hay tặng ông từ "doanh nhân".

hâu03

Ông Trần Lưu Quang

Từ năm 1988, ông Lê Văn Thành đã làm trong Xi Măng Hải Phòng rồi đến năm 2009 ông đã là Phó bí thư Đảng ủy, Giám đốc Công ty Xi măng Hải Phòng, kiêm Trưởng ban quản lý dự án Khu đô thị xi măng Hải Phòng.

Bắt đầu từ năm 2010 ông Thành mới chuyển hướng từ khối kinh tế sang nắm quản lý hành chính trong bộ máy nhà nước. Và từ đó ông Thành xây dựng nên một đế chế của riêng ông tại thành phố này.

Lê Văn Thành là người có tiền, sau đó làm chính trị điều đó đủ hiểu con đường chính trị của ông được lót bằng gì rồi.

Năm 2011, Phạm Minh Chính về nắm tỉnh ủy Quảng Ninh. Mà như mọi người biết, Quảng Ninh và Hải Phòng là trục kinh tế ven biển của Miền Bắc, sự phát triển của Quảng Ninh cần phải được liên kết với Hải Phòng, đó là điều không thể tránh khỏi và từ đó Phạm Minh Chính và Lê Văn Thành có quen biết nhau. Lê Văn Thành vốn là một doanh nhân, ông ta rất biết đầu tư, mà lần này là ông đầu tư chính trị.

Thông thường những quan chức nắm bên khối kinh tế ít khi nhảy sang làm chính trị mà thông thường chỉ liên kết với chính trị để kiếm chác thật đậm. Trần Bắc Hà là cánh tay phải của Nguyễn Tấn Dũng là trường hợp như vậy. Nhờ quyền lực của ông Dũng, Trần Bắc Hà tự tung tự tác với ngân hàng BIDV những Trần Bắc Hà không được vào chính phủ của Nguyễn Tấn Dũng. Nói chung Trần Bắc Hà chỉ là công cụ của Nguyễn ấn Dũng.

Lê Văn Thành đầu tư chính trị như thế nào ?

Việc bắt tay với Phạm Minh Chính từ 10 năm trước đây cho thấy Lê Văn Thành có con mắt nhìn người khá chuẩn. Từ địa phương mà vào trung ương thì cần phải có người ở Trung ương kéo vào. Với bàn tay có nhiều tiền, và sự tính toán như một con buôn thì ông Lê Văn Thành hoàn toàn có thể đứng đầu thành phố Hải Phòng, nhưng muốn vào trung ương thì phải có người kéo vào. Việc bắt tay với Phạm Minh Chính cho thấy, sự đâu tư chính trị của Lê Văn Thành đã có lời. Sau đại hội 13, Lê Văn Thành được Phạm Minh Chính kéo về trung ương làm phó thủ tướng chính phủ.

Tại trung ương, việc thế lực của Phạm Minh Chính ngày một mạnh lên ắt hẳn phải làm cho ông Nguyễn Phú Trọng lo ngại, đặc biệt trong chính phủ có bàn tay ông Nguyễn Tấn Dũng tác động thông qua Nguyễn Thanh Nghị, điều đó có thể làm cho chính phủ ngày một xa rời ban bí thư. Thời ông Nguyễn Xuân Phúc, chính phủ không đoàn kết như thời ông Phạm Minh Chính. Thời ông Phúc, ông Trọng có thể tác động vào chính phủ dễ dàng vì trong chính phủ có người của Nguyễn Phú Trọng rất nhiều trong đó, Trần Tuấn Anh là ví dụ.

Hiện nay có tin ông Phạm Minh Chính đang muốn đẩy Nguyễn Văn Thể đi vì ông Thể là người thân Trọng. Điều này chứng tỏ ông Chính thanh lọc chính phủ rất kỹ, có thể trong chính phủ sẽ không còn người nào của Nguyễn Phú Trọng cài vào nữa.

Qua mấy ngày sau khi nhậm chức thủ tướng, ông Phạm Minh Chính có nhiều cuộc hợp với Bộ trưởng. Điều này làm cho mối quan hệ giữa bộ trưởng và thủ tướng trở nên chặt chẽ hơn.

Cuộc họp của Phạm Minh Chính tại Bộ Xây Dựng có cả sự có mặt của Lê Văn Thành cho thấy một kết cấu chặt chẽ đang hình thành. Phe cánh thân Nguyễn Tấn Dũng đang hồi sinh mạnh mẽ.

Một khi đã kéo bè kết cánh với phe thân Nguyễn Tấn Dũng thì ắt Lê Văn Thành sẽ bị Nguyễn Phú Trọng soi thật kỹ, đấy là lí do tại sao ông Trọng cho thuyên chuyển Trần Lưu Quang về Hải Phòng. Nhiệm vụ của Trần Lưu Quang là để kiểm soát, hoặc loại bỏ những vây cánh Hải Phòng mà Lê Văn Thành đã dày công xây dựng từ 10 năm qua.

Lê Văn Thành đang bị động ở Hải Phòng ?

Việc Trần Lưu Quang về Hải Phòng liền sau đó là thúc ép vụ án công an làm sai lệch hồ sơ cho thấy sự cương quyết của ông Trần Lưu Quang. Hành động này là điểm cộng đối với ông Nguyễn Phú Trọng nhưng nó lại là việc làm đánh động ông Lê Văn Thành. Tại thành phố Hải Phòng, ông Lê Văn Thành đã xây dựng mạng lưới chất rết gồm các thuộc hạ được cất nhắc rất đông. Việc mới về Hải Phòng mà đã muốn "muốn đánh rắn thì phải động cỏ" cho thấy việc làm này của Trần Lưu Quang có phần hơi vội. Hiện nay ông Lê Văn Thành đang có mối quan hệ rất tốt với Phạm Minh Chính, việc đánh động của ông Trần Lưu Quang làm cho ông Thành có cớ để kéo thuộc hạ cũ về chính phủ.

Theo thông tin mà chúng tôi biết được thì ông Lê Văn Thành điều chuyển Chánh văn phòng Thành ủy Hải Phòng về làm trợ lý Phó Thủ tướng cho chính ông. Từ khi lên chính phủ làm phó thủ tướng, ông Lê Văn Thành chưa vội kéo đàn em đi, tuy nhiên việc ông Trần Lưu Quang về Hải Phòng làm quyết liệt quá nên ông Thành đã nhờ ông Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn ký Quyết định tiếp nhận ông Trần Quang Minh – Chánh Văn phòng Thành ủy Hải Phòng về công tác tại Văn phòng Chính phủ.

Ông Trần Quang Minh, từng trải qua nhiều chức vụ lãnh đạo quan trọng tại Hải Phòng như : Phó Giám đốc Sở Tư pháp Hải Phòng, Chủ tịch UBND quận Kiến An, Chánh Văn phòng Thành ủy Hải Phòng và được đánh giá là cán bộ uy tín, có năng lực.

Tại Hải Phòng, sau khi ông Minh được điều động nhận nhiệm vụ mới, ông Bùi Văn Kiệm, Phó Chánh Văn phòng Thành ủy được giao phụ trách, điều hành hoạt động của Văn phòng Thành ủy Hải Phòng. Như vậy là ông Bùi Văn Kiệm sẽ làm việc cho ông Trần Lưu Quang.

Không biết ông Trần Quang Minh có bị dính sai phạm gì hay không mà ông Lê Văn Thành phải vội vã kéo đi ? Sau khi ông Lê Văn Thành được bầu làm Phó Thủ tướng Chính phủ, thì ắt là ông sẽ kéo một số đàn em đi nhưng không ngờ là ông lại làm việc đó nhanh như vậy. Có phần rất vội vã.

Thuộc hạ của Lê Văn Thành tại Hải Phòng rất đông, có lẽ ông Thành sẽ không thể nào kéo đi hết được. Cần phải để một số ở lại để đối phó với thế lực mới, thế lực Trần Lưu Quang.

Sau khi nhận công tác tại Văn phòng Chính phủ, ông Trần Quang Minh được cử làm Thư ký cho Phó Thủ tướng Lê Văn Thành từ 18/5/2021. Tuy nhiên việc về trung ương không có nghĩa là an toàn. Không biết sắp tới Trần Lưu Quang sẽ làm gì tiếp theo ? Rất khó đoán định, tuy nhiên cũng có thể hiểu rằng, Trần Lưu Quang là một tướng sung trận của ông Nguyễn Phú Trọng, rất có thể ông Quang sẽ mạnh tay hơn nữa để giải quyết những vấn đề đang tồn tại ở Hải Phòng mà ông Trọng cho là "những ung nhọt".

Trần Lưu Quang sẽ làm gì ở Hải Phòng ?

Trần Lưu Quang là tướng sung trận, chưa chắc gì Trần Lưu Quang sẽ ngồi ở Hải Phòng hết 5 năm nhiệm kỳ. Trước mắt, Trầng Lưu Quang phải lo hoàn thành nhiệm vụ mà trung ương giao cho ông. Nếu hoàn thành nhiệm vụ sớm, Trần Lưu Quang có thể sẽ được thuyên chuyển đi nơi khác để dẹp loạn. Mà mỗi lần thuyên chuyển là mỗi lần lên chức ít ắt là ông Trần Lưu Quang càng làm càng hăng.

Tại Hải Phòng, ngoài ông Trần Lưu Quang làm bí thư, ông Trọng còn được sự trợ giúp của Vương Đình Huệ khi ông này được bổ về Hải Phòng để làm đại biểu quốc hội ở đây. Với bộ máy nhân sự mà ông Lê Văn Thành để lại, ông Trọng đang dùng 2 gọng kìm để ép, đấy là cái khó cho Lê Văn Thành và các thuộc hạ.

Kết thúc đại hội 13 chưa lâu, còn chờ xem mỗi bên sẽ củng cố lực lượng như thế nào rồi phân tích tiếp. Hiện nay tình hình chính trị Việt Nam của nhiệm kỳ 13 này cũng mới bắt đầu. Không biết Lê Văn Thành sẽ thành công gì ở chính phủ ? Nếu thành công ở chính phủ thì ông Lê Văn Thành có kể kéo thêm đàn em nữa về chính phủ. Điều đó rất có lợi, còn nếu không thành công ở chính phủ mà tại Hải Phòng bị Trần Lưu Quang soi mói thì rất khó. Còn 5 năm nhiệm kỳ, hãy chờ xem.

Hương Nhung (tổng hợp)

Nguồn : Thoibao.de, 28/05/2021

********************

Sào huyệt Ba Dũng bị tấn công ? Phó tư lệnh quân khu 9 bị cách mọi chức vụ

Hương Nhung, Thoibao.de, 31/05/2021

Quân khu 9 thuộc Bộ Quốc phòng Việt Nam, là một trong 7 quân khu hiện nay của Quân đội nhân. Nó có nhiệm vụ quản lý, tổ chức, xây dựng và chỉ huy quân đội bao trùm cả vùng Đồng bằng sông Cửu Long và vùng biển phía nam Việt Nam Việt Nam.

hau04

Nguyễn Tấn Dũng – người có ảnh hưởng rất lớn đến Quân khu 9

Được biết địa bàn quản lý của Quân khu 9 có 12 tỉnh, thành phố (riêng Cần Thơ là thành phố trực thuộc Trung ương) là : Tiền Giang, Bến Tre, Đồng Tháp, Vĩnh Long, Trà Vinh, Hậu Giang, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau, An Giang, Kiên Giang và thành phố Cần Thơ – nghĩa là vùng Tây Nam Bộ.

Ông Nguyễn Tấn Dũng quê ở Cà Mau nhưng sự nghiệp chính trị của ông là ở Kiên Giang. Trước khi về Trung ương, ông Nguyễn Tấn Dũng xây dựng thế lực địa phương ủng hộ ông chủ yếu là ở 2 tỉnh Cà Mau và Kiên Giang. Khi lên làm thủ tướng, tác động được vào Bộ Quốc Phòng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã đưa đàn em của ông trong Bộ Quốc phòng về nắm quân khu 9 để bảo vệ vùng đất Kiên Giang của ông.

Nếu chỉ nắm một tỉnh thì không ai gọi là "vua một vùng" mà phải nắm cả quân khu đóng trên địa bàn đó mới được gọi là vua một vùng. Tại Miền Tây Nam Bộ, không ai gọi bà Nguyễn Thị Kim Ngân hay ông Võ Văn Thưởng là vua một vùng dù cho những người này đã và đang có những chức vụ cao trong Bộ Chính trị. Chỉ có ông Nguyễn Tấn Dũng mới được người ta gọi là "vua một vùng" bởi ông nắm trong tay Quân khu 9.

Ngày 14/5/2019, ông Nguyễn Phú Trọng bất ngờ ngã bệnh tại Kiên Giang làm nhiều người cho rằng, đó không phải là đột quỵ mà là bị đầu độc là cũng bởi người ta thấy thế lực ông Nguyễn Tấn Dũng quá lớn, bao trùm cả miền tây nam bộ. Mà quan trọng nhất là khu vực bầu trời, các căn cứ quân sự tại 12 tỉnh miền tây nam bộ nên việc ông Nguyễn Phú Trọng đến Kiên Giang được người ta ví như là ông Trọng đã chui vào rọ của ông Dũng.

Đã bao nhiêu lần ông Nguyễn Phú Trọng muốn cắt vây của ông Nguyễn Tấn Dũng ở Quân khu 9 ?

Ngày 19/4/2019 ông Nguyễn Phú Trọng bị "đột quỵ" tại Kiên Giang thì ngà Ngày 5 tháng 5 năm 2019, ông Trần Quốc Vượng thay mặt ông Nguyễn Phú Trọng cho Ủy ban Kiểm tra Trung ương mở kỳ họp thứ 35. Ông Trần Cẩm Tú, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương làm chủ trì. Thực thi quyết định kỷ luật cảnh cáo đối với ông Nguyễn Hoàng Thủy. Lý do là đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ và quy chế làm việc ; thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, quản lý, thiếu kiểm tra, để xảy ra vi phạm, khuyết điểm trong công tác quản lý, sử dụng đất tại Sư đoàn 8, để nhiều tổ chức đảng và đảng viên liên quan bị xử lý kỷ luật. Tuy nhiên lí do là lí do, vấn đề là ông Nguyễn Hoàng Thủy là người từng được ông Nguyễn Tấn Dũng ủng hộ trong vấn đề giành lấy chiếc ghế tư Lệnh Quân Khu 9.

Ngoài Trung tướng Nguyễn Hoàng Thủy thì ông Đại tá Trương Thanh Nam – Đảng ủy viên, Phó Tham mưu trưởng Quân khu 9, nguyên Phó Bí thư Đảng ủy, Sư đoàn trưởng Sư đoàn 8, Quân khu 9 cũng bị kỷ luật.

Việc cách chức và kỷ luật quan chức đứng đầu quân khu 9 ấy là việc làm không tới nơi. Ở Quân khu 9, người của Nguyễn Tấn Dũng khá nhiều, rất khó mà triệt tận gốc. Đó là lí do tại sao hiện nay tầm ảnh hưởng của gia đình ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn bao trùm hết miền tây nam bộ chứ không phải là chỉ ảnh hưởng đối với tỉnh nhà Kiên Giang của ông. Không phải ngẫu nhiên mà dù cho ông Trọng bao nhiêu lầ muốn kỷ luật Nguyễn Thanh Nghị cũng không thể kỷ luật nặng được.

Có thể nói, mối quan hệ chân rết của ông Nguyễn Tấn Dũng rất rộng. Thời làm thủ tướng ông đã tạo sự ảnh hưởng lên cả một vùng rộng lớn rồi kéo con trai về tỉnh nhà trú ẩn khi ông hết quyền lực thì quả thật, ông Nguyễn Tấn Dũng rất cao cờ.

hau05

Trung tướng Nguyễn Hoàng Thủy bị kỷ luật năm 2019

Lại một lần nữa, Nguyễn Phú Trọng tấn công vào Quân khu 9 – sào huyệt của Nguyễn Tấn Dũng.

Ngày 25/5, báo chí nhà nước cộng sản đồng loạt đưa tin, Thiếu tướng Trần Văn Tài, Phó Tư lệnh Quân khu 9, đã bị Ban Bí thư thi hành kỷ luật bằng hình thức cách chức tất cả các chức vụ trong Đảng của 2 nhiệm kỳ 2015 – 2020 và 2020 – 2025.

Ban bí thư là bộ máy trong tay ông Nguyễn Phú Trọng. Không ai hiểu vai trò Quân khu 9 với Nguyễn Tấn Dũng rõ như ông Nguyễn Phú Trọng. Theo báo thì Ngày 25/5, tại trụ sở Trung ương Đảng, Ban Bí thư đã họp dưới sự chủ trì của chính ông Nguyễn Phú Trọng để xem xét, thi hành kỷ luật Thiếu tướng Trần Văn Tài, Đảng ủy viên, Phó Tư lệnh Quân khu 9, Bộ Quốc phòng ; nguyên Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, nguyên Phó Bí thư Đảng ủy, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bạc Liêu.

Trước đó ông Nguyễn Phú Trọng đã xua Ủy ban Kiểm tra Trung ương điều tra những cá nhân có dính ơn nghĩa với Nguyễn Tấn Dũng tại Quân khu 9. Sau khi kiểm tra xong, Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận Thiếu tướng Trần Văn Tài đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, Quy chế làm việc của Đảng ủy Quân sự tỉnh Bạc Liêu, thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, chỉ đạo, thiếu kiểm tra, giám sát để xảy ra vi phạm pháp luật và quy định của Bộ Quốc phòng trong lãnh đạo, chỉ đạo công tác huấn luyện, diễn tập và thực hiện quyết toán, sử dụng kinh phí trái quy định. Thiếu tướng Trần Văn Tài cùng chịu trách nhiệm về những vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường vụ Đảng ủy Quân sự tỉnh Bạc Liêu nhiệm kỳ 2015 – 2020. Nói chung vẫn dùng công cụ "vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ" như đã từng dùng với Trung tướng Nguyễn Hoàng Thủy trước đây. Đánh vào quân khu 9 lần 2, ông Nguyễn Phú Trọng đã dùng bài đánh cũ.

Ông Nguyễn Phú Trọng đánh giá Thiếu tướng Trần Văn Tài là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng xấu đến uy tín tổ chức đảng.

Thực ra một mình ông thiếu tướng Phó Tư lệnh Quân khu thì không cần đến ông Nguyễn Phú Trọng ra tay, chỉ cần ông Phan Văn Giang ra tay là được rồi, tại sao ông Trọng lại làm chuyện như nghiêm trọng vậy ? Có bao giờ ông Nguyễn Phú Trọng phải tham gia cách chức một giám đốc sở ở một tỉnh không ? Một phó tư lệnh quân khu có chức vụ không cao, chỉ ngang bằng giám đốc sở sao ông Nguyễn Phú Trọng phải ra tay ? Bởi đơn giản, ông Phan Văn Giang không đủ tầm để nhổ cái gai này vì bức dây sẽ động đến "rừng Kiên Giang". Đó là lí do ông Trọng phải ra tay.

Để xử lí các tướng lãnh quân khu 9, trước đó ông Nguyễn Phú Trọng đã thông qua Bộ Chính trị ban Quy định số 102-QĐ/TW, ngày 15/11/2017. Giờ đây Ban Bí thư quyết định thi hành kỷ luật Thiếu tướng Trần Văn Tài bằng hình thức cách chức tất cả các chức vụ trong Đảng của 2 nhiệm kỳ 2015 – 2020 và 2020 – 2025.

hau06

Hết Nguyễn Hoàng Thủy giờ đến Trần Văn Tài bị cho "lên thớt"

Liệu Nguyễn Tấn Dũng có lung lay gì không ?

Theo dự đoán của chúng tôi thì đây chỉ là làm giảm sự ảnh hưởng của gia tộc Nguyễn Tấn Dũng với khu vực miền tây nam bộ thôi, còn nói về chiến dịch triệt hạ Nguyễn Tấn Dũng thì không thể. Cũng như lần trước, ông Trần Quốc Vượng đã triệt hạ ông trung tướng Nguyễn Hoàng Thủy thì thế lực ông Dũng vẫn không lung lay.

Ông Nguyễn Phú Trọng có cái giỏi tấn công thì ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn có cái giỏi khác, đó là cái giỏi phòng thủ. Đã 5 năm, ông Nguyễn Tấn Dũng rút về co cụm ở Kiên Giang Giang nhưng ông Nguyễn Phú Trọng vẫn chưa làm gì được, thậm chí trong vòng 5 năm đó ông Nguyễn Tấn Dũng còn xây dựng tốt thế hệ măng mọc tiếp nối ông để đưa ra trung Ương. Hiện giờ ông Nguyễn Tấn Dũng mất quyền lực thật, nhưng ông đã xây dựng con trai nắm chức bộ trưởng, thêm vào đó là thủ tướng đương nhiệm cũng là người mà đã từng được Nguyễn Tấn Dũng nâng đỡ và hiện nay cho thấy ông Phạm Minh Chính đang kết nối rất tốt với Nguyễn Thanh Nghị.

Tuy Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng người trên ngựa người dưới ngựa nhưng cuộc chiến vẫn còn âm ỉ. Cá nhân ông Nguyễn Tấn Dũng thì có thể đã mất hết quyền lực nhưng thế lực của ông Dũng thì vẫn còn đó. Vì thế dù mất hết quyền lực nổi nhưng hiện nay ông Dũng vẫn tác động được Trung ương đây là một kết quả mà ông Nguyễn Phú Trọng không hề mong muốn chút nào.

Hương Nhung (Tổng hợp)

Nguồn : Thoibao.de, 31/05/2021

********************

Những vết đen trong sự nghiệp của bà cựu chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã là cựu chủ tịch quốc hội. Là người phụ nữ từng giữ chức vụ cao nhất trong chính quyền cộng sản, liệu rằng bà Ngân có phải là người xuất sắc hay không ?

hau07

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân

Ngồi ở ghế quyền lực lớn nhất trong nhánh lập pháp, bà Ngân đã làm gì ? Điều đặc biệt, bà Ngân từ trải qua các chức vụ bên chính phủ trước khi bà lên chức chủ tịch quốc hội, liệu rằng bà có điều hành cơ quan lập pháp hiệu quả hay không ?

Xét về mặt đảng, bà Ngân là một đảng viên nên bà sẽ nhận nhiệm vụ đảng giao để chăn dắt Quốc hội gật đồng đều những gì mà đảng đã đưa ra.

Luật pháp Việt Nam hiện nay không rõ ràng, gây khó khăn cho xã hội, đấy là điều mà nhiều thế hệ người Việt đã than phiền chứ không phải mới bây giờ. Tuy nhiên dù chức chủ tịch quốc hội được phá rào trao cho một người phụ nữ thì dường như luật pháp cũng chẳng khá gì hơn.

Đất nước có yên bình hay không, dân có cảm thấy an toàn hay không nó phụ thuộc hai yếu tố : thứ nhất là làm luật, thứ nhì là thi hành luật. Cả hai yếu tố này được làm thật tốt thì xã hội sẽ bình yên và đất nước phát triển.

Vấn đề làm luật là vấn đề muôn thuể, quốc hội Việt Nam là loại đảng cử dân bầu nên chất lượng đại biểu rất yếu kém, tuy nhiên tập thể đã yếu kém mà lãnh đạo cũng yếu kém thì nó kéo theo vấn đề làm luật ở Việt Nam rất tệ hại.

Một quốc gia mà có luật pháp bất cập thì nhân dân sẽ không có bình yên. Xã hội Việt Nam từ nhiều năm nay không hề có bình yên, đấy là điều mà ai cũng có thể nhận ra. Mà luật pháp bất cập, chồng chéo lên nhau thì người chịu trách nhiệm lớn nhất là chủ tịch quốc hội chứ không ai khác.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân là người làm chính trị lâu năm, nhưng liệu rằng bà có để lại sản phẩm gì mà người dân có thể ghi nhận không ? Hay là 5 năm trôi qua với chức chủ tịch quốc hội nhạt nhẽo ?

Người đàn bà vô cảm

Sau phiên tòa "giám đốc thẩm" ô nhục của Hội Đồng 17 thẩm phán của tòa án nhân dân tối cao vào tháng 10 năm 2020 với vụ án Hồ Duy Hải, lúc đó dư luận bức xúc đặt tên là "hội đồng dao thớt", thì cả xã hội bất bình. Người dân lúc đó kỳ vọng bà Nguyễn Thị Kim Ngân lên tiếng công đạo tại Quốc hội. Thế nhưng sau năm tháng, qua hai kỳ họp, bà Nguyễn Thị Kim Ngân – chủ tịch Quốc hội cứ bảo chờ kết luận của các cơ quan có thẩm quyền. Cơ quan đó là ai trong khi Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định đó là trách nhiệm của Ủy Ban Thường Vụ Quốc hội ?

Ngày 24 Tháng Mười Một, trả lời chất vấn cử tri Cần Thơ, bà Nguyễn Thị Kim Ngân lại không có chính kiến gì mà phó cho "đao phủ" Nguyễn Hòa bình ra quyết định. Bà Ngân nói : "…Do có ý kiến khác nhau nên sau phiên tòa giám đốc thẩm thì Ủy Ban Thường Vụ Quốc hội đã yêu cầu các cơ quan chức năng xem xét lại. Do đó, vụ án đến nay vẫn chưa thi hành án, còn oan hay không thì đề nghị cử tri chờ ý kiến kết luận của các cơ quan có thẩm quyền chịu trách nhiệm trước đảng, nhà nước, trước nhân dân về thực hiện quyền tư pháp".

Câu trả lời của bà Kim Ngân thật vô cảm, vô lương, như con bò nhai lại mớ rơm khô vậy. Trước đó, ngày 24 Tháng Sáu cũng tại Cần Thơ tiếp xúc với hơn 300 cử tri là cán bộ hưu trí, Chủ Tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cũng cho rằng : "Vụ án đang được xem xét nên không có cơ sở nói oan hay không oan. Cử tri để cơ quan có trách nhiệm xem xét lại và sẽ có báo cáo".

Thử hỏi, cơ quan chức năng, cơ quan có thẩm quyền mà bà Kim Ngân nại ra đó là cơ quan nào ? Trong một đoạn khác bà Kim Ngân đã thừa nhận "đây là vụ án phức tạp, kéo dài 11 năm. Vụ án này đã được Ủy Ban Thường Vụ Quốc hội giám sát và có báo cáo. Tuy nhiên, vừa rồi sau phiên ‘giám đốc thẩm,’ dư luận có nhiều ý kiến khác nhau, có ý kiến nói đúng, có ý kiến nói oan. Do đó Ủy Ban Thường Vụ Quốc hội chỉ đạo Ủy Ban Tư Pháp xem lại báo cáo thẩm tra để các cơ quan có trách nhiệm ngồi lại nghe báo cáo". Hành động của bà rõ ràng muốn né tránh trách nhiệm, mà trách nhiệm đó lại liên quan đến sinh mạng của một con người.

Theo thông tin chính thức từ báo chí nhà nước thì ngoài những bất cập, vi phạm tố tụng của phiên tòa "giám đốc thẩm" của "hội đồng dao thớt", trong vòng năm tháng đã có thêm nhiều kiến nghị, nhiều diễn biến mới, chứng cứ mới củng cố thêm cho nỗi oan của Hồ Duy Hải cũng như những sai phạm của các cơ quan tốt tụng.

May áo dài lãng phí và miệt thị nhân dân

Hình ảnh bà Nguyễn Thị Kim Ngân may 300 bộ áo dài với giá trị mỗi bộ cả trăm triệu đồng làm người dân Việt Nam nghĩ đến bà đệ nhất phu nhân vợ của nhà độc tài Ferdinand Marcos của Phillippines- bà Imelda Marcos. Bà nổi tiếng về việc mua xắm y phục xa hoa và rất lãng phí. Tất nhiên để cung phụng người vợ thích làm đẹp thì ông Ferdinand Marcos đã trở thành một tổng thống tham nhũng nhất lịch sử Phillipines. Đấy là hình ảnh dùng quyền lực kiếm tiền để chưng diện, tất nhiên là bà Imelda Marcos dùng tiền tham nhũng của chồng bà.

Còn bà Nguyễn Thị Kim Ngân thì sao ? Bà cũng chưng diện quá mức, quá hoang phí làm người ta liên tưởng nến một Imelda Marcos phiên bản Việt Nam. Với 300 bộ áo dài tương đương với 30 tỷ đồng thì với lương 18 triệu mỗi tháng, người ta tính ra phải mất 139 năm thì lương bà Ngân mới đủ mua 300 bộ áo dài. Như vậy là ai cũng hiểu là chỉ có tham nhũng mới có thể hoang phí như vậy.

Với nước Phillipines thì người ta sẽ lật tẩy tổng thống tham nhũng Ferdinand Marcos nhưng tại Việt Nam thì đã vào tứ trụ thì miễn nhiễm với luật pháp. Luật Pháp Việt Nam không bao giờ đụng đến những nhân vật đã từng đứng trong tứ trụ dù cho người đó là người có sai phạm khủng như trường hợp ông Nguyễn Tấn Dũng.

Ngoài chuyện lãng phí như thế, bà Nguyễn Thị Kim Ngân còn từng miệt thị người dân bằng lời nói trịnh thượng rằng "đã làm được gì cho đất nước chưa ?" trong khi đó người dân hằng ngày làm lụng vất vả để đóng sư cao thuế nặng cho đảng dùng, và quan trong nhất là tiền mua sắm áo dài đắc tiền của bà Ngân cũng là từ tiền thuế của người dân mà ra.

Làm chủ tịch quốc hội, bà Ngân còn ủng hộ quốc hội ra luật buộc luật sư tố thân chủ. Một điều luật rất phi lí nó vi phạm đạo đức nghề nghiệp của luật sư. Ngoài ra bà còn để lại tai tiếng lớn khi để 9 người trong chuyến công du của bà sang Hàn Quốc trốn ở lại. Đây là nỗi nhục quốc thể.

Liệu bà Ngân có để lại vết son gì không ?

Nói về vấn đề cho sử dụng đồng nhân dân tệ ở Việt Nam bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã từng nói "Có người nói vi hiến. Liệu có vi hiến, có vi phạm pháp luật không, vì trên một đất nước sử dụng 2 đồng tiền ? Phải trả lời câu hỏi này. Tất nhiên, quy định này chỉ ở khu vực biên mậu, tức là khu vực thương mại ở biên giới thôi, nhưng cũng phải xem lại".

Không biết vì động cơ gì mà bà Nguyễn Thị Kim Ngân bất chợt ‘mở miệng’ trong một phiên họp của Ủy ban Thường vụ quốc hội vào trung tuần tháng Chín năm 2018. Đây là một lần hiếm hoi mà bà Ngân tỏ ra quan tâm đến ý kiến trái chiều của người dân và giới bất đồng chính kiến ở Việt Nam.

hau08

Lần ít ỏi bà Ngân có ý kiến hợp lòng dân

Chỉ vài giờ đồng hồ sau khi những phát ngôn của bà Ngân được báo Thanh Niên tường thuật nguyên văn, toàn bộ nội dung phát ngôn đó đã biến mất khỏi bài báo.

Hiện tượng báo phải ‘xóa thông tin xấu độc’ về phát ngôn của Nguyễn Thị Kim Ngân xảy ra trong bối cảnh hàng trăm nhân sĩ, trí thức gửi một kiến nghị thư cho giới chóp bu Việt Nam, yêu cầu xóa bỏ Thông tư số 19 của Ngân hàng nhà nước về việc cho phép 7 tỉnh biên giới phía bắc Việt Nam được dùng đồng Nhân dân tệ (CNY) của Trung Quốc để thanh toán.

Có lẽ vì Bà Ngân đã từng làm thứ trưởng Bộ tài Chính nên bà đã nói lời theo đúng lương tâm và nghiệp vụ mà bà từng được đào tạo. Có thể xem đấy là điểm son ít ỏi trong 5 năm ngồi ở ghế chủ tịch quốc hội của bà Nguyễn Thị Kim Ngân.

Ngoài điểm son nhạt nhẽo này ra, bà Ngân hoàng toàn không để lại ấn tượng tốt nào cả.

Nguyễn Duy

Nguồn : Thoibao.de, 30/05/2021

Published in Diễn đàn

"Đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, trong đó có tư tưởng xét lại, để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng đã trở thành vấn đề cơ bản, hệ trọng, có ý nghĩa sống còn của công tác xây dựng, chỉnh đốn Ðảng".

Báo Quân đội nhân dân, cơ quan ngôn luận của Bộ Quốc phòng, đã cảnh giác như thế trong bài viết ngày 26/05/2021.

baove1

Nhưng tại sao lại có hiện tượng "xét lại" và "xét lại cái gì" sau 35 năm đổi mới, bắt đầu từ năm 1986 và sau 131 năm ngày sinh ông Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2021), người thành lập Đảng cộng sản Việt Nam ngày 3/2/1930 ?

Nguyên nhân xét lại

Trước tiên, việc đòi "xét lại" là nhằm tấn công vào sào huyệt "tư tưởng Đảng", theo đó toàn đảng, toàn quân phải tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và chủ trương, chính sách của đảng để lãnh đạo nhân dân "quá độ" lên chủ nghĩa xã hội.

Vậy mầm mống đòi "xét lại" ở đâu ? Theo giải thích của Quân đội nhân dân thì : "Gần đây, nếu quan tâm theo dõi tình hình, có thể thấy sự xuất hiện của một vài ý kiến đòi xem xét lại nội dung cốt lõi nền tảng tư tưởng của Đảng. Có người thì tỏ ra nhẹ nhàng "hiến kế", "tâm thư", "góp ý" rằng chủ nghĩa Mác-Lênin đã lỗi thời, nên thay bằng những thứ mà họ gọi là "chủ thuyết phát triển mới", rằng nội dung Văn kiện Đại hội XIII của Đảng không có gì mới, vẫn là "bổn cũ soạn lại", "sao chép theo lối mòn", thiếu tầm tư duy chiến lược, không biết tiếp thu những tinh hoa của nhân loại. Có người thì công khai phủ định, phản bác chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, vai trò lãnh đạo của Đảng, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Họ đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, xây dựng chế độ xã hội theo mô hình phương Tây"…

Phe đòi "xét lại" có hai khuynh hướng, đó là : "Chủ nghĩa xét lại "tả khuynh" tìm cách đánh tráo những nguyên lý của chủ nghĩa Mác-Lênin bằng những quan điểm vô chính phủ, duy ý chí có tính tiểu tư sản, phủ nhận tính tất yếu đấu tranh chính trị của giai cấp công nhân, phủ nhận vai trò của đảng cộng sản và chuyên chính vô sản. Chủ nghĩa xét lại "hữu khuynh" thì đòi bác bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin, muốn thay thế những nguyên lý của chủ nghĩa Mác-Lênin bằng những quan điểm, cải cách tư sản".

"Ở Việt Nam, theo Quân đội nhân dân, trong quá trình đấu tranh cách mạng lâu dài, phức tạp, ở những bước ngoặt, chúng ta cũng thấy xuất hiện tư tưởng cơ hội, xét lại dưới nhiều màu sắc "hữu khuynh", "tả khuynh". Dù chỉ tồn tại với tính cách là quan điểm, tư tưởng chứ chưa định hình rõ như "chủ nghĩa" ; biểu hiện ở lời nói, trang viết và hành động nhỏ lẻ của một số người, một nhóm người nhưng tư tưởng xét lại cũng gây nhiều khó khăn cho cách mạng".

Vì vậy Quân đội nhân dân cảnh báo : "Những quan điểm mang tư tưởng xét lại, chống phá nói trên nếu không được phản bác, ngăn chặn sẽ gây hoang mang trong nhân dân, làm suy giảm niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, vào chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội".

Nhưng chuyện đòi Đảng "xét lại" không chỉ có vài ý kiến riêng lẻ mà đã biến thành một phong trào xa đảng dưới dạng "tự diễn biến" và "tự chuyển hóa" lan rộng trong nội bộ.

Bởi vì, sau hơn 60 năm có chủ trương "quá độ lên chủ nghĩa xã hội" từ thập niên 1960 của ông Hồ Chí Minh được cổ võ, thực hiện và học tập ở miền Bắc (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa), và từ sau 1975 trên cả nước, nhằm tiến lên chủ nghĩa xã hội, nhiều lãnh đạo cộng sản Việt Nam dù đã vất vả "quá độ" trăm chiều mà vẫn chưa biết "ngưỡng cửa Thiên đàng xã hội chủ nghĩa" ở đâu.

Bằng chứng như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thú nhận với cử tri Hà Nội ngày 23/10/2013. Ông nói : "Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng chủ nghĩa xã hội còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa" (Thanh Niên Online, 24/10/2013) .

Người đứng đầu đảng cầm quyền duy nhất mà còn mơ hồ như thế thì cán bộ, đảng viên hoang mang đến chừng nào. Vậy nên việc Đảng phải báo động đề phòng tình trạng "tự diễn biến, tự chuyển hóa" trong nội bộ Đảng, Quân đội và lực lượng Công an là điều không lạ. Hiện tượng chán đảng, muốn xa lìa chủ nghĩa cộng sản còn lan nhanh trong một số cấp lãnh đạo, nhân dân, trí thức và nhiều tầng lớp người trẻ trong tổ chức Đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, lớp dự bị của đảng, đã công khai lạnh nhạt với chủ nghĩa Mác-Lênin không chỉ trong lời nói mà cả trong học tập và hành động. Hàng ngàn du học sinh ở nước ngoài đã không muốn quay về giúp nước sau khi đã tốt nghiệp thì Đảng phải biết họ thèm được sống tự do và chán chính sách cai trị của mình đến chừng nào.

Xét lại muốn gì ?

Vậy những người đòi "xét lại" muốn gì ? Họ yêu cầu đảng phải can đảm nhìn lại cái bóng của mình sau 35 năm đổi mới để thay đổi tư duy cầm quyền độc tài, phi dân chủ và không có tự do như mong muốn của ông Hồ.

Khi còn sống, ông Hồ từng nói : "Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc : là làm sao cho nước nhà được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành".

Nhưng sau 52 năm ông Hồ qua đời, người dân Việt Nam vẫn chưa hoàn toàn có tự do, chưa phải ai cũng có cơm ăn áo mặc đầy đủ hay được học hành như nhau. Sự cách biệt giầu nghèo mỗi ngày một giãn ra giữa dân thường và cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức, có quyền. Sự cách biệt giữa thành thị và thôn quê cũng sâu thêm, nhất là ở những vùng núi phía Bắc, Tây Nguyên và vùng xa hải đảo.

Một Báo cáo của Bộ Lao động thương binh và xã hội cho biết : "Chênh lệch giàu nghèo không được thu hẹp mà còn giãn ra, phân hóa giàu nghèo gia tăng. Chênh lệch thu nhập giữa nhóm 20% dân số giàu nhất và nhóm 20% dân số nghèo nhất vào năm 2014 là 9,7 lần, đến năm 2018 tăng lên 10 lần" (Tuổi Trẻ online, 25/7/2019).

Nguyên Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ (bây giờ là Chủ tịch Quốc hội) từng nhìn nhận : "Kết quả giảm nghèo chưa thực sự mang tính bền vững, tỉ lệ hộ nghèo phát sinh còn cao. Cứ một trăm hộ thoát nghèo lại có khoảng 18 hộ nghèo phát sinh mới, tỉ lệ phát sinh hộ nghèo là 17,8%. Bên cạnh đó, tỉ lệ các xã thoát khỏi tình trạng đặc biệt khó khăn rất thấp, chỉ 44/292 xã thoát khỏi tình trạng xã đặc biệt khó khăn" (Tuổi Trẻ online, 25/7/2019).

Vẫn theo Tuổi Trẻ : "Tính đến cuối năm 2018, tỉ trọng hộ nghèo dân tộc thiểu số chiếm trên 55% tổng số hộ nghèo cả nước, thu nhập bình quân của hộ dân tộc thiểu số chỉ bằng 2/5 mức thu nhập bình quân của cả nước. Vùng nghèo nhất cả nước hiện nay là vùng tây các tỉnh duyên hải miền Trung như phía tây các tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Bình Định, Quảng Nam, Quảng Ngãi".

Theo Tổng cục Thống kê Việt Nam thì : "Thu nhập bình quân một người/tháng chung cả nước năm 2020 theo giá hiện hành đạt khoảng 4,230 triệu đồng (183,93 USD), giảm khoảng 2% so với năm 2019 (TTXVN, 28/5/2021).

Vẫn theo tin chính thức thì : "Mỗi năm trong thời kỳ 2016-2020, thu nhập bình quân một người/tháng chung cả nước tăng 8,1%. Trong đó, thu nhập bình quân một người/tháng năm 2020 ở khu vực thành thị đạt 5,538 triệu đồng (233,93 USD) cao gấp gần 1,6 lần khu vực nông thôn (3,480 triệu đồng).

Nhóm hộ giàu nhất có thu nhập năm 2020 bình quân 9,108 triệu đồng/người/tháng (396,03 USD), cao gấp hơn 8 lần so với nhóm hộ nghèo nhất với mức thu nhập đạt 1,139 triệu đồng/người/tháng (49,53 USD)".

"Tính về GDP bình quân đầu người thì con số của Việt Nam cực kỳ khiêm tốn", theo một nghiên cứu của World Bank (WB, Ngân hàng Thế giới). Theo WB, "Singapore có GDP bình quân đầu người trên 58.000 USD/người/năm, Brunei trên 23.000 USD, Malaysia trên 10.000 USD, Thái Lan 7.300 USD, Indonesia trên 4.000 USD... GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2020 chỉ cao hơn được Lào, Campuchia và Myanmar".

Giáo dục

Nguyên nhân đòi "xét lại" thứ hai là trong lĩnh vực giáo dục.

Kết quả Tổng điều tra dân số và nhà ở (Tổng điều tra) năm 2019 của Tổng cục Thống kê cho thấy : "Tỷ lệ đi học chung của cấp tiểu học là 101,0% ; cấp Trung học cơ sở là 92,8% và Trung học phổ thông là 72,3%. Ở cấp tiểu học, không có sự khác biệt giữa thành thị và nông thôn về tỷ lệ đi học chung (100,9% so với 101,0%). Cấp học càng cao thì khoảng cách chênh lệch về tỷ lệ đi học chung giữa khu vực thành thị và khu vực nông thôn càng lớn, cụ thể : Cấp Trung học cơ sở, tỷ lệ đi học chung của khu vực thành thị cao hơn tỷ lệ đi học chung của khu vực nông thôn là 3,4 điểm phần trăm ; mức chênh lệch này ở cấp Trung học phổ thông là 13,0 điểm phần trăm".

Báo cáo công bố kết quả từ Tổng điều tra năm 2019 cũng cho biết : "Hầu như không có sự khác biệt giữa các vùng kinh tế - xã hội về mức độ phổ cập giáo dục tiểu học nhưng có chênh lệch ở cấp Trung học cơ sở và Trung học phổ thông. Tỷ lệ đi học chung cấp Trung học cơ sở và Trung học phổ thông cao nhất là ở Đồng bằng sông Hồng (lần lượt là 97,4% và 87,0%) và thấp nhất ở Đồng bằng sông Cửu Long (lần lượt là 86,8% và 59,6%). Chênh lệch cao nhất giữa các vùng kinh tế - xã hội là 10,6 điểm phần trăm ở cấp Trung học cơ sở và 27,4% ở cấp Trung học phổ thông.

Tỷ lệ đi học đúng tuổi cao nhất ở Đồng bằng sông Hồng ở tất cả các cấp học : Tiểu học là 98,8%, Trung học cơ sở là 94,9%, Trung học phổ thông là 83,7%. Tỷ lệ đi học đúng tuổi thấp nhất ở Đồng bằng sông Cửu Long và Tây Nguyên.

Kết quả Tổng điều tra năm 2019 cho thấy, mặc dù tỷ lệ trẻ em không đến trường trên phạm vi cả nước chỉ còn 8,3% nhưng sự khác biệt vẫn còn khá lớn giữa khu vực nông thôn và khu vực thành thị, cũng như giữa các vùng kinh tế - xã hội. Tỷ lệ trẻ em ngoài nhà trường ở khu vực nông thôn cao hơn gần hai lần so với khu vực thành thị (9,5% so với 5,7%). Chênh lệch cao nhất về tỷ lệ trẻ em ngoài nhà trường giữa các vùng kinh tế - xã hội là 10,1 điểm phần trăm. Đồng bằng sông Hồng có tỷ lệ trẻ em ngoài nhà trường thấp nhất (3,2%), thấp hơn khoảng bốn lần so với Tây Nguyên và Đồng bằng sông Cửu Long (cả hai vùng này đều bằng 13,3%). Đáng chú ý, Đông Nam Bộ là một trong hai vùng kinh tế phát triển nhất cả nước nhưng có tỷ lệ trẻ em ngoài nhà trường thuộc nhóm cao (sau Tây Nguyên và Đồng bằng sông Cửu Long), chiếm 9,5%".

Với mức chênh lệch từ Tiểu học lên Trung học cho ta thấy đường vào Đại học của con nhà nghèo, đa phần ở nông thôn và vùng cao rất khó khăn nếu không được học bổng và mượn tiền ngân hàng.

Dân chủ

Nguyên nhân đòi "xét lại" thứ ba thuộc về lĩnh vục dân chủ. Ông Hồ Chí Minh từng khoe : "Nước ta là nước dân chủ, địa vị cao nhất là dân, vì dân là chủ".

Ông còn nói : "Trọng dân, gần dân, hiểu dân, học dân và có trách nhiệm với dân… Không học hỏi dân thì không lãnh đạo được dân. Có biết làm học trò dân, mới biết làm thầy học dân".

Đảng cũng ra rả tuyên truyền : "Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền do dân làm chủ, của dân và vì dân". Nhưng thực tế, đảng cầm quyền độc tài coi dân như tôm tép, cán bộ tha hồ bóc lột bằng đường tham nhũng và ăn trên, ngồi trốc mọi người. Tư pháp không độc lập mà phần lớn các bản án, đặc biệt án chính trị đều đã quyết sẵn từ trước bởi đảng bên ngoài tòa án. Nhân dân đã mất tự do còn không được lập hội để sinh hoạt, hay biểu tình chống bất công, chống âm mưu xâm lược của Trung Quốc vì nhà nước sợ Tầu hơn sợ ma.

Vậy mà ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng còn gay gắt dọa "không cho phép ai được ngả nghiêng, dao động" khi ông nói về nan đề "xây dựng chỉnh đốn đảng" hồi cuối năm 2020 và đầu năm 2021. Ông nói : "Xác định rõ tư tưởng chỉ đạo xuyên suốt của toàn Ðảng, toàn dân và toàn quân ta là kiên định và vận dụng, phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh ; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội ; kiên định đường lối đổi mới và những nguyên tắc xây dựng Ðảng để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Ðây là vấn đề có ý nghĩa sống còn đối với chế độ ta, là nền tảng vững chắc của Ðảng ta, không cho phép ai được ngả nghiêng, dao động" (báo Chính phủ, 28/12/2020).

Sau đó, trong Diễn văn "Báo cáo của Ban Chấp hành Trung ương khóa XII về các Văn kiện trình Đại hội XIII" sáng ngày 26/01/2021, ông Trọng lại chỉ đạo : "Tư tưởng chỉ đạo xuyên suốt của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta là phải kiên định và vận dụng, phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh ; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội ; kiên định đường lối đổi mới của Đảng ; kiên định các nguyên tắc xây dựng Đảng ; bảo đảm cao nhất lợi ích quốc gia - dân tộc trên cơ sở các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, bình đẳng, hợp tác, cùng có lợi để xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Đây là vấn đề mang tính nguyên tắc, có ý nghĩa sống còn đối với chế độ ta, là nền tảng vững chắc của Đảng ta, không cho phép ai được ngả nghiêng, dao động (báo Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam).

Thái độ của Nhà nước

Mặc cho ông Trọng cảnh giác, một số không nhỏ cán bộ và nhân dân vẫn công khai chán đảng, muốn lãnh đạo phải thay đổi và chấp nhận cạnh tranh dân chủ với các lực lượng quần chúng để xây dựng đất nước phồn vinh.

Đòi hỏi chân chính này đã bị Ban Tuyên giáo Trung ương của đảng và Cục Chính trị Quân đội quy kết là "âm mưu chống Đảng của các thế lực thù địch cấu kết trong-ngoài giữa các phần tử người Việt lưu vong ở nước ngoài, đặc biệt ở Mỹ", và bởi những "phần tử cơ hội, thoái hóa, biến chất và mất bản lĩnh trong nước". Tất cả hình thức chống đảng đều được Đảng quy kết cho "diễn biến hòa bình" do phương Tây, chủ yếu là Hoa Kỳ, cầm đầu nhằm xóa bỏ chế độ do Đảng lãnh đạo.

Đó là lý do tại sao Quân đội nhân dân đã nhìn ra khó khăn khi bảo : "Đấu tranh với chủ nghĩa xét lại diễn ra ngay trong nội bộ những người cộng sản nên nó đòi hỏi sự kiên trì, khả năng thuyết phục, chứ không thể cực đoan, vội vã phân chiến tuyến, áp đặt phải đứng về bên này hay bên kia. Đặt ra vấn đề này bởi có lúc giáo điều, chủ quan, duy ý chí đã cản trở, gây tâm lý ngần ngại trước những thay đổi, hoặc nhìn nhận, đánh giá chưa hết những sáng tạo phát triển, đổi mới.

Đây là việc làm không dễ dàng nhưng lịch sử cho thấy Đảng ta luôn biết vượt qua khó khăn, thử thách trong những thời điểm mà thực tế đòi hỏi phải có những đổi mới, phát triển mà không sa vào xét lại, chệch hướng bằng sự nhạy cảm chính trị và động cơ trong sáng vì nước, vì dân".

Cái loa tuyên truyền của Cục Chính trị, Bộ Quốc phòng Việt Nam nói thế chỉ để che đậy những yếu kém trong nội bộ đang lung lay tận gốc rễ "tư tưởng đảng". Cũng có người còn mơ màng rằng : "Đổi mới chính là để hướng tới chủ nghĩa xã hội, để hiện thực quá độ lên chủ nghĩa xã hội ngày càng được xác lập rõ ràng hơn. Đổi mới như một dòng chảy vận động liên tục cả guồng máy xã hội do Đảng Cộng sản Việt Nam khởi xướng, phát động, lãnh đạo, tổ chức thực hiện từ Đại hội VI của Đảng (năm 1986) đến nay" (Tạp chí Quốc phòng toàn dân, 28/05/2021).

Mồm loa mép giải như thế nhưng tác giả của bài viết, Giáo sư Tiến sĩ Vũ Văn Hiền, Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương, vẫn không thể hình dung được hình thù của cái chủ nghĩa xã hội lý tưởng mà Đảng cộng sản Việt Nam đang "quá độ" tiến tới như thế nào và ở đâu.

Vì vậy ông Hiền cũng chỉ biết hô hoán : "Chúng ta xác định đổi mới phải theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Đó là định hướng đúng vừa hợp thời, hợp quy luật, hợp lòng dân, vừa có sự chắc chắn, vững tinDo đổi mới phù hợp giữa "ý Đảng" và "lòng Dân", nên khi Đảng ta phát động, nhân dân nhiệt tình hưởng ứng tạo thành động lực to lớn thực hiện có hiệu quả sự nghiệp đổi mới đất nước".

Nhưng nếu việc làm nào của Đảng cũng là "ý Đảng lòng Dân" thì làm gì có chuyện đòi "xét lại" như báo Quân đội nhân dân đã cảnh báo.

Đúng là cả một hệ thống, từ Ban Tuyên huấn Trung ương đảng, Cục Chính trị Quân đội đến các "dư luận viên" đủ mọi trình độ, chỉ là bộ máy nói phét vượt thời gian !

Phạm Trần

(01/06/2021)

Published in Diễn đàn

Đảng cộng sản Việt Nam

dcs1

Dùi cui tao

"Dùi cui tao đập vỡ miệng mày, loại trí thức mày,

vì tao không muốn có đối thoại !"

"Dùi cui tao đập bể đầu mày, kiểu kiến thức mày,

vì tao không muốn có đối luận !"

"Dùi cui tao đập nát sọ mày, cách ý thức mày,

vì tao không muốn có đối trọng !"

"Dùi cui tao đập vụn não mày, phận nhận thức mày,

vì tao không muốn có đối kháng !"

Điếm nhục hóa giáo dục

Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam trong giáo dục đã điếm nhục hóa giáo khoa thật, giáo trình thật, giáo án thật ra thành quái thai trong học giả-thi giả-điểm giả-bằng giả. Nó đã và đang gây hậu nạn cho bao thể hệ, cho cả xã hội hiện nay và mai sau phải nhận lảnh đa ung thư của kiến thức giả, tri thức giả, ý thức giả, nhận thức giả.

Chuồng trại hóa y tế

Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam trong y tế, đã đồi bại hóa y học thật, y khoa thật, y thuật thật, y sĩ thật, biến hóa cái thật thành quái tướng khám bịnh giả-phẫu thuật giả-y trị giả-thuốc giả. Với bịnh viện bị chuồng trại hóa, con người bị đối xử như súc vật, giữa nhân sinh bị nạo rỗng mọi nhân cách, một giường bịnh mà nhiều bịnh nhân, với điều kiện chữa trị phản vệ sinh, cộng với hệ lụy từ tham ô tới tham nhũng biến bịnh viện thành nơi moi móc để vơ vết tiền bạc của người bịnh và gia đình họ.

Rác rưởi hóa môi trường

Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam về môi trường, đã rác rưởi hóa từ khai thác bừa bãi tài nguyên của đất nước tới ô nhiễm hóa quê hương gấm vóc của tổ tiên, từ nguồn nước tới đất đai, từ thiên nhiên tới không khí. Biết quê hương Việt thành một bãi rác khổng lồ, với công nghiệp bẩn của hệ Tàu (Tàu tặc, Tàu gian, Tàu tà, Tàu họa, Tàu hoạn, Tàu nạn…). Không những ô nhiễm hóa toàn bộ đất nước mà còn ô uế hóa ngay trong nội chất của gióng nòi Việt, ngày ngày bị nhiễm ô thâm nhập sâu đậm vào thể chất, với thực phẩm bẩn, với môi trường, không khí bẩn, biến cuộc sống thường nhật ngày càng nhớp nhúa.

Nguồn cơn thảm bại

Ba thảm bại này của Đảng cộng sản Việt Nam có gốc, rễ, cội, nguồn sâu xa trong các thảm bại khác rộng hơn, lớn hơn :

- Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam độc tài nhưng bất tài, từ kinh tế tới thương mại, từ sản xuất tới tiêu thụ, từ xuất nhập khẩu tới đầu tư vào các cơ sở hạ tầng…

- Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam độc trị nhưng không biết quản trị, từ văn hóa tới nghệ thuật, từ chủ trương sáng tác tới tổ chức sáng tạo trong văn học, âm nhạc, hội họa… cho tới định hướng bảo vệ thủ công nghệ tới quá trình đầu tư vào các chuyên nhành mũi nhọn tự thông tin tới truyền thông.

- Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam độc quyền nhưng độc đoán trong độc hại, tự tạo đặc quyền, đặc lợi, đặc ân trong nội bộ đảng, mà không hề có kiến thức gì về công ích xã hội làm chỗ dựa cho bình đẳng xã hội, tạo nên công bằng xã hội, với quyền lợi công dân song hành cùng bổn phận công dân.

- Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam độc tôn và không biết tôn trọng tổ tiên và dân tộc, vô minh về văn hiến của Việt tộc, vô tri về văn minh của tổ tiên Việt, tạo ra vô giác trong thương nước yêu nòi, nên vô cảm trước nỗi khổ niềm đau của Việt tộc, nên sẽ vô hậu trong tương lai, vì ăn ở không có hậu với tổ tiên, dân tộc, giống nòi.

Ký sinh trùng-ký sinh thể-ký sinh cách

Qủy thuật của Đảng cộng sản Trung Quốc, có nội công tổ chức lao động quốc gia để biến thành công xưởng cho cả thế giới. Từ đó có bản lĩnh học hỏi dù qua trộm, cắp, cướp, giựt các tri thức và trí tuệ khoa học kỹ thuật của phương Tây. Rồi sau đó có tầm vóc tự tái tạo và tự tạo khoa học kỹ thuật không những cho chính mình mà còn biết bán lại cho thế giới hiện nay. Ngược lại, tà dạng của Đảng cộng sản Việt Nam, trống nội công tổ chức lao động quốc gia, vắng bản lĩnh học hỏi các tri thức và trí tuệ khoa học kỹ thuật của phương Tây, rỗng tầm vóc tự tái tạo và tự tạo khoa học kỹ thuật. Trống vì vô tri, vắng vì vô minh, rỗng vì vô trí, và qủy quyền của các lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc đã biết rất rõ trình độ trống, vắng, rỗng của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam, nên chỉ xem các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam là đám lãnh đạo : lúc thì tự điếm nhục hóa nhân cách của chính mình trong cố đấm ăn xôi ; lúc thì ký sinh trùng trong vị thế chờ sung rụng ; lúc thì là ký sinh thể trong tật nguyền não bộ gà què ăn quẩn cối xay ; lúc thì ký sinh cách trong não trạng thừa nước đục thả câu ; lúc thì ký sinh dạng trong não trạng đục nước béo cò.

dcs2

Cái ác : cực đoan, cực quyền

Nơi đây, cái ác được hiểu rồi đươc vận dụng trên quy trình cứu cánh ác biện minh cho phương tiện ácquyền lực ác, để biến quyền lực thành độc quyền, mà không quên biến quyền lực thành quyền lợi, tiếp theo là biến quyền lợi thành tư lợi trong đặc lợi, đặc ân, đặc sủng… Đây là định đề làm nên định nghĩa về bạo quyền, dùng cái ác để trị, sâu xa hơn là dùng cái ác giết cái thiện, để diệt cái nhân có trong nhân tínhnhân lý được giáo dưỡng bằng nhân từnhân tâm. Cái ác cực đoan không biết nhân nhượng nhân đạonhân nghĩa, nó không biết khoan dung trước nhân trinhân trí, nên nó sẵn sàng siết cổ cho tới tắt thở nhân bảnnhân văn. Khi cái ác không tôn trọng nhân quyền của các nạn nhân bị nó diệt, thì bản thân nó khi hề có ý niệm gì về nhân phẩm của chính nó. Giáo lý sống lâu mới biết lòng người có nhân làm trò cười cho nó ; giáo dục đường mòn nhân nghĩa chẳng mòn là trò hề đối với nó, nên sự giáo dưỡng một duyên, hai nợ, ba tình là chuyện trừu tượng đối với nó.

Cái ác : tà lộ trong điếm kiếp

Cái ác lén lút để lẩn khuất trong tà lộ với ma lực và qủy quyền, ma lực hành tác trong bóng tối, qủy quyền hành động sau lưng người ngay, kẻ thẳng, lúc thì như chó cắn trộm, lúc thì đâm người sau lưng, kể cả khi nó xử tử hình các nạn nhân liêm chính của nó, ngay lúc hành quyết nó cúi đầu, nó chột mắt, khom lưng để nhắm bắn, chớ không dám thản nhiên nhìn thẳng để tranh luận với nạn nhân liêm chính bị nó (lén) giết.

Nên cái bạo của cái ác chính là cái hèn của cái độc, nó cúi đầu, khom lưng để luồn lách như âm binh chuyên nghề đâm lén, chém sau lưng, nên đừng mong nó quang minh chính đại mà trực diện với Công ước xã hội dựa trên hệ công (công bằng, công tâm, công lý, công pháp) luôn đối trọng để vạch mặt chỉ tên hệ bất (bất nhân, bất tài, bất tin, bất trung) của cái ác. Quy ước xã hội dựa trên hệ lương (lương thiện, lương tâm, lương tri) để đối nghịch với hệ tham (tham quan, tham quyền, tham ô, tham nhũng, tham tiền) chính là cứu cánh của cái ác. Nhận thức xã hội, dựa trên hệ thức (kiến thức, tri thức, trí thức, ý thức, tỉnh thức) để đối luận với hệ vô (vô cảm, vô giác, vô tri, vô minh) sinh đôi cùng hệ bất (bất tài, bất trung, bất tín, bất nhân) để đưa đẩy cái ác lộng hành trong nhân thế.

Cái ác : mượn đấu tố để giết người

Khi đặt cái ác biết giết người vào tội ác tuyệt đối, nó không đứng cạnh sự sống, nó đứng đối diện để nghịch hướng với sự sống. Nó chọn chỗ đứng tuyệt đối kề cận cái chết để diệt sự sống, không chỉ một người, một nhóm mà bằng một chính sách với chương trình thảm sát có tính toán, có khi bằng một quyết sách diệt chủng. Nếu con người dùng cái ác để diệt người, thì không thể trao toàn quyền cho con người để thoát ra khỏi cái ác. Hãy nhận ra hành vi hay, đẹp, tốt, lành của đạo lý biết làm nên luân lý của bổn phận bảo vệ tha nhân, biết làm ra trách nhiệm bảo vệ đồng loại, phải được bảo trì và bảo hành bằng luật pháp. Chính công lý trong công bằng sẽ giúp đạo lý và luân lý bảo vệ được sự sống, được mạng sống của tha nhân, của chúng ta.

Kẻ ác thực hiện cái ác

Quá trình mà kẻ ác thực hiện cái ác qua đấu tố trong Cải cách ruộng đất 1954-1960, không phải là quá trình của tòa án có công tâm để làm nên công lý, là chỗ dựa cho công pháp để pháp luật thực thi công bằng từ phán quyết tới phán xử. Mà đấu tố là sự thay trắng đổi đen của kẻ ác, bất chấp đạo lý tổ tiên trong tình làng nghĩa xóm, bất chấp luôn luật pháp là nói có sách mách có chứng, cái ác thủ tiêu từ chứng từ tới chứng nhân, để diệt sự thật lẫn lẽ phải, để cả hai không thể phản biện trước hành tác tìm cớ để giết người của quá trình đấu tố. Nếu đặt tên đấu tố là tòa án nhân dân, thì kẻ ác đang mặc áo cà sa cho qủy dữ.

Nơi nào có đấu tố trong cùng một làng, một tộc, một họ, một gia đình mà con tố cha, em tố anh, cháu tố ông… thì chỗ đó cái ác đã xuất hiện, nơi đây kẻ ác vừa là đao phủ thủ, vừa là quan tòa, vì nó tự phong cho mình chức năng đôi là vừa là thẩm phán, vừa là luật sư, trên tay phải của nó đang cầm cán cân công lý đã bị nó bẻ cong, rồi tay trái của nó đã cầm dao với lời lẽ lăm le là nó sẽ giết người không gớm tay để đào tận gốc, trốc tận rễ.

Cái ác giết người để diệt quan hệ

Cái thiện không những đứng về phía sự sống để bảo vệ sự sống còn của nó, mà nó chọn sự sống để chống lại cái chết do cái ác làm ra ; vì chỉ có sự sống mới bảo vệ được các quan hệ mà con người thừa hưởng khi được sống cùngsống chung với tha nhân, với đồng loại. Đó là quan hệ gia đình, quan hệ thân tộc, quan hệ xóm giềng, quan hệ bạn bè, quan hệ nghề nghiệp, quan hệ xã hội… Từ đây, tư tưởng gia này giải thích chính sự sống và tất cả quan hệ có trong cuộc sống là nền tảng của mọi định nghĩa về hạnh phúc, mà cái thiện có thể mang tới cho con người. Nên cái thiện luôn đối nghịch với cái ác chính là cha sinh mẹ đẻ ra cái chết giết người để diệt không những mọi quan hệ, mà còn hủy diệt luôn cơ may mưu cầu hạnh phúc của con người muốn sống cùngsống chung với tha nhân, với đồng loại.

Ý đồ của kẻ ác

Lý giải cái ác bằng triết luận để phân tích cái thiện phải luôn trực diện với cái ác bằng nhân tính làm nên thành lũy của nhân lý bằng chất liệu của cái thiện ; nên cái thiện luôn có ý thức cao cùng nhận thức rộng để nhìn ra ý đồ của kẻ ác là luôn toan tính đánh đổ để thiêu hủy thành lũy của cái thiện. Từ đây tâm địa của kẻ ác mang động cơ tận dụng cái ác để diệt ý chí của cái tốt, giết ý lực của cái đẹp, hủy ý muốn của cái lành, nên trong thâm ý của kẻ ác là khi nó thủ tiêu được cái thiện, thì kẻ này tự thỏa mãn là nó không những đã truy diệt được cái thiện, mà nó còn truy sát luôn cái tốt, cái đẹp, cái lành làm nên nhân sinh quan của nhân tâm, tạo ra thế giới quan của nhân từ, sinh ra vũ trụ quan cho nhân tri.

Một tổ chức ác giết người cướp của

Cái ác được sinh sôi nảy nở trong một tổ chức ác biết giết người cướp của, tới cơ chế ác biết dính máu ăn phần, nơi mà chế độ ác được biển lận trong hiến pháp ác với điều lệ ác. Tại đây, đất là sở hữu của toàn dân (chớ không phải là sở hữu của người dân) do nhà nước quản lý (để chính quyền độc đảng tha hồ quy hoạch mà trộm, cắp, cướp, giật) bằng chính sách ác. Chính liên minh nội kết tổ chức ác-cơ chế ác-chế độ ác-hiến pháp ác-điều lệ ác-chính sách ác được nuôi dưỡng không những bằng bạo quyền công an trị, mà còn bằng tà quyền tham nhũng trị, sinh đôi với ma quyền tham tiền trị, cả ba đang trùm phủ lên cả nhân kiếp của Việt tộc bằng mùng mền của cái ác, nơi mà con dân Việt đang sống trong một xã hội dễ dàng sa vào cái ác, rồi rơi sâu vào tội ác !

Buôn dân bán nước

Ngay trong nội tạng của độc quyền, tham quyền, lạm quyền, lộng quyền, bạo quyền, tà quyền, ma quyền, qủy quyền, cực quyền, cuồng quyền do Đảng cộng sản Việt Nam sinh đẻ ra từ khi nó nắm nhân kiếp của dân tộc và tài nguyên của đất nước, thì ta thấy đây không phải là chuyện thương mại ! Vì trong thương mại là có mua và có bán, tức là có mua và có bán, mà Việt tộc chỉ thấy bọn bán nước này chỉ bán chớ không hề mua. Chúng bán quê hương gấm vóc của Việt tộc, vì chúng biết đất nước Việt là rừng vàng biển bạc để chúng tha hồ nạo vét ; chưa xong chúng còn biến đất nước Việt thành một bãi rác, để Tàu tà tha hồ từ ô nhiễm môi trường tới hủy diệt môi sinh. Giờ đây đã xuất hiện các xóm ung thư, các làng ung thư, các vùng ung thư… với các thành phố lớn loại ô nhiễm nhất thế giới, ngày ngày ung thư hóa nội tạng của bao thế hệ Việt.

Từ thanh trừng tới diệt chủng

Lý luận cạn tàu ráo máng là mọi chức năng, mọi phần tử đều có thể thay thế được, như người ta thay thế cầu chì, bóng đèn là điện cứ phát điện, nên khi áp dụng vào nhân sinh, thì nó càng ráo máng cạn tàu hơn, vì nó luôn có ý đồ vắt chanh bỏ vỏ ! Đây là cách đối nhân xử thế giữa những người cộng sản, mà lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam rất nhẫn tâm trong vô cảm khi họ thanh trừng nhau. Tất cả các đảng cộng sản trên thế giới này điều bị vướng vào tội ác này, không những thanh trừng nhau mà họ còn tàn sát dân lành, họ diệt chủng luôn chính dân tộc họ, đó là trường hợp của bọn diệt chủng Khmer đỏ, mà Việt tộc không quên bao sinh linh đã bị thảm sát trong Cải cách ruộng đất. Nên khi định lượng về các cuộc thảm sát do các lãnh đạo các đảng cộng sản trên thế giới, từ khi có chế độ độc đảng-toàn trị tại Liên Xô 1917, thì con số nạn nhân đã vượt lên hơn một trăm triệu người, gấp nhiều lần tội ác của bọn Đức quốc xã trong đệ nhị thế chiến.

Cấu trúc luận lưu manh

Cấu trúc luận xếp cá nhân vào trật tự sống còn của tập thể, nên nó tổ chức luôn nhân sinh quan, thế giới quan, vũ trụ quan của cá nhân. Tại đây, cấu trúc luận đã bị các đảng cộng sản lạm dụng để lập ra một cơ chế xã hội toàn trị, nơi mà độc tài qua độc đảng nắm toàn bộ bộ máy tuyên truyền để đánh lận con đen về các sự thật của nhân sinh, các chân lý của nhân tính, các lẽ phải của nhân tâm, để chế tác ra các quái thai chống nhân lý và nhân tri : "dân chủ thì phải tập trung" ; "dân làm chủ nhưng đảng lãnh đạo" ; "đất đai là sở hữu của toàn dân nhưng do nhà nước quản lý và đảng chỉ đạo". Đây không phải là cấu trúc luận khoa học mà là kiến trúc luận lưu manh ! Nơi mà duy vật hiểu theo nghĩa tồi tệ nhất để trở thành tội lỗi nhất, kiến trúc lưu manh với lý luận côn đồ xuất đầu lộ diện để truy diệt duy lý theo nghĩa nhân lý nhất ; và duy tâm theo nghĩa nhân tâm nhất.

Tấn công văn hóa, truy diệt truyền thống của đạo lý

Chính văn hóa xếp đặt các hành vi của cá nhân được lập lại theo truyền thống, nó xếp đặt luôn các lề thói về cưới hỏi, kinh tế, trao đổi… Văn hóa luận còn đi xa hơn nữa khi nó tổ chức các sinh hoạt ưu tiên : ngôn ngữ trong truyền thông, tư tưởng trong xã hội, ý thức trong hành động, nên văn hóa vừa có mặt trong quản lý xã hội, vừa có mặt trong môi trường giáo dục của một cộng đồng của một dân tộc. Chính văn hóa làm nên cho ý thức tập thể ; văn hóa biết biến cái tối đa của kiến thức thành cái tối đa của ý thức, để tạo nên sự đồng cảm giữa các thành viên có chung một văn hóa. Khi các đảng cộng sản muốn cướp chính quyền, để sau đó áp đặt độc đảng qua độc trị, độc tài, độc quyền, độc tôn, thì các lãnh đạo cộng sản luôn tìm cách tấn công văn hóa, truy diệt truyền thống của đạo lý hay, đẹp, tốt, lành của một dân tộc, giúp dân tộc đó sống có bổn phận với giống nòi, và sống có trách nhiệm với đất nước.

Rỗng, trống, vắng công lợi chính trị

Công lợi chính trị là phạm trù của quyền lực chính trị quản lý công sản của quốc gia, tài sản của dân tộc, và luôn đặt công sản và tài sản này lên trên mọi tư lợi của giai cấp, nhất là giai cấp thống trị. Vì khi đặt quyền lợi của giai cấp thống trị lên trên quyền lợi của quốc gia và dân tộc thì sẽ trực tiếp tạo ra bất bình đẳng, tức khắc tạo ra bất công ; chính bất bình đẳng và bất công là gốc rễ cội nguồn của mọi xung đột xã hội, dẫn tới bạo động ngay trong xã hội. Đây lại là thảm họa mà Đảng cộng sản Việt Nam đang trấn, áp, đè, đặt lên vai, lên lưng, lên đầu Việt tộc khi độc đảng được độc quyền qua đặc lợi ; khi độc tài dùng độc trị để có đặc ân, của một thiểu số bất chính dẫm lên mọi ý thức về công sản quốc gia. Sự bất chính này sẽ nhân đôi khi bạo quyền lãnh đạo, tà quyền tham quan, ma quyền sân sau dùng hệ tham (tham quyền, tham ô, tham nhũng) để làm giàu, đã giàu rồi lại muốn giàu hơn, đã có nhiều rồi lại muốn có nhiều hơn. Khi đã có đặc quyền, đặc ân, đặc lợi thì sự bất chính sẽ tăng lên, vì tà quyền này sẽ bám cho bằng được qua hệ độc (độc đảng, độc tài, độc trị, độc tôn) để có độc quyềntrục lợi cho tư lợi, chúng chặn các tiến bộ xã hội, chúng ngăn thăng tiến giáo dục, chúng nghiền cấp tiến kinh tế, để lấp công bằng, để vùi công lý. Bi kịch của bọn bám quyền chỉ vì tư lợi ích kỷ mà không có một nhận thức nào về công sản chính trị chính là thảm kịch của Việt tộc hiện nay, với Đảng cộng sản Việt Nam.

Hàng vạn bút nô, ký nô, văn nô

Khi ta đi tìm sự thật trên một sự kiện, ta phải nhận ra ít nhất ba yếu tố cấu tạo ra nó : cơ cấu lý lẽ của sự kiện tại sao nó có và xuất hiện trong cuộc sống ; sau đó là tính biến đổi của nó qua thời gian, đây chính là sử tính của nó ; và cuối cùng là sự sống còn của nó qua các không gian của xã hội. Ngay trong sinh hoạt xã hội, quyền lực luôn tìm cách chi phối tổ chức của xã hội, trong điều kiện đi tìm sự thật Việt để hiểu số phận Việt, thì ai cũng biết là gần 800 cơ quan truyền thông, dưới độc quyền của tuyên giáo qua độc tài trong độc quyền của Đảng cộng sản Việt Nam, thì có hàng vạn bút nô, ký nô, văn nô được trả lương tháng để phục vụ cho một hệ thống tin tức tồn tại chỉ để viết những chuyện phản lại sự thật. Bọn này sinh hoạt như chó săn theo lịnh chủ, áp đảo để trấn dẹp, vu khống để vu cáo những công dân nào muốn hiểu, muốn thấy, muốn nói, muốn viết ra sự thật của sự độc hại do độc đảng gây ra, từ nghèo nàn trong lạc hậu của xã hội Việt, tới nhân quyền trong nhân phẩm qua dân chủ, thì đều bị hãm hại để trừng trị, từ truy diệt đến truy sát, với sự hỗ trợ vô điều kiện của bộ máy độc đảng công an trị hiện hành.

dcs3

Tham

Ngay trong khẩu hiệu hiện nay của bạo quyền độc đảng toàn trị, trên đầu dòng trên mỗi văn bản, mỗi tờ giấy hành chính đều có một câu mơ tưởng trong mơ ảo với ba mệnh đề : độc lập - tự do - hạnh phúc. Cả ba khẩu hiệu này đều không có thật trong một chế độ ngày ngày tạo ra bất công, cho sản sinh ra hai quái thai thất nhân bất đức : tà quyền tham nhũng trịma quyền tham tiền trị. Hai quái thai này vừa tham tài nguyên, vừa tham đất đai, ăn chia cùng bạo quyền độc đảng toàn trị để một sớm một chiều biến dân lành thành dân đendân oan.

Hèn

Trước Tàu tặc thì cúi đầu để mất đất, khom lưng để mất đảo, quỳ gối để mất biển, nắm quyền mà bị chính dân dán cho khẩu hiệu : "hèn với giặc, ác với dân",hèn với giặc thì làm sao có độc lập, mà ác với dân thì làm sao dân có hạnh phúc. Còn tự do thì hoàn toàn là mơ mòng dẫn tới mơ hảo trong một chế độ qủy quyền công an trị, đã đày ải những đứa con tin yêu của Việt tộc đấu tranh chống bất công vì dân chủ, tự do và nhân quyền. Những đứa con tin yêu đều bị biến thành các tù nhân lương tâm trong vòng lao lý của một nền tư pháp bị âm binh hóa bởi tà pháp của Đảng cộng sản Việt Nam, sau khi ngồi xổm lên hiến pháp, giờ thì ngồi-đè-cho-ngộp luôn cả tư pháp. từ khi Đảng cộng sản Việt Nam cướp được chính quyền để độc quyền cho tới nay 2020, khi Đảng cộng sản Việt Nam kỷ niệm 90 năm thành lập của họ, thì quá trình độc trị của họ chỉ cho thấy họ là những lãnh đạo không hề biết quản trị đất nước.

Rác

Quê hương gấm vóc của tổ tiên trong tay họ giờ thì trở thành bãi rác của Tàu tặc, với không khí bị nhiễm ô của Tàu họa, với môi trường bị ô nhiễm từ Tây Nguyên tới Formosa. Bỉ ổ nhất là con dân Việt sa vào xuất khẩu lao động, với con đường làm thuê trong nhục kiếp, trai thì lao nô, gái thì nô tỳ cho các quốc gia láng giềng, ngày càng sinh ra bao kỳ thị khinh miệt người Việt trên các châu lục. Trong tay Đảng cộng sản Việt Nam, Việt tộc đã bị mất nhân vị ngay trong nhân sinh quan của các lãnh đạo đảng lấy bạo quyền công an trị để nuôi nấng tà quyền tham nhũng trị, lấy ma quyền tham tiền trị để nuôi dưỡng âm binh trị chính là bọn xã hội đen, với côn đồ, lưu manh, du đảng đang ung nhọt hóa đời sống xã hội. Bài học của triết học đạo đức có bạn đồng hành là tâm lý học xã hội đã giải luận rõ : kẻ mất niềm tin sẽ mất tự tin, kẻ không tự tin thì khó tìm được niềm tin. Chẳng lẽ đây là nhân kiếp hiện nay của Việt tộc sao ?

Rỗng

Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không dám tới các hội thảo có vai vóc chuyên môn để đối luận với các chuyên gia quốc tế về các hệ vấn đề tự do là tiến bộ, công bằng là nhân quyền và bác ái là dân chủ. Thậm chí, các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không có nội lực tự tin để tới các đại học mà đối thoại để đối lý với các sinh viên trong các hội luận như các lãnh đạo của nhiều quốc gia châu Á, châu Phi… Đây là câu chuyện hoàn toàn thể nghiệm được, khi ta vận dụng ba chuyên ngành sắc nhọn của khoa học xã hội và nhân văn hiện nay ; Chính trị học tri thức, tức là chỉ có tri thức luận của chính khách mới làm nên tri thức học của chính sách. Còn chính khách mà vô minh và vô tri thì chính sách sẽ vô giác và vô cảm. Tâm lý học truyền thông, nơi mà nội dung truyền thông của một lãnh đạo có trong ý nghĩa ngôn ngữ mà lãnh đạo đó muốn truyền đạt đã chuyển tải các giá trị nhân bản và nhân văn nào ? Từ đây, nội dung truyền thông, ý nghĩa ngôn ngữ, giá trị nhân bản chỉ là một trong tuyên bố, trong lời ăn tiếng nói của lãnh đạo đó. Xã hội học ngôn ngữ, tại đây ngữ vựng, ngữ văn, ngữ pháp của một lãnh đạo làm nên thuật ngữ ngay trong chính ngữ của chính khách. Qua ngữ vựng, ngữ văn, ngữ pháp, người nghe khi tiếp nhận tin tức, dữ kiện, chứng từ của lãnh đạo này thấy và thấu được nhân tính, nhân lý, nhân cách của lãnh đạo đó.

Trống

Khi các lãnh đạo cùng các chuyên gia quốc tế của phương Tây, từ Âu châu tới Bắc Mỹ, được-hoặc-bị tiếp xúc với các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, thì tất cả họ đều nhận ra rằng : các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam dù có trọn chính quyền trong tay, họ độc tài nhưng họ lại bất tài, họ độc trị nhưng họ không biết quản trị. Khi các lãnh đạo cùng các chuyên gia quốc tế của phương Tây tiếp cận để tìm hiểu về nội công chính quyền, bản lĩnh chính phủ, tầm vóc lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, thì họ nhận ra rằng các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam thiếu, vắng, trống, rỗng ba loại kiến thức căn bản sau đây để lèo lái một dân tộc về hướng văn minh vì nhân phẩm :

Vắng

Khi các lãnh đạo cùng các chuyên gia quốc tế của phương Tây tiếp xúc với các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, thì họ nhân ra ngay là lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam vắng ba kiến thức cần thiết cho lãnh đạo.

Thứ nhất là kiến thức tổng quát, từ nhân sinh tới nhân loại, từ nhân tri tới nhân trí có rễ của lịch sử, có gốc của văn hóa, có cội của giáo dục, có nguồn của đạo lý… các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không có kỹ năng lý luận, lập luận, giải luận, diễn luận. Họ không có những tri thức cần thiết trong lãnh đạo trước hiện tình của thế giới và họ có kiến thức mờ nhạt về văn hóa Việt, họ có ý thức lỏng lẻo về văn minh Việt, họ có nhận thức lèo bèo về văn hiến Việt…

Thứ nhì là kiến thức chuyên môn, nơi mà một lãnh tụ hay một lãnh đạo phải là chuyên giachuyên môn, được giáo dục qua một chuyên khoa, được đào tạo bằng một chuyên ngành. Lại phải liên tục được huấn nghiệp để có chuyên nghiệp sắc nhọn trước tình hình tiến hóa của nhân loại. Ngược lại các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam cạn cợt với sách lược đoản kỳ, họ lạng quạng với chính sách trung kỳ, họ hời hợt với quyết sách trường kỳ.

Thứ ba là kiến thức hợp tác, nơi mà các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam tự đóng khung vào ý thức hệ xã hội chủ nghĩa viễn vông, mà không có đồ án về liên minh ngoại giao quốc tế, không có dự án về liên hiệp chính trị quốc ngoại, không có phương án về liên kết kinh tế liên châu lục, với tầm nhìn của một toàn cầu hóa mở, rộng, nhanh…

Giả

Nhân tính, nhân lý, nhân cách của một lãnh đạo này tới từ nhân tri, nhân trí, nhân văn của hắn, biểu hiện nhân đạo, nhân tâm, nhân nghĩa của hắn trước hằng số của nhân quyềnnhân phẩm của nhân loại. Nên khi xem, xét, tra, kiểm nhân cách, phong cách, tư cách của các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, thì ta có các kết quả rất cụ thể, mà đây là một thảm kịch cho Việt tộc là từ ông Tổng bí thư của Đảng cộng sản Việt Nam kiêm chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tới thủ tướng đại diện cho hành pháp, qua tới bà chủ tịch Quốc hội thì các chuyên gia quốc tế phải kết luận là trình độ học vấnhọc lực của họ không hơn một sinh viên cấp cử nhân của các quốc gia phương Tây có văn minh dân chủ, có văn hiến nhân quyền. Các học hàm lẫn học vị của các lãnh tụ hoặc lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam là cao học hay tiến sĩ, vì các bằng cấp mà họ trưng ra trong lý lịch và hồ sơ cá nhân của họ không hề là kết quả của học thật. Nên các học hàm lẫn học vị của các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam đến từ một hệ thống giáo dục học giả-thi giả-điểm giả-bằng giả. Và chỉ có (sự) thực mới vực được đạo, chỉ có học thật-thi thật-điểm thật-bằng thật tới từ học thật bằng học lực mới làm nên học vấn của lãnh đạo. Đối với các lãnh đạo cùng các chuyên gia quốc tế của phương Tây thì chuyện đánh lận con đen trong mua bằng bán cấp để mua chức bán quyền chỉ làm trò hề, trò cười, trò bịp trong hợp tác quốc tế mà thôi !

Ký sinh

Trong không gian các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam chính là nơi tập hợp bọn quan tham ký sinh trùng, bọn lãnh đạo ký sinh vật, bọn cầm quyền ký sinh thể, chúng "ăn trên ngồi trốc", với nhân diện điếm đàng của Mã Giám Sinh : "mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao", với nhân dạng điếm chủ của Tú Bà : "đưa người cửa trước, đón người cửa sau", với nhân cách điếm hèn của Sở Khanh : "nói lời rồi lại nuốt lời như chơi". Chúng là bọn ký sinh trùng âm binh trong âm giới địa đạo ma bùn của chúng, chúng tham quyền để tham nhũng, tham ô để tham tiền, và khi bị ra tòa để nhận tội thì chúng mới lộ bản chất ký sinh trùng của chúng. Từ tướng trong quân đội tới tướng công an, từ bộ trưởng này tới ủy viên Trung ương kia, lạy van đảng trưởng của chúng hãy tha tội cho chúng. Loại ký sinh này không biết tự trọng, vì không có được giáo dục với chữ tâm, không hề được giáo dưỡng về chữ nhân.

Nạo vét rồi van lạy

Khi bọn quan tham ký sinh trùng, bọn lãnh đạo ký sinh vật, bọn cầm quyền ký sinh thể, nhận tội chúng không biết nhân văn, vì chúng không có nhân tính, chỉ quen lân la lui tới trong âm giới để thanh trừng nhau, thanh toán lẫn nhau vì tư lợi, nên chúng không có nhân lý để phục vụ nhân sinh. Khi nhận tội là chính chúng đã nạo vét tiền tài của dân, nhưng chúng không hề biết xin lỗi dân, mà chỉ van lạy đảng trưởng của chúng bằng bản chất thấp hèn, tới từ bản năng bầy đàn quy phục đầu đàn, mà chúng không có khái niệm gì về nhân pháp lẫn nhân luật. Chúng không biết gì về nhân quyền, nên đã tự phủ nhận nhân vị của chúng, nên dễ dàng chối bỏ luôn nhân bản của chúng. Vì là ký sinh trùng nên chúng không hề biết gì về nhân tâm, nhân từ, nhân nghĩa làm nên nhân phẩm của mỗi nhân vị biết quý trọng và tôn vinh nhân quyền.

Đa hậu nạn

Thảm trạng của bạo quyền độc đảng toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam từ thế kỷ XX qua tới thế kỷ XXI của Việt Nam là một trường hợp đặc thù đòi hỏi các chủ thể đấu tranh cho đa nguyên, dân chủ và nhân quyền phải có những phân tích sắc trong chính trị học, nhọn trong luật học và bén trong xã hội học. Tại đây, ta phải nhận ra đa hậu nạn của đa bản chất của bạo quyền độc đảng toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam, từ đó lập ra một hệ thống đa giải luận để thấy những thử thách lớn đang chờ Việt tộc trên con đường đa nguyên để đi tới văn minh của dân chủ, văn hiến của nhân quyền trước các hậu nạn của bạo quyền công an trị ; tà quyền tham nhũng trị ; ma quyền tham tiền trị ; qủy quyền ngu dân trị ; cuồng quyền vô minh trị ; cực quyền tuyên truyền trị…

Ô uế hóa

Thảm kịch thất bại toàn diện của Đảng cộng sản Việt Nam, có ngay trong các thảm bại sau đây : thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam trong giáo dục đã điếm nhục hóa giáo khoa thật, giáo trình thật, giáo án thật ra thành quái thai trong học giả-thi giả-điểm giả-bằng giả. Nó đã và đang gây hậu nạn cho bao thế hệ, cho cả xã hội hiện nay và mai sau phải nhận lãnh đa ung thư của kiến thức giả, tri thức giả, ý thức giả, nhận thức giả.

- Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam trong y tế, đã đồi bại hóa y học thật, y khoa thật, y thuật thật, y sĩ thật, biến hóa cái thật thành quái tướng khám bịnh giả-phẩu thuật giả-y trị giả-thuốc giả. Với bịnh viện bị chuồng trại hóa súc vật giữa nhân sinh, một giường bịnh mà nhiều bịnh nhân, với điều kiện chữa trị phản vệ sinh, cộng với hệ lụy từ tham ô tới tham nhũng biến bịnh viện thành nơi moi móc để vơ vét tiền bạc của người bịnh và gia đình họ. Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam về môi trường, đã rác rưởi hóa từ khai thác bừa bãi tài nguyên của đất nước tới ô nhiễm hóa quê hương gấm vóc của tổ tiên, từ nguồn nước tới đất đai, từ thiên nhiên tới không khí. Biến quê hương Việt thành một bãi rác khổng lồ, với công nghiệp bẩn của hệ Tàu (Tàu tặc, Tàu gian, Tàu tà, Tàu họa, Tàu hoạn, Tàu nạn…). Không những ô nhiễm hóa toàn bộ đất nước mà còn ô uế hóa ngay trong nội chất của giống nòi Việt, ngày ngày bị nhiễm ô thâm nhập sâu đậm vào thể chất, với thực phẩm bẩn, với môi trường, không khí bẩn, biến cuộc sống thường nhật ngày càng nhớp nhúa.

Khuyết tật

Khi các chủ thể lãnh đạo đa nguyên muốn tháo gỡ các cấu trúc của bạo quyền độc đảng toàn trị, thì các móc xích của nó sẽ để lộ ra các khuyết tật trầm kha của nó là phản văn minh, ngược văn hiến với : bạo quyền công an trị thì bè phái cùng xã hội đen ; tà quyền tham nhũng trị thì sinh đôi với mua quyền bán chức ; ma quyền tham tiền trị thì có bè cánh là trọc phú sân sau ; qủy quyền ngu dân trị thì gian trá trị qua mua bằng bán cấp ; cuồng quyền vô minh trị thì song hành cùng vô học trong vô hậu ; cực quyền tuyên truyền trị thì phải ăn gian nối dối.

Bạo quyền

Bạo quyền độc đảng toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam là sinh hoạt phản chính trị tri thức, tại đây không có chính giới lẫn chính khách, vì chúng không có tri thức chính trị căn bản của hai hệ luận (lý luận, lập luận, giải luận, diễn luận) và hệ đối (đối thoại, đối luận, đối trọng, đối kháng, đối lập). Hai hệ này vừa giúp nhau trong phản biện đa nguyên, vừa tương trợ nhau để xây dựng dân chủ.Bạo quyền độc đảng toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam không có chính giới với quan hệ chính trị đối lập, với sinh hoạt chính trị đối kháng, với đời sống chính trị có đối thoại, biết vận dụng lý để luận, biết tận dụng luận để phân tích và giải thích, với dữ kiện của khoa học, với chứng từ của pháp lý. Bạo quyền độc đảng toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam không có chính khách với đối thoại qua kiến thức chính trị để đối luận qua tri thức chính trị, không có chính khách với đối trọng bằng giải luận chính trị để đối kháng bằng diễn luận chính trị.

Thảm bại

Thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam có gốc, rễ, cội, nguồn sâu xa trong các thảm bại khác rộng hơn, lớn hơn, đó là thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam độc tài nhưng bất tài, từ kinh tế tới thương mại, từ sản xuất tới tiêu thụ, từ xuất nhập khẩu tới đầu tư vào các cơ sở hạ tầng… Đó là thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam độc trị nhưng không biết quản trị, từ văn hóa tới nghệ thuật, từ chủ trương sáng tác tới tổ chức sáng tạo trong văn học, âm nhạc, hội họa… cho tới định hướng bảo vệ thủ công nghệ tới quá trình đầu tư vào các chuyên ngành mũi nhọn từ thông tin tới truyền thông. Đó là thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam độc quyền nhưng độc đoán trong độc hại, tự tạo đặc quyền, đặc lợi, đặc ân trong nội bộ đảng, mà không hề có kiến thức gì về công ích xã hội làm chỗ dựa cho bình đẳng xã hội, tạo nên công bằng xã hội, với quyền lợi công dân song hành cùng bổn phận công dân. Đó là thảm bại của Đảng cộng sản Việt Nam độc tôn và không biết tôn trọng tổ tiên và dân tộc, vô minh về văn hiến của Việt tộc, vô tri về văn minh của tổ tiên Việt, tạo ra vô giác trong thương nước yêu nòi, nên vô cảm trước nỗi khổ niềm đau của Việt tộc, nên sẽ vô hậu trong tương lai, vì ăn ở không có hậu với tổ tiên, dân tộc, giống nòi.

Tà dạng

Muốn biết tà dạng của Đảng cộng sản Việt Nam các chủ thể Việt tộc yêu đa nguyên, quý dân chủ, trọng nhân quyền phải phân biệt : qủy thuật của Đảng cộng sản Trung Quốc, có nội công tổ chức lao động quốc gia để biến thành công xưởng cho cả thế giới. Từ đó có bản lĩnh học hỏi dù qua trộm, cắp, cướp, giựt các tri thức và trí tuệ khoa học kỹ thuật của phương Tây. Rồi sau đó có tầm vóc tự tái tạo và tự tạo khoa học kỹ thuật không những cho chính mình mà còn biết bán lại cho thế giới hiện nay. Tà dạng của Đảng cộng sản Việt Nam, trống nội công tổ chức lao động quốc gia, vắng bản lĩnh học hỏi các tri thức và trí tuệ khoa học kỹ thuật của phương Tây, rỗng tầm vóc tự tái tạo và tự tạo khoa học kỹ thuật. Trống vì vô tri, vắng vì vô minh, rỗng vì vô trí, và qủy quyền của các lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc đã biết rất rõ trình độ trống, vắng, rỗng của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam, nên chỉ xem các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam là đám lãnh đạo : lúc thì tự điếm nhục hóa nhân cách của chính mình trong cố đấm ăn xôi ; lúc thì ký sinh thể trong vị thế chờ sung rụng ; lúc thì ký sinh trùng trong tật nguyền não bộ gà què ăn quẩn cối xay ; lúc thì ký sinh cách trong não trạng thừa nước đục thả câu, lúc thì ký sinh dạng trong não trạng đục nước béo cò.

dcs4

Không có trình độ tri thức

Lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam vô minh nên có phản xạ của bạo lực với chính dân tộc, vô tri nên có phản ứng với bạo hành với chính xã hội. Lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam còn mang phản xạ tuyên truyền, phản ứng tuyên giáo, mà không tự có một hệ đủ trình độ tri thức để dẫn dắt một lý luận chỉnh lý tới một lập luận hợp lý để kết cuộc đi tới một giải luận toàn lý để thuyết phục đối tác hay đối phương. Các chính khách, các chuyên gia, các lãnh đạo của các đảng phái yêu đa nguyên, quý dân chủ, trọng nhân quyền của phương Tây biết rất rõ là các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, không có nội công chính trị của hệ luận (lý luận, lập luận, giải luận, diễn luận) cũng không có luôn bản lĩnh của hệ đối (đối thoại, đối luận, đối trọng, đối kháng, đối lập). Nên các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam thường tránh họp báo với ký giả quốc tế, và nhất là lẩn trốn các trí thức và chuyên gia trên chính trường quốc tế.

Không phải là chính trị gia

Bi kịch vắng bóng nhân tài, biệt tăm minh chủ, biệt dạng chủ thể lãnh đạo, có chủ quyết sáng suốt làm nên quốc sách vị Việt tộc, chỉ vì các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay, vừa không phải là chính trị gia theo nghĩa thông thường, vừa không phải là những lãnh tụ quốc gia dám kham, lãnh, nhận, cõng các quốc sách làm được chuyện thay đời đổi kiếp cho Việt tộc. Bi kịch làm bi đát não trạng, bi thảm cho não bộ của họ. Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không hề là :

"Người khôn chưa đắn đã đo

Chưa ra tới biển đã dò nông sâu",

họ lại càng không chịu học hỏi để nắm chân lý của sinh hoạt chính trị là thường xuyên phải : "So ra mới biết ngắn dài" qua ứng cử-bầu cử-đắc cử theo phương cách đa nguyên. Họ tầm thường trong ích kỷ của những kẻ "ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau". Họ vô tri vì không biết là trí thức Việt tộc nhìn họ (như không nhìn họ) và ngượng vì họ : "Đứa ngu cởi truồng, người khôn mất mặt". Và "nói gần nói xa không qua nói thật" là trong âm giới của bạo quyền độc tài toàn trị của họ, thì họ không có tư cách liêm khiết đường đường chính chính, không có phong cách quang minh chính đại.

Gà què… dại chợ

Đảng cộng sản Việt Nam, nơi mà các lãnh đạo có ít nhất là bốn khuyết tật trong hành tác ngoại giao quốc tế : khôn nhà dại chợ, trong chính trường quốc tế tự hành động tham gia tới hành tác tham dự vào các công trình lớn của nhân tri rộng của nhân loại. Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam chỉ là loại gà què ăn quẩn cối xay, giấu cái vô tri của mình bằng cách tránh đối thoại và hợp tác với nhân tri rộng của nhân loại, ăn bám sống nhờ qua tiền của cùng tài nguyên của dân tộc lại bắt buộc dân tộc mang ơn đảng. Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam chỉ là loại khôn (nhà) quá hóa dại (người), nên cúi đầu-khoanh tay trước Tàu tặc cướp đất, biển, đảo quê hương Việt trong mọi thương lượng song phương, nên tiếp tục khom lưng-quỳ gối trước Tàu tặc tại Liên Hiệp Quốc, tại các Liên Minh quốc tế hiện nay. Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam chỉ là đang thiếu hoạc chưa hiểu một bài học của tổ tiên Việt là vắng mợ chợ vẫn đông, nơi mà các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, không có mặt trong các "sân chơi quốc tế" có văn minh của dân chủ, trong các "trò chơi quốc tế" có tiến bộ của nhân quyền. Với láng giềng Tàu nạn đã đè đầu cỡi cổ các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam vì các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đã mại quốc cầu vinh với phản xạ cúi đầu-khoanh tay, với phản xạ khom lưng-quỳ gối trước Tàu họa, nhận Tàu tà là bạn vàng, láng giềng tốt, nên hiện nay trên chính trường quốc tế, các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam không có bạn tốt, không có láng giềng thật.

Con đường hầm đen nghịt

Con đường hầm đen nghịt dẫn tới ngõ cụt của bạo quyền độc đảng toàn trị, thì các lối ra để sống còn là đường đi nẻo về của bạo lực, mà những kẻ có phản xạ chuyên chính, có phản ứng chuyên quyền luôn sử dụng trong môi trường nội bộ của mọi đảng cộng sản, và Đảng cộng sản Việt Nam không hề là một ngoại lệ, đó là sinh hoạt bầy đàn, nơi mà nội bộ giữa các lãnh đạo của phản xạ chuyên chính, của phản ứng chuyên quyền là sinh hoạt bản năng của bầy đàn, với bản năng đói ăn khát uống quyền lực không đạo lý, với trực năng ăn tươi nuốt sống quyền lợi. Quan hệ bầy đàn, theo bản năng, là tên lãnh đạo chóp bu là đầu đàn áp lệnh trấn quyền bằng bạo lực của bạo hành qua bạo quyền mạnh được yếu thua, nơi mà phản xạ súc sinh, phản ứng súc vật hiện hình trong bạo luật rừng : cá lớn nuốt cá bé. Với Đời sống bầy đàn, dựa trên so sánh lực lượng, thì các tham vọng về quyền lực để thành đầu đàn là mọi cơ hội, chờ đục nước béo cò để hãm hại nhau, chờ thừa gió bẻ măng để truy diệt nhau. Trong khi chờ đợi cướp được quyền, thì sống còn nhờ phản xạ ký sinh trùng là chờ sung rụng, muốn rình rập ngày đêm để chụp giựt quyền lực và quyền lợi của đầu đàn thì cứ giữ phản xạ súc vật ăn nhờ ở đậu, ngày ngày đóng trọn vai đúng bản chất của mình là : gà què ăn quẩn cối xay.

Không có kẻ minh anh

Thay đổi từ nội bộ của Đảng cộng sản Việt Nam luôn là giả thuyết khả thi nhất để hiểu các chuyển biến về vận mệnh của một dân tộc trong hệ thống bạo quyền độc đảng toàn trị. Chính tình hình Đông Âu dưới loại chế độ này, cùng với vai trò cá nhân như Gorbachev đã làm sụp đổ cả một hệ thống cộng sản cuối thế kỷ XX là định đề cần đào sâu trong tương lai học. Nhưng định đề này sẽ gặp ít nhất ba loại trở lực trong bối cảnh của Việt Nam hiện nay. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay không có loại minh chủ như Gorbachev, rồi minh chúa cũng không có bóng dáng hoặc diện mục trong Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay. Minh chủ xoay chuyển tình hình để thay đổi số kiếp một dân tộc, luôn có nội cộng chính trị, bản lĩnh chính khách, tầm vóc chính tri để thấy được lối ra cho giống nòi. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay không có chính khách đúng nghĩa trong định nghĩa về nhân tri chính trị, nhân trí chính trường với kỹ năng đối thoại với thực năng kiến thức để thuyết phục xã hội và dân tộc bằng các chính sách nhìn xa trông rộng. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay không có các chủ thể biết chọn đối thoại để đối luận bằng lý luận chỉnh lý, bằng lập luận hợp lý, bằng giải luận toàn lý, lấy lý trí cá nhân để xây trí tuệ tập thể, để dựng tuệ giác cho lãnh đạo chính trị.

Tà cách

Tà cách của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đã lộ qua điếm cách của bọn cướp ngày là quan thôi ! Thậm chí đang là lãnh đạo từ lập pháp tới hành pháp, là trong túi đã có quốc tịch ngoại, tiền đã chuyển ra ngoài, và con cái đã qua phương Tây từ lâu. Phân tích sâu như vậy để thấy thật rõ họa cảnh tối tăm của một dân tộc nạn nhân của ngu dân trị tới từ một đảng cầm quyền mang cốt, lõi, cội, rễ của ngu trị não trạng (vắng kiến thức, rỗng tri thức, trống trí thức). Khi các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam lập ban cố vấn, tìm tư vấn, thì những chuyên gia làm việc cận kề các lãnh đạo này cũng không có lý trí khoa học, trí tuệ văn minh, tuệ giác minh triết. Từ lý lịch đến hồ sơ cá nhân, từ bản lai diện mục tới phương pháp luận đề ra đường lối chỉ đạo, các chuyên gia quốc tế không thấy nội công chính sách, bản lĩnh chính trị, tầm vóc quốc sách của các lãnh đạo lẫn các cố vấn của họ. Rốt cuộc, thì "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", nên "âm binh tìm âm binh" để lập cuộc sống chung "cá mè một lứa" trong đặc quyền, đặc lợi, đặc ân mà thôi

Ăn bám… ăn tàn… ăn nhặt

Khi nghiên cứu về nội dung truyền thông qua chính trị học tri thức được song hành với xã hội học quyền lực về các phát biểu, các nhận định, các phê bình, các đánh giá, thì các chuyên gia quốc tế đã thấy và thấy là các lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc đã nhìn thấu mọi nhược điểm cũng như khuyết tật của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam, chỉ là bọn bám gót ăn theo, dựa Đảng cộng sản Trung Quốc để bám máu ăn phần. Bọn ăn tàn phá sạch, dựa Đảng cộng sản Trung Quốc để ăn hôi uống bẩn cũng là bọn bám gót ăn theo, dựa Đảng cộng sản Trung Quốc để trây máu ăn phần. Bọn dựa hơi bám thế, dựa Đảng cộng sản Trung Quốc để bám theo dựa ké cũng là bọn qua sông lụy đò, lụy Đảng cộng sản Trung Quốc để cúi đầu ăn nhặt.

Không biết nên không có

Thảm trạng của Việt tộc hiện nay, thảm kịch của đất nước Việt hiện giờ là bạo quyền độc đảng toàn trị trong tay Đảng cộng sản Việt Nam không có chính sách cứu nguy dân tộc, không có quốc sách nhân bản vì giống nòi, không có quyết sách về các nhu cầu cơ bản. Mà ngược lại, dân tộc chỉ thấy một tập đoàn lãnh đạo bán tài nguyên cho Tàu tặc ngoại xâm, tiêu hoang thiên nhiên, xài phí môi trường, với cây rừng nguyên sinh thành vật liệu xây cất và trang trí các biệt dinh, biệt phủ, biệt thự của các lãnh đạo, đã vào lộ trình buôn dân bán nước.

Giả giấy… giấy giả

Sau gần nửa thế kỷ hết chiến tranh, thống nhất đất nước với độc đảng toàn trị kiểu Đảng cộng sản Việt Nam từ định chế tới cơ chế, từ giáo dục tới hướng nghiệp, thì cả dân tộc trong đó có hai giai cấp công nhân và nông dân mang tiếng được đi học, nhưng họ lại phải nhận cả một quá trình mua bằng bán cấp với trường giả-học giả-thi giả-điểm giả-bằng giả ; giả vì hữu danh vô thực. Có học vị mà không phải là chuyên gia trong chuyên môn của mình ; có học hàm mà không biết chuyên ngành cùng chuyên khoa của mình là gì ; để tới khi chính các chuyên gia thực thụ hỏi về học lực tức là học thật qua trường thật-học thật-thi thật-điểm thật-bằng thật thì không trả lời được. học vị, học hàm mà không có học lực tức là học thật nên tránh hội luận, trốn hội thảo, chuồn hội nghị về chuyên môn, chuyên ngành, chuyên khoa, tức là chuyên nghiệp của mình. Trong trà dư tửu hậu thì từ chê bai tới mạt sát nhau là : cao học giả, tiến sĩ giấy… lấy chuyện mua bằng bán cấp ra để mua chức bán quyền, để phỉ báng nhau trước bàng quan thiên hạ rồi tự vỗ ngực để tự nhận là mình : khôn lanh hơn người. Khi bị đồng bào hỏi lại ngược lại : dân tộc cần người khôn có thông minh biết yêu nước thương nòi, chớ không hề cần bọn lanh (đầu khờ miệng lanh) trong buôn gian bán lận từ bằng câp tới lý lịch, thì lại đớ lưỡi, cứng họng, nghẹn cổ mà chẳng trả lời được ! Đây không phải là vô minh thì là gì ? Đây không phải là vô tri thì là gì ? Đây không phải là vô học thì là gì ?

Tư lợi hóa : đặc quyền, đặc lợi, đặc ân, đặc sủng

Khi bạo quyền lãnh đạo, chia chát cùng tà quyền tham quan, cả hai có liên minh với ma quyền tham đất, vì tất cả bọn chúng đều tham tiền, thì hệ lụy của tuyên truyền không còn là chuyện ăn gian nói dối, mà là chuyện tổ chức để cướp của hại người, theo nghĩa sâu xa nhất mà thí dụ cụ thể là bứng dân lành ra khỏi nơi chôn nhau cắt rốn để một sớm một chiều thành dân oan, phải màn trời chiếu đất, phải đầu đường xó chợ. Tiểu luận này đề nghị phân tích và giải thích tuyên truyền ngu dân như quá trình độc quyền sinh sát của một độc đảng đứng và đạp trên tất số phận của một dân tộc, tận dụng tuyên truyền ngu dân như một quá trình giáo dục ngu dân. Độc quyền hóa từ quyền lực tới quyền lợi của một độc đảng, vừa độc tôn vừa độc trị để truy diệt từ khả năng phát triển kinh tế tới tiềm năng làm chủ tri thức nhân bản để có cuộc sống văn minh. Độc đảng này luôn tìm mọi cách hủy diệt đa nguyên của đa đảng biết tận dụng đa trí, đa tài, đa lực, đa năng, đa hiệu… Tư lợi hóa qua đặc quyền, đặc lợi, đặc ân, đặc sủng của một giai tầng thống trị, chỉ là một thiểu số gần 5 triệu đảng viên là thành phần nòng cốt tự lãnh đạo tới cán bộ để bòn rút tài nguyên đất nước, tiền của đồng bào, tiền tài của một dân tộc khoảng 100 triệu dân.

Tà giới

Các lãnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang lãnh đạo chính quyền bằng vốn vô học của họ dựa trên công an trị, đang điều hành chính phủ bằng tuyền truyền trị, cụ thể là đang điều khiển không những tổ chức chính trị mà cả tổ chức kinh tế, tổ chức khoa học, tổ chức xã hội bằng ngu dân trị. Các lãnh tụ trước đây và các lãnh đạo hiện nay của Đảng cộng sản Việt Nam không có điều kiện được học hành trước khi lãnh đạo thì đây không phải là một cái tội. Nhưng khi họ nhận các chức năng trong quản lý trong chính quyền, nhận các chức vụ trong quản trị trong chính phủ mà không chịu học hỏi là một cái lỗi lớn. Và với chức quyền mà họ đang nắm hiện nay họ còn thông đồng hoặc thỏa hiệp với ma trận học-giả-thi giả-điểm giả-bằng giả không những cho họ mà cho thân thuộc của họ trong tà giới quan hệ-hậu duệ-tiền tệ-đồ đệ. Mà trực tiếp hay gián tiếp diệt trí tuệ, triệt nguyên khí quốc gia, chặn những chân tài, ngăn những thực tài của dân tộc, thì đây là một cái tội, một tội rất lớn ! Đây vừa là chân dung của vốn vô học làm nên chân tướng tướng vô học trị.

Mua chức bán quyền

Các lãnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang lãnh đạo chính quyền có những tướng trong từ Bộ Quốc phòng tới Bộ Công an, đã phá kỷ lục thế giới về số lượng hơn 500 tướng, cụ thể là phá kỷ lục về mua chức bán quyền. Đám tướng này có chức tướng không hề qua kiến thức an ninh quốc phòng, lẫn tri thức trật tự xã hội của một thể chế văn minh biết dựa vào một dân tộc có văn hiến. Mà lũ tướng này, dân chúng gọi là tướng cướp, các tướng của Bộ Quốc phòng thì biến đất quốc phòng thành đất kinh doanh, ăn đất để ăn tiền. Cùng các tướng của Bộ Công an đã tổ chức cờ gian bạc lận ngay trong sào huyệt của Bộ Công an, nơi mà các tướng công an trở thành những tên đầu nậu, lấy xâu bài qua chủ cái bằng tham nhũng lên tới bạc tỷ mỗi tháng. Đây là là chân dung của tham ô trị làm nên chân tướng tướng vô học trị có anh em sinh đôi là tham nhũng trị.

Liên minh với côn đồ, lưu manh, du đãng, của xã hội đen

Các lãnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang lãnh đạo chính quyền qua các tướng của Bộ Công an đã liên minh với côn đồ, lưu manh, du đảng mà tên gọi thông dụng là xã hội đen để tiếp tục làm đầu nậu từ đất đai tới các dịch vụ phạm pháp trầm trọng nhưng lại được các tướng bảo kê. Chúng sẵn sàng phá nhà để cướp đất của dân ; biến dân lành, dân đen một sớm một chiều thành dân oan trong với thảm họa màn trời chiếu đất, với thảm cảnh đầu đường xó chợ. Đây là chân dung của công an trị làm nên chân tướng tướng côn đồ trị. Các lãnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang lãnh đạo chính quyền qua các tướng của Bộ Công an liên minh sử dụng côn đồ, lưu manh, du đảng của xã hội đen để hành hung, khủng bố, truy diệt các chủ thể đấu tranh vì dân chủ, vì nhân quyền, vì tiến bộ, vì văn minh, đây là những đứa con tin yêu của Việt tộc, chính các chủ thể này đại diện cho có học-có hậu để chống lại tà nghiệp trong ma lộ của vô học-vô học. Đây là chân dung của công an trị làm nên chân tướng tướng vô học trị.

Tà nghiệp trong ma lộ

Tà nghiệp trong ma lộ của vô học-vô học, hãy cùng nhau nhận ra nội dung và nội hàm của có học-có hậu của các lãnh tụ và lảnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, trước hết qua đạo đức được kết tinh bằng đạo lý của hai hệ. Hệ lương (lương thiện, lương tâm, lương tri) có tình cảm chân thiện ăn hiền ở lành, thì sẽ dễ có tâm cảm thương người như thể thương thân, từ đó sẽ nhận ra sức liên kết giữa quá khứ-hiện tại-tương lai trong phương trình ăn ở có hậu chính là cốt lõi của lương tri, một tri thức biết nhận ra điều hay lẽ phải. Hệ liêm (liêm khiết, liêm chính, liêm sỉ) để trong sạch khi học làm người, trong sáng khi nhận trách nhiệm và khi lảnh bổn phận trước đồng bào, đồng loại ; lại biết giữ sĩ diện cho mình và cho người bằng sự tôn trọng lẫn nhau qua công bằng xã hội, qua công lý của pháp luật.

Vắng lương, trống liêm, rỗng công

Hai hệ lương liêm dựng lên đạo đức được kết tinh bằng luân lý trách nhiệm và bổn phận, sẽ mở ra hai hệ khác chính là giáo lý của dân chủ luôn có cùng một dòng sinh mệnh với có học-có hậu. Hệ công (công bằng, công lý, công tâm) công bằng xuất hiện vì con người luôn muốn xóa bất bình đẳng trong nhân sinh ; công lý trực diện với bất công bằng đạo lý và luật pháp để chống lại bất công. Và công tâm cũng có mặt để trợ lực cho công lý có thêm tình người, biết hiểu hoàn cảnh để thấy cho thấu tâm cảnh, từ đó có tâm cảm trong rộng lượng, trong khoan dung, biết lấy từ tâm để trợ duyên cho công tâm. Hệ tự (tự do, tự chủ, tự tin, tự trọng), nơi mà tự do là nhân quyền cơ bản để vừa bảo vệ công bằng giữa mọi người, vừa giúp mọi người được mưu cầu hạnh phúc cho chính bản thân của mình. Với lực tự chủ từ học hành tới nghệ nghiệp, từ kinh tế tới xã hội, từ văn hóa tới giáo dục, luôn được củng cố bằng lòng tự tin vào công lý trong giáo dục lương thiện, trong giáo dưỡng liêm chính, để có tự trọng với tư cách có học trong nhân cách có hậu.

Vắng thông, trống sáng, rỗng đức

Khi hai hệ lươngliêm của đạo đức biết chung lưng đấu cật với hai hệ côngtự của công lý, thì dân tộc được tiến bộ, giống nòi được thăng hoa, qua hai hệ tinh anh của có học-có hậu ; Hệ thông (thông minh, thông thạo, thông thái) bằng vốn liếng của Việt tộc đã là một minh tộc biết dựng nước và giữ nước bằng chính sự thông minh của mình, với tri thức tinh tế về đất nước, về địa dư, về tiềm năng… Thông minh được thể hiện, được hành tác bằng sự thông thạo vận dụng các tiềm năng có sẵn, tận dụng lòng yêu nước của Việt tộc luôn là một dũng tộc có can đảm trong kiên cường quyết tâm bảo vệ quê hương và giống nòi, bằng sự thông thái trong chiến lược quân sự và ngoại giao chống ngoại xâm. Hệ sáng (sáng kiến, sáng lập, sáng chế, sáng tạo), bằng sự chủ động ngay trong tư duy, lấy sáng kiến để vượt thoát mọi hiểm nạn từ nội xâm buôn dân bán nước tới ngoại xâm lòng lang dạ thú như Tàu tặc hiện nay. Cả hai, nội xâm lẫn ngoại xâm, đều vô học vì vô đạo đức và vô công lý, nên chúng sẽ vô hậu vì vô lương tâm và vô liêm sỉ. Chúng sẽ bị triệt hạ bởi những lực lượng tiến bộ của xã hội dân sự, biết sáng lập ra những phong trào dân chủ, biết sáng chế ra những trào lưu nhân quyền, để nhận lại nhân phẩm Việt luôn có học đạo đức và công lý, luôn có hậu từ lương thiện tới liêm khiết.

Độc đạo nên độc hại

Cuộc hành trình của Việt tộc trong thời điểm lịch sử sắp tới và đang tới là một quá trình đảm nhận đầy đủ hai hệ lươngliêm của đạo đức, để lảnh nhận trọn vẹn hai hệ công của công lý, từ đó sử dụng, vận dụng, tận dụng hai hệ thôngsáng, có sẵn trong vốn liếng của dân tộc, của giống nòi, mang tinh anh của có học trong thể phách có hậu. Các dân tộc cùng nôi văn hóa và văn hiến với chúng ta trong tam giáo đồng nguyên đã thành công, như Nhật Bản, Đài Loan, Hàn Quốc… thì chúng ta phải thành công như họ. Câu chuyện thành công trong dân chủ, thành tựu trong đa nguyên, thành đạt trong nhân quyền phải bắt đầu dẹp để xóa đi độc đảng toàn trị bằng vốn vô học ; độc tài nhưng bất tài vì vô học trị ; độc trị nhưng không biết quản trị vì ngu dân trị ; độc quyền nhưng cuồng quyền bằng công an trị ; độc tôn nhưng không thượng tôn pháp luật vì tham nhũng trị. Tất cả đều là độc đạo nên vô cùng độc hại vì tham quyền, tham tiền, vì lạm quyền, lộng quyền, đây là chân dung vô học trong cực quyền làm nên chân tướng vô hậu trong cuồng quyền.

Không thực nên không đạo

Có thực mới vực được đạo, mà thực đối với các người là thực phẩm cũng như tiền bạc phải ăn càng nhiều càng tốt, còn đối với trí thức chân chính thì thực phải là sự thực làm nên sự thật có rễ của chân lý để lẽ phải được đâm lộc kết chồi. Nhưng bi kịch của Việt tộc trong tay cuồng quyền của các người đã gian trá hóa sinh hoạt xã hội, đã gian manh hóa quan hệ xã hội, đã gian xảo hóa đời sống xã hội, mọi cái thực trong cái thật đã bị giả hóa. Học giả-thi giả-điểm giả-bằng giả để chuyện mua bằng bán cấp và chuyện mua chức bán quyền là loại ung thư đôi có trong bi hài kịch của xã hội ngày nay, có bằng cao học mà lái xe ôm, có bằng tiến sĩ mà trốn chuyên môn [1]. Vỗ ngực là chuyên gia với bằng cao chức rộng mà lách hội thảo, né hội nghị, tránh hội luận, cái giả được bày biện trong xảo trá. Vì muốn làm trí thức thì phải biết biến năng lực thành năng lượng, học thật để hiểu thấu, nơi mà cụ Tiên Điền Nguyễn Du đã mô thức hóa : "Phải lần cho tới tận nguồn lạch sông", nơi mà thậtgiả được phân loại để phân tích, nơi mà thật hư được phân biệt để phân minh [2].

Gian nhà đểu chợ

Khôn nhà dại chợ kiểu gà què ăn quẩn cối xay, loại chó cậy gần nhà, để khi ra gặp hợp tác quốc tế thì cúi đầu ; khi gặp chất vấn quốc tế thì khoanh tay ; khi gặp đối đáp quốc tế thì khom lưng mà niểng cho qua chuyện. Ma xó bị ngợp dưới mặt trời. Các chuyên gia quốc tế tư vấn cho các quốc gia có văn minh của dân chủ, có văn hiến của nhân quyền, họ không lầm khi họ nhận ra nhân diện của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam không có ánh sáng của nhân vị, khi nhân dạng của các lãnh đạo này không có hào quang của nhân cách. Chỉ vì các chuyên gia quốc tế này không thấy nhân trinhân trí trong nhân bảnnhân văn của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam, họ không thấy nhân lýnhân tính, họ không nhận ra nhân tâmnhân từ của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam. Họ không thấy thông minh Việt : "Người khôn chưa đắn đã đo. Chưa ra tới biển đã dò nông sâu" trong nhân diện lẫn nhận dạng của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam.

Không minh, không sư

Khôn nhờ dại chịu lại là một bất công khác đang đổ trên đầu, trên vai, trên lưng Việt tộc, khi lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam khờ trước quốc tế nhưng ác trước quốc nội, dại với người ngoài nhưng độc với đồng bào, theo biểu tượng thấp tồi mà dân Việt đã đặt tên để gọi kiếp cho các người : hèn với giặc, ác với dân ! Đây là thảm kịch đôi của Việt tộc đã bị một độc đảng cường quyền chặn dân chủ, dẹp nhân quyền, mà chính trong nội bộ của các người cũng không bao giờ có tài, loại minh vương mà các đời Lý, Trần đã có. Không có luôn minh chủ của đời Ngô, đời Đinh ; càng không có minh quân với tầm vóc của Trần Hưng Đạo, với vai vóc của Quang Trung… Còn minh sư kiểu Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bình Khiêm, Ngô Thời Nhiệm [3]… đang có mặt trong giới trí thức Việt hiện nay, thì ngày ngày bị các người trù, dập, truy, diệt. Vì trong thâm tâm của các người rất lo là nhân trí của minh sư sẽ dẹp âm tri của các người ; các người đã mất ăn mất ngủ vì trong tâm địa của các người mang một nỗi sợ là nhân lý của minh sư sẽ xóa đi âm dạng của các người.

Ô nhục hóa Việt tộc

Đại ngục trần gian với qủy dữ giữa trần gian đang bẩn thỉu hóa trần thế để ô nhục hóa Việt tộc bằng bạo quyền công an trị, bằng tà quyền tham quan trị, bằng ma quyền tham tiền trị khi các người biến thanh niên Việt thành lao nô, các phụ nữ Việt thành nô tỳ cho các nước láng giềng trong kiếp nô lệ với điều kiện lao động bại nhân vị, thảm nhân cách ! Biến đồng bào thành lao nô để thu ngoại tệ cùng lúc để tổ chức các đường dây buôn người, bòn rút tận xương tủy tiền bạc của đồng bào là một ý đồ ma luôn song hành cùng với mưu đồ qủy là diệt nhân tài, giết hiền tài. Tránh tri thức vì sợ bị lột mặt nạ là các người bất tài ! Tránh trí thức vì sợ bị vạch mặt chỉ tên là các người ôm độc trị nhưng không biết quản trị ! Chẳng cần cháy nhà mới lòi mặt chuột, vì Việt tộc hiểu Việt sử hơn ai hết : bọn cướp ngày là quan, tà quan trong điếm quyền, ngụp lặn trong tham quan để tham ô, đuối ngộp trong tham nhũng vì tham tiền [4]. Các phong trào đấu tranh cho công lý vì công bằng xã hội đang lớn mạnh ! Các người có thấy các phong trào phấn đấu tranh cho dân chủ vì tiến bộ nhân sinh đang lớn lên ! Các người có thấy các phong trào đối kháng vì văn minh nhân quyền đang lớn rộng !

Tà lộ của tà quyền

Phản dân hại nước là tà lộ của tà quyền, chóng chầy sẽ sa vào ma lộ của buôn dân bán nước cho Tàu tặc. Trong lúc chờ đợi đa nguyên trong đa đảng để Việt tộc có đa trí, đa tài, đa năng, đa hiệu [5]mà thăng hoa cùng nhân loại, thì chính các phong trào của xã hội dân sự sẽ tạo ra sung lực để tẩy, xóa, khử, trừ đi tà quyền đang tham quyền, ma quyền đang tham tiền. Âm binh nội xâm đã sa vào tà lộ của loài cõng rắn cắn gà nhà, nhưng thật xót xa là bọn âm binh này sẽ đẩy Việt tôc vào tử lộ ! Mà muốn làm người thì các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam phải tẩy, xóa, bứng, nhổ mọi tạp chất của nội xâm (tham quyền, tham quan, tham ô, tham nhũng, tham tiền) đây là loài ký sinh trùng làm ô nhiễm nội chất, làm ô tạp nội lực, làm ô uế nội công của Việt tộc. Muốn làm người thì hãy tái tạo lại nội công cho Việt tộc mà trước mắt là dựng lên một tòa án dân tộc, đầy đủ lương tâm dày dạn trí tuệ, lấy lương tri để dẫn dắt tuệ giác biết luận-tội-án để xử tội ác.

Việt tộc đang chờn vờn bên bờ vực thẳm

Việt tộc đang chờn vờn bên bờ vực thẳm mà thủ phạm là bạo quyền độc đảng phản dân hại nước, là tà quyền tham nhũng buôn dân bán nước, là ma quyền tham tiền buôn tông bán tổ. Liên minh âm binh này luồn lách trong bóng tối để vơ vét tiền bạc của đồng bào, bòn rút tài nguyên của đất nước nhưng sẵn sàng biệt tăm biệt tích khi đất nước bị Tàu tặc xâm lược, khi đồng bào phải chịu số phận bị đồng hóa của Tàu tà. Hai chữ đồng bào [6] hoàn toàn ngược chiều với đồng bạo, đồng tà, đồng ma để bị đồng bẩn, vì đồng bào đã thấy rồi bạo quyền, tà quyền, ma quyền khi thành cuồng quyền trong Đảng cộng sản Việt Nam đang đồng liệt, đồng bại, đồng quỵ ngay trong nhân vị Việt của chúng !

Nội xâm cuồng quyền, nội tặc qủy quyền

Ăn bát cơm dẻo, nhớ nẻo đường đi, đó là câu chuyện ân nghĩa đồng bào đã làm nên ánh sáng để lành mạnh hóa cuộc đời, đây là một câu chuyện vừa chân thật lại vừa thông minh trong lương tri chính trị, vì nó nghịch chiều với câu chuyện của các người là : hứa cuội, hứa hão, hứa điêu, hứa ngoa, hứa láo với dân tộc bằng một ý thức hệ ngoại lai về một thiên đường cộng sản. Để khi dân tộc khám phá ra lực lượng cộng sản chỉ là một tập đoàn tội phạm của bạo quyền lãnh đạo, tà quyền tham nhũng, ma quyền tham tiền, tất cả chỉ là một tạp-hợp âm binh luôn tránh né cái lành, vì luôn lo sợ cái sáng : ánh sáng của sự thật, ánh sáng của chân lý, ánh sáng của lẽ phải. Lột mặt nạ bọn buôn dân bán nước, là thượng nguồn của mọi hành trình trong ý thức dân tộc, mà con dân Việt hiện nay phải vận hành để trở thành chủ thể, để chủ quyết trong chủ động, để bảo vệ Việt tộc, nơi mà mọi con dân Việt đều có chung một dòng sinh mệnh với giống nòi Việt, đồng mệnh [7] trước hai họa nạn : nội xâm cuồng quyền vì dại tiền, ngoại xâm qủy quyền vì tham đất, tham biển.

dcs5

Những cái bất nhân

Tàu tặc đang chiếm biển, đảo của Việt tộc ; Tàu họa đang gây nhiễm ô từ không khí bằng các nhà máy nhiệt điện than cho tới Formosa đã hủy diệt cả một vùng biển miền Trung ; Tàu nạn đang buôn người, buôn nội tạng, buôn ma túy ; Tàu hoạn với thực phẩm bẩn, hóa chất độc, tất cả tạo nên một chướng khí trong âm địa mà Tàu tà đang trùm phủ lên nhân kiếp Việt. Giờ thiêng của Việt tộc, ngày linh của đất nước Việt đã tới, con dân Việt phải quyết đoán trong quyết tâm, để quyết liệt bằng quyết luận là không lùi, để không bị rơi bẫy của Tàu tà. Và trước mắt và ngay trên đất nước mình, con dân Việt phải đối diện với bạo quyền để đối trọng với tà quyền, đối luận với nội xâm để đối kháng chống ngoại xâm, như chống lại những cái bất nhân, phi nhân, xảo nhân đang có mặt ngay trong chế độ độc hại trong lộng quyền của nó trong sinh hoạt xã hội, cái lạm quyền của nó trong quan hệ xã hội, cái tham quyền của nó trong đời sống xã hội. Đảng cộng sản Việt Nam có cả ba : lộng quyền, lạm quyền, tham quyền. Khi chính chế độ độc đảng trong độc hại đang xóa, tẩy, hủy, diệt mọi khái niệm đồng bào trong đồng cam cộng khổ, trong đồng hội đồng thuyền để giờ đây mỗi con dân Việt chỉ là một cá thể ích kỷ trong đơn lẻ, không hề đồng tình, đồng tâm, đồng lực để thăng hoa cuộc sống bằng sự thật-chân lý-lẽ phải ! Đây chính là sự thảm bại lớn nhất của Đảng cộng sản Việt Nam, mà cũng là một trong những cái tội to nhất của Đảng cộng sản Việt Nam.

Chống tự do và phản nhân quyền

Nhìn xa trông rộng để được làm người, các tư tưởng gia, các lý thuyết gia, các chuyên gia quốc tế hầu hết đều nhận ra là chủ nghĩa cộng sản là một thảm họa không sao lường được cho nhân loại ! Duy vật biện chứng sản sinh ra duy vật sử quan là một luận thuyết thô sơ để mị dân, thô bạo để ngu dân, thô tục để ru dân, thô lậu để lừa dân. Nên nó đã sát nhân từ khi Lenin hành tác trong chuyên chính vô sản ; từ khi Staline hành động trong thanh trừng để thanh toán hàng triệu người ; từ khi Mao đã tổ chức cuộc thảm sát bằng Cách mạng văn hóa, mà đàn cha, đàn chú của các người lúc đó đang lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đã lập lại bản sao qua Cải cách ruộng đất. Nói người rồi nghĩ tới ta, xem xét lại các tự do cơ bản của các quốc gia có văn minh dân chủ, có văn hiến nhân quyền thì hãy kết luận rành mạch là dưới chế độ độc đảng hiện nay mà Đảng cộng sản Việt Nam áp đặt lên nhân kiếp của Việt tộc thì dân tộc Việt, xã hội Việt không có tự do ! Và nhân quyền không được tôn trọng ! Vì chế độ toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam mang thực chất của nó là hoàn toàn chống tự do và phản nhân quyền, bằng hành động độc quyền, bằng hành tác độc tài của nó qua bạo quyền độc đảng dùng công an trị để truy hiếp nhân tâm Việt, nhân từ Việt. Tà quyền tham quan dùng tham ô, tham nhũng để tiêu hủy nhân tính Việt, nhân lý Việt. Ma quyền tham tiền dùng tiền tệ và quan hệ để xóa trừ nhân nghĩa Việt, nhân đạo Việt, cực quyền độc trị dùng khủng bố, đàn áp, sát hại… để vùi dập nhân tri Việt, nhân trí Việt. Cuồng quyền độc tôn dùng vu cáo, tù đày, lao lý để tẩy khử nhân vị Việt, nhân bản Việt.

Phương pháp luận đuổi tà, khoa học luận truy ma

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa đấy ! Sinh hoạt bằng tà hệ của quan hệ-hậu duệ-tiền tệ, để ngày ngày truy hủy trí tuệ Việt, giết thông minh Việt để chôn luôn sáng tạo Việt, tối cần cho nhân trí tiến bộ, cho nhân tri văn minh. Đảng cộng sản Việt Nam chỉ biết vơ vét tiền của dân lành, nạo vét tài nguyên đất nước, để xây biệt phủ, dựng biệt dinh với thẻ xanh, quốc tịch ngoại cùng vàng bạc đã có sẵn trong túi, chỉ chờ Tàu tặc chiếm quê hương, đất nước của Việt tộc, là các người cao bay xa chạy qua phương Tây. Coi chừng ! Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam nên cẩn trọng, vì phương Tây của văn minh dân chủ, của văn hiến nhân quyền, họ không chấp nhận sống chung với bạo quyền, tà quyền, ma quyền đâu ! Phương Tây có phương pháp luận đuổi tà hiệu quả lắm ; phương Tây có khoa học luận truy ma hiệu quá lắm ! Vì phương Tây là một châu lục có truyền thống dân chủ lâu đời nhất, có lịch sử nhân quyền sâu đậm nhất. Họ sẽ không để yên cho các người đày đọa tiếp lao động Việt, không để yên cho các người vùi dập tiếp dân tộc Việt lâu nữa đâu !


Bản năng nghịch nhân tính

Đảng cộng sản Việt Nam đang lãnh đạo và đang hoàn toàn chịu trách nhiệm về vận mệnh của giống nòi Việt, cơ đồ của tổ tiên Việt, trước họa nội xâm tham nhũng song lứa cùng đôi với họa ngoại xâm Tàu tặc. Các lãnh dạo của Đảng cộng sản Việt Nam tự chọn làm người hay làm ngợm, trong hiện tại, trong vị lai, trong Việt sử mai hậu, trước giáo lý của Việt tộc. Vì muốn làm người phải có nhân làm lõi, làm rễ, làm cội, làm gốc, làm nguồn, làm nên nhân tính [8].nhân tính thì ngược lại với bản năng đói ăn khát uống của những kẻ chưa trưởng thành vì chưa có nhân tính, qua giáo dục của nhân tri, qua giáo lý của nhân trí, nên chưa thể là : người. Nhưng nghịch lý là chính chế độ độc đảng nó độc hại trong độc tài của các người đã cho sản sinh ra loại người giật ăn cướp uống, đó là đồng bọn mà các người gọi là đồng chí, tranh tham ô để giành tham nhũng. Ăn ở bất nhân nên sống chết vô hậu, loại này thì không sao có nhân được, nên chúng sẽ không thành người theo nghĩa nhân vị biết dựa vào nhân tính, nhân tâm, nhân nghĩa, nhân từ, nhân đạo [9] ; chúng sẽ không có nhân cách vì chúng trống nhân lý, nhân tri, nhân trí, nhân bản, nhân văn.

Không đủ tâm cũng chẳng đủ tầm

Đảng cộng sản Việt Nam không đủ tâm vì chẳng đủ tầm để làm được ba chuyện sau đây của một chính quyền có nội công, một chính đảng có bản lĩnh để chính thức hóa bằng chính sách quốc gia về hòa hợp hòa giải dân tộc, đưa thảm nạn của huynh đệ tương tàn trong quá khứ của cuộc nội chiến 1954-1975 về tận suối giải oan, để thực hiện cho bằng được giáo lý tổ tiên Việt : người trong một nước phải thương nhau cùng. Bằng ngữ vựng hòa giải để hóa giải oan kiếp nội chiến, để hứa là sẽ không đưa một ý thức hệ ngoại lai nào nữa vào đất nước Việt để Việt tộc phải chịu cảnh gà nhà bôi mặt đá nhau… giết nhau. Hợp thức hóa bằng chính sách xóa để xây ngay lại hiện tại với ngữ văn hòa hợp để cùng nhau hợp tác với một trọng tài chỉnh lý trong liêm chính là : tam quyền phân lập, có văn hóa của đa nguyên để tạo dựng văn minh của dân chủ, để dựng văn hiến của nhân quyền. Hãy nhận ra công bằng trong tiến bộ, với công lý diệt được nội xâm, có công pháp loại được ngoại xâm, bằng công tâm của con dân Việt, chớ không bằng thái độ và hành xử của một độc đảng chỉ muốn độc tài trong độc quyền, độc tôn trong độc trị. Thích ứng hóa bằng thông minh nội bộ ngay trong Đảng cộng sản Việt Nam của các người để quản lý tương lai gần là tìm cho ra được những nhân vật gánh vác được vận nước kiểu minh quân, minh chủ, minh chúa đã có nhiều lần qua các đời Lý, Trần, Lê… bằng chính ngữ pháp lương thiện của chính quyền trong liêm chính của chính phủ, trong khi chờ đợi tương lai lớn của dân chủ, tương lai cao của đa nguyên.

"Vỡ lẽ""chưng hửng"… "té ngửa"

Thì nhân dân mới "vỡ lẽ" ra, thì dân chúng mới "chưng hửng", thì đại chúng mới "té ngửa" ra là các lãnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam đang lãnh đạo từ chính quyền tới chính phủ không hề có một kiến thức cơ bản nào, không hề có một cơ sở gì cho trí thức về giáo lý tri thức làm nên giáo trình trí thức này. Tại sao vậy ? Chỉ tại vì lãnh tụ đã hoặc đang lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không biết, không hiểu vì không học và không đọc gì về các kiến thức và tri thức của nhân loại. Lãnh tụ đã hoặc đang lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không hề biết, không hề hiểu, không hề học, không hề đọc thì làm sao họ xây dựng được giáo lý, giáo luận, giáo dục trên các kiến thức và tri thức của nhân loại mà họ không biết. Lãnh tụ đã hoặc đang lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không biết, không hiểu, không học, không đọc thì làm sao họ tạo dựng được giáo khoa, giáo trình, giáo án trên các kiến thức và tri thức của nhân loại mà họ không biết. Ngay khi họ "biết sơ sơ" "hiểu sới sới" về các cuộc cách mạng đã khai sáng nhân tri, đã khai phá nhân trí, đã khai phóng nhân quyền, thì họ lại tìm mọi cách để ngăn, chặn, hủy, diệt, triệt cho bằng được ! Vì cách mạng khai sáng nhân tri trực tiếp tẩy xóa đi chính sách ngu dân trị của họ ; vì cách mạng khai phá nhân trí trực tiếp khử trừ đi chính sách tuyên truyền trị của họ, vì cách mạng khai phóng nhân quyền trực tiếp bứt bứng đi chính sách vô học trị của họ. Đây không phải là vô học vì không có kiến thức đã làm nên vô hậu là diệt tri thức ngay trong trứng nước thì còn là gì nữa đây ?

Thâm não lòng tham không đáy

Ngoại xâm hiện nay đang trước mặt, trước mắt Việt tộc, đã và đang được nội xâm mở cửa để có mặt trên mọi vùng miền của đất nước, trong hang cùng ngõ hẻm của mọi thành phố Việt. Việt tộc sẽ không nhận ra chân dung ngoại xâm của Tàu tà (Tàu tặc, Tàu họa, Tàu nạn, Tàu hoạn) nếu Việt tộc không nhận ra hình tướng của nội xâm của hệ độc (độc đảng, độc tài, độc quyền, độc trị, độc tôn) của Đảng cộng sản Việt Nam đã nhận giặc làm bạn vàng, đang cúi đầu-khoanh tay-quỳ gối trước Tàu tà với hội nghị Thành Đô, với hàng loạt ký kết giữa Đảng cộng sản Việt Nam với Tàu tà mà cho đến nay không được công bố, vẫn bị giấu kín. Hệ tham (tham quyền, tham quan, tham ô, tham nhũng, tham tiền) sẽ tiếp tục vơ vét tiền thuế của đồng bào, nạo vét tài nguyên thiên nhiên của đất nước, với hành tác cướp ngày là quan cùng thâm não lòng tham không đáy của chúng. Chính chúng sẽ bòn rút tới cạn kiệt mọi sinh lực của đồng bào, mọi nguyên khí của quốc gia, để khi đất nước lâm nguy, đồng bào lâm nạn là chúng cao bay xa chạy qua phương Tây, với quốc tịch ngoại, thẻ xanh cùng vàng bạc trộm, cắp, cướp, giật được của dân lành, dân đen, dân oan. Đừng sai định đề về ngoại xâm để đừng sai lẫn định luận về nội xâm, để không bị sai định nghĩa : Việt tộc là sắc tộc như thế nào ? Việt sử thì rất rõ ràng và rành mạch : Việt tộc là một dũng tộc biết thắng mọi ngoại xâm bằng sự dũng cảm của chính mình, Việt tộc là một minh tộc biết thắng mọi nội xâm bằng sự thông minh của chính mình !

Không có năng lực để khách quan hóa đời sông xã hội

Nguồn gốc câu chuyện tới từ chính quyền của Đảng cộng sản Việt Nam từ khi họ giành quyền lãnh đạo dân tộc và đất nước bằng độc quyền qua độc đảng, với độc tài sinh ra độc tôn, chưa bao giờ được Việt tộc bầu ra, với bao hậu quả từ thù trong (tham quan-tham ô-tham nhũng) tới giặc ngoài (Tàu nạn với nạn xâm lấn-Tàu họa với họa xâm lược-Tàu hoại với hoại xâm lăng) đó là một viễn ảnh đen tối cho dân tộc : bị đô hộ thì sẽ bị đồng hóa, một việc mà tổ tiên ta đã ngăn chặn được từ hơn bốn nghìn năm nay. Ta tôn trọng văn hóa và nhân dân Trung Quốc nhưng ta phải gọi bọn lãnh đạo bành trướng và bá quyền của Đảng cộng sản Trung Quốc là Tàu tặc qua hệ Tàu nạn-Tàu họa-Tàu hoại, trong đó Việt tộc ta đang là nạn nhân chính ! Để tránh hậu quả "sai một ly đi một dặm". Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không có cùng một nhịp sống với hệ cảnh (bối cảnh, hoàn cảnh, thực cảnh) của xã hội, hiểu được tâm cảnh của quần chúng. Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam chọn độc đảng để độc tài, nên không có năng lực để khách quan hóa đời sống xã hội, họ tạo ra dân đen, dân oan, mà họ vẫn mù quáng hóa làm như không thấy nỗi khổ niềm đau của họ ; lấy độc tôn để độc trị nên hoàn toàn không có khả năng để khoa học hóa các dữ kiện xã hội, ngày ngày tự thui chột hóa chính họ, làm như không có tham nhũng đang thối nát hóa đời sống xã hội hiện nay.

Cái vô tri : không đắn, chẳng đo

Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không có bản lĩnh chính trị, không có tầm vóc quốc gia, không có nội công lãnh đạo, vì không biết lắng nghe để thâu nhận hệ thức (kiến thức, tri thức, trí thức) của các chuyên gia, từ đó tạo ra sung lực trong chính sách, biến thành hùng lực trong xã hội qua chính hệ năng (năng khiếu, năng lực, năng động) của chính họ, để chế tác ra hệ sáng (sáng kiến, sáng lập, sáng tạo) từ khoa học, kỹ thuật tới văn hóa, giáo dục để thăng hoa dân tộc của họ. Đó cũng là bài học mà tổ tiên Việt đã giáo dưỡng con cháu Việt nhận ra chân tướng kẻ lãnh đạo mình : "Người khôn chưa đắn đã đo, chưa ra tới biển đã dò nông sâu". Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam chọn "thừa gió bẻ măng" của tham quan, qua "đục nước béo cò" của tham ô, qua "thừa nước đục thả câu" của tham nhũng, thì đối thoại này sẽ bị nhiễm ô bởi tham quyền vì bị lạm quyền. Nên nó bỉ ổi chống lại hệ liêm (liêm khiết, liêm chính, liêm sỉ), nó thô bỉ vì chống lại hệ tài (thực tài, chân tài, hiền tài), vì nó tồi tệ chống lại hệ thực (sự thực, chân thực, thành thực) mà nhân dân đã quá rõ qua các lãnh đạo hiện nay của Đảng cộng sản Việt Nam không hệ có ba hệ (liêm, tài, thực) này.

Không có chính sách đúng, với chính trị cao, được chỉ đạo bởi lãnh đạo giỏi

Nhân lý của lãnh đạo dựa trên đạo lý hay, đẹp, tốt, lành, có nền móng từ luân lý của trách nhiệm bảo vệ nhân dân, của bổn phận bảo toàn tổ quốc, thì cũng chưa đủ để thắng địch. Để lật ngược đối phương nhất là đối phương đó lớn và đông cả nước lẫn dân, như Tàu tặc hiện nay, chúng thật sự là tặc vì chúng đã cướp nước và áp đặt nền thống trị để đô hộ ta qua nhiều lần trong lịch sử, hiện nay chúng cũng đang cướp biển, cướp đảo của ta. Kẻ lãnh đạo giỏi là kẻ chuẩn đoán chính xác ý định của giặc (đi guốc trong bụng giặc), kẻ lãnh đạo tài là kẻ dự đoán đúng ý muốn của giặc (đi bộ trong não bộ giặc), kẻ lãnh đạo lớn là kẻ nhập nội được vào ý đồ của giặc (đi dạo trong mưu đồ giặc). Có chính sách đúng, với chính trị cao, được chỉ đạo bởi lãnh đạo giỏi, theo đúng bài học của tổ tiên : có tích mới dịch nên tuồng, dựa trên năng lực lãnh đạo (khôn cậy, khéo nhờ, khó chịu), lấy tự chủ để làm chủ (khôn làm cột cái, dại làm cột con), có định hướng chủ lực, biết thời hiểu thế, nắm kế thấu mưu, làm lớn thắng to, để sớm thăng hoa dân tộc.

Không biết cởi bỏ để cởi mở trong lãnh đạo chính trị

Cởi bỏ các ý thức hệ ngoại lai làm băng hoại dân tộc, khẳng định khả năng cởi bỏ cái độc hại của cái độc đảng, để cởi bỏ cái độc đoán tới từ cái độc quyền, để cởi bỏ cái độc tôn tới từ cái độc trị. Độc đảng luôn độc hại, nếu lãnh đạo không phải là minh quân, minh chủ, minh chúa, vì nó làm đui chột hóa kẻ lãnh đạo, tạo ra vô minh đưa lãnh đạo tới vô tri, cuối cùng là vô giác trước nỗi khổ của dân tộc, niềm đau của giống nòi, với cái độc chỉ thấy nó mà không thấy nhân tình chung quanh để có nhân tính trong kiếp làm người ! Cởi bỏ để cởi mở trong lãnh đạo chính trị. Cởi mở trong lãnh đạo chính trị là khả năng đón tiếp kiến thức mới, kinh nghiệm lành, phương án tốt, tư vấn hay, trong tư thế luôn luôn mong muốn học hỏi, biết nghe để biết đón, biết tiếp để biết nhận, biết nhận vì biết trao ! Cởi mở trong lãnh đạo chính trị vừa là nền trong đạo lý chính trị, luôn gần dân, không xa rời quần chúng, vừa là cầu nối để dân chúng được trao đổi về chính sách với lãnh đạo, được đối thoại với chính quyền, được thảo luận với chính phủ. Không mỵ dân, cũng không đạo đức giả, mà dựa vào khả năng lãnh đạo với lý luận về chính sách, với lập luận về đường lối, luôn có giáo khoa chính trị khi gặp nhân dân.

Không có lý trí lãnh đạo vì nhân dân

Mở lý trí lãnh đạo để nhân dân có thể nói, tiếp, nghe, nhận chính kiến của họ mà không có chuyện "ăn trên, ngồi trốc" để áp đặt chuyện "cả vú lấp miệng em". Không rơi vào tuyên bố xuẩn động trong thụ động của chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân trước làn sóng xuống đường, biểu tình phản đối luật đặc khu (Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc) ngày 10 tháng 6 năm 2018, một cơn lốc dầy cường lực của nhân dân yêu nước mà lại bị bà chủ tịch ghép là "…quá khích !". Thật bất hạnh cho dân Việt ! Sự thật vẫn là thử thách hàng đầu của lãnh đạo chính trị, dùng cái thực để làm nên cái tốt, ngày ngày xóa cái nghèo để tránh cái khổ cho dân. Để nhìn thấy được cái khổ trong cõi người thì không khó ! Tại đây, cái khổ được nhận diện qua sự sống còn, ngược lại sống thường là sống bình thường, bình an trong thoải mái, sống mà không phải đấu tranh từng ngày, từng giờ như dân đen, dân oan hiện nay. Trong khi đó sống còn là phải đấu tranh để sống, muốn sống phải tranh sống, sống mà như "dở chết, dở sống", sống lây lất, cụ thể trước mắt chúng ta vẫn là trường hợp của dân đen, dân oan, nơi mà oan khiên xuất hiện rõ ràng trong cuộc sống, trong xã hội, nếu làm lãnh đạo mà nhắm mắt, không xử lý, không giải quyết thì không những đã có lỗi mà còn mang tội nữa ! Đó là thực trạng hiện nay của đất nước, dân đen lầm lũi, dân oan thành bụi đời, lang thang ngay trên đất nước của chính mình, trong khi đó bọn tham quan vơ vét cho đầy túi, mua bất động sản tại phương Tây, với thẻ xanh, rồi quốc tịch ngoại, khi có biến loạn thì chúng cao bay, xa chạy.

Không có linh động thích ứng để có linh động tìm lối thoát

Linh động thích ứng để linh động tìm lối đi, linh hoạt của hành động trước thời thế, thuận lợi hay bất lợi của nhân cảnh. Lý lịch của các lãnh tụ tài giỏi luôn có một hằng số, có lúc đi ngược với thời thế, đó là ý chí ; tại đây tiềm ẩn một hằng số khác là năng lực của lãnh đạo qua quá trình giải bày ý chí bằng đề nghị-đàm phán-quyết định-hành động khi thuyết phục các đối tác. Tại đây, sự chuẩn bị kỹ lưỡng các phương án vừa đối phó, vừa đối trọng ngay trên thượng nguồn để dàn xếp chu đáo mọi so sánh lực lượng để cân đối phương trình thời thế-ý chí, để duy tâm không "trùm phủ" lên duy lý. Muốn thành công thì lý trí lãnh tụ phải nhận được sự đồng tình của tất cả hoặc của đa số không những của các thành viên lãnh đạo, mà luôn cả các liên minh trong nội bộ ; từ đó ý chí cá nhân sẽ hình thành ra lý trí của tập thể. Câu chuyện thượng nguồn để chuyển hóa thời thế-ý chí qua thực lực của ý chí-lý trí là quá trình vừa giải thích, vừa phạm trù hóa ý chí dựa trên tính hiệu quả, có cơ sở của điều tra sơ khởi, thực địa, làm sáng mọi mối tương quan giữa sáng kiến của ý chí và tình huống tới từ thời thế. Trên thực tế lãnh đạo, phải nên phân biệt : ý chí thường thì dựa trên mô hình, còn hiệu quả thường dựa vào sự biến đổi của tình hình.

Không biết nắm thực tế có nội lý diễn biến riêng của nó

Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, các lãnh đạo vừa có nhiều tin tức, dữ kiện, chứng từ luôn đa diện, đa chiều, để lấy những quyết định đúng trong chính trị tỉnh-lãnh đạo thức, cùng lúc có các chuyên ngành, với cái chuyên gia để có được những chỉ báo chính xác để dự đoán được những chỉ tiêu. Đây lại là hài kịch của Bộ Chính trị Đảng cộng sản Việt Nam lúc 3 giờ đêm 09 tháng 6 năm 2018 hoãn lại việc bỏ phiếu của quốc Hội về luật đặc khu (Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc), để xoa dịu sự phẫn nộ của toàn dân, nhưng họ lầm to trong ngây dại chủ quan của họ : ngày 10 tháng 6 năm 2018, cả nước trên cả ba miền nhân dân đã xuống đường, đã biểu tình, đã hét lớn, đã gào to trong hùng khí : Không đặc khu ! Không Trung Quốc ! Không bán nước ! Mọi xảo ngữ "ý đảng, lòng dân" đều là loại xảo ngôn. Thực tế được nhận định không theo mô hình mà theo quy luật biến đổi thường trực của tình thế ; luôn được nhận ra từ tình huống, khi tình huống làm xoay chuyển môi trường hiện tại tạo ra thực trạng của xã hội, bất lợi hoặc thuận lợi cho dân tộc, cho đất nước ; làm lãnh đạo chính trị là nhận định, phân tích để điều tiết hoặc khai phá các thực trạng này.Thực tế có nội lý diễn biến của được nhận diện qua biến đổi của thời thế, mở lối cho chính sách hoặc đóng cửa mọi sáng kiến ; làm lãnh đạo chính trị là thấy được, nhận ra nội lý diễn biến của tình hình, sẽ quyết định đúng hiệu quả của một chính sách, và nếu quyết định sai sẽ gây ra hậu quả cho xã hội, cho dân tộc.

Không biết khai thác tiềm năng của thực trạng

Diễn biến thực tế khi được lãnh đạo chính trị đánh giá qua diễn biến của tình hình, thì kẻ lãnh đạo giỏi biết khai thác tiềm năng xấu hoặc tốt của thực trạng ; còn kẻ lãnh đạo tài thì biết khai triển vốn có sẵn để tăng lợi thế trong thời thế mới ; riêng kẻ lãnh đạo lớn thì biết tìm cho ra các nội lực mới, các đồng minh mới, các liên minh mới, để củng cố thời-thế-vị của đất nước, của dân tộc. Diễn biến thực tế trong tư duy của lãnh đạo chính trị chấp nhận chuyện "nắng sớm chiều mưa" trong so sánh lực lượng, bất lợi hay thuận lợi cho mình ; công nhận luôn chuyện "sớm nở, tối tàn" trong các liên minh giữa các đồng minh, bên này hay bên kia ; sẵn sàng đón nhận luôn chuyện "vật đổi, sao dời" không những giữa bạnthù, mà cả về chuyện bất biến giữa chung thủy và phản bội ngay trong các liên minh, làm được tất cả các chuyện này thì xem như "đắc đạo" khi quản lý phương trình lãnh đạo trong nội lý diễn biến thực tế-nội lý biến thiên nhân tâm. Chuyện này đã xẩy ra trong tháng 6 năm 2018, theo kiểu trống đánh xuôi, kèn thổi ngược giữa các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam, cái quái thai chính thể là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tuyên bố : "lắng nghe ý kiến nhân dân…" về luật đặc khu ; bà chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân thì thấy nhân dân xuống đường : "vì bị kích thích… quá khích…", cùng lúc tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng không dám xuất hiện ít nhất một lần để bảo vệ chính sách đặc khu của ông, của Bộ Chính trị trong một bi hài kịch làm trò cười cho quốc dân và quốc tế.

Ung thư hóa nhân lý

Nhập lý vào thể lực môi trường, có bước đầu tiên trong nhập lý vào nội lực của bối cảnh, trong đó bối cảnh của thực tế làm chuyển đối hệ ý (ý muốn-ý định-ý đồ), lãnh đạo chính trị tài ba sẽ chuyển hóa linh động hệ luận (lý luận, lập luận, giải luận, diễn luận) của mình theo bối cảnh để biến bối cảnh thành thực lực của mình. Nhập lý vào thể lực môi trường, có bước thứ hai là mô hình đôi : mô hình cứng mang ý chí của chính sách, mô hình mềm đưa thực tế của môi trường, của bối cảnh để làm tăng hiệu lực cho vốn đầu tư, trong đó sự phối hợp nhuần nhuyễn mô hình đôi (cứng và mềm) là khả năng và ý chí của lãnh đạo vừa biết cõng chính sách qua trở ngại, trở lực, vừa biết buông thư khi mô hình bóp ngộp thực lực trong thực tế. Nhập lý vào thể lực môi trường, có bước thứ ba là chiến lược đôi khi gặp nước chảy xiết, thì biết chọn nơi để làm đập nước mà giữ nước, cùng lúc biết chọn chỗ thông nước để cho thoát nước ; và trên cùng một dòng nước : hai chiến lược này không hề mâu thuẫn nhau, được xử theo lý luận đôi trong thông minh linh động để giải quyết. Luật an ninh mạng vừa được đại biểu quốc hội "cúi đầu bấm nút thông qua" ngày 12 tháng 6 năm 2018 là phản lý chống lại nhập lý trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, nơi mà tự do mạng xã hội chính là lý trí của xã hội, nơi mà đa nguyên truyền thông là lực trí tuệ của tập thể, là vóc thông minh của cộng đồng, là dạng đa năng của dân tộc, thì lại bị thui chột hóa qua một đạo luật khinh mạt nhân trí, mạt vận với nhân tri, ung thư hóa nhân lý.

Không có lý tri biết tự ngăn các chủ quan thui chột

Không có lý trí biết tự ngăn chặn lại chủ quan thui chột của chính sách mà không tôn trọng quy luật của tình hình, gạt bỏ điều tra cơ bản, loại trừ nghiên cứu thực địa để nắm thực trạng-thực cảnh-thực tế của nhân dân, của xã hội. Lý trí được dùng để thấy rõ các trở ngại, các chướng ngại thuận lý là bắt đầu bằng chuẩn đoán tình hình theo các chỉ báo khách quan để thoát các lý thuyết xơ cứng, các ý thức hệ mù quáng, từ đó có các hành động cụ thể mang nội chất tích cực là hiểu vấn đề để vượt khó khăn, lấy sáng kiến để vượt qua các ngõ cụt, lấy sáng tạo để biến vượt thoát thành vượt thắng. Thuận lý sẽ cho xuất hiện khả năng thích ứng với môi trường, thích nghi với tình thế, thích hợp với hoàn cảnh, trong đó hiện tại của bây giờở đây là dàn nhún để làm tốt hơn, hay hơn cho dân tộc, cho đất nước. Thuận lý theo lời dạy của tổ tiên : "tùy cơ ứng biến" nhưng cùng lúc phải sáng tạo ra các thuận lý mới để xoay chuyển tình thế, cụ thể là chuyển hóa các so sánh lực lượng, biến bất lợi thành thuận lợi. Tại sao các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam chỉ tính tới chuyện buôn đất, bán khu qua bất động sản, mà không có một chính sách nào về thông minh Việt trong sáng tạo Việt từ khoa học kỹ thuật tới hiện đại hóa đất nước, như các quốc gia láng giềng cùng nôi tam giáo đồng nguyên với ta (Đài Loan, Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc) đã thành công ? Hiền tài trong lãnh đạo chính trị phải là chân tài trong thống hợp tất cả nội lực thông minh của nhân dân để làm nên một hùng lực trong phát triển chứ !

Không có phản xạ trong não

Trọng não, là bản chất của chính quyền không xóa não, là chính quyền biết trọng chất xám, nâng niu tri thức, quý trọng trí thức, vì quý yêu kiến thức, biết dụng không những khoa học kỹ thuật, mà khai thác sáng suốt các nghiên cứu, điều tra, điền dã của khoa học xã hội và nhân văn, nắm chắc các kết quả của học thuật để hiểu sâu nhân tình, hiểu rộng nhân loại, hiểu cao nhân thế, luôn đưa nhân tri vào nhân trí để nâng nhân bản. Chính quyền trọng não, là chính quyền biết khai thác sử học, để tra đúng sử liệu, tìm trúng sử luận, để hiểu sử tính của một dân tộc, sử địa của một đất nước, và không lập lại sai lầm của quá khứ, biết ưu điểm, trọng điểm của tổ tiên nhưng cũng thấu luôn yếu điểm, nhược điểm, khuyết điểm, kể cả khuyết tật của họ. Hiểu thấu lịch sử để làm khá hơn, tốt hơn, hay hơn, cùng lúc đặt Việt sử vào sử quốc tế để so sánh từ đồng sử đến dị sử giữa người và ta, trong đó so sánh sắt se với láng giềng cùng nôi tam giáo đồng nguyên với ta. Đó là Đài Loan, Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc, cùng văn hóa với ta tại sao họ thành công làm chủ, còn ta thất bại trong thảm hại là phải nhận kiếp làm công, làm thợ cho họ, thậm chí lao động trong vai nô tỳ, nô bộc cho họ. Chính quyền phải dùng quyền lực của trí tuệ dân tộc, tài nguyên đất nước để chế tác ra hợp lực trong đó giáo dục phục vụ nhân tri và nhân trí, kinh tế phục vụ cho nhân sinh, văn hóa phục vụ cho nhân văn, đạo lý phục vụ cho nhân cách, lấy nhân nghĩa làm nhân bản.

Tham nhũng trong tham ô, tham quyền để lộng quyền

Ý nghĩa của hợp lực có trong kinh nghiệm dựng nước và giữ nước của tổ tiên qua thuật ngữ cả nước-toàn dân. Đây chính là thành công của một chính quyền biến hợp lực thành tổng lực. Chính quyền dùng quyền lực của định chế và quyền hạn của các cơ chế để làm ra tổng lực cho dân tộc, cho đất nước. Lãnh đạo không lòn lách qua lách luật, tránh luật, thậm chí xé luật để tham nhũng trong tham ô, qua tham quyền và lộng quyền. Bọn xé lẻ để đi đêm với ngoại bang, xé lẻ để đi lén với ngoại xâm không thể dung thân chúng trong một chính quyền sạch ! Nếu Đảng cộng sản Việt Nam đã thất bại từ khi thống nhất đất nước năm 1975 trong quá trình tập hợp tổng lực này, thì tại sao không vào quy luật của đa nguyên trong đa đảng để đa trí, đa tài, đa năng, đa hiệu được xuất hiện ngay trong đồng bào, ngay trên đất nước ? Mà ông bà ta đã giáo dục con cháu ta là : vắng mợ chợ vẫn đông mà ! Lương tri trực diện để chống lãnh đạo chính trị vô tâm vì vô trách nhiệm, đây chính là lòng lương thiện nếu những kẻ lãnh đạo nhận bổn phận với chí công vô tư trong hệ trình của lương thiện-lương tâm-lương tri, không có hệ trình này thì không có công tâm, không có hệ trình này mà đòi lãnh đạo thì không chóng thì chầy cũng thành kẻ bất lương ; từ sâu dân mọt nước sẽ tới buôn nước, bán dân. Lương tri luôn là hệ kiến thức đôi : kiến thức liêm chính về luân lý làm nền kiến thức sáng suốt về quản lý, trong đó bọn tham quan không có chỗ đứng để tham nhũng, không có chỗ ngồi để tham ô.

Không có tâm thức lãnh đạo

Với tư duy ích kỷ tối đa làm quan để vơ vét, làm lãnh đạo cào nạo của cải nhân dân, nên chúng đã bị ung thư ngay trong não bộ và luôn nghĩ hệ trình lương thiện-lương tâm-lương tri chỉ dành cho những ai ngây thơ, thật thà, thậm chí là ngu dại. Lương thiện, lấy cái trong làm cái sáng, lấy cái thẳng làm cái ngay, công nào đức nấy, ngược lại với bọn tham quan làm quan để tham nhũng, sẽ bị lột mặt nạ vì là bọn cướp ngày là quan (cắp của công-cướp của tư), giữa công và tư chúng chỉ thấy chúng, chuyện ai chết mặc ai có trong phản xạ của chúng, chuyện cao chạy, xa bay khi đất nước bị ngoại xâm có trong vô tâm, vì lối nghĩ vô thức của chúng. Tâm thức của lãnh đạo có ý thức là hải đăng, có nhận thức làm kim chỉ nam, vì biết thao thức với tiền đồ Việt tộc, và ý thức-nhận thức-thao thức chính là định nghĩa của tâm thức ! Biết nhận trách nhiệm và biết giáo dưỡng về quần chúng vì họ chỉ là hậu quả của một loại giáo dục tha hóa một chiều qua tuyên truyền ngu dân : vô tri trước nỗi khổ niềm đau của đồng loại, vì không có đạo lý"một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ" ; vô minh trước nỗi khó nghiệp quẩn của đồng bào vì không có đạo đức "máu chảy, ruột mềm", vô giác trước cảnh "ăn bờ, ở bụi" của dân đen, dân oan, vì không có luân lý "miếng khi đói bằng gói khi no". Vô tri, vô minh, vô giác trong xã hội theo giáo lý của tổ tiên Việt tộc và cũng theo phân tích của chính trị học, của xã hội học, chắc chắn là tới từ bề trên tồi tệ, từ các lãnh đạo chính trị sâu dân mọt nước !

Không có trong sáng để trong sạch

Một lực lượng lãnh đạo có bản lĩnh chính trị thì luôn lấy nhân cách tổ tiên đã chống ngoại xâm, để gạt đi cái nhục kiếp phải làm nô lệ, dù phải can đảm lấy thân, quả cảm lấy mạng của chính mình để làm cho bằng được chuyện "châu chấu đá xe", dù chúng bất cứ là loại thiên triều nào ! Dù chúng có mãnh lực quân sự tới đâu đi nữa, nhớ lại bọn hung hãn nhất là Nguyên Mông trong thế kỷ 13 đã bị đời Trần ta làm cho quỵ sụp tới ba lần. Chủ quyết để có kiếp người trong sáng vì trong sạch, bằng kiếp tự nhận tự do để có tự quyết, có tự lập để có tự chủ, lấy tự lực tạo ra tự cường. Khẳng định kiếp chủ : chủ động để hành động, có chủ trì của ý thức để tạo ra chủ lực cho tương lai, và lấy chủ trí để thực thi chủ quyết. Nhận cho rõ cái quyền để quyết đoán trong quyết định. Quyết đoán bằng năng lực biết chủ động để khách quan hóa các kiến thức, tri thức, ý thức, nhận thức trong tỉnh táo, để sáng suốt khi xây dựng quyết tâm, hoàn toàn ngược lại với độc đoán không chấp nhận kiến thức của tha nhân, loại bỏ tư vấn như tự cạo rổng não bộ của chính mình, không nhận tri thức nhân loại để khôn lên, trừ khử đối thoại để độc quyền xuẩn động trong độc đảng. Chủ quyết để mở cửa khi quyết, ngược lại với độc đoán đóng mọi cửa trước và sau khi quyết. Chủ quyết để đi về phía chân trời có mặt trời, trái hẳn với độc đoán, đã quyết trong cực đoan, với hành vi quá khích, nên "cắm đầu, cắm cổ" đi mà không tỉnh táo tìm phương hướng, đi mà không sáng suốt song hành cùng dân tộc.

dcs6

Tội

Cái ác gây ra tội ác

Nội chất của lý thuyết là biến đúc kết kiến thức thành mô hình qua công thức, khi kiến thức trở thành mô thức thì tri thức thành hình qua lý luận, lập luận, giải luận, diễn luận của lý thuyết. Lý thuyết luận dụng lý thuyết mới để xét nghiệm lại lý thuyết cũ, tập hợp lý thuyết cũ và mới để lý thuyết luận có thể sử dụng lý thuyết để củng cố lý thuyết ; từ đó lý thuyết luận tận dụng lý thuyết để bổ sung cho lý thuyết. Tại đây, định chất lý thuyết luận của tội phạm học mang nội hàm của các thành quả đã đạt được trong tất cả các nghành khoa học xã hội nhân văn, và từ các thành quả này tội phạm học phải đủ lực, đủ tầm, đủ vóc, đủ dạng để có các sung lực cần thiết của mình qua các quá trình xây dựng lý thuyết, vừa có cơ sở, vừa có tiềm năng ; Cái ác gây ra tội ác, ngược lại với cái thiện, vì nó diệt không những nhân phẩm có trong nhân tính, nhân bản có trong nhân tri, nhân nghĩa, nhân từ có trong nhân vănnhân vị ; mà nó còn giết, diệt, hủy, thiêu các điều kiện làm người bình thường nhất đã có trong nhân loại, nhân tình, nhân thế, nhân sinh. Cái ác gây ra tội ác, ngược lại với cái lành, vì chính cái lành làm nền cho hệ tự (tự do, tự chủ, tự quyết, tự trọng), có trong quan hệ giữa người, tạo nên sự sống chung trong đời sống xã hội, sinh hoạt xã hội, quan hệ xã hội. Chính từ cái lành này, mọi người có cùng một quá trình tư duy tự làm người biết sống chung qua sự tôn trọng lẫn nhau để tiến tới chuyện làm người biết làm việc chung, biết chia sẻ với nhau trong điều kiện làm người vì cái lành.

Cái ác ngự trị như phản xạ

ái ác gây ra tội ác, ngược lại với cái tốt, vì chính cái tốt chế tác ra hệ công (công ích, công lợi, công pháp, công luật để bảo vệ công bằng), trực diện để đối kháng lại với cái ác. Và, chính cái tốt nói rõ bổn phận với cộng động, trách nhiệm với tập thể của mỗi công dân, từ đó biến đoàn kết thành tương thân, tương trợ làm nền cho bản chất của cái tốt : bác ái ! Từ định chất này, cái tốt làm được bác ái, vì nó mang nội hàm của vị tha, khoan dung, rộng lượng để tới thẳng từ bi, mà nhân từ là kết quả tích cực của cái tốt biết làm nên nhân phẩm. Cái ác gây ra tội ác, ngược lại với cái hay, không hề là chuyện của bẩm sinh, mà là chuyện của giáo dục. Nó không trên trời rơi xuống mà là chuyện rèn luyện qua phẩm chất của giáo khoa, làm nên giá trị nhân tính qua giáo trình, chế tác ra chất lượng của nhân bản qua giáo án. Vì cái hay mang cái thiện, cái lành, cái tốt vào cuộc sống xã hội, qua đường đi nẻo về của nhân sinh quan hay của mỗi cá nhân, qua thế giới quan hay của một dân tộc, qua vũ trụ quan hay của một chính quyền. Và, nếu chính quyền này chỉ là bạo quyền, hoặc tà quyền thì không thể cấy, cày, tới, tẩm được cái hay để chống lại cái ác.Cái ác gây ra tội ác, ngược lại với cái đẹp, tới từ ý muốn của nhân phẩm, ý định của nhân ái, ý lực của nhân lý.

Diệt công bằng để giết công lý

Cái ác gây ra tội ác, luôn tìm mọi cách để tiêu diệt chủ thể, chính là cá thể có cá tính luôn biết đòi hỏi công bằng qua công lý, luôn thấu hiểu tự do để có tự chủ. Chủ thể tôn trọng bổn phận và trách nhiệm, nhưng chủ thể muốn làm công dân trong ý nghĩa toàn vẹn nhất, với giá trị phổ quát nhất : chủ thể của tự do hành động vì công lý. Cá tính của chủ thể trong sáng tạo biết song hành, biết chung lưng đấu cật với cái lành, cái tốt, cái hay, cái đẹp để sáng tạo của chủ thể phải là tác phẩm của cái thiện, hoàn toàn mâu thuẩn với cái ác. Cái ác gây ra tội ác, ngược lại với cái nhân, vì trong cái nhân có sự thương yêu biết hiến dâng lòng bác ái, có thiện chí biết hiến tặng thiện tâm ; trong khi đó cái ác không những gây nên nổi khổ, niềm đau cho nạn nhân của nó, mà còn truy, hủy, giết, diệt nhân phẩm của nạn nhân này. Cái ác không phải chỉ là lỗi, mà chính là tội : tội ác đã giết thân xác, diệt cuộc sống, hủy nhân cách của nạn nhân, bằng bạo lực của bạo quyền, bằng bạo hành của tà quyền, nó mang bản chất của bạo động, hoàn toàn ngược lại với phẩm chất bất bạo động của hệ nhân (nhân từ, nhân nghĩa, nhân bản, nhân văn).

Bạo quyền : quyền lực gây tội ác

Cái ác gây ra tội ác, ngược lại với cái sinh, chính là sự sống đang bị cái ác gây thương tích, tạo thương tật, gây ra thương xót trong xã hội, quần chúng. Chính cái ác báo hiệu cái chết đang tới, nó báo động cái sinh trong sự sống đang bị đe dọa bởi bạo lực, được bảo kê bởi bạo quyền, được hà hơi tiếp sức bởi tà quyền, bất chấp công tâm và công lý. Muốn chống lại cái ác, thì sự hiểu biết về công bằng và công lý không đủ, sự thấu đáo về tự do, tự chủ không đủ, mà phải vận động tư duy qua hệ luận (lý luận, lập luận, giải luận, diễn luận) trên hệ nhân (nhân phẩm, nhân từ, nhân nghĩa, nhân bản, nhân văn). Cả hai hệ (luận nhân) này, phải đủ hùng lực để chế tác ra hệ sáng (sáng kiến, sáng chế, sáng tạo) biết bảo vệ cái sinh trong nhân thế, bảo hành sự sống cho nhân sinh. Tội phạm học tổng quan đã kết luận được : các chế độ độc đảng-toàn trị gây tội ác nhiều hơn các chế độ dân chủ ; các chế độ độc đảng-toàn trị giết người nhiều hơn các chế độ tôn trọng nhân quyền ; các chế độ độc đảng-toàn trị gây tội ác qua nhiều thế hệ đậm hơn, sâu hơn, rộng hơn các chế độ dân chủ, biết tôn trọng nhân quyền.

Cải cách ruộng đất : tội phạm cầm dân tội ác cầm cân

Tội phạm học khi tìm hiểu nguyên nhân của tội ác được thể hiện qua hành động của tội phạm trực tiếp hay gián tiếp gây thiệt hại trên nạn nhân từ tính mạng cá nhân tới thân thế của gia đình, thân tộc, họ hàng, đồng nghiệp, các thế hệ sau của nạn nhân, thì tội ác gây ra trong giai đoạn của Cải cách ruộng đất 1956-1958 đã có nhiều chứng từ nhưng vẫn còn nhiều ẩn số. Chính các ẩn số này giúp nghiên cứu, điều tra, khảo sát của các nghành KHXHNV không chỉ ngừng ở giai đoạn thảm sát các nạn nhân bị quy chụp là địa chủ mà thống kê chỉ phỏng đoán hằng trăm ngàn nạn nhân bị hành quyết. Hãy đi sâu vào các hậu nạn. Tội ác chống đạo lý, chính Cải cách ruộng đất đã gây ra sự rạn nứt trầm trọng trên các tổ chức truyền thống của nông thôn, từ giáo dục tới văn hóa, từ đạo lý tới truyền thống… Diệt tình nghĩa làng xóm để thế vào đó là sự tố cáo lẫn nhau, tạo ra quan hệ từ ngờ vực tới thù hằn, mà nhiều thế hệ mai sau còn phải nhận hậu quả của sự xung đột giữa hai chiến tuyến : một bên là nạn nhân, một bên là tòng phạm với tội ác. Tội ác chống luân lý, qua tổ chức các tòa án nhân dân, trong đó nhân dân chỉ là con cờ bị thao túng rồi giật dây, bị đưa đẩy trong nhào nặn để tham dự vào một tội ác mà họ là nạn nhận-đồng loã. Từ đây, họ biến thành tác nhân-đồng phạm để ý đồ của Đảng cộng sản Việt Nam được thực hiện trước thành thiên bạch nhật.

Tội ác luôn bồi đắp cho tội ác

Tội ác liên thế hệ,Cải cách ruộng đất tạo dựng nên trong một thời gian dài trên môt không gian rộng của miền Bắc, đó là tội ác thuộc hành chính và cơ chế. Từ đây tạo phân biệt đối xử để truy đuổi các thế hệ sau của các nạn nhân đã bị giết : con cái, cháu chắt vẫn bị loại bỏ khỏi trong nhiều sinh hoạt xã hội, bị trừ khử trong nhiều ngành nghề, bị tiếp tục truy lùng qua các lần thi cử, tuyển sinh. Tội ác luôn bồi đắp cho tội ác để khỏa lấp cái ác của tội ác, qua các chiêu trò bày biện giả tạo của phê bình và tự phê bình của các đảng cộng sản, từ khi chủ nghĩa cộng sản biến thành phong trào cộng sản để cướp chính quyền một cách sắc máu nhất trên nhiều quốc gia trong thế kỷ XX. Trong trường hợp của Việt Nam, thì các chuyện như : Hồ Chí Minh "giả dạng" đứng khóc trước quần chúng để xin lỗi các sai lầm trong Cải cách ruộng đất ; Trường Chinh "bị cắt chức" tổng bí thư… như để xác nhận các sai lầm trong Cải cách ruộng đất. Thực chất chỉ là những màn kịch thô thiển để che lấp một tội ác mà Việt tộc cần đòi hỏi công pháp phải bảo vệ công lý cho tới nơi tới chốn, vì công chứng hóa tội ác này vẫn chưa hề trễ, nếu một chính quyền liêm chính mới ra đời thì có thể thực hiện các quy trình nghiên cứu, khảo sát, điều tra, điền dã của tội phạm học.

Phản xạ gây tội ác để thuần hóa dân chúng

Tội phạm học đóng góp tích cực vào quá trình từ nghiên cứu tới khảo sát, từ điều tra tới điền dã, từ phân tích tới giải thích, từ giải luận tới diễn luận, đóng góp của tội phạm học có mặt trong tìm hiểu sự thật, cùng lúc thấu hiểu cường độ của tội ác, tìm hiểu chân lý, cùng lúc thấu hiểu mật độ hành sát của tội phạm.Từ đây, tội phạm học làm sáng lên liên minh của sự thật chân lý để làm rõ lẽ phải là các chế độ của hệ độc (độc đảng, độc tài, độc quyền, độc trị, độc tôn) mang bản chất toàn trị từ hành vi tới hành động, có phản xạ gây tội ác để thuần hóa dân chúng. Các chế độ độc đảng-toàn trị mang phản ứng dễ dàng gây tội ác vì không có công lý nghiêm minh của tam quyền phân lập như các chế độ dân chủ.Các chế độ độc đảng-toàn trị không có tam quyền phân lập, không có dân chủ, nên có phản xạ và phản ứng truy hiếp nhân dân, vì không có lý trí, không có trí tuệ, không có tuệ giác về nhân quyền. Tội phạm học tổng quan sẽ kết luận được là các chế độ độc đảng-toàn trị gây tội ác nhiều hơn các chế độ dân chủ, các chế độ độc đảng-toàn trị giết người nhiều hơn các chế độ tôn trọng nhân quyền. Các chế độ độc đảng-toàn trị gây tội phạm qua nhiều thế hệ đậm hơn, sâu hơn, rộng hơn các chế độ dân chủ, biết tôn trọng nhân quyền.

Nhân Văn – Giai Phẩm : diệt nhân tri, hủy nhân tính

Tội phạm học nhận ra các thủ đoạn thâm, độc, ác, hiểm của đám lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam từ 1954 tới 2000. Đây là một đoạn đường dài của đời người, một giai đoạn dài trong lịch sử tội phạm của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam. Khi cái ác cầm quyền để cái độc bỏ tù dai dẳng các nạn nhân của nó, để truy cùng diệt tận từ nghề nghiệp tới sáng tạo, từ cá nhân tới gia đình, từ lý lịch cá nhân tới quan hệ xã hội, sinh hoạt xã hội, đời sống xã hội, một loại tội ác vừa thường trực trong cuộc sống hằng ngày, vừa thâm sâu ngay trong tư tưởng qua khủng bố với cường độ cao của bộ máy công an trị. Những khủng bố thường xuyên sau vòng lao lý với các tên gọi khác nhau là trại học tập, trại cải tạo… là một giai đoạn dài của một thủ đoạn bạo quyền qua cơ chế song hành cùng tà quyền qua hành chính để vô hiệu hóa sáng tác giới văn nghệ, cô lập hóa cá nhân, lũng đoạn hóa đời sống gia đình, thân quyến của văn nghệ sĩ. Mỗi trí thức trong nhóm Nhân Văn : Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường đều chịu chung một số phận là không được sống với học thuật, cụ thể là không được tiếp tục nghiên cứu trong chính chuyên nghành của mình. Khủng khiếp hơn nữa là sự khủng bố trên các văn nghệ sĩ : Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm, kể cả Phan Khôi, Văn Cao, Nguyễn Bính… thường xuyên và lâu dài, áp chế tâm thần các nạn nhân, mà hậu quả là nỗi lo sợ bị khủng bố, bắt bớ, tra tấn bất cứ lúc nào, ảm ảnh cả đời người. Thí dụ rõ nhất là trường hợp của Trần Dần, đặt sẵn các hành lý cá nhân, chuẩn bị là bị bắt bất cứ lúc nào.

Nhóm xét lại : diệt đối trọng để hủy đối luận

Trước hai tội ác là Cải cách ruộng đấtNhân văn giai phẩm, thì tội ác thứ ba xảy ra trong giai đoạn nội chiến Bắc-Nam (1954-1975), với sự hiện diện của quân đội Mỹ, chiến dịch "chống xét lại" ra đời để truy diệt những nhân tố muốn thay đổi đường lối sắc máu của Đảng cộng sản Việt Nam, bị quy chụp là nhóm xét lại. Vụ án này, khác với hai thảm họa trước là một cuộc thanh trừng ngay trong nội bộ của những người cộng sản, mà chuyên chính vô sản kiểu Đảng cộng sản Việt Nam đã để lộ nguyên hình tính chất thanh trừng như truy sát, không thương tiếc các đồng chí, từ đó biến phản xạ thanh trừng truyền thống nội bộ của Đảng cộng sản Việt Nam. Trong thời điểm này là cặp bày trùng Lê Duẩn và Lê Đức Thọ, cả hai đều chủ mưu để độc quyền hóa độc tài-toàn trị, với tên đồ tể là Lê Đức Thọ, một nhân vật thao túng từ Trung ương đảng tới Bộ Chính trị, vây siết chính phủ để tóm gọn chính quyền. Qua quyền lực của Ban bí thư trung ương và Ban tổ chức trung ương được cá nhân hóa trong tay tên đồ tể này, với độc quyền sử dụng công an và tình báo trong quá trình quy chụp các nạn nhân rồi hãm hại họ, trong đó có ám sát, có thủ tiêu, thanh trừng và thanh toán các đồng chí của họ. Các nạn nhân của nhóm xét lại bị tù đày vô hạn định, không được xét xử, không có tòa án, với sự vắng mặt tuyệt đối của tư pháp, của tòa án, và nhất là sự im hơi lắng tiếng trong toàn bộ của các đảng viên của Đảng cộng sản Việt Nam.

Truy diệt sự khác biệt

Khi tội phạm học đi sâu vào quan hệ quyền lực giữa các lãnh đạo cấp trung ương, các kết quả điều tra về sử tính của Đảng cộng sản Việt Nam cho xuất hiện các hằng số : Tội ác thượng tầng. Tội phạm học không ngưng đọng lại tại hạ nguồn để chỉ nghiên cứu về hình sự của tội phạm, mà nó phải trở lên thượng nguồn thật xa để điều tra thật sâu, khảo sát thật rộng về các chính sách tổ chức chiến tranh như các quyết sách, như một loại tử sách của lãnh đạo chính trị đưa dân tộc, đẩy bao thế hệ thanh niên vào tử chiến, vào chỗ chết ! Chính ý đồ chiến tranh làm nên ý độc của tử chiến là thượng nguồn của tội ác cấp quốc gia, ở đây các lãnh đạo chính trị phải chịu hoàn toàn trách nhiệm và phải được phân xử công minh từ sử học tới công pháp. Lịch sử của các độc đảng-toàn trị từ thế kỷ XX tới nay là lịch sử của tội ác tồn tại qua tội luận là : diệt cái khác biệt, từ chính kiến tới xã hội, từ tín ngưỡng tới tôn giáo… lịch sử của Đảng cộng sản Việt Nam không nằm ngoài quy luật này. Đảng cộng sản Việt Nam từ trước 1945 tới lúc độc trị trên toàn bộ xã hội Việt từ 1975, thì nó chưa một ngày nào ngưng nghỉ trong quá trình tiêu diệt cái khác biệt, đã và đang đi ngược, đi ngoài vong kiềm tỏa của nó ; nhất là khi cái khác biệt tới từ hệ đa (đa tài, đa trí, đa lực, đa năng, đa hiệu, đa đảng). Đảng cộng sản Việt Nam sẵn sàng gây tội ác, và tội ác của nó phải được nghiên cứu như phản xạ của nó giờ đã thành truyền thống của nó.

Truyền thống truy diệt đối thoại

Đảng cộng sản Việt Nam có truyền thống về tội ác, đó là truyền thống truy diệt đối phương, không những bị xem là đối thủ, mà chóng chầy bị xét xử như kẻ thù để phải mang kiếp tử tù. Ngay khi chưa cướp được chính quyền, Đảng cộng sản Việt Nam đã tổ chức thanh trừng có hệ thống, một cách máy móc các đảng phái chính trị không đi cùng đường với nó. Các đảng phái quốc gia đã có nhiều lãnh tụ bị thủ tiêu, kể cả các nhóm Đệ tứ cộng sản strokistes, cũng là nạn nhân của Đảng cộng sản Việt Nam trong những năm ròng từ khi Đảng cộng sản Việt Nam thành lập 1930 cho tới khi họ cướp được chính quyền 1945. Ám sát hoặc thảm sát, trong nước và ngoài nước, các hội, các đoàn, các nhóm, các phái trong phong trào Việt kiều tại Pháp trong giai đoạn đệ nhị thế chiến cũng bị chiêu dụ rồi lôi kéo vào quá trình gây tội ác này do Đảng cộng sản Việt Nam điều hành và hoạt náo. Trong đó có những cuộc thanh trừng bằng thảm sát giữa các nhóm lính thợ (maind’oeuvre indigène) tại các trại miền Trung và miền Nam nước Pháp trong giai đoạn 1941-1944. Truyền thống tận diệt mọi chống đối, tới từ các ý định muốn làm khác, các ý muốn đi còn đường khác với Đảng cộng sản Việt Nam, đều bị trực tiếp hay gián tiếp trừ khử.

Dùng tội ác để tổ chức lại nội bộ

Đảng cộng sản Việt Nam muốn giữ địa vị độc tôn trên chính trường, với sự hỗ trợ của các đảng cộng sản anh em, mà cũng là những sát thủ như họ. Những ý nguyện mở ra đối thoại, tạo ra đối luận với Đảng cộng sản Việt Nam trước sau đều bị vùi dập rồi thủ tiêu bằng tội ác, và trong các nạn nhân là các trí thức luôn chủ trương bất bạo động của các hội, các đoàn, các nhóm, các phái không theo cộng sản, số lượng nạn nhân của các cuộc thanh trừng này trải dài trong lịch sử của Đảng cộng sản Việt Nam từ trước đến nay. Truyền thống sát hại sự khác biệt, ngay như sự khác biệt có nguồn gốc của văn hóa, lịch sử, giáo dục… không hề dính dáng gì tới chính trị hay đe dọa gì tới quyền lực lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, trong đó giới văn nghệ sĩ muốn tự do sáng tác, hoặc tự chủ ngay trên các đề tài sáng tạo của mình cũng là nạn nhân của Đảng cộng sản Việt Nam. Sau cuộc truy cùng diệt tận nhóm Nhân Văn giai phẩm, nhiều cá nhân trí thức hoặc văn nghệ sĩ liên tục bị trừng phạt, trừ khử, có khi bị thủ tiêu nếu đi ngược hoặc đi khác đường lối toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam. Thanh trừng nội bộ vẫn là hằng số của Đảng cộng sản Việt Nam, với ba thành phần nạn nhân của ba hệ nội. Thanh trừng nội bộ giữa các lãnh đạo, cụ thể là giữa các bè nhóm cấp trung ương, nơi mà nạn nhân tăng lên, nhân lên trước mỗi kỳ chuẩn bị các đại hội Đảng cộng sản Việt Nam. Các tướng quân đội, các ủy viên trung ương, tại đây dùng tội ác để tổ chức nội bộ, thêm bớt lại nhân sự.

Truy sát chính các đồng chí của mình

Cái ác cho ra đời hành động truy sát chính các đồng chí của mình, giờ đã thuộc về bản chất và phản xạ của các lãnh tụ trung ương, luôn dùng nhân lực của Bộ Công an cùng các cục tình báo pha lẫn với nhân sự của Ban bảo vệ trung ương để làm nhiệm vụ ám sát, sát hại các đối thủ. Quá trình này không hề ngừng nghỉ với các nhóm lợi ích hiện nay trong thế kỷ XXI này, được tổ chức cụ thể như các tập đoàn tội phạm, với bản chất mafia. Sát hại lẫn nhau qua nhân lực của Bộ Công an và Bộ Quốc phòng, mà các nạn nhân hiện nay, ngoài các tướng, các ủy viên trung ương, còn có các doanh nhân, các nhà tài phiệt, các "đại gia" sân sau của nhóm bại này mà không phải của nhóm thắng kia. Thanh trừng nội bộ giữa các cấp địa phương, tiêm nhiễm và ảnh hưởng vừa là bản chất vừa là phản xạ từ các đàn anh trung ương, các lãnh đạo địa phương không thống nhất trong quá trình chia chác từ tham ô qua tham nhũng, cũng sãn sàng sát hại, truy diệt nhau ở cấp địa phương, cấp tỉnh, cấp thành phố… qua các thủ đoạn của tội ác được trá hình như thuốc độc, các tai nạn giao thông… mà đàn anh trung ương đã sử dụng như "cơm bữa", như "đi chợ". Thanh trừng nội bộ giữa hai đảng"anh em" (Đảng cộng sản Trung Quốc đàn anh, và Đảng cộng sản Việt Nam đàn em), mà đàn anh là kẻ tính toán, chỉ đạo, giật dây qua hai thủ đoạn : Đảng cộng sản Trung Quốc mời những lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam đang chống hoặc đi khác ý đồ của mình qua các chuyến thăm, sau các cuộc họp với Đảng cộng sản Trung Quốc đàn anh, thì các lãnh đạo này của Đảng cộng sản Việt Nam đàn em, lần lượt tử vong bởi các độc xạ nguyên tử, bởi "nhiễm vi trùng lạ".

dcs7

Truy diệt tôn giáo

Lịch sử của Đảng cộng sản Việt Nam đàn em trong tổ chức nhân sự luôn bị thao túng, điều hành, giật dây, gài bẫy bởi Đảng cộng sản Trung Quốc đàn anh. Đây vừa là phản xạ tội ác trắng trợn, vừa là một dấu chàm điếm nhục của Đảng cộng sản Việt Nam đàn em không bao giờ có tự do, tự chủ để có tự tin và tự lập trước Đảng cộng sản Trung Quốc đàn anh sẵn sàng giết đàn em như giết : sâu bọ, theo ngôn ngữ của các lãnh tụ, các quân sư thời Tam Quốc trong lịch sử của Tàu hoạn. Khi nghiên cứu và điều tra về các tội ác do các tội phạm của Đảng cộng sản Việt Nam và các đảng cộng sản khác trên thế giới trong thế kỷ XX, các nhà nghiên cứu về tội phạm học phải nhận ra là khi đối diện với hệ đa (đa tài, đa trí, đa lực, đa năng, đa hiệu, đa đảng) thì Đảng cộng sản Việt Nam không bao giờ chọn hệ đối (đối chiếu để đối chứng, đối thoại để đối luận), mà ngược lại họ sẵn sàng gây tội ác để diệt vừa hệ đa, lẫn hệ đối như diệt các đối kháng bằng bạo lực của tội ác. Lịch sử của các đảng cộng sản từ thế kỷ XX tới nay là lịch sử của truy hại tôn giáo bằng những thủ đoạn trực tiếp hay gián tiếp được chủ mưu và bày biện bởi tội ác. Để phục vụ không những ý thức hệ vô thần của Đảng cộng sản Việt Nam, mà chủ yếu là tiêu diệt tín ngưỡng rồi tiêu hủy niềm tin, để mở đường cho tuyền truyền một chiều ngu dân do tuyên giáo tổ chức và chỉ đạo, để thay thế cùng lúc cả ba : tôn giáo, tín ngưỡng, niềm tin… Lịch sử của Đảng cộng sản Việt Nam chưa hề ngừng quá trình truy hại tôn giáo dựa trên quy luật này, từ khi Đảng cộng sản Việt Nam cướp được chính quyền 1945 tới lúc độc trị trên toàn bộ xã hội Việt 1975.

Độc trị của tuyên giáo độc ngôn

Khi lập đồ hình phân tích các nạn nhân tôn giáo, hãy phải định vị ít nhất ba chỉ báo, để có chỉnh lý từ điều tra tới điền dã, để có hợp lý từ phân tích tới giải thích, để được toàn lý trong tổng kết các hậu quả truy hại tôn giáo của Đảng cộng sản Việt Nam. Chỉ báo thực cảnh, từ khi chưa cướp được chính quyền tới khi có chính quyền toàn trị trong độc đảng, chính thực cảnh làm nên bối cảnh của độc trị. Đảng cộng sản Việt Nam dùng chiêu trò thành lập Việt Minh để sử dụng và thao túng như một mặt trận rộng rãi, trong đó các tôn giáo có mặt để tập hợp được số đông quần chúng ủng hộ Đảng cộng sản Việt Nam. Chỉ báo thực chất của chính quyền cộng sản độc đảng trong chuyên chính và toàn trị lên toàn thể sinh hoạt xã hội, quan hệ xã hội, đời sống xã hội, dựa trên thực tế của hệ độc (độc tài, độc quyền, độc trị, độc tôn), từ đây không có chuyện phân chia quyền hạn giữa các tôn giáo và quyền lực độc đảng. Chỉ báo thực trạng, tới từ hệ độc (độc đảng, độc tài, độc quyền, độc trị, độc tôn), tại đây chuyên chính của hệ độc không nhân nhượng với bất cứ tôn giáo nào, không nương tay với bất cứ tín ngưỡng nào, không thỏa hiệp với bất cứ niềm tin nào, từ đó tạo ra thế độc tôn của tuyên truyền độc đảng. Trong độc trị của tuyên giáo độc ngôn, ở đây độc mang hai nghĩa : chỉ có nó là độc nhất để độc tài, nên nó là mảnh đất độc ác, để cái độc xuất hiện cùng cái ác.

Quá trình truy hại tôn giáo

Quá trình truy hại tôn giáo, từ thái độ tới cách hành xử, từ hành vi tội ác tới hành động tội phạm rất khác nhau giữa các nạn nhân tôn giáo. Thiên chúa giáo liên tục và thường xuyên bị đàn áp, khủng bố, truy hại như là một lực lượng tín ngưỡng tới đất Việt qua con đường truyền đạo, đã là kẻ thù của Đảng cộng sản Việt Nam trong giai đoạn nửa đầu thế kỷ XX. Mặc dù Thiên chúa giáo không mang bản chất chính trị, nhưng thiên chúa giáo trực tiếp hay gián tiếp mang nội dung của nhân quyền và văn minh của phương Tây, lại có giá trị về vị tha được cổ vũ bởi kinh nghiệm lâu đời của dân chủ, trong đó có tự do ngôn luận. Thiên chúa giáo mang ý nghĩa nhân văn có nền là nhân bản trên một đức tin là thượng đế, một phạm trù tâm linh mà các lãnh đạo công sản vô thần không chấp nhận khi họ luôn đi trên con đường cướp chính quyền bằng bạo lực của cái ác. Với thảm kịch của Phật giáo : mê tín cầu vong, Phật giáo thương mại vì tiền, Phật giáo quốc doanh với sư công an… Cao Đài Hòa Hảo đã là nạn nhân của Đảng cộng sản Việt Nam trong nội chiến Bắc-Nam (1954-1975) qua các cuộc thủ tiêu, ám sát các lãnh tụ của tôn giáo này. Sau 1975 thì Cao Đài Hòa Hảo bị đàn áp, bị khủng bố trên quy trình toàn diện và vĩ mô, với các chiến dịch trấn áp, khủng bố liên tục. Cao Đài Hòa Hảo là hai tôn giáo mang thực tiễn địa phương miền Nam không có hậu thuẫn của hệ thống Thiên Chúa giáo quốc tế bảo hộ, không được đông đảo quần chúng hỗ trợ như Phật giáo, nên Cao Đài Hòa Hảo đang là nạn nhân của các tội ác bất nhân nhất hiện nay tại miền Nam của đất nước.

Quá trình truy hãm dân tộc thiểu số

Từ khi Đảng cộng sản Việt Nam áp đặt chế độc độc đảng-toàn trị lên toàn lãnh thổ, thì các dân tộc thiểu số miền cao, miền xa là những nạn nhân thường xuyên những tội ác, trên nhiều lĩnh vực. Trong đó : tài nguyên thiên nhiên luôn bị khai thác, tàn phá, nhiều nơi bị tận diệt ; môi trường sống luôn bị tấn công, đe dọa, truy diệt. Những chính sách mang tính bày biện là bảo vệ, văn hóa, truyền thống, ngôn ngữ cho các dân tộc thiểu số đi cùng với các chính sách hỗ trợ về giáo dục và thi cử chỉ là trò mị dân. Bởi vì khi tài nguyên thiên nhiên nuôi sống họ, khi môi trường cùng môi sinh dính liền với sự sống còn của họ bị đe dọa bởi bạo quyền trung ương, bởi tà quyền tham quan, bởi ma quyền tham đất, tham mỏ, tham quặng, ngày ngày đe dọa sinh sinh tồn của họ. Chính vì không có đường sống trước các tội ác chiếm tài nguyên, chiếm đất của bạo quyền, tà quyền, ma quyền, mà họ đứng lên đòi hỏi công bằng. Và, bạo lý của Đảng cộng sản Việt Nam đã trả lời bằng các vụ bắt bớ, đẩy các nạn nhân này vào vòng lao lý, mà các chứng nhân đã thuật rõ sự dã man của công an khi tra tấn họ, để họ phải ký vào các lời khai không căn cứ là họ "chống chính quyền cách mạng", "nổi loạn đòi tự trị", sự thô bỉ đến tàn mạt đã dẫn cái ác tới cái tội thảm sát đồng bào Hmong năm 2011. Hiện nay, người dân tộc là nạn nhân của tội ác cướp tài nguyên, cướp khoáng sản, cướp đất đai đang sống trong nơm nớp lo sợ tại Thái Lan, lo sợ bị trục xuất và trả về lại Việt Nam.

Truy vong tù nhân lương tâm

Nhà tù hiện nay của chế độ độc đảng toàn trị không có những mục đích luật pháp và xã hội chính đáng của một công pháp bình thường là : cách ly tù nhân với xã hội, mà vẫn bảo đảm quyền tính mạng của họ, Hướng nghiệp tù nhân, để tạo điều kiện trở thành công dân đúng và tốt, tạo điều kiện tích cực cho quá trình tái hội nhập xã hội khi mãn tù… Mà ngược lại nhà tù hiện nay của chế độ độc đảng-toàn trị được tổ chức như hiện cảnh của một địa ngục trần gian, tạo nên bối cảnh thuận lợi để tội ác xuất hiện với điều kiện giam cầm khắc khe, mà theo nhân chứng nó còn tồi tệ hơn nhiều lần so với các nhà tù thời thực dân của thế kỷ qua. Xếp đặt phản công lý và tổ chức phản nhân quyền đến độ bất nhân khi giam các tù nhân lương tâm cùng với các tù hình sự. Ngược đãi tù nhân hình sự, đặc biệt là dùng nhà tù để "trả thù" bằng những thủ đoạn tồi tệ nhất các chủ thể đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền-đây chính là số phận của các tù nhân lương tâm hiện nay. Nhà tù thời nay của chế độ độc đảng toàn trị là ổ của buôn lậu, tham nhũng, bóc lột. Buôn lậu ma túy công khai dưới sự tổ chức của các quản giáo, và cai tù như một nguồn lợi nhuận bán công khai.Tham nhũng thực phẩm nuôi tù nhân, bằng cách vừa thu hồi thực phẩm thăm nuôi của các giá định tù nhân, vừa bắt ép các tù nhân phải dùng thực phẩm bán tại nhà tù với giá cao, tạo nên khó khăn tài chính bất thường vừa cho tù nhân, vừa cho gia đình họ.

Hình sự hóa lương tri

Nhà tù hiện nay của chế độ độc đảng toàn trị là chế độ lao động ngặt nghèo, với sự bóc lột sức lao động của tù nhân qua các sản phẩm mà họ làm ra, để làm giầu cho bọn quản giáo và cai tù… Nhà tù hiện nay của chế độ độc đảng toàn trị là nơi truy vong, tạo ra cái chết ở mức độ cao và cường độ mạnh, mà các hội đoàn quốc tế về nhân quyền biết rất rõ : sử dụng tù hình sự để hành hạ, hành hung, kể cả hành sát các tù nhân lương tâm, với sự tổ chức công khai của ban giám đốc nhà tù. Sử dụng điều kiện sống hằng ngày, từ thiếu thực phẩm tới thiếu vệ sinh để đầy dọa, vùi dập các tù nhân lương tâm theo quy trình "trả thù" đê tiện. Sử dụng các nhà tù xa nhà, xa nơi ăn chốn ở của gia đình tù nhân, cũng trong mục đích hành hạ, đầy dọa các gia đình của những tù nhân lương tâm. Các quốc gia đã và đang bị địa ngục trần gian của độc tài-toàn trị, thì tội phạm học luôn bị cấm đoán và truy nã. Đối với thảm trạng độc đảng-toàn trị của Việt Nam hiện nay, thì các nghiên cứu, khảo sát, điều tra, điền dã về các nhà tù với dữ kiện khách quan qua phân tích và giải thích chỉ thực hiện được thật đầy đủ khi Đảng cộng sản Việt Nam sụp đổ.

Truy hủy Việt tộc : (Lê Duẩn) "Đánh thay cho Liên Xô và Trung Quốc"

Với não trạng của tín đồ vô điều kiện với hai đàn anh đầu sỏ lãnh đạo phong trào cộng sản của nửa cuối thế kỷ XX. Chỉ một não trạng cá nhân, đã kéo theo một tập thể mà cụ thể là Bộ Chính trị thời bấy giờ, cùng lúc kéo cả một dân tộc, cả hai miền Bắc và Nam vào một cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, với nhiều triệu nạn nhân đã phải nhận cái chết. Với khoảng cách lịch sử cần thiết về thời gian, sau khi đất nước thống nhất, thì não trạng "thí dân, thí nước" để đánh thay cho Liên Xô và Trung Quốc, mà hai tên đầu sỏ phong trào cộng sản thế giới này đã có xung đột với nhau về chính sách quốc tế cũng như tư lợi của chúng ngay trong khi cuộc chiến chống Mỹ (1954-1975). Để sau đó Việt Nam phải nhận hai cuộc chiến tiếp theo : biên giới Tây Nam chống Khmers đỏ bắt đầu năm 1977, biên giới phía Bắc chống Trung Cộng bắt đầu năm 1979, với bao ngàn nạn nhân đã chết. Đây không phải chỉ là chuyện đánh giá sai tình hình của Lê Duẩn về các tư lợi của các đảng cộng sản, sẵn sàng dẫn dắt đồng chí không đồng chính kiến với mình vào tử lộ ; mà còn là một loại não trạng hiếu chiến trong tử lộ với sinh mạng của chính đồng bào mình : không hề là một ưu tiên trong quá trình cân nhắc (lý luận tỉnh táo-đề nghị sáng suốt-thảo luận khách quan-quyết định chính chắn-hành động liêm sỉ) dựa trên nhân tính lãnh đạo làm nên nhân đạo chính trị mà một tổ chức chính trị (đảng, bè, phái…) phải có khi buộc đi vào tử lộ của chiến tranh.

Với nhiều triệu nạn nhân trong cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn

Một cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, với nhiều triệu nạn nhân, không có nội dung đạo lý, không có ý nghĩa luân lý, không có tư tưởng đạo đức cho tương lai của dân tộc và đất nước ; mà chỉ để lại một chế độ toàn trị dựa trên hệ độc (độc đảng, độc quyền, độc tài, độc tôn, độc trị). Nơi mà tuyên truyền "chiến thắng chống Mỹ", "thống nhất đất nước", "xây dựng đất nước mười lần giàu đẹp hơn"… chỉ để lại một thực trạng hiện nay là của một đất nước cạn kiệt tài nguyên với ô nhiễm môi trường trầm trọng, với một dân tộc nheo nhóc trong túng quẫn, với xuất khẩu lao động để làm lao nô, nô tỳ… cho các nước láng giềng với vị thế quốc tế tủi nhục nhất. Tất cả thực trạng này nằm trong một tâm trạng chung của một Đảng cộng sản Việt Nam : hèn với giặc, ác với dân, đã và đang mở đường cho Tàu tặc làm ra Tàu họa, Tàu tà sinh ra Tàu nạn… đang phủ trùm lên số phận của Việt tộc. Thấy và thấu nguồn của nó luôn ở cấp thượng tầng, tiếp tục gây ra tội ác trong những năm tháng tới tới hệ độc (độc đảng, độc quyền, độc tài, độc tôn, độc trị) với một hệ thống công an trị tiếp tục gây tội ác với nhân dân, nhất là với các đứa con tin yêu của Việt tộc đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền cho một tương lai của công bằng, tự do, bác ái.

Một tập đoàn lãnh đạo diệt dân ở nhiều mức độ khác nhau

Đảng cộng sản Việt Nam mở đường cho ngoại xâm, trước là cõng rắn cắn gà nhà, sau đó là mang voi về dày mả tổ qua hệ tham (tham quan tham quyền, tham ô rồi tham nhũng, tham đất để tham tiền), một bọn nội xâm buôn chức bán quyền để sau đó là buôn dân bán nước. Tội phạm học không ngừng ở các "vở kịch" chống tham nhũng kiểu "đốt lò" của Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, mà tội phạm học phải lần tìm gốc, rễ, cội, nguồn để phân tích dây mơ rễ má của hệ độc (độc đảng, độc quyền, độc tài, độc tôn, độc trị như một tập đoàn lãnh đạo sát nhân), sẵn sàng thí dân, thí nước qua chiến tranh, tạo ra nội chiến để thực hiện một ý thức hệ ngoại lai, phản dân tộc. Như một tập đoàn lãnh đạo tội nhân, tiếp tục dùng công an trị để đàn áp, khủng bố, truy diệt những công dân yêu công bằng, quý tự do, trọng dân chủ, nâng nhân quyền. Như một tập đoàn lãnh đạo tư lợi của các nhóm lợi ích, được tổ chức như những mafia, sẵn sàng tiêu diệt lẫn nhau qua phản xạ bạo lực di truyền của cộng sản là thanh trừng nội bộ, bất chấp công lý, khinh miệt công pháp, xem thường công luận. Như một tập đoàn lãnh đạo diệt dân ở nhiều mức độ : nhắm mắt mà vơ vét tiền tham ô mặc cho Tàu tặc đang xâm lấn đất, biển, đảo ; cúi đầu mặc cho Tàu họa ô nhiễm môi trường, truy diệt môi sinh của đất nước, khoanh tay mặc cho Tàu họan đưa tràn lan thực phẩm bẩn, hóa chất độc cùng với các công nghiệp nhiệt điện, hóa học, luyện thép đầy tội lỗi, gây ra ung thư cấp làng, cấp vùng, rồi cấp quốc gia.

Truy sát nguyên khí quốc gia

Không ngừng ở mức độ cá nhân gây ra tội ác, mà đi xa để đi rộng, đi sâu để đi cao lên tới thượng tầng lãnh đạo, nơi trung tâm của các bạo ý đã trở thành quyết sách, các tà ý đã thành chính sách, các qủy ý đã thành tử sách đã và đang đưa Việt tộc vào tử lộ ! Trong cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn giữa hai miền (1954-1975), xuất hiện một chuỗi hệ luận của tội ác mà những kẻ cầm quyền đã tự cho phép chúng gây tội ác mà không ai được buộc tội chúng là tội phạm. Tư duy tội ác của bọn lãnh đạo này là : "thí lính", "nướng quân" trong các chiến dịch, trên các mặt trận mà sinh mạng đồng bào của chúng bị đặt thấp hơn chiến thắng trên chiến trường để phục vụ chiến sách của chúng, từ đó mọi chiến thắng phải phục vụ ý đồ dùng tử lộ của lính, của quân như các con cờ để chúng đấu giá, mặc cả, thương lượng cho quyền lực và quyền lợi của chúng. Các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam gây ra trong cả thế kỷ XX thì không ngừng lại trong khuôn khổ của cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, giữa hai miền (1954-1975), mà phải đi trở lên thượng nguồn từ khi có Đảng cộng sản Việt Nam dẫn tới chiêu bài Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp. Chính trong thời điểm này đã có nhiều sự cố xác nhận quá trình "thí lính", "nướng quân", nơi mà mạng sống của các thế hệ thanh niên đã bị sử dụng trong tham vọng "phải giành chiến thắng bằng mọi giá", vận dụng trong ý đồ "phải tới toàn thắng bằng mọi giá".

Đồ hình và hậu nạn của tội ác

Trong cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, giữa hai miền (1954-1975), quy luật độc đảng trong toàn trị, thì bọn lãnh đạo tự cho phép mình độc đoán trong quyết định, mặc cho hậu quả độc hại đến với đồng bào, dân tộc, đất nước. Nơi đây, hằng số "quyết chiến" song hành cùng hàm số "quyết thắng" cho xuất hiện một ẩn số trong tư duy (bất nhân) của kẻ lãnh đạo là : "tử chiến"- với mạng sống của lính, của quân, chớ không phải của chúng. Tội phạm học khi khảo sát các sự cố "thí lính", "nướng quân" tới từ các tướng bất tài, từ các quyết đoán hồ đồ tới bất nhân của lãnh đạo, các tiên đoán sai lầm của việc dùng quân. Hậu quả của "thí lính", "nướng quân" tiếp tục xẩy ra trên chiến trường Tây Nam chống bọn diệt chủng Khmers đỏ sau 1977, và bọn Tàu tặc 1979. Không được quên sự hy sinh làm bia đỡ đạn cho quân thù Tàu tặc tại Gạc Ma, nơi mà tên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng lúc đó đã cấm các chiến sĩ giữ đảo được nổ súng để tự bảo vệ, nếu tên này trực tiếp tạo ra tội ác, thì phải sử hóa hành động phản bội của nó như một tội đồ. Thống kê hóa để định lượng là vai trò của tội phạm học phân tích, không ngừng ở hình sự hóa cá nhân, mà phải đi xa, rộng, dài, sâu hơn nữa để tới một phân tích định lượng về thiệt hại nhân mạng quá lớn lên số phận của Việt tộc cả thế kỷ XX.

Tội ác vẫn đang nối đường cho tội ác

Các diễn luận từ đạo lý tới công lý, từ sinh mạng tới tòa án, từ thống kê hóa tới sử hóa một cách khách quan nhất. Đối với Việt tộc, các kết luận sau đây vẫn chưa được minh bạch hóa các lãnh đạo gây tội ác vẫn chưa có tòa án công minh để xử chúng ; các lãnh đạo gây tội ác vẫn chưa có sử luận khách quan về chúng ; các lãnh đạo gây tội ác vẫn chưa có công pháp quốc tế nhận diện chúng. Trên các nhận định này, lý luận của tội phạm học tổng quan, đề nghị nghiên cứu, điều tra phải tới các nhận định khác : định lượng thiệt hại về tính mạng quá lớn trong chiến tranh so với số phận nghèo nàn trong nheo nhóc hiện tại của Việt tộc. Định lượng thiệt hại về tính mạng quá nhiều trong thời chiến so với các điều kiện vật chất và tinh thần hiện tại mà Việt tộc đang có. Định lượng thiệt hại về tính mạng quá dài trong chiến sự so với chế độ độc tài nhưng bất tài hiện nay, ngày ngày đẩy Việt tộc vào ngu dân trong tuyên truyền. Chế độ độc tài hiện nay không hề có ý thức về sự thật của tội ác, để sáng suốt ra, không hề có nhận thức về tội phạm đang cầm quyền, để làm rõ lịch sử. Nên tội ác vẫn đang nối đường cho tội ác, để tội ác tự nối dài trên số phận của Việt tộc !

Bạo trị : tội ác của công an

Tội phạm học phân tích phải biết đường đi nước bước để tìm tới tội phạm học định hướng nhân bản, mà rõ các định đề của nhân quyền, biết lấy nhân vị của tự do để bảo vệ nhân bảnnhân văn ; có nhân tri của dân chủ để bảo đảm nhân lýnhân tính ; nhận nhân đạo của bác ái để bảo hành nhân tâmnhân từ, tất cả hệ nhân này phải trực tiếp phục vụ cho : nhân phẩm để chống lại tội ác, vô hiệu hóa tội nhân, vô dụng hóa tội đồ, cô lập hóa toàn bộ liên kết tội ác-tội nhân-tội đồ. Với hàng trăm nạn nhân hàng năm bị hành hung, tra tấn cho tới mất mạng trong các đồn công an, và xã hội sẽ không tính được bao nhiêu nạn nhân khác bị tra tấn đến trọng thương, khi về lại được gia đình chỉ vài ngày là tử thương. Việt Nam hiện nay là một trong những quốc gia có thống kê tử xuất trong các đồn công an cao nhất. Đây là một thực tế với các chứng tích về một loại tội ác chỉ có trong các chế độ độc đảng-toàn trị, nơi mà pháp luật của dân chủ, công lý của nhân quyền không sao tới được để bảo vệ các nạn nhân nằm trong bàn tay giết người của cả một hệ thống công an trị, bất chấp công lý.

dcs8

Hành hung-hành sát : giết người trong đồn công an

Tội ác giết người trong các đồn công an, phải được tội phạm học khảo sát và điều tra qua ít nhất là ba định hướng đã làm nên tầm vóc của chuyên ngành này, khi nó nghiên cứu về các chế độ độc đảng-toàn trị, kiểu Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cuba và Việt nam. Nạn nhân tràn lan, nơi mà tội ác tới từ công an trị luôn được bảo kê và bao che bởi độc đảng-toàn trị, nơi mà chính các thủ phạm là công an có đầy đủ ý thức khi giết hại dân chúng với khẩu hiệu của bảo hộ độc đảng-toàn trị : "còn đảng, còn công an". Hậu nạn không tư pháp, nơi mà tòa án cùng công lý không có các điều kiện bình thường để điều tra về thực cảnh của tội ác, hành vi của tội phạm, từ đó kiểm tra về bản chất của cái ác trong tay các công an khi cái ác quyết định cái độc "đòn thù" của công an đã dẫn đến cái chết.

Hệ lụy của tử nạn, thân nhân của nạn nhân muốn biết sự thật trong các đồn công an đã gây ra cái chết, thì họ sẽ bị một hệ thống tư pháp là công cụ đã bị thuần hóa bởi cơ chế độc đảng-toàn trị, ngăn cản không cho tiếp nhận sự thật về tội ác. Thủ phạm chính là công an, những kẻ nhận nhiệm vụ phải bảo vệ công dân, nhưng làm chuyện ngược lại là giết dân.

Tội ác công an trị và tội ác độc đảng-toàn trị chỉ là một

Đưa ánh sáng của chân lý, để công lý nhận định được tội ác công an trị và tội ác độc đảng-toàn trị chỉ là một ; nơi mà tội ác công an trị là hạ nguồn của tội ác độc đảng-toàn trị là thượng nguồn, chính cái ác của lãnh đạo làm ra tội ác của công an để bảo vệ nó. Tội ác công an trị và tội ác độc đảng-toàn trị chỉ là một ; nơi mà tội ác công an trị là hạ tầng của tội ác độc đảng-toàn trị là thượng tầng, nơi mà chính sách của độc đảng-toàn trị đã mở cửa, đặt nền, dựng tường, che mái cho các tội ác của kẻ giữ cửa, giữ nhà, giữ đất, giữ quyền cho độc đảng-toàn trị. Tội ác công an trị và tội ác độc đảng-toàn trị chỉ là một ; nơi mà tội ác công an trị là hành động của tội ác độc đảng-toàn trị là ý đồ, nơi mà tội ác đóng đầy đủ vai của nó là lấy cái ác để gieo sợ hãi, diệt đối kháng. Rất nhiều cơ quan nhân quyền quốc tế có đầy đủ các chứng từ, chứng tích, chứng nhân về một chế độ độc đảng-toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam và một hệ thống công an trị ngày ngày gây ra tội ác. Đảng cộng sản Việt Nam đã dùng công an để khủng bố, bắt bớ, truy sát… với mức độ và mật độ khốc liệt, nơi mà tội ác đi từ tra tấn bằng cực hình, bằng nhục hình cho tới tổ chức bức tử hay thủ tiêu, những tội ác ngang hàng với những quốc gia độc tài tàn ác bất nhân nhất hiện nay.

Cực hình và nhục hình

Khi nghiên cứu về các tội ác của Đảng cộng sản Việt Nam đang độc quyền trong độc tài của độc trị, đi từ hành hạ tới hành sát chính nhân dân của mình, nhất là các chủ thể yêu công bằng để quý tự do, trọng dân chủ để nâng nhân quyền, thì tội phạm học phải theo các quy trình khách quan của nghiên cứu. Tội phạm học khảo sát và điều tra, nơi mà định chất song hành cùng định lượng, có nền là sự kiện để hiểu sự cố, có gốc là chứng từ tới từ chứng nhân và chứng tích. Tội phạm học phân tích và giải thích, nơi mà phân tích khách quan các sự kiện, sự cố với chứng từ, chứng nhân, chứng tích được đặt trong thực tế của độc đảng, thực trạng của độc tài, thực cảnh của độc trị. Tội phạm học giải luận và diễn luận, chỉ có thể lý luận và lập luận để thấu cái độc hại của tội ác khi hiểu được gốc, rễ, cội, nguồn của hệ độc (độc đảng, độc quyền, độc tài, độc trị, độc tôn) làm nên cái độc đoán của tội phạm. Tội phạm học giết người để diệt nhân, nơi mà các chuyên gia của tội phạm học chỉ có thể am tường và thấu hiểu cái độc có trong cái ác khi nó quyết định sát nhân (giết người để diệt nhân). Đây là hành động song đôi làm nên hậu quả song lứa của tội ác ; trước hết là giết người tức là diệt sinh mạng để thủ tiêu : thể lực, trí lực, tâm lực của một cá thể không tuân theo hoặc chống đối lại bạo quyền lãnh đạo, tà quyền tham quan, ma quyền tham tiền. Diệt nhân là diệt toàn bộ hệ nhân có trong một cá thể, từ nhân tính tới nhân lý, từ nhân tâm tới nhân từ, từ nhân trí tới nhân trí, từ nhân bản tới nhân văn, từ nhân đạo tới nhân nghĩa, từ nhân vị tới nhân phẩm.

Truy diệt các nhà hoạt động vì dân chủ và nhân quyền

Các chuyên gia của tội phạm học không chỉ nhìn tội ác đơn lẻ qua hành vi đơn phương của tội phạm, mà phải hiểu để thấu tới nơi tới chốn tội ác của một chế độ độc đảng-toàn trị là tội ác diệt cả một hệ nhân (nhân tính, nhân lý, nhân tâm, nhân từ, nhân trí, nhân trí, nhân bản, nhân văn, nhân đạo, nhân nghĩa, nhân vị, nhân phẩm) trên cả một mạng chằng chịt, dầy đặc : giết người để diệt nhân. Các nhà hoạt động vì dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam hiện nay là những chủ thể yêu nước thương nòi, những đứa con tin yêu của Việt tộc, cũng chính là những nạn nhân trực tiếp bị hành hung, khủng bố, bắt bớ, tù đày… từ ám hại tới ám diệt. Dưới chế độ độc đảng-toàn trị của Đảng cộng sản Việt Nam thì hệ thống ám hại-ám diệt trùm phủ lên toàn bộ lên đời sống xã hội, sinh hoạt xã hội, quan hệ xã hội không những của các nhân tố đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền, vì công bằng và tự do, mà còn trên cả thân quyến, bạn bè, đồng nghiệp của họ. Đảng cộng sản Việt Nam đã tổ chức hệ thống hệ thống ám hại-ám diệt các chủ thể đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam hiện nay bằng : Các thủ đoạn bất nhân để bảo vệ cái bất chính của nó, vì dân tộc Việt không hề chính thức bầu cho Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo dân tộc và đất nước Việt Nam.

Tội ác là động cơ và động lực để điều khiển bạo quyền, tà quyền, ma quyền

Các hành xử bạo động để bảo hành bạo quyền bất lương của nó, vì nó rất lo sợ trước dân chủnhân quyền sẽ dẫn tới đa nguyên, đa đảng. Các ý đồ tà gian để bảo kê tà quyền thâm độc của nó, vì nó muốn giữ đặc quyền âm binh của nó qua tham quyền để tham ô, tham nhũng vì tham tiền. Bạo quyền độc đảng-tà quyền tham quan-ma quyền tham tiền không phải chỉ là ngữ pháp để hiểu thực tế của tội phạm mà còn là mô thức giải thích về nguồn cội của cái ác, làm nên tội ácnạn nhân vĩ mô chính là dân tộc và đất nước. Độc tài bất tài-độc quyền lạm quyền-độc trị bất trị không phải chỉ là ngữ pháp để nêu rõ thực trạng của đất nước Việt là Đảng cộng sản Việt Nam độc tài mà còn bất tài trong quá trình phát triển đất nước, để đưa dân tộc tới văn minh. Độc quyền trong lãnh đạo nên lạm quyền để toàn quyền trong hành pháp, để thao túng lập pháp, để thuần hóa tư pháp. Độc trị nhưng không biết quản trị dân tộc bằng công bằng, tự do, bác ái, và bất trị khi sẵn sàng nhúng tay vào tội ác giết người, diệt nhân, hại đồng bào, hủy đất nước.Tội ác là động cơ và động lực để điều khiển bạo quyền-tà quyền-ma quyền.

Trù diệt các phong trào xã hội

Các phong trào xã hội sau đây đã là nạn nhân của tội ác do công an tổ chức, do các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam chỉ đạo, nơi mà tội ác đã có mặt và tội phạm là công an luôn được chế độ độc đảng-toàn trị bao che, bảo kê. Phong trào yêu nước qua các cuộc biểu tình chống Tầu tặc cướp đất, biển, đảo, trong đó các người tham dự biểu tình bị đàn áp thẳng tay. Phong trào yêu nước qua các cuộc biểu tình chống ô nhiễm môi trường qua sự cố Formosa đã truy diệt môi sinh của nhiều tỉnh miền Trung, trong đó các người tham dự biểu tình từ phụ nữ tới trẻ em đều bị hành hung. Phong trào tôn giáo để bảo vệ tín ngưỡng thiêng liêng của mình, trong đó các người lãnh đạo tôn giáo bị truy cùng diệt tận ngay trong nơi tu hành của họ. Phong trào Thiên Chúa giáo chống ô nhiễm môi trường do Formosa gây ra, cũng là phong trào chống Tàu tặc xâm lược, có cùng tâm điểm và cùng có hội tụ với các phong trào đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền. Phong trào đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền cũng là phong trào chống ô nhiễm môi trường, chống hủy diệt môi sinh, cũng là phong trào chống đàn áp tôn giáo, có cùng tâm điểm và cùng có hội tụ với các phong trào về tự do tín ngưỡng. Phong trào Thiên chúa giáo chống ô nhiễm môi trường, phong trào đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền, có cùng tâm điểm để hội tụ với các phong trào tín ngưỡng địa phương Cao Đài, Hoà Hảo, tất cả cùng nhau chống bạo quyền lãnh đạo, tà quyền tham quan, ma quyền tham tiền, tất cả đấu tranh vì công bằng, tự do, bác ái.

Gian thông công an-côn đồ

Thấy để thấu tại sao độc đảng toàn trị rất lo âu về tính liên kết dẫn tới tính liên minh của các phong trào có mặt trong toàn xã hội dân sự hiện nay tại Việt Nam. Độc đảng toàn trị đã đàn áp tàn nhẫn, khủng bố khốc liệt, bắt bớ tràn làn, tù đày dài hạn, hãm hại với các thủ đoạn bất nhân nhất các phong trào này. Hiện nay với độc đảng-toàn trị, dân tộc Việt khám phá ra một bộ mặt mà không sao tưởng tượng được, là đáy sâu cái ác của chế độ là : công an dùng côn đồ, lưu manh, xã hội đen, lẫn cả tù hình sự đã và đang lãnh án để khủng bố, truy hiếp, sát hại dân lành, mà các kinh nghiệm giờ đây đã thành chứng tích, có chứng từ với chứng nhân. Công an sử dụng côn đồ để hiếp đáp, đánh đập dân oan bị cướp đất, khi họ quyết tâm bảo vệ mảnh đất, mái nhà của họ. Công an phối hợp côn đồ để đàn áp, hành hung các công nhân đình công tại các nhà máy, trong các khu công nghiệp. Công an sử dụng côn đồ để đàn áp, đánh đập các công dân biểu tình vì yêu nước, chống ô nhiễm môi trường. Công an cùng côn đồ khủng bố các nhà đấu tranh vì nhân quyền và dân chủ ngoài đường phố ; hành hung họ trước gia đình ngay trong nhà của họ. Công an mua chuộc và chỉ huy côn đồ để đàn áp, đánh đập các công dân đấu tranh chống các trạm thu phí trái phép.

Khủng bố vừa để trừng trị các nạn nhân

Công an bao thầu và chỉ đạo côn đồ để khủng bố, đáp áp các tu sĩ và tín đồ của các tôn giáo (Thiên Chúa giáo, Phật giáo, Cao Đài, Tin Lành…). Công an chỉ huy và phối hợp với côn đồ để trấn lột, bắt cóc, hành hung các công dân xuống đường chống Tàu tặc, chống ô nhiễm môi trường.Công an chỉ đạo và bao thầu ngay cả các tù hình sự đang tại án để hành hung, khủng bố, đánh đập các thân nhân đi thăm các tù nhân lương tâm. Công an trực tiếp hướng dẫn côn đồ đàn áp, hành hung, trấn lột các chủ thể thiện nguyện của các hội đoàn từ thiện và các phong trào nhân đạo trên đường cứu trợ các đồng bào nạn nhân của thiên tai, của nghèo đói tại các vùng sâu, vùng xa. Đây chính là hành vi và hành động của tội ác, được tổ chức bởi các lãnh đạo công an từ cấp địa phương tới cấp trung ương, dưới sự chỉ đạo cao nhất là trong Bộ Chính trị. Với ý đồ của một chính quyền độc tài trong toàn trị dùng khủng bố vừa để trừng trị các nạn nhân ở cấp điếm nhục nhất, vừa để gieo nỗi sợ hãi lên toàn xã hội. Tại đây thì chính các chủ thể của xã hội dân sự, mọi thành phần nghề nghiệp, mọi tín ngưỡng… có cùng một nguyện vọng dân quyền trong dân chủ, công bằng trong công lý, nhân phẩm trong nhân quyền phải thực hiện được.

Tội phạm học xâm lược (Tàu tặc-Tàu phỉ-Tàu nạn-Tàu họa-Tàu hoạn-Tàu phạm-Tàu tà)

Đảng cộng sản Trung Quốc không ngừng ở ý đồ xâm lấn đất, biển, đảo của Việt tộc ; không ngừng ở thâm đồ xâm lược để áp đặt sự thống trị bằng đô hộ rồi nô lệ hóa Việt tộc như Tàu tặc đã thực hiện nhiều lần trong Việt sử. Chúng cũng sẽ không tự ngừng lại ở hiểm ý xâm lăng trọn vẹn đất nước Việt, mà còn biến Việt tộc thành một nô tộc tật nguyền ở mọi mức độ từ thiên nhiên tới tài nguyên, từ thể lực tới trí lực, để các thế hệ Việt tương lai mang đầy khuyết tật của một sắc tộc đã bị thuần hóa. Từ thượng nguồn của ý đồ xâm lấn tới hạ nguồn của thâm đồ xâm lược, để vĩnh viễn nô lệ hóa Việt tộc thì từ sách lược tới chiến lược hiểm ý của Tàu thực hiện một quá trình tội ác tổng hợp (trộm, cặp, cướp, giựt đất biển đảo ; ô nhiễm môi trường, hủy diệt môi sinh ; đầu độc thực phẩm, buôn người, lấy nội tạng…). Tàu tặc đã chiếm đất, chiếm đảo, chiếm biển, rồi còn bắn giết, sát hại ngư dân Việt trước một Đảng cộng sản Việt Nam nhắm mắt-cúi đầu-khoanh tay-quỳ gối trước Tầu tặc. Từ ngày quy hàng Đảng cộng sản Trung Quốc qua mật ước Thành Đô, từ đó cho tới nay Tầu tặc đã nắm dao đằng chuôi để Đảng cộng sản Việt Nam phải đứng trước mũi dao để ngày ngày phải : hèn với giặc-ác với dân. Chất tặc của Tàu đã là chất độc sẵn sàng chế ra chất ác, xem mạng sống của Việt tộc không có một giá trị đạo lý gì với chúng, nên chúng ngày ngày bắn giết ngư phủ Việt, chúng vào hoạn lộ của cái ác mà không có một chút lương tâm.

Tàu tặc là bạn vàng, láng giềng tốt, vừa đồng chí vừa là anh em

Ngữ pháp Tàu tặc chỉ bọn cướp có phản xạ giết người để đoạt của, chiếm đất, biển, đảo. Ngữ pháp này dựng nên mô thức giải luận để phân tích và giải thích các quá trình mà tội phạm học phải điều tra, phải khảo sát, phải nghiên cứu sau đó về : Tàu nạn, Tàu hoạn, Tàu họa, để đi đến mô hình diễn luận thế nào là Tàu tà nơi mà thâm, độc, ác, hiểm xuất hiện để biến thành hành động hại, hủy, giết, diệt dân tộc Việt như chúng đã làm liên tục từ nhiều ngàn năm qua trong xâm lược, trong đô hộ, trong đồng hóa, trong ý đồ diệt vong Việt tộc. Một kẻ thù truyền kiếp, mà tổ tiên dặn dò con cháu không được quên, vì chúng có dịp là lập lại tội ác ăn tươi nuốt sống dân Việt, để lấy đất Việt, vậy mà Đảng cộng sản Việt Nam gọi tên chúng là bạn vàng, láng giềng tốt, vừa đồng chí vừa là anh em. Việt tộc đừng trong chờ gì ở Đảng cộng sản Việt Nam đã quy phục để được-và-bị Đảng cộng sản Trung Quốc thuần hóa. Quy phục qua cúi đầu-khoan tay-quỳ gối để được bảo kê bởi Đảng cộng sản Trung Quốc, thuần hóa chỉ biết thưa-bẩm-dạ-vâng trước đàn anh Tàu, vì đàn anh này biết thâm tâm, ưu tiên số một của bọn lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam vẫn là cứu chúng, tức là cứu đảng, chớ không phải là cứu dân, hay cứu nước ; đây là một tội ác ngầm đặt Việt tộc trước diệt vong trong nanh vuốt của Tàu tặc.

Ma thuật đầy tội ác của Tàu tặc

Nhận lấy trách nhiệm khoa học để khách quan mà xây dựng các định hướng cho nghiên cứu, khảo sát, điều tra, điền dã về tội phạm học trong phạm trù Tàu tặc. Nghiên cứu về quá trình mất đất, biển, đảo từ địa lý thực địa tới địa dư chính trị để nhận ra sự lệ thuộc của Đảng cộng sản Việt Nam trước Đảng cộng sản Trung Quốc, từ khi lập Đảng cộng sản Việt Nam 1930 tới hiệp định Genève 1954, ma thuật đầy tội ác của Tàu tặc đã cụ thể hóa bằng cách chia cắt Việt Nam qua vĩ tuyến 17. Đây là một tội ác lịch sử sẽ giúp tội phạm học lập nên sử kiện, để hiểu sử tính tội phạm của Tàu tặc, từ đó gây dựng lên sử luận với chứng từ, chứng nhân của tội ác này. Khảo sát từ tư duy của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam khi Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký công hàm giao Hoàng Sa cho Tàu tặc, cho tới quá trình gây tội ác liên tục của Tàu tặc để chiếm luôn Trường Sa, với hành vi ăn hiếp Đảng cộng sản Việt Nam, với hành động để giết ngư dân Việt trên lãnh hải của Việt tộc. Điều tra về những bước lùi của Đảng cộng sản Việt Nam từ mật ước Thành Đô tới nhiều thoái bộ đã nhường đất, biển, đảo, cùng lúc mở cửa cho công nghệ Tàu, xí nghiệp Tàu, công nhân Tàu, hàng hóa Tàu… tràn lan trên đất Việt, để thảm trạng hiện nay là chế độ độc đảng-toàn trị lệ thuộc vào Đảng cộng sản Trung Quốc và kinh tế Việt Nam ngày càng lệ thuộc vào Tàu tặc. Điền dã qua điều tra thực địa về các công nghệ bẩn của Tàu nạn đang gây những tội ác về môi trường, cùng lúc khảo sát thực trạng di dân của Tầu tặc tới đất Việt, để toan tính không những ăn nằm ở dề, mà còn lấy vợ Việt để tạo ra một thành phần lai mới mà ý đồ mai phục lâu dài để xâm lược cho bằng được đất nước ta.

Tàu phỉ buôn lậu, hối lộ, bài bạc, ma túy… ung thư hóa đời sống xã hội

Khi liên kết được các kết quả của nghiên cứu, khảo sát, điều tra, điền dã về Tàu tặc phải nhận ra thâm tính làm nên ý đồ của một mô hình tội ác có xếp đặt trên một không gian dài thường xuyên, trong một không gian rộng từ vĩ mô (từ chế độ, cơ chế, hành chính tới sinh hoạt xã hội, đời sống xã hội tới) tới vi mô (từ các huyện, xã, vùng, miền, thành phố tới cá nhân, gia đình, thân tộc). Tàu tặc luôn thực hiện tội ác của chúng bằng mua chuộc qua tham nhũng, thao túng thị trường qua tham ô, đầu cơ tích trữ qua môi giới với các tham quan, vì tham tiền mà rơi vào tà lộ của buôn dân bán nước ! Ngữ pháp Tàu phỉ dựa trên thực tế lịch sử có cùng với sự xuất hiện và có mặt người Tàu trên quê hương Việt bao thế kỷ qua, họ tới nơi nào là họ tổ chức buôn lậu, bất chấp luật pháp quốc gia và địa phương mà họ đang định cư. Hối lộ, có tổ chức để điều khiển bọn tham quan, rồi lũng đoạn cơ chế tại chỗ. Bài bạc, tổ chức các khu bài bạc, tổ chức mạng đánh bạc qua công nghệ truyền thông trong nhiều thành phố của Việt Nam. Ma túy, được tổ chức trên quy mô rộng lớn, từ vận chuyển tới phân phối, mà hệ lụy không những trên thể lực của thanh thiếu niên Việt, mà còn trên rất nhiều thành phần xã hội. Đây là tiền đề để tạo tội ác của Tàu tặc đặt lên toàn sinh hoạt xã hội, đời sống xã hội, quan hệ xã hội, với sự bất lực của chính quyền trung ương.

Nội xâm đã mở cửa cho Tàu phỉ

Từ hối lộ qua tham nhũng Tàu phỉ, đã mở cửa để Tàu tà xâm nhập vào mọi cơ chế tổ chức quốc gia, tạo ra một không gian ngầm chính là nền cho Tàu tặc thực hiện âm mưu thôn tính đất nước Việt, vì Tàu phỉ trực tiếp hoặc gián tiếp hỗ trợ cho Tàu nạn đầu cơ nông phẩm, thao túng nông dân, Tàu họa ô nhiễm môi trường, hủy diệt môi sinh, Tàu phạm buôn người, lấy nội tạng. Giải thích tội ác để nhận ra tội phạm trực tiếp gây ra tội ác (Tàu tặc-Tàu phỉ-Tàu nạn–Tàu họa-Tàu hoạn-Tàu phạm- Tàu tà). Đồng phạm, gián tiếp tham gia vào tội ác (bạo quyền lãnh đạo trung ương, tà quyền tham quan sống bằng tham nhũng, ma quyền môi giới nhận hối lộ) để mở cửa cho các tội đồ thâm nhập, đột nhập vào các tổ chức của sinh hoạt xã hội, đời sống xã hội, quan hệ xã hội của Việt tộc. Những chủ thể yêu nước thương nòi, trong tự do-công bằng-bác ái, vì dân chủ và nhân quyền để xây dựng được một hệ thức : có kiến thứctri thức về ý đồ của Tàu tặc, có ý thức sâu rộng để có nhận thức sâu xa về Tàu phỉ-Tàu nạn-Tàu họa-Tàu hoạn-Tàu phạm- Tàu tà.

dcs9

Tàu nạn

Tàu nạn đã có mặt

Tàu nạn, đã có mặt và đang hằng ngày đe dọa Việt tộc với ô nhiễm môi trường, nơi mà môi sinh bị truy diệt bởi chính các tập đoàn mang công nghiệp bẩn của Tàu sang đất Việt. Các nhà máy luyện thép tới các nhà máy điện than, đang tạo ra các làng ung thư tới Tây nguyên bị khai thác vô tội vạ, bầy nhầy nhiễm ô. Ta không được quên thực phẩm bẩn với hóa chất độc tới từ Tầu tạo ra ung thư cấp quốc gia mà các cơ quan y khoa quốc tế đã xếp Việt Nam là một quốc gia đang trong vòng tử nạn của ung thư hóa cao, một chuyện chưa bao giờ có tại Việt Nam, và không thể tưởng tượng được trong tư duy bình thường của các công dân các quốc gia văn minh. Tàu nạn chính là hệ quả của hành vi và động thái cúi đầu-khoan tay-quỳ gối của Đảng cộng sản Việt Nam trước Đảng cộng sản Trung Quốc, chính là hệ lụy của chuyện mở cửa tràn lan cho doanh nhân Tàu, thương gia Tàu tới đầu cơ nông phẩm, thao túng nông dân, làm điêu đứng nông nghiệp Việt. Hệ quảhệ lụy này đưa về hệ kết là ý đồ xâm lấn-xâm lăng-xâm lược của Tàu tặc làm bất cứ hành động tội ác nào để đạt được mục đích cướp đất Việt và diệt dân Việt. Chính quyền độc đảng-toàn trị hiện nay- đang trong vòng kềm tỏa của Tàu tặc mà phải nhận lấy bổn phận khoa học để tìm, thâu, nhận, phân, giải một cách khách quan, định hướng cho nghiên cứu, khảo sát, điều tra, điền dã về tội phạm học. Nơi mà hậu quả của Tàu nạn được tính toán từ thượng nguồn bên Tàu tà Bắc Kinh, qua các tác nhân Tàu tặc ngay trên đất nước Việt.

Nhắm mắt mà mở cửa, câm miệng để Tàu họa tuôn hàng

Tàu tặc báo với cấp trên của chúng là : quan chức Việt hầu hết là tham quan, chúng tham quyền để tham tiền, quyền lực sánh vai cùng quyền lợi. Chúng dễ dàng bị mua chuộc bởi đồng tiền rồi rơi vào đường tội phạm, nhưng thường được bảo kê bởi độc đảng-toàn trị bất chấp luật pháp của chúng. Nông dân Việt cũng dễ dàng bị chiêu dụ trước cái lợi trước mắt, nhắm mắt chạy theo lợi nhuận tức thì, nên rất dễ bị phản bội trong hợp đồng, và sau đó để doanh nhân Tàu, thương gia Tàu sẽ thao túng giá cả, o ép mặt hàng. Tàu tà sẽ thực hiện các chính sách thay đổi liên tục để tạo ra các bất lợi, cũng như để xáo trộn thị trường thương mại của Việt Nam. Chính quyền Trung ương của Đảng cộng sản Việt Nam lại sợ Tàu qua chính trị, nên sợ mất lòng Tàu qua trao đổi thương mại, qua xuất nhập khẩu. Nhắm mắt mà mở cửa, câm miệng để Tàu tuôn hàng độc hại cùng lúc chính quyền Tàu đặt ra những chính sách thuế quan để chèn ép, hạ giá nông phẩm, sản phẩm của Việt Nam. Chính các tội lỗi ngấm ngầm này luôn được "bật đèn xanh" bởi hệ thống trung ương lệ thuộc Đảng cộng sản Trung Quốc về chính trị, song hành tham ô trong cơ chế địa phương tạo ra môi trường thuận lợi để tội lỗi ngầm này được sánh đôi rồi chung sức cho các tội ác trắng trợn khác của Tàu tặc.

Tàu họa ô nhiễm môi trường, hủy diệt môi sinh

Tàu họa, vì đúng là họa : họa mất nước, họa nô lệ, họa diệt vong… tất cả từ Tàu tặc, dưới bóng đêm của bọn âm binh buôn dân bán nước, có mặt trong trung tâm của bạo quyền độc đảng tới tham quan địa phương. Bắt đầu là Tàu trúng thầu qua tham nhũng để tham quan vơ vét trước, sau đó chính dân tộc Việt lãnh mọi hậu nạn, với các công trình đội vốn, rồi dân Việt còng lưng để trả thuế, lẫn nợ công đã ngập đầu, ngập mặt. Dưới độc quyền của một Đảng cộng sản Việt Nam dẫn dắt dân tộc trong nheo nhóc trong mê lộ, với một tập đoàn lãnh đạo mà thực chất là một tập đoàn tội phạm đã có nhà, có của, có thẻ xanh, có thẻ cư trú tại phương Tây. Trong hệ lụy của Tàu họa, tội phạm gây tội ác trực tiếp luôn có sự thông đồng của động phạm tại chỗ, có mặt trong guồng máy quốc gia, có quyền lực trong chính quyền địa phương : Các công nghệ bẩn của Tàu cùng hóa chất độc làm ô nhiễm môi trường, truy diệt môi sinh luôn có sự thông đồng qua hối lộ với các tham quan địa phương cấp xã, huyện, tỉnh, vùng, thành phố. Formosa là một thí dụ rất rõ về quá trình tham nhũng của chính quyền Hà Tĩnh được " đèn xanh " của những nhân vật trong Bộ Chính trị. Các công nghệ của Tàu khai thác tài nguyên trong một không gian rộng, vừa làm ô nhiễm môi trường, vừa hủy hệ sinh thái tới tận gốc rễ. Diệt quá tình tái tạo lại rừng, tái tạo môi trường xanh có sự thông đồng ngay trong chính sách cấp cao nhất của Đảng cộng sản Việt Nam.

Tàu họa : đại nạn

Khai thác boxite tại Tây Nguyên là thí dụ mà Tàu họa được cõng, bồng, bế, nâng bởi chính Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam. Các chính sách xuất nhập khẩu tối đa có lợi cho Tàu, cùng lúc hại tối đa cho kinh tế, thương mại, xã hội… của Việt Nam được mở cửa, được thực hiện, được tạo điều kiện bởi bọn Hán gian. Bọn này có chức năng nội gián, có địa vị gián điệp, có vai trò dắt voi dày mả tổ, có hành tác cõng rắn cắn gà nhà. Tướng Trương Giang Long thuật lại là "chúng không ít", "vì trăm này sinh ra trăm kia" để buôn dân bán nước, đẩy Việt tộc vào tội ác của Tàu nạn, đưa Việt tộc vào chốn diệt vong qua xâm lược của Tàu nạn. Hãy hệ thống hóa các sự cố về ô nhiễm môi trường, từ đại nạn kiểu Formosa tới các tai nạn trong sông ngồi, đồng ruộng, thành phố… mà không quên các hậu nạn do hàng loạt các nhà máy nhiệt điện sử dụng than đá do Tàu chủ thầu... Hãy thống kê hóa từ sự kiện tới sự cố, tất cả các thiệt hại về môi trường, môi sinh, bệnh tật… qua các thế hệ, từ cấp xã, huyện, tỉnh, vùng, thành phố tới cấp quốc gia. Hãy tư liệu hóa có hệ thống tất cả các thiệt hại mà trước mắt nạn nhân chính là môi trường, trực tiếp là con người, và lâu dài trên nhiều thế hệ. Kinh nghiệm cho thấy là hóa học da cam mà quân đội Mỹ đã dùng trong chiến tranh tại Việt Nam, với hậu nạn mà dân chúng vẫn phải lãnh chịu qua các thế hệ sinh ra sau chiến tranh để tư duy và lý luận.

Tàu hoạn đậu độc thực phẩm

Tàu hoạn, dựa vào bọn phản dân hại nước ngay trong, Đảng cộng sản Việt Nam mà Việt tộc gọi chúng là : nội xâm ! Ngoại xâm Tàu hoạn và nội xâm buôn dân bán nước thâm ô (tham quyền để tham tiền, tham quan để tham nhũng, đã và đang biến dân Việt thành lao nô, nô tỳ thấp kém nhất cho chúng sỉ nhục ngay trên đất Tàu, bị hành hạ như loại nô lệ giữa thế kỷ XXI này. Chưa hết, chúng còn tổ chức bắt cóc người Việt từ trẻ con tới phụ nữ để mổ mà cướp nội tạng, cái hoạn của Tầu là cái hèn của Đảng cộng sản Việt Nam làm nên cái nhục cho Việt tộc. Trước sự nhắm mắt trong câm miệng, cúi đầu trong vô trách nhiệm của Đảng cộng sản Việt Nam đối với các hóa chất độc hại có trong thực phẩm từ rau quả tới thịt cá… không được kiểm duyệt an toàn thực phẩm, không kiểm dịch trước khi tới tay người tiêu dùng, tồn tại trong các chợ, siêu thị, trong các cửa hàng, trong nhà hàng Việt… là nguồn cơn của bao bệnh tật, mà thảm họa chính là ung thư người tiêu dùng Việt. Các tội ác do hóa chất độc gây ra bệnh tật, tạo ra ung thư, rồi dẫn tới chết người qua thực phẩm, thì các chuyên gia cần sự hỗ trợ của nhiều thành phần xã hội, từ người tiêu dùng là nạn nhân tới các nhà khoa học, từ hóa học tới sinh học.

Mạng lưới đồng lõa với tội ác

Hệ dây chuyền là thượng nguồn của tội ác là chính sách của Tàu hoạn có âm mưu chính trị song hành cùng các tội phạm là tác nhân chế tác ra các hóa chất độc được dùng từ chăn nuôi qua trồng trọt. Chính sách có chủ mưu của bọn lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc song lứa với đường dây nhập cảnh các hóa chất độc do các doanh nghiệp Tàu sản xuất và do các tội phạm Việt phân phối từ cửa khẩu tới các trung gian là con buôn đồng lõa với tội ác này. Chính sách có ý đồ của tội ác được ngụy trang qua buôn bán với phương cách của Tàu hoạn : "vừa nhiều, vừa rẻ" để "dễ mua, dễ dùng", nơi mà sự túng nghèo của dân chúng đã dễ dàng đưa họ dùng hóa chất độc hại gây bệnh rồi chết người. Các hậu quả, nơi mà tội ác được thực hiện với sự thông đồng của một mạng lưới đồng lõa. Đồng lõa với tội ác ở cấp chính quyền, nơi mà mức độ và số lượng ung thư đang ở cấp cao nhất, thì chính phủ không hề có một chính sách gì hiệu quả để ngăn chặn, ngăn cấm tự nhập khẩu tới tiêu dùng để bảo vệ người dân. Đồng lõa với tội ác ở cấp địa phương, với các tham quan bị mua chuộc bởi tham nhũng đã để các hóa chất không những có trong thực phẩm, mà còn có ngay trên thượng nguồn nuôi gia súc và trồng cây trái. Đồng loã với tội ác ở cấp phân phối, với các con buôn Việt chỉ thấy lợi nhuận nhiều và dễ qua đường dây buôn bán hóa chất độc trong phân phối thực phẩm và trong chế biến ẩm thực.

Tàu phạm buôn người, lấy nội tạng

Các hệ luỵ làm nên nhiều hệ quả cho các thế hệ tương lai.

Một xã hội thật sự văn minh vì nhân quyền trong đó có tính mạng con người được xem như vô giá. Một dân tộc có văn hiến biết chuộng tiến bộ trong đó an toàn thực phẩm phải được kiểm soát, kiểm tra bằng sức mạnh của dân chủ. Trong đó, người tiêu dùng là chủ thể của nhận thức biết tự bảo vệ mình trong mọi công đoạn sản xuất thực phẩm và chế biến ẩm thực, không những bằng hành pháp, lập pháp, tư pháp mà còn biết vận động xã hội dân sự, với các phong trào an sinh xã hội, với các tập thể biết bảo vệ thể lực cho cộng đồng và cho dân tộc. Tàu phạm với tội phạm lúc trắng trợn, lúc công khai, lúc lén lút để buôn người với dụng ý là lấy nội tạng, thì đây chính là tội ác ! Tội phạm học hình sự song hành cùng tội phạm học phân tích gọi tên ngắn gọn là : giết người-cướp mạng, để lấy nội tạng là truy diệt mạng sống, hủy sự sống, hại chất sống của con người. Hiện nay, Đảng cộng sản Trung Quốc đã làm chuyện này trên quy mô lớn đối với các dân tộc thiểu số, như tại Tân Cương, với các đạo giáo không phục tùng độc tài-toàn trị Đảng cộng sản Trung Quốc, như tôn phái Pháp Luân Công, đều là nạn nhân của hệ thống tội ác : mổ nạn nhân để lấy nội tạng. Chính đây là sự tàn ác mà thế giới hiện nay đang ngạc nhiên trong sửng sốt và trong hốt hoảng, vì không ngờ chính quyền Tàu phạm có thể đi tới loại tội ác này.

Tàu tặc làm nên Tàu tà-Tàu nạn-Tàu họa-Tàu hoạn-Tàu phạm

Với Việt tộc, qua bao kinh nghiệm với Tàu tặc làm nên Tàu tà-Tàu nạn-Tàu họa-Tàu hoạn-Tàu phạm, thì chúng ta không mấy ngạc nhiên khi biết trong tư duy, chúng tự xem mình là "thiên triều". Ở đây, đối phương hoặc đối thủ của chúng chỉ là thú vật, mục súc, để chúng muốn lấy mạng bao giờ thì lấy, cướp mạng của đối phương, đối thủ để phục vụ cho thân thể, cho thể lực của chúng. Các lứa tuổi của nạn nhân Việt bị mổ để cướp nội tạng, trong các lứa tuổi không những có người lớn từ thanh niên tới trung niên, mà còn có các lứa tuổi rất thấp từ thiếu nhi tới thiếu niên. Các trường hợp bị thương tật nặng, hoặc bị tử vong sau khi mất nội tạng, trong đó có các nạn nhân bị mất mạng ngay bên Tàu, có người bị mất mạng sau khi trở về Việt Nam. Các đường dây buôn nội tạng có khi lén lút, có khi bán công khai, ít nhiều xuất hiện trên các mạng xã hội một cách trá hình.

Tàu tà trong tội ác được nối giáo

Quá trình tội ác của Tàu họa trên tổng thể của một âm mưu xâm lược, sẵn sàng dẫn Việt tộc tới diệt vong bằng cách vây bủa toàn bộ các lối thoát của Việt Nam. Phía Bắc, thì Tàu tặc trực tiếp chiếm đất, đổi đường biên giới thuận lợi cho chúng, rồi bắt buộc các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam phải thuận phục chúng. Phía Đông, thì Tàu tặc trắng trợn chiếm biển, cướp đảo, ngày ngày giết hại ngư dân Việt, tự ý xây các căn cứ quân sự để quân sự hóa biển đông bằng bạo lực. Phía Tây Nam, thì giật dây Lào, thao túng Campuchia, không những chặn dòng chảy sông Mékong để tiêu diệu đồng bằng sông Cửu Long, vựa lúa của đất nước, giờ lại cho phép Tàu lập căn cứ quân sự ngay trên đất Campuchia. Các điều kiện dẫn tới tội ác của Tàu tà càng được phát huy thuận lợi, khi Đảng cộng sản Việt Nam hoàn toàn bị cô lập, vì phải làm theo lệnh của Đảng cộng sản Trung Quốc đàn anh xâm lược là không được theo một liên minh quân sự nào để tạo đồng minh chiến đấu cạnh mình. Không được chấp nhận một căn cứ quân sự nước ngoài nào đặt trên lãnh thổ Việt Nam. Không được kiện cáo Tàu tặc qua tòa án quốc tế như Philippines đã thực hiện. Cái tròng đã mở, đang đặt vào vào cổ của dân tộc Việt, để tội ác của Tàu tặc dễ dàng diễn ra với một Đảng cộng sản Việt Nam tha hóa trong tham nhũng, với những lợi ích nhóm mà thực chất là những tập đoàn tội phạm đi từ sâu dân mọt nước tới buôn dân bán nước. sa lầy trong độc tài nhưng bất tài, không biết tự chuyển mình theo tiến bộ, theo văn minh, theo nhân quyền và dân chủ.

Tận diệt an ninh của tha nhân

Đảng cộng sản Việt Nam chối từ đa nguyên, loại bỏ đa lực, đa trí, đa tài, đa năng, đa hiệu, chấp nhận đa dạng, đa phương với các đảng phái, đoàn thể, phong trào để cùng bảo vệ dân tộc và đất nước. Nên khi phân tích và giải thích về các tội ác của Tàu tà, thì không được quên trách-nhiệm-trong-vô-trách-nhiệm của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay đã tạo những điều kiện quá thuận lợi để tội ác của Tàu tà được thực hiện dễ dàng trong thảnh thơi. Diệt sinh mạng của tha nhân, chặn đường sống rồi dẫn tới hủy diệt thân thể, tương lai, sự sống còn của tha nhân, gây đổ vỡ cho gia đình nạn nhân, truy diệt các quan hệ xã hội, sinh hoạt xã hội, đời sống xã hội bình thường của nạn nhận và thân quyến của họ. Vì vậy, định luận của tội phạm học không ngừng ở cá nhân gây tội ác mà đi xa hơn để thấy được là có : các tập đoàn tội phạm, từ xã hội đen tới các tướng lĩnh quân đội, công an giết người để cướp của, và còn phải đi sâu hơn để nhận diện ra chính quyền tội phạm, mà chính trị học về tội ác đã đặt ra phạm trù nghiên cứu : tội ác chính quyền, mà tội ác trong Cải cách ruộng đất 1956-1958 là một thí dụ điển hình. Tận diệt an ninh của tha nhân, tạo bất an tính mạng đưa tha nhân rời sinh lộ, đẩy họ vào tử lộ. Nạn nhân càng biểu lộ rõ nhân tính bằng nhân đạo, qua nhân từ của họ thì càng bị thủ phạm tội ác truy diệt tàn khốc ; nạn nhân càng nói rõ, hô to tính bất nhân thất đức của tội phạm thì càng bị trừng phạt, tra tấn khốc liệt, đây là trường hợp của các tù nhân lương tâm trong phong trào đòi dân chủ và nhân quyền hiện nay tại Việt Nam.

Tội phạm cướp quyền sống của tha nhân

Giết người, bỏ tù vô cớ nạn nhân, ám hại hoặc khủng bố từ tính mạng tới an ninh xã hội của gia đình nạn nhân, đe dọa an toàn tính mạng của từng quan hệ xã hội chung quanh nạn nhân. Thủ phạm gây tội ác chối từ nhân tính, tức là gạt bỏ nhân đạo, xóa diệt nhân bản, chối từ nhân văn làm nên nhân tâm của nạn nhân. Đó là trường hợp của dân oan hiện nay tại Việt Nam : bị cướp đất lại còn bị đàn áp, bị cướp của lại còn bị khủng bố, bị mất trắng lại còn bị ở tù, với các bản án dựa trên vu khống là "phá rối trật tự an ninh", dựa trên vu cáo là "chống người đang thi hành công vụ", bị vu oan là các "lực lượng thù địch" theo giọng điệu của đám tuyên giáo. Tội phạm cướp quyền sống của tha nhân, để trộm, cắp, cướp, giật, sẵn sàng giết người để đoạt của cải, đe dọa sự sống, tạo bất an trong xã hội. Bạo quyền dùng bạo động để song hành với tà quyền qua tham quan để liên minh qua tham nhũng với ma quyền buốn đất, bán nhà, vì tham tiền. Sẵn sàng dùng côn đồ, du đảng của xã hội đen để gây tội ác một cách gián tiếp hoặc trực tiếp. Một bạo quyền tội phạm bảo kê cho đám âm binh "đâm thuê, chém mướn" cho nó, mà một bạo quyền không còn nhân tính.

Giết người để cướp quyền lực

Tội phạm giết người để chiếm của cải, hãm hại cộng đồng cùng lúc hủy diệt truyền thống, truy diệt các tập quán tốt để vùi dập nhân tính. Khai thác không khí xã hội sợ hãi vì sợ chết, giết chóc đi cùng với tù đầy, để khủng bố tinh thần một dân tộc, đặt quyền sống của nhân dân dưới bạo quyền. Loại tội phạm này sẵn sàng giết người, để tồn tại bằng ác quyền. Hiện nay, Đảng cộng sản Việt Nam đã, đang, sẽ bỏ tù và truy diệt mọi công dân yêu nước xuống đường đòi lại chủ quyền lãnh thổ, đảo biển của đất nước, khi họ hô to Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Yêu nước và muốn bảo vệ tiền đồ tổ tiên, muốn bảo tồn trọn vẹn lãnh thổ quốc gia, muốn bảo an tương lai các thế hệ con cháu sau này, đều có thể là nạn nhân của bạo quyền độc đảng. Hậu phương để bảo đảm sự tồn sinh của chính quyền độc tài này không phải là Việt tộc, mà là một tập đoàn tội phạm khác : Đảng cộng sản Trung Quốc. Giết người để cướp quyền lực, cướp chính quyền bằng giết chóc, lấy bạo động chính trị để tạo ra bạo lực tràn lan trong xã hội, tức là tạo ra bối cảnh, lấy bạo lực làm hằng số, lấy tội phạm làm hàm số, lấy tội ác làm ẩn số để làm nên phương trình :

ác quyền = độc quyền + bạo quyền + tà quyền

để thao túng xã hội, để vây bủa dân tộc. Từ âm binh buôn chức bán quyền tới buôn dân bán nước chỉ vài bước đối với chúng, nhưng là tội ác chống tổ tiên, dân tộc, đất nước.

dcs10

Núp bóng che thân bởi Tàu tặc

Đây là phương trình mà Việt tộc đã thấy đáp số toán học phi nhân tính, phản nhân đạo của Đảng cộng sản Việt Nam : hèn với giặc, ác với dân ; thay vì giết giặc cướp nước Việt, thì lại đi giết dân Việt để được núp bóng che thân bởi Tàu tặc. Đã gây tội và liên tục tạo ra tội qua các con đường bạo động, đàn áp, khủng bố, tù đầy, tra tấn để gây ra nỗi sợ hãi trong cộng đồng, nỗi bất an trong tập thể, nỗi kinh hoàng trong dân tộc, ngày ngày thấm thỏm lo sợ : kẻ ác đang giết người chính là kẻ đang cầm quyền. Tội phạm học đề nghị không chỉ nghiên cứu tội phạm của bạo quyền mà phải điều tra sâu xa về chính sách tội phạm hóa bằng hệ thống tuyên truyền của nó, cụ thể là dùng hệ thống báo chí và truyền thông với bút nô, ký nô, văn nô… để che lấp tội phạm của chính quyền, cùng lúc biện minh cho tội ác của chính quyền đó. Khi nghiên cứu về thủ phạm giết người, thì phải điều tra kỹ lưỡng về các tòng phạm vì đặc quyền, đặc lợi qua ân sủng và bổng lộc nhận được từ thủ phạm gây ra tội ác. Đây là hiện tình của hơn 800 cơ quan truyền thông cùng với hằng nghìn nô bộc ngày ngày che lấp sự thật của tội ác, tung hỏa mù của tuyên truyền một chiều để khoả lấp chân lý, cùng lúc diệt luôn lẽ phải về đạo lý cũng như đạo đức các nạn nhân của tội ác.

Tội ác vĩ mô

Phải thấy các tội ác vĩ mô trong xã hội Việt Nam hiện nay, từ ô nhiễm môi trường để diệt môi sinh của Việt tộc cho tới sự tràn làn các độc chất trong thực phẩm để diệt dần mòn sinh lực Việt. Tội phạm học sẽ phải đi sâu vào sự liên minh bất chính, đang bất chấp sinh mạng của một dân tộc để thấy hết thủ đoạn của Tàu tặc cùng sự thất nhân của chính quyền và sự thất đức của các tập đoàn công nghiệp gây ô nhiễm cùng các con buôn đưa độc chất vào thực phẩm. Tâm lý học nhận diện phạm nhân gây tội ác song hành cùng xã hội học phòng ngừa tội ác qua các phân tích nhóm, bè, phái, đảng… gây ra tội ác để cùng luật học mà minh sử tội phạm, cùng sử học xác chứng tội ác. Tội phạm học phải nghiên cứu sự tương quan giữa các cuộc thanh trừng nội bộ trong đám chóp bu đang cầm quyền của Đảng cộng sản Việt Nam, ứng xử bằng quyền bính và hành xử qua tư lợi, để thấy rõ sự tương tác giữa các tập đoàn tội phạm này với các tội ác mà công an và quân đội là công cụ của chúng đã, đang và sẽ gây ra cho cả một xã hội đang bị mất đạo đức, một dân tộc bị lạc đạo lý, vì bị tội ác thao túng, giật dây, gài bẫy... Chính tội ác trong quan hệ quyền lực đã gây ra các tội ác khác trong buôn quyền bán chức, qua buôn chức bán bằng, tạo ra một sinh hoạt giáo dục có tra tấn trẻ em trong các trường mẫu giáo ; có bạo lực trong cách ứng xử của thầy cô, có bạo động của học sinh sẵn sàng đe dọa tính mạng của thầy cô…

Dụng bạo quyền cực quyền

Tội ác thượng tầng luôn tạo điều kiện thuận lợi cho sự phát triển tội ác hạ tầng đang lan trong khắp mọi sinh hoạt xã hội, quan hệ xã hội, đời sống xã hội của Việt tộc.

Chính văn minh tới cùng với dân chủ đã bảo vệ dân quyền bằng tư pháp nghiêm minh của tam quyền phân lập làm lùi các ác, đẩy cái tội vào nhà tù, khi công lý có mặt để bảo vệ người dân, với công pháp nhìn thẳng vào tội ác để vạch mặt chỉ tên tội phạm với công luận thẳng lưng còn không sợ, không cúi đầu, không khoanh tay, không quỳ gối trước cái ác đe dọa sự sống. Nhưng trong tình hình của Việt Nam, khi độc đảng còn toàn trị thì : cái ác còn đứng đó, các tội còn ra đời ! Độc đảng chuyên chính không muốn chia quyền lực qua đa nguyên, để xã hội nhận hưởng đa tài, đa trí, đa năng, đa hiệu… thì độc đảng phải dùng bạo quyền để tiếp tục tham quyền, mà tư quyền song hành cùng tư lợi của độc đảng, nên bạo quyền độc đảng sẽ dùng bạo lực, tức đưa cái ác, đẩy cái tội vào cuộc để tội ác có mặt trong xã hội để khủng bố dân tộc, để truy diệt cái đa của nhân trí, của nhân tính. Độc đảng thì độc tài, nhưng bi kịch của Đảng cộng sản Việt Nam là độc tài nhưng bất tài, chính cái ung thư đôi độc tài-bất tài sẽ đưa dân tộc xuống vực, đưa đất nước xuống hố, và chính nó sẽ tạo ra hệ đối (đối kháng, đối lập, đối trọng). Lãnh đạo độc tài nhưng bất tài thì sẽ chịu những phong trào dân chủ, nhân quyền, công bằng, tự do, văn minh đối đầu với nó bằng phương trình đa tài-thực tài.

Tà lộ của tham quyền

Trong bối cảnh độc tài-bất tài sẽ dùng bạo lực để bạo hành thường xuyên các phong trào tiến bộ, độc đảng độc tài-bất tài sẽ cho cái ác xuất hiện, để cái ác ra đời cùng cái tội mà đàn áp, mà tiêu diệt phương trình đa tài-thực tài. Độc đảng thì độc trị, nhưng thảm kịch của Đảng cộng sản Việt Nam là không biết quản trị, kéo dân tộc từ nghèo nàn tới lạc hậu, từ nheo nhóc tới tận cùng với tham nhũng song đôi cùng nợ công, với tham ô song hành cùng bòn rút tài nguyên cho tới kiệt quệ, thì chính dân đen, dân oan sẽ tự hình thành những phong trào đấu tranh cho công bằng và công lý. Chính độc đảng trong độc trị lại không biết quản trị, sẽ sinh ra một xã hội bất trị (trên nói dưới không nghe ; đảng muốn dân không muốn…) mâu thuẫn không giải quyết thì xung đột sẽ tới với đối kháng. Phản xạ của độc đảng trong độc trị là lăn xả vào phương trình bạo quyền-bạo lực-bạo hành để nhảy vào bạo ác, cho tội ác xuất hiện khi chính độc đảng-độc trị phải đối mặt với các phong trào xã hội, sinh hoạt xã hội, quan hệ xã hội, đời sống xã hội mà bất trị được ý thức rồi nhận thức như bất tuân dân sự. Độc đảng thì độc quyền, trong tà lộ của tham quyền, trong ma lộ của bám quyền, để tiếp tục cuộc sống âm binh của cái ác là lạm quyền, khi phương trình độc quyền-tham quyền-bám quyền-lạm quyền như ung thư trầm kha đã biến thành phản xạ phải cướp quyền, thì nó đối diện rồi đấu đầu với bất tuân dân sự đại diện cho phong trào tiến bộ, dân chủ, nhân quyền.

Bạo kiếp, tà nghiệp, ma phận

Với công bằng, tự do, văn minh, thì Đảng cộng sản Việt Nam sẽ rơi vào ngõ cụt, bí lối vì bí cách giải quyết, nên phản xạ độc đảng trong phản ứng của độc tài-độc trị-độc quyền là mở cửa để tội ác vào xã hội, mà giết dân, mà truy diệt các các phong trào này. Đây là cách loại phản xạ- phản ứng của lãnh đạo mang ung thư đôi, nơi mà cái bất tài làm ra cái xấu, tồi, tục, dở sẽ đón, chào, nhận, tiếp nhận cái ác được nuôi bởi cái thâm, độc, ác, hiểm. Cái ác chỉ chờ dịp để làm ra cái tội, vì đây là bạo kiếp, là tà nghiệp, là ma phận của nó. Hãy loại cái ác ngay trong trứng nước để nó không làm ra tội ác. Một đất nước văn minh, một gióng nòi có văn hiến làm nên một dân tộc không có ai là nạn nhân của cái ác ! Không bao giờ trễ để ra khỏi con đường của tội ác, không bao giờ muộn để rời xa đường đi nẻo về của tội phạm, hãy tìm lại nhân phẩm bằng cách trở lại với nhân đạo để nhận lại nhân tính, bằng cách nhìn thẳng vào tội ác mà định nghĩa nó cho đúng, để có định luận trúng về các hậu quả mà nó gây ra trên số phận và tương lai của chính số mạng của con người và trên chính số phận của đồng bào mình. Nếu dân chủ chưa tới với đa nguyên để bảo vệ nhân quyền trong thảm cảnh hiện nay của Việt tộc, thì công dân Việt có toàn quyền yêu cầu những kẻ sẽ lãnh đạo tương lai nhận nhiệm vụ bảo vệ đồng bào và đất nước phải có có lương tâm, với lương tri lãnh đạo để bảo vệ dân tộc và đất nước.

Các tội ác tới từ đàn áp, bắt bớ, tra tấn, tù đày, hành hạ…

Đảng cộng sản Việt Nam không có khả năng để tự tạo điều kiện cho một "minh chủ" ra đời với nội công chống lại tội ác ; cho một "minh chúa" ra đời với bản lĩnh chống lại tội phạm ; cho một "minh vương" ra đời có tầm vóc chống lại tội lỗi do chính Đảng cộng sản Việt Nam của họ gây ra từ khi nó nắm độc quyền cai trị dân tộc và đất nước. Hợp đồng xã hội giành cho "minh chủ", "minh chúa", "minh vương" không khó thực hiện, mà trong Việt sử đời Lê, Lý, Trần, Nguyễn... Việt tộc đã có. Hiện nay các quốc gia láng giềng đã và đang có, thí dụ rõ nét là thành công của Lý Quang Diệu qua kinh nghiệm của Singapoure, theo quỹ đạo của một dân tộc có văn hiến, một đất nước có văn minh. Cụ thể là vị "minh chủ", "minh chúa", "minh vương" này phải ngừng ngay tức khắc các tội ác tới từ đàn áp, bắt bớ, tra tấn, tù đầy, hành hạ… các đứa con tin yêu của Việt tộc đấu tranh vì công bằng, tự do, bác ái bằng dân chủ và nhân quyền mà các tổ chức nhân đạo và Liên Hiệp Quốc gọi đúng tên họ là các tù nhân lương tâm. Trong mùa hè 2019, với những cơn nóng tại miền Trung vượt qua 45 độ, mà quản giáo và cai tù lại thu các quạt điện, để giết dần giết mòn các tù nhân lương tâm, mặc cho gia đình họ sẵn sàng nhận chi phí mua quạt điện mới cho họ, mặc cho cả xã hội lên án thái độ bất nhân, hành vi vô lương tâm này, đây là một tội ác được thi hành bởi những tên lãnh đạo trại tù số 6 tại Nghệ An, với trách nhiệm tội phạm của cả Bộ công an và tất cả lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam.

Biến không gian sống của dân lành thành địa ngục của các làng ung thư

Hành hung và khủng bố các thân nhân và bạn bè của là các tù nhân lương tâm, trên đường tới thăm họ. Một tội ác quá thấp hèn trong bẩn thỉu (mạt vận bạo, đốn mạt tà).

Trộm, cắp, cướp, giựt đất của dân lành, biến họ thành dân oan, từ đầu đường xó chợ tới màn trời chiếu đất, mà không bồi thường xứng đáng lại không định cư họ trong điều kiện nhân đạo tương đối, thì đây chính là tội ác của bạo quyền đã thông đồng cùng tà quyền tham quan, đồng lõa với ma quyền tham đất. Tất cả đều là âm binh để hãm hại dân lành, lại còn mướn côn đồ, du đảng, xã hội đen, cùng công an hành hung, khủng bố, bắt bớ, đánh đập… dân oan. Mà dân oan chính là nạn nhân đôi : nạn nhân của trộm, cắp, cướp, giựt đất, rồi nạn nhân của bạo lực độc đảng dùng bạo hành công an và côn đồ để bịt miệng dân oan khi họ đòi công lý. Công nghiệp bẩn với hóa chất độc làm ô nhiễm môi trường, truy diệt môi sinh, biến không gian sống của dân lành thành địa ngục của các làng ung thư, các vùng ung thưmặc cho bạn tham quan tha hồ vơ vét qua tham nhũng, qua các ma đạo của âm binh Tàu tặc đang gây những họa nạn khủng khiếp cho Việt tộc.

Tội đôi-tội lứa : tội sâu-tội xa, tội trên-tội dưới

Lột trần tội ác, lột mặt nạ tội phạm qua các phân tích song phương : tội đôi-tội lứa (độc tài-bất tài), khi độc đảng dùng độc quyền để độc tài nhưng lại bất tài trong tổ chức xã hội không thể đưa dân tộc về hướng thăng hoa theo tiến bộ, đưa đất nước về phía thăng tiến theo phát triển, thì cái độc sẽ tới để gây tội ác, từ đó khỏa lấp, che dấu cái bất tài trong độc tài. Tội sâu-tội xa (tội giết người-tội hại người bằng lý lịch), khi giết người qua Cải cách ruộng đất, qua trại cải tạo, bây giờ tội ác tìm đến các chủ thể, các phong trào đòi công bằng, đòi, dân chủ, đòi nhân quyền… để truy cùng diệt tận các cá nhân, các tập thể không cùng chính kiến, không đồng ý với Đảng cộng sản Việt Nam. Sau đó lại dùng lý lịch của các nạn nhân để vùi dập mọi con đường tiến thân, mọi ý nguyện hội nhập bình thường nhất vào xã hội của gia đình, của con cái của họ. Đây là một tội ác liên thế hệ, phải được xem xét tới nơi tới chốn trên các hậu quả của nó Tội trên-tội dưới (tội lãnh đạo-tội cán bộ), chính sách gây ra tội ác đi từ trên xuống dưới qua chỉ thị, qua văn bản, qua quyền lệnh, thì hậu quả gây ra tội ác sẽ đi từ dưới lên trên, vì thế tội phạm học đề nghị nghiên cứu hậu quả dây chuyền của hàng ngang nơi mà tội phạm gây ra tội ác, mà không được quên lãnh đạo của chế độ, của cơ chế, của quyền lực hàng dọc chủ trì các tội ác. Khi tội phạm của hàng ngang chịu trách nhiệm vi mô trong cục bộ, thì lãnh đạo của hàng dọc phải nhận mọi trách nhiệm vĩ mô trên toàn thể.

Vô cảm-vô giác-vô tâm vô tri-vô trí-vô minh

Tội nay-tội mai (tội tuyền truyền-tội giáo dục), tuyên truyền bằng hận thù tạo điều kiện thuận lợi để tội ác xuất hiện, nơi mà tội phạm hại người và giết người dễ dàng khi xem tha nhân là kẻ thù rồi tử thù, phải diệt. Tuyên truyền dù qua khẩu lệnh hay văn bản đều có thể lập lên các nhân tố, biến tội phạm thành tội nhân với các ý thức hệ tàn bạo lấy hận thù để giết chóc. Việt tộc đã trả giá quá đắt về cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn của loại ý thức hệ giả tạo nhưng chết người là : cách mạng bằng cộng sản song đôi cùng lứa với chuyên chính của độc đảng. Mà giờ đây đã qua thế kỷ mới, XXI, ý thức hệ giả mạo diệt người này vẫn giữ quyền lực độc tôn trên đất nước của Việt tộc. Thảm cảnh đã làm nên thảm trạng khi tuyên truyền đã trở thành giáo huấn trong học đường, trong trường lớp, có chỗ đứng trung tâm trong hệ thống giáo dục, từ giáo khoa tới giáo trình, từ giáo lý tới giáo án để tiếp tục tái sản xuất ra chiến tuyến của hai loại người ngay trong lòng một dân tộc : tađịch, ta của Đảng cộng sản Việt Nam gọi tắt là "đảng ta", và những ai không đồng ý với là "những lực lượng thù địch". Từ tuyên truyền tới giáo dục, tất cả nhằm chế tác ra một xã hội, một quần chúng cúi đầu-khoanh tay-quỳ gối trước tội ác để càng ngày càng vô cảm-vô giác-vô tâm vì vô tri-vô trí-vô minh trước tội phạm gây ra tội ác !

Tổ chức thảm sát chính dân tộc mình

Hãy cụ thể hóa trường hợp của Đảng cộng sản Việt Nam qua các giai đoạn lịch sử cận đại và hiện đại mà nạn nhân lần này là cả một dân tộc : Việt tộc ! Khi Đảng cộng sản Việt Nam được thành lập năm 1930, thì giai đoạn tội phạm đầu tiên là truy diệt các đối thủ bị xem như " tử thù " có mặt trong chính giới, hiện diện trong chính trường mà nạn nhân là các đảng, các nhóm từ Quốc dân đảng tới Đệ tứ cộng sản… Chính kinh nghiệm giết hại các đối phương, mà dân tộc không có quyền năng và phương tiện để buộc tội, không có pháp luật để truy tố Đảng cộng sản Việt Nam, nên cướp chính quyền bằng bạo lực năm 1945 thì sẽ nắm chính quyền qua bạo hành sau 1954 ; cái ác đã lần mò tới để tổ chức thảm sát chính dân tộc mình qua Cải cách ruộng đất 1956-1958. Bạo lực theo vòng xoáy bạo lực, với đàn anh là Mao tác giả của tử thuyết : "sự thật chỉ nằm trên đầu súng", trong bối cảnh của các phong trào cộng sản mà Liên Xô chủ trương "bạo động cách mạng" để lập "chuyên chính vô sản", thì mọi tội ác được tầm thường hóa với cuộc nội chiến mà Đảng cộng sản Việt Nam đã đưa dân tộc vào tử lộ với hơn 6 triệu đồng bào cả hai miền Bắc Nam bị giết hại. Tầm thường hóa cái ác để bình thường hóa cái bạo chủ mưu của cái tội, thì chuyện bỏ tù (trá hình với tên gọi trại học tập) các trí thức, nghệ sĩ, viên chức… của miền Nam sau 1975 là một quy trình tội phạm vĩ mô trên bình diện quốc gia. Từ đó, chuyện bao triệu đồng bào bỏ trốn chính quyền này bằng đường biển, mà số liệu người bỏ mạng trong biển khơi hoặc bị hải tặc truy giết lên tới nhiều trăm ngàn nạn nhân.

Tầm thường hóa cái độc, bình tường hóa cái tà để làm chỗ dựa cho cái ác

Tầm thường hóa cái độc để bình thường hóa cái tà làm chỗ dựa cho cái ác đối với Đảng cộng sản Việt Nam giờ đã thành "cơm bữa". Bỏ tù những người yêu nước biểu tình chỉ vì hô to "Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam" ; khủng bố những ai bảo vệ môi trường chỉ vì chỉ mặt gọi tên bọn Formosa là bọn giết môi sinh miền Trung của đất nước ; bắt bớ các nhà hoạt động cho dân chủ chỉ vì công bằng và tự do ; truy nã những nhà hoạt động cho nhân quyền chỉ vì muốn sống trong một thể chế pháp quyền, nơi mà tự do được làm người lương thiện phải được bảo vệ bằng pháp luật trước tội ác hằng ngày của chính quyền. Bi nạn của Đảng cộng sản Việt Nam là không muốn nhận ra là thế giới đã tiến quá xa trong thực tiễn toàn cầu hóa, nơi mà dân chủ là trụ cột của lương tri để bảo vệ nhân quyền, là chỗ dựa của nhân vị, bảo đảm nhân vănnhân bản trên cơ sở của nhân đạo, bảo trì nhân tính bằng nhân trinhân trí, nơi mà nhân phẩm là lõi của mọi cuộc đấu tranh đòi tự đo, đòi công bằng. Tất cả hệ nhân này hiện đang nằm trong quỹ đạo của toàn cầu hóa, nơi mà mạng xã hội là mạng truyền thông toàn diện với tin tức trực tiếp, với dữ kiện khách quan trực tuyến, với chứng từ có nội dung công pháp quốc tế ở dạng trực luận.

Bạo quyền lãnh đạo, tà quyền tham quan, ma quyền tham tiền

Các chính quyền quốc tế nhìn thế nào về nhân cách của thể chế độc đảng, chế độ công trị của Việt Nam hiện nay ? Họ thấy rõ là các lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam không có nhân lý, nhân tri, nhân trí khi đối đáp với họ tại Liên Hiệp Quốc hay trên chính trường quốc tế, cùng lúc các lãnh đạo không có nhân tâm, nhân từ, nhân nghĩa, nhân đạo với chính đồng bào của họ, nên mới để thảm cảnh vô gia cư tràn lan khắp các nẻo đường đất nước Việt, hằng triệu con dân Việt phải : bụi đời ! Khi Đảng cộng sản Việt Nam dụng cái thâm, độc, ác, hiểm qua bạo quyền lãnh đạo ăn nằm chung chạ với tà quyền tham quan cùng ma quyền tham tiền để hình thành một liên minh âm binh ô dù-chống lưng-sân sau, thì chính cái thâm, độc, ác, hiểm sinh đôi cùng cái xấu, tồi, tục, dở. Tại đây, thì nhân cách của bạo quyền lãnh đạo, tà quyền tham quan, ma quyền tham tiền đã hoàn toàn mất, nên khi chúng ta mô thức hóa liên minh này là một loài âm binh để mô hình hóa các giải luận về thảm nạn vô gia cư tức là đang cùng lúc phân tích sự thất bại tuyệt đối của liên minh âm binh này. Nên khi Đảng cộng sản Việt Nam "tự hào về trật tự xã hội" mà họ đã áp đặt lên dân tộc, đất nước Việt Nam hiện nay bằng các chính sách vô nhân của khuất phục dân chúng để thuần hóa giống nòi, mà chúng ta đã phải vận dụng qua trạng động từ : súc vật hóa ! Nên niềm "tự hào về trật tự xã hội" này chính là thảm bại bi đát nhất của Đảng cộng sản Việt Nam !

Một cơ chế gây tội ác đang diệt quốc thể Việt

Đảng cộng sản Việt Nam đã lấy cái vô nhân để truy, diệt, triệt, hủy cái có nhân, thì niềm "tự hào về trật tự xã hội" chỉ có loài âm binh mới có loại tự hào ma tính này. Một cơ chế gây tội ác đang diệt quốc thể Việt, đã biến một bộ phận của Việt tộc đang lạc loài trong vô gia cư ! Hành động chính trị có chính nghĩa là hành động trên nguyên tắc của công lý. Đây chính là định nghĩa thượng nguồn của mọi động cơ chính trị từ chính giới tới chính khách. Nó chính lý là nên nó chính ngôn trong mọi chính sách mà nội dung là quyết sách vì công lý. Khi tôi phạm trù hóa chế độ độc đảng hiện nay đang vô cư hóa người nghèo tới cảnh khốn cùng vì họ không tự bảo vệ được nhân quyền và nhân phẩm của họ, và chính Đảng cộng sản Việt Nam là tác giả nên cùng lúc cũng là thủ phạm của thảm cảnh này, vì các thảm bại của nó ngay trên thượng nguồn. Độc tài nhưng bất tài trong mọi chính sách về an sinh xã hội. Độc trị nhưng không biết quản trị mọi chính sách về công bằng xã hội. Độc tôn nhưng không biết tôn trọng dân tộc, giống nòi, đất nước… Độc quyền nhưng không biết vận dụng quyền lực để phục vụ bác ái. Vì độc đảng nên độc đoán, gây ra bao độc hại cho Việt tộc trong hiện tại và tương lai, hãy trở lại các định nghĩa căn bản của hành động chính trị để có những quyết sách về an sinh xã hội nhằm phục vụ cho công bằng xã hội, biết tôn trọng dân tộc, giống nòi, đất nước bằng hành động cụ thể là đề cao, vinh danh, thăng hoa bác ái ngay trong mọi hành động chính trị của chính quyền.

Nhân trí của nhân tài còn bị đánh gục rồi vứt ra đường, ra nước ngoài

Chữ nhân không phải là một từ, mà là một phạm trù nhận định giúp con người có nhân và không nhân, mà nhân đây là nhân đạo, nhân từ, nhân tâm, nhân nghĩa làm nên nhân tính để vinh hoa nhân vị trong nhân bản làm nên nhân văn, có văn minh nhân cách trong tiến bộ xã hội. Phạm trù của nhận định này biết mở của mời mô thức phân tích cùng mô hình giải thích nhập cuộc để nhận ra nguyên nhân đã làm nên hiện tượng. Mà hiện tượng cứ kéo dài trong thời gian, trải dài trong không gian, thì hiện tượng này đã biến thành hằng số, và khi gạn đục khơi trong hằng số này thì sẽ nhận ra thủ phạm chính là tác giả đã tạo ra hằng số độc đảng bảo lãnh cho độc tài đảng trị đã là một thảm kịch cho dân chủ vì nhân quyền rồi, mà ngay trên thực tế thì thảm kịch này thành một hoạn cảnh khi độc tài lại bất tài trong quản lý xã hội, đất nước, giống nòi… Chính hoạn cảnh này làm nên hiện tượng luận vô gia cư, với bi kịch của kẻ ăn trên ngồi trốc nhìn đồng bào họ vô gia cư, với vô cảm : bay chết mặc bay ! Độc đảng bảo kê cho độc trị, với tục cảnh của quan hệ-tiền tệ-hậu duệ, nơi mà trí tuệ của nhân tài là nguyên khí của quốc gia cũng bị đánh văng ra đường để chịu nạn cảnh tứ cố vô thân như các đồng bào vô gia cư, không nhà chẳng đất để dung thân. Nơi mà nhân trí của nhân tài còn bị đánh gục rồi vứt ra đường, ra nước ngoài, thì còn nói chi tới dân oan thấp cổ bé họng trước bạo quyền lãnh đạo, tà quyền tham quan, ma quyền tham đất.

Nạn cảnh, bạo cảnh, tà cảnh

Nạn cảnh đã ngày ngày trở thành bạo cảnh với một tà cảnh của độc trị mà không hề biết quản trị ngay trên định đề căn bản nhất của quyền lực chính trị là bảo đảm nguyên lý công bằng xã hội, để bảo toàn nguyên tắc bác ái trong xã hội, vì dân tộc, vì đất nước. Đánh văng nhân đạo, nhân từ, nhân tâm, nhân nghĩa, nhân tính, nhân bản, nhân văn, nhân cách thì chắc chắn đã thành loài : bất nhân, vô nhân, thất nhân rồi ! Tức là không còn là người-của-nhân mà là loại người thấp hơn cầm thú mạnh được yếu thua, ăn tươi nuốt sống đồng loại lại chính là đồng bào của mình. Hiểu để thấu định luận này để rà soát lại Việt sử cận đại là từ khi hệ độc (độc đảng, độc tài, độc trị, độc tôn, độc quyền) lãnh đạo Việt tộc thì nó không đề nghị được bất cứ một nhân lý nào tốt lành, một đạo lý nào hay đẹp cho Việt tộc, mà nó chỉ biết ngày ngày thực hiện bạo cảnh để thể hiện hoạn cảnh có trong bản chất của nó : bạo quyền độc đảng, tà quyền tham quyền, ma quyền tham tiền. Chưa bao giờ Việt tộc có nhiều quan tham như hiện nay, chúng bám vào ung thư đại tràng của hệ độc (độc đảng, độc tài, độc quyền, độc tôn, độc trị) của Đảng cộng sản Việt Nam để sinh sôi nảy nở như ký sinh trùng qua hệ tham (tham quyền để trở thành tham quan, dùng tham ô để tham nhũng tham tiền). Mô thức giải thích về bạo quyền lãnh đạo mở cửa mô hình giải luận về tà quyền tham quan, mà cả hai đều có sân sau của ma quyền tham tiền, nên chúng tham đất mà biến dân lành thành dân oan, biến dân đen thành dân vô gia cư.

Sinh sôi nảy nở như ký sinhg trùng qua hệ tham

Không những gọi tên tội phạm, mà còn vạch mặt gọi tên tội nhân, mà không quên là tội nhân đã phản dân hại nước, sẽ sẵn sàng trở thành tội đồ qua buôn dân bán nước cho Tàu tặc đã cướp đất, biển đảo của Việt tộc. Mà chẳng quên Tàu tà đang gieo cảnh Tàu họa với ô nhiễm môi trường qua các nhà máy nhiệt điện, qua công nghệ bẩn kiểu Formosa, đang âm mưu Tàu nạn với thực phẩm bẩn, hóa chất độc. Phải đặt họa cảnh của các đồng bào vô gia cư vào hoạn cảnh mà cả đất nước đang gánh chịu, tại đây thì đồng bào đang có nơi ăn chốn ở đã và đang đồng họa-đồng nạn với các đồng bào vô gia cư rồi trước hoạn-lộ-dẫn-tới-tử-lộ của cả một dân tộc đang đứng trước họa ngoại xâm Tàu tặc-Tàu tà-Tàu họa-Tàu nạn. "Chém cha cái lũ áo dài. Ăn no cho tới mang tai vẫn lần", tổ tiên Việt rất chính khí trong chính ngôn, rất chính ngữ trong chính lý khi dặn dò con cháu : Chém cha cái lũ áo dài. Ăn no cho tới mang tai vẫn lần, nên đồng bào ta hiện nay mới đặt tên chúng là : Nội xâm ! Nội-để-nối, chúng nối giáo cho giặc. Đừng ngờ vực gì nữa mà phải khẳng định là chúng cam tâm cõng rắn cắn gà nhà, chúng sẽ rắc tâm mang voi dày mả tổ trong tà lộ của chúng từ mua chức bán quyền tới buôn dân bán nước. Khi dân lành một sớm một chiều thành dân oan, không đất không nhà, vô gia cư trong cảnh sống nay chết mai với độc chất của độc đảng, độc hại do độc tố bạo quyền-tà quyền-ma quyền, chỉ biết tham quyền lực để nuốt quyền lợi.

Họa cảnh dân tộc, thảm cảnh đồng bào

Từ bao đời này ông bà ta đã vạch ra chân tướng của chúng : "Ăn no rồi lại nằm khì. Mặc cho dân ngẩn, khốn nguy nhọc nhằn" ; chân tướng làm nên chân dung của bọn ngày ngày ăn tàn phá hại tài nguyên đất nước, nguyên khí quốc gia, sinh lực giống nòi : Tằm đau tằm chẳng ăn dâu. Tằm đói ăn ruộng ăn trâu ăn bò. Chân dung nhập hoạn với chân tướng làm nên diện mạo vắng nhân tâm, trống nhân từ của chúng : Trống chùa ai đánh thùng thùng. Của chung ai khéo vẫy vùng làm riêng. Con dân Việt hiện nay hãy giữ vững hệ thức : lấy kiến thức để dựng tri thức, giữ ý thức để tạo nhận thức, tất cả cùng nhau tỉnh thức trước họa cảnh dân tộc, trước thảm cảnh của các đồng bào vô gia cư : Con ơi nhớ lấy câu này/ Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan. Chưa hết, lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam đã biến đất nước Việt từ quê hương gấm vóc thành một bãi rác mênh mông với môi trường bẩn, với môi sinh độc. Nơi mà Tàu họa từ thủy điện tới nhiệt điện làm ô nhiễm nguồn nước và không khí ; Tàu nạn với công nghiệp luyện thép mà Formosa đã nhiễm ô cả một vùng rộng lớn của miền Trung, song song với Tàu tặc thì chiếm đất, biển, đảo ; song đôi cùng Tàu tà với thực phẩm bẩn, với hóa chất độc đang giết dần mòn từ đất nước Việt tới con người Việt. Nơi mà quê hương Việt từng là nơi sống được, giờ thành nơi khó sống được, để nay mai sẽ thành nơi không sống được. Hãy cẩn trọng : đừng để hai hàm số của hiện tại (nơi khó sống được, nơi không sống được) thành hằng số của tương lai !

Tự cho phép gian lận : "nói một đằng, làm một nẻo"

Trong thực trạng của bi nạn nội xâm tiếp tay cho ngoại xâm), Đảng cộng sản Việt Nam lấy độc đảng để độc quyền, độc tài, độc tôn, độc trị trong bất tài và bất trị. Tham quan của Đảng cộng sản Việt Nam lấy tham quyền để tham ô, tham nhũng, đang làm suy kiệt tới dân tộc, môi trường, đạo lý… tới cùng cực. Tàu tặc cướp đất, biển, đảo song hành cùng Tàu họa gây ô nhiểm môi trường để diệt môi sinh, song đôi với Tàu hoạn qua thực phẩm bẩn đi cùng với hóa chất độc tạo nguồn cho ung thư vĩ mô trên số phận của Việt tộc, làm nên Tàu nạn với bao công trình có quy mô từ cấp quốc gia tới cấp địa phương rơi vào tay Tàu tà. Đảng cộng sản Việt Nam không nhận ra các giá trị của lương tri, vì muốn nhận ra các giá trị của lương tri thì phải để đầy đủ thời gian để đi tìm ra các giá trị ấy. Con đường đi tìm cõi lương tri có kho tàng là các giá trị của lương tâm bắng công thức : Hãy làm hơn cái tôi đã có bằng cách vượt cái tôi đang có ! Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay, mang thực chất của cường quyền, để lại từ khi có chuyên chính-chuyên quyền-lạm quyền, tức là từ khi có độc quyền của Đảng cộng sản Việt Nam, loại chính quyền này cho tự phép họ gian lận "nói một đằng, làm một nẻo", cùng với phản xạ "cả vú lấp miệng em". Nó hoàn toàn trái ngược lại với định nghĩa bình thường của chính quyền, là đưa thực thể của tư duy vào hành động cụ thể trong thực tế xã hội, qua công cụ hợp lý của chính sách, để điều hành các định chế, các cơ chế vì lợi ích của toàn thể.

Muốn tiếp tục vơ vét thì phải dựa vào sự bao che của Đảng cộng sản Trung Quốc

Vơ vét tiền của của đồng bào mình, đưa của cải -cắp và cướp- ra ngoài, không qua Trung Quốc cũng cộng sản như họ, mà qua phương Tây, cùng lúc đưa con cái du học và mua nhà về hướng Bắc Mỹ và Tây Âu, tìm cách "hạ cánh an toàn". Một loại tiếng lóng ôm quyền rất thô tục dựa trên cái vô đạo đức của các chủ nhân chính quyền (từ Bộ Chính trị tới Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam) giữ ghế ở trên để ăn cướp, cùng các tác nhân chính quyền (từ chính phủ tới các cấp của chính quyền địa phương) giữ chỗ ở dưới để ăn cắp. Tầm thường hóa chuyện trộm, cắp, cướp, giựt qua độc quyền-tham quyền-lộng quyền, loại chính quyền đó mang trong bản chất lãnh đạo của họ, mang trong tư duy lãnh đạo của họ : bạo quyền ! Trong đây có một bi kịch đang được ẩn giấu, đó chính là thực thể chính quyền Việt Nam nằm trong tay bạo quyền của Đảng cộng sản Việt Nam, từ đây tạo ra một quốc nạn đang chờ đón Việt tộc ! Ma quyền Tầu tặc đang trùm phủ lên tà quyền quốc nội. Vì Đảng cộng sản Trung Quốc đang trùm phủ lên số phận của Đảng cộng sản Việt Nam, vì các chủ nhân chính quyền cùng các tác nhân chính quyền muốn giữ Đảng cộng sản Việt Nam để tiếp tục vơ vét thì phải dựa vào sự bao che của Đảng cộng sản Trung Quốc, mà Đảng cộng sản Trung Quốc thì không bao giờ rời bỏ ma đạo của họ là xâm lược-xâm lấn-xâm chiếm-xâm lăng đất nước Việt !

Thất bại luân lý, thảm bại đạo lý của người cộng sản

"Đi với ma mặc áo giấy" là bài học cẩn trọng mà tổ tiên để lại, và trong tình hình "chỉ mành treo chuông" hiện nay của kiếp Việt là chúng ta đang bị truy đuổi-truy lùng-truy quét-truy hại không phải bởi một con ma mà ít nhất là hai con ma : Ma quyền Tàu tặc tà quyền quốc nội. Thất bại luân lý, thảm bại đạo lý của người cộng sản là trong thực chất, khi cướp được chính quyền thì chính các đảng cộng sản luôn tạo ra sinh hoạt riêng, đời sống riêng, tổ chức riêng, cơ cấu riêng... chính những cái riêng này mới là thực chất để hiểu rõ bản chất : đứng riêng để đứng trên cái chung của dân tộc, đây là chuyện lừa đảo, dùng chuyên quyền để tham quyền, dụng tham quyền để tham nhũng. Vì cái riêng của họ, dẫn họ vào cái độc (độc đảng, độc quyền, độc tài, độc tôn, độc trị) tạo ra cái đặc (đặc quyền, đặc lợi), dành chỗ đặc biệt để "ăn trên ngồi trốc", để ăn riêng (ngon), ở riêng (rộng), đây là khởi điểm báo hiệu ngày tàn của một tập đoàn lãnh đạo (nếu không biết tự thay đổi). Thất bại luân lý vì rỗng luân lý, là thảm bại đạo lý vì trống đạo lý, vì giọng lưỡi "là đầy tớ cho nhân dân" chỉ là xảo ngữ, đã làm họ phải "tự lột mặt nạ" họ, khi họ tạo ra cái riêng thật ưu đãi cho chính họ.

Thất bại luân lý trước mắt dẫn tới thảm bại đạo lý mai sau

Khi họ lấy hằng trăm mẫu đất cạnh thủ đô Hà Nội, với kinh phí hàng ngàn tỷ đồng để tìm cách xây nghĩa trang cho cán bộ cao cấp ! Một hành động bất chính trắng trợn : lấy tiền người sống để phục vụ cho họ, kể cả khi họ đã rời cõi đời này ! Nếu đúng "là đày tớ cho nhân dân" thì tại sao không lấy tiền này để lo cho dân đen, dân oan ? Từ thất bại luân lý này qua thảm bại đạo lý kia, họ còn tự tạo ra đặc lợi riêng là buôn bán cả trên danh nghĩa của các liệt sĩ, bằng cách xây các tượng đài liệt sĩ, cũng hàng ngàn tỷ. Họ có thấy là người sống không có nhà phải vào ở trong nghĩa trang để sống, họ có thấy là các người dân nghèo đang ăn xin chung quanh các tượng đài liệt sĩ. Thất bại luân lý trước mắt dẫn tới thảm bại đạo lý mai sau, chính cái riêng, cái độc, cái đặc đang nạo diệt cái chung ngay trong tư duy của lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam, ngày ngày đưa họ xa cái đồng cam-cộng khổ, cái thương nước-trọng dân, cái vì dân-vì nước, họ làm lãnh đạo mà quên các phương châm này thì khoa học lãnh đạo có thể nhắc họ là : họ đang tự đào mồ mà chôn chính họ !

Không biết học tổ tiên, không biết học láng giềng đã thành công, không biết học thế giới văn minh

Cái độc (độc đảng, độc quyền, đôc tài, độc tôn, độc trị) luôn là ổ rắn cho chuyện phát triển cho cái bạo (bạo quyền, bạo động, bạo hành, bạo giới), liên minh giữa độc và bạo sinh ra lầm than trong nhân dân, làm đảo lộn mọi bậc thang tâm linh và tri thức có thể truy diệt được nếu lãnh đạo có bản lĩnh của minh quân, có tầm vóc của minh chúa, có nội công của minh chủ (trong lúc chờ đợi dân chủ rồi nhân quyền thực sự tới với Việt tộc). Chuyện này đã có trong Việt sử qua Đinh Tiên Hoàng, Lý Thái Tổ, Trần Nhân Tông, Lê Thánh Tôn... biết lấy tâm linh để chỉ đạo, biết dụng tri thức để lãnh đạo. Các lãnh đạo hiện nay của Đảng cộng sản Việt Nam đừng ngụy biện là không có gương sáng, không có mô hình hay, không có khuôn mẫu đẹp để lãnh đạo, hãy học kỹ ba điều có thực trước mắt : học tổ tiên, học láng giềng đã thành công, học thế giới văn minh đang đặt tiền đề cho hiện hữu tâm linh-tri thức cho một nhân loại tốt lành giữa toàn cầu hóa hiện nay. Chúng ta thấy rõ được thảm trạng của Việt tộc hiện nay, là kẻ nào được Đảng cộng sản Việt Nam bảo kê, từ đảng viên tới tham quan, từ lãnh đạo tới gian thương sống nhờ lãnh đạo, thì kẻ đó dùng tiền của để sống tách biệt, cách xa với dân chúng đang trong quá trình dân đen hóa.

Đi ngược-đi lách-đi ngang-đi chéo

Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang đi ngược-đi lách-đi ngang-đi chéo quá trình chính trị công minh-chính sách công bằng-chính giới công tâm. Có nhiều phương pháp luận để tổ chức chính sách phân phối lại cho đại chúng, bằng ngân sách, qua các dịch vụ chính thức phục vụ đại chúng, qua trung gian của công pháp, qua cầu nối của công sở, qua mạng lưới của cộng đồng, trong đó hai dịch vụ tối thượng-vì-tối hậu là : y tế và giáo dục, sau đó huấn luyện và đào tạo, kế đến bảo hiểm xã hội đi đôi bảo trợ các công trình nhân đạo... tất cả đây đều là : lương tri của một chính sách, lương tâm của một chính phủ, lương thiện của một chính quyền ! Khốn nạn là Việt tộc hiện nay không hề được hưởng ba chữ lương này ! Trong lịch sử chính trị của các quốc gia văn minh, có chính trị học để nhận định chính trường, có triết học chính trị để phân tích bổn phận của chính giới, có xã hội học chính trị để giải thích trách nhiệm của chính khách thì lý luận về công bằng là nguồn cội của mọi lập luận về công lý, cụ thể là không thể nào định nghĩa về công lý, mà không kèm theo một định nghĩa có tính thuyết phục cao về công bằng. Đây là một lỗi đã trở thành tội của các lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đã tạo ra bất bình đẳng qua đặc quyềnđặc lợi cho đảng viên, từ cán bộ địa phương tới lãnh đạo trung ương, từ đó tạo ra bất công sâu xa ngay trong xã hội.

Liên minh bạo quyền lãnh đạo-tà quyền tham quan-ma quyền trọc phú

Các khẩu hiệu Đảng là đầy tớ của nhân dân chỉ là loại xảo ngôn của gian dối để lừa đảo ở mức trắng trợn vì các khẩu lịnh này rất thô bỉ với sự thực là Đảng cộng sản Việt Nam đã ngồi xổm lên tất cả ! Từ hiến pháp tới tư pháp, chà đạp công lý, vùi dập công pháp, chôn sống công luật. Tại Việt Nam hiện nay, ta thấy rõ qua bạo quyền độc đảng, tà quyền tham quan, ma quyền buôn đất thì tự do của một tên đầu nậu đất đai đã chia chác với các nhóm lợi ích trong chính quyền thì hoàn toàn rộng lớn và chúng "có tự do để giết tự do của dân chúng", để biến dân chúng thành dân oan. Như vậy, tự do phải được nhận định và định nghĩa qua không gian cụ thể, nơi mà bọn bạo quyền, tham quan, ma đất dùng các phương tiện của quyền lực sẵn có trong tay chúng để hủy, diệt, loại, bỏ tự do của dân oan, vừa không có quen biết trong quyền lực, vừa không có các phương tiện pháp quyền để tự bảo vệ tự do của chính mình. Tự do của một con cáo đang lộng hành giết chóc các con cừu trong chuồng mà các nạn nhan không có lối thoát, thì đây không phải là tự do mà là sát hại ! Tự do của liên minh bạo quyền lãnh đạo-tà quyền tham quan-ma quyền trọc phú khi chúng tự do dùng phương châm ma đạo của chúng là : "có tiền mua tiên cũng được", thì đây không phải là tự do trong liêm sỉ mà là hành động âm binh sát hại đồng bào.

Cái bạo của quyên, cái tà của quan

Đảng cộng sản Việt Nam đã tạo ra bao thảm kịch nghèo nàn lạc hậu trên lưng, trên vai, trên đầu của Việt tộc, thì lối ra lâu dài là đưa hệ đa vào sinh hoạt chính trị, lấy đa đảng để có đa trí trong xây dựng lại xã hội, lấy đa tài làm nên đa năng, tạo ra đa hiệu từ chính trị tới kinh tế, từ giáo dục tới văn hóa…Và trước mắt là phải trở lại nhận thức về sự thật đa chiều, đa dạng của không gian chính trị, từ đó có hành động chính trị dựa trên công bằng, để có tổ chức chính trị dựa trên công lý. Với cách giải thích bất chính trong ngây ngô tại sao dân tộc phải mang ơn một đảng độc tài nhưng bất tài, gây bao hậu quả từ tiêu xài đến cạn kiệt tài nguyên của đất nước tới đưa ngoại xâm qua con đường công nghiệp gây ô nhiễm môi trường của đất nước, từ luyện thép kiểu Formosa tới các nhà máy than điện trên khắp các vùng miền, đang tạo ra các làng ung thư (một thảm kịch mới cho Việt tộc), song đôi cùng mưu đồ thâm hiểm qua đường thực phẩm bẩn, với hóa chất độc của Tàu tặc.

Cái uy trong quyền lực chính trị tới từ cái thiện của công bằng, cái đúng của công lý, nó hoàn toàn trái ngược với cái bạo của quyền, cái của quan, nơi mà bạo quyền và tham quan dựa trên bạo lực để vơ vét qua cách hành xử của Đảng cộng sản Việt Nam đối với dân tộc hiện nay. Ở đây không có một cái uy nào cả, mà chỉ là hành vi hiếp, giành, trấn, lột tạo tiền đề cho hành động trộm, cắp, cướp, giật, chính loại hành vi này, chính kiểu hành động đang nạo rỗng cái uy của bè đảng cầm quyền, nơi mà cái uy đang bị siết cổ bởi cái giancái giật.

Bi kịch của bọn bám quyền chỉ vì tư lợi ích kỷ

Bi kịch hiện nay của các dân tộc ít người vùng sâu, vùng xa, vì không phải là dân tộc kinh nên phải nhận lãnh những bất công không sao lường hết, tạo ra bao nghèo nàn lạc hậu. Và, bi kịch này sẽ là thảm kịch dẫn tới các xung đột giữa các dân tộc ít người và dân tộc Kinh, khi hệ thống bạo quyền trung ương qua các nhóm lợi ích đã thông đồng với các tà quyền tham quan địa phương, cùng tổ chức cho bọn ma quyền lâm tặc chặt cây, phá đồi để buôn gỗ, bán rừng, hủy môi trường, diệt môi sinh của các dân tộc anh em của các vùng xa, vùng sâu. Một chính quyền có nhận thức về công lý chính trị bằng hệ lương (lương thiện trong hành động vì có lương tâm trong lãnh đạo làm nên lương tri cho chính sách) thì không bao giờ hành xử như Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay. Bi kịch của bọn bám quyền chỉ vì tư lợi ích kỷ mà không có một nhận thức nào về công sản chính trị chính là thảm kịch của Việt tộc hiện nay, với Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo đã nạo bán tài nguyên đất nước để bỏ túi bằng con đường tham nhũng, rồi chuồn tẩu tiền của qua tham ô của chúng qua phương Tây. Chính tư lợi qua tham nhũng với não trạng ích kỷ vô luân, ẩn sâu trong lòng tham không đáy, nên chúng mới tổ chức các đường dây xuất khẩu lao động để đàn ông Việt làm lao nô, phụ nữ Việt làm tiện tỳ cho các quốc gia láng giềng. Sự bất chính này sẽ không có giới hạn khi tư lợi chỉ thấy độc lợi trong độc đạo của nó, và chúng sẵn sàng đi từ phản dân hại nước tới buôn dân bán nước cho Tàu tặc !

Đảng cộng sản Việt Nam không hề quản lý để phát triển mà chỉ cai trị bằng bạo quyền

Hãy tỉnh táo để có sáng suốt khi đi tìm định nghĩa về tự do, từ chính trị tới xã hội, từ kinh tế tới văn hóa… khi ta đặt tự do trong quyền lực chính trị, của chính quyền độc đảng trong thực trạng tự do cạnh tranh qua bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, ta sẽ thấy, họ sẽ dùng tự do chính trị để tạo ra các bất công mới, mà ý đồ là để duy trì chế độ độc đảng. Thí dụ quá trình hội nhập vào kinh tế thị trường khi cho phép các doanh nghiệp ngoại quốc vào đầu tư tại Việt Nam với lực lượng lao động Việt dồi dào nhưng lương bổng thấp, bảo hiểm xã hội tồi, an sinh xã hội kém, luôn đi cùng với các chính sách xuất khẩu lao động, biến con dân Việt thành lao nô, nô tỳ cho các nước láng giềng. Chưa bao giờ trong xã hội Việt lại có sự chênh lệch về bất bình đẳng cao một cách bất thường như hiện nay, với các "đại gia" vỗ ngực là "tỷ phú" nhưng tri thức chỉ là "trọc phú" có mức sống xa hoa trong sa đọa, ngày ngày nhìn-mà-không-thấy nỗi khổ niềm đau của dân oan, dân đen, đang dở chết dở sống để sinh nhai ; sống mà không sao vượt qua khó khăn với quá nhiều mức thuế trên lưng, trên vai, trên đầu, và cùng lúc thì chính bọn bạo quyền, tham quan, ma đất… đã tránh được thuế qua tà đạo tham ô và tham nhũng của chúng. Không là chủ thể chính trị để sáng tạo trong lãnh đạo, Đảng cộng sản Việt Nam không hề quản lý để phát triển, mà chỉ cai trị bằng bạo quyền độc đảng, để bảo về đặc quyền, đăc lợi, đặc ân cho chính nó, sai lầm này là chỉ báo rõ nhất về ngày tàn không tránh khỏi của Đảng cộng sản Việt Nam.

Lê Hữu Khóa

(28/05/2021)

 


[1] GIÁO LUẬN (l’argumentation éducative). Anthropol-Asie. Paris

[2] NGHỆ LUẬN (l’argumentation artistique). Anthropol-Asie. Paris.

[3] SỬ LUẬN (l’argumentation historique). Anthropol-Asie. Paris

[4] OAN LUẬN (l’argumentation contre l’injustice). Anthropol-Asie. Paris

[5] TỰ LUẬN (l’argumentation libérée pour la liberté). Anthropol-Asie. Paris

[6] ĐỒNG LUẬN (l’argumentation fondatrice de la nation). Anthropol-Asie. Paris

[7] VIỆT LUẬN (l’argumentation vietnamienne). Anthropol-Asie. Paris

[8] TỔNG LUẬN. I (l’argumentation synthétique. 1). Anthropol-Asie. Paris

[9] TỔNG LUẬN. II (l’argumentation synthétique. 2). Anthropol-Asie. Paris

---------------------

lhk0 Lê Hữu Khóa

Giáo sư Đại học Lille

Giám đốc Anthropol-Asie

Chủ tịch nhóm Nghiên cứu Nhập cư Đông Nam Á

Cố vấn Chương trình chống Kỳ thị của UNESCOLiên Hiệp Quốc

Cố vấn Trung tâm quốc tế giáo khoa Paris

Thành viên hội đồng khoa học Viện nghiên cứu Đông Nam Á

Hội viên danh dự ban Thuyết khác biệt, Học viện nghiên cứu thế giới.

Các công trình nghiên cứu việt nam học của giáo sư Lê Hữu Khóa, bạn đọc có thể đọc và tải qua Facebook VÙNG KHẢ LUẬN-trang thầy Khóa.

Published in Tư liệu
dimanche, 23 mai 2021 08:50

Vững trên kiềng hai chân

Phải nói là kiềng ba chân mới đúng. Kiềng hai chân có mà lật chỏng gọng. Ca dao Việt nam từ xưa chẳng đã có câu "dù ai nói ngả nói nghiêng lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân” là gì. Nhưng với Đảng cộng sản Việt Nam thì khác. Đảng cộng sản Việt Nam chỉ viện ra được hai cái kiềng làm chân đứng để cai trị Việt Nam tuyệt đối. Đó là đánh thắng ba đế quốc Pháp, Nhật, Mỹ và công trạng thống nhất Việt Nam sau 25 năm chia cắt. Riêng kiềng thứ ba, quan trọng hơn hết, là sự ủy thác của công dân Việt Nam trong ngày bầu cử, đảng không thể có được. Đảng đành đứng vững trên kiềng hai chân, bất chấp thế lực nhân dân thù địch có nói ngả nói nghiêng. Nhân ngày bầu cử toàn quốc 23/5 thử nhìn lại hai cái kiềng làm chân đứng cho đảng cộng sản từ ngày thống nhất 30/4.

dcsvn000

Sự thật chưa từng có đảng cộng sản nào dám đối đầu với toàn dân trong một cuộc bầu cử tự do. Đây là kiềng thứ ba mà cộng sản không bao giờ có nên đành đứng trên kiềng hai chân.

Về kiềng thứ nhất, đánh thắng ba đế quốc to và miền Nam Việt Nam nhỏ bé có nhiều bí ẩn lịch sử đang được giải mã. Sự tuyên truyền tuyệt đối của đảng trên mặt truyền thông đã khiến lịch sử Việt Nam là lịch sử của phe chiến thắng. Phe thua cuộc hoàn toàn không có lịch sử. Nếu quan niệm lịch sử như là ký ức tập thể của một dân tộc, sự vắng mặt của phe thua cuộc làm lịch sử của cộng sản hoàn toàn mất tính khoa học khách quan. Nay giả sử hãy chấp nhận lý cớ tạm thời của cộng sản để lý luận thì rõ ràng Pháp, Nhật, Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa không còn hiện diện trên đất nước nữa. Bây giờ chỉ có đế quốc Tàu ngạo nghễ trên đất nước thì cộng sản không dám nói tới. Và sự sỉ nhục trí thông minh của dân tộc Việt Nam vẫn tiếp tục qua các cuộc bầu cử bịp bợm được cộng sản Việt Nam lập đi lập lại cứ mỗi 5 năm một lần đến độ đã làm tê liệt phản xạ của người Việt Nam. Người dân chẳng còn biết phẫn nộ trong các cuộc bầu cử của cộng sản Việt Nam. Người dân lẵng lặng như đàn cừu chen lấn qua khung cửa hẹp của trại cừu.

Sự thật chủ nhân đất nước là người dân Việt Nam chứ không phải của đảng cộng sản hay bất cứ một đảng chính trị nào. Chỉ có người dân mới có quyền tuyệt đối qua lá phiếu để ủy thác quyền đại diện cho họ trong một cuộc bầu cử lương thiện và minh bạch. Tính chính danh của một chế độ, vì thế, là do người dân ban phát, chứ không phải Liên Hiệp Quốc hay bất cứ thế lực chính trị nào. Nếu đảng cộng sản tự hào làm nên những chiến thắng và được toàn dân tín nhiệm và tin tưởng như hằng rêu rao, họ sẽ có cơ hội thắng cử tuyệt đối trong các cuộc bầu cử lương thiện và minh bạch. Nhưng tại sao họ không thể tự tin vào thế ưu việt của mình để trả lời thách thức của toàn dân ? Họ có ưu thế quá rõ ràng. Sự thật đảng cộng sản quá sợ hãi quyền làm chủ đất nước của người dân nên đã ra sức trấn áp người dân quên đi quyền làm chủ của mình. Sự thật chưa từng có đảng cộng sản nào dám đối đầu với toàn dân trong một cuộc bầu cử tự do. Sự thật đây là kiềng thứ ba cộng sản không bao giờ có nên đành đứng trên kiềng hai chân.

dcsvn1

Người dân chẳng còn biết phẫn nộ trong các cuộc bầu cử của cộng sản Việt Nam. Ảnh minh họa bà mẹ Việt Nam

Giống như khi một chung cư bị hỏa hoạn, người ta phải gọi đội cứu hỏa. Được huấn luyện chuyên môn và được trang bị dụng cụ thích hợp, đội cứu hỏa sẽ dập tắt đám cháy. Nhưng sau khi hoàn thành nhiệm vụ đội cứu hỏa phải trở về trạm cứu hỏa chứ không có tập tục, luật pháp, hay tiền lệ nào trên thế giới cho phép họ ở lại làm chủ nhân mới của chung cư. Họ không thể truất quyền làm chủ chung cư của cư dân. Họ không thể lập ra Nội quy mới, ấn định thành phần Ban quản trị, xua đuổi, sang nhượng tài sản của chung cư, thậm chí lấy luôn tiền nhà của chung cư. Đó là chưa nói đến khám phá của cư dân chính đội cứu hỏa đã lén lút đốt lửa khởi đầu trận hỏa hoạn để có cớ xung phong chữa cháy ! Đảng cộng sản Việt Nam là hiện thân của một tổ chức chính trị cướp quyền làm chủ của người dân nhưng lại lấy đó làm lý cớ giải thích cho sự độc quyền làm chủ nhân ông của đất nước.

Về kiềng thứ hai : thống nhất đất nước. Thống nhất một dân tộc đã bị chia rẽ làm hai chế độ chính trị hoàn toàn khác biệt phải là thống nhất trong lòng người. Từ chính trị, văn hóa, giáo dục, kinh tế, lối sống và đạo đức xã hội của hai chế độ hoàn toàn khác nhau, sự thống nhất phải qua con đường hòa giải dân tộc. Dùng bạo lực áp đặt sự thống nhất của phe thắng cuộc là sự thống nhất bị nguyền rủa. Nó là sự ‘thống nhức’ chứ không thống nhất. Trong từ Hán Việt, ‘thống’ còn có nghĩa là đau đớn, thống khổ, thống thiết, thống phong… chứ không phải chỉ là hợp nhất. Kiềng thứ hai của cộng sản đã làm nên nỗi thống nhức cho người Việt Nam, nó là tội ác chứ không phải công trạng.  

Cuối cùng, sự thất bại toàn tập của cộng sản Việt Nam sau 45 thống nhất đất nước đã khiến một số lãnh đạo cao cấp của cộng sản miễn cưỡng nói đến hòa giải dân tộc. Nhưng nói thôi chứ không có một hành động nào. Tệ hơn nữa, hòa giải dân tộc kiểu cộng sản là kêu gọi những người bị thiệt hại nghiêm trọng trong cuộc nội chiến hãy quên đi quá khứ mà hòa hợp với đảng cộng sản. Trong lúc hòa giải thật sự phải là sự tôn trọng giữa đôi bên có xung đột, hóa giải những mâu thuẫn sinh ra xung đột, và lấy làm tiếc vì những hành động đã xảy ra, hòa giải đòi hỏi phải sòng phẳng với quá khứ. Hòa giải kiểu cộng sản bất công và bất lương chỉ khiến người dân thêm phẫn nộ. Tinh thần Hòa giải và Hòa hợp dân tộc đặt trên tình người, lẽ phải và công lý. Phủ nhận nó sẽ là sự ‘thống nhức’ chứ không phải ‘thống nhất’.

'Chế độ cộng sản Việt Nam đang đứng trên kiềng hai chân và vững tin ngạo nghễ vào sự cai trị vĩnh viễn của đảng bất chấp nhân dân có nói ngả nói nghiêng. Nhưng rõ ràng sự rủi ro của kiềng hai chân quá cao.

Bình thường kiềng hai chân dù có làm bằng sắt inoxidable cũng sẽ lật chỏng gọng, huống hồ hai kiềng làm bằng đất sét'.

Sơn Dương

23/05/2021

Published in Quan điểm

"Chủ nghĩa xã hội là gì ? Vì sao Việt Nam lựa chọn con đường xã hội chủ nghĩa ? Làm thế nào và bằng cách nào để từng bước xây dựng được chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam ? Thực tiễn công cuộc đổi mới, đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam trong thời gian qua có ý nghĩa gì và đặt ra vấn đề gì ?".

Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư của Đảng cộng sản duy nhất cầm quyền ở Việt Nam đã tự hỏi như thế trong bài viết phổ biến ngày 16/05/2021.

npt1

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam.

Hệ thống báo, đài nhà nước đã đồng loạt phổ biến bài viết có ý nghĩa chỉ đạo lần đầu tiên của ông Trọng, từ sau Đại hội đảng XIII ngày 26/2/2021. Nhưng ngày 23/5/2021, báo chính phủ giới thiệu lý do xuất hiện của bài viết "nhân dịp kỷ niệm 131 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2021) và bầu cử Đại biểu quốc hội khóa XV và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021-2026".

Ông Trọng đã được Đại hội đảng XIII bầu giữ thêm nhiệm kỳ Tổng bí thư thứ 3 trong "trường hợp đặc biệt", nhưng Trung ương không hề biểu quyết thay Điều lệ đảng, theo đó Tổng bí thư đảng chỉ được giữ ghế 2 nhiệm kỳ.

Tấn công tư bản

Nội dung bài viết của ông Trọng tập trung giải thích tại sao Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng xây dựng đất nước để "quá độ" đi lên chủ nghĩa xã hội.

Thứ nhất, ông Trọng giãi bầy :

"Trước đây, khi còn Liên Xô và hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa thế giới thì vấn đề đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam dường như không có gì phải bàn, nó mặc nhiên coi như đã được khẳng định. Nhưng từ sau khi mô hình chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và nhiều nước Đông Âu sụp đổ, cách mạng thế giới lâm vào thoái trào thì vấn đề đi lên chủ nghĩa xã hội lại được đặt ra và trở thành tâm điểm thu hút mọi sự bàn thảo, thậm chí tranh luận gay gắt.

Do đó người đứng đầu đảng duy nhất cầm quyền đặt câu hỏi : "Có phải Việt Nam chúng ta đã chọn con đường đi sai không ?".

Trước khi trả lời, ông Nguyễn Phú Trọng đã tấn công chủ nghĩa tư bản :

"Thực tế là các thiết chế dân chủ theo công thức "dân chủ tự do" mà phương Tây ra sức quảng bá, áp đặt lên toàn thế giới không hề bảo đảm để quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân - yếu tố bản chất nhất của dân chủ. Hệ thống quyền lực đó vẫn chủ yếu thuộc về thiểu số giàu có và phục vụ cho lợi ích của các tập đoàn tư bản lớn. Một bộ phận rất nhỏ, thậm chí chỉ là 1% dân số, nhưng lại chiếm giữ phần lớn của cải, tư liệu sản xuất, kiểm soát tới 3/4 nguồn tài chính, tri thức và các phương tiện thông tin đại chúng chủ yếu và do đó chi phối toàn xã hội".

Theo quan điểm của người có bằng tiến sĩ Xây dựng đảng năm 1983 tại Liên xô cũ thì : "Trong đời sống chính trị, một khi quyền lực của đồng tiền chi phối thì quyền lực của nhân dân sẽ bị lấn át. Vì vậy mà tại các nước tư bản phát triển, các cuộc bầu cử được gọi là "tự do", "dân chủ" dù có thể thay đổi chính phủ nhưng không thể thay đổi được các thế lực thống trị ; đằng sau hệ thống đa đảng trên thực tế vẫn là sự chuyên chế của các tập đoàn tư bản".

Vậy ông Trọng muốn gì cho Việt Nam ? Ông giải thích :

"Chúng ta cần một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con người. Chúng ta cần sự phát triển về kinh tế đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội. Chúng ta cần một xã hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, chứ không phải cạnh tranh bất công, "cá lớn nuốt cá bé" vì lợi ích vị kỷ của một số ít cá nhân và các phe nhóm. Chúng ta cần sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không phải để khai thác, chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn độ và hủy hoại môi trường. Và chúng ta cần một hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có. Phải chăng những mong ước tốt đẹp đó chính là những giá trị đích thực của chủ nghĩa xã hội và cũng chính là mục tiêu, là con đường mà Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng ta và nhân dân ta đã lựa chọn và đang kiên định, kiên trì theo đuổi ?".

Qua những mục tiêu tuyên truyền không mới này, những gì đang xảy ra tại Việt Nam do Đảng cộng sản lãnh đạo và thực hiện đều trái ngược lại với những gì ông Trọng đã nói. Mặc dù vậy, ông Nguyễn Phú Trọng vẫn quyết tâm bảo vệ và kiên trì thực hành kim chỉ nam của "Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011)", theo đó : "Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử".

Nhưng trớ trêu thay, nhân dân chưa bao giờ được Đàng hỏi ý kiến có chấp nhận chế độ cộng sản hay không. Ngược lại Đàng đã tự tròng vào cổ dân thứ chủ nghĩa ngoại lai Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh rồi hô hoán đó "là khát vọng của nhân dân".

Ông Trọng rỉ rả lý giải :

"Xã hội xã hội chủ nghĩa mà nhân dân Việt Nam đang phấn đấu xây dựng là một xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh ; do nhân dân làm chủ ; có nền kinh tế phát triển cao, dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp ; có nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc ; con người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện ; các dân tộc trong cộng đồng Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và giúp đỡ nhau cùng phát triển ; có Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân do Đảng Cộng sản lãnh đạo ; có quan hệ hữu nghị và hợp tác với các nước trên thế giới".

Dân chủ - kinh tế kiểu gì ?

Nói về dân chủ, ông Trọng khoe :

"Chúng ta chủ trương không ngừng phát huy dân chủ, xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa thực sự của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, trên cơ sở liên minh giữa công nhân, nông dân và trí thức do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo".

Cái nút thắt cổ ở đây là cái gì cũng phải "do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo", làm như ngoài Đàng ra không ai biết lãnh đạo đất nước, dù Đàng chỉ có trên 5 triệu đảng viên trong tổng số ngót 100 triệu dân.

Trong lĩnh vực kinh tế, sau 35 năm "đổi mới", Đàng vẫn chưa giải thích nổi tại sao làm kinh tế thị trường kiểu tư bản chủ nghĩa mà vẫn phải "theo định hướng xã hội chủ nghĩa".

Về kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, ông Nguyễn Phú Trọng lòng vòng lập lại lý luận :

"Trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa có nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế. Các thành phần kinh tế hoạt động theo pháp luật đều là bộ phận hợp thành quan trọng của nền kinh tế, bình đẳng trước pháp luật cùng phát triển lâu dài, hợp tác và cạnh tranh lành mạnh. Trong đó, kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo".

Chính vì phát triển kinh tế phải do doanh nghiêp nhà nước chủ đạo nên kinh tế vẫn bị hạn chế phát triển và thường xuyên thua lỗ như một định luật bất biến. Nạn tham nhũng, lãng phí trong các doanh nghiệp nhà nước vẫn là một gánh nặng của ngân sách quốc gia từ khi áp dụng trong suốt bao nhiêu năm qua. Theo VietnamNet ngày 16/10/2020, Báo cáo của Chính phủ gửi Quốc hội là một bằng chứng rành rành :

"Qua báo cáo của các cơ quan đại diện chủ sở hữu, tính đến thời điểm kết thúc năm tài chính 2019, có 818 doanh nghiệp có vốn nhà nước, trong đó : 491 doanh nghiệp do Nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ ; 327 doanh nghiệp cổ phần có vốn góp của Nhà nước.

Tổng vốn Nhà nước đang đầu tư tại 818 doanh nghiệp là hơn 1,6 triệu tỷ đồng, tăng 4% so với thực hiện năm 2018.

491 doanh nghiệp nhà nước nắm 100% vốn, 44 doanh nghiệp thua lỗ.

Tổng tài sản của 491 doanh nghiệp nhà nước là xấp xỉ 3 triệu tỷ đồng. Lãi phát sinh trước thuế của các doanh nghiệp nhà nước đạt 162.750 tỷ đồng, giảm 2% so với thực hiện 2018.

Có 44/491 doanh nghiệp nhà nước (chiếm 9% tổng số doanh nghiệp nhà nước) có lỗ phát sinh, với tổng số lỗ phát sinh là 619 tỷ đồng".

Ngoài ra, trên báo Lao Động online ngày 29/07/2020, người dân còn được biết đã có :

"Rất nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài của các doanh nghiệp nhà nước hoặc doanh nghiệp có vốn nhà nước đang nằm trong tình trạng "đắp chiếu" hoặc kinh doanh thua lỗ liên miên hơn 1,1 tỉ USD khiến hiệu quả đầu tư nguồn vốn nhà nước không đảm bảo, có nguy cơ mất vốn nhà nước". 

Báo cáo tình hình đầu tư ra nước ngoài vừa được Bộ Kế hoạch và đầu tư gửi lên Thủ tướng Chính phủ cho thấy, đến hết năm 2019 có 114 dự án đầu tư ra nước ngoài của các doanh nghiệp nhà nước với tổng vốn đăng ký 13,82 tỉ USD và vốn thực hiện lũy kế đến hết năm 2019 đạt khoảng 6,7 tỉ USD".

Về văn hóa và đời sống xã hội, Nguyễn Phú Trọng vung vít :

"Chúng ta coi văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, sức mạnh nội sinh, động lực phát triển đất nước và bảo vệ Tổ quốc ; xác định phát triển văn hóa đồng bộ, hài hòa với tăng trưởng kinh tế và tiến bộ, công bằng xã hội là một định hướng căn bản của quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Nền văn hóa mà chúng ta xây dựng là nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, một nền văn hóa thống nhất trong đa dạng, dựa trên các giá trị tiến bộ, nhân văn ; chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh giữ vai trò chủ đạo trong đời sống tinh thần xã hội…".

Cuối cùng ông Trọng kết luận :

"Mô hình chính trị và cơ chế vận hành tổng quát là Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ… Nhận thức sâu sắc sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản là nhân tố quyết định thắng lợi của công cuộc đổi mới và bảo đảm cho đất nước phát triển theo đúng định hướng xã hội chủ nghĩa, chúng ta đặc biệt chú trọng công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, coi đây là nhiệm vụ then chốt, có ý nghĩa sống còn đối với Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa".

Đảng trưởng 77 tuổi Nguyễn Phú Trọng không quên nhắc lại điệp khúc mà đảng viên cộng sản nào cũng phải học thuộc lòng :

"Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam ; Đảng ra đời, tồn tại và phát triển là vì lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc. Khi Đảng cầm quyền, lãnh đạo cả dân tộc, được toàn dân thừa nhận là đội tiên phong lãnh đạo của mình và do đó Đảng là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt Nam".

Nên biết chưa bao giờ nhân dân ủy quyền hay bỏ phiếu tán thành Đảng cộng sản "lãnh đạo đất nước" mà Đàng đã tự khoác áo lãnh đạo cho mình như đã ghi trong Điều 4 Hiến pháp của họ.

(trích Điều 4 - Khoản 1 : "Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội").

Và thêm lần nữa, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lại khoe mẽ :

"Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay. Những thành tựu đó là sản phẩm kết tinh sức sáng tạo, là kết quả của cả một quá trình nỗ lực phấn đấu bền bỉ, liên tục qua nhiều nhiệm kỳ của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta ; tiếp tục khẳng định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của chúng ta là đúng đắn, phù hợp với quy luật khách quan, với thực tiễn Việt Nam và xu thế phát triển của thời đại".

Thực tế có đúng vậy không ?

Trước hết, ở Việt Nam ngày nay dân chưa giầu ngang nhau và tình trạng giầu-nghèo giữa thành phố và miền quê, vùng cao và vùng xa mỗi ngày một cách xa.

Chính ông Trọng cũng đã thành khẩn tự khai báo khi viết :

"Về xã hội, khoảng cách giàu nghèo gia tăng ; chất lượng giáo dục, chăm sóc y tế và nhiều dịch vụ công ích khác còn không ít hạn chế ; văn hóa, đạo đức xã hội có mặt xuống cấp ; tội phạm và các tệ nạn xã hội diễn biến phức tạp. Đặc biệt, tình trạng tham nhũng, lãng phí, suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức, lối sống vẫn diễn ra trong một bộ phận cán bộ, đảng viên".

Thứ đến, Việt Nam vẫn chưa có dân chủ phổ thông cho mọi người dân. Ngay cả cán bộ, đảng viên cũng chỉ có "dân chủ" khi tham gia thảo luận nội bộ, nhưng bị tuyệt đối cấm chỉ trích Đàng, hay nói khác, hoặc không làm theo Nghị quyết khi ra khỏi phòng hội.

Ngay cả báo-đài nhà nước cũng đều do Đảng lãnh đạo và đưa tin theo chiều hướng có lợi cho Nhà nước, và điều được gọi là "lợi ích chung" của đất nước và nhân dân.

Người dân vẫn không có các quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ; tự do tư tưởng ; tự do ra báo ; tự do hội họp ; tự do lập hội, tổ chức đảng đối lập và tự do biểu tình.

Và, ở Việt Nam tuy Hiến pháp quy định người dân từ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử, nhưng chế độ "đảng cử dân bầu" đã nghiễm nhiên thành thông lệ trong mọi cuộc bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp.

Ông Trọng còn khoe trong bài viết rằng : "Hiện Việt Nam có khoảng 70% dân số sử dụng Internet, là một trong những nước có tốc độ phát triển công nghệ tin học cao nhất thế giới", nhưng hai bộ Công an và Thông tin và truyền thông đã bao vây, kiểm soát mạng xã hội và can thiệp thô bạo chống các nhà báo tự do (Bloggers) và thông tin của người dân trên mạng xã hội.

Bằng chứng đã được tổ chức Quan sát Nhân Quyền (Human Rights Watch-HRW) công bố trong "Báo cáo tình hình Nhân quyền toàn cầu năm 2020" :

"Việt Nam tiếp tục vi phạm có hệ thống các quyền dân sự và chính trị cơ bản trong năm 2020. Chính phủ, của một đảng cầm quyền cộng sản Việt Nam, đã xiết chặt tự do tư tưởng, lập hội, hội họp ôn hòa, di chuyển và tôn giáo" (1).

HRW nói thêm : "Ngăn cấm vẫn duy trì đối với việc thành lập hay hoạt động của các Nghiệp đoàn độc lập, của các tổ chức hay nhóm được xem như đe dọa quyền cai trị độc tôn của Đảng cộng sản. Nhà cấm quyền còn ngăn chặn một số websites và trang mạng xã hội dân sự, đồng thời áp lực một số Công ty viễn thông xóa đi hay ngăn chặn những nội dung chỉ trích chính phủ và đảng cấm quyền" (2).

Cuối cùng, HRW lên án : "Những ai chỉ trích chính phủ hay đảng sẽ bị Công an khuấy nhiễu, đe dọa, ngăn cấm đi lại, tấn công bằng bạo lực, bị bắt, bị giữ và giam cầm tùy tiện. Công an cũng đã bắt giữ những người hoạt động chính trị trong nhiều tháng không được tiếp xúc với Luật sư, nhưng lại bị ngược đãi và tra tấn. Trong khi các Tòa án do đảng kiểm soát đã kết án những Bloggers and những người hoạt động dân chủ, nhân quyền với lời buộc tội bịa đặt dính đến an ninh quốc gia" (3).

Mặt khác, "Báo cáo năm 2020" của tổ chức Nhà Tự Do (Freedom House) cho biết :

"Tự do Internet đã suy thoái ở mức thấp nhất ở Việt Nam, trong khi Chính phủ tiếp tục tăng cường kiểm soát các hoạt động trên mạng. Trong cố gắng chận đứng những chỉ trích hay tuyên bố gây ô nhiễm trên mạng, nhà nước tiếp tục bắt buốc những công ty phải xóa bỏ nội dung, chấm dứt các báo mạng, và áp dụng những bản án nghiêm khắc đối với những phát biểu trên mạng. Sự cố ý phá sóng kết nối trong vụ bạo động về tranh chấp đất đai, và cố tình phá những trạm tiếp vận địa phương của Facebook, là bằng chứng kiểm soát quyền tự do trên Internet" (4).

Freedom House dẫn chứng hành động chống tự do thông tin trên Internet của Chính phủ đã xẩy ra trong vụ tranh chấp đất ở xã Đồng Tâm (gần Hà Nội) trong hai ngày 01/06/2019 và ngày 31/5/2020. Trong khi Cơ quan viễn thông của nhà nước đã can thiệp thô bạo bằng hành động nhiễu sóng và cắt đứt trong khoảng giữa tháng 2 và tháng Tư năm 2020 đối với hai Công ty Instagram và WhatsApp và buộc họ phãi tháo gỡ những bái có nội dụng "chống nhà nước".

"Kết nối bị gián đoạn và Facebook và YouTube hạn chế nội dung, trong bối cảnh tranh chấp đất đai có sự tham gia của lực lượng an ninh và cư dân Đồng Tâm, một ngôi làng ở ngoại ô Hà Nội, vào tháng 1 năm 2020; tranh chấp đó đã dẫn đến giết chết trưởng làng cùng với cái chết của ba nhân viên an ninh. Các công ty viễn thông thuộc sở hữu nhà nước được cho là đã sử dụng máy chủ cục bộ của Facebook ở chế độ ngoại tuyến từ tháng 2 đến tháng 4 năm 2020, cho đến khi công ty bị cáo buộc đồng ý xóa nội dung "phản đăng ký"; Các dịch vụ Facebook, Instagram và WhatsApp đã bị chậm lại đáng kể đối với người dùng Việt Nam" (5).

Vì những lý do trên, tổ chức Ký giả không Biên giới (Reporters Without Borders) đã liệt Việt Nam vào hàng thứ 175/180 quốc gia "không có tự do phát biểu". Trong danh sách này, Việt Nam chỉ đứng trên Trung Quốc hạng 177 và Bắc Triều Tiên (Bắc Hàn) hạng chót 180.

Nhưng Việt Nam lại đứng sau Lào hạng 172 và Cao Miên đứng thứ 144.

Những mặt trái

Trước bức tranh tương phản giữa lời nói và hành động của ông Nguyễn Phú Trọng trong bài viết ngày 16/5/2021, Giáo sư ngoại hạng (Professor Emeritus), Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng, chuyên gia hàng đầu về Quan hệ Quốc tế, sau nhiều năm giảng dậy tại Đại học George Mason, gần Thủ đô Hoa Thịnh Đốn, bình luận :

"Bài này phần đầu hay, chỉ trích tư bản và sự thống soái của tiền bạc, đưa ra những mục tiêu tốt, như tự do dân chủ, phát triển kinh tế nhưng phải có công bằng xã hội và bảo vệ môi trường. Phần hai chỉ nhắc lại các khẩu hiệu và nghị quyết mà không đưa ra phương cách tổ chức chính trị-xã hội để đạt được những mục tiêu tốt đẹp ấy. Các chế độ dân chủ xã hội (socialist democracy) ở các nước Scandinavia cũng đạt được các mục tiêu ấy nhưng đâu có cần phải theo chế độ cộng sản và lãnh đạo bởi đảng cộng sản ? 

Ngoài ra, bài viết của  Tổng bí thư Trọng không giải thích rõ được làm sao có nhà nước pháp quyền khi tư pháp không độc lập ; làm sao có dân chủ nếu chỉ có môt đảng, không có cạnh tranh chính trị và dân không có quyền chọn lựa người đại diện ; làm sao có được môt xã hội "nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau" nếu không loại bỏ quan điểm đấu tranh giai cấp ; làm sao có kinh tế thị trường nếu doanh nhân tư (private entrepreneurs) không được có mặt trong "liên minh giữa công nhân, nông dân và trí thức do Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo" ; làm sao có tự do và sáng tạo nhân văn khi báo chí bị kiểm duyệt và bắt buộc phải chấp nhận độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản vả chủ nghĩa Mác-Lênin.  

Môt câu hỏi lớn là làm sao chủ nghĩa xã hội tạo được một thế giới hòa bình, mọi nước lớn nhỏ đều được độc lập và không bị ức hiếp như trường hợp Trung Quốc với các nước láng giềng". 

Ngoài ra, sau 10 năm tích cực "xây dựng, chỉnh đốn Đàng", tình trạng "suy thoái tư tưởng chính trị" của đảng viên đã đến thời kỳ "giọt nước tràn ly" khó cứu vãn nổi.

Sau đây là những bằng chứng do chính những cơ quan an ninh và quản lý tư tưởng đầu não của chế độ tự thố lộ.

Năm 2018, Ban Cán sự đảng Bộ Nội vụ đã cảnh giác :

"Tự diễn biến", "tự chuyển hóa" là sự tự thay đổi theo hướng tiêu cực trong tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống của đội ngũ cán bộ, đảng viên. "Tự diễn biến", "tự chuyển hóa" đang diễn ra ngày một mạnh mẽ trong đội ngũ cán bộ, đảng viên ; là một thách thức to lớn đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. "Tự diển biến", "tự chuyển hóa" là một loại kẻ thù giấu mặt, một thứ "giặc nội xâm" rất khó nhận diện và vô cùng nguy hiểm. Vì thế phòng chống"tự diễn biến", "tự chuyển hóa" đang là nhiệm vụ cấp bách của Đảng, Nhà nước Việt Nam hiện nay".

Nhưng 2 năm sau,
ngày 11/8/2020 Tuyên giáo đảng vẫn phải nhắc nhở lại :

"Bản lĩnh chính trị vững vàng là một phẩm chất quyết định sự sống còn và thành công của mỗi cán bộ, đảng viên cũng như của toàn Đảng. Để không thoái hóa, biến chất, không "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" cán bộ, đảng viên phải có bản lĩnh chính trị thật sự kiên định, vững vàng. Dưới góc nhìn chính trị tư tưởng, sự vững vàng về bản lĩnh, ý chí, niềm tin có vai trò rất quan trọng quyết định "sức đề kháng", khả năng "miễn dịch" của mỗi cán bộ, đảng viên. Bản lĩnh chính trị vững vàng là một phẩm chất quyết định sự sống còn và thành công của mỗi cán bộ, đảng viên cũng như của toàn Đảng".

Rồi chưa đầy một năm sau, ngày 26/2/2021 Đảng lại tái khẳng định trong Nghị quyết khóa XIII :

"Tiếp tục đẩy mạnh đấu tranh phòng, chống quan liêu, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, "lợi ích nhóm", những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ".

Như vậy, công tác phòng, chống ""tự diễn biến", "tự chuyển hóa", bắt đầu từ Đại hội đảng XI (năm 2011) không những chỉ dậm chân tạo chỗ mà còn lây lan nghiêm trọng hơn trong hệ thống đảng, quân đội và công an.

Nhưng vì sao mà nẩy sinh ra tình trạng "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" ? Đảng cộng sản Việt Nam phân bua :

- Từ chủ nghĩa cá nhân của một bộ phận cán bộ, đảng viên, kể cả những người đứng đầu chỉ biết đặt lợi ích cá nhân lên trên quyền lợi của tập thể.

- Thiếu bản lĩnh chính trị, dễ bị lung lạc bởi tuyên truyền sai lạc của các thế lực thù đich chống Đàng.

- Lười học tập Nghị quyết của Đàng ; không làm đến nơi đến chỗ nhiệm vụ được giao hay làm trái lệnh Đàng.

Nhưng có một hiện tượng Đảng không dám công khai thừa nhận, đó là đã có một số không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả thành phần lãnh đạo đã chán chủ nghĩa cộng sản đến tận mang tai và, không thiếu người đã công khai chỉ trích Đàng đã sai lầm khi tiếp tục duy trì chủ nghĩa ngoại lai phi dân chủ này ở Việt Nam.

Thậm chí, tình trạng "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" còn nở rộ trong hàng ngũ Quân đội và Công an như đã được phơi ầy trên Tạp chí Quốc phòng toàn dân ngày 12/21/2020 :

"Thực tiễn thời gian qua cho thấy, biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" đã xảy ra một vài hiện tượng đơn lẻ, như : có quân nhân sử dụng mạng xã hội bôi nhọ, làm giảm uy tín của các lãnh đạo, các cơ quan, đơn vị trong lực lượng vũ trang ; một vài cán bộ quân đội đã nghỉ hưu có bài viết, phát ngôn xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, nói xấu cán bộ lãnh đạo Bộ Quốc phòng. Đó còn là một số sĩ quan cao cấp bị xử lý kỷ luật cả về Đảng và Chính quyền, thậm chí bị truy cứu trách nhiệm hình sự do "lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ", "vi phạm chính sách, pháp luật của Nhà nước, kỷ luật Quân đội", "vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy chế làm việc", hoặc "buông lỏng lãnh đạo, chỉ đạo, thiếu kiểm tra, giám sát, để xảy ra một số vi phạm, khuyết điểm trong thực hiện nhiệm vụ chính trị", v.v. Thực tế đó, một lần nữa khẳng định tính cấp thiết của việc ngăn chặn sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, nếu muốn phòng, chống một cách triệt để biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong Quân đội ta".

Trong khi đó, trên báo Công an Nhân dân ngày 26/10/2017 cũng đã từng cảnh báo :

"Từ Đại hội XI, Đảng ta đã chỉ ra những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ. Tình trạng này đến nay vẫn tiếp diễn, công khai và phức tạp hơn.

Nguyên nhân sâu xa và chủ yếu nhất của "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" là do bản thân một bộ phận cán bộ, đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí phấu đấu ; lập trường tư tưởng không vững vàng, hoang mang, dao động trước những tác động từ bên ngoài. Sự chống phá quyết liệt, nhất là hoạt động "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch cũng là một tác nhân trực tiếp thúc đẩy "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" nội bộ ta.

"Tự diễn biến", "tự chuyển hóa" là quá trình chuyển biến tư tưởng theo chiều hướng tiêu cực, diễn ra ở trong từng con người với các biểu hiện và mức độ khác nhau. Khởi đầu là những biểu hiện dao động, giảm sút niềm tin, phai nhạt lý tưởng, đến chỗ xa rời tôn chỉ, mục đích của Đảng ; từ chỗ hoang mang, hoài nghi, nhận thức lệch lạc, đến chỗ đưa ra những quan điểm sai trái, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và thành quả của cách mạng ; từ hành vi nói, viết, làm trái quan điểm, chủ trương của Đảng, dẫn đến những hành động "tiếp tay hoặc câu kết với các thế lực xấu, thù địch, phản bội lại lý tưởng và sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc".

Về tình hình Công an, bộ phận nòng cốt bảo vệ an ninh nội bộ, cũng đã có biến chứng như ghi trong bài viết :

"Tuy nhiên, vẫn có một số cán bộ, chiến sĩ (công an) có biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và đây được xem là những yếu tố tiềm ẩn, có thể sẽ dẫn tới "tự diễn biến", "tự chuyển hóa". Vì vậy, cùng với việc phòng, chống "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong các cơ quan Đảng, Nhà nước và tổ chức chính trị - xã hội theo chức năng của Bộ Công an ; ngăn chặn, đẩy lùi các biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong nội bộ, thì nhiệm vụ phòng ngừa những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong Công an nhân dân là hết sức quan trọng và cấp thiết".

Một số biện pháp chữa chạy trong Công an đã được phác họa :

"Để phòng ngừa "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong Công an nhân dân, trước hết cấp ủy, thủ trưởng các đơn vị phải tăng cường công tác giáo dục chính trị tư tưởng, lấy xây dựng bản lĩnh chính trị, lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, với Đảng, Nhà nước và nhân dân là mục tiêu giáo dục, rèn luyện cán bộ, chiến sĩ.

Phòng ngừa "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" là nhiệm vụ rất quan trọng để xây dựng lực lượng Công an nhân dân trong sạch, vững mạnh, đòi hỏi quyết tâm chính trị cao, nỗ lực lớn của cấp ủy, thủ trưởng đơn vị và từng cán bộ, chiến sĩ".

Như vậy, khi ông Nguyễn Phú Trọng khoe "đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay" thì ông đã chỉ trưng bày ra những chiếc bánh vẽ của chế độ như để tự an ủi và trấn an chính mình và đồng đảng của mình.

Phạm Trần

(18/05/2021)

(1) "Vietnam continued to systematically violate basic civil and political rights in 2020. The government, under the one-party rule of the Communist Party of Vietnam, tightened restrictions on freedom of expression, association, peaceful assembly, movement, and religion".

(2) "Prohibitions remained on the formation or operation of independent unions and any other organizations or groups considered to be a threat to the Communist Party’s monopoly of power. Authorities blocked access to several websites and social media pages and pressured social media and telecommunications companies to remove or restrict content critical of the government or the ruling party".

(3) "Those who criticized the government or party faced police intimidation, harassment, restricted movement, physical assault, arbitrary arrest and detention, and imprisonment. Police detained political detainees for months without access to legal counsel and subjected them to abusive interrogations. Party-controlled courts sentenced bloggers and activists on fabricated national security charges".

(4) "Internet freedom declined to an all time low in Vietnam, as the government continued to impose stringent controls over the country’s online environment. In an effort to scrub any trace of critical or "toxic" speech online, the state continued mandating companies to remove content, suspended online newspapers, and imposed draconian criminal sentences for online expression. A deliberate disruption to connectivity amid a violent land dispute, as well as a reported throttling of Facebook’s local servers by state-owned telecommunications companies, further constrained internet freedom".

(5) "Connectivity was disrupted, and Facebook and YouTube restricted content, amid a land dispute that involved security forces and residents of Đồng Tâm, a village on the outskirts of Hanoi, in January 2020 ; that dispute led to the killing of the village leader along with the deaths of three security officers.

State-owned telecommunications companies reportedly took Facebook’s local servers offline between February and April 2020, until the company allegedly agreed to remove "antistate" content ; Facebook, Instagram, and WhatsApp services were significantly slowed for Vietnamese users in the interim".

Published in Diễn đàn

Thế lực Bắc thì Nam tiến, thế lực Nam lại Bắc tiến, Nguyễn Phú Trọng đi nước cờ gì ?

Đại hội 13 là một thất bại nặng nề của cách nhóm lợi ích Miền Nam. Hiện nay miền nam có đại diện cao nhất trong Bộ Chính trị là Võ Văn Thưởng. Thêm vào đó nhiều người Miền Bắc lại vào Nam làm đại biểu quốc hội nắm thóp Miền Nam. Người đó chính là ông Phạm Minh Chính.

tranhgianh6

Đại hội 13, Miền Nam thất bại, chỉ có Võ Văn Thưởng là cao nhất

Việc được giới thiệu đại biểu tỉnh Cần Thơ làm cho ông Phạm Minh Chính liên kết chặt chẽ với ông Nguyễn Tấn Dũng hơn. Điều đáng nói là hiện nay lợi ích Bắc Nam đan xen. Miền Bắc đang nắm lợi thế nên Miền Nam bị buộc phải phò phe Miền Bắc.

Ông Nguyễn Phú Trọng dùng Nguyễn Văn Nên và Trần Lưu Quang là dùng người Miền Nam. Cũng nhờ cách dùng người như vậy mà thế lực Tây Ninh đang ngày một nổi lên như một thế lực mạnh của Miền Nam. Ông Nguyễn Văn nên thì đã ra Bắc rồi vào nam, còn ông Trần Lưu Quang thì giờ đang tiến ra bắc.

Xong nhiệm vụ tại Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 4/5 Bộ Chính trị chính thức thông báo ông Trần Lưu Quang được điều động làm Bí thư Thành ủy Hải Phòng. Đây là chuyến ra Bắc của quan chức miền Nam, rất hiếm hoi.

Chức Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh và chức bí thư thành ủy TP. Hải Phòng được xem là tương đương. Quan chức mà điều động đi địa phương nhiều thì thông thường, tương lai quan chức đó rất có triển vọng.

Theo giới thạo tin dự đoán thì việc vào Bộ Chính trị của ông Trần Lưu Quang chỉ là vấn đề thời gian. Tuy nhiên cũng có một khó khăn, đấy là ông Trần Lưu Quang cần phải kiểm soát được những bè phái đã hình thành lâu nay ở trong bộ máy chính quyền thành phố Hải Phòng.

Tin mật nhưng bị rò rỉ

Như các bản tin trước đây. Thoibao.de đã thông báo ông Trần Lưu Quang sẽ được thuyên chuyển ra Hải Phòng và hôm nay thì Đảng cộng sản đã chính thức công bố. Sáng ngày 4/5, Thành ủy Hải Phòng tổ chức Hội nghị công bố Quyết định của Bộ Chính trị về công tác cán bộ. Bà Trương Thị Mai, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương; ông Lê Văn Thành, Phó Thủ tướng Chính phủ cũng tham dự.

Tại cuộc họp ông Nguyễn Thanh Bình, Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tổ chức Trung ương công bố quyết định của Bộ Chính trị về việc điều động, phân công ông Trần Lưu Quang, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh thôi tham gia Ban Chấp hành, Ban Thường vụ và thôi giữ chức Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh nhiệm kỳ 2020-2025.

Trước đó, ngày 8/4/2021 vừa qua, tại kỳ họp lần thứ 11, Quốc hội khóa XIV đã phê chuẩn ông Lê Văn Thành, Bí thư Thành ủy Hải Phòng giữ chức Phó Thủ tướng Chính phủ và để lại chiếc ghế trống.

Cuộc chơi nào cũng vậy, những chiếc ghế đứng đầu những thành phố lớn là nơi mà các thế lực trung ương đấu nhau giành giật. Ông Trần Lưu Quang từ Miền Nam mà có thể ra Hải Phòng giật lấy chiếc ghế đứng đầu thành phố thì ắt hẳn ông Quang đã có thế lực rất mạnh ở Hà Nội đỡ đầu. Theo thông lệ thì những quan chức từ Bắc mà bổ vào Nam hoặc ngược lại thì cái đích của họ là về trung ương.

Ông Lê Văn Thành, người tiền nhiệm của ông Trần Lưu Quang từ cơ quan đảng địa phương lại nhảy ngang vào chính phủ thì đây cũng là một trường hợp lạ lẫm. Càng ngày càng co thấy ông Lê Văn Thành là người thân với ông thủ tướng Phạm Minh Chính, trong tri đó ông Trần Lưu Quang lại là người thân với ông Nguyễn Phú trọng. Chính vì vậy mới thấy, cứ mỗi lần phe này thăng chức, nếu không cẩn thận sẽ bị phe khác đưa ngườu vô trám. Họ giành nhau từng vị trí trong trung ương đảng và trong Bộ Chính trị.

Buổi trao quyền cho ông Trần Lưu Quang có bà Trương Thị Mai, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương. Như vậy trong cuộc giành giật chức vụ này, ông Lê Văn Thành đã không giữ được ghế để giao lại cho thuộc hạ thân tín tại Hải Phòng và phải nhường ghế ấy Trần Lưu Quang. Một thất bại không hề nhẹ.

Ân tình giữa Nguyễn Văn Nên và Trần Lưu Quang

Ông Trần Lưu Quang là cán bộ lãnh đạo được đào tạo cơ bản, có 3 nhiệm kỳ là Ủy viên Trung ương Đảng. Năm 2015 là Bí thư Tỉnh ủy Tây Ninh nhiệm kỳ 2015 – 2020. Nhờ có Nguyễn Văn Nên tiến cử, đến tháng 2/2019 ông Nguyễn Phú Trọng đưa ông Trần Lưu Quang về làm Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh nhiệm kỳ 2015-2020 và tái cử Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh nhiệm kỳ 2020-2025. Đổi lại, Trần Lưu Quang đã thu thập hết danh sách đen và cách hệ thống chân rết của thế lực Lê Thanh Hải, Nguyễn Hoàng Quân, Nguyễn Văn Đua và Tất Thành Cang để giao cho Nguyễn Văn Nên nắm.

Phát biểu nhận nhiệm vụ, ông Trần Lưu Quang tân Bí thư Thành ủy Hải Phòng khẳng định, sẽ đưa Hải Phòng phát triển mạnh mẽ. Đấy chỉ là những lời nói mang tính màu mè, thực chất của Trần Lưu Quang, rất có thể sắp tới ông ta sẽ sắp xếp lại nhân sự của đảng ủy thành phố Hải Phòng.

tranhgianh7

Ông Trần Lưu Quang tân Bí thư Thành ủy Hải Phòng

Tại Miền Nam thế lực của Lê Thanh Hải thì hiện nay đang co cụm, thế lực Trương Tấn Sang thì cũng sắp hết thời, thế lực Kiên Giang của cha con ông Nguyễn Tấn Dũng thì đang trổi dậy nhưng không mạnh mẽ. Chỉ có thế lự Tây Ninh, hiện nay được sự đỡ đầu của ông Nguyễn Phú Trọng nên rất hứa hẹn. Trong vòng 5 năm tới, ở Bộ Chính trị có thể có 2 người gốc Tây Ninh.

Chiêu trò nào nó cũng có hai mặt, ở đại hội 13, ông Nguyễn Phú Trọng đã thành công trong việc ép thế lực miền nam vắng người trong tứ trụ, và ép người Miền Nam cũng có ít dại diện trong trung ương đảng. Tuy nhiên vì bế tắc trong việc dùng trung ương để đánh vào nhóm lợi ích Hải – Quân – Đua – Cang mà ông Trọng đã phải dùng kế "người miền nam đánh người miền nam". Và chính cách dùng kế như vậy mà ông Nguyễn Phú Trọng đã giúp thế lực Tây Ninh trổi dậy mạnh mẽ. Tay này ông Nguyễn Phú Trọng ép người Miền Nam thì tay kia ông lại nâng đỡ người Miền Nam. Rất có thể, nhiệm kỳ thứ 14 của Trung ương đảng vào 5 năm sau thì tỷ lệ người Miền Nam trong Bộ Chính trị sẽ được cải thiện.

Trần Lưu Quang đã vào Trung ương đảng 3 nhiệm kỳ, một nhiệm kỳ dự khuyết và 2 nhiệm kỳ chính thức. Hai nhiệm kỳ chính thức chính là thời gian mà ông Nguyễn Phú Trọng muốn thử thách Trần Lưu Quang và cũng muốn dùng ông như là những người tiền trạm để giúp những người được ông Nguyễn Phú Trọng bố trí đến sau để thực hiện ý đồ. Nếu không có gì thay đổi thì năm 2026 Trần Lưu Quang sẽ vào Bộ Chính trị, và biết đâu, giữa nhiệm kỳ ông Trần Lưu Quang có thể vào cũng có khi.

Nguyễn Phú Trọng toan tính gì ?

Ông Nguyễn Phú Trọng đã già, không biết ông dự định ngồi ghế tổng bí thư bao lâu. Hiện nay ông đã 77 tuổi, nhưng vẫn không thấy ông có dấu hiệu muốn rút lui sau nhiệm kỳ thứ ba. Một ông già 77 tuổi mà "tả xung hữu đột" thì điều đó cho thấy ông Trọng còn gân lắm.

Trước đây ông Trọng nuôi Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ mà cuối cùng giờ chỉ còn Vương Đình Huệ, tuy nhiên ở vị trí chủ tịch quốc hội thì ắt ông Vương Đình Huệ cũng ngắm nghía chiếc ghế tổng bí thư đầy quyền lực của ông. Nếu ông Nguyễn Phú Trọng còn tham vọng làm tổng bí thư nhiệm kỳ tiếp theo thì rất có thể ông Nguyễn Phú Trọng đã chọn người khác để dự phòng thay Vương Đình Huệ nếu có thể.

Được biết, năm 2016 giới thạo tin đồn đại về việc ông Nguyễn Phú Trọng nâng đỡ Đinh Thế Huynh để giữa nhiệm kỳ sẽ trao quyền lực lại cho ông Huynh. Tuy nhiên đến giữa nhiệm kỳ thì ông Đinh Thế Huynh bị bênh mất trí nhớ một cách bí ẩn và ông Trọng lại đưa ông Trần Quốc Vượng lên thay. Thế rồi người ta cũng kỳ vọng ông Trọng sẽ nhường ngôi lại cho Trần Quốc Vượng thì ông Trọng lại không nhường và thậm chí ông còn không trao "suất đặc biệt" cho ông Vượng.

Đấy là con người của ông Nguyễn Phú Trọng, ông dùng chiếc ghế tổng bí thư để nhử nhiều người cộng tác với ông rồi sau đó lại hạ bệ người ta. Ông Nguyễn Phú Trọng hiện nay vẫn rất tham quyền cố vị, rất có thể ông dùng Trần Lưu Quang như là một nhân tố mới có thể thay thế người nào dám mơ tới chức tổng bí thư của ông. Hiện giờ việc nâng đỡ Trần Lưu Quang là ẩn số, tuy nhiên mục đích của ông Trọng thì ngày một rõ hơn.

Hương Nhung (tổng hợp)

Nguồn : Thoibao.de, 06/05/2021

***********************

Mâu thuẫn chính phủ, Phạm Minh Chính muốn "tống khứ" Nguyễn Văn Thể ?

Nguyễn Văn Thể là thứ trưởng Bộ Xây Dựng dưới thời Đinh La Thăng. Chuyện Đinh La Thăng bị Nguyễn Phú Trọng hành hạ như thế nào thì ai cũng biết rồi. Nếu nói ông Đinh La Thăng dưới quyền ông Nguyễn Tấn Dũng thì Nguyễn Văn Thể phụ tá cho Đinh La Thăng thì ít nhất cũng phải liên đới chịu trách nhiệm. Tuy nhiên số phận khác nhau giữa hai con người này là điều cần phải nói nhiều mới tỏ được.

tranhgianh1

Nguyễn Văn Thể (thứ hai từ trái sang phải) từng làm phó cho Đinh La Thăng

Ngày 1/9/2020, trong vụ án Đinh La Thăng, có quan điều tra của Bộ Công an kết luận rằng việc nguyên thứ trưởng Bộ Giao thông và vận tải Nguyễn Văn Thể (nay là bộ trưởng) ký các văn bản là thực hiện không đúng pháp luật.

Lúc đó cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã hoàn tất kết luận điều tra vụ án sai phạm tại cao tốc Thành phố Hồ Chí Minh-Trung Lương, chuyển hồ sơ vụ án đến Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đề nghị truy tố 20 bị can, trong đó có ông Đinh La Thăng, cựu Bộ trưởng Giao thông và vận tải, ông Nguyễn Hồng Trường (sinh năm 1957, cựu Thứ trưởng Bộ Giao thông và vận tải. Tuyệt nhiên không có tên Nguyễn Văn Thể trong danh sách truy tố. Cùng làm thứ trưởng nhưng Nguyễn Văn Thể thoát còn Nguyễn Hồng Trường thị chịu chung số phận với sếp của mình là ông Đinh La Thăng.

Trong kết luận của cơ quan điều tra Bộ Công an đã xác định Bộ trưởng Bộ Giao thông và vận tải Nguyễn Văn Thể có một số "bút phê" không đúng với quy định của pháp luật liên quan tới vụ án. Trường hợp này cũng tương tự như trường hợp ông Tô Lâm đã "bút phê" trong thương vụ Mobifone mua AVG và cuối cùng Bộ Công an cho đóng dấu "mật" những văn bản có chữ ký Tô Lâm và Tô Lâm trở thành vô can. Trong khi đó trường hợp ông Nguyễn Văn Thể không đóng dấu mật nhưng không ai dám mời ông Thể ra tòa dù chỉ như là nhân chứng để đối chất.

Thời kỳ Đinh La Thăng làm bộ trưởng bộ Giao thông và vận tải thì Nguyễn Văn Thể là cái bóng mờ nhạt. Có thể nói thời làm Bộ trưởng dưới trướng ông Nguyễn Tấn Dũng, Đinh La Thăng là bộ trưởng hét ra lửa. Tuy nhiên Đinh La Thăng cuối cùng lại nhận lãnh số phận nghiệt ngã nhất, còn Nguyễn Văn Thể âm thầm nhưng không ai dám đụng đến.

Một bộ trưởng bê bối không thua gì Đinh La Thăng

Ông Nguyễn Văn Thể lên làm Bộ trưởng Bộ Giao thông và vận tải làm rối xã hội. Những doanh nghiệp làm BOT toàn là những sân sau của những quan chức cỡ bự. Rất nhiều doanh nghiệp "tay không bắt giặc" nhờ trúng thầu các dự án BOT và từ đó phất lên. Đụng chạm đến BOT là đụng chạm đến miếng ăn của thế lực đó. Lợi ích nhóm ở Việt Nam xem như hết thuốc chữa, nó ngày phát triển lớn mạnh và Nguyễn Văn Thể là một trong những con người như vậy.

Suốt từ nhiều năm nay, người dân bất bình với nhưng BOT đặt sai vị trí tìm cách trấn lột người dân. Tình hình trở nên căng thẳng khi mà hầu hết các trạm BOT bẩn đều bị người dân phản đối. Ngoài việc huy động lực lượng công an trả thù những người đấu tranh BOT bẩn thì ông Nguyễn Văn Thể còn tích cực ra nhiều văn bản dưới luật đổi tên từ "thu phí" sang "thu giá", rồi từ "thu giá" trở về "thu phí". Mục đích là để bao che cho các nhóm lợi ích BOT.

Việc ông Nguyễn Văn Thể "bút phê" ký ba văn bản chỉ đạo không đề nghị chấm dứt trước hạn hợp đồng theo quy định, thu quyền thu phí có liên quan đên công ty Cửu Long cũng là liên quan đến lợi ích nhóm BOT.

Cụ thể, văn bản ký ngày 31/8/2015 Thứ trưởng Nguyễn Văn Thể gửi Tổng Công ty Cửu Long, Công ty Yên Khánh chỉ đạo : Yêu cầu Công ty Yên Khánh căn cứ Thông báo kết luận của Bộ Giao thông và vận tải khẩn trương thực hiện thanh toán theo đúng tiến độ cam kết, giao Tổng Công ty Cửu Long có trách nhiệm thanh toán theo đúng cam kết. Tiếp đến ngày 8/10/2015, ông Thể ký văn bản có nội dung tương tự…

Ngoài các văn bản trên, khi Tổng Công ty Cửu Long có báo cáo đề xuất chấm dứt hợp đồng, Nguyễn Chí Thành (cựu Phó vụ trưởng Vụ Tài chính Bộ Giao thông và vận tải) đã tham mưu soạn thảo để trình Thứ trưởng Nguyễn Văn Thể ký tờ trình ngày 22/6/2015, gửi Bộ trưởng Đinh La Thăng về tình hình thực hiện hợp đồng mua quyền thu phí cao tốc Thành phố Hồ Chí Minh–Trung Lương.

Ngày hôm sau, ông Đinh La Thăng ghi ý kiến chỉ đạo phía trên, góc trái của tờ trình : "Đề nghị anh Thể chỉ đạo giải quyết theo đúng hợp đồng của hai bên đã ký và đúng quy định của pháp luật. Tuy nhiên cũng cần làm rõ trách nhiệm của nhà đầu tư và các cơ quan nhà nước, Tổng Công ty Cửu Long".

Như vậy là sai phạm về BOT Nguyễn Văn Thể cũng liên quan từ thời Đinh La Thăng và cho đến lúc ông Thể làm Bộ Trưởng ông vẫn tiếp tục. Tội ông Nguyễn Văn Thể không nhẹ hơn Đinh La Thăng nhưng tại sao ông Thể không sao ?

tranhgianh2

Sai phạm của Nguyễn Văn Thể

Nguyễn Văn Thể thuộc phe nào ?

Sai phạm khủng mà vẫn không sao thì chỉ có thể là người của ông Nguyễn Phú Trọng, nếu Nguyễn Văn Thể là người của Nguyễn Tấn Dũng thì ông Thể đã cùng chung số phận như Đinh La Thăng rồi.

Trong chính phủ ông Nguyễn Xuân Phúc trước đây có 3 người làm dân ghét nhất đó là Phùng Xuân Nhạ, Nguyễn Thị Kim Tiến và Đinh La Thăng. Trong đó 2 người là bà Nguyễn Thị Kim Tiến và ông Phùng Xuân Nhạ xem như là người của Nguyễn Phú Trọng bởi hiện nay bà Nguyễn Thị Kim Tiến được ông Nguyễn Phú Trọng kéo về làm trưởng ban chăm sóc sức khỏe cán bộ trung ương còn ông Phùng Xuân Nhạ thì được ông Trọng kéo về làm phó trưởng ban tuyên giáo.

Ông Nguyễn Văn Thể đi lên từ chính phủ và ngồi ở chính phủ được 3 năm làm nhiều người không nghĩ ông Thể là người của ông Nguyễn Phú Trọng. Tuy nhiên qua vụ án Đinh La Thăng và những gì mà ông Nguyễn Văn Thể thực hiện thì ông Thể được thế lực khác đỡ đầu chứ không phải là thế lực Nguyễn Tấn Dũng. Thế lực đó không ai khác chính là thế lực Nguyễn Phú Trọng.

Trước địa hội 13, nhiều người nghĩ rằng ông Nguyễn Văn Thể sẽ rớt ủy viên trung ương sau quá nhiều tai tiếng, tuy nhiên ông Thể vẫn còn ủy viên trung ương và hiện giờ vẫn là thành viên của chính phủ ông Phạm Minh Chính.

Qua những gì ông Thể thể hiện nhiều năm qua, ông Nguyễn Văn Thể khó mà hòa hợp được với chính phủ Phạm Minh Chính. Được biết trong chính phủ của ông Phạm Minh Chính có Nguyễn Thanh Nghị người mà ông Nguyễn Tấn Dũng ủy thác cho ông Phạm Minh Chính phải chở che. Nếu có người của Nguyễn Phú Trọng trong chính phủ rất khó cho ông Phạm Minh Chính phối hợp với Nguyễn Thanh Nghị thực hiện những ý đồ lớn. Việc chuyển Nguyễn Văn Thể ra ngoài chính phủ là một việc mà Phạm Minh Chính Phạm Minh Chính rất muốn. Tuy nhiên muốn ông Nguyễn Văn Thể ra đi không phải là dễ. Không phải ngẫu nhiên mà sau bao nhiêu bê bối ông Nguyễn Văn Thể vẫn ngồi lù lù trong chính phủ mới của ông Phạm Minh Chính đâu.

Liệu Nguyễn Văn Thể có như Đinh La Thăng không ?

Lúc ông Nguyễn Xuân Phúc lên làm thủ tướg, ông Đinh La Thăng rời khỏi bộ giao thông vận tải đến Sài Gòn làm bí thư thành ủy. Việc cơ cấu về địa phương để làm bàn đạp phóng lên vị trí cao hơn, tuy nhiên khi không còn lực nâng của ông Nguyễn Tấn Dũng thì ông Đinh La Thăng đã gãy gánh giữa đường. Nguyên nhân là bởi, Đinh La Thăng là thuộc hạ của Nguyễn Tấn Dũng.

Lúc trước Đinh La Thăng ra khỏi chính phủ về địa phương bởi không hợp với thủ tướng mới ông Nguyễn Xuân Phúc. Lần này cũng rất có thể như vậy, ông Nguyễn Văn Thể rất có thể sẽ rời chính phủ của ông Phạm Minh Chính để về địa phương. Ông Phạm Minh Chính rất muốn điều này và Nguyễn Văn Thể cũng vậy. Tuy nhiên ông Nguyễn Phú Trọng có thuận theo ông Nguyễn Văn Thể hay không là chuyện khác. Ông Trọng vẫn muốn cài người của mình vào chính phủ, công việc mà ông Trọng rất hay làm trước đây khi mà ông cài Vương Đình Huệ vào chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng nhưng bất thành.

Không biết số phận của ông Nguyễn Văn Thể sẽ ra sao. Theo tin rò rỉ, hiện ông Nguyễn Văn Thể đang muốn về Thành phố Hồ Chí Minh để thay thế cho ông Trần Lưu Quang hoặc ông Nguyễn Thành Phong. Ông Trần Lưu Quang chắc chắn là ra Hải Phòng nhưng việc điu hay ở của ông Nguyễn Thành Phong hiện nay là chưa chắc chắn. Tuy nhiên từ ghế bộ trưởng bộ Giao thông và vận tải mà về ngồi vào một trong hai chiếc ghế kể trên cũng là một cơ hội lớn cho ông Nguyễn Văn Thể. Không biết ý kiến của ông Nguyễn Phú Trọng ra sao mà thôi.

Ông Nguyễn Văn Thể hiện giờ không sao, tuy nhiên khi thế lực ông Nguyễn Phú Trọng yếu đi thì rất có thể, Nguyễn Văn Thể sẽ là một Đinh La Thăng thứ hai.

Trần Hoàng (tổng hợp)

Nguồn : Thoibao.de, 05/05/2021

************************

Sài Gòn sắp choảng nhau to ! Số phận Nguyễn Thành Phong sẽ về đâu ?

Đánh nhau giành ghế mà thậm chí còn thuốc nhau để loại đối thủ ra khỏi xã hội nhằm chiếm ghế là chuyện không có gì xa lạ. Mỗi lần có một chiếc ghế trống để lại thì một nhóm đông đảo cách phe phái đánh nhau chí tử để giành ghế là điều không thể tránh khỏi.

tranhgianh3

Ngày 27/02/2021, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính (phải) trao quyết định phân công ông Trần Lưu Quang làm Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh (ảnh : Tuổi trẻ)

Tin về ông Trần Lưu Quang rời ghế phó bí thư thường trực thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh là thông tin rất khả tín, vấn đề là chỉ còn chờ thời gian nhận quyết định để hợp thức hóa nữa mà thôi. Đó là một bước tiến lớn của ông Trần Lưu Quang, tuy nhiên vấn đề là ghế mà ông Trần Lưu Quang để lại là một chiếc ghế mà rất nhiều người thèm muốn. Rồi sẽ có nhiều nhân vật nổi lên đấu đá để giành lấy chiếc ghế béo bở này.

Vị trí phó bí thư thường trực là vị trí số hai sau vị trí bí thư thành ủy về mặt đảng. Nếu ngồi vào vị trí này thì cơ hội Bộ Chính trị rất lớn. Chuyện ông Trần Lưu Quang ra Hải Phòng là vấn đề thời gian. Ai muốn tranh cơ hội vào Bộ Chính trị khóa sau thì phải tranh cho được chiếc ghế này.

Vị trí này dưới thời Lê Thanh Hải là Nguyễn Văn Đua nắm, sau đó Nguyễn Văn Đua bị đá văng và Võ Văn Thưởng trám vào thì sau đó Võ Văn Thưởng vào Bộ Chính trị. Sau Võ Văn Thưởng là đến Tất Thành Cang, tuy nhiên vì Tất Thành Cang bị dính sai phạm nên bị loại và mục đích của ông Nguyễn Phú Trọng đưa Trần Lưu Quang về đây chỉ là để thử thách năng lực rồi sau đó tính sau. Việc ông Trần Lưu Quang đưa được Lê Hồng Nam về làm giám đốc công an Thành phố Hồ Chí Minh là một thành tựu xuất sắc. Và tiếp tục ông Nguyễn Phú Trọng đưa Trần Lưu Quang ra Hải Phòng để thử sức, nếu Trần Lưu Quang hoàn thành tốt nhiệm vụ ở Hải Phòng thì xem như Trần Lưu Quang nắm chắc suất ủy viên Bộ Chính trị nhiệm kỳ sau.

Chuyện Trần Lưu Quang xem như sẽ không còn liên quan gì đến chính trị Thành phố Hồ Chí Minh nữa. Việc bây giờ là chiếc ghế mà ông Quang bỏ lại sẽ được chia cho ai đó là việc không hề đơn giản.

Nguyễn Thành Phong đang gặp khó khăn ?

Người gần chiếc ghế phó bí thư thường trực thành ủy nhất là ông Nguyễn Thành Phong, Ủy Viên trung ương đảng 2 khóa và là đương kim chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố. Ông Nguyễn Thành Phong cũng là phó bí thư thành ủy, tuy nhiên về mặt đảng ghế Nguyễn Thành Phong vẫn là đứng sau ghế ông Trần Lưu Quang để lại. Bù lại là về kinh tế thì ghế ông Nguyễn Thành Phong mạnh hơn.

tranhgianh4

Ghế chủ tịch của Nguyễn Thành Phong lung lay dữ dội

Ông Nguyễn Thành Phong hiện nay rất muốn vào bộ Chính Trị. Mà vào Bôh Chính trị có thể bằng 2 cách, cách thứ nhất là giành ghế bí thư thành ủy của Nguyễn Văn Nên, điều này rất khó vì Nguyễn Văn Nên là người được ông Nguyễn Phú Trọng bổ vào. Có Nguyễn Phú Trọng chống lưng thì có thể nói khả năng Nguyễn Thành Phong lật Nguyễn Văn Nên là gần như không thể.

Ông Nguyễn Văn Nên là thế lực Tây Ninh, nếu ông Nên có rời ghế thì khả năng cao ông ta sẽ giới thiệu đồng hương của ông vào ghế thì thư chứ ông sẽ không chọn người như Nguyễn Thành Phong.

Như vậy, Nguyễn Thành Phong muốn vào Bộ Chính trị thì chỉ còn con đường tranh thủ ngồi vào ghế phó bí thư thường trực mà ông Trần Lưu Quang để lại. Cách này là khả dĩ hơn hết. Tuy nhiên đang có cái khó là, ghế chủ tịch thành phố quá béo bở bỏ là rất uổng. Không biết ông Nguyễn Thành Phong sẽ chọn hướng nào ? Ngồi lại ghế cũ hay tham gia giành lấy chiếc ghế của ông Trần Lưu Quang để lại ?

Có nguồn tin rò rỉ cho rằng ông Nguyễn Thành phong không dám mạo hiểm bỏ ghế chủ tịch tranh ghế phó bí thư thường trực. Bài học Nguyễn Xuân Phúc còn rất nóng hổi, ông Phúc bỏ ghế thủ tướng tranh ghế tổng bí thư, cuối cùng ghế tổng bí thư cũng không đoạt được mà ghế thủ tướng cũng không giữ nổi.

Hiện nay đang có luồng ý kiến, có thế lực đang muốn đẩy Nguyễn Thành Phong ra khỏi ghế chủ tịch thành phố để chiếm luôn chiếc ghế béo bở này. Ông Nguyễn Thành Phong đã là Chủ tịch thành phố từ tháng 12/2015 tới nay.

Đang có những thông tin nói về khả năng điều chuyển ông Phong thời gian tới. Đến hôm nay 1/5, đây vẫn còn là một giả thiết được đề cập, vì cũng có những nguồn cho rằng ông Nguyễn Thành Phong sẽ vẫn là chủ tịch thành phố.

Nếu xảy ra việc đẩy Nguyễn Thành Phong ra khỏi vị trí chủ tịch thành phố, thì Thành phố Hồ Chí Minh sẽ có hai vị trí lãnh đạo mới cần người thay.

Những ứng viên

Có thông tin cho biết, hiện nay đang có 3 người đang là ủy viên trung ương đảng, đều gốc miền Nam, là ứng viên hàng đầu cho hai vị trí ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Người thứ nhất là ông Nguyễn Hồng Lĩnh, sinh năm 1964, quê quán tỉnh Long An, nổi tiếng ở vị trí Bí thư Tỉnh ủy Bà Rịa – Vũng Tàu từ 2016 tới 2020. Tháng 8/2020, ông được điều ra Hà Nội làm Phó ban Dân vận Trung ương để chờ bố trí vị trí tốt hơn.

Người thứ nhì là ông Phan Văn Mãi, sinh năm 1973, hiện là Bí thư tỉnh ủy Bến Tre. Ông Mãi từ Ngày 11/02/2014, ông làm Phó Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre. Ông làm việc chung với ông Nguyễn Thành Phong hơn 1 năm.

Người thứ ba là ông Nguyễn Văn Thể, sinh năm 1966, quê Đồng Tháp, từng là Bí thư Tỉnh ủy Sóc Trăng và đang là Bộ trưởng Giao thông Vận tải. Ông Nguyễn Văn Thể là một bộ trưởng mang rất nhiều tai tiếng.

tranhgianh5

Nguyễn Văn Thể là một trong 3 ứng viên

Quốc hội hiện nay là Quốc hội khóa XIV, cuối tháng 5 sẽ bầu Quốc hội khóa XV và Quốc hội khóa mới sẽ lại bầu bầu chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch Quốc hội vào tháng 7. Vì thế, nếu quyết định thay đổi Chủ tịch thành phố thực sự diễn ra, việc này có thể xảy ra trong thời gian từ nay tới lúc có tân chính phủ vào tháng 7.

Dù vậy, trong hệ thống chính trị Việt Nam, vị trí lãnh đạo quan trọng nhất của thành phố luôn là Bí thư Thành ủy. Người đang giữ chức vụ này, ông Nguyễn Văn Nên, được trông đợi sẽ tóm được Lê Thanh Hải và những người tòng phạm với ông cựu bí thư thành ủy này.

Quy định mới nhất hiện nay, là Quy định 105-QĐ/TW "về phân cấp quản lý cán bộ và bổ nhiệm, giới thiệu cán bộ ứng cử" do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ký ngày 19/12/2017.

Điều 4 của Quy định này nêu rõ Bộ Chính trị "quyết định phân công công tác đối với các đồng chí ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Ban Bí thư, ủy viên Ban Chấp hành Trung ương".

Phần phụ lục của Quy định này cũng nêu cụ thể từng chức danh do Bộ Chính trị quyết định, là :

Các tỉnh, thành phố và đảng ủy khối trực thuộc Trung ương

– Bí thư tỉnh ủy, thành ủy, đảng ủy khối trực thuộc Trung ương.

– Chủ tịch Hội đồng nhân dân, Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh.

Tranh giành

Từ nay đến tháng 7 còn 2 tháng nữa. Trong giai đoạn này sẽ có những tranh giành khốc liệt. Nguyễn Hồng Lĩnh, Phan Văn Mãi, Nguyễn văn Thể ai sẽ là người chiến thắng ai sẽ là người bị loại. Hai chiếc ghế, một chiếc là bí thư thường trực một chiếc là chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố, tuy cả hai chỉ cần ủy viên trung ương đảng nhưng rõ ràng vị trí này cao hơn những vị trí ủy viên trung ương đảng khác. Nếu loại bỏ Nguyễn Thành Phong thì 3 người giành 2 ghế thì của thắng sẽ cao hơn, còn nếu Nguyễn Thành Phong không bị loại thì3 người chỉ giành một ghế xem ra cơ hội rất ít cho mỗi người.

Lá bài tốt nhất hiện nay là 3 ứng cử viên này hợp sức đá Nguyễn Thành Phong ra khỏi ghế bí thư thành ủy rồi sau đó 3 người sẽ đấu nhau để tranh 2 ghế. Nguyễn Thành Phong là lực lượng cũ, đã từng được Lê Thanh Hải cất nhắc, rất có thể ông Nguyễn Phú Trọng sẽ cho loại bỏ Nguyễn Thành Phong để rộng đường đưa người ngoại tỉnh vào mới dễ dàng xử lí bộ tam Lê Thanh Hải – Lê Hoàng Quân – Nguyễn Văn Đua.

Lẽ ra Nguyễn Thành Phong có thể thay thế cho Nguyễn Thiện Nhân ở đại hội 13, nhưng việc ông Nguyễn Phú Trọng đưa Nguyễn Văn Nên về thay Nguyễn Thiện Nhân xem như ông Nguyễn Phú Trọng đang không muốn Nguyễn Thành Phong tiến xa hơn. Tuy nhiên để loại Nguyễn Thành Phong ra khỏi vũ đài chính trị không phải dễ, phải làm từu từ. Nếu lần này ông Nguyễn Phú Trọng nhổ được Nguyễn Thành Phong thì chính trường Việt nam bớt khốc liệt hơn. Nếu không nhổ được, việc đấu đá nội bộ Đảng cộng sản sẽ còn rất căng thẳng.

Hương Nhung (tổng hợp)

Nguồn : Thoibao.de, 05/05/2021

Published in Diễn đàn

Đối với lãnh đạo Việt Nam thì những ai đòi từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh thì người đó là "thế lực thù địch, chống đảng và chống lại nhân dân".

Do đó, bằng mọi cách, đảng đã ra lệnh cho mọi cấp cán bộ, đảng viên và các tổ chức chính trị, xã hội và báo chí phải kiên quyết và kiên trì đấu tranh "bảo vệ nền tảng tư tưởng đảng".

thanhnien1

Đất nước đã có một thế hệ thanh niên anh hùng, cống hiến cả tuổi xuân, hy sinh một phần thân thể và cả máu xương của mình cho đất nước để cho quan tham ngày nay hưởng lợ .

Vậy cái nền tảng tự biên, tự diễn này là gì ?

Đảng viết : "Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng là bảo vệ Đảng, bảo vệ Cương lĩnh chính trị, đường lối lãnh đạo của Đảng, bảo vệ Nhân dân, Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam, bảo vệ công cuộc đổi mới, công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước và hội nhập quốc tế, bảo vệ lợi ích quốc gia, dân tộc, giữ gìn môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước" (Nghị quyết số 35-NQ/TW, ngày 22/10/2018).

Khi đảng đưa lên hàng đầu việc bảo vệ đảng là nhằm bảo đảm quyền cai trị độc tôn và độc quyền cho đảng. Bảo vệ "Cương lĩnh chính trị" là kiên trì và trung thành tuyệt đối với chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã được quy định lần đầu tại Đại hội đảng VII (từ 24 đến ngày 27/6/1991) trong "Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội". Điểm then chốt trong Cương lĩnh viết : "Đảng lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động, lấy tập trung dân chủ làm nguyên tắc tổ chức cơ bản".

Tuy nhiên, Cương lĩnh lại tự khoác áo cầm quyền cho đảng khi bảo : "Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng cầm quyền, lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Đảng lãnh đạo hệ thống chính trị, đồng thời là bộ phận của hệ thống ấy".

Rõ ràng là đảng đã tự tung tự tác, một mình một chợ, múa gậy vườn hoang như đi vào chỗ không người, vô pháp luật.

Nhưng đâu chỉ có vậy. Đảng còn thêu dệt trong Cương lĩnh rằng : "Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta" , trong khi nhân dân chẳng biết mô tê gì mà vẫn bị nhét chữ vào mồm từ bấy lâu nay.

Do đó, khi bi nhân dân chống thì đảng quay ra tức tối để quy chụp mọi thứ mũ lên đầu dân như "phản động, phản cách mạng, tay sai thế lực thù địch, diễn biến hòa bình, cơ hội chính trị, bất mãn, thoái hóa, biến chất v.v.".

Vì vậy, đảng đã quyết : "Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng là một trong những nhiệm vụ trọng yếu, quyết định sự tồn vong của Đảng, của chế độ" (Tài liệu Viện Chính trị khu vực II, ngày 26/04/2020).

Nhưng "kẻ thù" của tư tưởng đảng là những ai ?

Tuyên giáo tiết lộ : "Đối tượng đấu tranh, phản bác, phê phán gồm : Chủ nghĩa đế quốc, các thế lực thù địch trong các nước tư bản chủ nghĩa, giới nghiên cứu lý luận phục vụ chính giới của các nước này ; các phần tử phản động chống đối Đảng, chống đối chế độ, người Việt Nam lưu vong ở nước ngoài có hận thù với cách mạng Việt Nam ; các phần tử cơ hội, một bộ phận cán bộ, đảng viên suy thoái, biến chất ; một bộ phận cán bộ, đảng viên, nhân dân trong đó có một số nhà văn, nhà báo, trí thức, văn nghệ sĩ có nhận thức sai lệch về chủ nghĩa Mác -Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tình hình đất nước hiện nay cũng như lịch sử dân tộc, lịch sử cách mạng" (Tuyên giáo, ngày 3/5/2021).

Như vậy xem ra đảng có khá nhiều "kẻ thù" và nhiều thành phần cả trong và ngoài nước. Nhưng hàng đầu, đảng đã chĩa mũi tấn công vào các tổ chức nước ngoài.

Tuyên giáo cho hay : "Ở nước ta hiện nay, các thế lực thù địch đã và đang thực hiện giai đoạn thâm nhập với những bước cụ thể như : 

1) Thông qua các quan hệ hợp tác về kinh tế, văn hóa, khoa học, giáo dục - đào tạo,… tăng cường lôi kéo, mua chuộc đội ngũ cán bộ chủ chốt.Thủ đoạn này được gọi là "làm xanh hóa những cái đầu đỏ". 

2) Triển khai hoạt động hỗ trợ giáo dục - đào tạo trên diện rộng, trên nhiều lĩnh vực nhằm tạo ra một lớp người "thân" phương Tây, sùng bái chủ nghĩa tư bản, lớp người này dần dần thay thế lớp cán bộ mà phương Tây cho là "bảo thủ" ở Việt Nam. 

3) Ra sức truyền bá tư tưởng, lối sống, văn hóa tư sản, đề cao chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa cá nhân cực đoan, tạo ra một thế hệ mới lai căng, mất gốc, đua đòi, phủ nhận các giá trị truyền thống dân tộc… Có thể nói, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch, phản động xây dựng chiến lược và có lộ trình cụ thể để phá hoại sự nghiệp cách mạng của nước ta".

Rõ ràng trong lập luận "chụp mũ" này có tiềm ẩn một thái độ bất tín và vô ơn đối với các nguồn viện trợ từ nước ngoài mà Viêt Nam đã được hưởng từ lâu của các nước dân chủ Tây phương, trong đó có Hoa Kỳ là nước dẫn đầu.

Về phần những "kẻ thù" là người Việt, cần lưu ý đến các thành phần như "các phần tử cơ hội, một bộ phận cán bộ, đảng viên suy thoái, biến chất ; một bộ phận cán bộ, đảng viên, nhân dân trong đó có một số nhà văn, nhà báo, trí thức, văn nghệ sĩ…" là những ngưới trong nước hay đã "tự diễn biến" và "tự chuyển hóa", không còn muốn có "liên hê máu thịt" với đảng nữa.

Đảng cộng sản Việt Nam từng coi những người này là "nội thù" như đảng đã gọi những kẻ "tham nhũng" trong hàng ngũ mình.

Chống mãi - chống hoài

Để đối phó, đảng đã vất vả trăm chiều mà chưa làm nên cơm cháo gì. Bằng chứng như Tuyên giáo nhìn nhận :

"Hiện nay trong nhận thức cũng như trong quá trình tổ chức thực hiện nhiệm vụ "bảo vệ" và "đấu tranh", có lúc, có nơi,chúng ta chưa phân biệt tường minh các nhóm đối tượng khác nhau, chưa có phương pháp, nhiệm vụ, giải pháp đấu tranh, xử lý khác nhau, phù hợp. Do đó, phương pháp, nhiệm vụ, giải pháp chưa có những đặc thù phù hợp các nhóm đối tượng đặc thù, tương ứng với mục tiêu đặt ra trong các nhóm đối tượng ấy".

Sự lúng túng của đảng trong công tác bảo vệ tư tưởng không chỉ thu gọn trong một số người đã chán đảng mà còn trên mặt rận tư tưởng trong cán bộ, đảng viên, người dân, đặc biệt trong hàng ngũ trẻ, đội ngũ dự bị của đảng.

Nên biết, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng từng gay gắt nói "không cho phép ai được ngả nghiêng, dao động" khi ông nói về nan đề "xây dựng chỉnh đốn đảng" hồi cuối năm 2020 và đầu năm 2021.

Ông nói : "Xác định rõ tư tưởng chỉ đạo xuyên suốt của toàn Ðảng, toàn dân và toàn quân ta là kiên định và vận dụng, phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh ; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội ; kiên định đường lối đổi mới và những nguyên tắc xây dựng Ðảng để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Ðây là vấn đề có ý nghĩa sống còn đối với chế độ ta, là nền tảng vững chắc của Ðảng ta, không cho phép ai được ngả nghiêng, dao động" (báo Chính phủ, ngày 28/12/2020).

Lần thứ hai, trong Diễn văn "Báo cáo của Ban Chấp hành Trung ương khóa XII về các Văn kiện trình Đại hội XIII" sáng ngày 26/01 (2021), ông Trọng đã lập lại chỉ đạo : " Tư tưởng chỉ đạo xuyên suốt của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta là phải kiên định và vận dụng, phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh ; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội ; kiên định đường lối đổi mới của Đảng ; kiên định các nguyên tắc xây dựng Đảng ; bảo đảm cao nhất lợi ích quốc gia - dân tộc trên cơ sở các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, bình đẳng, hợp tác, cùng có lợi để xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Đây là vấn đề mang tính nguyên tắc, có ý nghĩa sống còn đối với chế độ ta, là nền tảng vững chắc của Đảng ta, không cho phép ai được ngả nghiêng, dao động (báo Trung ương đảng cộng sản Việt Nam).

Do đó, báo Tuyên giáo đã nhắc nhở : "Công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng là nhiệm vụ vừa mang tính thường xuyên, vừa mang tính cấp bách cần quyết tâm chính trị cao và sự vào cuộc, chung tay của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân.

Một trong những trọng tâm đấu tranh là trên không gian mạng, tuy diễn ra thầm lặng nhưng ngày càng khốc liệt hơn. Đối phó, đấu tranh, ngăn chặn các quan điểm sai trái, xuyên tác trên mạng xã hội là quá trình lâu dài, phức tạp. Bởi vậy, mỗi công dân cần có thái độ khách quan, nhìn nhận trách nhiệm này theo hướng chủ động, tăng cường đối phó, đấu tranh, ngăn chặn để giảm thiểu tác hại, ảnh hưởng tiêu cực chứ không thể tiêu diệt nó một cách triệt để. Chỉ khi nhận thức được như vậy, sẽ có được thái độ và hành vi ứng xử phù hợp trong môi trường thông tin số, thích ứng với nó và có giải pháp căn cơ, bền vững, lâu dài" (Tuyên giáo, ngày 1/5/2021).

Giới trẻ nghĩ gì ?

Nhưng giới thanh niên Việt Nam, với tổng số khoảng 23,6 triệu người (từ 16 - 30 tuổi) đã có những suy tư khác với đảng cộng sản Việt Nam. Rất nhiều người không muốn gia nhập các Tổ chức của đảng, tiêu biếu như Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, mặc dù có cơ hội được hưởng bổng lộc.

Do đó, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói trong diễn văn tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI Đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh ngày 11/12/2017 : "Đặc biệt, Đoàn cần định hướng, giáo dục thanh niên giữ vững bản lĩnh cách mạng, có ý thức nhạy bén chính trị, tích cực đấu tranh ngăn chặn, phản bác những thông tin và luận điệu sai trái, tăng sức đề kháng cho thanh niên trước những biểu hiện tiêu cực, mặt trái của xã hội và sự chống phá, xuyên tạc của các thế lực thù địch, nhất là trên mạng xã hội ; tránh tình trạng "nhạt Đảng", "khô Đoàn", "xa rời chính trị".

Người đứng đầu đảng còn cảnh giác : "Hiện nay xã hội không khỏi băn khoăn trước thực trạng có một bộ phận thanh niên giảm sút niềm tin, phai nhạt lý tưởng cách mạng, sống thực dụng, xa rời truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc ; thậm chí có một số thanh niên bị các thế lực xấu, thù địch tác động, lôi kéo, kích động, đã có những việc làm đi ngược lại bản chất, truyền thống vẻ vang của Đoàn và trái với mục tiêu, lý tưởng cách mạng của Đảng và dân tộc" (báo Giao Thông Việt Nam).

Bốn năm sau, Tuyên giáo Đảng cho hay : "Thực tế hiện nay vẫn còn một bộ phận thanh niên sống thiếu lý tưởng, giảm sút niềm tin và ít quan tâm đến tình hình đất nước, thiếu ý thức chấp hành pháp luật, dễ bị kích động, lôi kéo tham gia các hoạt động trái pháp luật ; sống thực dụng, quá coi trọng vật chất. Một bộ phận thanh niên, nhất là thanh niên nông thôn, thanh niên dân tộc thiểu số có trình độ học vấn còn thấp ; nhiều thanh niên thiếu kiến thức, kỹ năng trong lao động và hội nhập quốc tế. Tính độc lập, chủ động, sáng tạo, năng lực thực hành sau đào tạo của thanh niên còn yếu, chưa đáp ứng được yêu cầu công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Tình hình tội phạm và tệ nạn xã hội trong thanh niên, đặc biệt là tệ nạn ma túy, mại dâm có chiều hướng gia tăng" (Tuyên giáo, ngày 24/03/2021).

Tuyên giáo còn chê trách : "Một số cấp ủy đảng chưa quan tâm đúng mức lãnh đạo công tác thanh niên ; Ðổi mới nội dung và phương thức hoạt động của Ðoàn Thanh niên chưa theo kịp với sự phát triển của tình hình thanh niên ; khả năng chi phối và ảnh hưởng của Ðoàn trong thanh niên chưa sâu rộng ; tính tiền phong, gương mẫu của cán bộ đoàn, đoàn viên chưa cao ; chưa thực sự coi trọng công tác quy hoạch, đào tạo, bồi dưỡng và sử dụng cán bộ trẻ. Việc cụ thể hóa và triển khai thực hiện các chủ trương, nghị quyết của Ðảng về công tác thanh niên còn chậm ; thiếu những chính sách nhất quán, đồng bộ, lâu dài đối với công tác thanh niên... đánh giá thanh niên còn theo kinh nghiệm, cảm tính, gia trưởng, thiếu tin tưởng vào thanh niên ; một bộ phận cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất về đạo đức, lối sống không là tấm gương để thanh niên học tập và noi theo ; một bộ phận gia đình bỏ mặc con cái, thiếu giáo dục và nêu gương…".

Chuyển hóa và diễn biến

Như vậy thì chuyện gọi là "đảng lãnh đạo" và "nhà nước quản lý" thanh niên đã và đang đi về hướng nào trong công tác bảo vê tư tưởng đảng hiện nay ?

Hỏi chơi vậy thôi chứ ai không biết Thanh niên cũng đang "tự diễn biến" và "tự chuyển hóa" rất hân hoan sau lưng đảng.

Sự kiện này được báo Quân đội nhân dân cho biết : "Trong khi chúng ta đẩy mạnh cuộc đấu tranh tư tưởng với các thế lực chống phá cách mạng, phải đồng thời triển khai quyết liệt nhiệm vụ ngăn chặn, đẩy lùi nguy cơ và các biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong một bộ phận giới trẻ hiện nay" (Quân đội nhân dân, 25/03/2021).

Quân đội nhân dân lên án : "Điều đáng bàn và đáng buồn ở đây chính là sự cổ xúy, a dua... một cách mù quáng của không ít bạn trẻ trên không gian mạng xã hội. Dù chưa biết rõ trắng-đen, đúng-sai về thông tin bài viết, một số bạn trẻ vẫn tích cực ủng hộ, comment, chia sẻ. Một số bạn đã "bày tỏ tâm huyết" trước quan điểm, nội dung các bài viết, cho rằng : Tuổi trẻ ở Việt Nam hiện không được cơ cấu vào bất kỳ vị trí công tác quan trọng nào trong hệ thống chính trị. Do đó, các bạn ủng hộ việc phát đi thông điệp, kêu gọi giới trẻ không nên để tâm, quan tâm đến chính trị, mà chỉ nên hướng vào một việc duy nhất là tự chăm lo, vun vén cho lợi ích bản thân. Các bạn hồn nhiên và mặc nhiên bày tỏ quan điểm cá nhân, hùa theo tư tưởng phản động, nói xấu chế độ... mà không hề biết đã mắc bẫy các thế lực thù địch. Hậu quả là, vì phút nông nổi, kém hiểu biết lại bỗng trở thành những kẻ tội đồ-"nối giáo cho giặc".

Tổ tiên ta có câu : "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân" nên khi báo Quân đội nhân dân mắng trách thanh niên như thế thì ai đã lên án đảng đã để cho thanh niên chệch hướng như thế ?

Nhưng sự thật luôn luôn là sự thất nên Quân đội nhân dân đành nhìn nhận : "Thực tế trên cho thấy, biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" đã hình thành khá rõ nét trong một bộ phận giới trẻ. Đây là dấu hiệu và mầm móng của nhiều căn bệnh tư tưởng, tâm lý đặc biệt nguy hiểm. Nó như những luồng khí độc lan tỏa ; từng bước nhồi nhét vào đầu không ít bạn trẻ những nghĩ suy lệch chuẩn về vai trò, vị trí của bản thân và thế hệ trẻ đối với công việc chung của Đảng, Nhà nước, dân tộc".

Đó là lý do tại sao đã có : "Một số thanh niên không muốn vào Đảng hoặc động cơ vào Đảng thiếu lành mạnh, đúng đắn ; một số thanh niên còn chối bỏ trách nhiệm công dân với Tổ quốc, dân tộc, bằng mọi giá trốn tránh thực hiện nghĩa vụ quân sự. Lại có một số thanh niên chưa thực sự vững tin vào tương lai phát triển của đất nước, giảm sút ý chí phấn đấu vươn lên, ngại khó khăn, gian khổ, lệch lạc trong suy nghĩ và hành động".

Cuối cùng, Quân đội nhân dân két luận : " Rất đáng lo ngại khi một số bạn trẻ bị ảnh hưởng lối sống thực dụng, khơi dậy ham muốn bản năng, không chịu học tập, làm việc, cống hiến. Căn bệnh "nhạt Đảng, khô Đoàn, chán chính trị" đang là hiện trạng có thật ở một số ít người trẻ tuổi" (Quân đội nhân dân, 25/03/2021).

Như vậy, từ hiện tượng đảng viên "quay lưng" lại với đảng đến chuyện dân bỏ mặc mọi việc cho nhà nước lo cho tới chuyện thanh niên, rường cột của Tổ quốc, cũng "khô đoàn" và "nhạt đảng" thì điều được gọi là "nền tảng Tư tưởng đảng" có còn gốc rễ gì không, hay trốc hết rồi ?

Phạm Trần

(06/05/2021)

Published in Diễn đàn

Hàn lâm hóa nội các Chính phủ Việt Nam

Nguyễn Văn Tuấn, boxitvn, 23/04/2021

Nội các Chính phủ Phạm Minh Chính có một điểm nổi bật nhất là trình độ học vấn rất cao, cao hơn các bộ trưởng trong chính phủ Úc và Mĩ.

Chúng ta biết rằng nội các Chính phủ mới có 28 thành viên [1], nhưng có đến 5 phó thủ tướng ! Chính phủ Úc [2] hồi nào đến giờ chỉ có 1 phó thủ tướng. Chính phủ Mĩ cũng vậy, chỉ có 1 phó tổng thống [3]. Không hiểu sao Việt Nam có nhiều phó thủ tướng thế.

hanlam1

Điểm thứ hai là nam giới ‘thống trị’ nội các Phạm Minh Chính. Thật vậy, trong số 28 người chỉ có 1 người duy nhất 1 nữ : Phạm Thị Thanh Trà. Trong khi đó thời đại mới là tạo điều kiện và xiển dương vai trò của phụ nữ. Do đó, nội các Morrison (Úc) có đến 23% là nữ, còn nội các Biden bên Mĩ thì có đến 46% là nữ giới.

Nhưng điểm nổi bật trong nội các mới là trình độ học vấn của các thành viên rất cao. Điểm tuyệt vời ở đây là có 14 người có bằng tiến sĩ [4], tức chiếm 50% tổng số thành viên trong nội các. Con số này rất cao nếu so sánh với Úc, nơi không có bộ trưởng nào có bằng tiến sĩ, hay so sánh với Mĩ, nơi chỉ có 4 người có bằng tiến sĩ.

hanlam2

Thật ra, trình độ học vấn cao của các bộ trưởng Việt Nam không phải là điều gì mới mẻ. Chừng 10 năm trước (2010), nội các Chính phủ lúc đó có 26 người, thì 13 người có bằng tiến sĩ, tức cũng chiếm tỉ trọng 50%. Rồi nội các Nguyễn Xuân Phúc cũng thế : số người có bằng tiến sĩ xấp xỉ 52%.

Ngay cả trong Bộ chánh trị cũng có nhiều tiến sĩ. Thật vậy, số liệu năm 2021 cho thấy trong số 18 thành viên Bộ Chánh trị, có đến 10 người (56%) có bằng tiến sĩ [5]. Nói cách khác, tỉ trọng tiến sĩ trong Bộ Chánh trị còn cao hơn trong nội các Chính phủ.

Ở nước ngoài, Đức là nơi có nhiều tiến sĩ trong nội các, nhưng tỉ trọng tiến sĩ cũng chỉ 20% trong tổng số bộ trưởng, và tình trạng này đã được xem là một ‘hiện tượng’. Tuy nhiên, con số 20% đó chẳng thấm gì so với 50% của Việt Nam. Có thể nói rằng chính phủ Việt Nam ngày nay đã trở nên hàn lâm hóa.

Những dữ liệu thực tế trên có thể hiểu nhiều cách. Hiểu tích cực là trình độ các bộ trưởng Việt Nam ngày nay đã cao hơn nhiều so với các vị tiền nhiệm trong thời chiến tranh hay mới sau chiến tranh. Một cách hiểu khác là nó phản ảnh tính hiếu học của người Việt, và điều này thể hiện qua trình độ của các bộ trưởng.

Hiểu theo nghĩa kém tích cực thì những dữ liệu này nói lên rằng người Việt chưa chắc là hiếu học mà chỉ hiếu danh thôi. Ông Lương Đức Thiệp, trong "Việt Nam tiến hóa sử" (1944), viết rằng người Việt học không phải để hiểu biết mà để có được chức quyền vì miếng cơm manh áo : "[…] cho nên người Việt Nam hiếu học không phải vì khát hiểu biết mà chỉ vì mong một địa vị ưu thắng trong xã hội : Học đối với người Việt không phải để thỏa mãn một khát khao trí tuệ, mà chính là để làm kế mưu sinh". Nếu hiểu theo nghĩa này thì bằng cấp như tiến sĩ ngày nay ở Việt Nam đã mất cái uy danh của nó và đã bị lạm dụng.

Một cách hiểu khác nữa là tình trạng ‘hàn lâm hoá’ chỉ là hậu quả của chính sách ‘người ngành nào phụ trách ngành đó’ (ví dụ như bộ trưởng quốc phòng thì phải là tướng lãnh, bộ trưởng y tế phải là người của ngành y, bộ trưởng giáo dục phải là người của ngành giáo dục và đào tạo, v.v.) Trong khi đó ở các thể chế dân chủ và dân sự thì người ta thường cho người ngoài ngành lãnh đạo ngành chuyên môn. Thành ra, chúng ta thấy ở Mĩ hay Úc có khi bộ trưởng quốc phòng là luật sư, bộ trưởng y tế là người từng học về văn chương.

Tiến sĩ (PhD) là văn bằng thuộc loại ‘prestigious hay ‘elite‘ (tinh hoa), là văn bằng cao nhất trong một số nước trên thế giới. Văn bằng PhD là viết tắt từ chữ ‘Doctor of Philosophy’. Chữ ‘philosophy’ ở đây không có nghĩa hẹp là triết học, mà có nghĩa rộng hơn. Trong tiếng Hi Lạp, ‘Philo’ có nghĩa là ‘thương’ (sau này trại ra ‘philia’) và ‘sophia’ có nghĩa là ‘tư tưởng’ (hay sáng suốt, hay thông thái). Như vậy, chữ ‘philosophy’ ở đây có nghĩa nghĩa rộng là ‘yêu tư tưởng’. Bản chất của văn bằng PhD, theo nghĩa nguyên thủy của nó, mang tính lí thuyết hơn là thực hành. Sau này thì nhiều trường cho ra đời loại bằng tiến sĩ thực hành mà họ gọi là ‘professional doctorate’.

Còn chữ ‘doctor’ ở đây xuất phát từ tiếng Latin ‘docere’ có nghĩa là ‘giảng dạy’. Nhưng ngày nay, giảng dạy phải đi liền với nghiên cứu khoa học. Do đó, văn bằng PhD bản chất là một chứng chỉ của người hành nghề giảng dạy và nghiên cứu. Cho đến nay, văn bằng PhD được xem là ‘giấy thông hành’ của nhà khoa học. Cũng giống như một người muốn hành nghề thầy thuốc thì phải có bằng MD, còn muốn hành nghề nghiên cứu và giảng dạy thì phải có PhD.

Thế nhưng, ở Việt Nam thì ý nghĩa của văn bằng PhD có vẻ trở nên lệch lạc. Nhiều cơ quan trong hệ thống công quyền ở Việt Nam có qui định rằng ứng viên phải có bằng PhD để đáp ứng tiêu chuẩn cho một chức vụ nào đó. Và, theo thời gian, những người đạt được những chức vụ đó được thăng tiến trong hệ thống chánh trị và có mặt trong nội các hay Bộ Chính trị. Do đó, có thể nói rằng sự hàn lâm hóa chánh phủ ở Việt Nam ngày nay đã bắt đầu từ hơn 10 năm trước, và nó có thể xuất phát từ cách hiểu lệch lạc về văn bằng tiến sĩ.

Cách đây chừng 10 năm, Báo SGGP có đi một loạt bài về vấn đề đào tạo tiến sĩ ở Việt Nam. Trong loạt bài đó, có một tác giả viết như sau : "Nhà khoa học, nhà quản lý các nước cũng sẽ rất ngạc nhiên khi biết được trong đội ngũ cán bộ của ta hiện nay, tỷ lệ Tiến sĩ rất cao ! […] Trên các nước, Tiến sĩ nếu có trong bộ máy quản lý nhà nước thì cũng chỉ chiếm tỷ lệ rất ít". Nhận định này cho đến nay vẫn còn thích hợp.

Nguyễn Văn Tuấn

Nguồn : boxitvn, 23/04/2021

[1] http://chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/chinhphu/chinhphuduongnhiem

[2] https://www.aph.gov.au/Senators_and_Members/Parliamentarian?MPID=HWO

[3] https://www.whitehouse.gov/administration/cabinet

[4] Thành viên Nội các mới có bằng tiến sĩ : Phạm Minh Chính, Nguyễn Hồng Diên, Nguyễn Chí Dũng, Vũ Đức Đam, Huỳnh Thành Đạt, Phan Văn Giang, Trần Hồng Hà,

Tô Lâm, Lê Thành Long, Nguyễn Thanh Long, Nguyễn Thanh Nghị, Hồ Đức Phớc, Nguyễn Kim Sơn, Nguyễn Văn Thể.

[5] Các ủy viên Bộ Chánh Trị có bằng tiến sĩ : Trần Tuấn Anh, Nguyễn Hòa Bình, Phạm Minh Chính, Phan Văn Giang, Vương Đình Huệ, Tô Lâm, Trần Thanh Mẫn, Nguyễn Xuân Thắng, Nguyễn Phú Trọng, và Trần Cẩm Tú.

********************

Bằng cấp của các bộ trưởng Việt Nam, China, Mỹ và Úc

Nguyễn Văn Tuấn, VietInfo, 24/03/2014

Khoảng 2 năm trước, khi đếm số thành viên nội các Việt Nam, Mĩ và Úc, và so sánh trình độ học vấn qua bằng cấp của họ. Kết quả cho thấy 13/26 người có bằng tiến sĩ.

hanlam3

Nhân dịp thấy một danh sách thành viên Nội các mới, tôi đếm lại và so sánh với các nước China, Mĩ và Úc. Kết quả tóm lược trong bảng dưới đây cho thấy vài xu hướng thú vị.

 
Nước Tiến sĩ Cao học (thạc sĩ) Cử nhân Không có bằng cấp đại học hay không biết
Việt Nam (27) 12 5 10 0
China (25) * 5 8 12 0
USA (22) 2 4 16 0
Canada (37) 1 5 26 5
Úc (18) 0 3 12 3

(*) Chỉ tính 25 người trong Bộ Chính trị.

Việt Nam : Nội các 2011-2016 có 27 thành viên, kể luôn 5 phó thủ tướng. Trong số này, có 12 (44%) người có bằng tiến sĩ, 5 thạc sĩ, và 10 người là cử nhân. Sẵn dịp, tôi có đếm phân bố bằng cấp của 16 thành viên Bộ Chính trị. Thật thú vị, trong số 16 vị, 8 vị (tức 50%) có bằng tiến sĩ. Tính tương đối, trình độ học vấn của Bộ Chính trị còn cao hơn cả Nội các Chính phủ !

China : Tôi chỉ đếm được phân bố bằng cấp của 25 vị trong Bộ Chính trị Tàu. Trong số này, 5 người có bằng tiến sĩ, 8 người có bằng thạc sĩ, và 12 với bằng cử nhân.

: Nội các có 22 người (tính luôn cả những người 7 người có hàm/chức vụ tương đương bộ trưởng). Trong số này chỉ có 2 người có bằng tiến sĩ, 4 người thạc sĩ, và 16 cử nhân. Chú ý, tôi tính bằng cấp loại JD trong nhóm cử nhân.

Canada : Một thông tin từ internet cho biết Nội các Canada có 37 thành viên ; trong số đó, chỉ có 1 người là tiến sĩ, 5 thạc sĩ, và 26 cử nhân. Có 5 người chưa tốt nghiệp đại học.

Úc : Trong số 18 bộ trưởng và thủ tướng trong Nội các Tony Abbott, 3 người có bằng cao học, 12 người có bằng cử nhân (đặc biệt là cử nhân luật, LLB). Không có ai có bằng tiến sĩ, nhưng có 3 người chưa tốt nghiệp đại học.

Qua bảng so sánh trên, và nếu lấy tỉ lệ bằng tiến sĩ là một thước đo học vấn, thì Việt Nam rõ ràng Nội các Chính phủ và Bộ Chính trị Việt Nam có học vấn cao hơn Mĩ, Canada, Úc, và nước láng giềng là Tàu. Với tỉ lệ 44% bộ trưởng có bằng tiến sĩ, tôi đoán rất có thể Nội các Việt Nam có nhiều tiến sĩ nhất thế giới (nhưng cần phải kiểm chứng).

Nhiều người phàn nàn rằng Việt Nam có quá nhiều tiến sĩ, mà phần lớn họ không giảng dạy hay nghiên cứu. Những số liệu này cho thấy quả thật trong Nội các cũng có nhiều tiến sĩ. Chú ý rằng số bộ trưởng có bằng tiến sĩ cao gấp 2 lần số bộ trưởng có bằng cử nhân, và có thể nói đó là một phân bố bất bình thường.

====

Danh sách thành viên nội các và trình độ học vấn (tôi chú thích BS = cử nhân, MS = cao học / thạc sĩ, PhD = tiến sĩ)

  1. 1.     Nguyễn Tấn Dũng : BS

    2.     Nguyễn Xuân Phúc : BS

    3.     Hoàng Trung Hải : MS

    4.     Vũ Văn Ninh : MS

    5.     Phạm Bình Minh : MS

    6.     Vũ Đức Đam : PhD

    7.     Phùng Quang Thanh : BS

    8.     Trần Đại Quang : PhD

    9.     Hoàng Tuấn Anh : BS

    10.   Nguyễn Thái Bình : BS

    11.   Nguyễn Văn Bình : PhD

    12.   Phạm Hải Chuyền : BS

    13.   Hà Hùng Cường : PhD

    14.   Trịnh Đình Dũng : MS

    15.   Nguyễn Văn Nên : PhD

    16.   Vũ Huy Hoàng : PhD

    17.   Phạm Vũ Luận : PhD

    18.   Cao Đức Phát : PhD

    19.   Giàng Seo Phử : BS

    20.   Nguyễn Minh Quang : BS

    21.   Nguyễn Quân : PhD

    22.   Nguyễn Bắc Son : PhD

    23.   Đinh La Thăng : PhD

    24.   Nguyễn Thị Kim Tiến : PhD

    25.   Huỳnh Phong Tranh : BS

    26.   Bùi Quang Vinh : BS

    27.   Đinh Tiến Dũng : MS

    Danh sách ủy viên Bộ Chính trị

    1.     Nguyễn Phú Trọng : PhD

    2.     Trương Tấn Sang : BS

    3.     Nguyễn Tấn Dũng : BS

    4.     Nguyễn Sinh Hùng : PhD

    5.     Lê Hồng Anh : BS

    6.     Phùng Quang Thanh : BS

    7.     Lê Thanh Hải : PhD

    8.     Tô Huy Rứa : PhD

    9.     Phạm Quang Nghị : PhD

    10.   Trần Đại Quang : PhD

    11.   Tòng Thị Phóng : BS

    12.   Ngô Văn Dụ : BS

    13.   Đinh Thế Huynh : PhD

    14.   Nguyễn Xuân Phúc : BS

    15.   Nguyễn Thị Kim Ngân : MS

    16.   Nguyễn Thiện Nhân : PhD

  2. China : Danh sách ủy viên Bộ Chính trị

 1. Xi Jinping : PhD (Institute of Humanities and Social Sciences at Tsinghua University)

 2. Ma Kai : MS

 3. Wang Qishan : BS [BVN bổ sung]

 4. Wang Huning : PhD, Professor

 5. Liu Yunshan : MS

 6. Liu Yandong : MS

 7. Liu Qibao : MS

 8. Xu Qiliang : BS

 9. Sun Chunlan : MS [BVN bổ sung]

10. Sun Zhengcai : PhD

11. Li Keqiang : PhD

12. Li Jianguo : BS

13. Li Yuanchao : PhD

14. Wang Yang : BS

15. Zhang Chunxian : MS

16. Zhang Gaoli : BS

17. Zhang Dejiang : BS

18. Fan Changlong : BS

19. Meng Jianzhu : MS

20. Zhao Leji : MS

21. Hu Chunhua : BS

22. Yu Zhengsheng : BS

23. Li Zhanshu : MBA

24. Guo Jinlong : BS

25. Han Zheng : BS

USA : Nội các

  1.  John Forbes Kerry : BA
  2.  Jacob Joseph "Jack" Lew : BA
  3.  Charles Timothy "Chuck" Hagel : BA
  4.  Eric Himpton Holder : JD
  5.  Sarah Margaret Roffey Jewell : BE
  6.  Thomas James "Tom" Vilsack : JD
  7.  Penny Sue Pritzker : JD
  8.  Thomas Edward Perez : MPA
  9.  Kathleen Sebelius : MPA
  10.  Shaun L. S. Donovan : MArch
  11.  Anthony Renard Foxx : BA
  12.  Ernest Jeffrey Moniz : PhD
  13.  Arne Duncan : BA
  14.  Eric Ken Shinseki : MA
  15.  Jeh Charles Johnson : JD

Những người mang hàm tương đương bộ trưởng

  1.  Joseph Robinette "Joe" Biden : BA
  2.  Denis Richard McDonough : BA
  3.  Sylvia Mary Mathews Burwell : BA
  4.  Regina "Gina" McCarthy : MS
  5.  Michael B. Froman : DPhil
  6.  Samantha Power : JD
  7.  Jason Furman : PhD

 

Australia : Nội các

  1.  Tony Abbott : MS
  2.  Warren Truss : NA
  3.  Julie Bishop : LLB
  4.  Eric Abetz : LLB
  5.  George Brandis : LLB
  6.  Joe Hockey : LLB
  7.  Barnaby Joyce : BS
  8.  Christopher Pyne : LLB
  9.  Nigel Scullion : NA
  10. Kevin Andrews : LLM
  11. Malcolm Turnbull : LLB
  12. Peter Dutton : Bbus
  13. Bruce Billson : BBus
  14. Andrew Robb : BEc
  15. David Johnston : LLB
  16. Greg Hunt : MA
  17. Scott Morrison : BS
  18. Mathias Cormann : NA

 

  1. Nguyễn Văn Tuấn (nguyenvantuan.org)

Nguồn : VietInfo, 24/03/2014

Published in Diễn đàn
Trang 1 đến 22